📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Cuộc tranh luận lý thú.

3 trả lời, 1.143 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-25 01:57:32meta4954>
Tay Sai VC:

Cũng chỉ là tình cờ thôi, khi đang tìm tài liệu trên mạng, thì thấy bài viết này. Nếu như bình thường thì tôi sẽ chỉ đọc qua, cười như đọc một mẩu truyện vui, và bỏ đi thôi; nhưng khi thấy rất nhiều những bài viết khác trong forum có cùng chủ đề như thế này, tự nhiên tôi nghĩ mình phải viết lại một cái gì đó.
Phải nói rằng tôi đang là sinh viên năm thứ nhất trường Đại học Luật Hà Nội, năm nay 18 tuồi. Có thể là còn quá trẻ, là quá bé so với mọi người ở đây, mà lại dám chen vào nói chuyện, mà lại nói những ý kiến trái chiều, ngang tai, như thế thật chẳng ra gì; có thể mọi người sẽ cho những gì trong đầu tôi đây là do tôi đã bị bịt mắt, bịt tai, bị mị dân, lừa bịp ... ; nhưng là "những người đã quen sống trong chế độ tự do", chắc cũng không ai không cho phép tôi được phát biểu vài điều.
1- Thứ nhất, tôi nhận thấy rất nhiều người trong các bạn viết lên những bài "phơi bày sự thật xấu xa của các nhà lãnh đạo Việt Nam", cả ở ngày nay lẫn trong quá khứ, tôi xin mạn phép hỏi mọi người mấy câu thế này: Thông tin trong những bài viết ấy được các bạn chắp nhặt từ đâu ? Trong chiến tranh Việt Nam, chắc chắn CIA đã tốn không ít tiền của cố công lượm lặt những mẩu chuyện như thế để bôi nhọ nước Việt Nam trên trường quốc tế, sao bây giờ chúng mới được tiết lộ ? Mọi người cho rằng người dân trong nước đang bị Đảng Cộng sản Việt Nam bịt tai, che mắt, lừa bịp... sao mọi người không nghi ngờ những thông tin mà các bạn đang có không phải là sản phẩm từ một kế hoạch của một đảng dân chủ tự do nào đó đang cố bịt tai, che mắt, lừa bịp mọi người với những luận điệu không đâu ? Bạn kể với tôi rằng thông tin ấy được lấy từ một nhà lão thành cách mạng của Việt Nam, nhưng bạn có nghi ngờ liệu đó có phải là một cá nhân tự cho mình là có công lao nhưng lại không được trọng dụng, đâm ra thù ghét mà đơm đặt nhằm nói cho sướng miệng không ? Vả như nếu những câu chuyện ấy có là thật đi chăng nữa, tôi thiết nghĩ đó cũng chỉ là chuyện thường thôi. Hồ Chí Minh có một vài mảnh tình ? Bác cũng là người nên cũng biết rung động và biết yêu lắm chứ... Hãy nhìn vào lịch sử Nhà trắng mà xem, thiếu gì những Watergate với Lewinsky ?
2- Điều thứ hai là về vấn đề tham nhũng của các quan chức Việt Nam. Tôi đồng ý rằng đó là một vấn nạn cần phải được giải quyết càng sớm càng tốt. Nhưng tôi phản đối ý kiến cho rằng nguyên nhân dẫn tới tham nhũng là do chế độ đơn nguyên, một đảng. Nguyên nhân chủ yếu ở đây, theo tôi là ở vấn đề kinh tế và con người. Một quan chức có đồng lương còm cõi, trước sự phát triển của nền kinh tế với giá cả ngày một leo thang, trong tay lại giữ một ít chức quyền, mắt ngày nào cũng nhìn thấy một đống tiền trong ngân sách, và tai suốt ngày nghe những lời cầu cạnh của người dân đến nhờ vả, làm sao cho tránh khỏi việc thèm muốn rút một ít tiền nhà nước, hay thèm nhận được hối lộ, phong bì ? Tham nhũng không phụ thuộc chế độ chính trị, mà là hiện tượng phổ biến trong mọi quốc gia đang phát triển thuộc thế giới thứ ba. Hãy nhìn Jacques Chirac đang lo ngại phải ra tòa, hay Berlusconi lao đao vì vòng lao lý, Pháp hay Ý đâu theo chế độ đơn nguyên ?
3- Điều thứ ba, và cũng là điều mà nhiêu người ca thán nhất, là chế độ đơn nguyên độc đảng ở Việt Nam. Chính bản thân Đảng Cộng sản Việt Nam cũng thừa nhận chế độ Một đảng cầm quyền rất khó để phát huy được tính dân chủ. Nhưng như thế không có nghĩa Đảng và Nhà nước Việt Nam không cố gắng tiến hành xây dựng nền dân chủ rộng rãi cho nhân dân. Đảng ban hành Quy chế dân chủ ở cơ sở, Nhà nước ban hành Pháp lệnh về dân chủ ở cấp xã, phường, thị trấn; có thể xem là những bước tập huấn, chuẩn bị cho những đạo luật có giá trị pháp lý cao hơn, có hiệu lực rộng lớn hơn. Hơn thế, trong thời gian gần đây, Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đang xem xét tới việc sửa đổi Hiến pháp, ghi nhận cụ thể sự phân cấp, phân quyền, nhằm trao cho chính quyền ở địa phương do dân trực tiếp bầu có thẩm quyền lớn hơn, giúp nhân dân tham gia vào công việc nhà nước thuận tiện, dễ dàng và với số lượng đông đảo hơn. Lần sửa đổi Hiến pháp này còn có rất nhiều những đề xuất mang tính tiến bộ, như tinh giảm bộ máy hành chính nhà nước, tăng cường chống tham nhũng, quan liêu, lãng phí, tăng cường quyền giám sát tối cao của Quốc hội ... Còn về vấn đề Quốc hội, do nhiều người cho rằng bầu cử Quốc hội mang nặng vẻ hình thức, chứ tất cả danh sách đại biểu đã được lên cơ cấu từ trước về số lượng, độ tuổi, giới tính, đơn vị đại diện ... tôi xin thưa ngay rằng lần sửa đổi Hiến pháp này cũng đã đưa ra đề xuất thay đổi Luật bầu cử đại biểu Quốc hội, mà một số quan điểm rất tiến bộ cho rằng nên tiến hành bỏ phiếu theo các đơn vị bầu cử riêng biệt, giống như cách bầu cử Hạ viện Mỹ hiện nay vậy.
4- Còn về những tồn tại trong tổ chức Đảng hiện nay, phải đồng ý rằng "nhân vô thập toàn", cũng vẫn có những sai sót. Nhưng tôi thấy mọi người quá chú ý tới những điểm yếu này mà không nhận ra, hay cố tính không nhận ra những điểm mạnh của chế độ Một đảng cầm quyền: Theo nghiên cứu của các nhà luật học thì chế độ Một đảng cầm quyền là thích hợp, và có lẽ là cần thiết với những quốc gia đang phát triển, có nền kinh tế còn lạc hậu, vừa thoát ra khỏi khủng hoảng như chiến tranh... Bởi chế độ này đảm bảo sự ổn định, bền vững của xã hội; sự thay đổi trong nội bộ Chính phủ cũng không ảnh hưởng nhiều tới các chính sách kinh tế - xã hội - ngoại giao của đất nước, giúp phát triển nền kinh tế, đảm bảo đời sống nhân dân... Các nước tư sản như Anh, Mỹ, Đức... theo chế độ đa đảng thì chính sách đang đi theo chủ trương hoạt động của đảng đang cầm quyền, nhưng nếu đảng này thất bại trong cuộc tổng tuyển cử thì chính sách có thể quay ngoắt lại khi đảng khác lên nắm quyền... Tôi nghĩ rằng, một chế độ tốt hay xấu là ở chỗ nó có phù hợp với hoàn cảnh đất nước hay không: việc đòi hỏi thay đổi, cải cách, cách mạng mà không tính tới hoàn cảnh thực sự của đất nước là một suy nghĩ sai lầm, chủ quan, duy ý chí... mà nói một cách đơn giản và dễ hiểu là ngu ngốc... Mong các bạn không phải là những người như thế!
Hồi bé, tôi đã từng mơ ước được sinh ra trong một đất nước có nền văn hóa sâu sắc như ở Nhật, một đất nước có nền lịch sử văn minh lâu đời như ở Trung Hoa, một đất nước có nền kinh tế thịnh vượng như Mỹ hay Anh... Nhưng nếu có tồn tại thực sự một Vòng Luân hồi Samsara nào đó, khi lại phải đứng trước Mười hai bà Mụ, tôi sẽ nói rằng: "Xin cho con lại là người Việt Nam"
Đăng nhập để trả lời
0
Meta:


Trước tiên, hoan nghênh bạn đã chịu khó trao đổi với những người khác ý thức hệ. Chúng ta sẽ nói chuyện trên tinh thần bình đẳng và cầu thị. Về xưng hô, ngôi thứ nhất là tôi, ngôi thứ hai là bạn cũng đủ lịch sự rồi. Phân biệt tuổi tác trên một ý nghĩa nào, nó có vẻ bất lợi cho kẻ ít tuổi. Về cầu thị, cần xác định rõ mục đích cuộc tranh luận là tìm hiểu nhau để cùng học hỏi thay vì công kích nhau để thỏa mãn thói áp đảo người khác bằng những lời lẽ đê tiện.
Vì bạn chưa có dịp đi xa, có lẽ bạn còn bỡ ngỡ với văn hóa xứ người. Đừng vì tự ái dân tộc mà bảo rằng văn hóa ta là nhất rồi, chẳng cần biết văn hóa nào khác. Meta xin nói đến cái dị biệt giữa văn hóa chúng ta. Gọi là câu chuyện làm quà, nói cho vui trước khi vào đề.
Thứ nhất là lòng yêu nước. Đây là 2 chữ thiêng liệng không thể lúc nào cũng đem ra nói khơi khơi. Một bác luôn mồm nói chuyện nhân đạo chưa chắc suốt đời bố thí cho người nghèo. Một kẻ yêu nước bằng mồm và yêu nước trong thời bình có thể tìm thấy chui xuống gầm giường trốn, khi đất nước lâm nguy. Dân tộc nào cũng yêu nước. Họ ít nói đến yêu nước vì trong thời bình, nói như thế có vẻ tâng công với chính phủ hay ít ra, nói như thế chẳng ai bắt bớ trong chế độ công an trị của ta hiện nay.
Vấn đề trí tuệ cũng vậy. Tuy nó không nằm trong đề tài này nhưng nhân tiện Meta nói luôn cho bạn thấy một khi bước ra khỏi lãnh thổ, ta thấy những cái có vẻ bình thường, thực ra rất lố bịch khi nhìn từ đằng xa. Các khoa học gia lừng danh trên thế giới luôn khiêm nhượng, câu họ thường nói nhất là câu: "Tôi không biết" nếu quả thực họ không biết. Họ không bao giờ tự mãn về cái trí tuệ của họ bởi trước cái bí ẩn bao la của càn khôn, họ còn ngu dại lắm.
Xa tổ quốc đã lâu, mỗi khi nghe các em khoe khoang lòng yêu nước hay cái trí tuệ của mình, Meta thấy gai gai trong lòng. Dường như có gì đó nó xúc phạm đến lòng tự trọng.
Kế đến. Bạn thấy được những nguyên nhân ghìm bước tiến của dân tộc ta suốt hơn nửa thế kỷ đắm chìm trong bóng tối Cộng Sản. Gọi là bóng tối vì chỉ từ khi mở cửa, ta mới thấy được cái vị trí thấp kém của mình so với lân quốc cũng như những giả dối mà người ta cố tình bưng bít chúng ta. Nhưng bạn thấy và bạn tóm gọn lại trong 3 vấn nạn. Mỗi vấn nạn là một nan giải mà bạn giải quyết bằng vài dòng chữ. Bạn tài tình hơn cả các chuyên gia kinh tế, chính trị kim cổ.
- Chẳng hạn. Ta đã dân chủ đến mức ...làng xã chỉ trong vòng có nửa thế kỷ. Bạn còn suy đoán : "có thể xem là những bước tập huấn, chuẩn bị cho những đạo luật có giá trị pháp lý cao hơn, có hiệu lực rộng lớn hơn." Than ôi, bao nhiêu xương máu đổ ra để chỉ "có thể" là những bước tập huấn. Nửa thế kỷ mới "có thể chuẩn bị" thì bao nhiêu thế kỷ ta mới chuẩn bị xong?
- Còn vấn đề tự do ngôn luận. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mới đây phát biểu:" Tôi cấm tự do ngôn luận là thể theo nguyện vọng nhân dân." Bạn có bao giờ tự ý nêu nguyện vọng bịt mồm mình không? Bạn không biết rằng trước khi đảng của bạn lên cầm quyền, Le Travail là tờ báo của Xứ uỷ Bắc Kỳ, xuất bản bằng tiếng Pháp, hoạt động công khai trong thời kỳ Pháp thuộc, tờ báo có sự tham gia của nhiều trí thức lớn của Đảng như Đặng Xuân Khu (Trường Chinh), Võ Nguyên Giáp, Trần Huy Liệu, Nguyễn Thế Rục... Ngoài ra, rõ ràng tại Việt Nam hiện nay, quyền tự do thông tin ngôn luận của toàn Dân còn thua kém và tệ hại hơn dưới thời Pháp thuộc nhiều, vì thời đó đã có tạp chí Tiếng Dân của cụ Huỳnh Thúc Kháng, Tiếng Chuông Rè của Nguyễn An Ninh, Phong trào Đông Kinh Nghĩa Thục thường xuyên vẫn được quyền công khai diễn thuyết trực tiếp chống lại Thực dân Pháp cách ôn hoà không bạo lực…
- Bạn nói: "Trong chiến tranh Việt Nam, chắc chắn CIA đã tốn không ít tiền của cố công lượm lặt những mẩu chuyện như thế để bôi nhọ nước Việt Nam trên trường quốc tế, sao bây giờ chúng mới được tiết lộ?"
Đây là phát biểu của kẻ mù bỗng nhiên sáng mắt: " Rõ ràng có thế lực thù nghịch tôi. Tại sao chỉ đến khi tôi khỏi mắt tôi mới thấy được những hầm hố bọn chúng đào để hại người mù." Thưa bạn, hầm hố đã có từ trước khi bạn mù cũng như những cái "nhọ" của Việt Cộng ngờ ngờ ra đấy, chỉ khi mở cửa khi mọi sự không thể giấu nhẹm được, bạn mới thấy. Vừa khi thấy, bạn nói rằng bây giờ chúng mới tiết lộ. Những cái nhọ đó có từ lâu chỉ tại bạn không biết, vốn dĩ là uế phẩm không thể tránh khỏi của một chế độ lạc hậu, vô nhân, coi con người như súc vật.
- Về vấn đề Hồ Chí Minh lem nhem với đàn bà, bạn cũng ráng chống chế rằng ai cũng có vài mảnh tình. Rồi bạn so sánh với Bill Clinton với luận điệu người ta làm chuyện xấu được thì ta cũng làm được. Vấn đề ở chỗ, Clinton phải mang cái mặt mẹt lên TV xin lỗi quốc dân để tránh bị truy tố và cách chức tổng thống. Còn HCM thì được giấu nhẹm cho đến hàng nửa thế kỷ, chỉ khi mở cửa chúng ta mới biết.
Về vấn đề quan chức tham nhũng thì bạn cho rằng không phải tại chế độ độc đảng mà vì con người.Vì thèm muốn rút một ít tiền nhà nước, hay thèm nhận được hối lộ, phong bì. Nhưng từ "thèm tiền", "muốn tiền" đi đến việc đào ra tiền cần có quyền. Quyền đó hoàn toàn nằm trong tay bọn độc quyền lãnh đạo. Tựu trung vẫn là tại độc đảng. Bạn nói tham nhũng là hiện tượng phổ quát trong thế giới thứ ba nhưng lại nêu dẫn chứng từ Pháp, Ý. Vẫn luận điệu Pháp, Ý, thế giới thứ ba tham nhũng thì ta tham nhũng chả sao.
- Điều cuối cùng ngắn gọn nhất. Bạn nói "nhân vô thập toàn". Thế là xong. Ai cãi bạn thì sai lầm, chủ quan, ngu ngốc. Hehehe cãi một đứa bé, học chưa đến đâu, cũng chưa từng có dịp bước chân ra khỏi biên giới nước ta là ngu ngốc. Hết nói nổi.

