<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-29 07:35:58Ngọc Lý>
TP.HCM: Còn xa tiêu chuẩn "Thành phố sống tốt"?
Vietnam Net - 08:29' 28/07/2007 (GMT+7)
(VietNamNet) - Hội thảo “Tiêu chí những thành phố sống tốt – Hướng tới một thành phố Hồ Chí Minh: văn minh - hiện đại” được Viện Kinh tế TP.HCM phối hợp với Trung tâm toàn cầu hoá ĐH Hawaii tổ chức vào ngày 27/7 đặt ra yêu cầu cao cho TP.HCM với mốc thời gian đến năm 2025. Nhưng, những kết quả trước mắt còn hạn chế.
[size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2]
[size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2]
[size=2]TP.HCM sẽ trở thành thành phố toàn cầu?
Cơ quan tư vấn nguồn nhân lực Mercer (Mỹ) mới đây công bố bảng xếp hạng kết quả khảo sát chất lượng cuộc sống năm 2006 ở 215 thành phố lớn trên toàn thế giới. TP.HCM được 61,9 điểm, xếp thứ 148 (Hà Nội được 60 điểm, xếp thứ 155). Đáng chú ý là GDP tăng, nhưng kết quả khảo sát chất lượng cuộc sống lại giảm so với năm 2005 do ô nhiễm môi trường, nhà lụp xụp, ngập lụt, y tế kém chất lượng...
Còn xa tiêu chí

Môi trường trong lành là một tiêu chuẩn quan trọng của "Thành phố sống tốt". (ảnh: BĐVN)
Tiêu chí "Thành phố sống tốt" được hiểu là một biểu hiện cao độ của "Thành phố văn minh - hiện đại".
Theo Th.S Dư Phước Tân, Viện Kinh tế TP.HCM, qua phân tích số liệu thực trạng của TP.HCM, kết quả đạt được các tiêu chí văn minh, hiện đại trong thời gian qua (đến thời điểm năm 2005, 2006) rất đáng khích lệ, đặc biệt ở một số lĩnh vực như: số lượng người sử dụng internet, điện thoại tăng nhanh. Nhưng, ở một số tiêu chí quan trọng, mức độ đạt được còn thấp.
Về các tiêu chí của Thành phố hiện đại, trước tiên phải kể đến nhóm tiêu chí hàm lượng công nghệ trong sản xuất và dịch vụ. Kết quả trong lĩnh vực này còn khá thấp: Tỷ lệ các ngành có hàm lượng công nghệ cao tại TP.HCM vào năm 2006 chỉ chiếm khoảng 30% trong tổng số. Tốc độ đổi mới công nghệ đạt 12%/năm. Đây là tiêu chí cần được phấn đấu nhiều hơn nữa trong thời gian tới khi TP.HCM cùng cả nước có nhiều vận hội, đang hội nhập với nền kinh tế thế giới.
Nguồn nhân lực chất lượng cao bao gồm lao động đã thông qua đào tạo chỉ đạt 40% vào năm 2006. Về dịch vụ cao cấp phát triển, các doanh nghiệp áp dụng thương mại điện tử mới chỉ đạt 6% trong tổng số. Tỷ lệ trả lương qua ngân hàng ngày càng phát triển nhưng mới đạt khoảng 50 - 60%.
Về tiện nghi cuộc sống, diện tích nhà ở tại TP mới chí đạt 10,5m2/người, tốc độ di chuyển bình quân trong khu vực nội thành còn quá chậm, đạt 25 - 30 km/h.
Về khám chữa bệnh, năm 2006 mới đạt 9,2 bác sỹ/10.000 dân, số giường bệnh đạt 31,2 giường/10.000 dân. Tỷ lệ tiêm chủng đạt 96% là khá cao, nhưng tỷ lệ chi ngân sách cho ngành y tế của TP đến nay vẫn còn ở mức 3,5%.
