📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Hương nhớ

2.580 trả lời, 259.762 lượt xem — Trang 49 / 87
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-14 17:36:12Mỹ Trinh>


TÌNH THIÊN THU


Khắc mãi tên em ước mộng thề
Thiên thu bất tử đắm say mê
Thương đời tạm bợ tim tan nát
Khóc kiếp lạc loài dạ tái tê!
Nửa khúc tiêu sầu - sầu chất ngất!
Trọn khung đàn tấu giấu đê mê...!
Mộng mơ ngày ấy yêu thương mãi
Chốt chặt tâm tư dẫu chán ê.
HTS

TÌNH NGÀN NĂM

Như đã ngàn năm ước hẹn thề
Làm sao chối bỏ giấc đam mê
Thương sao thương quá lòng tan vỡ
Nhớ lắm nhớ hoài khóc tái tê
Vắng bóng người đi hồn lả tả
Xa trông em ở đắm hôn mê
Thiên thu tình vẫn ngàn năm ấy
Người hỡi về đây nhớ đã ê !
MT
 
TÌNH BẤT DIỆT
 
Sống mãi tình em vẹn mộng thề
Xuống bao địa ngục vẫn đê mê
Sống yêu tha thiết lòng trân trọng
Thác đượm chứa chan chẳng tái tê!
Ước vọng thiên niên tình bất tử
Nguyện cầu bất diệt đắm say mê.
Ngàn năm tồn trử trong tâm tưởng
Kết đúc duyên mơ đẹp chẳng ê.
HTS


TÌNH HAI ĐỨA

Hai đứa cho dù chẳng hẹn thề
Tình mình đẹp mãi khúc say mê
Bao năm vẫn vậy hoài thơ mộng
Bấy lúc như thời chưa tái tê
Đứng sát bên nhau thơ chất ngất
Ngồi gần khắn khít vẽ đam mê
Sớm chiều như đã chưa xa vắng
Suốt buổi suốt ngày cứ a ê...!!
MT
Đăng nhập để trả lời
0
 
 

 
LL ơi... sao anh họa thơ nhanh thế ? hồi trưa MT post thơ rồi đi làm, chiều về đã thấy họa xong hết rồi, vui ghê đi [:)][:)] 



Không bao giờ xa nhau

Không có nơi nào em xa anh
Anh ở trong tim mộng ấm lành
Vẫn đôi mắt ấy màu xanh biếc
Thương nhớ về hoài chớm mong manh!

Không có nơi nào em quên anh
Từ ngàn năm ấy mộng kết thành
Vẫn bờ môi ấy nồng hơi thở
Giọt vắn giọt dài...em nhớ anh!

Gọi xuân cho mùa thơm hoa lá
Gọi hạ nắng về ướp men say
Em gọi thu lá vàng về cội
Gọi anh về Đông sưởi nắng mai...

Không có nơi nào ta xa nhau
Cỏ cây nắng gió còn thì thào
Còn nghe tâm sự bên dòng suối
Còn đó trăm năm những ngọt ngào...

Mỹ trinh



viết ngày 31/05/09 trên một chuyến bay
 
 
BAO GIỜ XÍCH LẠI?
 
Xa nhau dạo ấy đã bao mùa
Rừng thay bao lá vẫn chưa thua
Trái mộng héo sầu theo năm tháng
Bao giờ xích lại? Ai thốt thưa???
 
Nửa kiếp xa xôi đợi sum vầy
Ngày mong đêm nhớ vẹn đong đầy...
Nắng hong , trăng ấp...an lành mộng
Biết đến bao giờ xích lại đây???
 
Đông tràn giá buốt...em phương nao?
Hạ đỗ cháy lòng...em tính sao?
Quê người rực rỡ đèn hoa hội...
Vui quá quên về- nhớ biết bao!
 
Xuân này còn biết hợp lòng nhau?
Hay người con gái hẹn ước trao...
Vứt hết sau lưng - chân  bước rảo
Để người ở lại ngẩn trăng sao!!!
-LL-
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-02 23:25:17Mỹ Trinh>
MỖI BƯỚC CÓ NHAU
 
 
Anh mang tình em nhốt tim hồng
Qua bao ghềnh thác vẹn tấc lòng
Ru hồn vào mộng tim thổn thức
Nhớ mãi em yêu thuở ấm nồng.
 
Anh mang tình em hong gió reo
Mưa nguồn nước lũ vẫn bám theo
Trên bước độc hành ấp yêu mãi
Vẹn gìn tình nghĩa dạ trong veo.
 
