Phố bên em trong anh ... xưa rồi em còn nhớ
TE thân mến!
Ven Tây Hồ bên Thành cổ một thời áo trắng học trò đi dưới hàng me, vòm sấu. Ngày ấy anh “vỏ chuối hột” tốt nghiệp lớp 12. Ba anh buồn đưa mắt nhắc anh nhìn chiếc xích- lô đã gắn bó 1/3 đời ông.
Buổi đầu tiên anh guồng xe đến chầu cổng trường đón học sinh lớp 9. Anh gặp may, hôm đó gặp em với bạn trai cùng phố gọi xe. Em vui cùng bè bạn, về đến nhà mẹ em trả tiền xế -lô hơi đậm.
Cứ thế, mình coi như quen nhau, nhiều hôm em ngồi xế-lô ngậm cánh phượng mơ màng, miệng khẽ hát bài ca “người hà nội”, bài hát có nước Hồ Gươm xanh làm cho giọt mồ hôi trên vai áo anh sớm khô thành muối mặn.
Chuyến xích-lô tạm biệt em ai còn nhớ quên? Hôm đó cũng như mọi ngày anh đến đón em. Bọn xế -lô khu vực ra gây gổ: “mày muốn tan xác hay tan xe”. Anh còn biết sợ gì: “đời tao đã tàn cánh phượng, trượt cả tốt nghiệp lớp 12 bị ba phạt chứ tao không có ý theo nghề này giành khách”. “biến ngay” chúng thét. Anh bình tĩnh “ Chúng mày để tao chuyến cuối cùng về phố ven Sông Tô, tao chịu nộp toàn bộ cuốc xe này” Chúng đồng thuận. Hôm ấy anh đưa em về, ba mẹ em vắng nhà, em băn khoăn, xong em bảo anh đợi. Lúc sau em quay ra tặng anh bó hoa hồng và túi hồng xiêm đang chín. Đành phải nhận, dù sao những chuyến trước mẹ em trả hậu lắm rồi. Nhưng chợt buồn, sau này vào biên giới Tây Nam lại càng ớn, bởi hoa quả này chỉ để gọi hồn người mùng 1 ngày rằm thôi. Anh cảm ơn, và cuối mùa thu năm ấy em lên lớp 10 thì anh vào quân ngũ. Ba mẹ anh buồn nhưng vẫn nhắc anh học hành phấn đấu, đời mới 18 xuân non.
Bốn năm sau trở về, được biết em đang học khoa Văn. Anh cặm cụi vào Trung tâm giáo dục thường xuyên (bổ túc) học lấy băng tốt nghiệp, sau đó thi vào khoa quản trị kinh doanh (chủ yếu là bán hàng dạo) của đại học dân lập thứ hai của thành phố mới chiêu sinh khoá đầu (ĐH DL Đ Đ), gặp bạn anh là thầy nên sự học trở thành đơn giản. Quý tình bạn, thương nỗi vất vả hy sinh nên bạn anh tìm cách đỡ điểm cho anh cao hơn, và cuối cùng tốt nghiệp loại nhì của khoá (không có loại 1)
Đi tiếp thị thuốc chuột, ăn hoa hồng. Lương thưởng bị chủ giam cả năm.Anh đã tát tay phó giám đốc nhân sự. Bất đắc dĩ, vì họ thất hứa đến lần thứ ba với nhiều người lao động. Anh thôi việc nhưng chủ đã trả nợ lương thưởng cho người làm bằng những thùng thuốc chuột !
Chán đời, theo mẹ ra phố chạy xe ôm, mỗi ngày trừ cơm trưa gặp đâu ăn đó còn dư 2- 3 USD để cho ngày mai mua xăng, bơm vá xăm lốp. Anh thi vào lớp Luật tại chức ban đêm hy vọng thày rút ngắn giáo trình.
Thành cổ có em, anh và bao người không sướng hơn anh, nhìn xuống không thấy ai, nhìn ngang nhiều vô kể. Mưu sinh lận đận kiếp người, trong mưu sinh anh hy vọng tình yêu nhưng hầu như tuyệt vọng, cơ chế thị trường cháo múc tiền trao xong là hết. Lại nhớ ngày đầu đạp xế -lô được mẹ em trả công nồng hậu, chắc bà thương anh tuổi trẻ, bà muốn để anh có ấn tượng tốt về cuộc mưu sinh đầu tiên của chàng trai dừng học.
