📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau ...

83 trả lời, 8.178 lượt xem — Trang 2 / 3
 
 
 

...Ly này ta rót mời ta
Uống chưa say đã xót xa phận mình
Mới ngày nao tóc còn xanh
Mà nay đã bạc, đã giềnh, đã thưa

Rót thêm ly nữa mời ai?
Chia tay mời bạn cõi ngoài vân du
Cỏ xanh đất mát ngàn thu
Trong hơi gió thoảng ai ru hồn người

Chiều cuối năm lá vàng rơi
Ly này ta rót mời người áo xanh
Lòng mưa ngâu , nắng hong hanh
Vàng rêu mái lá, buồn tênh mây trời

Ly này người của ta ơi
Gươm quăng hồ thẳm ta mời ta sao?
Ngựa hồng tung vó trời cao
Áo sồng xưa đã rũ vào hư không

Lưng trời giọt đại hồng chung
Vẳng nghe tiếng mõ mịt mùng quạnh hưu
Vô ngôn, chiều ngẩn ngơ chiều
Vật vờ trôi dạt, con diều đứt dây

Ly này uống nữa thì say
Chốn tà huân cánh én bay về nhà
Một mình ta uống cùng ta
Mộ hoài độc ẩm, xót xa phận mình...



Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Hà Nội Phố

 



...Ly này ta rót mời ta
Uống chưa say đã xót xa phận mình
Mới ngày nao tóc còn xanh
Mà nay đã bạc, đã giềnh, đã thưa

Rót thêm ly nữa mời ai?
Chia tay mời bạn cõi ngoài vân du
Cỏ xanh đất mát ngàn thu
Trong hơi gió thoảng ai ru hồn người

Chiều cuối năm lá vàng rơi
Ly này ta rót mời người áo xanh
Lòng mưa ngâu , nắng hong hanh
Vàng rêu mái lá, buồn tênh mây trời

Ly này người của ta ơi
Gươm quăng hồ thẳm ta mời ta sao?
Ngựa hồng tung vó trời cao
Áo sồng xưa đã rũ vào hư không

Lưng trời giọt đại hồng chung
Vẳng nghe tiếng mõ mịt mùng quạnh hưu
Vô ngôn, chiều ngẩn ngơ chiều
Vật vờ trôi dạt, con diều đứt dây

Ly này uống nữa thì say
Chốn tà huân cánh én bay về nhà
Một mình ta uống cùng ta
Mộ hoài độc ẩm, xót xa phận mình...



  
 
Cùng một tâm sự xin chia sẻ nỗi niềm với Hà Nội Phố
 
Ai Nhớ Nỗi
 
Rượu trong ly đã cạn.
Xin rót cho thật đầy.
Cuộc vui còn dang dở.
Em cuống quýt đến hay.
 
Rượu trong ly đã cạn.
Ly còn đọng men cay.
Chuyện đâu còn có đó.
Uống thỏa thích đêm nay.
 
Rượu trong ly đã cạn.
Ly còn ấm trong tay.
Tiếng ai cười rất sẽ.
Sợ khuấy động đêm dài.
 
Rượu trong ly đã cạn.
Còn nhiều chuyện bên lòng.
Ai nhơ? Ai nhớ nổi.
Bao nhiêu ly say mồng.
 
Ly không rượu quay ngang.
Ly ai úp xuống bàn.
Hững hờ hóng câu chuyện.
Mắt nhắm mở mơ màng
TMH
 
BÀI THƠ CŨ nhưng cảm thấy chung một tâm sự, nên chép vào đây để làm quen với Hà Nội Phố
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
 
Giá như !...

Giá như hôm ấy vẫn mưa như bây giờ
Tán lá chở che như thế giống ngày xưa !
Và đừng để em bị ướt tóc trong mưa...
Thì ngấn lệ chắc mình đã biết...
 
Rồi năm tháng bỗng xa nhau biền biệt
Da diết buồn em khóc có biết không!?
Giá như anh đừng bảo đi cùng...
Em không kịp ngăn dòng nước mắt...
 
Chảy theo mưa và dấu kín đến bây giờ !
Để tuôn trào gởi lại bằng thơ...
Khỏi ân hận một thời nông nỗi quá...
Giá hôm nay lại là ngày... hôm đó !...
                                  09/8/2007!

 
xuantraArq- La vida sigue igual !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-09 16:13:19Hà Nội Phố>
 
 
 
 
 
 


Mưa Lệ

Lệ mãi thương về cố hương xa vời
Lệ nhớ mong ai mờ trang giấy
Mưa tuôn trong tim suốt năm canh dài
Từng hạt buồn đau tí tách hiên ngoài

Lệ đã âm thầm khóc đêm không nhà
Lệ thiếu tơ duyên thành mưa đá
Cô đơn đêm khuya dưới cơn mưa gào
Lời hẹn đầu tiên mới như hôm nào

Có giấc mơ về quê cũ  xa cuộc vui
Đèn hắt hiu soi dáng gầy cô nữ
Lệ khóc cho đầy nhớ thương
Lệ ướt duyên tình vấn vương
Bên ngoài gió mưa sao buồn vắng thưa

Buồn chất lên đầy bước chân giang hồ
Bờ mắt rêu xanh màu nhung nhớ
Con tim tha hương thiết tha mong chờ
Một nhịp cầu duyên nối qua đôi bờ

Có đến.. con đường đó... trao dùm đôi lời
Rằng phương xa.. vẫn nhớ... một người ...
 
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Ai Nhớ Nỗi

Rượu trong ly đã cạn.
Xin rót cho thật đầy.
Cuộc vui còn dang dở.
Em cuống quýt đến hay.

Rượu trong ly đã cạn.
Ly còn đọng men cay.
Chuyện đâu còn có đó.
Uống thỏa thích đêm nay.

Rượu trong ly đã cạn.
Ly còn ấm trong tay.
Tiếng ai cười rất sẽ.
Sợ khuấy động đêm dài.