Anh mang tình em- giấc mơ chìm
Bên hiên gió thỏang mộng êm đềm
Lời ru tiếng hát bay bể cả
Gửi đến lòng em khúc nhạc êm.
 
Anh mang tình em gói giấy hồng
Tô màu xanh đỏ tỏa cầu vòng
Thắm mãi thiên niên trong trời đất
Trăng sao chứng giám - dạ chung lòng!
 
01.06.09 
-LL-

LÀ CHIM

Em là con chim trong lồng sắt
Của tình anh khóa chặt tháng năm
Nghe mùa đông như về thật ấm
Anh sưởi mềm từng ngón tay đan

Em mãi là chim hát líu lo
Trong khung trời nhỏ khoảng hẹn hò
Đâu cần gì nữa chim tình tự
Bên người gom lại một giấc mơ

Chim đậu vai anh quanh quẩn ngày
Nắng hạn mưa nguồn tình chẳng phai
Vần thơ phím nhạc dòng ân ái
Hôn nhẹ bên thềm khi gió lay...

Mỹ Trinh  


Viết tới đây hết đề tài chim rồi LL uiiii, ngừng rùi mà chim vẫn còn đậu trên vai anh.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Lạc Loài

CHIẾC ÁO NGÀY XANH
 
Buồn thay chiếc áo tả tơi
Ngày xưa xinh xắn em thời thích yêu
Qua bao bão tố tiêu điều
Nay đà còn đấy sớm chiều đong đưa
Hứng bao giận dữ gió mưa...
Vẫn là chiếc áo em chừa cho ai?
Em đi tìm hướng gió lay
Để anh ở lại tháng ngày sầu vương
Trĩu lòng vì bởi nhớ thương
Trăm năm tách biệt con đường duyên tơ.
Buồn thay chiếc áo đơn sơ
Chui vào góc tủ bạc phơ sắc màu!
-LL-



THƯƠNG HOÀI ÁO CŨ

Thương hoài áo cũ nha anh
Giặt xong ủi kỷ để dành trong rương
Áo nằm trong tủ buồn buồn
Mà thương vẫn vậy ra đường áo xinh
Áo xưa tuy cũ đượm tình
Áo em thích nhất tặng Mình, Mình thôi!
Tình nhiều dính áo hôi hôi !
Tội cho cái áo nghỉ ngơi đi nà
Năm sau năm tới sẽ qua
Mo-del trở lại nhẩn nha áo Hồng...

Mỹ Trinh



Áo xưa năm cũ còn đây
Ai người còn nhớ thuở dầy nợ duyên?
Tháng năm... nhạt sắc trinh nguyên
Ngậm ngùi thân phận- hàn huyên mây trời.
-LL-

Đăng nhập để trả lời
0
Nợ Lòng

Nếu mình nặng nợ với nhau
Người ơi xin chớ cúi đầu lặng thinh
Nếu ta đã trót ... có tình
Thì đừng im lặng để mình đơn côi!

Giờ người ở chốn xa xôi
Biết chăng có kẻ vẫn ngồi đợi mong?
Một ngày_ người bỏ sang sông
Quả tim vụn vỡ... nợ lòng, người ơi!


Hoàng Tử Gió
Đăng nhập để trả lời
0
Nợ Lòng

Nếu mình nặng nợ với nhau
Người ơi xin chớ cúi đầu lặng thinh
Nếu ta đã trót ... có tình
Thì đừng im lặng để mình đơn côi!

Giờ người ở chốn xa xôi
Biết chăng có kẻ vẫn ngồi đợi mong?
Một ngày_ người bỏ sang sông
Quả tim vụn vỡ... nợ lòng, người ơi!


[color=#330066]Anh là hoàng tử anh ơi !
Gió mây huyền bí ngập trời mộng mơ
Lẽ nào anh đợi anh chờ
Người em phận bạc tình cờ hôm qua

Tưởng rằng mây gió la đà
Qua khung trời mộng rồi xa gió mùa
Nợ lòng in gót dấu xưa
Vẫn trong tim ấm như vừa trao tay...

Mỹ trinh


Đăng nhập để trả lời
0
Gửi Nàng
 
Mỹ Trinh ghé quán mỉm chơi
Tay ngà chau chuốt những lời thơ xinh
Tiếc là chẳng phải của mình
Đành ngắm trúc mọc đầu đình thanh tao
 
Người ơi nức nở nghẹn ngào
Duyên đâu trời chẳng xe vào cho ta
Đêm về mơ mộng nói ra
Mụ chằn nổi đóa tát cho răng lìa
Mụ bảo tống cổ ra rìa
Đi tìm đi kiếm lấy người mê thơ
 
Suốt đời tôi nuôi báo cô
Thì thà không có cho rồi rảnh thân./.
 

