
Đưa hợp tác Mỹ-Việt 'lên tầm cao mới'
"Chuyến thăm lần này cũng là dịp để chúng ta nói với nhân dân Hoa Kỳ rằng nhân dân Việt Nam mong muốn tăng cường sự hiểu biết lẫn nhau; nhân dân Việt Nam mến khách, tôn trọng người bạn của mình và mong muốn thúc đẩy hợp tác với nhân dân Hoa Kỳ."
Phát biểu của ông gợi ý phái đoàn và bản thân ông mong đợi sự đón tiếp tốt đẹp, đặc biệt là trong không khí chính quyền của TT Bush thẳng thắn phê phán những vấn đề họ coi là "quan ngại về nhân quyền" ở Việt Nam thời gian qua.
TT Bush cũng vừa dự lễ khánh thành Đài tưởng niệm các nạn nhân của chế độ cộng sản ở thủ đô Washington hôm thứ Ba trong lần xuất hiện trước công chúng đầu tiên sau chuyến thăm Đông Âu, nơi ông nhắc đến các nhân vật bất đồng chính kiến gồm cả Việt Nam.
Vì thế, cũng dễ hiểu khi, theo trích dẫn của Đài Tiếng nói Việt Nam, ông Nguyễn Minh Triết nói:
"Chúng tôi cũng muốn nói với nhân dân Hoa Kỳ rằng nhân dân Hoa Kỳ cũng rất cởi mở, mến khách. "

Nhà nước luôn luôn coi cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài là máu của máu Việt Nam
[/align] [/align]Chủ tịch Nguyễn Minh Triết[/align][/align]Vị lãnh đạo Việt Nam cũng tin rằng "Không có lý do gì mà nhân dân hai nước chúng ta không tăng cường hợp tác với nhau, đưa quan hệ hợp tác lên một tầm cao mới."
Trước đó, đại sứ sắp mãn nhiệm của Hoa Kỳ tại Việt Nam, ông Michael Marine đã nói về một "quan hệ chiến lược" hai bên.
Theo Thông tấn xã Việt Nam, ông Triết đánh giá khác biệt quan điểm hai bên là rất nhỏ:
"Tuy hai bên vẫn còn một số bất đồng, nhất là vấn đề dân chủ, nhân quyền, nhưng tôi tin rằng những khác biệt này là rất nhỏ so với lợi ích chung của hai nước và cần được giải quyết thông qua đối thoại."
Khác nhau nhưng cần hợp tác
Báo chí quốc tế bắt đầu bình luận về chuyến thăm. Tờ International Herald Tribune của Mỹ hôm 14.06 có bài nói rằng ông Triết sẽ phải 'đối diện với những người chỉ trích" trong chuyến thăm.
Bài báo cũng nói chiến thuật của đoàn Việt Nam và Chủ tịch Triết là "tập trung vào tài chính chứ không phải nhân quyền".
Hôm 13.06, trả lời phỏng vấn truyền thông Mỹ, Chủ tịch Việt Nam Nguyễn Minh Triết nói ông sẽ vận động vì các biện pháp mới nhằm thúc đẩy thương mại Việt Nam với Hoa Kỳ.

[/align]Ông Triết dự kiến hội kiến với Tổng thống Bush lúc 11giờ trưa ngày 22 tháng Sáu tại Tòa Bạch Ốc
Trong bài trên báo Wall Street Journal hôm nay 13.06.2007, hai tác giả James Hookway và Paul Beckett cũng viết rằng trong cuộc phỏng vấn cùng ngày tại Hà Nội, ông Triết nhắc đến những nhân vật chính trị đối kháng tại Việt Nam.
Theo đó, ông Triết cho rằng "những người chống đối về chính trị đã bị tù theo đúng luật pháp Việt Nam".
Nhưng ông kêu gọi khác biệt "về vấn đề nhân quyền" không nên để "ảnh hưởng đến sự phát triển chung".
Trước chuyến thăm vào tuần sau sang Hoa Kỳ, Chủ tịch Triết nói khi gặp Tổng thống Bush, ông sẽ vận động để hàng xuất khẩu từ Việt Nam được đối xử "công bằng hơn".
Ông cũng sẽ dùng chuyến đi để thúc đẩy cho đầu tư và thương mại hai bên.
Các vấn đề cần bàn
Trước chuyến thăm của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết, chính quyền của TT Bush đã nêu ra "quan ngại sâu sắc" về vấn đề nhân quyền ở Việt Nam, tuy thế, quan hệ thương mại hai bên vẫn sẽ được đẩy lên một tầm mới, ít ra là theo những dự định từ trước.
