<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-27 23:35:43TTL>
VNTQ có còn đúng với nghĩa của nó không ?
******
Chào BQT và UM3
Mặc dù topic này đã khoá nhưng bài viết vẫn ở đó. Silverbullet đọc bài viết này. Như một con người, SB thấy có bổn phận phải nói lên tiếng nói của mình.
SB viết những suy nghĩ mình và post ở đây in response to bài viết của tramtuha. Nếu bài viết không thích hợp với VNTQ thì BQT cứ tùy tiện xử lý..
Trân trọng,
SB
**********
Một người ghi danh đã lâu, chỉ xem sách nghe nhạc có nghĩa là đã hưởng công sức đóng góp của người khác và “nhác post bài” đồng nghĩa với chưa có đóng góp. Và còn tự cho mình có cái quyền “tẩy chay”. Tôi hình dung một mẩu người chỉ biết hưởng thụ (trên công sức của người khác) chứ không thích đóng góp và nếu “thức ăn không vừa khẩu vị” thì sẽ tẩy chay. Trong đời sống thực tế người ta vào quán ăn thì phải trả tiền, và ngay cả các dịch vụ xã hội đôi khi người nhận sự phục vụ không “bắt buộc” phải hoàn trả hay trao đổi tương xứng về mặt giá trị vật chất. Nhưng cho con người có nhân cách thì ít nhất cũng phải có một cử chỉ hay thái độ “biết ơn” dù sự phục vụ không được như ý. Nhân cách của một người biểu hiện rõ ràng qua cách hành xử của họ. Và lời nói của một người có giá trị tương xứng với nhân cách của người đó.
Vâng, tôi cũng thấy kịch bản đang diễn rất là “tồi”. Vì kịch bản đã viết, soạn, dàn dựng “dở” thì diễn viên dù có tài cũng khó mà biến (diễn) nó thành vở kịch hay được. Đây là một điều dĩ nhiên. Tôi cũng vừa nhận ra thêm một điều nữa là con người ta thường chú ý đến những việc “tồi” nhiều hơn việc “tốt”. Suy diễn theo hiểu biết và kinh nghiệm sống của tôi thì những việc “tốt” thì hậu quả của nó đã “tốt” rồi nên khen cũng chẳng là một việc cần thiết lắm nên con người thường “lờ” đi. Có lẽ vì vậy mà người ta thường chú trọng nhiều đến những việc “xấu” hơn và sẽ lên tiếng “phê bình”. Nhưng phê bình ở đây có thể phân ra làm 2 loại: “xây” dựng” và “không xây dựng”. Loại phê bình xây dựng rất cần thiết cho xã hội và xã hội phải mang ơn những người đó. Loại phê bình không xây dựng thì thường chẳng có ích chi cho xã hội như một tổng thể (as a whole) mà chỉ phục vụ mục đích riêng tư của cá nhân hoặc của phe nhóm. Trong trường hợp trước mắt, trên thì có 2 người đóng vai người phê bình là nhà văn Hoàng Tiến (phê bình về bầu cử) và nick Tramtuha (phê bình vở kịch “ tồi” do Hoangtien_hanoi “soạn ra” và 2 diễn viên: diễn viên tình nguyện diễn HTHN và diễn viên bị bắt buộc diễn Silverbullet).
Điều làm tôi ngạc nhiên là vở kịch quá tồi, nhìn vào là mọi người sẽ “lắc đầu”. Chính tôi là diễn viên bất đắc dĩ mà còn chán và ngán như cơm nếp thiu. Nói cách khác, vở kịch tồi này không xứng đáng được chọn để phê bình . Vì vở kịch đã tồi thì bài phê bình vở kịch tồi sẽ có giá trị chi đây? Phê bình vở kịch tồi chỉ là sự lãng phí thời gian của người phê bình. Nhưng tại sao TTH lại chọn để phê bình trong khi đó cái nguyên nhân phát sinh ra vở kịch tồi này xứng đáng được phê bình hơn thì TTH lại không chọn? Nói nôm na và rõ ràng là tại sao TTH “né” bài viết của nhà văn Hoàng Tiến? Tôi đoán có lẽ TTH cũng nhận thấy nhà văn Hoàng Tiến nói đúng quá nên TTH “không thèm đếm xỉa” đến nữa phải không? Nhưng thôi đây là quyền tự do chọn lựa "chủ đề nào để phê bình" của TTH.
