<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-25 01:57:32meta4954>
Tay Sai VC:
Cũng chỉ là tình cờ thôi, khi đang tìm tài liệu trên mạng, thì thấy bài viết này. Nếu như bình thường thì tôi sẽ chỉ đọc qua, cười như đọc một mẩu truyện vui, và bỏ đi thôi; nhưng khi thấy rất nhiều những bài viết khác trong forum có cùng chủ đề như thế này, tự nhiên tôi nghĩ mình phải viết lại một cái gì đó.
Phải nói rằng tôi đang là sinh viên năm thứ nhất trường Đại học Luật Hà Nội, năm nay 18 tuồi. Có thể là còn quá trẻ, là quá bé so với mọi người ở đây, mà lại dám chen vào nói chuyện, mà lại nói những ý kiến trái chiều, ngang tai, như thế thật chẳng ra gì; có thể mọi người sẽ cho những gì trong đầu tôi đây là do tôi đã bị bịt mắt, bịt tai, bị mị dân, lừa bịp ... ; nhưng là "những người đã quen sống trong chế độ tự do", chắc cũng không ai không cho phép tôi được phát biểu vài điều.
1- Thứ nhất, tôi nhận thấy rất nhiều người trong các bạn viết lên những bài "phơi bày sự thật xấu xa của các nhà lãnh đạo Việt Nam", cả ở ngày nay lẫn trong quá khứ, tôi xin mạn phép hỏi mọi người mấy câu thế này: Thông tin trong những bài viết ấy được các bạn chắp nhặt từ đâu ? Trong chiến tranh Việt Nam, chắc chắn CIA đã tốn không ít tiền của cố công lượm lặt những mẩu chuyện như thế để bôi nhọ nước Việt Nam trên trường quốc tế, sao bây giờ chúng mới được tiết lộ ? Mọi người cho rằng người dân trong nước đang bị Đảng Cộng sản Việt Nam bịt tai, che mắt, lừa bịp... sao mọi người không nghi ngờ những thông tin mà các bạn đang có không phải là sản phẩm từ một kế hoạch của một đảng dân chủ tự do nào đó đang cố bịt tai, che mắt, lừa bịp mọi người với những luận điệu không đâu ? Bạn kể với tôi rằng thông tin ấy được lấy từ một nhà lão thành cách mạng của Việt Nam, nhưng bạn có nghi ngờ liệu đó có phải là một cá nhân tự cho mình là có công lao nhưng lại không được trọng dụng, đâm ra thù ghét mà đơm đặt nhằm nói cho sướng miệng không ? Vả như nếu những câu chuyện ấy có là thật đi chăng nữa, tôi thiết nghĩ đó cũng chỉ là chuyện thường thôi. Hồ Chí Minh có một vài mảnh tình ? Bác cũng là người nên cũng biết rung động và biết yêu lắm chứ... Hãy nhìn vào lịch sử Nhà trắng mà xem, thiếu gì những Watergate với Lewinsky ?
2- Điều thứ hai là về vấn đề tham nhũng của các quan chức Việt Nam. Tôi đồng ý rằng đó là một vấn nạn cần phải được giải quyết càng sớm càng tốt. Nhưng tôi phản đối ý kiến cho rằng nguyên nhân dẫn tới tham nhũng là do chế độ đơn nguyên, một đảng. Nguyên nhân chủ yếu ở đây, theo tôi là ở vấn đề kinh tế và con người. Một quan chức có đồng lương còm cõi, trước sự phát triển của nền kinh tế với giá cả ngày một leo thang, trong tay lại giữ một ít chức quyền, mắt ngày nào cũng nhìn thấy một đống tiền trong ngân sách, và tai suốt ngày nghe những lời cầu cạnh của người dân đến nhờ vả, làm sao cho tránh khỏi việc thèm muốn rút một ít tiền nhà nước, hay thèm nhận được hối lộ, phong bì ? Tham nhũng không phụ thuộc chế độ chính trị, mà là hiện tượng phổ biến trong mọi quốc gia đang phát triển thuộc thế giới thứ ba. Hãy nhìn Jacques Chirac đang lo ngại phải ra tòa, hay Berlusconi lao đao vì vòng lao lý, Pháp hay Ý đâu theo chế độ đơn nguyên ?