Rượu trong ly đã cạn.
Còn nhiều chuyện bên lòng.
Ai nhơ? Ai nhớ nổi.
Bao nhiêu ly say mồng.

Ly không rượu quay ngang.
Ly ai úp xuống bàn.
Hững hờ hóng câu chuyện.
Mắt nhắm mở mơ màng
TMH
 
 
Hãy ngủ đi anh ơi
Lấy vai em  làm gối
Bao xót thương, lừa dối
Xin trả lại cho đời....

 
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0

Mùa hè của em đã mang đi
Theo cả cánh phương hồng về chốn lạ
Thầy của em nghe mà xao xác thế
Bởi một thời không biết phượng buông rơi
 
Cánh hồng năm xưa phương đi đi mãi
Mùa hè lại qua mà không quay lại
Để nhắn thầm lời từ biệt trên môi…
Thầy ơi…Em vẫn thấy bồi hồi …
Xao xuyến lạ
Dù hai …mỗi người mỗi ngã
Theo cánh phượng hồng
                                 bay bay… bay bay
Năm tháng ngọt ngào em để lại
Cho ngẩn ngơ lòng chốn ây bâng khuâng
Nếu ai cũng có một lần…
Mắt buồn dõi mãi cánh hồng lặng bay !!!...
                                2007!
xuantraArq- La vida sigue igual !
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: BichPhuong


Mùa hè của em đã mang đi
Theo cả cánh phương hồng về chốn lạ
Thầy của em nghe mà xao xác thế
Bởi một thời không biết phượng buông rơi
 
Cánh hồng năm xưa phương đi đi mãi
Mùa hè lại qua mà không quay lại
Để nhắn thầm lời từ biệt trên môi…
Thầy ơi…Em vẫn thấy bồi hồi …
Xao xuyến lạ
Dù hai …mỗi người mỗi ngã
Theo cánh phượng hồng
                                 bay bay… bay bay
Năm tháng ngọt ngào em để lại
Cho ngẩn ngơ lòng chốn ây bâng khuâng
Nếu ai cũng có một lần…
Mắt buồn dõi mãi cánh hồng lặng bay !!!...
                                2007!

 
 
 
 
Em & Tôi

Em có về tìm lại bóng thời gian
Cứ lăn hoaì qua hàng cây mầu tím
Nét chữ xưa nguệch ngoạc lời yêu vội
Ngón tay đan tôi dại khờ không em ???

Có bao giờ em còn nhớ về tôi
Trái Sấu xanh em nhuộm lời nói dối
góc bàn kia tôi kể tội em rồi
Câu đầu tiên là lời yêu em đấy

Mây là em rong ruổi giữa trời xanh
Giờ hóa mưa ướt đẫm miền thương nhớ
Cơn mưa đó gửi em lời yêu vội
Nhắn em rằng em thật đẹp trinh nguyên

Có bao giờ hạ sẽ về như xưa
Bên kỷ niệm tôi ru lời gió hát
Tôi tìm em khi bụi thời gian rắc
Phượng cháy mình còn tôi đứng lặng câm

Vắng xa em phố như dài rộng thế
Và con đường hun hút đến đơn côi
Đám lá khô cùng vòng xe dang dở
Hạ cuối cùng sao chỉ là mắt em ...

Khát tiếng ve vắng những gì quên nhớ
Tôi lục về trong ngăn bàn xưa cũ
Em đấy ư ? Bài thơ nào ghi vội
Sao không về viết nốt dòng dở dang .

Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0

Anh đã đi suốt một thời trai trẻ
Vẫn tìm em trong nỗi nhớ mỏi mong
Vắng em trong nỗi nhớ khôn cùng
Như một buổi mai Xuân vắng hoa đào khoe sắc!
 


📎 258
xuantraArq- La vida sigue igual !
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 
Phố bên em trong anh ... xưa rồi em còn nhớ


TE thân mến!



Ven Tây Hồ bên Thành cổ một thời áo trắng học trò đi dưới hàng me, vòm sấu. Ngày ấy anh “vỏ chuối hột” tốt nghiệp lớp 12. Ba anh buồn đưa mắt nhắc anh nhìn chiếc xích- lô đã gắn bó 1/3 đời ông.

Buổi đầu tiên anh guồng xe đến chầu cổng trường đón học sinh lớp 9. Anh gặp may, hôm đó gặp em với bạn trai cùng phố gọi xe. Em vui cùng bè bạn, về đến nhà mẹ em trả tiền xế -lô hơi đậm.

Cứ thế, mình coi như quen nhau, nhiều hôm em ngồi xế-lô ngậm cánh phượng mơ màng, miệng khẽ hát bài ca “người hà nội”, bài hát có nước Hồ Gươm xanh làm cho giọt mồ hôi trên vai áo anh sớm khô thành muối mặn.

Chuyến xích-lô tạm biệt em ai còn nhớ quên? Hôm đó cũng như mọi ngày anh đến đón em. Bọn xế -lô khu vực ra gây gổ: “mày muốn tan xác hay tan xe”. Anh còn biết sợ gì: “đời tao đã tàn cánh phượng, trượt cả tốt nghiệp lớp 12 bị ba phạt chứ tao không có ý theo nghề này giành khách”. “biến ngay” chúng thét. Anh bình tĩnh “ Chúng mày để tao chuyến cuối cùng về phố ven Sông Tô, tao chịu nộp toàn bộ cuốc xe này” Chúng đồng thuận. Hôm ấy anh đưa em về, ba mẹ em vắng nhà, em băn khoăn, xong em bảo anh đợi. Lúc sau em quay ra tặng anh bó hoa hồng và túi hồng xiêm đang chín. Đành phải nhận, dù sao những chuyến trước mẹ em trả hậu lắm rồi. Nhưng chợt buồn, sau này vào biên giới Tây Nam lại càng ớn, bởi hoa quả này chỉ để gọi hồn người mùng 1 ngày rằm thôi. Anh cảm ơn, và cuối mùa thu năm ấy em lên lớp 10 thì anh vào quân ngũ. Ba mẹ anh buồn nhưng vẫn nhắc anh học hành phấn đấu, đời mới 18 xuân non.

