Trích đoạn: SuongAnh

Suy Tư...
Sẽ có lúc em đi không về nưã
Hỏi anh có buồn tưạ cưả ngóng trông
Có còn dành cho em một đoá hồng
Rực rỡ nhất cài trong tim anh đó?
Sẽ có lúc vườn nhà em bỏ ngõ
Nhện giăng đầy lối nhỏ cuả ngày xưa
Hỏi tim anh còn một chút chỗ thưà
Để mặc niệm nhớ về người em gái?
Sẽ có lúc em ra đi mãi mãi
Biết anh còn nhớ lại thuở ngày nao
Những đam mê êm ái và ngọt ngào
Tình trầm lặng êm đềm như dòng suối
Sẽ có lúc em biến thành cát bụi
Hoà tan vào trong gió núi mù sương
Nguyện cùng anh chia xẻ những dặm đường
Gian khó nhọc đầy đau thương nghiệt ngã
Sẽ có lúc em biến thành cây lá
Trước hiên nhà muà nắng Hạ gắt gay
Che hồn anh mát mẻ quên sầu đầy
Vui nhìn thấy anh say sưa hạnh phúc
Sẽ có lúc...và rồi sẽ có lúc...
Đừng buồn chi cho khổ cực tâm thân
Dẫu đi đâu hồn em cũng luôn gần
Khi anh buồn ân cần lời han hỏi
Sẽ có lúc em đành xin chịu tội
Bỏ ra đi không nói dù một câu
Để lại anh bao nhung nhớ thương sầu
Nhưng phận số em nào đâu biết trước!
Sương Anh
R
Ấy giận nhau !
Lại giận ai, để trái tim bật thành tiếng
Cho côn trùng thủ thỉ: “Ấy giận nhau !”
Lại trách ai, để hoa chẳng thắm mầu
Cho lối cũ, nhuộm mầu buồn… biền biệt
Nếu vắng em, mầu lá cây chẳng còn biếc
Bụi trắng một vùng, lối ấy chẳng còn ai
Nếu vắng em, thơ còn thả với ai
Cho mơ bay, tới tận miền: Em nắng ấm
Nếu theo chồng, cũng xin em hãy chậm
Từ từ đi, thơ còn kịp cuốn theo
đừng đi nhanh, để thơ úa trên lối sầu
cả rừng si, sẽ đổi thành mầu tuyết
Đừng đi nhé, bởi ra đi là hết
Hết cả thơ, hết cả những nàng thơ
Và để lại, những chàng thơ bơ vơ
Lạc chính mình, trên lối thơ tình ái
Như xuân sang, én lại bay về lại
Mới hôm qua, có người báo tin lòng
Mà hôm nay, người đã vội theo chồng
Cho cả xóm, trai làng bơ vơ… nhớ thơ nặng…
Hoàng nguyên
Mến chào em gái, lại than hộ ai mà hơi buồn đó nha em gái ơi… anh trai xao nặng mấy câu cho vui em gái nhé. Chúc em có nhiều niềm vui mới.