📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tin Việt Nam

Hoàng Minh Chính - Cái lưỡi không xương…

0 trả lời, 177 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-04 15:31:44Cao Nguyên>
Hoàng Minh Chính - Cái lưỡi không xương…



Ông Hoàng Minh Chính.


Ông Hoàng Minh Chính quả quyết chính quyền Việt Nam đang... “đàn áp tôn giáo”, nhưng lờ hẳn đi những hành vi vi phạm pháp luật của một vài cá nhân mượn lớp áo tôn giáo để làm bậy.
Đầu tháng 9 vừa rồi, ông Hoàng Minh Chính sang Mỹ chữa bệnh ung thư tiền liệt tuyến và ung thư đại tràng. Đây cũng là chuyện bình thường bởi lẽ ông Chính chẳng phải là người đầu tiên ra nước ngoài chữa bệnh, mặc dù ông đi bằng sự bảo trợ về mặt tiền bạc của Nguyễn Xuân Ngãi và Nguyễn Sĩ Bình - là những nhân vật chống cộng khét tiếng trong cộng đồng người Việt ở Mỹ.
Liên tục nhiều năm qua, Ngãi và Bình đã không ngừng kích động thiểu số thành phần bất mãn trong nước, hô hào đòi "dân chủ", đòi "tự do". Chính Nguyễn Sĩ Bình cũng là người mà cách đây mấy năm trước, đã tổ chức cho đám tay chân ném lựu đạn khủng bố tại Bến Bạch Đằng, Tp. HCM.
Sang đến Mỹ, được đón tiếp bằng những vòng hoa, bằng những lời bốc thơm (mà dân gian gọi là “bơm đểu”), ông Hoàng Minh Chính ngỡ mình đã trở thành “lãnh tụ”. Thế là ông tuyên bố vung vít với những lời lẽ rất hàm hồ. Đầu tiên, ông kêu gọi “lật đổ chế độ” (nhưng khi được một số tờ báo của người Việt hải ngoại phỏng vấn, ông lại thừa nhận rằng: “Ở trong nước hiện nay nhân dân không chấp nhận bất cứ một sự lật đổ nào, nhất là bằng bạo lực”). Tiếp theo, ông kêu gọi “tự do ngôn luận”, và khẳng định 650 tờ báo, hàng trăm đài phát thanh, truyền hình trong nước “chỉ tuyên truyền một chiều”.
Nghe ông nói, rất nhiều người đều lấy làm lạ. Nếu quả thật báo chí ở Việt Nam chỉ “tuyên truyền một chiều” thì chắc hẳn chẳng ai thèm mua báo, chẳng ai thèm nghe đài. Không hiểu đã bao giờ ông Chính nhìn thấy cái cảnh sáng sớm tại Hà Nội, Tp. HCM, Đà Nẵng, Cần Thơ, quanh những quán cà phê cóc, từ anh xích lô đến ông cán bộ hưu trí, hoặc mấy vị công chức chưa đến giờ làm, mỗi người mua một - thậm chí hai, ba tờ báo, chẳng ai phải đọc nhờ ai.
Nếu báo chí Việt Nam chỉ “tuyên truyền một chiều”, thì làm gì trong năm 2004, đã có khoảng 9 triệu chiếc tivi các loại được bán ra, và đại đa số người mua để xem các chương trình của VTV, HTV..., làm gì báo Tuổi trẻ, báo Thanh niên mỗi kỳ phát hành có thể in đến hai, ba trăm nghìn số, báo Nhân Dân, An ninh thế giới, Công an Tp. HCM mỗi tờ trên dưới sáu trăm nghìn số... và chín phần mười người mua báo là người dân đấy ông ạ.
Chẳng hiểu ông Hoàng Minh Chính có bao giờ đọc các tạp chí như “Mốt”, “Đẹp”, “Người đẹp Việt Nam”, “Tiếp thị Việt Nam”..., và hằng hà sa số những  tạp chí chuyên đề về thời trang, tiêu dùng, kiến trúc, xây dựng... khác chưa nhỉ? Ở trong đó, tôi đố ông tìm ra được một bài nào “tuyên truyền một chiều” như ông nói đấy.
Thế mới biết cái lưỡi không xương, nhiều đường lắt léo. Lúc được mời đến nói chuyện tại Đại học Harvard ngày 28/9, ông Hoàng Minh Chính một lần nữa lại thể hiện cái lắt léo của ông, khi ông cho rằng Việt Nam là nước “nghèo khổ nhất thế giới”. Tôi không biết đã bao giờ ông Chính nghe được thông tin, rằng Việt Nam đang vươn lên thành quốc gia xuất khẩu gạo lớn nhất thế giới chưa nhỉ?
“Nghèo khổ nhất” mà mỗi năm đều thừa vài ba triệu tấn gạo, hàng trăm nghìn tấn tôm, tấn cá bán cho nước ngoài, “nghèo khổ nhất” mà ngày 28 tết âm lịch năm ngoái, chỉ riêng thịt lợn, cả nước đã tiêu thụ những... 67 tấn (trong đó người mua ắt hẳn có cả gia đình ông). “Nghèo khổ nhất” mà 6 tháng đầu năm nay, đã có 4,3 triệu lượt người đi các tour du lịch trong nước (không kể những người đi riêng lẻ). Họ là ai? Là dân thường “nghèo khổ” như tôi đấy, ông Chính ạ.
Cũng trong ngày 28/9, để tung hứng cho ông Hoàng Minh Chính, một nhóm người Việt phản động ở Mỹ còn tổ chức cái gọi là “Họp mặt dân chủ” - nhưng là họp chui, họp bí mật vì sợ bị cộng đồng phản đối. Tại buổi “họp mặt” ấy, ông Chính đã gửi đến một bài nói chuyện, trong đó ông tự nhận ông là người đại diện cho “Phong trào dân chủ Việt Nam”. Điều buồn cười ở chỗ, cái mà ông Hoàng Minh Chính gọi là “phong trào”, thì chỉ gồm bảy, tám người có tư tưởng bất mãn, rồi suy tôn Nguyễn Xuân Ngãi làm đại diện cho “phong trào” ở hải ngoại.