Nhận xét về vai trò của 2 người phê bình (cùng là người Việt Nam và ở trong nước)
1) Nhà văn Hoàng Tiến đã rất xuất sắc trong vai trò phê bình và bài phê bình của ông ta hầu hết người VN có công tâm sẽ đồng ý là loại phê bình xây dựng và có ích lợi cho xã hội VN . Xã hội phải mang ơn của nhà văn Hoàng Tiến dù có ý kiến HT có được “dùng” hay là không. Đọc bài phê bình của nhà văn Hoàng Tiến, tôi “cảm nhận” được đây là những lời chân thật phát xuất từ con tim của một con người yêu dân tộc và đất nước VN chân chính. Và tôi tin rằng đa số độc giả cũng có cảm nhận như vậy.
2) Nick Trầm Tử Hạ (TTH) trong vai trò phê bình thì ngôn từ cường điệu, lập luận mâu thuẫn, ý tưởng dường như của người không được bình thường lắm. Và bài phê bình này thuộc loại phê bình không có tác dụng xây dựng. Vì:
- Không có công tâm và thiếu chính xác so với thực tế. Nói khác TTH phê bình với thiên kiến, không hiểu biết cặn kẽ vấn đề phê bình hoặc cố tình bỏ qua những điểm chính (như nguồn gốc và nguyên nhân của vở kịch mà TTH đang phê bình), thiếu kiến thức cần thiết về vấn đề mà TTH đang phê bình. Thí dụ như những khái niệm về : “chính trị” , “văn chương nghệ thuật phi chính trị” (sẽ nói thêm rõ ràng hơn trong phần sau)
- Cường điệu với ngôn từ, lập luận thì mù mờ và tối u. Thí dụ như trong sự so sánh mèo bên cạnh mâm cơm, và chó bị đuổi. Chó, tôi có thể hiểu được là TTH ám chỉ những kẻ “bại trận” phải bỏ đất nước (thí dụ như dân Việt tị nạn …). Chủ nhà là những kẻ “thắng trận” (phe đảng cộng sản). Và “mèo bên mâm cơm” thì bạn ám chỉ AI vậy? Mèo là dân VN hả? Và họ đang “ngoan ngoãn” vâng lệnh chủ nhà để chủ nhà thí cho bát cơm thừa, chén canh cặn. Và bạn là “chủ nhà” hay là “mèo bên mâm cơm” vậy? Nhưng dù bạn có ở vị trí nào đi nữa . Thì đây cũng là một ý tưởng so sánh rất là “bệnh hoạn” và khinh rẻ dân Việt Nam. Và một người có bộ óc lành mạnh sẽ không có những ý tưởng bệnh hoạn như vậy.
Bài viết làm tôi liên tưởng đến hình ảnh của những con rồng trong ao cạn phải sống kiếp con giun, những thiên thần gẫy cánh, những ác quỷ đội lớp người, những bầy sói lang đang tranh giành nhau xé xác con mồi …
….
Không muốn viết ra thêm những suy nghĩ đang có trong đầu .... Vì với người đã có suy nghĩ như vậy thì có “nói chi thêm cũng thừa" chỉ mất thì giờ, thêm phiền muộn, bực bội … và vi phạm nội quy của VNTQ.
Có lẽ TTH nên đi khám bệnh (đầu & óc) và trị bệnh cho sớm, để lâu sẽ nguy hiểm cho bản thân, và sẽ là một gánh nặng cho xã hội VN.
Nếu chỉ đơn thuần là chuyện phát biều chính kiến của TTH thì có lẽ tôi chỉ xem chơi. Chuyện của bạn và quyền tự do của một người.
Nhưng vì ở đây bạn nói nhiều chuyện vượt quá quá vị trí của bạn, lớn tiếng “dạy bảo” người khác với mớ kiến thức hạn hẹp chưa đầy “lá mít” của TTH. Và thay vì góp ý xây dựng thì TTH mượn cơ hội này (chuyện bài của nhà văn Hoàng Tiến) để mạ lỵ người khác không tiếc lời (trong đó có tôi). Và ngay cả “mạ lỵ” thì TTH cũng “CHỬI SAI BÉT”. Phải chi TTH chửi đúng thì tôi cũng ráng im lặng mà lắng nghe để học những điều hay ho và sửa đổi bản thân.
Vài thí dụ và nhận xét:
1) Bạn chỉ là "khách" đến "nhà" của người khác (VNTQ). Những quy tắc & lễ nghi cơ bản như: "nhập gia tùy tục", "tiên chủ hậu khách", "ăn coi nồi ngồi coi hướng" .... bạn cũng chưa nắm vững được ... Mà đi "lecture" (dạy) chủ nhà cách "how to run their house" (cách làm việc nhà) của người ta. Nghe thật là buồn cười và phi lý.