Kể cho bạn nghe một ngụ ngôn thay cho lời kết.
Có một tay nhà nghèo nhưng hay lý sự đi tậu một con trâu. Sau khi ngả giá 5 triệu, tay lý sự này chìa ra một nắm bạc cắc, trị giá không đủ mua cây cà rem đưa cho lão chủ trâu. Hắn lý sự như sau:
- Nắm bạc cắc này trị giá rất cao. Nhà nước phải huy động hàng vạn nhân công, hàng trăm máy ủi đất để khai mỏ kẽm, rồi còn phải tinh luyện ở lò rồi phải vẽ kiểu, đúc khuôn v.v... Tổng cộng tốn kém hàng tỉ bạc. Tôi trả ông nắm bạc cắc này, ông còn phải thối lại cho tôi 1 triệu nữa mới hợp lý.
Thưa bạn, dù lý sự đến đâu thì thực tế cho thấy nắm bạc cắc ấy chẳng mua được gì cả và ngay những tên tay sai Việt Cộng, dù lý sự đến đâu, khi phải đối chiếu với thực tế nước ta, nó không thoả đáng cái tình cảnh khốn cùng của người dân. Các em bé vẫn đi làm đĩ ở Kampuchia, các thiếu nữ đẹp tuyệt vời của ta vẫn cởi truồng ra cho bọn ngoại quốc chọn làm vợ, các thanh niên ta vẫn đút hàng chục ngàn đô cho bọn nhà nước để được đi làm tôi mọi xứ nguời qua cái tên gọi mỹ miều hợp tác lao động. Cuối cùng là ta vẫn không tài nào ngẩng mặt lên hãnh diện với lân quốc.
Nói gì thì nói. Xin hãy đối chiếu với thực tế. Một điều Meta mong mỏi là bạn hãy trình bày mọi vấn đề mạch lạc như bài đầu, chứ đừng "xuống cấp" như những bài sau. Nếu không, có người sẽ nghi bạn chỉ có một bài tủ.

Metamorph.

Không có chế độ nào bẩn thỉu hơn chế độ này. Nó coi con người như rơm rác.

Nhạc sĩ Nguyễn văn Tý (tác giả Dư Âm) phát biểu tại VN vào tháng Năm năm 2007.
Đăng nhập để trả lời
0
Tay Sai VC:

Chào, Metamorph, bài viết mới này của bạn thực sự là một đòn phản pháo mạnh hơn bài viết trước nhiều.
Rõ ràng là chưa đi nhiều nơi, chưa ở nhiều ngày, và nhất là do chưa được tiếp cận với "những nguồn thông tin từ cả hai chiều", nên trước những điểm thiếu chặt chẽ, thiếu logic trong bài viết trước của tôi, tôi biết là có, nhưng tài sức cũng như thời gian không cho phép tôi chỉnh sửa, hoàn thiện lại.
Bạn chỉ ra một vài điểm mà bảo rằng đó là sai sót của tôi, là do tôi khoe tài múa mép, chúng ta thử cùng điểm qua nhé:
- Thứ nhất là về các vấn nạn của nước nhà, bạn bảo rằng tôi giải quyết chúng chỉ trong một vài dòng chữ. Thực ra tôi có giải quyết gì đâu ? Tôi đâu có cố tìm ra phương hướng khắc phục hay sửa đổi gì đâu ? Cái mà tôi muốn nói trong bài viết trước là: Thực sự có những tồn tại trong bộ máy nhà nước hiện nay, nhưng những vấn đề như tham nhũng hay thiếu dân chủ chẳng phải đã được Nhà nước, được Đảng thừa nhận rồi đó sao ? Khi một người thừa nhận lỗi của mình và đang tìm cách sửa sai, dù có là chậm chạp, thì đó là vẫn đáng khuyến khích, đáng được giúp đỡ hơn là bị chê trách. Ví phỏng như Việt Nam có được một thiên tài về lập pháp như Tổng thống Thomas Jeffreson của Mỹ thì có lẽ công cuộc sửa sai, khắc phục thiếu xót đã diễn ra nhanh hơn. Nếu như Meta là một nhà nghiên cứu có tài, lại giàu lòng nhiệt huyết yêu nước thương nhà, sao không cố gắng giúp đỡ đất nước đi lên mà chỉ biết ngồi một chỗ gặp nhấm lòng hận thù như thế, có khác gì một kẻ lúc quốc gia xã tắc nguy nan lại chui xuống gầm giường trốn tránh đâu?
- Thứ hai là về chuyện dân chủ. Bạn bảo 50 năm mới tập huấn cho dân chủ, thực ra làm gì đến 50 năm ? Khi đất nước gặp chiến tranh, một tư duy thông thường của nhà lãnh đạo là buộc lòng phải thắt chặt các quyền tự do dân chủ của nhân dân, từ thời Lamã cổ đại đã như thế rồi. Phải đến đầu những năm 1980s Việt Nam mới chấm dứt chiến tranh biên giới với Trung Quốc và Camphuchia, hòa bình đến giờ mới được có hơn 20 năm. Và Quy chế dân chủ ở cơ sở cũng đã được ban hành cách đây cũng suýt soát đạt con số 20 năm ấy rồi. Như đã nói trong bài viết trước, Quốc hội đang xem xét việc sửa đổi Hiến pháp, và lần này có lẽ sẽ là lần sửa đổi sâu sắc và rộng khắp. Mỗi tỉnh, thành phố trung ương sẽ là một khu vực hành chính tự quản, theo mô hình của Pháp, của Phillipine.

Còn với bạn Công_Lý, tôi thực sự chưa thấy mình rao giảng một cái gì về chủ nghĩa cộng sản cả. Nếu như bạn nói lời dẫn của Nguyễn Minh Triết là một bằng chứng nói lên điều đó, thì tôi xin đính chính lại rằng, tôi đưa lời dẫn ấy ra hoàn toàn chỉ để củng cố thêm chủ nghĩa yêu nước mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-25 02:27:38meta4954>
Meta:

Đừng chối. Bạn có đưa ra một giải pháp mà có lẽ bạn không biết. Bạn nêu ra bằng chứng những cố gắng dân chủ của đảng như:

Nhưng như thế không có nghĩa Đảng và Nhà nước Việt Nam không cố gắng tiến hành xây dựng nền dân chủ rộng rãi cho nhân dân. Đảng ban hành Quy chế dân chủ ở cơ sở, Nhà nước ban hành Pháp lệnh về dân chủ ở cấp xã, phường, thị trấn; có thể xem là những bước tập huấn, chuẩn bị cho những đạo luật có giá trị pháp lý cao hơn, có hiệu lực rộng lớn hơn. Hơn thế, trong thời gian gần đây, Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đang xem xét tới việc sửa đổi Hiến pháp, ghi nhận cụ thể sự phân cấp, phân quyền, nhằm trao cho chính quyền ở địa phương do dân trực tiếp bầu có thẩm quyền lớn hơn, giúp nhân dân tham gia vào công việc nhà nước thuận tiện, dễ dàng và với số lượng đông đảo hơn.


Như thế bạn ngầm nói rằng ta đang đi đúng đường. Nhân dân cứ yên chí. Mới có nửa thế kỷ mà ta đã ban hành pháp lệnh dân chủ ở xã, thì vài trăm năm nữa, thế nào ta cũng có dân chủ thực sự. Giải pháp của bạn là nhân dân cứ việc chờ, mọi sự rồi sẽ xong.
Bài đầu tiên của bạn tất cả xoay quanh vấn đề bào chữa cho hành vi sâu dân mọt nước của Việt Cộng và lờ mờ đưa ra một viễn ảnh tươi sáng của dân tộc dựa vào sự "có thể xem là những bước tập huấn " giống như lập luận: " ngày mai có thể giời sẽ mưa vì nắng lâu đến thế là dấu hiệu tập huấn của mưa". Đấy là một câu dụ khị trẻ con không hơn không kém.

Tóm tắt các luận điệu của bạn:

1- Vu khống các nhà tranh đấu dân chủ.
Ephedra89 nói: Bạn kể với tôi rằng thông tin ấy được lấy từ một nhà lão thành cách mạng của Việt Nam, nhưng bạn có nghi ngờ liệu đó có phải là một cá nhân tự cho mình là có công lao nhưng lại không được trọng dụng, đâm ra thù ghét mà đơm đặt nhằm nói cho sướng miệng không?
Tất cả mọi nhân sĩ chống đối như Tướng Trần Độ, đại tá Phạm Quế Dương, nhân sĩ Hoàng Minh Chính; các văn nhân thi sĩ như Trần Khải Thanh Thủy, Bùi Minh Quốc, Dương Thu Hương; các học giả như Tiêu Dao Bảo Cự, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, bác sĩ Nguyễn Đan Quế, Nguyễn Thanh Giang và còn vô số những bậc trí thức khác, người nào cũng có công trong chiến tranh và được chế độ trọng dụng. Họ chỉ tự ý vứt bỏ sự trọng dụng, bị bỏ tù, bị ngược đãi, bị phủi công sau khi họ đứng lên tranh đấu cho nhân dân, chịu chung số phận khó nghèo, thấp cổ bé miệng với nhân dân, đòi hỏi quyền làm người. Khi tướng Trần Độ lẫm liệt tung hoành trên đại lộ Khổng Tử quận 5 trong trận Tết Mậu Thân 1968, bọn lãnh đạo tay sai tư bản bây giờ, lắm đứa hãy còn là con nít. Những ngày cuối đời của vị tướng này, chính những đứa con nít đó sai công an đến đánh đập cha con tướng Trần Độ.

