<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-09 07:15:38Ngọc Lý>
Dân chủ và chủ nghĩa
Nguyễn Tiến Trung
Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ
[/align]

Nhiều người quan tâm làm thế nào để Việt Nam phát triển
Hiện nay, báo chí của Đảng và Nhà nước đang rộ lên vấn đề đi tìm một triết lý phát triển cho Việt Nam.
[/align]Có nhiều xu hướng, học thuyết khác nhau đã được đề cập đến. Nhiều mô hình chính trị các quốc gia trên thế giới đã được nghiên cứu. Điều này cho thấy sức ép cải cách của dân tộc rất lớn.
Những chủ nghĩa đã xuất hiện tại Việt Nam
Giở lại lịch sử Việt Nam nửa đầu thế kỷ 20, trước nhu cầu giải phóng dân tộc khỏi chế độ thuộc địa, hàng loạt chủ nghĩa, lý thuyết khác nhau đã xuất hiện tại Việt Nam để làm nền tảng, kim chỉ nam hoạt động của các đảng phái trong công cuộc giải phóng dân tộc và phát triển đất nước.
Có thể kể ra một số chủ nghĩa như chủ nghĩa Tam Dân, chủ nghĩa Mác Lênin, chủ nghĩa Bình Quân, chủ nghĩa Dân Tộc Sinh Tồn, chủ nghĩa Duy Dân…
Trong số những chủ nghĩa nói trên, chủ nghĩa Mác Lênin truyền vào Việt Nam từ phương Tây, chủ nghĩa Tam Dân từ Trung Quốc.
Hiện nay, một số viên chức lãnh đạo đảng cộng sản đang nhắc lại di chúc của cụ Hồ với 10 chữ « hòa bình, thống nhất, dân chủ, độc lập, giàu mạnh » và cho rằng đó là chủ thuyết phát triển của Việt Nam trong giai đoạn mới.
Trong dịp ghé sang Việt Nam mới đây, trong cuộc trao đổi trực tuyến trên VietnamNet, cựu Thủ tướng Đức Gerhard Schröder lại nhấn mạnh 2 chữ « dân chủ » là quan trọng nhất trong 10 chữ trên.
Nhìn chung, mọi chủ nghĩa, lý thuyết đều mong muốn đất nước Việt Nam giàu mạnh, người dân được tự do, hạnh phúc.
Tinh thần dân chủ thay vì chủ nghĩa
Hiện nay, ở các quốc gia dân chủ trên thế giới, hầu hết các đảng chính trị không dùng tới chủ nghĩa để thuyết phục người dân bầu cho họ mà dùng cương lĩnh hành động cụ thể cho từng nhiệm kỳ.

Cho dù chủ nghĩa gì thì cũng phải cụ thể qua cơ chế chính phủ,
chính sách Nhà nước và pháp luật quốc gia
Lý do là khi xã hội có nhu cầu, cương lĩnh hành động cần phải thay đổi phù hợp tùy theo hoàn cảnh thực tế để đáp ứng nguyện vọng của người dân vào thời điểm đó. Tư duy chính trị thực tiễn là như vậy.
Cương lĩnh hành động nhằm phục vụ cho toàn dân, bất kể đảng phái, tôn giáo, thành phần xã hội, không thể ưu tiên cho một đảng phái nào.
Ví dụ như nước Mỹ, hai đảng lớn nhất là đảng Dân Chủ và đảng Cộng Hòa, cả hai đều không dựa theo chủ nghĩa nào rõ rệt nhưng lại chú trọng sinh hoạt trên tinh thần dân chủ.
Cả hai đảng đều quan tâm tới tầng lớp trung lưu – tầng lớp đông nhất trong xã hội. Tuy nhiên, đảng Cộng Hòa chú trọng thêm tầng lớp giàu có, còn đảng Dân Chủ chú trọng thêm tầng lớp nghèo khó.
Đảng Cộng Hòa cho rằng cần tạo điều kiện thuận tiện hơn cho tầng lớp thượng lưu để họ dễ làm ăn. Các công ty làm ăn hiệu quả sẽ tạo việc làm nhiều hơn.
Đảng Dân Chủ thì lại cho rằng cần thúc đẩy cho người nghèo khá lên, chú trọng tới phúc lợi xã hội. Những người giàu đã biết cách làm ăn rồi, không cần quan tâm quá nhiều tới họ.