Việt Nam đã thả nhà bất đồng chính kiến Nguyễn Vũ Bình sau khi có yêu cầu từ phía Hoa Kỳ.
Thông tấn xã Việt Nam đưa tin Chủ tịch Triết sẽ thăm Hoa Kỳ từ 18 đến 23.06.
Theo lịch trình ông Triết sẽ thăm Los Angeles, New York và ngày 22/6 có hội đàm với tổng thống Bush tại Washington D.C.
Tháp tùng ông Triết là một đoàn hàng chục quan chức các bộ và các tỉnh thành, cộng với khoảng 100 đại diện doanh nghiệp.
Tin từ cộng đồng Mỹ gốc Việt cho hay họ sẽ tổ chức có biểu tình phản đối chuyến đi của ông Triết.
Điều đó cho thấy, kinh tế vẫn là lĩnh vực then chốt trong quan hệ hai bên, mà giới phân tích cho rằng đã tiến triển vượt bậc trong suốt 12 năm qua kể từ khi Việt Nam và Hoa Kỳ bình thường hóa quan hệ.
Có nhận định cho rằng, so với những lợi ích kinh tế rộng lớn như vậy, các áp lực về chính trị của phe chống Việt Nam chưa đủ mạnh để ngăn cản những sự kiện mang tính biểu tượng cao như chuyến thăm của ông Triết.
Tuy nhiên, nhân quyền và tự do tôn giáo chắc chắn vẫn sẽ là những chủ đề nằm cao trong nghị trình đàm thoại hai bên.
[/align]http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2007/06/070613_nguyenminhtrietinterview.shtml[/align] [/align]>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>[/align] [/align]
Phóng viên BBC xin visa vào Mỹ[/align] [/align]
Phạm Khiêm, BBCVietnamese.com
[/align]

[/align]

[/align]ĐSQ Mỹ đã ở địa chỉ này từ thế kỷ thứ 18
BBC Việt Ngữ cử hai phóng viên sang Mỹ để tường thuật chuyến thăm của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết. [/align] [/align]Điều đầu tiên Phạm Khiêm cần là phải xin visa vào nước Mỹ.
Xin visa vào Mỹ dễ hay khó? Rất nhiều bạn trẻ ở Việt Nam và nhiều nước khác với ước mơ du học tại Mỹ đã bị từ chối đơn xin, và lý do đưa ra thì nhiều vô kể. Sau vụ khủng bố ngày 11/9 nước Mỹ nhìn công dân của thế giới như thế nào?
Người đàn ông trên điện thoại nói với tôi: "À ngày anh phỏng vấn nhớ là không được mang giỏ sách gì cồng kềnh nhé."
"Nhất định là anh không được mang một tý chất lỏng gì rồi. Dù là nước hoa, hay nước uống. Các đồ dùng điện tử như điện thoại di động, máy nghe nhạc iPod, Blackberry, hay máy chụp hình sẽ được yêu cầu gửi lại ở chốt an ninh."
Ngừng một lát, ông ta nói theo kiểu như thuộc lòng:
"Nếu anh cứ mang những đồ này đến sứ quán trong ngày phỏng vấn, tôi e rằng anh sẽ gặp các thủ tục thanh lọc an ninh rất chặt đó, và có thể làm muộn cuộc phỏng vấn của anh."
Nếu những ai sống ở Luân Đôn và lần đầu xin visa vào Mỹ làm việc, như tôi đây, khi nghe những lời căn dặn về thủ tục đi lại như vậy chắc cũng hãi. Từ trước đến nay tôi tưởng những kiểu hạn chế đồ dùng cá nhân như vậy chỉ áp dụng tại sân bay, dành cho khách hàng không mà thôi. Không đâu.
Người Mỹ được cái kỹ tính và nghĩ rằng họ đang trở thành mục tiêu của khủng bố trên toàn thế giới. Một số cơ quan đại diện của Mỹ ở nước ngoài đã bị đánh bom, cho nên, tại Luân Đôn, hay còn được gọi là Londonistan, vì có đông di dân Hồi Giáo, an toàn, hay an ninh cho người Mỹ đã được đặt lên hàng đầu.
Có gì đâu, tôi tặc lưỡi, ráng chịu đựng một chút cho xong việc là thôi. Khoảng ba tiếng đồng hồ để hoàn tất thủ tục phỏng vấn, theo thông báo dán ngoài cửa đại sứ quán, là hết chuyện phải không.