Về không gian đô thị, mật độ cây xanh trong khu vực nội thành cũ chỉ đạt 2,3m2/người là quá thấp. Theo Th.S Tân, việc xây dựng một đô thị với không gian thông thoáng và mật độ cây xanh cao là vấn đề cấp bách hiện nay. Mật độ xây dựng tại khu vực nội thành cũ là khá cao, bình quân khoảng 70%. Chất lượng không khí không đạt tiêu chuẩn.
"Chưa thấy nơi ở cho người thu nhập thấp"
Theo TS Mike Douglas, đồng Giám đốc Trung tâm toàn cầu hoá ĐH Hawaii, một thành phố sống tốt là nơi con người được đáp ứng yêu cầu sống tối thiểu, yêu cầu về văn hoá, có nhiều không gian công cộng, môi trường trong lành, quan tâm đến yếu tố truyền thống..
"Tôi chưa thấy nơi ở cho người thu nhập thấp của TP.HCM. TP cần nhanh chóng có quy hoạch tổng thể, quan tâm đến nhà cho người nghèo, đời sống cộng đồng, tạo ra không gian văn hoá" - TS Mike Douglass nói.
Theo TS Jim Spencer, muốn xây dựng thành phố sống tốt, cần thúc đẩy vai trò của tư nhân trong việc cung cấp các dịch vụ công, không quên nơi an dưỡng cho người già, quan tâm phát triển công nghiệp phần mềm.
Chuyên gia đô thị Nguyễn Đăng Sơn, Viện phó Viện nghiên cứu đô thi và phát triển hạ tầng, cho rằng: Bên cạnh việc đặt lợi ích của nhân dân vào vị trí trung tâm, đô thị cần phát triển ổn định, bền vững trên ba lĩnh vực cơ bản ở thế chân vạc: kinh tế, xã hội và môi trường. Cân bằng, ổn định kinh tế là ổn định thị trường; cân bằng, ổn định xã hội là ổn định chính trị và môi trường nhân văn; cân bằng, ổn định môi trường là cân bằng sinh thái.
"Muốn phát triển TP cần có tôn chỉ. Trong quy hoạch kinh tế - xã hội, nghị quyết Đảng bộ có nêu mục tiêu phát triển TP, nhưng đó mới là mục tiêu kinh tế - xã hội ngắn hạn, chưa phải tôn chỉ" - ông Sơn khẳng định.
Đã có một số gợi ý xác định tính chất trong tôn chỉ của TP như: "Hòn ngọc Viễn Đông", "Thành phố về quê ăn Tết", "Thành phố pha tạp hay đa dạng văn hoá"... Về vị thế của TP.HCM cũng có nhiều ý kiến khác nhau như: "Thành phố quốc tế", "Thành phố toàn cầu"...
Năm 2006, Viện kinh tế và ĐH Hawaii đã tổ chức hội thảo về Thành phố sống tốt, đưa ra hàng loạt tiêu chí liên quan đến vấn đề này: Công ăn việc làm, nhà ở, dịch vụ công cộng, môi trường xã hội, môi trường sinh thái, hạ tầng đô thị... Tiêu chí sống tốt được khái quát là vừa dễ thở, vừa "hái ra tiền". Nhưng, một số chuyên gia nhận định, môi trường sinh thái suy giảm, hạ tầng đô thị quá tải đang đe doạ khả năng "hái ra tiền" của TP.
Theo ông Sơn, hiện nay, kiến trúc và môi trường của TP đang có nhiều bất cập, nhưng TP đang có hiệu quả về kinh tế, có nhiều điều kiện thuận lợi để xây dựng thành một đô thị đẹp (Hòn ngọc Viễn Đông), đa dạng (Thành phố quốc tế). Có thể chính sự đa dạng về văn hoá, kiến trúc lại là bản sắc riêng của TP.HCM, là một phần của tôn chỉ phát triển TP.
