<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-19 08:48:40Cao Nguyên>
ĐỂ BÀ CON KB HIỂU RÕ TÌNH HÌNH TRONG NƯỚC:
Việt Nam cần gia tăng phương tiện truyền thông tại nước ngoài
09:30' 13/05/2007 (GMT+7)
Việt Nam cần gia tăng phương tiện truyền thông tại nước ngoài
09:30' 13/05/2007 (GMT+7)
HOÀI VIỆT (California - Hoa Kỳ)
Quả là một chuyện "không bình thường" khi tiếng nói của những người có lòng với đất nước được vang lên giữa lòng thính giả của đa số người Việt thầm lặng về những gì xẩy ra gần đây tại quận Cam thuộc vùng nam California, nơi có người Việt cư ngụ đông nhất nước Mỹ; nơi được gọi là Little Saigon (Tiểu Saigon). Chúng tôi muốn nói đến “Tiếng Quê Hương Radio” bất ngờ xuất hiện giữa quận Cam.

Một góc quận Cam
Nơi đây, những phần tử chống Cộng cực đoan thường gọi là “chốn gió tanh mưa máu”. Nghe qua như vậy cũng đủ hết hồn, chưa nói gì đến lòng tham, vị kỹ, hận thù... Vậy mà giữa chốn nầy, Tiếng Nói Quê Hương Radio của những người có cảm tình với Việt Cộng lại lừng lững lên tiếng chống lại việc làm phản dân hại nước của bọn bán linh hồn cho quỷ dữ như các tổ chức chính trị: Mặt trận Kháng chiến Hoàng Cơ Minh, Chính phủ Tự do lưu vong của chú Chánh (Nguyễn Hữu Chánh), Đảng Nhân dân Hành động của Nguyễn Xuân Ngãi, Đảng Việt Tân... Còn về truyền thông thì có các báo Người Việt, Việt Báo, Viễn Đông Nhật báo là ba tờ báo lớn. Và nào là Đài Phát Thanh, Đài Truyền Hình. Tựu trung, là các tổ chức truyền thông người Việt lưu vong với nhiều “thành tích” chống Cộng bằng mồm rất ư là xôm tụ!
Sài Gòn Nhỏ hay Little Saigon thuộc phần đất của người Mỹ theo đảng Cộng Hoà bảo thủ. Nơi đây mấy năm về trước đã có vụ biểu tình rầm rộ của những phần tử chống Trần Văn Trường treo cờ đỏ sao vàng và ảnh chủ tịch Hồ Chí Minh. Trong vụ nầy, nhiều người học được bài học “chống Cộng rẻ tiền” nên đã thấm thía? Sau khi kết thúc vụ chống Trần Trường, bọn đầu nậu đứng ra tổ chức biểu tình chống đối thu được khoảng hơn ba trăm nghìn bỏ vào túi… làm của riêng.
Sài Gòn Nhỏ hay Little Saigon, đã được các phần tử chống Cộng yêu sách nhiều lần với chính quyền địa phương để biến nơi này thành vùng cấm địa. Cấm địa đây không có nghĩa là nơi đất thiêng của một tôn giáo. Cấm địa ở đây có nghĩa “cấm cửa”. Nói trắng ra là chúng muốn phần đất nầy của Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ biến thành lãnh địa riêng của các phần tử chống Cộng vô Tổ Quốc; cấm những người Cộng Sản không được lai vãng đến. Nhưng điều đó chỉ là một ảo mộng, nó đã không bao giờ thành tựu được vì đi ngược lại quyền tự do và trái với hiến pháp Hoa Kỳ.
Những người chống Cộng cho rằng Tiếng Quê Hương Radio là do Việt Cộng dựng lên. Bà Phùng Tuệ Châu, Tổng Biên Tập chương trình là Việt Cộng nằm vùng. Vì thế cho nên đài nầy đã ca tụng Việt Cộng hết mình. Nhưng sự thật không phải thế. Tiếng Nói Quê Hương Radio là do một số anh chị em bỏ tiền túi lập ra. Bà Phùng Tuệ Châu nguyên là cựu Luật sư ở miền Nam Việt Nam trước đây. Vì bất bình trước việc của các thành phần phản động, đi ngược lại sự sống của đồng bào trong nước nên bà Châu tình nguyện làm người hướng dẫn chương trình.