Tốn kém
Đó là cái giá phải trả về thời gian. Còn về tiền thì sao? Xin một cái visa vào Mỹ, trong trường hợp của tôi là I Visa dành cho báo chí, cộng lại các khoản cũng tới cả một trăm rưởi đô. Có người nói giá dịch vụ này là cao nhất thế giới. Tôi không phản đối, vì Luân Đôn dẫn đầu các cửa về chi phí cho cuộc sống đắt đỏ.
Cửa phải chi tiền đầu tiên là cú điện thoại xin hẹn.
Nhiều đại sứ quán (ĐSQ) tại Luân đôn, mệt mỏi với cảnh khách xếp hàng rồng rắn từ ba giờ sáng để xin visa, nay đã chơi một dịch vụ mới. Đó là trước khi đến ĐSQ, thân chủ phải gọi điện để lấy hẹn.
Và cú điện thoại này không rẻ chút nào. Là một số điện thoại với đầu 09, cứ mỗi phút gọi bạn nghèo đi khoảng hai đô Mỹ.
Trong mười phút nói chuyện với một giọng khó nghe, có lẽ từ một văn phòng đặt ở Ấn Độ, tôi phải cung cấp tên tuổi, địa chỉ, email, và số thẻ tín dụng. Tôi được thông báo lệ phí đơn xin visa vào Mỹ là 100 đô Mỹ, và chỉ nhận tiền qua hai, ba loại thẻ tín dụng "phổ thông nhất" mà thôi.
Tôi ngoan ngoãn đọc số thẻ, và các chi tiết khác, chỉ mong cuộc gọi kết thúc sớm để đỡ tiền điện thoại.
Cũng phải mất thêm năm phút nữa cuộc gọi mới chấm dứt. Chỉ vì đường dây không rõ, người trên điện thoại nói accent hơi kỳ, cho nên tôi cứ phải hỏi đi hỏi lại một vài chi tiết quan trọng, lo là đến ngày phỏng vấn mình không nắm được quy trình thủ tục, sự việc không thành thì vô cùng là lôi thôi.

[/align]Sau ngày 11/9 cảnh sát vũ trang xuất hiện ngày càng nhiều trên đường phố
Chưa hết. Về sau tôi còn phải nộp khoảng 30 đô nữa lệ phí chuyển phát nhanh hộ chiếu đến tay tôi.
Đi đến pháo đài
Dù cuộc hẹn phỏng vấn là tám giờ sáng, nhưng đúng bảy giờ ba mươi tôi đã có mặt tại ĐSQ Mỹ ở Grosvenor Square, trung tâm của Luân Đôn.
Xung quanh tòa nhà xây từ thập kỷ 1950 với kiến trúc dòng modern là các dải bê tông đen ngòm xếp vòng vèo trên phố kiểu một cái hàng rào lưng lửng.
Dễ nhận nhất là con đại bàng đúc bằng hợp kim trắng với sải cánh hơn 10 mét đặt trên tòa đại sảnh. Cùng với lá cờ Mỹ treo ở trên, khu nhà đúc bê tông vuông vắn, nhìn xa trông hơi giống Dinh Độc Lập, đã trở thành một trong nhiều biểu tượng của Luân Đôn trong các năm qua.
Cảnh sát Anh với vũ khí lăm lăm đi tuần tra liên tục. Camera thu hình đặt khắp mọi nơi. Tôi có cảm tưởng mình đang đến thăm một cái lô cốt ở ngoại ô Baghdad, chứ không phải là tòa đại sứ Mỹ.
Lúc đó có khoảng 30 người xếp hàng trước tôi. Một nhân viên an ninh nói giọng Mỹ, với câu hỏi liên tục, kiểu như ai mang theo điện thoại cầm tay, máy móc di động, đồ dùng cá nhân làm ơn bỏ vào bao ni lon nhìn xuyên qua được.
Sau khi xem hóa đơn thu tiền, và phiếu hẹn phỏng vấn, anh này gạch tên từng người trong tờ danh sách khách hàng.
Mọi người lại rồng rắn đến chốt an ninh, nơi đặt máy soi kiểu như ở sân bay. Giầy dép, thắt lưng, bất cứ vật dụng gì mang theo người, được yêu cầu xếp vào khay nhựa để chạy máy soi.
Điện thoại, máy ảnh hay sổ tay điện tử, máy PDA, được yêu cầu để lại chốt gác. Không có trường hợp ngoại lệ.
Khi thoát khỏi chốt xét đồ và được chỉ hướng đi vào nhà chờ, tôi tự dưng thấy hãnh diện vì có người khác lo lắng đến sự an toàn của mình. Biết đâu đó có ai mang bom đến đánh ĐSQ mà mình đang ngồi ở bên trong thì sao?