Như vậy, cả hai đảng đều mong muốn phục vụ đất nước nhưng với quan điểm khác nhau, cũng giống như hai cánh tay: tay phải và tay trái đều phục vụ cho con người - tức là cả dân tộc. Tay trái cũng phục vụ cho tay phải và ngược lại. Nếu như chỉ còn một đảng trong một quốc gia thì cũng giống như người tàn tật thiếu mất một tay.
Tương tự, ở Pháp, hai đảng chiếm ưu thế hiện nay là đảng Xã Hội và đảng UMP. Một đảng ưu tiên đến người nghèo, đến phúc lợi xã hội hơn. Đảng kia chú trọng phát triển kinh tế, giảm thuế cho giới doanh nhân, tạo công ăn việc làm thúc đẩy tăng trưởng.
Hiện nay, khi ông Sarkozy của đảng UMP lên nắm chức Tổng thống, ông bổ nhiệm các bộ trưởng trong chính phủ là thành viên nhiều đảng phái khác nhau, chứ không chỉ riêng đảng của ông.
Đó chính là tinh thần dân chủ, tất cả các đảng cùng phục vụ. Chính vì vậy nên ông Cựu Thủ tướng Đức Gerhard Schröder đã nhấn mạnh hai chữ « dân chủ » khi trả lời phỏng vấn của VietnamNet.
Cụ thể bằng cơ chế, chính sách, pháp luật
Một chủ nghĩa mà cần phải triệt tiêu những luồng tư tưởng hay chủ nghĩa khác để tồn tại, thông tin một chiều, hạn chế tự do ngôn luận, pháp luật chồng chéo, tùy tiện, bầu cử hình thức thì đó không phải là chủ nghĩa tốt cho sự phát triển của dân tộc.
Cho dù chủ nghĩa gì thì cũng phải cụ thể qua cơ chế chính phủ, chính sách Nhà nước và pháp luật quốc gia. Trong đó, cơ chế chính phủ, hiến pháp là nền tảng quốc gia, còn chính sách thay đổi theo từng thời kỳ để đáp ứng nhu cầu xã hội.
Cơ chế chính phủ bảo đảm tốt nhất cho việc pháp luật được thực thi là cơ chế "tam quyền phân lập", cộng thêm báo chí độc lập là quyền lực thứ tư. Đây là cơ chế kiểm soát và cân bằng quyền lực tốt nhất đến thời điểm hiện tại mà loài người đã tìm ra và đã thực hiện thành công tại rất nhiều các quốc gia trên thế giới.
Chính sách Nhà nước cần thực tiễn, phù hợp với tình hình cụ thể của đất nước trong từng giai đoạn cụ thể. Hiện nay, diễn văn của các vị lãnh đạo Việt Nam thường nhấn mạnh đến thắng lợi trong quá khứ, hoặc chỉ nói một cách mơ hồ về « định hướng XHCN » trong tương lai. Điều này cho thấy tư duy lãnh đạo của các vị ấy còn thiếu thực tế.
Cơ chế hay chính sách cuối cùng đều phải cụ thể qua pháp luật, vì người dân sống và làm việc theo pháp luật chứ không thể sống theo một hình mẫu lý tưởng, xa rời thực tế.
Người dân trong một nước đoàn kết với nhau thể hiện qua việc họ tôn trọng pháp luật của chính nước họ. Sức mạnh của một quốc gia, tình trạng ổn định xã hội thể hiện ở chỗ người dân tôn trọng pháp luật.
Người dân và viên chức chính phủ không tôn trọng pháp luật, ngang nhiên vi phạm pháp luật thì rõ ràng đó là một xã hội bất ổn.
Kết luận
Để đất nước phát triển bền vững, xã hội hài hòa, dù mỗi người chúng ta hay các vị lãnh đạo chọn chủ nghĩa hay học thuyết nào, cuối cùng đều phải cụ thể qua cơ chế chính phủ, chính sách Nhà nước và pháp luật quốc gia.
Ba mươi năm sau chiến tranh thế giới thứ hai, từ hoang tàn đổ nát, nước Nhật và nước Đức lại trở thành cường quốc của thế giới. Họ đã làm thế nào? Tấm gương này đáng để cho mỗi người trong chúng ta suy ngẫm.