3- Điều thứ ba, và cũng là điều mà nhiêu người ca thán nhất, là chế độ đơn nguyên độc đảng ở Việt Nam. Chính bản thân Đảng Cộng sản Việt Nam cũng thừa nhận chế độ Một đảng cầm quyền rất khó để phát huy được tính dân chủ. Nhưng như thế không có nghĩa Đảng và Nhà nước Việt Nam không cố gắng tiến hành xây dựng nền dân chủ rộng rãi cho nhân dân. Đảng ban hành Quy chế dân chủ ở cơ sở, Nhà nước ban hành Pháp lệnh về dân chủ ở cấp xã, phường, thị trấn; có thể xem là những bước tập huấn, chuẩn bị cho những đạo luật có giá trị pháp lý cao hơn, có hiệu lực rộng lớn hơn. Hơn thế, trong thời gian gần đây, Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đang xem xét tới việc sửa đổi Hiến pháp, ghi nhận cụ thể sự phân cấp, phân quyền, nhằm trao cho chính quyền ở địa phương do dân trực tiếp bầu có thẩm quyền lớn hơn, giúp nhân dân tham gia vào công việc nhà nước thuận tiện, dễ dàng và với số lượng đông đảo hơn. Lần sửa đổi Hiến pháp này còn có rất nhiều những đề xuất mang tính tiến bộ, như tinh giảm bộ máy hành chính nhà nước, tăng cường chống tham nhũng, quan liêu, lãng phí, tăng cường quyền giám sát tối cao của Quốc hội ... Còn về vấn đề Quốc hội, do nhiều người cho rằng bầu cử Quốc hội mang nặng vẻ hình thức, chứ tất cả danh sách đại biểu đã được lên cơ cấu từ trước về số lượng, độ tuổi, giới tính, đơn vị đại diện ... tôi xin thưa ngay rằng lần sửa đổi Hiến pháp này cũng đã đưa ra đề xuất thay đổi Luật bầu cử đại biểu Quốc hội, mà một số quan điểm rất tiến bộ cho rằng nên tiến hành bỏ phiếu theo các đơn vị bầu cử riêng biệt, giống như cách bầu cử Hạ viện Mỹ hiện nay vậy.
4- Còn về những tồn tại trong tổ chức Đảng hiện nay, phải đồng ý rằng "nhân vô thập toàn", cũng vẫn có những sai sót. Nhưng tôi thấy mọi người quá chú ý tới những điểm yếu này mà không nhận ra, hay cố tính không nhận ra những điểm mạnh của chế độ Một đảng cầm quyền: Theo nghiên cứu của các nhà luật học thì chế độ Một đảng cầm quyền là thích hợp, và có lẽ là cần thiết với những quốc gia đang phát triển, có nền kinh tế còn lạc hậu, vừa thoát ra khỏi khủng hoảng như chiến tranh... Bởi chế độ này đảm bảo sự ổn định, bền vững của xã hội; sự thay đổi trong nội bộ Chính phủ cũng không ảnh hưởng nhiều tới các chính sách kinh tế - xã hội - ngoại giao của đất nước, giúp phát triển nền kinh tế, đảm bảo đời sống nhân dân... Các nước tư sản như Anh, Mỹ, Đức... theo chế độ đa đảng thì chính sách đang đi theo chủ trương hoạt động của đảng đang cầm quyền, nhưng nếu đảng này thất bại trong cuộc tổng tuyển cử thì chính sách có thể quay ngoắt lại khi đảng khác lên nắm quyền... Tôi nghĩ rằng, một chế độ tốt hay xấu là ở chỗ nó có phù hợp với hoàn cảnh đất nước hay không: việc đòi hỏi thay đổi, cải cách, cách mạng mà không tính tới hoàn cảnh thực sự của đất nước là một suy nghĩ sai lầm, chủ quan, duy ý chí... mà nói một cách đơn giản và dễ hiểu là ngu ngốc... Mong các bạn không phải là những người như thế!
Hồi bé, tôi đã từng mơ ước được sinh ra trong một đất nước có nền văn hóa sâu sắc như ở Nhật, một đất nước có nền lịch sử văn minh lâu đời như ở Trung Hoa, một đất nước có nền kinh tế thịnh vượng như Mỹ hay Anh... Nhưng nếu có tồn tại thực sự một Vòng Luân hồi Samsara nào đó, khi lại phải đứng trước Mười hai bà Mụ, tôi sẽ nói rằng: "Xin cho con lại là người Việt Nam"
Cũng chỉ là tình cờ thôi, khi đang tìm tài liệu trên mạng, thì thấy bài viết này. Nếu như bình thường thì tôi sẽ chỉ đọc qua, cười như đọc một mẩu truyện vui, và bỏ đi thôi; nhưng khi thấy rất nhiều những bài viết khác trong forum có cùng chủ đề như thế này, tự nhiên tôi nghĩ mình phải viết lại một cái gì đó.