Bốn năm sau trở về, được biết em đang học khoa Văn. Anh cặm cụi vào Trung tâm giáo dục thường xuyên (bổ túc) học lấy băng tốt nghiệp, sau đó thi vào khoa quản trị kinh doanh (chủ yếu là bán hàng dạo) của đại học dân lập thứ hai của thành phố mới chiêu sinh khoá đầu (ĐH DL Đ Đ), gặp bạn anh là thầy nên sự học trở thành đơn giản. Quý tình bạn, thương nỗi vất vả hy sinh nên bạn anh tìm cách đỡ điểm cho anh cao hơn, và cuối cùng tốt nghiệp loại nhì của khoá (không có loại 1)

Đi tiếp thị thuốc chuột, ăn hoa hồng. Lương thưởng bị chủ giam cả năm.Anh đã tát tay phó giám đốc nhân sự. Bất đắc dĩ, vì họ thất hứa đến lần thứ ba với nhiều người lao động. Anh thôi việc nhưng chủ đã trả nợ lương thưởng cho người làm bằng những thùng thuốc chuột !

Chán đời, theo mẹ ra phố chạy xe ôm, mỗi ngày trừ cơm trưa gặp đâu ăn đó còn dư 2- 3 USD để cho ngày mai mua xăng, bơm vá xăm lốp. Anh thi vào lớp Luật tại chức ban đêm hy vọng thày rút ngắn giáo trình.

Thành cổ có em, anh và bao người không sướng hơn anh, nhìn xuống không thấy ai, nhìn ngang nhiều vô kể. Mưu sinh lận đận kiếp người, trong mưu sinh anh hy vọng tình yêu nhưng hầu như tuyệt vọng, cơ chế thị trường cháo múc tiền trao xong là hết. Lại nhớ ngày đầu đạp xế -lô được mẹ em trả công nồng hậu, chắc bà thương anh tuổi trẻ, bà muốn để anh có ấn tượng tốt về cuộc mưu sinh đầu tiên của chàng trai dừng học.

Anh mơ một ngày học xong đại học Luật tại chức, anh sẽ mở văn phòng tư vấn pháp lý cho người có thu nhập vừa đến thấp, giúp họ đổi đời, giúp họ đừng kiện “củ khoai” tự thương thảo dân sự, tự hoà giải, và nhân ái hơn, tránh vô ý phạm sai lầm tai vạ. Biết rằng thu nhập tư vấn giảm phí nơi ngõ mẹ anh bán xôi, cũng không khá lắm, thu nhập bằng xe ôm nhưng có vẻ oai hùng.

Em đã cưới chồng, làm việc mình thích để tự khẳng định mình, anh chúc mừng, nếu có điều kiện anh mượn xích lô chiều em một cuốc như những tháng năm em học lớp 9. Em chưa có con, anh không biết, em đừng kể chuyện riêng của mình khiến anh khó nghĩ. Nay gia đình ít con thì ngoài bốn mươi em có baby chưa muộn. Chuyện chồng em có con riêng là việc riêng của anh ấy (đứa bạn trai đã một lần ngồi xích -lô ôm em nay là chồng em tất nhiên phải thế). Mong em đừng to tiếng, hãy nói với chồng em rằng nên dừng ở một đứa con riêng.

Kỷ niệm xưa vẫn xanh tươi, lãng mạn như gió giữa Tây Hồ, đẹp đẽ nhưng dễ sinh chuyện không hay bởi chúng mình đã xa rồi thời cắp sách; bởi anh còn tương lai đẹp đẽ phía trời xa, vì hạnh phúc em đang nắm trong tay.


Anh HM
 
 


Cho Hạ ... cho anh

"Ngày mai trong đám xuân xanh ấy
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi" (HMT)

Chuyện ngày hôm qua mà cũng có thế là đã bao năm rồi ,xa lắm ...

Mình chia tay vô tình bỏ lại nơi đây một con đường có hàng phượng vĩ rực trời mỗi khi hạ về .Bỏ lại những con ve héo hon trong tiếng kêu réo rắt ...bỏ lại dòng sông với đám lục bình trôi mãi về miền khát vọng .Tuổi học trò ngơ ngác như chú dế khóc dưới cơn mưa .

Khi đi xa mới nhớ mới thấy nối tiếc , thấy những kỉ niệm đó thật đẹp thật đáng yêu .
Anh ! hãy giữ lại cho em vẹn nguyên những cơn mưa mùa hạ không thiếu hạt nào giữ cho em ánh mắt trong veo mầu nắng tinh khôi ...giữ cho em vòm trời xanh ngắt mầu hi vọng ...

Trong em không còn cồn cào như những mùa hạ trước .Vậy chăng nỗi nhớ về anh không còn quay quắt như cái nóng bỏng rát trên môi .Có thể thời gian đã làm mờ dần anh trong em . Vô tình đứng trên bãi cát trắng xóa trước dòng sông quanh năm bên nở bên bồi mặt đỏ như con gái mười tám . Em lại được gặp lại mình và gặp lại hình bóng anh .Như (Hê ra clit ) nói "Không ai tắm hai lần trên dòng sông "
Tiếc anh nhỉ ? Em nghĩ nếu anh có về qua nơi đây gặp lại dòng sông này .Chắc anh cũng sẽ giống em ngoaí lại nhìn để mong ước trở về ngày xưa . Đừng...xin anh đừng nói em là cô gái kiêu kì anh nhé, trong đôi mắt em vẫn như dòng sông dù lở dù bồi vẫn tìm xuôi đổ về bến anh .