2) Trong đời sống này không có một việc gì mà không dính dáng đến chính trị hết. Và mọi sinh hoạt, ngay cả việc "ăn uống & wc" của một người cũng có dính dáng đến chính trị (bị chính trị chi phối). "Nhân sinh chính vi đại" và trong đời sống không có việc gì là "phi chính trị" được hết. Và vì vậy chữ "phi chính trị" là một chữ tự nó đã vô nghĩa. Nên khi TTH viết : "Hãy để VNTQ trong sạch, chỉ để nói về văn chương nghệ thuật phi chính trị" đã chứng tỏ bạn chẳng hiểu "chính trị" là cái chi chi hết. Giải thích và chứng minh thêm về "phi chính trị = vô nghĩa" thì quá dài dòng và không hợp với khuôn khổ của bài viết này.
3) Bạn chỉ là 1 trong vài chục triệu thanh niên VN, bạn có thể nói và chia sẻ những nhận xét suy nghĩ riêng tư của bạn với mọi người. Nhưng không thể “gán ép và đồng hóa” đây là suy nghĩ của mọi “thanh niên VN ” một cách không có căn cứ như các bậc “đỉnh cao trí tệ” thường làm với mọi người được vì nó không có hợp với lý lẽ. Cái tư duy sáo rỗng tiêu biểu nhất là: BẠN PHẢI YÊU "TÔI" (cụ Hồ, đảng csVN, ...) thì mới là người yêu nước VN. Tư duy này đã lạc hậu, lỗi thời ... và đặc biệt đã được chứng minh trong thực tế là SAI BÉT. Kế đến, không có người dân VN nào có thể phủ nhận được công ơn của các bậc tiền nhân đã hy sinh xương máu vì dân tộc và đất nước VN. Ai có muốn "làm như vậy" cũng không được. Lịch sử rất công bằng. Chuyện chi đã xảy ra, không ai có thể thay đổi được nữa. Nhưng nó sẽ được ghi lại (như sự thật) và những bài học lịch sử sẽ vĩnh viễn tồn tại để cho hậu thế "học hỏi".
4) TTH viết : "Những điều còn hạn chế của chính quyền Việt Nam đương thời trước tiên hãy để những người Việt Nam giải quyết". Bạn nói chuyện thiệt là tức cười. Chuyện của VN thì dĩ nhiên người VN phải "làm", nếu không thì AI làm cho người VN đây? Tàu, Tây, Nhật, Mỹ...? Chuyện hiển nhiên mà cũng "la um sùm". Chuyện đáng nói là "làm thế nào"? Căn cứ theo bài viết, tôi đoán ý của bạn là : Phải nghe, phải làm, phải theo đuôi, phải a dua... với kẻ mạnh. Ai không theo "kẻ mạnh" (chính quyền cs hiện hành) thì sẽ thành những "con chó hoang" vì chủ (đảng) sẽ không cho gậm xương và đuổi nên bạn khuyên dân và thanh niên VN nên làm những "con chó ngoan ngoãn" cụp tai, vẫy đuôi, và liếm ... khi chủ (đảng) bảo dù là "liếm phân" sao? Nếu bạn có ý như vậy thì xin lỗi tôi nói thẳng nhận xét: Trầm Tử Hạ chẳng xứng để "nâng váy" cho những người VN như Lê Thị Công Nhân, Trần Khải Thanh Thủy ...v.v... hoặc "vịn quần" của Lê Chí Quang, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Văn Đài, Huỳnh Việt Lang ... v .v. Hãy cố gắng "vịn vào lương tâm" của bạn để đứng lên làm một con người đúng nghĩa với chữ "con người" trước đã. Rồi hãy nói chuyện "khác" và lớn lao sau.
5) Một người Có thể nói: "sức mạnh và công lý ở trong tay kẻ thắng trận" nhưng câu nói "chân lý nằm trong tay kẻ chiến thắng" là không đúng. Vì ở đời không có chân lý tuyệt đối, cái đúng hôm qua có thể là cái sai hôm nay, cái đúng hôm nay có thể sẽ là cái sai của ngày mai .. v.v. Mọi việc ở đời đều là tương đối.
Xa hơn, chính quyền đến và chính quyền sẽ đi, chỉ có dân tộc Việt nam là trường tồn. Bạo lực và hung tàn có thể khuất phục con người nhưng sẽ không bền vững là chắc chắn, là "hạ sách" trong việc cai trị. Thu phục nhân tâm bằng đức độ và tài năng mới là "thượng sách", thuận lòng dân ý trời => thiên hạ thái bình. Đây là điều mọi người VN mong mỏi.