Tú Tăng, Tu tạng, tư tàng
Tên anh tôi gọi mấy đàng chưa suông
Chắc thơ cũng lắm vui buồn
Cho nên mới khổ mới vương chữ tình
Mộng thơ là mộng xinh xinh
Phải đâu là thực bả rình tội chưa !
Chắc gì thơ sớm thơ trưa
Thơ đêm thức trắng mà chưa yêu người !
Anh yêu là chết tã tơi
Mỹ Trinh muốn cản mà tơi bời như nhau...
( Khổ lắm đó biết chưa hỉ ?)

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Tutang
Duyên đâu trời chẳng xe vào cho ta


Buộc duyên anh chắc dây thừng
Quăng lên xe tải khóa chưn chở về
Băng qua ngàn dặm sơn khê
Đừng hòng mà tháo mà huề nhe anh
Vái van xe chở mộng lành
Chở duyên tiền định xây thành trăm năm

Mỹ Trinh

Thấy cái chữ xe duyên của tutang có duyên nên viết mấy câu chơi [:)]

Đăng nhập để trả lời
0


TƠ GIĂNG

Mơ tưởng ngọt ngào vị mật trăng,
Nao nao thao thức nhớ cung Hằng .
Nghê thường tiên nữ say giai điệu,
Đằm thắm Nguyệt em tơ biếc giăng .
hdt 4h 27-04-09

Chiều giăng vạt tím sợi mây trời
Tím nhớ buồn thương tóc gió rơi
Ai đó tri âm vừa ghé lại
Tơ giăng cành liễu say... thơ ơi !

Có phải người về réo rắc thơ
Vàng trăng gửi gấm mộng tình mơ
Cho hồn vương vấn tơ giăng tím
Phút chốc ra đi nuối tiếc.. chờ !

Áo vàng thu nguyệt tuổi sầu giăng
Ảo ảnh phù vân kiếp Nguyệt Hằng
Hiu hắt từng đêm suối róc rách
Tơ duyên nước chảy đời thăng trầm

Người ghé giăng tơ mềm tóc lụa
Người đi tóc rối chải vào mưa
Giăng chi vết tích sâu tình nhớ
Khoảng lặng nghìn năm gió rét lùa !

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
U HOÀI NGÀN NĂM
 
"Bầu trời thương nhớ tỉnh say"
Trăng rằm ngày ấy ẩn vài áng mây
Hiu hiu gió thoảng ngàn cây
Mang hơi sương lạnh đọa đày tâm tư.
 
Nhớ sao lời nói nhẹ ru
Môi hồng rạng rỡ nở từ nhịp tim
Sương rơi nhè nhẹ bên thềm
Ưu tư khắc khoải đêm đêm ngẩng nhìn...!
 
Trăng ngà một thuở lung linh
Sáng soi muôn dặm ấm tình quê hương
Chứng nhân tình ái thân thương
Đọng trong tiềm thức chẳng dường phôi pha.
 
Vũ trụ này quá bao la...
Tình yêu này đủ lòng ta u hoài!
Trăm năm yêu mãi hình hài
Ngàn năm tồn đọng tháng ngày yêu thương.

Kẻ Ngông


[font="times new roman"][color=#330066][size=4]Đọng giọt sương mờ

[size=3]Trông về bên ấy dáng ai
Sương mờ phủ bóng mưa dai dẳng chiều
Mưa buồn giá lạnh đìu hiu
Biết chừng nào tạnh căng diều gió bay

Hình như thơ mãi u hoài
Thương đau say tỉnh mắt cay lệ sầu
Trần gian ướt đẩm mưa ngâu
Có người thi sĩ nông sâu giọt tình !

Thắp đèn trăng sáng lung linh
Chốn này an phận gửi tình gió mây
Buồn thương như đã đong đầy
Gió mưa không nệ em say đêm tàn !

Tình đầy thả bước chân hoang
Rủi may thôi đã bẽ bàng vần thơ
Em về lục lạo trong mơ
Tiếc thương đọng giọt sương mờ bóng khuya !