Hôm chủ nhật, 22.04.2007 Nguyễn Ngọc Oánh, một biên tập của tờ Viễn Đông Nhật báo phát hành tại quận Cam với đường lối chống Cộng hạ cấp đã dùng lời lẽ vô văn hoá nhằm mạ lỵ bà Phùng Tuệ Châu bằng một bài in trên báo với nội dung: “…Đã có người nói chống Cộng xưa rồi, lỗi thời rồi, mỏi mệt, cô đơn rồi... Thế nhưng chẳng có ai dám treo hình cờ máu như Trần Trường cách đây 8 năm trước. Ngay cả đến những tay theo Cộng Sản sừng sỏ như Phùng Tuệ Châu cũng chỉ dám ngồi trong bóng tối xó xỉnh nào đó, sủa gâu gâu ca ngợi nhà nước Cộng Hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam tốt đẹp...”.
Bà Phùng Tuệ Châu cho biết, sáng thứ hai 23.04.2007 bà đã gọi điện thoại đến báo Viễn Đông, nhưng không gặp chủ nhiệm. Một người thay mặt chủ bút là Nguyễn Tấn Phát trả lời điện thoại, bày tỏ hối tiếc vì thiếu kiểm tra. Đồng thời hứa sẽ đăng lời xin lỗi bà Châu trên trang nhất của tờ Viễn Đông vào ngày hôm sau. Tuy nhiên, đây chỉ là lời hứa cuội. Bà Phùng Tuệ Châu nói: “Tôi cực lực phản đối lối chống Cộng giả hiệu, bồi bút xem chuyện chống Cộng là kế sinh nhai. Cụ thể bài báo của Nguyễn Ngọc Oánh đã nhục mạ tôi trên báo, đã xem tôi như một con vật sủa gâu gâu trong một xó xỉnh. Tôi sẽ thưa ông Tống Hoằng (chủ nhiệm) cùng bà Linh Giang Nguyễn Thị Nhuận (chủ bút) ra Toà để xem tôi có sủa gâu gâu?”.

Vịnh Hạ LongNgoài vịệc đề cập tới Tiếng Quê Hương Radio. Đa số người Việt thầm lặng ở vùng Nam California còn nghi ngờ về lập trường “lấp ló” của tờ Việt Weekly. Tuy nhiên, có chỗ khác nhau xa giữa Tiếng Nói Quê Hương Radio và Viet Weekly. Trong khi Tiếng Quê Hương Radio chú trọng đến tình hình đổi mới tại Việt Nam, can đảm phê bình những phần tử chống Cộng bằng mồm ở nước ngoài là một lũ ươn hèn; bọn phản động hoạt động ở trong nước đều bán dân hại nước. Đặc biệt Tiếng Quê Hương Radio không có quảng cáo, rao vặt. Trái lại, tờ VietWeekly lại viết bài và đăng hình ảnh đồi trụy, khiêu dâm nhằm khai thác thị hiếu thấp hèn của những độc giả nặng về vật chất để bán báo.
Thiên hạ còn thắc mắc là tại sao Nhà Nước Việt Nam lại quá dễ dãi với Viet Weekly bằng cách ưu tiên cho tờ báo nầy tha hồ về nước khai thác tình hình Việt Nam. Đặc biệt cho Viet Weekly phỏng vấn cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt. Tờ Viet Weekly đã thừa “nước đục thả câu” bằng cách đăng bài lên tiếng ủng hộ chính quyền Việt Nam hiện hữu thì ít, nhưng đã ra mặt công khai tuyên truyền có lợi cho bè lũ phản động rất nhiều như trong các số báo của Viet Weekly gần đây đã đăng ảnh tên Nguyễn Hữu Chánh rất to ngoài bìa báo kèm theo lời phỏng vấn nói về chính nghĩa đấu tranh của tên Chánh. Lý Tống là không tặc đã bị chính phủ Thái bắt cầm tù mất mấy năm. Thế mà Viet Weekly đã gọi Lý Tống là người hùng xuất chúng. Viet Weekly số ra ngày 26.04.2007 với tiêu đề “Trả lời bà Tôn Nữ Thị Ninh về nhiều vấn đề. Cùng tâm sự với người Dân Việt Quốc Nội”. Với hai trang báo khổ lớn Viet Weekly đã cho đăng bài viết trên của người nào đó với cái tên Amy Duong lạ hoắc. Với mục đích cá đối bằng đầu, Viet Weekly đã nâng Amy Duong lên ngang hàng với bà Tôn Nữ Thị Ninh. Vẫn chưa hết, Viet Weekly còn đề cao Amy Duong và 3 triệu người Việt hải ngoại đang cùng nhau xây dựng đất nước, đưa Việt Nam trở thành một trong những con Rồng Á châu.