Về lộ trình thiết kế đô thị TP.HCM đạt đến hiện đại, trao đổi với VietNamNet bên lề hội thảo, ông Nguyễn Trọng Hoà, Giám đốc Sở Quy hoạch - Kiến trúc TP, cho biết: Hiện tượng một số con đường được mở rộng tốn kém nhiều kinh phí nhưng chưa có sự đồng bộ trong diện mạo, trở lại với nhà ống, như đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, là do khi đó chưa có chính sách và vốn cho việc xây dựng đồng bộ nhà cao tầng. TP đang áp dụng cơ chế đấu giá đất mặt tiền sau khi giải toả để xây dựng nhà cao tầng cho một số con đường mới, như đường Nguyễn Văn Linh.
[/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size]http://www.vietnamnet.vn/chinhtri/2007/07/723382/
_________________
Lối sống mùa hè 'Khẩu trang-Bịt mặt'
Nhà báo tự do Trần Tiến Dũng
Gửi đến BBC từ Sài Gòn
[/align]

[/align]Ngày nay, ở các đô thị lớn của Việt Nam nhiều người ra đường đã có thói quen đeo khẩu trang, gọi theo cách khác là bịt mặt.
[/align]


Đeo khẩu trang còn được hiểu ai đó đưa ra 'chỉ trích' âm thầm không ai biết mặt
Phụ nữ mang khẩu trang bịt mặt nhiều hơn đàn ông, có nhiều loại khẩu trang khác nhau được bày bán chung với các thứ khác ở tiệm tạp hoá hay xe thuốc lá, riêng con nít tuổi nhà trẻ thường dùng khăn vải mỏng trùm cả đầu.
Bằng cách này hay cách khác, người dân tự trang bị phòng hộ cho mình trước hiểm hoạ môi trường.
Đeo khẩu trang cũng là một nét văn hoá- môi trường của cộng đồng, không chỉ nhằm tự vệ trước sự tồi tệ của môi trường sống, đó còn là một hình thức phản kháng các vấn nạn môi trường mà chính quyền đương thời đang bất lực.
Giữa mùa hè Sài Gòn nóng đến ngộp thở, không còn ai bức bối trước hình ảnh những người phụ nữ chân quấn vớ, áo khoác hai ba lớp, đeo găng tay đến tận nách và khẩu trang trùm kín đầu chỉ chừa hai con mắt giống hệt một phụ nữ Hồi giáo sống đưới chế độ hà khắc Taliban.
Bịt mặt khi ra đường, một người ích kỹ chăm lo cho riêng mình làm vậy, một người có ý thức cộng đồng cũng buộc phải làm giống vậy. Rất nhiều trường hợp hai người gặp nhau ngoài đường, lúc cùng dừng xe, cùng nói và tất nhiên là không ai được biết nét mặt thật của nhau.
Giống hệt như chuyện các võ sĩ ninza, hay các tên cướp ngân hàng trong phim.
Không ai tranh cãi với ông về mức độ ghét ấy, người ta chỉ quá mức ngạc nhiên trước đỉnh cao của lối sống, cách nghĩ hai mặt.
Trần Tiến Dũng
Những câu chuyện không có nét mặt làm nhân dạng bảo chứng cho việc nói thật hay nói dối, ngày nay, có khi đã trở thành một lối sống. Và biến tướng sang một lối sống phổ biến là bịt mặt nhưng không cần khẩu trang khi đối diện trước các vấn nạn chính trị - xã hội.
Một người bạn cũ thời 30/4/1975 mà tình cờ chúng tôi gặp lúc kẹt xe trên đường Điện Biên Phủ nói qua khẩu trang che mũi và miệng. “ Tới một lúc nào đó Sài gòn sẽ không còn đường đi. Đổi chế độ mai ra khá hơn”.
Chúng tôi không bất ngờ trước nhận định của người bạn cũ này, bởi chúng tôi biết anh đang là cán bộ nhà nước và chỉ cần vài phút nữa khi tới cơ quan, cởi kiếng râm, bỏ khẩu trang ra. Anh bạn cũ này sẽ nói khác.