Mỹ Trinh




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-20 07:42:15Kẻ Ngông>
Muốn theo anh

Muốn theo anh xới tận buồng tim
Để biết mình ngông cuộc nổi chìm
Để nghe trăn trở niềm ray rứt
Hụt hẫng ghì đêm trong lặng im

Muốn theo anh tìm lại tuổi thơ
Đuổi theo bóng nắng lòng thờ ơ
Bốn mùa chim sáo reo mây gió
Cùng anh ngồi xuống bóng trăng mờ

Muốn theo anh nối gót lang thang
Thẫn thơ mình vớt ánh trăng vàng
Đừng cô đơn nữa khi trăng khuất
Tay dắt bàn tay qua lối ngang

Muốn theo anh hát tình hoài vọng
Chúng mình hai đứa gọi nhau ngông
Mặc kệ trần gian ai chê trách
Túi thơ men rượu đỉnh trời hồng...

Mỹ trinh

 

RẤT VUI
 
Anh rất vui! Từ nay có nhau
Dói hái trăng sao tặng má đào
Cùng dòng suối mát dâng nàng tắm
Trỗi khúc du dương ánh mắt trao.
 
Anh rất vui! Tình mãi tuôn trào
Gieo ân gặt ái lấp niềm đau
Trồng si trĩu quả lòng da diết
Thỏa giấc mơ xưa xóa tim cào!
 
Anh rất vui! Đón gió rì rào
Cất lên điệp khúc vút non cao
Kể đời sương gió bơi giữa bể
Đếm bước thời gian khóe lệ trào.
 
Anh rất vui! Lòng đỗi dạt dào
Ví cơn sóng biếc mãi vỗ cao
Cho lòng rộn rã yêu tha thiết
Quyện chặt hồn ai đến bạc đầu! 
  
 
Kẻ Ngông
----------------
Đời muôn nẻo - tình muôn nơi
Lòng chơi vơi- đâu bến đỗ???
Đăng nhập để trả lời
0
 
 

 
Khi ngày nắng ấm
Khi tình người tươi
Trà thơ đối ẩm
Mỹ Trinh cũng cười
Đôi lúc lầm bầm
Ai gọi không ơi... ! [:)]

Thích cái nick Ngông
Thơ ba chữ hồng
Hai chữ xanh xanh
Đã cất vào lòng
Có phải là anh
Trái tim rất nồng !

Mỹ Trinh
 
 
 
“Trái tim rất nồng!”
Trọn lòng yêu thương
Vấn vương muôn thuở
Cách trở càng yêu!
 
Hiu hiu gió thổi
Bao nỗi suy tư…
Dường như ngây ngất
Trời đất cũng say.
 
Tình ai tha thiết
Mắt biếc long lanh
Thâu canh trỗi sóng
Hình bóng yêu kiều…!
 
Ôi điều muốn tỏ
Cửa ngõ con tim…
Dõi tìm phương ấy
Sóng dấy đêm trường!!!
 
 
Kẻ Ngông
----------------
Đời muôn nẻo - tình muôn nơi
Lòng chơi vơi- đâu bến đỗ???
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-21 16:48:34Mỹ Trinh>
Muốn theo anh

Muốn theo anh xới tận buồng tim
Để biết mình ngông cuộc nổi chìm
Để nghe trăn trở niềm ray rứt
Hụt hẫng ghì đêm trong lặng im

Muốn theo anh tìm lại tuổi thơ
Đuổi theo bóng nắng lòng thờ ơ
Bốn mùa chim sáo reo mây gió
Cùng anh ngồi xuống bóng trăng mờ

Muốn theo anh nối gót lang thang
Thẫn thơ mình vớt ánh trăng vàng
Đừng cô đơn nữa khi trăng khuất
Tay dắt bàn tay qua lối ngang

Muốn theo anh hát tình hoài vọng
Chúng mình hai đứa gọi nhau ngông
Mặc kệ trần gian ai chê trách
Túi thơ men rượu đỉnh trời hồng...

Mỹ trinh

 

RẤT VUI
 
Anh rất vui! Từ nay có nhau
Dói hái trăng sao tặng má đào
Cùng dòng suối mát dâng nàng tắm
Trỗi khúc du dương ánh mắt trao.
 
Anh rất vui! Tình mãi tuôn trào
Gieo ân gặt ái lấp niềm đau
Trồng si trĩu quả lòng da diết
Thỏa giấc mơ xưa xóa tim cào!
 
Anh rất vui! Đón gió rì rào
Cất lên điệp khúc vút non cao
Kể đời sương gió bơi giữa bể
Đếm bước thời gian khóe lệ trào.
 
