Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

Đôi dép

2 trả lời, 2.696 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-30 18:58:00Huyền Băng>
Đôi dép



Bài thơ đầu anh viết tặng em
là bài thơ anh viết về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nữa bước

Củng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn , không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẽ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiểng

Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẩng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có măt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở mỗi bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc

Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia.....


(Thuận Hoá - Bài thơ được QV ghi lúc chưa tìm được tác giả - HB - nên lời chưa chính xác)
Đăng nhập để trả lời
0
              Tình mới lớn phải không em rất thích
             Cách tập tành nào cũng thất dễ thương
             Thuở đầu đời chú bé soi gương
             Và mê mãi dĩ nhiên làm lạ

             Tình mới lớn phải không em rất lạ
             Cách tập tành nào cũng ngượng như nhau
             Thuở đầu đời chú bé ôm phao
             Và nhút nhát dĩ nhiên ngộp nước

             Tình mới lớn phải không em rất mỏng
             Cách tập tành nào cũng dễ hư hao
             Thuở đầu đời cầm đũa thấp cao
             Và nâng chén dĩ nhiên đổ vỡ
Đăng nhập để trả lời
0
Thuở ấy tình non

Thuở ấy tình khờ tuổi mười lăm
Hồn non trăng sáng ánh trăng rằm
Mái tóc đường ngôi còn kẻ lệch
Chưa biết buồn vui chuyện xa xăm

Thuở ấy tình khờ tựa bóng đêm
Chiều mưa ngồi chép nhạc bên rèm
" Anh ơi ! , chép bản “ Mùa thu chết ”
Mới thuộc hôm nào, nay đã quên !

Nhà tôi cách em chiếc hàng rào
Hàng ngày, từng buổi vẫn nhìn nhau
Cây ổi bên này , tôi thường trực
Giếng nước bên , nàng cũng nôn nao

Hai đứa cùng chung một mái trường
Hàng ngày chung bước mộng sầu vương
Nghiêng nghiêng vành nón nàng che nắng
Thì thầm tôi đếm những hàng dương

Ngồi khắc tên nhau trên lá bàng
Bàng khô tơi tả tím không gian
Bàng rơi hôn tóc nàng thơ dại
Ao ước là tôi : … một chiếc bàng

Học bài trên võng, nàng đong đưa
Ghế dựa kề bên, tôi nhìn mưa
“ Phương trình bậc nhất ”… nàng lẩm bẩm
Thỉnh thoảng tôi nhìn, hỏi : " Thuộc chưa !? ”

Đạn thù mang đến sau kỳ thi
Hà Tiên bao kẻ bước ra đi
Tôi về quê cũ, nàng di tản
Nói được gì đâu, phút phân ly !

Mấy tháng sau, đạn lửa chưa tàn
Hà Tiên nhà cửa đổ tan hoang
Trường xưa ngập xác bàng khô úa
Nàng cũ ngày xưa , ... vẫn biệt ngàn

Tôi đứng nơi này , em ở đâu ?
Giếng nước nhà bên đã cạn sầu
Cây ổi giờ đây đà hết trái
Đạn thù loang lổ những vết sâu

Trở về cuộc sống biển rừng thưa
Nhớ em, càng nhớ mỗi chiều mưa
Những chiều mưa gió đem băng lạnh
Lạnh hồn , ... lặng nhớ ... những chiều xưa

Thời gian vùn vụt tiếp nối trôi
Hà Tiên lửa đạn đã qua rồi
Nàng về : cô giáo trường cơ sở
Chiếc võng nàng ngồi thiếu bóng tôi

Nuối tiếc ngày dài những đớn đau
Thời gian thắm thoát thoáng hư hao
“Tình Chết Theo Mùa Đông” em hỡi !
Hay :“Mùa Thu Chết” trong lòng nhau ?

Tôi vẫn là tôi, một bóng đêm
Buồn đau vây kín khối tim mềm
Khung trời hạnh phúc hồ mộng ảo
Chỉ mãi tình đời cay đắng thêm !

Ngày ấy… bây giờ… chỉ thương đau !
Tình non thuở ấy đẹp xiết bao !
Giờ em đành lãng quên ngày cũ
“ Bác , Đảng ”, hồn em rạng ánh sao !

Thuở ấy còn khờ, phải không em ?
Chiều xưa ngồi chép nhạc bên rèm
Chiều nay em chép bài “ Cách Mạng ”
Dẫn dắt mầm non u tối thêm !

Thuở ấy tình khờ tuổi mười lăm
Hồn non trong sáng ánh trăng rằm
Giờ đây nàng sáng màu “ Lê, Mác ”
Đâu biết ngàn sau mãi tối tăm !

Tình non thuở ấy đã xa tôi
Nụ cười đang tắt trên vành môi
Mấy năm ròng rã mòn thương nhớ
“Thuở Ây Tình Non” đã khuất rồi…
Đăng nhập để trả lời
0