Thí dụ về "đạo đức" của kẻ thắng trận: Ở thời điểm năm 75, cộng sản Bắc Việt thắng trận, nếu các tướng của đảng cộng sản đã biết cách "đối xử tử tế" như tướng Grant của Bắc Mỹ với tướng Lee và binh sĩ miền Nam trong cuộc nội chiến Nam- Bắc Mỹ thì có lẽ một số vết thương đã không biến thành những mầm "ung thư" cho dân tộc VN. Nhưng đó là chuyện 32 năm về trước, đã qua, và đã là lịch sử. Nhưng sau 32 năm, đọc bài viết của tramtuha và một số nicks "cây trái đỏ" trước mắt, tôi thấy "tư duy" cũng chẳng có chi thay đổi theo chiều hướng tốt hơn. Cũng sát khí đằng đằng, cũng bạo lực, cũng bất chấp thủ đoạn ... tư tưởng của các bạn cũng chẳng có khác chi tư tưởng những người cs của thời CCRD, thời 75...
- Là con người thì chẳng có ai muốn bị tù đày . Tôi, như một con người, nói chắc chắn với TTH là như vậy. Nhưng nếu phải chọn lựa giữa ngục tù và làm thân " mèo chó" thì có lẽ suy nghĩ của tôi khác với TTH. Xin nhường bát cơm và khúc xương lại cho TTH nhé. Tôi muốn được làm NGƯỜI.
- Là con người thì chẳng ai muốn tiêu diệt hoặc bị tiêu diệt cả. Con ong cái kiến còn có sinh mạng trân quý đáng được gìn giữ mà Trầm Tử Hạ. Nói thiệt tôi rất kinh tởm những cái ý tưởng "khát máu" này của tramtuha.
Một điều tôi nhận xét và chắc chắn sẽ xảy ra: tramtuha và tương tự là những loại khủng long của thế kỷ 21 và sẽ tự hủy diệt tuyệt chủng. Vì không thích hợp với môi trường sống chứ chẳng ai "go after" để tiêu diệt các bạn cả.
******
Chào BQT và UM3
Mặc dù topic này đã khoá nhưng bài viết vẫn ở đó. Silverbullet đọc bài viết này. Như một con người, SB thấy có bổn phận phải nói lên tiếng nói của mình.
SB viết những suy nghĩ mình và post ở đây in response to bài viết của tramtuha. Nếu bài viết không thích hợp với VNTQ thì BQT cứ tùy tiện xử lý..
Trân trọng,
SB
**********
tramtuha
Tôi biết đến VNTQ đã từ rất lâu và cũng đăng ký thành viên của diễn đàn. Tôi yêu mến VNTQ vì một kho tàng đồ sộ văn chương thi phú. Có điều tôi nhác Post bài, hình như chưa có bài nào Post trong diễn đàn thì phải. Một thời gian những người bạn của tôi quen biết trên VNTQ đã tỏ ra rất bức xúc về những chủ đề bàn luận chính trị trong diễn đàn, và họ kêu gọi tôi tẩy chay VNTQ. Tôi vẫn không quan tâm lắm vì tôi vào VNTQ để đọc sách, nghe nhạc... chứ không bàn luận.
Một người ghi danh đã lâu, chỉ xem sách nghe nhạc có nghĩa là đã hưởng công sức đóng góp của người khác và “nhác post bài” đồng nghĩa với chưa có đóng góp. Và còn tự cho mình có cái quyền “tẩy chay”. Tôi hình dung một mẩu người chỉ biết hưởng thụ (trên công sức của người khác) chứ không thích đóng góp và nếu “thức ăn không vừa khẩu vị” thì sẽ tẩy chay. Trong đời sống thực tế người ta vào quán ăn thì phải trả tiền, và ngay cả các dịch vụ xã hội đôi khi người nhận sự phục vụ không “bắt buộc” phải hoàn trả hay trao đổi tương xứng về mặt giá trị vật chất. Nhưng cho con người có nhân cách thì ít nhất cũng phải có một cử chỉ hay thái độ “biết ơn” dù sự phục vụ không được như ý. Nhân cách của một người biểu hiện rõ ràng qua cách hành xử của họ. Và lời nói của một người có giá trị tương xứng với nhân cách của người đó.
tram tuha
Hôm nay tình cờ một người bạn của tôi gửi cho tôi link của vụ tranh luận giữa một người có nick là Hoàng Tiến Hà Nội và một người có nick tiếng ANH (Tôi dốt ngoại ngữ nên không nhớ rõ lắm và ngại tìm lại). Đột nhiên tôi cảm thấy mình đang xem một vở hề mà các diễn viên diễn xướng rất tồi ! Quả nhiên là như vậy ! Thứ nhất : Chẳng ai khẳng định được những nick name kia là của chính chủ, và cũng chẳng ai khẳng định được họ có học thức và tư cách đàng hoàng (trừ chính họ) - Kể cả nick name của tôi ! Có ai đăng ảnh và photo chứng mình thư nhân dân để kiểm chứng đâu ?