Anh rất vui! Lòng đỗi dạt dào
Ví cơn sóng biếc mãi vỗ cao
Cho lòng rộn rã yêu tha thiết
Quyện chặt hồn ai đến bạc đầu!

Kẻ Ngông
 



[size=4]Nụ cười của anh

[size=3] Thấy anh vui mà nụ cười xéo mẹo
Em chạy theo anh biết có sao không ?
Rủi lỡ như anh bị người ta nhéo
Em đau lòng anh có biết hay không ?

Anh nhìn em cười run run cúi mặt
Cặp kính đen che bít nét lo rầu
Em nhìn anh nghe tim mình cũng thắt
Tội anh ghê kéo thấp nón che ngầu !

Giờ anh có hận mình sao ngông thế ?
Dắt nhỏ lọ lem xốc xếch áo quần
Có cái tật ham nghe nhiều chuyện kể
Nhỏ hỏi hoài rồi đứng ngó trân trân

Ngó anh hoài sâu đôi mắt lúc cười
Nghe si dại ai ngông hơn không biết
Anh lắc đầu rồi đưa lưng nhỏ cỡi
Thôi để anh ngông cho khỏi ai phiền !

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0



Nụ cười của anh

Thấy anh vui mà nụ cười xéo mẹo
Em chạy theo anh biết có sao không ?
Rủi lỡ như anh bị người ta nhéo
Em đau lòng anh có biết hay không ?

Anh nhìn em cười run run cúi mặt
Cặp kính đen che bít nét lo rầu
Em nhìn anh nghe tim mình cũng thắt
Tội anh ghê kéo thấp nón che ngầu !

Giờ anh có hận mình sao ngông thế ?
Dắt nhỏ lọ lem xốc xếch áo quần
Có cái tật ham nghe nhiều chuyện kể
Nhỏ hỏi hoài rồi đứng ngó trân trân

Ngó anh hoài sâu đôi mắt lúc cười
Nghe si dại ai ngông hơn không biết
Anh lắc đầu rồi đưa lưng nhỏ cỡi
Thôi để anh ngông cho khỏi ai phiền !

Mỹ Trinh
 

Người của em ai mà thèm nhéo
Em theo anh liếc xéo người ta
Sợ rằng tình đã thiết tha
Bổng dưng mất hút hóa ra não lòng
 
Nón kéo sụp mắt chẳng muốn trông
Ai xinh hơn bóng hồng Mỹ Trinh
Kính đen dùng để ngắm nhìn
Người yêu bé nhỏ của mình kề bên.
 
Anh rất vui kiếp sống lênh đênh
Em bầu bạn bỏ quên lối về
Ngày ngày cất giọng đê mê
Say lòng quân tử- tràn trề niềm vui.
 
Tay trong tay cùng tiến chẳng lùi
Rảo non nước ngọt bùi sớt chia
Tâm tình hết trọn canh khuya
Bình minh rực rỡ anh đưa em về. 
 

Kẻ Ngông
----------------
Đời muôn nẻo - tình muôn nơi
Lòng chơi vơi- đâu bến đỗ???
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-23 23:04:11Mỹ Trinh>
Chạy theo anh

Một bước ngừng anh xa mười ngàn dặm
Chạy theo anh thở dốc ở đằng sau
Chân đã mỏi mà bụng đói như càu
Lời hổn hển ý từ mờ cát bụi

Nhìn anh hút đằng kia dần chấm nhỏ
Hơi tàn hơi muốn rống cổ gọi ơi !
Hình như trời vào thu chiếc lá rơi
Em và lá cùng chung về số phận !

Biết có khi nào chạy nhanh anh ngoảnh lại
Thương tiếc một lần bóng em đơn côi
Con phố cũ vẫn hoài người xa lạ
Người chờ ai mà thấp thỏm đứng ngồi !

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
 

 
Chạy theo anh

Một bước ngừng anh xa mười ngàn dặm
Chạy theo anh thở dốc ở đằng sau
Chân đã mỏi mà bụng đói như càu
Lời hổn hển ý từ mờ cát bụi

Nhìn anh hút đằng kia dần chấm nhỏ
Hơi tàn hơi muốn rống cổ gọi ơi !
Hình như trời vào thu chiếc lá rơi
Em và lá cùng chung về số phận !

Biết có khi nào chạy nhanh anh ngoảnh lại
Thương tiếc một lần bóng em đơn côi
Con phố cũ vẫn hoài người xa lạ
Người chờ ai mà thấp thỏm đứng ngồi !