Anh mơ một ngày học xong đại học Luật tại chức, anh sẽ mở văn phòng tư vấn pháp lý cho người có thu nhập vừa đến thấp, giúp họ đổi đời, giúp họ đừng kiện “củ khoai” tự thương thảo dân sự, tự hoà giải, và nhân ái hơn, tránh vô ý phạm sai lầm tai vạ. Biết rằng thu nhập tư vấn giảm phí nơi ngõ mẹ anh bán xôi, cũng không khá lắm, thu nhập bằng xe ôm nhưng có vẻ oai hùng.
Em đã cưới chồng, làm việc mình thích để tự khẳng định mình, anh chúc mừng, nếu có điều kiện anh mượn xích lô chiều em một cuốc như những tháng năm em học lớp 9. Em chưa có con, anh không biết, em đừng kể chuyện riêng của mình khiến anh khó nghĩ. Nay gia đình ít con thì ngoài bốn mươi em có baby chưa muộn. Chuyện chồng em có con riêng là việc riêng của anh ấy (đứa bạn trai đã một lần ngồi xích -lô ôm em nay là chồng em tất nhiên phải thế). Mong em đừng to tiếng, hãy nói với chồng em rằng nên dừng ở một đứa con riêng.
Kỷ niệm xưa vẫn xanh tươi, lãng mạn như gió giữa Tây Hồ, đẹp đẽ nhưng dễ sinh chuyện không hay bởi chúng mình đã xa rồi thời cắp sách; bởi anh còn tương lai đẹp đẽ phía trời xa, vì hạnh phúc em đang nắm trong tay.
Anh HM
Cho Hạ ... cho anh
"Ngày mai trong đám xuân xanh ấy
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi" (HMT)
Chuyện ngày hôm qua mà cũng có thế là đã bao năm rồi ,xa lắm ...
Mình chia tay vô tình bỏ lại nơi đây một con đường có hàng phượng vĩ rực trời mỗi khi hạ về .Bỏ lại những con ve héo hon trong tiếng kêu réo rắt ...bỏ lại dòng sông với đám lục bình trôi mãi về miền khát vọng .Tuổi học trò ngơ ngác như chú dế khóc dưới cơn mưa .
Khi đi xa mới nhớ mới thấy nối tiếc , thấy những kỉ niệm đó thật đẹp thật đáng yêu .
Anh ! hãy giữ lại cho em vẹn nguyên những cơn mưa mùa hạ không thiếu hạt nào giữ cho em ánh mắt trong veo mầu nắng tinh khôi ...giữ cho em vòm trời xanh ngắt mầu hi vọng ...
Trong em không còn cồn cào như những mùa hạ trước .Vậy chăng nỗi nhớ về anh không còn quay quắt như cái nóng bỏng rát trên môi .Có thể thời gian đã làm mờ dần anh trong em . Vô tình đứng trên bãi cát trắng xóa trước dòng sông quanh năm bên nở bên bồi mặt đỏ như con gái mười tám . Em lại được gặp lại mình và gặp lại hình bóng anh .Như (Hê ra clit ) nói "Không ai tắm hai lần trên dòng sông "
Tiếc anh nhỉ ? Em nghĩ nếu anh có về qua nơi đây gặp lại dòng sông này .Chắc anh cũng sẽ giống em ngoaí lại nhìn để mong ước trở về ngày xưa . Đừng...xin anh đừng nói em là cô gái kiêu kì anh nhé, trong đôi mắt em vẫn như dòng sông dù lở dù bồi vẫn tìm xuôi đổ về bến anh .
Vì ...
Em đã nhận nơi anh mùa hạ ấy
Có phượng buồn cháy đỏ niềm mê say
Có ánh mắt rơi trong chiều rụng lá
Có cơn mưa gọi hoaì khi ta xa
Phượng đong mình trên vòm lá xanh ngắt sẽ ngọt ngào chứ không đắng chát như anh nói .Vẫn còn đó tên chúng mình khắc lên gốc cây .Trước trăm năm chúng mình sẽ không bị tan loãng vào thinh không .Dù trái đất có quay bao nhiêu vòng anh vẫn mãi nồng nàn trong em .Và em vẫn mãi là con chim sâm cầm bé nhỏ anh ủ ấm trong tay .
Xin về lại ngày xa xưa anh nhé .
Hà Nội phố...cho ngày chia xa...
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
★
★
★
★
★
0