Vì ...
Em đã nhận nơi anh mùa hạ ấy
Có phượng buồn cháy đỏ niềm mê say
Có ánh mắt rơi trong chiều rụng lá
Có cơn mưa gọi hoaì khi ta xa

Phượng đong mình trên vòm lá xanh ngắt sẽ ngọt ngào chứ không đắng chát như anh nói .Vẫn còn đó tên chúng mình khắc lên gốc cây .Trước trăm năm chúng mình sẽ không bị tan loãng vào thinh không .Dù trái đất có quay bao nhiêu vòng anh vẫn mãi nồng nàn trong em .Và em vẫn mãi là con chim sâm cầm bé nhỏ anh ủ ấm trong tay .
Xin về lại ngày xa xưa anh nhé .
 
Hà Nội phố...cho ngày chia xa...





Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
 
HT thân yêu!

Em còn nhớ ngày này năm 2003 và sang 2004, mình tao ngộ trên Net, ấn tuợng với anh là khế chua mát chớm vàng, mẹ giành để Tết, anh bứt hết tặng em.

Em vắng nhà, anh gửi người hàng xóm, khi gặp em noí: "họ chỉ để cho em một quả" Anh lại ngớ ngẩn hoỉ: quả nhỏ hay to? Em cuời cho anh hiểu (em cũng không biết được quả to hay nhỏ- mãi sau anh mới hiểu). Anh nợ em muôn đời cơn khát!

HT ơi! em tuyệt vời ! em đã lùa vào tầng sâu tâm thức của anh và em. Không có em, làm sao anh hiểu được mình có một "tailăng- phiên âm tiếng SSSPR- tài năng" ẩn sâu mấy muơi đời.

Anh đã vô tình gặp em, em đã vô tình gặp anh, chúng mình định mệnh cho một người "thứ ba- công chúa trinh trắng " vô cùng xa lạ hiện lên.

Anh đã ứa nước mắt, gục đầu bên bàn phím mỗi khi tỏ về em và người "xa lạ ấy". Nghìn năm rồi, đâu mới hôm qua.

HT! giờ này em ở đâu? Ly nước mát, em kéo ghế mời anh ngồi gần trang Nét, một buổi chiều công sở vắng người qua.

Em còn sâu xa hơn, chỉ may mắn một lần anh gõ cửa, tiếng người xưa hiển hiện gọi về.

Thương và yêu em, công chúa của hồn anh. Đừng, đừng dụ anh về nơi chín suối, đừng đày anh ở trốn trần gian. Anh đã thể hiện vẹn nguyên những gì em đòi hoỉ. Anh nâng niu những gì em gửi.

Ôi! nghìn năm xưa, sao lại đặt vào anh và em.

 
Anh MH
 
 
 


Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Xuất xứ vài nhạc phẩm



Ngoài những nhạc phẩm như “Biển nhớ”,” Nhìn những mùa thu đi”,”Dã tràng ca”...Sơn sáng tác ở Quy Nhơn năm 62-64, “Chiều một mình qua phố”.”Lời buồn Thánh”,”Vết lăn trầm”...Sơn làm tại Bảo Lộc thì tôi biết rõ xuất xứ và thời gian như đã lượt qua ở trên, tôi còn biết thêm một vài nhạc phẩm khá hay liên quan đến những mối tình, mà anh gọi là “một thoáng mây bay” do anh kể lại, nay một chuyện, mai một chuyện. Thường thường những chuyện này được kể trong những chiều trời mây u ám, mưa rả rích, dai dẳng. Hai anh em chúng tôi đem đàn, sáo ra hòa điệu. Rồi cũng chán. Lại cà phê. Khói thuốc mịt mù, mờ khuôn cửa kính. Anh kể chuyện hấp dẫn, có duyên. Bất cứ chuyện gì anh kể tôi cũng đều thấy hay. Có khi khôi hài cũng rất dí dỏm. Vừa nói, vừa ra điệu bộ, làm cho câu chuyện rất sống động, lôi cuốn người nghe từ đầu đến cuối.


* Diễm của “Diễm xưa”

Hai chị em, người chị là Bích Diễm, người em là Dao ánh, Sơn kể, hai chị em đều đẹp và quí phái, nhưng tôi theo cô chị. Mối tình học trò kéo dài từ khi tôi còn ở Huế cho đến lúc tôi vào Sài gòn trọ học. Cha mẹ Diễm khó và không thích tôi. Nhưng tôi vẫn cứ đeo đuổi hình bóng của Diễm và Diễm cũng chưa tỏ vẻ gì xa lánh tôi. Năm đó tôi thi trượt Bac IỊ Diễm thi đậu, vào Sài Gòn để vào đại học Văn khoa. Còn tôi thì lại về Huế, bỏ ngang việc học vì gia cảnh. Phần buồn, phần tự ái tôi không còn liên lạc với Diễm nữa và Diễm có lẽ thấy tôi lâu quá không thư từ, thăm hỏi, nghĩ rằng tôi đã quên, nên Diễm cũng lơ luôn. Đâu biết rằng đó thời gian tôi đau khổ nhất. Tôi đã nén mọi khổ đau trong im lặng. Sự đau khổ và nổi nhớ nhung dày vò tôi từng đêm,tôi đã viết nên bài “Diễm xưa” để trút bớt nỗi đau khổ trong lòng. Nhưng lạ một điều là khi tôi viết xong nhạc phẩm này, lòng tôi lại thanh thản,nhẹ nhàng. Tôi cảm thấy vơi đi rất nhiều nỗi nhớ và tình yêu trong lòng tôi bây giờ chỉ còn một chút mong manh như sương, như khói. Nó không còn nồng nàn,mãnh liệt như trước. Một dịp tôi vào Sài Gòn, tìm đến cư xá Diễm đang nội trú với ý định tặng nàng bản nhạc để làm kỷ niệm một thời thơ mộng của tuổi trẻ, rồi thôi. Nhưng không gặp, tôi nhờ mấy người bạn gái đang đứng ở cổng trao lại giùm cho Diễm. Khi tôi đi được một quãng thì nghe tiếng Diễm từ trên ban công gọi theo “Anh Sơn! Anh Sơn ơi! Anh Sơn !”. Nhưng tôi không ngoái lại. Tôi cắm đầu đi thẳng. Tiếng gọi Anh Sơn, anh Sơn vẫn còn nghe văng vẳng sau lưng. Từ ấy đến nay, tôi tự nhủ lòng sẽ không bao giờ gặp lại.
xuantraArq- La vida sigue igual !
Đăng nhập để trả lời
0
HN thích và yêu những ca khúc Trịnh Công Sơn lắm. Khi đi hát cũng chỉ hát những ca khúc của ông thôi.
Cám ơn bạn B Phượng ,mình rất thích bài viết này. Hẹn bạn một ngày không xa.
 
