📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau ...

83 trả lời, 8.180 lượt xem — Trang 3 / 3
Cám ơn anh Minh Tuấn Và Cô bạn gái xinh đẹp Bích Phương đã có những câu thơ đối rất hay. Lâu mới vào thấy  nhà cửa nhện giăng mất rồi. Chúc hai bạn cùng gia đình hạnh phúc. Thật hạnh phúc cho HNP.
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
[/align] [/align] [/align] [/align] [/align][/align][/align][/align][/align][/align]Anh khi bước đi về phía trước có bao giờ ngoái lại tìm em trong kí ức ngày xưa. Em vẫn sống trong những kỉ niệm ngày không anh. Vậy thôi... nhọc nhằn cho những năm tháng lãng quên. Sớm thu đi trên con đường trắng xoá hơi sương.Thở cùng không khí với những mảnh đời lam lũ về đêm . Nhìn họ mà em thấy thương thân vạc cò, trong mỗi lần bấm máy hình như có giọt nước mắt lặn trong em.[/align]Lại ngày mới hối hả bước theo họ và theo em, mong manh đến lạ kì. Sà vào quán nước quen tên, ăn vội nắm sôi lạc, uống chén trà nóng có bụi cuộc đời. Mỉm cười với nỗi buồn vu vơ thầm hỏi anh đang sống như thế nào? Mong sao may mắn sẽ theo anh, theo em. [/align]Đã từ lâu em lười chẳng viết được gì mà cũng chẳng có thời gian cho riêng mình. Hình như tư duy cũng cùn mòn đi mất. Buồn quá phải không anh. Và em lại sợ một ngày mới về phải mỏi mệt với đời. Đừng đọc những dòng này rồi anh cũng mệt theo đấy. Có lẽ em cũng nên yêu cả những nhọc nhằn đó thì sẽ thấy con đường đi thật nhẹ nhàng. [/align] [/align] [/align] [/align][/align][/align][/align][/align][/align]Có cơn mưa rơi vào nỗi nhớ [/align]Cho con đường lướt thướt cô đơn [/align][/align][/align][/align]


[/align]
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
 
Buồn quá phải không HNP! Xin có mấy lời san sẻ cùng bạn nhé! Chúc bạn sẽ luôn vui! Bình an!!!!!!!!!!!
 
 
 
 
Người bước đi có khi nào ngoảnh lại?
Một đoạn đường anh đã vội đi qua
Còn lại em với nỗi nhớ bao la
Bao phiền luỵ những ngày không anh đó
Em vẫn đây sống với gì đã có
Với “mảnh đời lam lũ thuộc về đêm”
Những ngày mới hối hả bước theo em
Em thấy đời mong manh ôi kì lạ…
 
Mắt đẫm máu khóc cho tình rơi lệ
Bởi anh nghèo không mua nổi tình em.

Xuân Trường
Đăng nhập để trả lời
0
sương.Thở cùng không khí với những mảnh đời lam lũ về đêm . Nhìn họ mà em thấy thương thân vạc cò, trong mỗi lần bấm máy hình như có giọt nước mắt lặn trong em.
Lại ngày mới hối hả bước theo họ và theo em, mong manh đến lạ kì. Sà vào quán nước quen tên, ăn vội nắm sôi lạc, uống chén trà nóng có bụi cuộc đời. Mỉm cười với nỗi buồn vu vơ thầm hỏi anh đang sống như thế nào? Mong sao may mắn sẽ theo anh, theo em.
Đã từ lâu em lười chẳng viết được gì mà cũng chẳng có thời gian cho riêng mình. Hình như tư duy cũng cùn mòn đi mất. Buồn quá phải không anh. Và em lại sợ một ngày mới về phải mỏi mệt với đời. Đừng đọc những dòng này rồi anh cũng mệt theo đấy
Trích đoạn: Xuan Trương

 
Buồn quá phải không HNP! Xin có mấy lời san sẻ cùng bạn nhé! Chúc bạn sẽ luôn vui! Bình an!!!!!!!!!!!
 
 
 
 
Người bước đi có khi nào ngoảnh lại?
Một đoạn đường anh đã vội đi qua
Còn lại em với nỗi nhớ bao la
Bao phiền luỵ những ngày không anh đó
Em vẫn đây sống với gì đã có
Với “mảnh đời lam lũ thuộc về đêm”
Những ngày mới hối hả bước theo em
Em thấy đời mong manh ôi kì lạ…
 

 
 
Cám ơn bạn những vần thơ thật hay. Mình k biết đến khi nào mới gặp được người ấy. Xa nhau quá mà chỉ mong rằng thời gian đi thật nhanh. Mong được bạn ghé lại nhà chia sẻ với mình nhé.
 