Đến đây, Meta sực nhớ một chuyện đáng tởm. Một tờ báo của nhà nước mới hôm trước trịnh trọng gọi nhà văn Trần Khải Thanh Thủy bằng danh vị nhà văn, chỉ một ngày hôm sau, chính tờ báo này loan tin: Một mụ đàn bà tên Trần Khải Thanh Thủy, tự cho mình là nhà văn bị xộ khám về tội lừa đảo. Họ không dám nói là tội chống đảng. Bây giờ đọc đến câu : "một cá nhân tự cho mình là có công lao" của em bé 18 tuổi nhưng hơi bị già háp này, Meta thấy lợm giọng. Theo ý của ông lão tay sai 18 tuổi này, cả ba trự Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng nếu hết được trọng dụng, cũng quay mõm cắn trộm tổ quốc ta.
Trở lại câu chuyện các nhà tranh đấu dân chủ, chỉ xét việc từ bỏ mọi ưu đãi, dũng cảm đứng lên về phía nhân dân, chịu bao ngược đãi, tù đày, đủ để khiến loài người trên thế giới ngưỡng mộ.

2- Tham nhũng do lòng tham cá nhân chứ không phải tại độc đảng.
Theo Ephedra89, anh ta cho không phải độc đảng mà vì nghèo, vì lòng tham con người sinh ra tham nhũng. Tam đoạn luận anh ta như sau:

Tiền đề 1: Nghèo sinh ra tham nhũng
Tiền đề 2: Các quan chức đều nghèo
Kết luận: Do đó các quan chức tham nhũng

Tam đoạn luận này không thỏa đáng được 2 nghịch lý. Tại sao dân cũng nghèo mà dân không tham nhũng? Và tại sao khi quan chức giàu rồi, (thực tế rất giàu) tham nhũng không biến mất?

Dưới đây là một tam đoạn luận khác của Meta thoả đáng được 2 nghịch lý trên.

Tiền đề 1: Độc quyền, độc đảng sinh ra tham nhũng
Tiền đề 2: Các quan chức nắm trong tay quyền hành (dĩ nhiên độc quyền)
Kết luận: Do đó các quan chức tham nhũng.

Thấy chưa, 2 nghịch lý kia biến mất liền.

Cái mắt xích "Lương thấp sinh nghèo, nghèo sinh thèm tiền,thèm sinh tham nhũng" bị thiếu một mắt xích nữa mới hợp lý. Bởi thằng dân cũng nghèo, cũng thèm tiền mà không tham nhũng được là bởi không nắm độc quyền độc đảng. Từ thèm tiền cho đến việc đào ra tiền phải có một nhân tố tối quan trọng, đó là quyền hành. Độc đảng bảo đảm độc quyền. Do đó, chính độc đảng là nguyên nhân tham nhũng.

3- Mâu thuẫn trong lập luận.
- Ở một chỗ trong bài, bạn nói: "Chính bản thân Đảng Cộng sản Việt Nam cũng thừa nhận chế độ Một đảng cầm quyền rất khó để phát huy được tính dân chủ."
- Thế nhưng ở chỗ khác, bạn nói: "Theo nghiên cứu của các nhà luật học thì chế độ Một đảng cầm quyền là thích hợp..."
Thế thì đảng đúng hay các nhà luật học đúng? Tại sao lúc nói trắng, lúc nói đen thế nhỉ? Dễ hiểu thôi, binh vực cái xấu, cái ác không sớm thì muộn cũng lòi ra mâu thuẫn.

4- Bọn hải ngọai gậm nhấm hận thù.
Bạn nói: Nếu như Meta là một nhà nghiên cứu có tài, lại giàu lòng nhiệt huyết yêu nước thương nhà, sao không cố gắng giúp đỡ đất nước đi lên mà chỉ biết ngồi một chỗ gặp nhấm lòng hận thù như thế, có khác gì một kẻ lúc quốc gia xã tắc nguy nan lại chui xuống gầm giường trốn tránh đâu?
Chúng tôi là những người thua trận. Trên vị trí ấy, chúng tôi chỉ mong được xóa bỏ hận thù để cùng nhau xây dựng đất nước. Bằng chứng năm 1975 đã có một con tàu tên gọi VN Thương Tín, quy tụ được những con người thực tâm muốn trở về sống với đất nước. Xin chọn nơi này làm quê hương dẫu cho khó thương. Thay vì giang rộng đôi tay chào đón, hàng ngàn con người muốn trở về sống với kẻ chiến thắng, cam nhận mọi bạc đãi. Chính quyển Việt Cộng bỏ tù họ. Có người bị tù hơn 10 năm, một cái giá đắt cho cái thiện chí xóa bỏ hận thù ngây thơ của họ. Năm 2005 chính quyền Việt Cộng tung ra chiêu bài Khúc ruột ở xaXóa bỏ hận thù. Hai chiêu bài này nhằm lừa gạt đồng bào và học sinh trong nước rằng nhà nước đã thay đổi thái độ. Thêm vào đó,nó bôi vào bộ mặt những người hải ngoại chúng tôi một dung nhan đầy cực đoan thù hận mà theo lời của bạn : Bọn người già hải ngoại, lúc nào cũng gậm nhấm hận thù. Quả nhiên, một số đồng bào trong nước, các em học sinh có một cái nhìn khác về chúng tôi, bọn hải ngoại ngoan cố, luôn chống phá đất nước.
Nào bây giờ đến vấn đề: Có thực chính quyền Việt Cộng muốn xóa bỏ hận thù không? Thưa không. Năm 2005 sau khi tung ra chiêu bài xóa bỏ hận thù, liền sau đó, ông Võ Văn Kiệt, một cựu thủ tướng Việt Cộng, phụ họa bằng những lời lẽ đầy xúc động: Nên sòng phẳng đối thoại với những người thua trận và còn đề nghị chấm dứt cái danh xưng Ngụy.
Một số người trong bọn hải ngoại chúng tôi tin, như cách đây 30 năm, một số con người ngây thơ đã tin, chen chúc, bồng bế nhau trên con tàu VN Thương Tín. Chưa đầy một năm sau, chính quyền Việt Cộng dùng áp lực ngoại giao, xúi chính quyền Mã Lai đập bỏ tượng đài kỷ niệm nạn nhân bỏ mạng trên đường vượt biển. Họ không được quyền tưởng niệm người chết sao? Tưởng niệm con, cha, mẹ, anh em bỏ mình dưới lòng biển là chống phá cách mạng sao?
Cũng trong năm 2006, chính quyền Việt Cộng phổ biến bí mật một tài liệu, nội dung không quên mối thù với Mỹ Ngụy. Meta xin trích ra một đoạn ngắn:
Vào giữa tháng 3, do bị sử dụng làm bia đỡ đạn cho Mỹ - Ngụy, hàng trăm dân thường đã bị chết gục trên đưòng số 7, cách Tuy hoà 25 km. Nhiều người già, phụ nữ, trẻ em đã bị chết đói, chết khát ở dọc dường hoặc ở ngay trên tàu của Mỹ - Ngụy. Đầu tháng 4, nhiều người đi trên tàu “Pioneer Conteener” của Mỹ đã bị quân ngụy cướp của cải, giết vứt xác xuống biển. Mỹ - Ngụy còn đưa đi đày ải hàng vạn người tại nhà tù Phú Quốc. Tính hết tháng 4, Mỹ đã “bắt cóc” khoảng 1700 trẻ em trong 1 chuyến bay di tản kiểu này. Nhiều người không muốn di cư đã bị Mỹ tiêm thuốc mê để đưa đi. Đại bộ phận những người di cư đã phải trải qua một cuộc sống thiếu thốn, khổ nhục, bị đày ải và vô cùng hỗn loạn tại các trại lều vải của Mỹ và một số nơi kkác như ở khu vực Thái Bình Dương. Chỉ có bọn tay sai đầu sỏ, bọn mật vụ chuyên giết người theo Mỹ trước đây là được Mỹ ưu đãi. Trong số 5138 tên mật vụ đã sang Mỹ, rất nhiều tên chỉ huy đã được chuyển cho CIA sử dụng.