Mỹ Trinh
 
 
 
Anh chờ em
Cùng sánh bước
Bao mơ ước
Chưa vẹn thề.
 
Ta cùng về
Quê đất tổ
Rồi định chỗ
Ắp duyên nồng!
 
Anh trọn lòng
Chờ em đấy
Chớ nghĩ quấy
Vơi tình ta!
 
Thời gian qua
Ta rong ruỗi
Đấy một chuỗi
Đổi ngọt bùi
 
Em chớ lùi
Trước thử thách
Anh xin mách
Sẽ dìu em.


Kẻ Ngông
----------------
Đời muôn nẻo - tình muôn nơi
Lòng chơi vơi- đâu bến đỗ???
Đăng nhập để trả lời
0
Xin em là Nguyệt

Diệu kỳ óng ả ánh trăng thơ
Tha thiết vần thơ mộng dại khờ
Gió hát đêm hồng trên đỉnh núi
Mây hò sương trắng dưới rừng thơ
Trăng miền viễn xứ mơ hình bóng
Nguyệt ở trần gian mộng tưởng chờ
Mấy cõi em về mơ là Nguyệt
Gieo vần vào bút tặng người mơ

Mỹ Trinh

Xin em là nguyệt
 
Trăng cho thi sỹ những vần thơ
Hồn mãi nhìn trăng đến dại khờ
Lấp loáng trăng tròn trên đỉnh núi
Lung linh nguyệt khuyết giữa rừng thơ
Ai nào hy vọng mong trăng sáng
Có phải mộng mơ ý đợi chờ
Em ước mình lồng trong bóng nguyệt
Cho lòng thi sỹ mãi say mơ
 
T.T.K.19.4.2009
 

  
Hoài mơ

Cám ơn Thanh Khiết ghé vườn thơ
Đề bút trăng rằm vẽ mộng khờ
Mơ ước như thời xưa cắp sách
Mộng vàng thuở ấy lối vào thơ
Tuổi nào như đã thôi mong đợi
năm tháng qua rồi hết nán chờ
Thơ chỉ là thơ vần ghép bút
Ví mình thi sỹ để hoài mơ

Mỹ Trinh


[size=2]Cám ơn ThanhThanhKhiet đã ghé họa thơ, rất vui được đón T.T.K vào vườn thơ của Mỹ Trinh, chúc luôn vui và nhiều thơ....
Đăng nhập để trả lời
0


Đưa nhau

Đưa nhau đèn thắp lối xưa
Bờ vai sương lạnh gió đưa ngại ngùng
Đưa nhau một khoảng bước chùn
Còn nhau hay đã xa vùng thân thương

Đưa nhau chìm xuống khoảng buồn
Nghe bàn tay lạnh vô thường ghé thăm
Xa rồi một thoáng xa xăm
Xót xa tim đã mưa dầm lối quen

Đưa nhau thầm hỏi nhớ quên
Muốn quên mà nhớ vết mềm con tim
Em về nghe phố lặng im
Nghe vô tình ở quanh miền lạnh tanh !

Đưa nhau xin chúc an lành
Anh đi bên nớ dỗ dành tình xa
Chiều em nhặt hạt nắng tà
Cất trong ngực áo để mà nhớ thương

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
Rã rời...

 
Có thật..em đã xa tôi.
Mắt thôi  liếc xéo môi thôi mĩm cười...?
Nên mây gió cũng biếng lười...
Thôi không bay nữa..rã rời tóc em..? [/align]
 
Và còn bao nỗi khát thèm..
Rụng theo ngày tháng...cho rèm mi thưa.
Lạ rồi vòng tay đón đưa...
Lạ bờ vai..chỉ còn thừa tương tư...!!!

dp




Có khi

[size=3]Có khi.. ta chẳng còn ta
Quên ta như đã thoáng qua một lần
Buồn về ôm cột bâng khuâng
Lười nằm ngủ dưới mộ phần rã xương

Có khi lười biếng yêu thương !
Muốn thả trôi hết trăm đường gió mây
Tình đi, ở.. mặc vơi đầy
Thả vần thơ bụi lất lây bên lề...!

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0


Đôi Bờ

Thấy ngày bàng bạt gió mây bay
Thấy đêm rời rã một hình hài
Hai bờ trùng dương ngàn cách trở
Biết làm sao giữ mãi đừng phai !

Khao khát giờ còn lại trong thơ
Vấn vương cách mấy dẫu đợi chờ
Hư không như đã đời ngăn cách
Thôi thì em ghi dấu thờ ơ !