Nguyễn Tiến Trung
Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ
[/align]http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2007/06/070606_danchu_chunghia.shtml
[/align]
Nguyễn Tiến Trung
Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ
[/align]

Nhiều người quan tâm làm thế nào để Việt Nam phát triển
Hiện nay, báo chí của Đảng và Nhà nước đang rộ lên vấn đề đi tìm một triết lý phát triển cho Việt Nam.
[/align]Có nhiều xu hướng, học thuyết khác nhau đã được đề cập đến. Nhiều mô hình chính trị các quốc gia trên thế giới đã được nghiên cứu. Điều này cho thấy sức ép cải cách của dân tộc rất lớn.
Những chủ nghĩa đã xuất hiện tại Việt Nam
Giở lại lịch sử Việt Nam nửa đầu thế kỷ 20, trước nhu cầu giải phóng dân tộc khỏi chế độ thuộc địa, hàng loạt chủ nghĩa, lý thuyết khác nhau đã xuất hiện tại Việt Nam để làm nền tảng, kim chỉ nam hoạt động của các đảng phái trong công cuộc giải phóng dân tộc và phát triển đất nước.
Có thể kể ra một số chủ nghĩa như chủ nghĩa Tam Dân, chủ nghĩa Mác Lênin, chủ nghĩa Bình Quân, chủ nghĩa Dân Tộc Sinh Tồn, chủ nghĩa Duy Dân…
Trong số những chủ nghĩa nói trên, chủ nghĩa Mác Lênin truyền vào Việt Nam từ phương Tây, chủ nghĩa Tam Dân từ Trung Quốc.
Hiện nay, một số viên chức lãnh đạo đảng cộng sản đang nhắc lại di chúc của cụ Hồ với 10 chữ « hòa bình, thống nhất, dân chủ, độc lập, giàu mạnh » và cho rằng đó là chủ thuyết phát triển của Việt Nam trong giai đoạn mới.
Trong dịp ghé sang Việt Nam mới đây, trong cuộc trao đổi trực tuyến trên VietnamNet, cựu Thủ tướng Đức Gerhard Schröder lại nhấn mạnh 2 chữ « dân chủ » là quan trọng nhất trong 10 chữ trên.
Nhìn chung, mọi chủ nghĩa, lý thuyết đều mong muốn đất nước Việt Nam giàu mạnh, người dân được tự do, hạnh phúc.
Tinh thần dân chủ thay vì chủ nghĩa
Hiện nay, ở các quốc gia dân chủ trên thế giới, hầu hết các đảng chính trị không dùng tới chủ nghĩa để thuyết phục người dân bầu cho họ mà dùng cương lĩnh hành động cụ thể cho từng nhiệm kỳ.

Cho dù chủ nghĩa gì thì cũng phải cụ thể qua cơ chế chính phủ,chính sách Nhà nước và pháp luật quốc gia

Lý do là khi xã hội có nhu cầu, cương lĩnh hành động cần phải thay đổi phù hợp tùy theo hoàn cảnh thực tế để đáp ứng nguyện vọng của người dân vào thời điểm đó. Tư duy chính trị thực tiễn là như vậy.
Cương lĩnh hành động nhằm phục vụ cho toàn dân, bất kể đảng phái, tôn giáo, thành phần xã hội, không thể ưu tiên cho một đảng phái nào.
Ví dụ như nước Mỹ, hai đảng lớn nhất là đảng Dân Chủ và đảng Cộng Hòa, cả hai đều không dựa theo chủ nghĩa nào rõ rệt nhưng lại chú trọng sinh hoạt trên tinh thần dân chủ.
Cả hai đảng đều quan tâm tới tầng lớp trung lưu – tầng lớp đông nhất trong xã hội. Tuy nhiên, đảng Cộng Hòa chú trọng thêm tầng lớp giàu có, còn đảng Dân Chủ chú trọng thêm tầng lớp nghèo khó.
Đảng Cộng Hòa cho rằng cần tạo điều kiện thuận tiện hơn cho tầng lớp thượng lưu để họ dễ làm ăn. Các công ty làm ăn hiệu quả sẽ tạo việc làm nhiều hơn.
Đảng Dân Chủ thì lại cho rằng cần thúc đẩy cho người nghèo khá lên, chú trọng tới phúc lợi xã hội. Những người giàu đã biết cách làm ăn rồi, không cần quan tâm quá nhiều tới họ.