Xin vào http://www.archives.gov.vn/cong_bo_gioi_thieu_tl/mlnews.2006-09-18.2088436169 đọc toàn bộ tài liệu mật này.

Hiển nhiên đây là những tuyên truyền láo khoét. Kỹ thuật gây mê được đưa vào cơ thể qua đường hô hấp bằng cách cho ngửi chứ không phải tiêm. Nó còn tự tố cáo một tội ác của Việt Cộng: Mỹ đã về nước năm 1973, làm thế nào bị sử dụng làm bia đỡ đạn năm 1975? Đã biết là thường dân bị bắt làm bia đỡ đạn, tại sao còn xả súng tàn sát? Không ai đánh mà tự khai chính mình giết dân.
Như thế, Xoá bỏ hận thù, Khúc ruột ở xa chỉ là những mỹ từ  nhằm đề cao sự khoan dung của đảng và gán nhãn hiệu Gậm nhấm hận thù lên chân dung những người Việt hải ngoại. Với âm mưu chia rẽ hải ngoại và đồng bào trong nước, một số đồng bào trong nước bắt đầu nhìn chúng tôi một cách thiếu thiện cảm.
Như thế hận thù không thể xóa bỏ nếu Việt Cộng không thực tâm xóa bỏ. Chỉ cần thực tâm thôi, đoàn kết dân tộc có thể trùng tu trong vòng một ngày, chứ không phải đã hơn 30 năm, hận thù vẫn còn chất ngất như hiện nay. Thực tâm xóa bỏ hận thù không cần đòi hỏi gì nhiều. Chỉ cần vài hành động mang tính cách tiêu biểu thôi. Meta xin đề nghị vài cách:

- Chúng ta thường lên án tội ác của Mỹ trong vụ thảm sát Mỹ Lai ngày 16 Tháng Ba năm 1968 trong cuộc chiến VN. Nhưng tên trung úy sát nhân William L. Calley đã bị  đền tội trước công lý. Ngày 29 Tháng Ba năm 1971, tên trung úy này và một số đồng bọn lãnh án tù chung thân trước toàn án quân sự Mỹ. Thế nhưng tên Hoàng Phủ Ngọc Tường, kẻ dẫn quân đội giải phóng tàn sát khoảng 4000 đồng bào tại Huế, cho đến nay vẫn được trọng dụng. Công lý ở đâu? Xóa bỏ hận thù là thế sao? Hãy đem tên Hoàng Phủ Ngọc Tường ra trước toà, xử thật nặng, nếu cần phải là một bản án tử hình. Một tên sát nhân như hắn, những tay sai như bạn, bọn hàng tướng như Nguyễn Cao Kỳ, Nguyễn Ngọc Hạnh, bọn sớm đầu tối đánh như Phạm Duy, bọn quan chức thối nát như tên tổng giám đốc Hàng Không VN, mấy tên bộ trưởng tham nhũng và mạnh dạn hơn nữa, dứt khoát hơn nữa, các thủ tướng, chủ tịch nước thất học, bao che tham nhũng ... cần được tống giam. Địa vị đúng đắn của chúng là ở trong tù chứ không phải ăn trên ngồi trốc như hiện nay. Mất những con người đó, đất nước chẳng thiệt hại gì. Trái lại, nó mang lại niềm tin đã mất từ lâu vào sự lãnh đạo của đảng.
Mất vài tên tay sai như bạn, đổi lấy 2 triệu con người hải ngoại, cái lợi đã rõ.

- Tổ chức hàng năm trên khắp đất nước những buổi lễ tưởng niệm những người đã chết vì cuộc chiến, bất kể Nam hay Bắc. Chúng ta kẻ thắng người bại đều là nạn nhân của tham vọng của hai thế lực đế quốc là Cộng Sản Quốc Tế và Tư Bản Mỹ. Chúng ta đều bắn giết nhau bằng súng đạn  của đế quốc. Cho phép thân nhân các tử sĩ vào chăm sóc mộ phần ở Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà. Ngày 30 Tháng Tư được gọi là ngày Hoà Hợp Hoà Giải Dân Tộc chứ không phải ngày chiến thắng hay quốc hận. Vinh dự gì anh em ruột thịt chiến thắng nhau bằng núi xương sông máu?
Làm được như thế chúng ta dứt khoát xóa bỏ hẳn hận thù quá khứ. Các thế lực thù nghịch biến mất. Nhân tài, vật lực hải ngoại ùn ùn kéo về góp sức chung xây đất nước. Không gì vô lý bằng một số Việt Kiều đầu tư một số tiền tượng trưng làm ăn ở VN, trong khi tiềm năng đầu tư nhiều hơn gấp bội. Chúng ta không xóa bỏ được những nghi ngại của các nhà đầu tư Việt Kiều vì trong quá khứ, chúng ta đã nhiều lần cướp của, giết hại họ. Hãy nhìn bằng con mắt luận lý: Xóa bỏ hận thù không nằm trong tay kẻ chiến bại, nó nằm trong quyền hạn của kẻ chiến thắng. Nhưng một vấn nạn nổi lên: Chúng ta, kẻ chiến thắng, có đủ can đảm dứt bỏ những tên tay sai gian ác hay không? Chúng ta có thực tâm giang đôi tay ra đón nhận kẻ cựu thù hay không?