Viet Weekly kết luận: “Xin đừng đạo đức giả, đừng xảo quyệt lừa dối! Hãy tự do hoá truyền thông báo chí, thả hết các nhà tranh đấu dân chủ; hợp pháp hoá các đảng phái, đoàn thể, tổ chức đối lập...”.
Theo chỗ chúng tôi được biết, ở Việt Nam hiện nay không có các nhà tranh đấu dân chủ nào cả? Một trong những người mà báo chí truyền thông hải ngoại, đa số thuộc các tổ chức chính trị và tôn giáo có khuynh hướng chống bất cứ cái gì của Nhà Nước Việt Nam. Đã lên án chính phủ Việt Nam vi phạm nhân quyền. Họ cho rằng chỉ vì Phạm Hồng Sơn dịch bài “Thế nào là Dân chủ của Toà Đại Sứ Mỹ nên đã bị gán cho tội gián điệp và kết án tù!
Theo cáo trạng ngày 10.04.2003 của Viện Kiểm sát Nhà Nước Việt Nam thì Phạm Hoàng Sơn đã phạm vào các tội: Viết thư điện tử hay giao dịch với nột số thành phần cơ hội chính trị ở trong nước và một số đối tượng phản động ở nước ngoài. Thu thập, cung cấp tài liệu cho nước ngoài để sử dụng chống Nhà Nước. Lợi dụng tự do dân chủ để đấu tranh đa nguyên đa đảng và chống lại Nhà Nước. Chủ động liên lạc, trao đổi thư điện tử với Nguyễn Gia Kiểng 13 lần. Được Nguyễn Gia Kiểng thâu nhận làm thành viên của tổ chức phản động “Tập hợp Dân chủ Đa nguyên” và thi hành những kế hoạch hoạt động mà Nguyễn Gia Kiểng giao phó. Đã báo cáo cho Nguyễn Gia Kiểng tình hình dân chủ ở Việt Nam để Kiểng sử dụng chống Nhà Nước. Đã cung cấp cho Kiểng những địa chỉ thư điện tử của lớp trẻ ở trong nước để Kiểng có thể chuyển tài liệu cho họ. Có quan hệ với một số đối tượng chống Nhà Nước ở Mỹ và Úc, dịch và cung cấp những tài liệu để cho những đối tượng nầy xuyên tạc, vu khống Nhà Nước về những vấn đề nhân quyền và tự do.
Trong bản cáo trạng nầy, chúng ta không nghe nói đến việc Phạm Hồng Sơn dịch tài liệu về Dân chủ của Toà Đại Sứ Mỹ và phổ biến trên mạng.
Theo chỗ chúng tôi được biết Nguyễn Gia Kiểng là tác giả của cuốn “Tổ Quốc ăn năn”. Đọc nó, chúng tôi biết rõ tư tưởng mù loà của Kiểng. Kiểng là một tên phản động vô Tổ Quốc. Tổ Quốc Việt Nam có làm gì nên tội mà phải ăn năn?
Trên đây, chúng tôi đã trình bày sơ lược về truyền thông ở nước ngoài, đặc biệt là Mỹ. Hiện nay, có một số Dân biểu tại Hạ viện Mỹ vốn có thành kiến với Nhà Nước Việt Nam nên đã cố tình mượn chiêu bài nhân quyền và tự do, dân chủ để can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam cũng như của các nước khác. Dân biểu Loretta Sanchez vì bị mất mặt và thất bại vừa qua trong việc tiếp xúc với gia đình của những người bị bắt vì cố tình phá rối trật tự và sự sống an vui của toàn dân Việt Nam nên ra sức chống phá Việt Nam bằng cách đang cấu kết với tên DanWong (gốc Hoa) trong tổ chức có tên VAPAC (Vietnamese American Public Affairs Committee) để mở chiến dịch chống đối Việt Nam bằng phương tiện truyền hình; bằng cách sẽ cho phát hình một ngày rất gần đây, việc bịa đặt và vu khống Việt Nam vi phạm nhân quyền…
Để đối phó lại tình hình nêu trên, theo tôi chúng ta cần gia tăng các phương tiện truyền thông tại Mỹ như vô tuyến truyền hình, báo chí, phát thanh và phổ biến văn hoá.
H.V