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
 

Cũng cần !...
Em cần anh như cây cần ánh sáng
Như mặt hồ cần được rọi long lanh
Như mỗi lần thức dậy nghĩ đến anh
Em muốn được xuyến xao rộn rực
Như mỗi lần hai chúng mình đánh thức
"Tiếng chuông gõ nhịp bốn giờ"
 Anh rọi vào em để hát câu thơ
Đó là cái cớ !
Rồi bỗng dưng hai đứa mình có nợ
Với cuộc đời một thuở hồng hoang
Em cần anh... Nên lại xốn xang
Gọi anh về trong gió
Rồi một mai anh về nơi đó
Anh lại nghĩ rằng : Anh cũng cần em !
                              12/8/2007!

 


📎 194
xuantraArq- La vida sigue igual !
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn Bích Phương đã có những bài viết thật tuyệt tặng cho HN và cả bức ảnh Cố Nhân TCS nữa. Mong được hội ngộ qua những trang viết đầy tình cảm Bích Phương lưu lại.
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Quay về phương ấy gió mênh mang
Trăng giờ còn tỏ sao nhỡ nhàng
Mười năm chớp nhẹ cơn gió thoảng
Một ảnh hình ai khó nhòa tan
Bén duyên người ấy đành lỡ dở
Say tình mộng đẹp giờ cô đơn
Mượn sáo Trương Chi ca vọng cổ
Nhờ rét nàng Bân mong gặp chàng
Bao giờ trở lại mười năm ấy
Em rời then khóa ,vó câu ta ngừng *(Trao duyên _Luơng Trúc)[/align]
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Minh Tuấn

 
DẠO PHỐ ĐÊM THU
 
Thu mơ hà nội phủ sương qua
Lạnh thoáng vương hồn ngấn lệ sa
Hoa sữa nồng nàn khi trở gió
Hương lan phong nhụy lúc mưa nhòa
Bước mong lưu luyến sương dài mãi
Ngày đợi mù tan nắng mới ra
Bất chợt đôi vai rùng mấy bận
Giật mình đã bước một đêm qua.
 
MINH TUẤN
 
 

 
Xin chào những cánh hoa bằng lăng tím biếc ban mai ...
Xin chào Cố Nhân thương yêu của em ,em đã có người trong những tháng ngày đẹp nhất .Tháng tám đã lại về ,bước trên con đường xanh mát xà cừ .Chỉ nhớ người thôi ,đã thấy lòng mình thật yên bình ,dịu ngọt .[/align]Đừng lấy những giọt nước mắt để xâu thêm vào kỉ niệm ,sẽ làm cỏ rối trên khuôn mặt em đấy .Cùng em kéo ngược thời gian ,vẽ những gam mầu hạnh phúc vào thành phố thân yêu .
nhé ...[/align] 
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: BichPhuong



Một thóang bên Hồ anh có hay?
Sóng vẫn làm duyên bằng gió mỗi ngày
Mưa vẫn mãi thả hồn vào tán lá
Để hàng cây xây xẩm với tiếng ai...
Và cơn giông là tiếng thở rất dài
Trôi trượt cả... phút giây thắm lại !
Ôi sao em lại cuống mình sợ hãi...
Con giông qua tiếng sét tận nơi xa!
Nơi đó ầm òa...sấm dậy
Nơi này se sắt cơn mưa!
Chợt thoáng thấy mình thiêu thiếu
Cơn mưa tan chảy mùa Thu
Anh ơi ! Cho đến bao giờ...
Để cần có nhau trước khi thành sỏi đá !?
                                   07/8/2007!







 
 
 

Phiên khúc 5

Sao anh không về để nắng vỡ hàng cây
Ngày không nhau thêm hao gầy buổi sớm
Anh nhớ ai
Mà mùa xuân vừa chớm
Đã ngập ngừng theo bước của mùa đông


Sao anh không về
Để cơn gió nhớ mong
Để hoàng hôn cứ tím màu xa cách
Cơn mưa nào chợt mang thêm gió lạnh
Em lặng lẽ gửi nỗi nhớ về anh


Sao anh không về
Để giấc mộng mong manh
Để em khóc cho những ngày xa vắng
Kỷ niệm ngọt ngào
Thời gian đã trao tặng
Sao anh không về
Hà Nội buồn
Nỗi lòng thêm tái tê


Đợi anh về những ngày dài lê thê

HT

 
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0

" Anh đi nhặt nhạnh những kỉ niệm buồn
Những tím đen hoàng hôn
Những nụ hôn lả tả
Những mơn man ướt át vô hình
 
Cái độ chuyển mùa hồi Xuân
Làm sỏi đá  cũng nhớ nhau mềm nhũn
Con tim đàn bà trong em rộn rực
Em muốn nghiền nát anh trong vòng cánh tay mình
 
Đôi môi em khô cháy khát nụ hôn
Em sẽ ghì anh vào em và bốc lửa
Lửa sẽ thiêu  hai đứa mình cháy lửa
Cho anh với em cùng chết giữa đời…"
xuantraArq- La vida sigue igual !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-20 15:55:04Hà Nội Phố>








