Vào một buổi sáng mồng một tết nọ,có năm chàng rể cùng rủ nhau tới nhà ông nhạc phụ để chúc thọ một lượt.khi ntrò chuyện được một lúc,anh thứ nhất vì ngứa đầu quá không dám gãi,nên ứng khẩu đọc:
" Con hươu nó ỏơ trên rừng
Nó ăn lá lộc mọc sừng lên đây"
Đoạn anh ta đưa tay lên đầu gãi lia lịa cho đỡ ngứa.
Anh thứ hai vì có chứng bệnh chảy nước mũi nhưng không dám đưa tay lên chùi,sợ ông nhạc biết liền ngâm:
"Một đàn chim nhạn bay ngang
Bay đi bay lại nó sang bên này"
Rồi anh kta lấy tay áo đưa lên quệt qua quệt lại cho nước mũi khỏi chảydài xuống miệng.
Anh thứ balại đau mắt,bị xốn xang khó chịu quá,nước mắt cứ tráo ra,sợ ông nhạc cươì,anh ta cũng ứng khẩu:
"Nghĩ đời mà chán cho đời,
Hai hàng lọê ngọc thương người xót xa"
Thế rồi anh tacũng điềm nhiên đưa khăn lên chấm mắt.
Rồi đến anh thứ tư,ngứa ở phần dươí ngứa quá không chịu nổianh ta đọc luôn:
"Còn tôi thua sắc thua tài
Tôi xin lui xuống cho người khác lên"
Vừa lúc anh thứ năm xì hơi trung tiện ra,khiến cả nhà bịt mũi.Mắc cỡ,anh ta không biết làm sao chữa thẹn,nhân thấy ông nhạc đang thấp nhang trước bàn thiên ngoài cả,liềntức cảnh đọc hai câu Kiều:
"Trông ra nào thấy đâu nào
Hương thừa nhường vẫn ra vào đâu đây"
Ông nhạc nghe đuợc thích quá vừa cấm nhang vừa nức nỡ khen tuyệt và quay lạinăm chàng rể,rồi bảo với bà nhạc:
_ Bà nó thấy chưa năm mới năm me,nhà mình "Ngũ phúc lâm môn" đấy
[image]local://upfiles/1546/F28DCB1AD5E74BC38455AEF80D4CD0E6.jpg[/image]
" Con hươu nó ỏơ trên rừng
Nó ăn lá lộc mọc sừng lên đây"
Đoạn anh ta đưa tay lên đầu gãi lia lịa cho đỡ ngứa.
Anh thứ hai vì có chứng bệnh chảy nước mũi nhưng không dám đưa tay lên chùi,sợ ông nhạc biết liền ngâm:
"Một đàn chim nhạn bay ngang
Bay đi bay lại nó sang bên này"
Rồi anh kta lấy tay áo đưa lên quệt qua quệt lại cho nước mũi khỏi chảydài xuống miệng.
Anh thứ balại đau mắt,bị xốn xang khó chịu quá,nước mắt cứ tráo ra,sợ ông nhạc cươì,anh ta cũng ứng khẩu:
"Nghĩ đời mà chán cho đời,
Hai hàng lọê ngọc thương người xót xa"
Thế rồi anh tacũng điềm nhiên đưa khăn lên chấm mắt.
Rồi đến anh thứ tư,ngứa ở phần dươí ngứa quá không chịu nổianh ta đọc luôn:
"Còn tôi thua sắc thua tài
Tôi xin lui xuống cho người khác lên"
Vừa lúc anh thứ năm xì hơi trung tiện ra,khiến cả nhà bịt mũi.Mắc cỡ,anh ta không biết làm sao chữa thẹn,nhân thấy ông nhạc đang thấp nhang trước bàn thiên ngoài cả,liềntức cảnh đọc hai câu Kiều:
"Trông ra nào thấy đâu nào
Hương thừa nhường vẫn ra vào đâu đây"
Ông nhạc nghe đuợc thích quá vừa cấm nhang vừa nức nỡ khen tuyệt và quay lạinăm chàng rể,rồi bảo với bà nhạc:
_ Bà nó thấy chưa năm mới năm me,nhà mình "Ngũ phúc lâm môn" đấy
[image]local://upfiles/1546/F28DCB1AD5E74BC38455AEF80D4CD0E6.jpg[/image]
Nếu bạn sợ bị mất một thứ gì đó thì đừng nên có nó. Phật đã nói "Không tức là có, có tức là không."
-Cõi hồng trần bi ai khốn khổ, người hồng trần dối trá điêu ngoa. Thiện tai, thiện taitai...
-Cõi hồng trần bi ai khốn khổ, người hồng trần dối trá điêu ngoa. Thiện tai, thiện taitai...