

Pha giọt thơ sầu với nụ cười
Ta mang cho em một chút đời
Nếm môi vị ngọt hãy còn tươi
Một chút thôi để còn thèm khát
Khi đói khi no giữa chợ đời...
Ta mang cho em một nụ cười
Qua lần đau ấy trở lại vui
Nếm đôi lần đắng rồi hạnh phúc
Cái nghĩa ân đời cũng tuyệt vời...
Nếu vắng em tôi.. thơ không cười
Mật không còn ngọt sữa không tươi
Màu trắng có khi là nhạt thếch
Giọt thơ không chảy..vần thiếu lời...
Nếu vắng em giọt sầu đông đặt
Pha chút máu tim.. khoé mi lăn
Giọt thơ cuồng cuộn mây pha khói
Cứ thế nhe em... cũng quen dần...
hihihihi...
Mỹ Trinh
Lại Tửng..
Lâu lâu dở hơi Thơ hoá Đần
Chớ có bao giờ Pé..phân vân
Khóc, cuời cũng thế nào có khác
Chỉ tại hết ý...thơ lộn vần.
Nhiều lúc điên điên nói khùng khùng
Bình thuờng cuộc sống vẫn ung dung
Chẳng gì ảnh hưởng Pé hết á
Trừ lúc trở chứng...giận đùng đùng...
Chị ơi thông cảm cho thơ em
Thơ này mắc dịch..chị có xem..
Nhớ mang khẩu trang...kín chị nhé
Không lại lây nhiễm....lại ế mèm.
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Pé..!
Do Quên

Ghét người rồi lại ghét ta
ghét qua ghét lại thế là..ghét nhau!
Pé..!









