<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-19 05:31:18Ngọc Lý>
Vì đảng CSVN: Dân sống tạm ở nhờ ngay trên đất nước mình.
Sau gần một năm di dời để xây dựng thủy điện Sông Tranh 2: Dân vẫn còn... sống tạm!
Tin Quàng Nam Portal - 19/06/2007
Sau gần một năm di dời để xây dựng thủy điện Sông Tranh 2: Dân vẫn còn... sống tạm!
Tin Quàng Nam Portal - 19/06/2007




Nền đất san ủi nham nhở, nơi sẽ là nhà tái định cư
cho đồng bào di dời trong tương lai,
sau một năm không rục rịch. Ảnh: TM-LV
Để bảo đảm tiến độ xây dựng công trình Thủy điện Sông Tranh 2 (Bắc Trà My), cách đây gần một năm, 25 hộ dân của xã Trà Đốc (Bắc Trà My) đã phải di dời nhà cửa trong khi chưa có nhà tái định cư, đất sản xuất ổn định. Ngày qua ngày, cuộc đời họ lặng lẽ trôi qua giữa chốn thâm sơn và chỉ biết bó gối nhìn trời và… chờ đợi.
Tiền vào nhà khó...
Già làng Hồ Văn Nuôi ngồi bó gối trong ngôi nhà mái tôn thấp lè tè, mồ hôi ướt đẫm tấm áo cũ. Căn nhà nhỏ trống hơ, cái rựa vắt trên mái đã lâu không dùng chuyển màu hoen gỉ. Hỏi đến chuyện nương rẫy, già chỉ lắc đầu: “Đã lâu nay già không đi rẫy, cái chân cũng sinh bệnh mất rồi. Nhà nước chưa cấp đất, thanh niên cũng chỉ biết ở nhà giữ con thôi”. Nhưng rồi như chợt nhớ ra chuyện gì, già Nuôi lấy từ đáy chiếc gùi đen xỉn treo vắt vẻo trên giàn bếp đưa ra các loại giấy tờ liên quan đến chuyện đất đai, đặt vào tay chúng tôi. Tôi chú ý Biên bản bàn giao mặt bằng có in dấu vân tay của già, trong đó có đoạn ghi … “Chính quyền địa phương, Hội đồng Ban Quản lý dự án thống nhất giao cho chủ hộ Hồ Văn Nuôi thửa đất số 13, chủ hộ có trách nhiệm khai hoang và xây dựng nhà tạm trên phạm vi lô đất nói trên…”.

Không phải nhà, chẳng phải lều, ở khu tái định cư,
nhiều hộ gia đình sống trong những nơi mà chẳng ai biết phải gọi bằng gì.
TRONG ẢNH : Chị Hồ Thị Nhân và 2 con trai bên nơi ở tạm. Ảnh: TM-LV
[/align]Phó Chủ tịch UBND xã Trà Đốc - ông Nguyễn Văn Liên giải thích: “Vì đây là nơi ở tạm nên bà con chưa được bố trí đất sản xuất. Địa phương đã chỉ định vài khu đất nhưng người dân không muốn canh tác ở đó. Những chỗ đất tốt bà con muốn làm thì lại thuộc các công trình khác của thủy điện, nên khó giải quyết”. Có lẽ vì thế mà gần một năm qua, hàng trăm con người tay, chân đã quen với núi rừng, nương rẫy phải ngồi nhà. Già Nuôi nói thêm: “Ở chỗ cũ, tới chừ con nít đi rẫy còn chưa về, có đâu cảnh người lớn phải ngồi thu lu thế kia”. Theo tay già Nuôi chỉ, ở tầng đồi phía trên, dưới mái hiên một ngôi nhà - cái lều thì đúng hơn - năm, sáu người đàn ông ở trần cũng đang ngồi tán gẫu.
Ngoài số tiền được hỗ trợ (5 triệu đồng/hộ), mỗi hộ di dời đã nhận hàng chục triệu đồng từ tiền bồi thường đợt 1. Thế nhưng, theo chị Đinh Thị Sin (dân tộc Cadong), số tiền này cũng đã sắp cạn. Chị Sin nói: “Nhà có 7 nhân khẩu, trong khi đó, giá cả chi tiêu ở đây lại đắt đỏ. Ngồi không, ăn núi cũng lở. Huống chi, lại đau ốm liên miên. 24 triệu đồng tiền bồi thường chỉ mua được một con bò rồi phủi tay”. Đó là chưa nói chuyện không ít thanh niên rỗi việc, không có rẫy, lại sẵn tiền nên sinh ra tụm đám uống rượu. Cũng có nhà tậu xe máy để rỗi rãi cưỡi xe... vượt núi chơi. Đến khi hết tiền mua xăng, xe lại đắp chiếu nơi xó bếp.
Bao giờ hết “tạm”?
Trước khi tìm đến nơi này, chúng tôi được nghe anh Đặng Tấn Phương, Bí thư Huyện Đoàn Bắc Trà My kể lại: “Ngày bà con di dời, Huyện Đoàn đã huy động hàng trăm đoàn viên thanh niên đến giúp đỡ. Hôm đó trời mưa xối xả. Cuộc di dời vì thế cũng khó khăn gấp bội vì đường trơn như đổ mỡ. Do thời gian quá gấp, bà con không tìm được những cây gỗ ưng ý để làm nhà. Nhiều hộ chỉ chặt được những khúc cây bằng cổ tay, buộc dây thép, lợp tôn”. Gần một năm trôi qua, hình ảnh mà anh Phương mô tả vẫn không có gì thay đổi đối với những căn nhà tạm ở Trà Đốc. Có chăng là nó sụp xệ, tồi tàn hơn. Với chúng tôi, thì đó là những túp lều, bốn bên trống hoác, nóng hầm hập vì mái tôn quá thấp.