Một vị trí thứcViệt kiều vừa đi thăm Hà Nội, nói. “Mình “chưởi” chế độ không bằng mà cũng không hay bằng người trong “ổ” của họ đâu.Tôi ra ngoài đó nghe họ “chưởi” sâu sắc và thú vị không thể tả.”
Ở Sài Gòn cũng thế, từ quán cà phê , quán nhậu hay ở nhà riêng, bất cứ nơi đâu miễn là ở ngoài chốn công quyền, chính đội ngũ cán bộ là những người có phản kháng về mọi việc và luôn luôn ồn ào. Nói cho sướng miệng, vậy rồi thôi, mục đích “tối thượng” của họ vẫn bám dính cái ghế trong bộ máy công quyền và “ù lì” hưởng bổng lộc.
Kiểu hành xử “tinh tế”cho lúc mang khẩu trang và bỏ khẩu trang này đã đã trở thành triết lý sống, cho phép họ vừa có quyền-lộc lại vừa được tiếng là trí thức luôn “đau đáu” chuyện vận mệnh đất nước và số phận dân đen.
Trước sự kiện dân chúng các tỉnh kéo về Hà Nội- Sài Gòn biểu tình khiếu kiện dài ngày, nhiều quan chức lúc ở cơ quan thì nói đúng bài “văn hoá thông tìn.” Nhưng ở một nơi khác, họ nói. Đúng thôi, ở đâu có áp bức ở đó có đấu tranh.
Có một vị cán bộ đương nhiệm nói với một nhà thơ phản kháng: "Các ông ghét cộng sản không bằng bọn chúng tôi." Không ai tranh cãi với ông về mức độ ghét ấy, người ta chỉ quá mức ngạc nhiên trước đỉnh cao của lối sống, cách nghĩ hai mặt.
Phải chăng có những người đang bị trạng thái mâu thuẩn chính kiến dằn xé. Lúc đeo khẩu trang họ nói những điều mà chính mình cũng không còn tin. Và lúc cởi khẩu trang ra họ vui sướng khi nói đúng được cái điều mình thật lòng đã nghĩ!

Nhưng cũng có những người đeo khẩu trang thật vì công việc nặng nhọc trong thời tiết nóng nực
Nhiều người nhớ lại những vụ cướp ngân hàng, tiệm vàng ở Việt Nam trong thời gian gần đây và họ nhận ra một chi tiết chung là các thủ phạm đều đeo khẩu trang-bịt mặt khi hành sự.
Một vị công an trả lời báo chí có đoạn nói “Các vụ cướp diễn ra rất nhanh, chỉ vài chục giây, hung thủ lại thường bịt mặt nên hình ảnh camera ghi lại không tác dụng..."
Chuyện hình sự là thế. Nhưng với chuyện đạo đức, chính trị, xã hội, văn hoá...
Sống và làm việc với hai bộ mặt như vậy, cách nào để những quan chức đang nắm vận mệnh chế độ nhận biết và xử lý được những vấn đề hệ trọng cấp thiết đang phơi bày hàng ngày của một quốc gia. Những vấn đề luôn cần cách nhìn thật để giải quyết đúng
Sống thật là những gì phải làm cho bản thân mỗi người. Sống thật ngăn cấm chúng ta nói dối với chúng ta, với mọi người, để không làm hại chính chúng ta và người khác.
Nhiều người có quyền nghĩ chính lối sống khẩu trang-bịt mặt đang trở nên phổ biến hiện nay đã và sẽ triệt tiêu dần ánh sáng lương tri dân tộc.
Bài viết thể hiện quan điểm riêng và cách trình bày của tác giả. Quý vị có ý kiến gì xin gửi về địa chỉ [email=vietnamese@bbc.co.uk]vietnamese@bbc.co.uk[/email] hoặc dùng hộp tư bên tay phải.