Thứ hai : Chủ đề mà họ nói tới là một bài viết có liên quan đến chính trị Việt Nam (Tôi đã không thèm đếm xỉa đến bài viết này). Phải thú thực là địa chỉ Email của tôi mỗi ngày nhận không ít những bài viết kiểu như thế này của những người Hải Ngoại, danh sách Block của tôi cho những địa chỉ Email đã gửi cho tôi những bài viết ấy đã hàng vài trăm và còn dài hơn. Không hiểu tại sao họ phải làm như thế trong khi họ có thể làm hơn thế? Tôi tưởng tượng tới những con chó bị chủ nhà đuổi ra khỏi cửa và đứng ngoài sân nhe răng hậm hực với con mèo đang ngồi cạnh mâm cơm ! Rất buồn cười ! Buồn cười cả trong cách lập luận cho "chính kiến" của họ ! Mà những kẻ (có thể gọi là) chống đối chính quyền Việt Nam bao giờ cũng rất to mồm, trên sân khấu hề này họ là những tên hề biểu diễn bằng động tác !
Vâng, tôi cũng thấy kịch bản đang diễn rất là “tồi”. Vì kịch bản đã viết, soạn, dàn dựng “dở” thì diễn viên dù có tài cũng khó mà biến (diễn) nó thành vở kịch hay được. Đây là một điều dĩ nhiên. Tôi cũng vừa nhận ra thêm một điều nữa là con người ta thường chú ý đến những việc “tồi” nhiều hơn việc “tốt”. Suy diễn theo hiểu biết và kinh nghiệm sống của tôi thì những việc “tốt” thì hậu quả của nó đã “tốt” rồi nên khen cũng chẳng là một việc cần thiết lắm nên con người thường “lờ” đi. Có lẽ vì vậy mà người ta thường chú trọng nhiều đến những việc “xấu” hơn và sẽ lên tiếng “phê bình”. Nhưng phê bình ở đây có thể phân ra làm 2 loại: “xây” dựng” và “không xây dựng”. Loại phê bình xây dựng rất cần thiết cho xã hội và xã hội phải mang ơn những người đó. Loại phê bình không xây dựng thì thường chẳng có ích chi cho xã hội như một tổng thể (as a whole) mà chỉ phục vụ mục đích riêng tư của cá nhân hoặc của phe nhóm. Trong trường hợp trước mắt, trên thì có 2 người đóng vai người phê bình là nhà văn Hoàng Tiến (phê bình về bầu cử) và nick Tramtuha (phê bình vở kịch “ tồi” do Hoangtien_hanoi “soạn ra” và 2 diễn viên: diễn viên tình nguyện diễn HTHN và diễn viên bị bắt buộc diễn Silverbullet).
Điều làm tôi ngạc nhiên là vở kịch quá tồi, nhìn vào là mọi người sẽ “lắc đầu”. Chính tôi là diễn viên bất đắc dĩ mà còn chán và ngán như cơm nếp thiu. Nói cách khác, vở kịch tồi này không xứng đáng được chọn để phê bình . Vì vở kịch đã tồi thì bài phê bình vở kịch tồi sẽ có giá trị chi đây? Phê bình vở kịch tồi chỉ là sự lãng phí thời gian của người phê bình. Nhưng tại sao TTH lại chọn để phê bình trong khi đó cái nguyên nhân phát sinh ra vở kịch tồi này xứng đáng được phê bình hơn thì TTH lại không chọn? Nói nôm na và rõ ràng là tại sao TTH “né” bài viết của nhà văn Hoàng Tiến? Tôi đoán có lẽ TTH cũng nhận thấy nhà văn Hoàng Tiến nói đúng quá nên TTH “không thèm đếm xỉa” đến nữa phải không? Nhưng thôi đây là quyền tự do chọn lựa "chủ đề nào để phê bình" của TTH.
Nhận xét về vai trò của 2 người phê bình (cùng là người Việt Nam và ở trong nước)
1) Nhà văn Hoàng Tiến đã rất xuất sắc trong vai trò phê bình và bài phê bình của ông ta hầu hết người VN có công tâm sẽ đồng ý là loại phê bình xây dựng và có ích lợi cho xã hội VN . Xã hội phải mang ơn của nhà văn Hoàng Tiến dù có ý kiến HT có được “dùng” hay là không. Đọc bài phê bình của nhà văn Hoàng Tiến, tôi “cảm nhận” được đây là những lời chân thật phát xuất từ con tim của một con người yêu dân tộc và đất nước VN chân chính. Và tôi tin rằng đa số độc giả cũng có cảm nhận như vậy.