Gần một năm qua, 25 hộ dân di dời ở thôn 1,
Trà Đốc vẫn chỉ sống trong những căn nhà tạm bợ.
TRONG ẢNH: Già Hồ Văn Nuôi và chị Đinh Thị Sin
trong căn nhà chắp vá của mình. Ảnh: TM-LV
Ông Nguyễn Văn Liên chỉ cho chúng tôi xem những địa điểm sau này sẽ là các công trình công cộng nằm trong khu tái định cư: nào là trường học, nhà trẻ, trạm xá, chợ… Đều là những công trình rất cần thiết cho cuộc sống của đông đảo người dân nơi đây. Theo ông Liên, từ bài học về xây dựng tái định cư cho đồng bào di dời vì Thủy điện A Vương (Đông Giang), các cấp, ngành, đơn vị chức năng kiên quyết không để chuyện cũ tái lập. Nhưng điều đó vẫn còn là tương lai xa lắc. Chỉ biết, từ gần một năm nay, 25 hộ dân di dời vẫn ngày ngày sống tạm bợ, chi phí sinh hoạt hằng ngày chỉ biết dựa vào số tiền bồi thường và hỗ trợ của Nhà nước. Chẳng biết, khi 71 hộ dân còn lại cũng phải di dời vì công trình thủy điện lấn tới nơi, thì những người có trách nhiệm tính sao? Một câu hỏi lớn vẫn treo lơ lửng.
Rời khu tái định cư, bên tai tôi vẫn rõ mồn một lời anh Hồ Văn So (chồng chị Đinh Thị Sin): “Nhà ở tạm thì còn chịu được, chứ không đi rẫy một ngày thì bứt rứt lắm. Chừ không có đất tỉa bắp, trồng đậu, chỉ sợ sau này sẽ thấy xa lạ với cái rẫy, cái nương, rồi lấy cái gì mà ăn?”.
THANH MINH - LÊ VŨ
[/align][/align]Theo Báo Quảng Nam

CÁC BẢN TIN KHÁC:
Cần 165 tỉ đồng xây kè chống sạt lở19/06/2007
Bắt xe khách chở 108 người19/06/2007
Bộ Quốc phòng: Gặp mặt đoàn đại biểu người có công huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam19/06/2007
Lâm tặc “ăn thua” với kiểm lâm giữa sông Bung19/06/2007
Quảng Nam: 7 ổ dịch sốt xuất huyết18/06/2007
Gà thả vườn chết hàng loạt18/06/2007
Quảng Nam : 17/19 bệnh viện không xử lý nước thải18/06/2007 http://www.quangnam.gov.vn/portal/tag.idempotent.render.userLayoutRootNode.target.41.uP?uP_root=41&idbantin=5193#41