Để cho tình ngủ yên trên gối
Để cho mây thả vạt buồn trôi
Để cho xuôi gió chân trời nhớ
Để ngàn thương ở lại lưng đồi

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0


Màu thời gian

[size=3]Thời gian có nhòa không ?
Sao lòng mình lo sợ
Thời gian đâu về ngược
Đêm biết còn nằm mơ...

Dặn dò nhau đừng quên
Vẽ mây trắng bồng bềnh
Vẽ lời thơ mộng mị
Viết hoài một cái tên

Thời gian có nhòa không ?
Sao tình kia dần lớn
Vẫn như ngày trở ngược
Còn sóng biển dập dồn

Thời gian là nét mực
Chảy vào vùng tâm thức
Ảo ảnh về ẩn hiện
Tràn lan khắp mọi vùng

Em vẽ màu thời gian
Nằm yên vùng mây khói
Mờ ảo ánh đèn vàng
Hoài bóng anh về đây

Mỹ Trinh

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-19 18:47:00Mỹ Trinh>


Chiều em

[size=3]Những giọt cà phê ngọt đắng
Rót vào buổi sáng trên ngàn đồi xanh
Chiều em trời cũng long lanh
Nắng như vừa tắt trên cành gió xuân
Bóng xa mà ngỡ như gần
Chạm mà không chạm rần rần nắng mưa !
Chiều còn ở lại đong đưa
Ngày chưa giũ sạch nửa mùa đi qua
Bao giờ dứt áo tình xa
Hay là kiếp vẫn về ca nắng vàng
Bao lâu thế kỷ mưa tan
Hết mưa lại nắng nhịp nhàng đời nhau !

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
Sợ rằng tôi sẽ chịu thua

[size=3]Sợ rằng người sẽ quên tôi
Như bài thơ cũ đã trôi xa dòng
Đường về xa lắc mưa giông
Thơ mắc mưa lạnh như lòng của tôi

Sợ rằng đôi ngã chia phôi
Làm sao níu lại luân hồi hỡi anh !
Thu về lá úa màu xanh
Tóc huyền sương điểm mong manh chiều về

Sợ rằng thơ sẽ hết mê
Vần xuôi vần ngược chữ mê hết bùa
Sợ rằng tôi sẽ chịu thua
Mắt thâm gối mỏi tình xưa cũng mòn !

Sợ hoài vết khắc môi son
Tan đêm cứu rỗi cho hồn bơ vơ
Nợ nần trả sạch thôi chờ
Sợ trăm con nước thờ ơ ngang đời

Mỹ Trinh

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-20 20:09:42dangphuong>
Trích đoạn: Mỹ Trinh



Chiều em

Những giọt cà phê ngọt đắng
Rót vào buổi sáng trên ngàn đồi xanh
Chiều em trời cũng long lanh
Nắng như vừa tắt trên cành gió xuân
Bóng xa mà ngỡ như gần
Chạm mà không chạm rần rần nắng mưa !
Chiều còn ở lại đong đưa
Ngày chưa giũ sạch nửa mùa đi qua
Bao giờ dứt áo tình xa
Hay là kiếp vẫn về ca nắng vàng
Bao lâu thế kỷ mưa tan
Hết mưa lại nắng nhịp nhàng đời nhau !

Mỹ Trinh

 

 
Thà như đốm lửa...
 
Mưa rơi giọt ngắn giọt dài...
Vơi đầy để tiếc nuối hoài ngày xanh.
Nụ cười ánh mắt long lanh...
Treo hồn tôi ở bên gành nắng xuân.
 
Vì xa..nên chẳng được gần...
Nên tình bỗng thầy ân cần nắng mưa.
Dù cho ngày tháng đong đưa...
Xin cho say đắm cũng thừa gió qua.
 
Mưa dù mưa ở thật xa...
Cũng xin gói lại gửi qua nắng vàng.
Đừng như bọt nước vừa tan...
Thà như đốm lửa tro tàn bên nhau..!!!
dp
 
 
*** Hai câu đầu bài thơ của Mỹ Trinh lạ quá...nên tôi không theo vần được..
       Đừng có "Chịu thua..." nghen...
       Chúc MT một buổi tối bình an..