Nghĩ cũng đúng thôi, ông Chính đi Mỹ bằng tiền của họ, mà ông không suy tôn họ, không quay lưng chửi bới mảnh đất nơi ông đã sinh ra, đã trưởng thành thì làm sao họ chịu? Nếu thí dụ ông Chính cứ to mồm tung hê ông Ngãi là người... nhân đạo, là bác ái thì chẳng ai thèm nhắc đến ông làm gì. Nhưng cái đáng nói ở đây là trong bài nói chuyện, ông Chính cho rằng “đất nước ta đứng ở đáy nhân loại trên mọi bình diện”.
Đọc đến chỗ này, thú thật là tôi chẳng hiểu ông Hoàng Minh Chính ngồi ở đâu, để nhìn xuống rồi đánh giá đất nước đang ở dưới đáy nhân loại? Dưới đáy nhân loại mà nhiều quốc gia châu Phi, Mỹ Latinh lại lặn lội sang đây, tìm thuê người Việt làm chuyên gia về nông nghiệp, y tế, kỹ thuật cho họ.
Dưới đáy nhân loại mà chỉ hơn chục năm, thầy, thợ người Việt đã tự mình đảm trách những khâu quan trọng nhất, thiết yếu nhất trong lĩnh vực khai thác dầu khí; dưới đáy nhân loại mà Việt Nam lại được Tổ chức Hàng không dân dụng thế giới giao cho quản lý các vùng bay (FIR Hà Nội, FIR Hồ Chí Minh) để thay thế cho FIR Băng Cốc, FIR Quảng Châu. Trước khi sang Mỹ chữa bệnh, có bao giờ ông Chính nhớ lại hồi tháng 6, lúc nằm trong bệnh viện, ông đã bảo với những người đến thăm ông, rằng: “Tôi chỉ còn chờ mặc áo quan thôi” nhưng sau đó, ông đã được các bác sĩ Việt Nam “dưới đáy”, giúp cho ông đủ sức khỏe để ngồi trên máy bay 16 tiếng?
Vậy mà sang đến Mỹ, ông chê bác sĩ Việt Nam tay nghề dở, mổ tiền liệt tuyến không an toàn. Tôi ước ao một dịp nào đó gặp được ông Hoàng Minh Chính, rồi giới thiệu ông với một bác sĩ chuyên khoa phẫu thuật mắt tại Tp. HCM, người mới chỉ hơn 40 tuổi, đang sống trong đất nước “dưới đáy” như lời ông nói, để ông tận mắt chứng kiến các bác sĩ từ Hàn Quốc, Pháp..., đến học nghề.
Lưỡi không xương, ông Hoàng Minh Chính lắt léo từ chuyện này sang chuyện nọ. Sợ người ta không tin ông, ông quả quyết chính quyền Việt Nam đang... “đàn áp tôn giáo”, nhưng lờ hẳn đi những hành vi vi phạm pháp luật của một vài cá nhân mượn lớp áo tôn giáo để làm bậy, cũng như lờ hẳn đi những nhận xét, những tuyên bố rất khách quan, trung thực của nhiều phái đoàn, nhiều cá nhân đến từ châu Âu, châu Mỹ, nói về tình hình tôn giáo ở Việt Nam.
Bên cạnh đó, ông Chính còn không biết ngượng miệng khi nịnh một số nhân vật người Việt hải ngoại, gọi họ là “trí thức lớn Việt Nam”. Ở Mỹ, có người Việt nào gọi Nguyễn Xuân Ngãi, Nguyễn Sĩ Bình là “trí thức lớn” đâu, mà họ gọi Ngãi, Bình là “chính trị xa-lông, đánh đĩ bằng... mồm” đấy ông ạ.
Hoàng Minh Chính sang Mỹ, ăn nói lộng ngôn, hàm hồ và tự lật mặt nạ của mình khiến dư luận trong nước và rất nhiều người Việt ở nước ngoài phản đối. Thậm chí ngay một số người vốn "cùng hội cùng thuyền" với ông Chính cũng thấy cái ông này là "không chơi được", và nếu có ngồi "chung mâm" với ông thì chỉ thêm xấu hổ mà thôi.

Thật tiếc cho ông, một người sắp gần đất xa trời, mà lại không biết giữ mình, tự mua lấy cái sự nhục cho chính mình.

Xuân Hòa

http://www.cand.com.vn/vi-VN/thoisuxahoi/thoiluan/2005/11/64317.cand?Page=2






Đăng nhập để trả lời
0