<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-22 22:10:33Mỹ Trinh>
CHIỀU THU
Sầu dâng lên mắt tràn mi
Mây nhòa nắng nhạt xuân thì êm trôi
Đong đưa hoa lá bồi hồi
Chiều thu nhẹ giọt ngâu rơi bên thềm
Lá vàng nghiêng nhẹ êm êm
Che đầy lối cũ gót mềm nhạt phai
Về trong ký ức dấu hài
Hương thoang thoảng gió ru hoài bến mơ
Cây đa bến nước còn chờ
Cánh buồm viễn xứ bao giờ buông neo
Lòng Thu nhuộm ánh trăng treo
Úa màu vàng nhớ sầu gieo xuống đời
Ngàn thông reo đến chân trời
Vi vu âm quyện tình ơi...mau về
Chiều Thu gió nhắc lời thề
Giăng giăng sợi nhớ tái tê lòng người.
Nguyên Hải
NHỮNG MÙA THU TRONG ĐỜI
Chiều thu năm cũ vợi vời
Giăng chi nỗi nhớ rã rời hương phai
Giữ làm chi giọt sầu ai
Cho sương mù khói hình hài lấm lem
Những mùa thu nữa không tên
Hàng thông già cũng chông chênh gọi mùa
Ngàn năm câu chuyện đã xưa
Không duyên không phận gió lùa chân mây
Lá vàng khóc gió heo may
Cho lời tâm sự thêm gầy dáng thu
Từ miền kí ức thầm ru
Trong đêm lặng lẽ tương tư chợt về!
Chợt từ muôn cõi sơn khê
Nhánh sầu Đông héo đam mê nhọc nhằn
Hàng mi giọt nóng vừa lăn
Thiên thu người ở vĩnh hằng ta đi!
Mỹ Trinh