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culturesport/story/2007/07/070713_thoidaikhautrang.shtml
Vietnam Net - 08:29' 28/07/2007 (GMT+7)
(VietNamNet) - Hội thảo “Tiêu chí những thành phố sống tốt – Hướng tới một thành phố Hồ Chí Minh: văn minh - hiện đại” được Viện Kinh tế TP.HCM phối hợp với Trung tâm toàn cầu hoá ĐH Hawaii tổ chức vào ngày 27/7 đặt ra yêu cầu cao cho TP.HCM với mốc thời gian đến năm 2025. Nhưng, những kết quả trước mắt còn hạn chế.
[size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2]
[size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2][size=2]
Cơ quan tư vấn nguồn nhân lực Mercer (Mỹ) mới đây công bố bảng xếp hạng kết quả khảo sát chất lượng cuộc sống năm 2006 ở 215 thành phố lớn trên toàn thế giới. TP.HCM được 61,9 điểm, xếp thứ 148 (Hà Nội được 60 điểm, xếp thứ 155). Đáng chú ý là GDP tăng, nhưng kết quả khảo sát chất lượng cuộc sống lại giảm so với năm 2005 do ô nhiễm môi trường, nhà lụp xụp, ngập lụt, y tế kém chất lượng...
Còn xa tiêu chí

Môi trường trong lành là một tiêu chuẩn quan trọng của "Thành phố sống tốt". (ảnh: BĐVN)
Tiêu chí "Thành phố sống tốt" được hiểu là một biểu hiện cao độ của "Thành phố văn minh - hiện đại".
Theo Th.S Dư Phước Tân, Viện Kinh tế TP.HCM, qua phân tích số liệu thực trạng của TP.HCM, kết quả đạt được các tiêu chí văn minh, hiện đại trong thời gian qua (đến thời điểm năm 2005, 2006) rất đáng khích lệ, đặc biệt ở một số lĩnh vực như: số lượng người sử dụng internet, điện thoại tăng nhanh. Nhưng, ở một số tiêu chí quan trọng, mức độ đạt được còn thấp.
Về các tiêu chí của Thành phố hiện đại, trước tiên phải kể đến nhóm tiêu chí hàm lượng công nghệ trong sản xuất và dịch vụ. Kết quả trong lĩnh vực này còn khá thấp: Tỷ lệ các ngành có hàm lượng công nghệ cao tại TP.HCM vào năm 2006 chỉ chiếm khoảng 30% trong tổng số. Tốc độ đổi mới công nghệ đạt 12%/năm. Đây là tiêu chí cần được phấn đấu nhiều hơn nữa trong thời gian tới khi TP.HCM cùng cả nước có nhiều vận hội, đang hội nhập với nền kinh tế thế giới.
Nguồn nhân lực chất lượng cao bao gồm lao động đã thông qua đào tạo chỉ đạt 40% vào năm 2006. Về dịch vụ cao cấp phát triển, các doanh nghiệp áp dụng thương mại điện tử mới chỉ đạt 6% trong tổng số. Tỷ lệ trả lương qua ngân hàng ngày càng phát triển nhưng mới đạt khoảng 50 - 60%.
Về tiện nghi cuộc sống, diện tích nhà ở tại TP mới chí đạt 10,5m2/người, tốc độ di chuyển bình quân trong khu vực nội thành còn quá chậm, đạt 25 - 30 km/h.
Về khám chữa bệnh, năm 2006 mới đạt 9,2 bác sỹ/10.000 dân, số giường bệnh đạt 31,2 giường/10.000 dân. Tỷ lệ tiêm chủng đạt 96% là khá cao, nhưng tỷ lệ chi ngân sách cho ngành y tế của TP đến nay vẫn còn ở mức 3,5%.