5- Hứa hẹn dân chủ trong một tương lai vô định.
Bạn nói Đảng ban hành Quy chế dân chủ ở cơ sở, Nhà nước ban hành Pháp lệnh về dân chủ ở cấp xã, phường, thị trấn; có thể xem là những bước tập huấn, chuẩn bị cho những đạo luật có giá trị pháp lý cao hơn
Đã 50 năm rồi ta vẫn chưa tập huấn. Bạn chỉ đoán mò rằng "có thể xem là những bước tập huấn". Trả lời Meta, bạn nói :"Meta bảo 50 năm mới tập huấn cho dân chủ, thực ra làm gì đến 50 năm".
Meta đã gài một trự tay sai Việt Cộng rồi. Tự nhiên chẳng ai ép buộc, tên đó khai :" Bạn bảo Việt Cộng giết 4000 người ở Huế hồi Tết mậu Thân năm 1968? Làm gì tới 4000. Có 3000 thôi." Thưa bạn, bạn không chịu 50 năm nhưng từ năm 1980 đến nay cũng đã 27 năm rồi, ta mới chỉ có thể đoán mò rằng có thể có dấu hiệu dân chủ. Thế thì bao nhiêu năm nữa mới xong giai đoạn tập huấn?
Bạn sai nhiều quá. Buộc lòng Meta bỏ chút thì giờ dạy cho bạn về nhận thức. Chả trách được, bạn còn ít tuổi, lại ít chịu đọc sách, cũng không từng ra khỏi nước. Cái nhìn của bạn bị đóng khung vào một cái cửa sổ khoét từ một trong bốn bức tường giam hãm bạn.
________________

Hôm nay Meta dạy cho bạn một bài học về nhận thức. Không phải lên mặt thầy đời nhưng bạn sai lầm đủ mọi thứ chuyện. Chẳng chuyện gì đúng cả chỉ vì bạn không biết thay đổi cái bục nhìn. Bục nhìn đây Meta muốn ám chỉ cái khung đối chiếu (Frame of Reference). Có hai sáng kiến vĩ đại ở thế kỷ 20 nhờ vào biết chọn bục nhìn.
Sáng kiến 1- Đầu thế kỷ 20, một chàng trai sinh quán ở làng Ulm, tỉnh Württemberg bên Đức đề xuất ra một ý tưởng lạ. Thông thường khi chúng ta ngã, chúng ta cho rằng chúng ta bị trọng lực lôi kéo về phía trung tâm Trái Đất. Nhưng anh chàng trẻ tuổi này nghĩ khác. Anh ta cho rằng khi chúng ta ngã, chúng ta bị treo lơ lửng trong không gian và một thiên thể có tên là Trái Đất bay đến đập vào mặt chúng ta. Bạn thấy chưa? Anh ta chỉ từ bỏ cái bục nhìn thông thường, bước lên một bục nhìn bao quát hơn, khiến tầm mắt thấy được các thiên thể vận chuyển so với cái sự bị treo của chúng ta mà thuyết tương đối ra đời. Chàng trai ấy tên Albert Einstein.
Sáng kiến 2- Giữa thế kỷ 20, nhân loại đã có khái niệm về vi tính nhưng còn một trở ngại không thể vượt qua. Phát minh về mạch điện bán dẫn (transistor) khiến người ta có thể đóng, mở mạch điện tùy ý. Các mạch điện này được kết lại thành những tổ hợp gồm 8 đơn vị và có đặc tính đảo ngược dạng thức nhờ mạch đảo ngược (Gọi là flip flop). Tới đây, người ta hình dung được viễn ảnh một máy tính có thể làm những phép tính phức tạp. Nhưng một trở ngại xuất hiện. Nhờ vào mạch điện đảo ngược, các tổ hợp có thể cộng với nhau cho ra một dạng thức khác. Ví dụ:
1100 + 0001 = 1101 (đây là hệ số nhị phân. Meta ráng trình bày thật đơn giản cho kẻ kém trình độ như bạn)
0011 + 0100 = 0111 (Inclusive ORing là bất cứ một trong 2 vế on (1) thì kết quả on. Chỉ khi nào cả 2 vế off (0) thì mới off.)
Chuyên từ gọi là inclusively ORing, tức là tổng hợp vô điều kiện. Có một dạng ORing nữa gọi là Exclusively ORing tức là tổng hợp đảo dạng thức. Cũng nhờ vào mạch Flip Flop. Một dạng như:
1010 XOR 1000 = 1010 ( chỉ on (1) khi nào 2 vế khác nhau.)
Tới đây thì khoa học vi tính chựng lại vì lẽ mạch điện không biết làm toán trừ. Làm thế nào bây giờ? Ta biết máy có thể làm toán cộng, mà cộng nhiều thành toán nhân, nhân nhiều thành lũy thừa. Cũng như vậy, trừ nhiều thành chia mà chia nhiều thành rút căn. Máy tính sẽ biến hóa vô cùng. Nhưng khổ nỗi mạch điện không biết làm toán trừ.
Cho đến một ngày người ta nghĩ tại sao cứ bắt máy làm toán trừ một khi nó được thiết kế không dùng làm toán trừ. Có cách nào ta cứ việc cộng mà ra kết quả trừ không? Thưa có. Tới đây Meta chuyển sang hệ số thập phân cho dễ quen mắt với chúng ta hơn nhé.
Làm thế nào để 55 trừ cho 42 ra con số 13 mà bắt buộc phải làm toán cộng? Hehehe dễ lắm, ta dùng mánh. 55 cộng cho bổ sung (Compliment) của 42 tức là 55 + 58.
58 lấy ở đâu ra? Chúng ta có con số hàng chục (2 digits). Tổng trị số của con số hàng chục gồm 100 trị số từ 00 - 99. Lấy 100 exclusive OR cho 42 ta có 58.
Trở lại với hệ nhị phân. Muốn lấy 0111 trừ cho 0100, ta lấy tổng trị số của dãy số 4 digits là 1111 exclusive OR 0100 thành 1011. Con số 1011 chính là bổ sung của 0100. Có số bổ sung rồi, ta cứ việc cộng thả ga, kết quả sẽ thành trừ.
0111 trừ cho 0100 thành 0111 + 1011 = 0011 Thực ra nó thành 5 digits 10011, nhưng mạch điện của ta chỉ hiển thị được 4 digits nên kết quả vẫn là toán trừ. Dịch ra số thập phân thì 7 - 4 giống như 7 + 6 (6 là bổ sung của 4) = 13. Vứt con số 1 đi, vì máy chỉ hiện thị được 1 digits, ta có đáp số là 3. Thế là cứ cộng thành trừ.
Từ đấy máy calculator, computer ra đời.
Câu chuyện này chúng ta rút tỉa được một bài học là nếu chúng ta không thể tìm thấy lối thoát cho vấn đề, và không thể có phương tiện nào mới, hãy dùng những phương tiện có sẵn và thay đổi hoàn toàn ý thức hệ. Nếu bảo rằng cộng 2 con số với nhau không thể ra đáp số trừ thì ta cộng con số đầu tiên với đảo nghịch của con số thứ hai.
___________________

Kết.