[color=darkorchid]Mùa bằng lăng vội ...[/color]

[color=darkorchid]Hoa bất chợt nở trong mùa nắng hạ [/color]
[color=darkorchid]trao em về mầu tím thủa yêu anh [/color]

[color=darkorchid]Mùa hạ về trong ánh nắng xanh ngắt mầu mây ,đi miên man trên con phố quên tên ,ta cảm giác như trôi trong giòng chảy lãng mạn, mộng ước _nhớ mong .Nheo mắt ngắm những chùm bằng lăng tím ta thấy được nụ cười trẻ mãi với hơi thở ngọt ngào thuở xưa .[/color]
[color=darkorchid]Pha lên con đường những gam mầu tím nhạt ,có chăng đôi mắt nào vẫn theo mãi trong kí ước hôm qua .[/color]
[color=darkorchid]Khúc dạo mùa ngân lên trên môi những chú ve tinh nghịch ,vu vơ đếm bước chân mình .Thế là ta đã xa quá ngày đút tay túi quần, khi cốc đầu trộm đứa bạn .Sao thấy nhớ đến vậy .Hãy cứ ao ước đi ,đừng tù túng như chiếc mai rùa nghĩ suy . Mặc kệ những ổ gà thách thức khi xe lăn bánh .[/color]
[color=darkorchid]Ôi chao kỷ niệm ... nắng như dồn lại trời xanh ,cho hoa tím thẫm lòng ta .Bâng khuâng một chút thôi để nhớ về một thuở tên ta và anh đã đuợc khắc lên hàng cây ngày đó .Cháy mình trong nắng hạ mắt nhau ,đọc tên qua bài thơ dang dở .Tháng năm qua quán cóc vỉa hè ,uống ly trà đá không anh ?Xin đừng quên ... Hà Thành vẫn chờ anh .[/color]
[/align]
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
hàn_tuyết_băng

Bài thơ buồn ngày xưa em viết ,
Cháy thành tro trong buổi hạ chiều ,
Rắc đầy sông chút hoài niệm xưa ,
Cây cải đắng nở hoa vàng mãi........

Tếng hát nào ngày xưa em biết ,
Cháy thành sương chút nắng là tan ,
Tiếng hát khiến hoa sầu hoen úa.
Khúc biệt ly nào cũng u buồn?

Tiếng đàn nào ngày xưa em buông?
Giờ cung đàn lỡ làng trong gió ,
Chút ngượng ngập len khung cửa nhỏ ,
Đứt dây đàn chết giấc tiếng ngân.

Em chẳng còn là một áng mây ,
Chẳng ngơ ngẩn bay về nơi ấy.
Em cũng khóc như ai đó vậy ,
Cũng lãng quên ký ức bạc màu.........

Em biết mình chẳng giận mình đâu ,
Những muộn phiền vu vơ khờ dại ,
Lẫn khuất hết trong chiều sương khói ,
Để trái tim trở lại lẽ thường.....

Em vẫn còn lưu lại nhân gian ,
Vẫn vô tư , vẫn hoài nhí nhảnh ,
Vẫn hồn nhiên tươi vui lí lắc ,
Chẳng sớm buốn vì chuyện đẩu đâu.

Chẳng còn đâu chút lãng mạn xưa ,
Giờ là gió bụi miền quên lãng ,
Mơ mộng cuối cũng là hư ảo ,
Quên hết rồi ! những tháng ngày xa..........

Một ngày kia lục lọi nhớ thương ,
Tận sâu thẳm em còn lưu giữ ,
Câu thơ xưa nhói đau lồng ngực ,
Tiếng hát xưa xao động tâm can...

Em về với khoảng trời kỉ niệm ,
Đống tro tàn lả tả bay bay ,
Ghép nhặt mãi vẫn không tìm thấy ,
Câu thơ thất ngôn của em đâu???

Câu thơ thất ngôn dành riêng em ,
Có một ngày chẳng còn tìm thấy ,
Em bất chợt thấy mình tay trắng ,
Còn đâu :câu thất ngôn cho ta???

Cho ta về với khoảng trời ấm êm ,
Dù cuồng phong vẫn dư ba đọng ,
Mãi trong ta những ngày xưa cũ ,
Hoài niệm xưa hóa khói sương chiều.............
[/align]
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-20 21:36:48NuocMatMuaThu>
 


quote:

Trích đoạn: Hà Nội Phố

 
 
Nếu được làm tia nắng cuối thu
Xin bên anh ru từng chiếc lá





MỘT LẦN THÔI


Xin một lần anh hãy quay lại nhìn em
Con phố cũ nắng vẫn về trên lá
Những đêm trắng ngập mình trong tiếng gió
Kỉ niệm nào rong rêu hoaì cổ xưa

Thêm một ngày em lang thang đi mãi
Vùi vào quên là nỗi nhớ về anh
Những quả đắng anh hái em lại nhận
Để bây giờ vết cứa nhói trong tim

Những kí ức tuổi thơ sao lạ quá !
Trò chơi nào cuối cùng ta đã chơi
Một sớm mai bến sông em ngồi hát
Vẫn dịu dàng mái tóc buộc đuôi sam

Xin một lần anh đừng lên lặp lại
Những lời yêu hay những con đường xưa
Với bất kì những người con gái khác
Để em về thanh thản khi mưa rơi

Em nguyên sơ như cây cỏ mới chào đời
Cỏ May đấy có gặp may không nhỉ ?
Vướng chân anh sao anh đành gỡ bỏ
Để bây giờ cỏ biết bám vào đâu ?

Sao một lần anh không quay lại nhìn em
Để em phải hóa thân thành nước mắt
Thành giọt sương trên lá nghe giá buốt
Tìm đến anh khi nắng mai trở về .


Tình Thơ Kỷ Niệm
 
Làm sao níu kéo được thời gian
Xin nắng đừng rơi, hoa chớ tàn
Trở lại xa xôi ngày xưa đó
Hạ bút bài thơ cùng ai đan??
 