Về không gian đô thị, mật độ cây xanh trong khu vực nội thành cũ chỉ đạt 2,3m2/người là quá thấp. Theo Th.S Tân, việc xây dựng một đô thị với không gian thông thoáng và mật độ cây xanh cao là vấn đề cấp bách hiện nay. Mật độ xây dựng tại khu vực nội thành cũ là khá cao, bình quân khoảng 70%. Chất lượng không khí không đạt tiêu chuẩn.
"Chưa thấy nơi ở cho người thu nhập thấp"
Theo TS Mike Douglas, đồng Giám đốc Trung tâm toàn cầu hoá ĐH Hawaii, một thành phố sống tốt là nơi con người được đáp ứng yêu cầu sống tối thiểu, yêu cầu về văn hoá, có nhiều không gian công cộng, môi trường trong lành, quan tâm đến yếu tố truyền thống..
"Tôi chưa thấy nơi ở cho người thu nhập thấp của TP.HCM. TP cần nhanh chóng có quy hoạch tổng thể, quan tâm đến nhà cho người nghèo, đời sống cộng đồng, tạo ra không gian văn hoá" - TS Mike Douglass nói.
Theo TS Jim Spencer, muốn xây dựng thành phố sống tốt, cần thúc đẩy vai trò của tư nhân trong việc cung cấp các dịch vụ công, không quên nơi an dưỡng cho người già, quan tâm phát triển công nghiệp phần mềm.
Chuyên gia đô thị Nguyễn Đăng Sơn, Viện phó Viện nghiên cứu đô thi và phát triển hạ tầng, cho rằng: Bên cạnh việc đặt lợi ích của nhân dân vào vị trí trung tâm, đô thị cần phát triển ổn định, bền vững trên ba lĩnh vực cơ bản ở thế chân vạc: kinh tế, xã hội và môi trường. Cân bằng, ổn định kinh tế là ổn định thị trường; cân bằng, ổn định xã hội là ổn định chính trị và môi trường nhân văn; cân bằng, ổn định môi trường là cân bằng sinh thái.
"Muốn phát triển TP cần có tôn chỉ. Trong quy hoạch kinh tế - xã hội, nghị quyết Đảng bộ có nêu mục tiêu phát triển TP, nhưng đó mới là mục tiêu kinh tế - xã hội ngắn hạn, chưa phải tôn chỉ" - ông Sơn khẳng định.
Đã có một số gợi ý xác định tính chất trong tôn chỉ của TP như: "Hòn ngọc Viễn Đông", "Thành phố về quê ăn Tết", "Thành phố pha tạp hay đa dạng văn hoá"... Về vị thế của TP.HCM cũng có nhiều ý kiến khác nhau như: "Thành phố quốc tế", "Thành phố toàn cầu"...
Năm 2006, Viện kinh tế và ĐH Hawaii đã tổ chức hội thảo về Thành phố sống tốt, đưa ra hàng loạt tiêu chí liên quan đến vấn đề này: Công ăn việc làm, nhà ở, dịch vụ công cộng, môi trường xã hội, môi trường sinh thái, hạ tầng đô thị... Tiêu chí sống tốt được khái quát là vừa dễ thở, vừa "hái ra tiền". Nhưng, một số chuyên gia nhận định, môi trường sinh thái suy giảm, hạ tầng đô thị quá tải đang đe doạ khả năng "hái ra tiền" của TP.
Theo ông Sơn, hiện nay, kiến trúc và môi trường của TP đang có nhiều bất cập, nhưng TP đang có hiệu quả về kinh tế, có nhiều điều kiện thuận lợi để xây dựng thành một đô thị đẹp (Hòn ngọc Viễn Đông), đa dạng (Thành phố quốc tế). Có thể chính sự đa dạng về văn hoá, kiến trúc lại là bản sắc riêng của TP.HCM, là một phần của tôn chỉ phát triển TP.