Trở lại với vấn đề nhận thức của bạn. Bạn sai hoàn toàn như Meta đã dẫn chứng. Bạn phải thay đổi tư duy trong trường hợp vi tính hay bạn phải chọn một bục nhìn bao quát hơn trong trường hợp sự rơi (phi trọng lực). Lại giúi đầu bạn vào một tưởng tượng khác.
Hãy tưởng tượng bạn và một tay chèo trên một cái xuồng hướng về bến, trên một dòng sông nước chảy xuôi. Dòng sông tượng trưng cho dòng lịch sử. Bạn là nhân dân. Chiếc xuồng là tổ quốc VN. Tay chèo là một trự Việt Cộng. Nước chảy xuôi tượng trưng cho xu thế dân chủ hay cao trào dân chủ toàn cầu. Bến bờ là cái đích dân chủ. (Chính bạn cũng đồng ý là đảng ta đang cố gắng hướng về bến bờ dân chủ.)
Bằng cách quan sát cái bụi cây trên bờ, trước đó nó ở trước mặt, sau một thời gian, bụi cây khuất phía sau lưng, bạn tuyên bố con thuyền đang tiến. Bạn không thấy được tại sao nó tốn quá nhiều thời gian để tiến. Hoặc bạn biết nó tiến chậm nhưng bạn không quan tâm vì con thuyền VN không phải của riêng của bạn. Tay chèo này biết nếu tới bến thì thất nghiệp, cứ việc chèo từ từ ăn tiền theo giờ. Bạn không có cách nào khác vì tìm khắp chốn không có tay chèo nào khác. Tay chèo này độc quyền. Bạn tự an ủi thế nào sớm muộn gì cũng tới bến vì dù sao con thuyền cũng tiến, có điều quá chậm thôi.
Meta ở trên bờ ngó theo. Meta cũng ngạc nhiên vì sao con thuyền quá chậm, có lúc dường như thụt lùi giữa dòng nước chảy xuôi. Meta có phương tiện mà kẻ cùng thuyền với tay chèo như bạn không có. Đó là bứt một chiếc lá thả xuống dòng. Quả nhiên chiếc lá không cần chèo chống, vẫn trôi nhanh hơn con thuyền vì xuôi theo dòng nước.
À thì ra thằng chèo thuyền chèo ngược vì nó sợ tới bến thì mất việc. Meta cảnh tỉnh bạn: "Này cái thằng bạn muớn nó chèo ngược đấy!"
Bạn không tin vì vị trí của bạn không nhìn thấy chiếc lá. Nó trôi mất hút phía đằng trước rồi. Bạn nói "Meta phản động. Tại sao không làm được gì giúp cho tay chèo lại còn bôi bác." Bạn còn đề nghị Meta mua cái gì đó tẩm bổ cho tay chèo mới là thiết thực giúp cho con thuyền mau đến bến.
Bạn ơi, tẩm bổ nó chỉ khiến nó thêm sức chèo ngược thôi. Meta về VN giúp cho bọn sâu dân mọt nước chỉ làm cho chúng vững tâm rảnh trí, tìm cách kìm hãm con thuyền VN thôi. Bạn hãy ghé thuyền vào bờ, tống cổ tay chèo lưu manh đó, đón Meta và mọi người ruột thịt đứng trên bờ để cùng nhau chèo chống về bến bờ dân chủ. Như thế có hay hơn là tự an ủi thế nào tay chèo lưu manh này cũng về bến không?
Tại sao bạn nói cái gì cũng sai? Không phải bạn kém ăn nói mà vì bạn ra sức bào chữa, chống chế cho cái sai. Bạn nói tham nhũng, hối lộ, hiếp dâm, áp bức, độc tài là chí lý thì làm sao tránh khỏi lòi cái sai cho được? Meta có lợi điểm là cái bục nhìn của Meta tự nó mang tính bao quát, nhưng còn bạn tuy không có cái bục nhìn thuận lợi như Meta nhưng bạn có cả một khát vọng vô biên về dân chủ, tự do, hạnh phúc làm động cơ mở rộng trí tưởng. Nếu người xưa nhờ khát vọng kiến thức mà có thể tưởng tượng ra sự rơi ngã xuống đất là sự treo lơ lửng cho đến khi một thiên thể gọi là Trái Đất đụng vào thì bạn hãy tưởng tượng đứng ở một vị trí không đồng hội đồng thuyền với tay chèo bất lương để nhìn thấy âm mưu của nó. Như Meta đã nói. Nếu không thấy lối thoát, ta hãy gột bỏ tư duy cũ, mặc vào một tư duy mới. Nếu mãi không thấy bến, hãy tống cổ tên chèo thuyền.

Metamorph.

Tái bút. Thiên tài về lập pháp không phải là Tổng thống Thomas Jeffreson.
Tổng Thống thứ Tư của Mỹ Quốc, ông James Madison (1809-1817), dành nguyên 5 trang (trang 47- trang 51) về Liên Bang chủ nghĩa để cắt nghĩa về Lập Pháp, Hành Pháp, Tư Pháp độc lập với nhau như thế nào nhưng song song, chúng vẫn bị ràng buộc chặt chẽ vào nhau trong một hệ thống cân bằng quyền lực và khiển chế lẫn nhau. Ông được người đời mệnh danh là the father of the Constitution và the genius of America's Constitution.
Nếu thấy sai đừng cãi bướng mới là người tự trọng.
Đúng như Meta dự kiến, một khi câu chuyện kéo dài, bạn hết chữ vì vốn liếng chữ của bạn chỉ có thế. Hoặc giả, bạn chỉ có một bài tủ copy ở nơi khác. Khi buộc phải đối đáp trực tiếp, bạn không có sẵn bài phù hợp nên nói đâu sai đó. Hỏi thật bạn, bạn 18 hay 81 tuổi?
Không có chế độ nào bẩn thỉu hơn chế độ này. Nó coi con người như rơm rác.

Nhạc sĩ Nguyễn văn Tý (tác giả Dư Âm) phát biểu tại VN vào tháng Năm năm 2007.
Đăng nhập để trả lời
0