2) Nick Trầm Tử Hạ (TTH) trong vai trò phê bình thì ngôn từ cường điệu, lập luận mâu thuẫn, ý tưởng dường như của người không được bình thường lắm. Và bài phê bình này thuộc loại phê bình không có tác dụng xây dựng. Vì:
- Không có công tâm và thiếu chính xác so với thực tế. Nói khác TTH phê bình với thiên kiến, không hiểu biết cặn kẽ vấn đề phê bình hoặc cố tình bỏ qua những điểm chính (như nguồn gốc và nguyên nhân của vở kịch mà TTH đang phê bình), thiếu kiến thức cần thiết về vấn đề mà TTH đang phê bình. Thí dụ như những khái niệm về : “chính trị” , “văn chương nghệ thuật phi chính trị” (sẽ nói thêm rõ ràng hơn trong phần sau)
- Cường điệu với ngôn từ, lập luận thì mù mờ và tối u. Thí dụ như trong sự so sánh mèo bên cạnh mâm cơm, và chó bị đuổi. Chó, tôi có thể hiểu được là TTH ám chỉ những kẻ “bại trận” phải bỏ đất nước (thí dụ như dân Việt tị nạn …). Chủ nhà là những kẻ “thắng trận” (phe đảng cộng sản). Và “mèo bên mâm cơm” thì bạn ám chỉ AI vậy? Mèo là dân VN hả? Và họ đang “ngoan ngoãn” vâng lệnh chủ nhà để chủ nhà thí cho bát cơm thừa, chén canh cặn. Và bạn là “chủ nhà” hay là “mèo bên mâm cơm” vậy? Nhưng dù bạn có ở vị trí nào đi nữa . Thì đây cũng là một ý tưởng so sánh rất là “bệnh hoạn” và khinh rẻ dân Việt Nam. Và một người có bộ óc lành mạnh sẽ không có những ý tưởng bệnh hoạn như vậy.
Bài viết làm tôi liên tưởng đến hình ảnh của những con rồng trong ao cạn phải sống kiếp con giun, những thiên thần gẫy cánh, những ác quỷ đội lớp người, những bầy sói lang đang tranh giành nhau xé xác con mồi …
….
Không muốn viết ra thêm những suy nghĩ đang có trong đầu .... Vì với người đã có suy nghĩ như vậy thì có “nói chi thêm cũng thừa" chỉ mất thì giờ, thêm phiền muộn, bực bội … và vi phạm nội quy của VNTQ.
Có lẽ TTH nên đi khám bệnh (đầu & óc) và trị bệnh cho sớm, để lâu sẽ nguy hiểm cho bản thân, và sẽ là một gánh nặng cho xã hội VN.
tramtuha
Tôi sẽ nói đôi điều cho "chính kiến" của mình !
1 : Tôi là một công dân Việt Nam sinh ra trong thời bình, cha anh tôi có mặt ở cả hai phía trong chiến tranh. Một điều tôi nhận thấy là : Chân lý không nằm trong tay kẻ bại trận ! Dù có nói thế nào thì cũng là lời vo ve của những con nhặng con ruồi mà thôi !
2 : Những điều còn hạn chế của chính quyền Việt Nam đương thời trước tiên hãy để những người Việt Nam giải quyết. Những người Việt Nam không có nghĩa là chỉ những người có Quốc tịch Việt Nam, mà là những người mang dòng máu Việt Nam kiêu hùng bất khuất trong và ngoài nước được đông đảo dân tộc Việt Nam công nhận. Hạn chế còn nhiều, nhưng không phải thế mà phủ nhận công lao trong quá khứ, phủ nhận lịch sử được viết bằng máu của chính người Việt Nam.
Ai muốn tù đày sẽ có tù đày, ai muốn tiêu diệt sẽ bị tiêu diệt ! Nếu tôi là người cầm quyền, tôi sẽ hạ thủ bất cứ kẻ nào chống lại tôi ! Điều đó là đương nhiên. Chân lý nằm trong tay kẻ chiến thắng, nếu ai đó cho rằng họ đang đi theo chân lý, thì một ngày kia họ sẽ chiến thắng. Nhưng tôi nghĩ có những kẻ đang khản giọng gào thét kêu gọi cho những điều vô nghĩa, càng ngày càng ít người tin và theo. Họ thực sự là một lũ ròi bọ không hơn không kém ! Hãy nhìn thành tựu của Việt Nam, hãy nhìn sự trở về của người Việt Nam ! Dân tộc Việt Nam chưa mất lòng tin thưa các người !
