📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Chuyện Cười

3 huynh muội mình

5 trả lời, 341 lượt xem — Trang 1 / 1
Tiểu muội Hellomy trình bày trước hoàn cảnh hẩm hiu của mình:

Hôm nay là một ngày đẹp trời, muội hellomy lon ton lon ton chạy xuống đường và xà vào ngồi trong quán hủ tiếu của người ta, mạnh miện kêu: "Dì ơi cho con một tô hủ tiếu nha!"
Dì bán hủ tiếu mỉm cười thật là phúc hậu, thật là đáng yêu, tiểu muội mừng thầm trong bụng, ôi... chắc là một tuần may mắn lắm đây, cũng sẽ mỉm cười như thế với mình. Dì nhẹ nhàng bưng một tô hủ tiếu bốc khói, trông rất ư là ngon miệng đến và đặt lên bàn, lại một nụ cười.... tuyệt vời khác, ôi chao!!!
Muội hellomy mừng rỡ vì quá đói, cả đêm không ngủ, chợp mắt tí xíu lại thức ngay mà lị, thế là bằng một cách hùng hồn, muội hellomy nhấc đũa lên, gắp xuống, và......... choáng nặng... "hủ tiếu chay!" hic hic.... thiếu lương thực mà giờ còn phải ăn chay... mà toàn đậu, đâu cũng thấy đậu. hic... hoành thánh nhân đậu xanh đậu đỏ, giá cũng từ đậu xanh mà ra, đậu hủ chiên, đậu hủ non, và tàu hủ căng.... hihii tự nhiên nhớ câu chuyện Jack và cây đậu thần...
Và bỗng nhiên... nụ cười của dì bán hủ tiếu.. hổng có dzui tí nào hu hu hu
Đăng nhập để trả lời
0
Còn đây là câu chuyện muội hellomy được nghe kể về sư huynh Mars và sư huynh Casa:

Dạo gần đây có những vụ án giết người cướp của, nạn nhân bị mất tích không tìm ra được. Cả đội biệt động toàn thành phố bắt tay vào điều tra. Sau bao nhiêu biến cố, cuối cùng họ đã xác định được con số nạn nhân mất tích lên đến 11 người. Và bây giờ, họ đang giữ trong tay một số vật chứng trong căn nhà của nạn nhân thứ 11. Nó dẫn dắt họ đến một nơi mà ở đó có một người đàn ông trung niên được mọi người gọi là Mars đang sinh sống.

Lệnh bắt giữ và triệu tập lập tức được phổ biến trong toàn dân. Sư huynh Mars bị đưa ra toà xét xử, tuy vậy sư huynh đã kịp gọi cho luật sư của mình, đó là sư huynh Casa.

Cả phiên tòa nín lặng chờ đợi trong hồi hộp và lo sợ.

Lúc này, sư huynh Casa dõng dạc lên tiếng xin được bào chữa cho sư huynh Mars, sau khi hội đồng xét xử tuyên bố sư huynh Mars phạm tội và sẽ bị tử hình.

Sư huynh Casa thao thao bất tuyệt một hồi, và cuối cùng lên tiếng:

- Quý vị bảo rằng sư huynh Mars của tiểu đệ giết người, cướp của. Và nạn nhân cuối cùng đã chết. Thế quý vị nghĩ thế nào nếu nạn nhân thứ 11 mà quý vị đang nói đến xuất hiện ở cánh cửa phía Tây đằng kia?

Cả khán phòng phim lặng, phiên xử dừng lại, mọi người nhìn về cánh cửa ở phía Tây, chăm chú... ngạc nhiên... hồi hộp... chờ đợi.

Chính lúc này, sư huynh Casa dõng dạc lên tiếng:

- Tất cả quý vị đều không chắc chắn về tội trạng của thân chủ tôi, đó là lý do quý vị nhìn về hướng đó. Vậy thì xin hãy để thân chủ tôi được trắng án.