Về lộ trình thiết kế đô thị TP.HCM đạt đến hiện đại, trao đổi với VietNamNet bên lề hội thảo, ông Nguyễn Trọng Hoà, Giám đốc Sở Quy hoạch - Kiến trúc TP, cho biết: Hiện tượng một số con đường được mở rộng tốn kém nhiều kinh phí nhưng chưa có sự đồng bộ trong diện mạo, trở lại với nhà ống, như đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, là do khi đó chưa có chính sách và vốn cho việc xây dựng đồng bộ nhà cao tầng. TP đang áp dụng cơ chế đấu giá đất mặt tiền sau khi giải toả để xây dựng nhà cao tầng cho một số con đường mới, như đường Nguyễn Văn Linh.
Phạm Cường
_________________
Lối sống mùa hè 'Khẩu trang-Bịt mặt'
Nhà báo tự do Trần Tiến Dũng
Gửi đến BBC từ Sài Gòn
[/align]

[/align]Ngày nay, ở các đô thị lớn của Việt Nam nhiều người ra đường đã có thói quen đeo khẩu trang, gọi theo cách khác là bịt mặt.
[/align]


Đeo khẩu trang còn được hiểu ai đó đưa ra 'chỉ trích' âm thầm không ai biết mặt
Phụ nữ mang khẩu trang bịt mặt nhiều hơn đàn ông, có nhiều loại khẩu trang khác nhau được bày bán chung với các thứ khác ở tiệm tạp hoá hay xe thuốc lá, riêng con nít tuổi nhà trẻ thường dùng khăn vải mỏng trùm cả đầu.
Bằng cách này hay cách khác, người dân tự trang bị phòng hộ cho mình trước hiểm hoạ môi trường.
Đeo khẩu trang cũng là một nét văn hoá- môi trường của cộng đồng, không chỉ nhằm tự vệ trước sự tồi tệ của môi trường sống, đó còn là một hình thức phản kháng các vấn nạn môi trường mà chính quyền đương thời đang bất lực.
Giữa mùa hè Sài Gòn nóng đến ngộp thở, không còn ai bức bối trước hình ảnh những người phụ nữ chân quấn vớ, áo khoác hai ba lớp, đeo găng tay đến tận nách và khẩu trang trùm kín đầu chỉ chừa hai con mắt giống hệt một phụ nữ Hồi giáo sống đưới chế độ hà khắc Taliban.
Bịt mặt khi ra đường, một người ích kỹ chăm lo cho riêng mình làm vậy, một người có ý thức cộng đồng cũng buộc phải làm giống vậy. Rất nhiều trường hợp hai người gặp nhau ngoài đường, lúc cùng dừng xe, cùng nói và tất nhiên là không ai được biết nét mặt thật của nhau.
Giống hệt như chuyện các võ sĩ ninza, hay các tên cướp ngân hàng trong phim.
Không ai tranh cãi với ông về mức độ ghét ấy, người ta chỉ quá mức ngạc nhiên trước đỉnh cao của lối sống, cách nghĩ hai mặt.
Trần Tiến Dũng
Những câu chuyện không có nét mặt làm nhân dạng bảo chứng cho việc nói thật hay nói dối, ngày nay, có khi đã trở thành một lối sống. Và biến tướng sang một lối sống phổ biến là bịt mặt nhưng không cần khẩu trang khi đối diện trước các vấn nạn chính trị - xã hội.
Một người bạn cũ thời 30/4/1975 mà tình cờ chúng tôi gặp lúc kẹt xe trên đường Điện Biên Phủ nói qua khẩu trang che mũi và miệng. “ Tới một lúc nào đó Sài gòn sẽ không còn đường đi. Đổi chế độ mai ra khá hơn”.
Chúng tôi không bất ngờ trước nhận định của người bạn cũ này, bởi chúng tôi biết anh đang là cán bộ nhà nước và chỉ cần vài phút nữa khi tới cơ quan, cởi kiếng râm, bỏ khẩu trang ra. Anh bạn cũ này sẽ nói khác.