Chắc chắn là họ đã bị chặn lại bằng ba, bốn hàng rào an ninh kỹ tính từ cổng rồi. Cảnh thường thấy trong nhà chờ là nhiều người cầm tay một bao ni lông nhỏ, loại nhựa trong, chứa thắt lưng, ví tiền, chìa khóa, hay những vật gì buộc phải ly thân trong lúc sát hạch an ninh.
Trông giống như học sinh ở tiểu học phải bày đồ cá nhân ra cho cô giáo khám xét.
Nhìn qua cửa kính thấy bắt đầu có những tia nắng đầu tiên chiếu qua khung cửa. Người ngoài có thể thấy ĐSQ Mỹ như một cục bê tông nằm giữa khu phố cổ xinh xắn của Luân đôn. Hiện đại đấy nhưng trông cũng hơi chỏi.
Nhanh gọn
Nhưng phải vào trong rồi mới sự thênh thang, cao ráo và tiện dụng của kiến trúc Mỹ. Phòng ngồi chờ của khách đợi phỏng vấn xin visa rộng tới 200 thước vuông, với ít nhất bốn màn hình điện tử loại lớn báo số hẹn. Không gian bốn bề im lặng, và hay bị phá tan bởi tiếng loa gióng lên báo số cho khách đến cửa để nộp hồ sơ.
Sau 25 phút đợi, đến lượt tôi. "Số 200 ra cửa số 11" tiếng loa vang lên làm ngưng những giây phút suy nghĩ mông lung về tính tiện dụng của kiến trúc Mỹ ở Sài Gòn mà tôi có dịp trải nghiệm khi còn ở Việt Nam. Tôi lao nhanh đến một khung cửa nhôm, giống như cửa bán vé xe lửa ở nhà ga, trình hồ sơ.
Hóa ra đây chỉ là bước một. Còn hai bước nữa mới xong việc. Một nhân viên người Anh đọc qua hồ sơ của tôi, mỉm cười lịch sự. Sau đó anh chỉ tôi cách lấy dấu vân tay, ba lần cả thảy, cho đủ 10 ngón. Đưa cho tôi một cái form nữa để khai, đại khái về các địa chỉ tôi đã ở, trường học tôi ghé qua, địa chỉ ở Mỹ nơi tôi sẽ trú ngụ, anh nói kiểu công thức "ông ngồi đợi thêm một chút nữa để viên chức lãnh sự Mỹ phỏng vấn, và họ sẽ gọi đến số của ông".
Hai mươi phút đợi chờ nữa trôi qua. Và số của tôi lại hiện trên màn hình, đi cùng với lời thông báo, " số 200 đến cửa 18". Tôi linh tính mọi sự có thể sẽ xong sớm, đành lao nhanh vào khu bên trong, nơi có các cửa dành cho nhân viên Mỹ phỏng vấn. Chào hỏi xong, trước mặt tôi hiện ra một người trông mặt giống như diễn viên Macaulay Culkin người nổi tiếng với bộ phim hài hước 'Ở nhà một mình" (Home Alone).
- Và ông muốn đi Mỹ công tác?
“Vâng”. Tôi đáp lại. “Đúngvậy.”
- Ông đi để làm gì?
“Tôi đi để tường thuật chuyến thăm Hoa Kỳ của chủ tịch nước Việt Nam.”
- Tốt lắm.
- Ông đặt bốn ngón tay trái lên máy để tôi kiểm tra vân tay. Được rồi, rất tốt.
Viên chức Hoa Kỳ này lật bộ đơn xin visa của tôi rất nhanh, vừa nói chuyện vừa dùng chuột computer click cái gì đó liên tục.
-Rồi visa vào Mỹ của ông đã chấp thuận. Mọi chuyện bình thường không có vấn đề gì cả. Mất khoảng bốn đến năm ngày để làm xong visa. Ông ra chỗ chuyển phát nhanh đóng tiền để họ gửi hộ chiếu cho ông.
Tôi nhìn đồng hồ. Chưa đầy năm phút cho một cuộc phỏng vấn. Một sự việc mình phải chuẩn bị mất nhiều ngày trời, khá tốn công và tốn tiền, cuối cùng chỉ được xem mặt người Mỹ có năm phút.
Thôi cũng được, quan trọng nhất là họ nói mình đậu visa. Thế là hết lo.
Hai ngày sau, tôi nhận lại hộ chiếu với visa báo chí thời hạn năm năm từ công ty chuyển phát nhanh. Cám ơn và cũng tạm biệt người Mỹ.
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culturesport/story/2007/06/070612_khiem_fooc_usa1.shtml
[/align] [/align]