Đối với VNTQ : Cái tên Việt Nam Thư Quán có vẻ đã mở rộng hơn là việc tập trung những tàng thư điển tích văn chương thi họa, mà còn là nơi lưu giữ những ý kiến tranh luận vô giá trị về chính trị ! Nếu muốn tranh luận chính trị xin hãy qua một website khác. Hãy để VNTQ trong sạch, chỉ để nói về văn chương nghệ thuật phi chính trị ! Thanh Niên Việt Nam (nội địa) ghét nói về chính trị kiểu như thế này và coi thường những ai ở Hải Ngoại chỉa mõm về đất nước bêu rếu ! Con mèo nhờ khôn ngoan mà được ngồi cạnh chủ ăn cơm bằng bát, còn con chó ngu xuẩn thì hãy chịu khó nằm yên ngoài sân may ra còn được vài mẩu xương, chứ cứ chu mõm vào gầm ghè thì sớm muộn cũng hoặc ăn vài chiếc dép vào đầu, hoặc bị chủ cầm gậy đuổi ra khỏi nhà mà thôi !
Đây là bài viết đầu tiên của tôi ở VNTQ ! Hy vọng những bài viết sau sẽ không còn phải nhắc đến chính trị ! Hoặc buộc phải tẩy chay vĩnh viễn website mà tôi rất yêu mến này ! Đó hẳn cũng là mong mỏi của hầu hết những thành viên VNTQ - Tôi nghĩ thế !
Nếu chỉ đơn thuần là chuyện phát biều chính kiến của TTH thì có lẽ tôi chỉ xem chơi. Chuyện của bạn và quyền tự do của một người.
Nhưng vì ở đây bạn nói nhiều chuyện vượt quá quá vị trí của bạn, lớn tiếng “dạy bảo” người khác với mớ kiến thức hạn hẹp chưa đầy “lá mít” của TTH. Và thay vì góp ý xây dựng thì TTH mượn cơ hội này (chuyện bài của nhà văn Hoàng Tiến) để mạ lỵ người khác không tiếc lời (trong đó có tôi). Và ngay cả “mạ lỵ” thì TTH cũng “CHỬI SAI BÉT”. Phải chi TTH chửi đúng thì tôi cũng ráng im lặng mà lắng nghe để học những điều hay ho và sửa đổi bản thân.
Vài thí dụ và nhận xét:
1) Bạn chỉ là "khách" đến "nhà" của người khác (VNTQ). Những quy tắc & lễ nghi cơ bản như: "nhập gia tùy tục", "tiên chủ hậu khách", "ăn coi nồi ngồi coi hướng" .... bạn cũng chưa nắm vững được ... Mà đi "lecture" (dạy) chủ nhà cách "how to run their house" (cách làm việc nhà) của người ta. Nghe thật là buồn cười và phi lý.
2) Trong đời sống này không có một việc gì mà không dính dáng đến chính trị hết. Và mọi sinh hoạt, ngay cả việc "ăn uống & wc" của một người cũng có dính dáng đến chính trị (bị chính trị chi phối). "Nhân sinh chính vi đại" và trong đời sống không có việc gì là "phi chính trị" được hết. Và vì vậy chữ "phi chính trị" là một chữ tự nó đã vô nghĩa. Nên khi TTH viết : "Hãy để VNTQ trong sạch, chỉ để nói về văn chương nghệ thuật phi chính trị" đã chứng tỏ bạn chẳng hiểu "chính trị" là cái chi chi hết. Giải thích và chứng minh thêm về "phi chính trị = vô nghĩa" thì quá dài dòng và không hợp với khuôn khổ của bài viết này.
3) Bạn chỉ là 1 trong vài chục triệu thanh niên VN, bạn có thể nói và chia sẻ những nhận xét suy nghĩ riêng tư của bạn với mọi người. Nhưng không thể “gán ép và đồng hóa” đây là suy nghĩ của mọi “thanh niên VN ” một cách không có căn cứ như các bậc “đỉnh cao trí tệ” thường làm với mọi người được vì nó không có hợp với lý lẽ. Cái tư duy sáo rỗng tiêu biểu nhất là: BẠN PHẢI YÊU "TÔI" (cụ Hồ, đảng csVN, ...) thì mới là người yêu nước VN. Tư duy này đã lạc hậu, lỗi thời ... và đặc biệt đã được chứng minh trong thực tế là SAI BÉT. Kế đến, không có người dân VN nào có thể phủ nhận được công ơn của các bậc tiền nhân đã hy sinh xương máu vì dân tộc và đất nước VN. Ai có muốn "làm như vậy" cũng không được. Lịch sử rất công bằng. Chuyện chi đã xảy ra, không ai có thể thay đổi được nữa. Nhưng nó sẽ được ghi lại (như sự thật) và những bài học lịch sử sẽ vĩnh viễn tồn tại để cho hậu thế "học hỏi".