Thân mến
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
 
Cám ơn bạn HNP đã quá khen! Mình cũng là người sống trong thành phố Hà Nội!
Nghe điệu buồn ở nơi đây sao mà trầm lắng quá! Mùa thu Hà Nội rất đẹp! phải không!
À mà nghe bạn tâm sự là ở chỗ bạn có “sôi lạc và trà nóng có bụi đời” ngon lắm hả! bữa nào mời Trường một trầu xem sao nhé !!! he he he!!! Cám ơn và chúc vui nhé! Cầu mong người ấy sẽ sớm trở về bên bạn!
Mắt đẫm máu khóc cho tình rơi lệ
Bởi anh nghèo không mua nổi tình em.

Xuân Trường
Đăng nhập để trả lời
0
Tình ơi xin ngủ yên

Nhạc Nhật
Lời Việt: Đàm Vĩnh Hưng

Nếu biết trước em không hề hối tiếc
Anh nơi đây sẽ không mong chờ
Bao yêu thương đam mê cũng sẽ rời xa
Có những lúc anh nghe dòng nước mắt
Đang trôi theo những bước chân người
Con tim yêu đương ơi ra đi thật sao

Em đâu hay tim anh chỉ có em
Anh ngu ngơ ôm lấy những giấc mơ
Em ra đi mang theo bao khát khao
Còn gì cho nhau

Mai rời xa tình còn nghe xót xa
Mai rời xa đường mình ta với ta
Mai rời xa đời bình yên vắng em
Anh sẽ hoài cô đơn hỡi em

Khóc đi con tim dại khờ tình yêu sẽ qua
Thôi tình ơi xin ngủ yên
Giấc mơ êm đềm


http://www.nhacso.net/Music/Song/Nhac-Nhe/2006/04/05F60EC9/[/align] 
 

 
 
 

MỘT LẦN THÔI


Xin một lần anh hãy quay lại nhìn em
Con phố cũ nắng vẫn về trên lá
Những đêm trắng ngập mình trong tiếng gió
Kỉ niệm nào rong rêu hoaì cổ xưa

Thêm một ngày em lang thang đi mãi
Vùi vào quên là nỗi nhớ về anh
Những quả đắng anh hái em lại nhận
Để bây giờ vết cứa nhói trong tim

Những kí ức tuổi thơ sao lạ quá !
Trò chơi nào cuối cùng ta đã chơi
Một sớm mai bến sông em ngồi hát
Vẫn dịu dàng mái tóc buộc đuôi sam

Xin một lần anh đừng lên lặp lại
Những lời yêu hay những con đường xưa
Với bất kì những người con gái khác
Để em về thanh thản khi mưa rơi

Em nguyên sơ như cây cỏ mới chào đời
Cỏ May đấy có gặp may không nhỉ ?
Vướng chân anh sao anh đành gỡ bỏ
Để bây giờ cỏ biết bám vào đâu ?

Sao một lần anh không quay lại nhìn em
Để em phải hóa thân thành nước mắt
Thành giọt sương trên lá nghe giá buốt
Tìm đến anh khi nắng mai trở về .


 
 

[/align]
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0

Em bảo anh làm thơ
Cho phút đợi chờ diệu vợi
Và còn muốn vần thơ là tiếng nói
Của con tim xao động mãi mạn thuyền
Ngọn gió nào nên duyên
Cho hương thầm quyện mãi
Để lòng ai tê tái
Nỗi nhớ người thiết tha!...
                      10/07!


📎 336
xuantraArq- La vida sigue igual !
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa qua em qua từng con phố hun hút nỗi cô đơn, em chẳng biết đặt tên cho nỗi nhớ như thế nào nữa. Anh yêu...gió rét đến ngọt ngào, nỗi cô đơn cũng ngọt ngào đến tê lòng. Vẫn biết đông nào cũng vậy rất lạnh, lạnh từ trong ra ngoài lạnh cả trên những đầu ngón tay như trêu đùa cho những kẻ lang thang một mình trên con đường vắng. Mưa mỗi lúc một mau hạt càng làm cho bước chân mọi người muốn đi nhanh  hơn. Lẳng lặng với riêng mình lâu lắm rồi em lại thích đi một mình thế này. Nỗi cô đơn đâu chỉ riêng em có mà nó cũng có trong vô vàn những con người kia. Họ cảm nhận bằng những mầu sắc khác nhau thôi. Nhặt lại quanh mình những gì là anh , những gì thuộc về em. Chẳng có gì ngoài lá rụng và những giọt nước mưa buốt giá làm sao. Thôi nhé anh cứ vui với niềm vui mới, em cũng vậy muốn cho anh biết thế nào là sự cô đơn mà em phải nhận khi xa anh và sự lạnh nhạt của anh đối với em...
 
 
 
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Ôi! Con người vẫn sống với cái tư duy "XA VÀ GẦN" , còn đây nữa " TỒN TẠI HAY KHÔNG TỒN TẠI" !Nhưng rồi mọi chúng ta vẫn mang được đi nụ cười trên khoé môi đầy cảm xúc.Anh chắc phải ra đi chỉ vì gần xa cái khoảnh khắc...mà con người chẵng níu kéo bởi tồn tại! Biết bao giờ và biết được nơi đâu !? Cơn gió đầu mùa làm nhàu tiếng chuông chùa nơi xa vắng... Bắng lặng tìm nơi trú ẩn tiếng ngân vang! Chỉ có trong lòng, ở đó con tim có khoảng trống mà con người phải vượt. Dù biết rằng khoảng trống ấy mênh mông !...