Phải nói rằng tôi đang là sinh viên năm thứ nhất trường Đại học Luật Hà Nội, năm nay 18 tuồi. Có thể là còn quá trẻ, là quá bé so với mọi người ở đây, mà lại dám chen vào nói chuyện, mà lại nói những ý kiến trái chiều, ngang tai, như thế thật chẳng ra gì; có thể mọi người sẽ cho những gì trong đầu tôi đây là do tôi đã bị bịt mắt, bịt tai, bị mị dân, lừa bịp ... ; nhưng là "những người đã quen sống trong chế độ tự do", chắc cũng không ai không cho phép tôi được phát biểu vài điều.
1- Thứ nhất, tôi nhận thấy rất nhiều người trong các bạn viết lên những bài "phơi bày sự thật xấu xa của các nhà lãnh đạo Việt Nam", cả ở ngày nay lẫn trong quá khứ, tôi xin mạn phép hỏi mọi người mấy câu thế này: Thông tin trong những bài viết ấy được các bạn chắp nhặt từ đâu ? Trong chiến tranh Việt Nam, chắc chắn CIA đã tốn không ít tiền của cố công lượm lặt những mẩu chuyện như thế để bôi nhọ nước Việt Nam trên trường quốc tế, sao bây giờ chúng mới được tiết lộ ? Mọi người cho rằng người dân trong nước đang bị Đảng Cộng sản Việt Nam bịt tai, che mắt, lừa bịp... sao mọi người không nghi ngờ những thông tin mà các bạn đang có không phải là sản phẩm từ một kế hoạch của một đảng dân chủ tự do nào đó đang cố bịt tai, che mắt, lừa bịp mọi người với những luận điệu không đâu ? Bạn kể với tôi rằng thông tin ấy được lấy từ một nhà lão thành cách mạng của Việt Nam, nhưng bạn có nghi ngờ liệu đó có phải là một cá nhân tự cho mình là có công lao nhưng lại không được trọng dụng, đâm ra thù ghét mà đơm đặt nhằm nói cho sướng miệng không ? Vả như nếu những câu chuyện ấy có là thật đi chăng nữa, tôi thiết nghĩ đó cũng chỉ là chuyện thường thôi. Hồ Chí Minh có một vài mảnh tình ? Bác cũng là người nên cũng biết rung động và biết yêu lắm chứ... Hãy nhìn vào lịch sử Nhà trắng mà xem, thiếu gì những Watergate với Lewinsky ?
2- Điều thứ hai là về vấn đề tham nhũng của các quan chức Việt Nam. Tôi đồng ý rằng đó là một vấn nạn cần phải được giải quyết càng sớm càng tốt. Nhưng tôi phản đối ý kiến cho rằng nguyên nhân dẫn tới tham nhũng là do chế độ đơn nguyên, một đảng. Nguyên nhân chủ yếu ở đây, theo tôi là ở vấn đề kinh tế và con người. Một quan chức có đồng lương còm cõi, trước sự phát triển của nền kinh tế với giá cả ngày một leo thang, trong tay lại giữ một ít chức quyền, mắt ngày nào cũng nhìn thấy một đống tiền trong ngân sách, và tai suốt ngày nghe những lời cầu cạnh của người dân đến nhờ vả, làm sao cho tránh khỏi việc thèm muốn rút một ít tiền nhà nước, hay thèm nhận được hối lộ, phong bì ? Tham nhũng không phụ thuộc chế độ chính trị, mà là hiện tượng phổ biến trong mọi quốc gia đang phát triển thuộc thế giới thứ ba. Hãy nhìn Jacques Chirac đang lo ngại phải ra tòa, hay Berlusconi lao đao vì vòng lao lý, Pháp hay Ý đâu theo chế độ đơn nguyên ?