Xa rồi tất cả ai biết không
Tình không đẹp tựa áng mây hồng
Có phải đôi khi tình là lá
Chợt úa hanh vàng bay ra sông
 
Như bèo mây hợp thế rồi tan
Chim nhớ nhung ai sầu gọi đàn
Tung cánh chiều bay tìm lại bạn
Giữa một dòng đời quá thênh thang
 
Em ở nơi này vẫn tìm nhau
Dù cho sương phủ bạc cả màu
Tình thơ xưa viết chiều kỷ niệm
Xin hoài đẹp mãi đến nghìn sau
 
Đường tình lắm nẻo ai về ngang
Xin nhặt dùm ta cánh hoa tàn
Ép lại mà trong trang nhật ký
Đánh dấu một lần thu vừa sang
 
NuocMatMuaThu
 
 
NMMT xin mến chào Hà Nội Phố khỏe và bình an:
 
Dạ Thu rất hân hạnh đã được HNP ghé vào thăm trang thơ của mình và đã lưu lại một bài thơ hay mến tặng, và đôi dòng thơ mộc mạc này, Thu cũng xin phúc đáp lại để thay thế cho sự cảm kích của lòng, và Thu xin mến chúc HNP những chuỗi ngày bình an, thân ái và tốt đẹp nhất trong cuộc sống, và xin mến chúc hồn thơ  của sis Hà Nội Phố luôn hay và đầy mãi, Thu xin cám ơn HNP thật nhiều, và xin mến hẹn gặp lại :)
 
Thân ái
 
NuocMatMuaThu
Đăng nhập để trả lời
0
Đó là những rung động đẹp của những ai yêu thi ca sao lại xóa đi???
Đành rằng những câu nói không được đẹp về nhau thì Huyền Băng xóa rất phải. Thơ và nhạc hai mà là một không thể tách rời thêm một vài bài viết về cảm xúc nhạc Trịnh đâu là xấu? Tôi tiếc quá khi chưa cóp lại được những bài viết đó Bích Phương tặng tôi. Xin hỏi chị Huyền Băng vậy tranh ảnh dán lên đây có bị sai chủ đề trong mục thwo sáng tác không ạ???  
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-02 15:51:04Hà Nội Phố>
Trích đoạn: NuocMatMuaThu






quote:

Trích đoạn: Hà Nội Phố

 
 
Nếu được làm tia nắng cuối thu
Xin bên anh ru từng chiếc lá





MỘT LẦN THÔI


Xin một lần anh hãy quay lại nhìn em
Con phố cũ nắng vẫn về trên lá
Những đêm trắng ngập mình trong tiếng gió
Kỉ niệm nào rong rêu hoaì cổ xưa

Thêm một ngày em lang thang đi mãi
Vùi vào quên là nỗi nhớ về anh
Những quả đắng anh hái em lại nhận
Để bây giờ vết cứa nhói trong tim

Những kí ức tuổi thơ sao lạ quá !
Trò chơi nào cuối cùng ta đã chơi
Một sớm mai bến sông em ngồi hát
Vẫn dịu dàng mái tóc buộc đuôi sam

Xin một lần anh đừng lên lặp lại
Những lời yêu hay những con đường xưa
Với bất kì những người con gái khác
Để em về thanh thản khi mưa rơi

Em nguyên sơ như cây cỏ mới chào đời
Cỏ May đấy có gặp may không nhỉ ?
Vướng chân anh sao anh đành gỡ bỏ
Để bây giờ cỏ biết bám vào đâu ?

Sao một lần anh không quay lại nhìn em
Để em phải hóa thân thành nước mắt
Thành giọt sương trên lá nghe giá buốt
Tìm đến anh khi nắng mai trở về .


Tình Thơ Kỷ Niệm
 
Làm sao níu kéo được thời gian
Xin nắng đừng rơi, hoa chớ tàn
Trở lại xa xôi ngày xưa đó
Hạ bút bài thơ cùng ai đan??
 
Xa rồi tất cả ai biết không
Tình không đẹp tựa áng mây hồng
Có phải đôi khi tình là lá
Chợt úa hanh vàng bay ra sông
 
Như bèo mây hợp thế rồi tan
Chim nhớ nhung ai sầu gọi đàn
Tung cánh chiều bay tìm lại bạn
Giữa một dòng đời quá thênh thang
 
Em ở nơi này vẫn tìm nhau
Dù cho sương phủ bạc cả màu
Tình thơ xưa viết chiều kỷ niệm
Xin hoài đẹp mãi đến nghìn sau
 
Đường tình lắm nẻo ai về ngang
Xin nhặt dùm ta cánh hoa tàn
Ép lại mà trong trang nhật ký
Đánh dấu một lần thu vừa sang
 
NuocMatMuaThu
 
 
NMMT xin mến chào Hà Nội Phố khỏe và bình an:
 
Dạ Thu rất hân hạnh đã được HNP ghé vào thăm trang thơ của mình và đã lưu lại một bài thơ hay mến tặng, và đôi dòng thơ mộc mạc này, Thu cũng xin phúc đáp lại để thay thế cho sự cảm kích của lòng, và Thu xin mến chúc HNP những chuỗi ngày bình an, thân ái và tốt đẹp nhất trong cuộc sống, và xin mến chúc hồn thơ  của sis Hà Nội Phố luôn hay và đầy mãi, Thu xin cám ơn HNP thật nhiều, và xin mến hẹn gặp lại :)
 
Thân ái
 
NuocMatMuaThu





Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0

..."Anh nhẹ nhàng đi qua đời em
Như tiếng thở của thời gian rất khẽ
Nhẹ như thế nên mỏng manh đến thế
Em một  mình lặng bước dưới chiều buông
 
Nhớ anh nhiều và em khóc nhiều hơn
Nhưng anh đã vô tình lặng lẽ
Bỏ em lại một khoảng trời nhỏ bé
Để đi theo tiếng gọi trái tim mình
 
Đến khi nào? Khi ánh bình minh
Chợt nhuồm màu tình em vẫy gọi
Hãy một lần bứơc qua chờ đợi
Để vô tình em nhìn thấy hình anh !
 