Mọi người bàn tán, xôn xao, và cuối cùng, sau khi hội ý, chủ toà mỉm cười nhìn sư huynh Casa, sư huynh Mars, và tuyên bố:

- Anh bị tử hình!

Sư huynh Casa trợn tròn mắt:

- Nhưng... tại sao?

Chủ toà:

- Chỉ có thân chủ anh không quay lại nhìn, vì ông ấy biết chẳng ai có thể hiện diện ở đấy nữa.

Mọi người im lặng, sư huynh Mars cũng im lặng, nhưng sư huynh Casa biết sư huynh Mars vô tội. Còn sư huynh Mars, huynh ấy không quay lại nhìn, vì... huynh ấy... huynh ấy nhầm hướng Tây với hướng Đông. Và trong khi mọi người nhìn về hướng Tây để thấy một cánh cửa đóng im ỉm... sư huynh Mars nhìn về hướng Đông... để thấy một cánh cửa mở ra.... cánh cửa phòng... tử tội ặc ặc hahahaha

Tội nghiệp... 3 huynh muội chúng mình hahahaha
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>Mars</b> -- <b>31.8.2004 15:29:48 </b> &gt;>
Các bạn có biết vị quan toà bữa hôm đó là ai không?

Đó chính là HelloMy9.

Mars được biết, ai bị chết oan thiêng lắm. Và các bạn đừng tưởng chết là hết nhé. Chết mới là sự bắt đầu đó.

Sau khi nghe toà tuyên án tử hình, lúc đó Mars cảm thấy trời đất quay quồng và một màu xám xịt. Mặt đất cứng như vậy mà sao như là một khoảng không trung. Đôi chân không còn một sức lực nào để đỡ lấy cơ thể nữa và thế là Mars từ từ khuỵ xuống. Trong khi đó mệng không ngừng lẩm bẩm.

- Tôi... vô... tội, tôi... vô... tội...

Giọng của quan toà vẫn sang sảng đọc to

- Theo bộ luật hình sự số.... và số....

Nhưng lúc đó trong màng tai của Mars chỉ còn nghe thấy như giọng nói của tử thần văng vẳng bên tai và có một cảm giác lạnh buốt sương xống. Lúc đó sao như mình bất lực trước một sự cưỡng ép bất khả kháng. Một sức mạnh của tử thần không có công lý. Cánh cửa cõi âm đang thấp thoáng hé mở một bóng tối đen ngòm và lạnh buốt.

Đúng 12 giờ trưa ngày hôm sau, lệnh tử hình được thi hành. Trước khi ra pháp trường người cai ngục cho Mars đuợc thực hiện một nguyện vọng cuối cùng. Mars đã cầu xin sau khi tử hình hãy để thi thể của Mars như vậy cho tới trưa ngày hôm sau. Nhưng người Cai ngục đó đã từ chối, nói là không thể được. Vì sau khi thi hành xong thi thể sẽ được đưa vào dám định y khoa một lần cuối.

Mặt bị trùm một cái túi màu đen, nhưng vẫn có thể đủ để nhìn thấy mờ mờ ở bên ngoài. Chỉ còn một vài phút nữa thôi là một sinh mạng sẽ bị kết liễu. Trong lúc này đầu óc của Mars tỉnh táo hơn bao giờ hết. Mắt mở to nhìn trời nhìn đất một lần cuối. Ôi sao lúc này thấy thèm khát một cuộc sống đến thế, thèm khát hơn bao giờ hết. Những hình ảnh của nhữ năm tháng đã qua từ từ hiện lại trong dòng suy nghĩ của Mars. Cảnh thời thơ ấu ngây thơ, hồn nhiên... Rồi lớn lên đi học... Rồi hình ảnh những người thân... Bạn bè... tất cả như đều được hiện diện lại ngay trước mắt của Mars.

- Chuẩn bị...

Âm thanh của tử thần đã cướp ngang đi và xóa tan dòng hồi tưởng của Mars, đẩy Mars trở về với hiện thực.