Như vậy, cả hai đảng đều mong muốn phục vụ đất nước nhưng với quan điểm khác nhau, cũng giống như hai cánh tay: tay phải và tay trái đều phục vụ cho con người - tức là cả dân tộc. Tay trái cũng phục vụ cho tay phải và ngược lại. Nếu như chỉ còn một đảng trong một quốc gia thì cũng giống như người tàn tật thiếu mất một tay.
Tương tự, ở Pháp, hai đảng chiếm ưu thế hiện nay là đảng Xã Hội và đảng UMP. Một đảng ưu tiên đến người nghèo, đến phúc lợi xã hội hơn. Đảng kia chú trọng phát triển kinh tế, giảm thuế cho giới doanh nhân, tạo công ăn việc làm thúc đẩy tăng trưởng.
Hiện nay, khi ông Sarkozy của đảng UMP lên nắm chức Tổng thống, ông bổ nhiệm các bộ trưởng trong chính phủ là thành viên nhiều đảng phái khác nhau, chứ không chỉ riêng đảng của ông.
Đó chính là tinh thần dân chủ, tất cả các đảng cùng phục vụ. Chính vì vậy nên ông Cựu Thủ tướng Đức Gerhard Schröder đã nhấn mạnh hai chữ « dân chủ » khi trả lời phỏng vấn của VietnamNet.
Cụ thể bằng cơ chế, chính sách, pháp luật
Một chủ nghĩa mà cần phải triệt tiêu những luồng tư tưởng hay chủ nghĩa khác để tồn tại, thông tin một chiều, hạn chế tự do ngôn luận, pháp luật chồng chéo, tùy tiện, bầu cử hình thức thì đó không phải là chủ nghĩa tốt cho sự phát triển của dân tộc.
Cho dù chủ nghĩa gì thì cũng phải cụ thể qua cơ chế chính phủ, chính sách Nhà nước và pháp luật quốc gia. Trong đó, cơ chế chính phủ, hiến pháp là nền tảng quốc gia, còn chính sách thay đổi theo từng thời kỳ để đáp ứng nhu cầu xã hội.
Cơ chế chính phủ bảo đảm tốt nhất cho việc pháp luật được thực thi là cơ chế "tam quyền phân lập", cộng thêm báo chí độc lập là quyền lực thứ tư. Đây là cơ chế kiểm soát và cân bằng quyền lực tốt nhất đến thời điểm hiện tại mà loài người đã tìm ra và đã thực hiện thành công tại rất nhiều các quốc gia trên thế giới.
Chính sách Nhà nước cần thực tiễn, phù hợp với tình hình cụ thể của đất nước trong từng giai đoạn cụ thể. Hiện nay, diễn văn của các vị lãnh đạo Việt Nam thường nhấn mạnh đến thắng lợi trong quá khứ, hoặc chỉ nói một cách mơ hồ về « định hướng XHCN » trong tương lai. Điều này cho thấy tư duy lãnh đạo của các vị ấy còn thiếu thực tế.
Cơ chế hay chính sách cuối cùng đều phải cụ thể qua pháp luật, vì người dân sống và làm việc theo pháp luật chứ không thể sống theo một hình mẫu lý tưởng, xa rời thực tế.
Người dân trong một nước đoàn kết với nhau thể hiện qua việc họ tôn trọng pháp luật của chính nước họ. Sức mạnh của một quốc gia, tình trạng ổn định xã hội thể hiện ở chỗ người dân tôn trọng pháp luật.
Người dân và viên chức chính phủ không tôn trọng pháp luật, ngang nhiên vi phạm pháp luật thì rõ ràng đó là một xã hội bất ổn.
Kết luận
Để đất nước phát triển bền vững, xã hội hài hòa, dù mỗi người chúng ta hay các vị lãnh đạo chọn chủ nghĩa hay học thuyết nào, cuối cùng đều phải cụ thể qua cơ chế chính phủ, chính sách Nhà nước và pháp luật quốc gia.
Ba mươi năm sau chiến tranh thế giới thứ hai, từ hoang tàn đổ nát, nước Nhật và nước Đức lại trở thành cường quốc của thế giới. Họ đã làm thế nào? Tấm gương này đáng để cho mỗi người trong chúng ta suy ngẫm.
Nguyễn Tiến Trung
Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ
[/align]http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2007/06/070606_danchu_chunghia.shtml
[/align]