Một vị trí thứcViệt kiều vừa đi thăm Hà Nội, nói. “Mình “chưởi” chế độ không bằng mà cũng không hay bằng người trong “ổ” của họ đâu.Tôi ra ngoài đó nghe họ “chưởi” sâu sắc và thú vị không thể tả.”
Ở Sài Gòn cũng thế, từ quán cà phê , quán nhậu hay ở nhà riêng, bất cứ nơi đâu miễn là ở ngoài chốn công quyền, chính đội ngũ cán bộ là những người có phản kháng về mọi việc và luôn luôn ồn ào. Nói cho sướng miệng, vậy rồi thôi, mục đích “tối thượng” của họ vẫn bám dính cái ghế trong bộ máy công quyền và “ù lì” hưởng bổng lộc.
Kiểu hành xử “tinh tế”cho lúc mang khẩu trang và bỏ khẩu trang này đã đã trở thành triết lý sống, cho phép họ vừa có quyền-lộc lại vừa được tiếng là trí thức luôn “đau đáu” chuyện vận mệnh đất nước và số phận dân đen.
Trước sự kiện dân chúng các tỉnh kéo về Hà Nội- Sài Gòn biểu tình khiếu kiện dài ngày, nhiều quan chức lúc ở cơ quan thì nói đúng bài “văn hoá thông tìn.” Nhưng ở một nơi khác, họ nói. Đúng thôi, ở đâu có áp bức ở đó có đấu tranh.
Có một vị cán bộ đương nhiệm nói với một nhà thơ phản kháng: "Các ông ghét cộng sản không bằng bọn chúng tôi." Không ai tranh cãi với ông về mức độ ghét ấy, người ta chỉ quá mức ngạc nhiên trước đỉnh cao của lối sống, cách nghĩ hai mặt.
Phải chăng có những người đang bị trạng thái mâu thuẩn chính kiến dằn xé. Lúc đeo khẩu trang họ nói những điều mà chính mình cũng không còn tin. Và lúc cởi khẩu trang ra họ vui sướng khi nói đúng được cái điều mình thật lòng đã nghĩ!

Nhưng cũng có những người đeo khẩu trang thật vì công việc nặng nhọc trong thời tiết nóng nực
Nhiều người nhớ lại những vụ cướp ngân hàng, tiệm vàng ở Việt Nam trong thời gian gần đây và họ nhận ra một chi tiết chung là các thủ phạm đều đeo khẩu trang-bịt mặt khi hành sự.
Một vị công an trả lời báo chí có đoạn nói “Các vụ cướp diễn ra rất nhanh, chỉ vài chục giây, hung thủ lại thường bịt mặt nên hình ảnh camera ghi lại không tác dụng..."
Chuyện hình sự là thế. Nhưng với chuyện đạo đức, chính trị, xã hội, văn hoá...
Sống và làm việc với hai bộ mặt như vậy, cách nào để những quan chức đang nắm vận mệnh chế độ nhận biết và xử lý được những vấn đề hệ trọng cấp thiết đang phơi bày hàng ngày của một quốc gia. Những vấn đề luôn cần cách nhìn thật để giải quyết đúng
Sống thật là những gì phải làm cho bản thân mỗi người. Sống thật ngăn cấm chúng ta nói dối với chúng ta, với mọi người, để không làm hại chính chúng ta và người khác.
Nhiều người có quyền nghĩ chính lối sống khẩu trang-bịt mặt đang trở nên phổ biến hiện nay đã và sẽ triệt tiêu dần ánh sáng lương tri dân tộc.
Bài viết thể hiện quan điểm riêng và cách trình bày của tác giả. Quý vị có ý kiến gì xin gửi về địa chỉ [email=vietnamese@bbc.co.uk]vietnamese@bbc.co.uk[/email] hoặc dùng hộp tư bên tay phải.
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culturesport/story/2007/07/070713_thoidaikhautrang.shtml