3- Điều thứ ba, và cũng là điều mà nhiêu người ca thán nhất, là chế độ đơn nguyên độc đảng ở Việt Nam. Chính bản thân Đảng Cộng sản Việt Nam cũng thừa nhận chế độ Một đảng cầm quyền rất khó để phát huy được tính dân chủ. Nhưng như thế không có nghĩa Đảng và Nhà nước Việt Nam không cố gắng tiến hành xây dựng nền dân chủ rộng rãi cho nhân dân. Đảng ban hành Quy chế dân chủ ở cơ sở, Nhà nước ban hành Pháp lệnh về dân chủ ở cấp xã, phường, thị trấn; có thể xem là những bước tập huấn, chuẩn bị cho những đạo luật có giá trị pháp lý cao hơn, có hiệu lực rộng lớn hơn. Hơn thế, trong thời gian gần đây, Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đang xem xét tới việc sửa đổi Hiến pháp, ghi nhận cụ thể sự phân cấp, phân quyền, nhằm trao cho chính quyền ở địa phương do dân trực tiếp bầu có thẩm quyền lớn hơn, giúp nhân dân tham gia vào công việc nhà nước thuận tiện, dễ dàng và với số lượng đông đảo hơn. Lần sửa đổi Hiến pháp này còn có rất nhiều những đề xuất mang tính tiến bộ, như tinh giảm bộ máy hành chính nhà nước, tăng cường chống tham nhũng, quan liêu, lãng phí, tăng cường quyền giám sát tối cao của Quốc hội ... Còn về vấn đề Quốc hội, do nhiều người cho rằng bầu cử Quốc hội mang nặng vẻ hình thức, chứ tất cả danh sách đại biểu đã được lên cơ cấu từ trước về số lượng, độ tuổi, giới tính, đơn vị đại diện ... tôi xin thưa ngay rằng lần sửa đổi Hiến pháp này cũng đã đưa ra đề xuất thay đổi Luật bầu cử đại biểu Quốc hội, mà một số quan điểm rất tiến bộ cho rằng nên tiến hành bỏ phiếu theo các đơn vị bầu cử riêng biệt, giống như cách bầu cử Hạ viện Mỹ hiện nay vậy.
4- Còn về những tồn tại trong tổ chức Đảng hiện nay, phải đồng ý rằng "nhân vô thập toàn", cũng vẫn có những sai sót. Nhưng tôi thấy mọi người quá chú ý tới những điểm yếu này mà không nhận ra, hay cố tính không nhận ra những điểm mạnh của chế độ Một đảng cầm quyền: Theo nghiên cứu của các nhà luật học thì chế độ Một đảng cầm quyền là thích hợp, và có lẽ là cần thiết với những quốc gia đang phát triển, có nền kinh tế còn lạc hậu, vừa thoát ra khỏi khủng hoảng như chiến tranh... Bởi chế độ này đảm bảo sự ổn định, bền vững của xã hội; sự thay đổi trong nội bộ Chính phủ cũng không ảnh hưởng nhiều tới các chính sách kinh tế - xã hội - ngoại giao của đất nước, giúp phát triển nền kinh tế, đảm bảo đời sống nhân dân... Các nước tư sản như Anh, Mỹ, Đức... theo chế độ đa đảng thì chính sách đang đi theo chủ trương hoạt động của đảng đang cầm quyền, nhưng nếu đảng này thất bại trong cuộc tổng tuyển cử thì chính sách có thể quay ngoắt lại khi đảng khác lên nắm quyền... Tôi nghĩ rằng, một chế độ tốt hay xấu là ở chỗ nó có phù hợp với hoàn cảnh đất nước hay không: việc đòi hỏi thay đổi, cải cách, cách mạng mà không tính tới hoàn cảnh thực sự của đất nước là một suy nghĩ sai lầm, chủ quan, duy ý chí... mà nói một cách đơn giản và dễ hiểu là ngu ngốc... Mong các bạn không phải là những người như thế!
Hồi bé, tôi đã từng mơ ước được sinh ra trong một đất nước có nền văn hóa sâu sắc như ở Nhật, một đất nước có nền lịch sử văn minh lâu đời như ở Trung Hoa, một đất nước có nền kinh tế thịnh vượng như Mỹ hay Anh... Nhưng nếu có tồn tại thực sự một Vòng Luân hồi Samsara nào đó, khi lại phải đứng trước Mười hai bà Mụ, tôi sẽ nói rằng: "Xin cho con lại là người Việt Nam"