Anh đã vô tình ngang đời em
Anh để lại trong em niềm thổn thức
Trái tim vỡ bởi một lần đánh mất
Bóng  hình anh in đậm mãi tim rồi .
 
 
Em mang theo biệt hiệu nhóc buồn
Vì cuộc sống chưa một lần nở nụ
Liệu có phải cuộc đời trầm mặc
Nụ cười hiền cũng pha lẫn trầm tư !.."
                                2006!
 


📎 231
xuantraArq- La vida sigue igual !
Đăng nhập để trả lời
0
 
Giử Hoàng Chương ơi...
 
Đêm trường rượu đắng khói mờ rung
Hoàng Chương gọi thiếp nỗi nhớ thương
Men khơi tháng sáu mười hai tiếc
Trả bến mười năm khúc hải hồ

Ừ thôi ... lửa ngút bời mái Tây
Che lạnh Kiều Thu dưới Mộ đây
Hàm Ca mười ngón bia gớm máu
Ngiêng chén lệ rơi thiếp giã từ

Đừng làm Trang Tử thiêu cơ nghiệp
Ca khúc Cổ bồn chết lần hai
Dưới mồ nghe tiếng rung gọi mãi
Về đi hai ngả ...Hoàng chương ơi ...

Tháng sáu mười hai trời đã định
Xế hồ xang khói ngút ngàn buông
Tiếc tình ai oán đêm trăng tịnh
Tháng sáu mười hai ...gọi hồn hoang .



Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Anh sắp về chưa???



Anh có biết thu về qua ngõ vắng

Bông ngọc lan rơi trắng lối đêm hoang
Em vẫn hỏi bên kia nắng sắp tàn
Anh có vội giơ tay kéo đêm trắng


Anh có về... nhạn buồn chắp cánh bay
Vòng tay khép bao lời ân ái cũ
Rũ mây trời lạc đàn em ca khúc
Nghe buồn đọng... cánh nhạn lạc đêm thu


Nối gót đi chẳng biết ngắn hay dài
Lỡ gieo tình đành cõng bóng mình đi
Thôi nhé anh... có khi nào gặp lại
Gọi hồn em chiếc lá giờ đã rơi


Đêm nay vỡ thời gian thành nỗi nhớ
Khép bờ mi em ru mình bơ vơ
Mượn chuyện tình nhân gian em kể
Có hai người không thể về bên nhau.

Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Mộng

Một đêm nằm mộng lên trời
Cưới chồng tiên giới à ơi... à ơi
Mộng rằng chàng giống Trương Chi
Theo trăng ngủ bến bỏ rơi con đò
Hò ơi...con Nhạn đưa thơ
Con nhện giăng lối đường tơ mà về
Đường tơ... mây khác chi bèo
Dạt trôi một bến, về theo một dòng
Đường tình lắm nẻo còn mong
Cho vôi thêm bạc, thưa rằng trầu cay
Ta về bến cũ mới hay
Heo may đổ bến ơ hay, chưa chồng
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
 
Một lần....!!!...

Như thế một lần em thử xa anh
Dù chỉ dám xa nhau trong suy nghĩ
Bồn chồn nơi em trong bao điều hệ lụy
Bổi hổi trong người , day dứt mãi trong tim!
 
Em đâu dám thu mình
Em đâu dám lãng quên
Tự đếm khổ trong đời là vậy
Khóe mắt nhạt nhòe em ơi có thấy
Bộn rộn nỗi lòng ngăn ngắt vành môi!
Chân đưa chân trong từng bước chơi vơi
Em đang tự ngã mình chuếnh chóang
Tim vẫn đập sao mà hốt hỏang
Để bần thần nhìn vào cõi hư vô!?
 
Anh ơi ! Cho đến tận bao giờ
Em chẵng muốn xa anh dù trong suy nghĩ
Tình yêu cháy ngọn lửa lòng lý chí
Để thắm nồng ngọn lửa của tình yêu !
                             29/9/2007!
xuantraArq- La vida sigue igual !
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align]Chị Xuân Hương[/align] [/align]Muốn hỏi chị Xuân đã mấy lần
Lấy chàng Tổng Cóc chị vui không?
Nhỡ chợ đường xa em không kịp
Bánh nặn sờ tay vẫn trắng ngần

Đêm nay trăng lạnh gối chăn đơn
Thân em một bóng khép âm thầm
Mơ chàng Quan Chiêu đa tài đến
Thơ phú si tình với nước non

Uớc thêm tí tình bé cỏn con
Đắp tấm thân kia khỏi héo mòn
Uớc chàng Tổng Cóc thương chị mãi
Kẻ vẽ nên đời kiếp chồng chung.[/align]
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Chị Xuân Hương

Muốn hỏi chị Xuân đã mấy lần
Lấy chàng Tổng Cóc chị vui không?
Nhỡ chợ đường xa em không kịp
Bánh nặn sờ tay vẫn trắng ngần

Đêm nay trăng lạnh gối chăn đơn
Thân em một bóng khép âm thầm
Mơ chàng Quan Chiêu đa tài đến
Thơ phú si tình với nước non

Uớc thêm tí tình bé cỏn con
Đắp tấm thân kia khỏi héo mòn
Uớc chàng Tổng Cóc thương chị mãi
Kẻ vẽ nên đời kiếp chồng chung.

 
[:)][:D]
 
Chàng Cóc qui tiên để héo hon
Vui không người hỏi chốn tâm mòn
Tàn thu trăng cất buồn vô hạn
Đông mới tuyết sang lạnh nước non.
 
 
HÀ NỘI PHỐ
 
CHÚC VUI NHÉ 
 
 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0