Đứng ở đằng xa xa là những người thân đến để đưa tiễn Mars về thế giới bên kia. Đó là Những người thân trong đại gia đình vnthuquan đã cùng có những tháng ngày gắn bó.
Vĩnh biệt mọi người vĩnh biệt tất cả. Tôi đi đây, đừng lo gì cho tôi nữa, bây giờ chết hay sau này chết cũng chỉ là một lần chết mà thôi. Chết có nhẹ tựa lông hồng....

- Bắn...

Những tiếng nổ xé tan bầu trời ảm đạm một ngày cuối thu, những viên đạn đồng bay tới sao mà chậm thế. Một, hai, ba... những viên đạn xoay tít xuyên qua thân thể. Từng viên, từng viên một... nhẹ nhàng và tê buốt...

Phập... phập....

Những âm thanh khô khan, rồi những dòng máu tuôn trào. Từng khoảng trên cơ thể của Mars lúc đó dường như không cảm nhận được nữa. Cặp lông mày từ từ trở nên nặng chĩu, dũ đã gắng gượng nhưng cũng không tài nào nhấc nó lên được nữa.

Và rối bóng tồi bao phủ...

Ồ sao lại như thế này? Người của Mars nhẹ nhàng bay bổng. Bầu trời trở nên sáng quắc lạ kỳ. Mọi vật như là được thêm hình dạng màu mè. Nhìn mọi thứ đều đẹp hơn nhiều. Mặt trời đang đứng bóng nhưng lại không chói chang như mọi khi, không nóng gắt mà lại man mát dìu dịu.
Lúc này có cảm giác như mình đa ở độ cao khoảng 10 mét nhìn từ trên cao nhìn xuống thấy mọi người đang xúm lại khiêng một cái xác chết lên cái cáng. Một người ăn mặc bộ đồ màu trắng trên cổ có đeo cái ống nghe của bác sĩ đến bên cạnh cái xác đó và tháo bỏ cái túi đen chùm mặt.

- Aaaaaaaaaa............ Mars la lớn lên.

Cái xác kia chính là Mars mà. còn mình sao lại nhìn thấy mình? Mars mới từ từ đưa hai bàn tay ra nhìn mới thấy tay mình không phải bằng da bằng thịt nữa mà như một người tàng hình nhìn mờ mờ ảo ảo, xung quanh được bao phủ bằng một lớp như thể sương mù trắng.



(Còn tiếp)

Chuyện này Mars sẽ nghĩ ra đên đâu viết ra đến đó, nên có thể bị lộn xộn một chút. Ai yếu bóng vía xin đừng đọc tiếp [:D]. Mars không biết câu truyện này có kết thúc không nữa, chỉ viết ra theo sự cảm nhận mà thôi. Nếu có gì sai sót, mong các bạn giúp đỡ.
Thân mến,
Mars

----------------------------------

Đăng nhập để trả lời
0
Hic...Tự nhiên sao lại biến thành chuyện ma thế này?[8|]
Đăng nhập để trả lời
0
Hic...Tự nhiên sao lại biến thành chuyện ma thế này?


hì hì...

RUOI không thích chuyện ma à [:D] Vậy thử hỏi ý kiến mọi người xem nhé.

Các bạn muốn câu truyện bây giờ thay đổi trạng thái không? vẫn chưa muộn mà [:D]
Thân mến,
Mars

----------------------------------

Đăng nhập để trả lời
0
Hohoho! DSTVK mê truyện ma lém á ! Chỉ có mỗi 1 tội là cứ tối nào trước khi đi ngủ mà DSTVK đọc truyện ma là y như rằng đêm đó cả nhà bị mất ngủ [:D][:D][:D].Chỉ thiếu điều chưa ướt chăn mà thui[:D]
Buồn vì đời! Khóc vì người!
David Tường http://sotaygiadinh.net/

Đăng nhập để trả lời
0