 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn dangphuong đã chịu khó họa bài thơ lạc vần của MT
Xin lỗi dp vì không ngờ bài thơ này được dp chiếu cố
MT viết rồi và đã biết lạc vần nhưng cố tình muốn viết như vậy theo cảm xúc của chính mình
Cứ tưởng là viết riêng cho mình đọc thôi.
Cám ơn người thơ một lần nữa


Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-25 11:57:44Viet duong nhan>


Nắng tắt

Có một khoảng trống chôn sâu triệu nghìn hạt nắng
Lấp yêu thương
xé mảnh vụn cuộc đời
Có những hạt nắng loi ngoi tìm hơi thở
Nghe nhân gian chìm xuống vô tình

Có một khoảng trống chôn trái tim còn thở
Lấp đất lên đặt thánh giá cầu siêu
Không ai hay lòng đất đau da diết
Thét với gào
Cào cấu cũng vậy thôi

Có triệu hạt nắng tắt trong ngục tối
Không mây bay
Không gió thoảng
Không mùi hương
Mặc cho đời khao khát tơ vương
Nắng tắt thở bên quãng trường tận thế !

Còn ai không lối trần gian truyện kể
truyện kể rằng hôm ấy một cuộc tình
Bướm vờn hoa gởi lại cuốn tình kinh
Đau lòng mẹ
Đau lòng cha
Đau lòng đám con thơ vô tội
Lấp đất xây mồ
oan trái đốt thành tro.

Mỹ Trinh
 
R
Đăng nhập để trả lời
0


Tôi biết tên anh màu trăng vàng

Tôi biết tên anh : người thi sĩ
Mua trăng không bán chữ biệt ly !
Hồn chứa trong trăng vàng đêm mộng
Tròn tròn ôm siết tuổi xuân thì

Tôi biết tên anh : hồn trăng quê
Lăn tăn sóng nước bóng trăng thề
Trăm nhánh rong rêu còn yểu điệu
Ngàn năm trăng mãi lạc vào mê

Tôi biết tên anh : Vầng trăng sáng
Chan chói quê hương màu trăng vàng
Vàng thơm đồng lúa vàng mây nước
Vàng cánh hoa tim nở da vàng

Tôi biết tên anh : Trăng tròn trăng
Mười sáu hương trăng đỉnh nguyệt Hằng
Nghìn năm như sống hoài vũ trụ
Triệu vần thơ nung ấm tình trăng

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0


Chở mùa em đi

Chở những mùa em thật nhọc nhằn
Lơn tơn bóng nắng dưới hàng cây
Em đi trong gió qua khe nắng
Tưởng đâu mùa hạ đã về đầy

Chở những mùa em đi trắng tay
Đi theo lối cũ ngày qua ngày
Hạ xa yêu dấu thu quên nắng
Mùa của em xa tuổi thơ ngây

Chở những mùa em về nghe mưa
Ngang dòng sông nhớ khói sương mờ
Nằm nghe con nước buồn thinh thít
Xót xa tình chảy xuống giọt thơ

Chở những mùa em ngủ im lìm
Chìm vào tĩnh lặng dấu chân chim
Bên gốc thông già rừng trăn trở
Vài lần gió hú lạnh con tim

Chở những mùa em xa trần gian
Hương đất còn thơm chút bẽ bàng
Sầu nằm yên ngủ bờ trăng lặng
Chôn cánh buồn rơi bên góc hoang

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
Tạo hóa

[size=3]Tạo hóa cho tôi một trái tim
Và hồn thơ chất ngất đi tìm
Tìm trong gió thoáng trầm trầm vỡ
Dõi bóng mây sầu lẵng lặng im
Người đó tình đây chiều còn tím
Tình này đâu đã lạc bước chim
Hoài tôi tạo hóa còn ganh ghét
Biết thuở nào nguôi biển nổi chìm

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
Mây trắng bay

[size=4]Mây trắng ngàn năm mây trắng bay
Còn nỗi niềm riêng ở lại hoài
Rừng còn thương lá niềm lưu luyến
Tình thu theo gió cỡi mây bay

Thương nỗi niềm riêng nặng gót hài
Con chim tìm tổ lạnh trần ai
Nằm nghe cổ thụ buồn rưng rức
Hơi thở rừng.. khô lá tàn phai !

Mây còn bay mãi vào vô tận
Để lại ngàn năm phím sầu loang
Đợi chờ phẵng lặng dòng sông bạt
Đợi chờ trăng soi óng ả vàng...

Em hãy chờ vầng trăng ướt thơ
Chờ gió hong khô một bến bờ
Ướp mây trong áo thơm bờ ngực
Mây bay vào kí ức vần thơ

Mây trắng la đà mây trắng bay
Vườn xuân cất lại một hình hài
Đong đưa kẻo kẹt miền thương nhớ
Trập trùng biển sóng... vạt mây bay !

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0