4) TTH viết : "Những điều còn hạn chế của chính quyền Việt Nam đương thời trước tiên hãy để những người Việt Nam giải quyết". Bạn nói chuyện thiệt là tức cười. Chuyện của VN thì dĩ nhiên người VN phải "làm", nếu không thì AI làm cho người VN đây? Tàu, Tây, Nhật, Mỹ...? Chuyện hiển nhiên mà cũng "la um sùm". Chuyện đáng nói là "làm thế nào"? Căn cứ theo bài viết, tôi đoán ý của bạn là : Phải nghe, phải làm, phải theo đuôi, phải a dua... với kẻ mạnh. Ai không theo "kẻ mạnh" (chính quyền cs hiện hành) thì sẽ thành những "con chó hoang" vì chủ (đảng) sẽ không cho gậm xương và đuổi nên bạn khuyên dân và thanh niên VN nên làm những "con chó ngoan ngoãn" cụp tai, vẫy đuôi, và liếm ... khi chủ (đảng) bảo dù là "liếm phân" sao? Nếu bạn có ý như vậy thì xin lỗi tôi nói thẳng nhận xét: Trầm Tử Hạ chẳng xứng để "nâng váy" cho những người VN như Lê Thị Công Nhân, Trần Khải Thanh Thủy ...v.v... hoặc "vịn quần" của Lê Chí Quang, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Văn Đài, Huỳnh Việt Lang ... v .v. Hãy cố gắng "vịn vào lương tâm" của bạn để đứng lên làm một con người đúng nghĩa với chữ "con người" trước đã. Rồi hãy nói chuyện "khác" và lớn lao sau.
5) Một người Có thể nói: "sức mạnh và công lý ở trong tay kẻ thắng trận" nhưng câu nói "chân lý nằm trong tay kẻ chiến thắng" là không đúng. Vì ở đời không có chân lý tuyệt đối, cái đúng hôm qua có thể là cái sai hôm nay, cái đúng hôm nay có thể sẽ là cái sai của ngày mai .. v.v. Mọi việc ở đời đều là tương đối.
Xa hơn, chính quyền đến và chính quyền sẽ đi, chỉ có dân tộc Việt nam là trường tồn. Bạo lực và hung tàn có thể khuất phục con người nhưng sẽ không bền vững là chắc chắn, là "hạ sách" trong việc cai trị. Thu phục nhân tâm bằng đức độ và tài năng mới là "thượng sách", thuận lòng dân ý trời => thiên hạ thái bình. Đây là điều mọi người VN mong mỏi.
Thí dụ về "đạo đức" của kẻ thắng trận: Ở thời điểm năm 75, cộng sản Bắc Việt thắng trận, nếu các tướng của đảng cộng sản đã biết cách "đối xử tử tế" như tướng Grant của Bắc Mỹ với tướng Lee và binh sĩ miền Nam trong cuộc nội chiến Nam- Bắc Mỹ thì có lẽ một số vết thương đã không biến thành những mầm "ung thư" cho dân tộc VN. Nhưng đó là chuyện 32 năm về trước, đã qua, và đã là lịch sử. Nhưng sau 32 năm, đọc bài viết của tramtuha và một số nicks "cây trái đỏ" trước mắt, tôi thấy "tư duy" cũng chẳng có chi thay đổi theo chiều hướng tốt hơn. Cũng sát khí đằng đằng, cũng bạo lực, cũng bất chấp thủ đoạn ... tư tưởng của các bạn cũng chẳng có khác chi tư tưởng những người cs của thời CCRD, thời 75...
tramtuha
Ai muốn tù đày sẽ có tù đày, ai muốn tiêu diệt sẽ bị tiêu diệt ! Nếu tôi là người cầm quyền, tôi sẽ hạ thủ bất cứ kẻ nào chống lại tôi ! Điều đó là đương nhiên. Chân lý nằm trong tay kẻ chiến thắng...
- Là con người thì chẳng có ai muốn bị tù đày . Tôi, như một con người, nói chắc chắn với TTH là như vậy. Nhưng nếu phải chọn lựa giữa ngục tù và làm thân " mèo chó" thì có lẽ suy nghĩ của tôi khác với TTH. Xin nhường bát cơm và khúc xương lại cho TTH nhé. Tôi muốn được làm NGƯỜI.
- Là con người thì chẳng ai muốn tiêu diệt hoặc bị tiêu diệt cả. Con ong cái kiến còn có sinh mạng trân quý đáng được gìn giữ mà Trầm Tử Hạ. Nói thiệt tôi rất kinh tởm những cái ý tưởng "khát máu" này của tramtuha.
Một điều tôi nhận xét và chắc chắn sẽ xảy ra: tramtuha và tương tự là những loại khủng long của thế kỷ 21 và sẽ tự hủy diệt tuyệt chủng. Vì không thích hợp với môi trường sống chứ chẳng ai "go after" để tiêu diệt các bạn cả.
SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)