📎 341
xuantraArq- La vida sigue igual !
Đăng nhập để trả lời
0
 
 

 
 
CŨ ...

Đừng bảo em lãng quên đi ngày ấy

Hương ngọc lan lãng đãng trả đêm về
Như một ngày thời gian vỡ cơn mê
Trước vỡ vụn viết câu thơ buồn cháy

Đã bao lần trăng gác bóng anh hay ?
Em thèm nhớ hơi ấm anh lạ lùng
Gió bật thức cuốn trôi ...trôi ... đêm trắng
Cứ ngỡ là có mãi mãi là anh

Se sắt cái lạnh ngõ về hút vắng
Hương ngọc lan nồng nã trách vu vơ
Chắc đi tìm giấc mơ không có thật
Đợi độc hành mỏi mệt trong đêm tắt

Về không anh ? lỗi mất đêm trăng sáng
Hỏi về em đấy chỉ là ảo vọng
Lỗi con tim sai nhịp đập em à ...
Nữa vầng trăng chẳng hàn nguyên tình ta

Nửa trái tim sao hòa cùng dòng máu
Đợi trăm năm đi tìm vơi mất nửa
Anh biết không chuyện tình thành cổ tích
Qua phố về ngốc nghếch tuổi lấm lem

Bài thơ cũ hãy cứ trả về kỉ niệm
Kiếm tìm gì khi anh đã lãng quên
Ngủ thật rồi tiếng đàn bên cửa sổ
Gió gọi về chỉ là thoáng lao xao

Một ánh sao trốn mình sau chiếc lá
Trăng ngã mình trước điêu tàn ngiệt ngã
Trái thời gian lăn mình như muốn xóa
Em dối lòng đi nhặt cổ tích xưa .

Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
 
        Phải!khi nỗi cô đơn dâng lên cao ngất cũng là khi mùa đông vừa sang tới! gió rét, lạnh lùng và mưa buốt! nỗi tái tê lại nhân lên gấp bội!
       Anh biết! nhưng em à! Không phải chỉ có mình em nơi ấy đang cô đơn buốt giá đâu em! Nơi đây cũng vậy! anh vẫn luôn nhớ về em… từng ngày, từng ngày… cõi lòng anh vẫn luôn đau…
       Ngày qua đêm đến! hôm nay lại tìm về đây! Lang thang mình anh  bước đi bên bờ hồ Thuỷ Lệ! anh lại về đây như bao nhiêu lần trước…một lần nữa để đi tìm chút kỷ niệm…
Tìm lại một chút gì đó mà em đã bỏ quên ở nơi đây khi tìm đường ra đi rất vội!  bởi có khi nào… em đã quên!!!
       Nhưng không em ạ! Có chăng kỷ niệm chỉ còn lại trong anh,với riêng anh mà thôi! có chút gì đó nghe hư vô và hụt hẫng, hay chăng chỉ là gió… gió mang đến nỗi cô đơn và xua tan làn khói thuốc…gió ngấm trong hồn anh!  nỗi cô đơn của một mảnh hồn đang từng ngày chết lặng!!!
 
 
Quên đi em! mối tình ngang trái
Để lòng mình khỏi phải sầu mang
Tình yêu một thuở lỡ làng
Mình anh ôm hận bễ bàng mà thôi…
 
 
Mắt đẫm máu khóc cho tình rơi lệ
Bởi anh nghèo không mua nổi tình em.

Xuân Trường
Đăng nhập để trả lời
0
Thắp một nén hương !
 

Anh vẫn đến bên đồi
                 thắp một nén cho em !
 
Như vậy cũng đà một năm sao?
Cuộc tình chưa chết chẳng còn bao
Ngày ấy có em lời dung dị
Ngây thơ trong trẻo đẹp làm sao!…
 
Rồi đó nhân tình quay gót đỏ
Nhẹ nhàng thanh thoát tiếng thông reo
Đồi sim ngày ấy không kịp úa
Để khóm mua chẳng tím được bông nào !
 
Anh đang ngồi đây vẫn cồn cào
Hòa với đồi sim như thuở ban đầu
Lung linh hoài niệm hồn ngây ngất
Gió thổi vào anh tự chốn nào?
 
Chưa phải là ngày hai đứa mình gặp mặt
Để Hồ tây sóng nhẹ xôn xao
Cho Trúc bạch đắm chìm trong sương sớm
Cho vần thơ với những tứ thanh tao.!
 
Em ơi! Đắng cay để lại thuở ban đầu
Lơi lả một lần không nói hết
Chỉ biết tình thắp nén hương thơ
Nhờ gió đưa về chốn mộng mơ !
 
Anh vẫn đến bên đồi
                 thắp một nén cho thơ !
                                    2007!
xuantraArq- La vida sigue igual !
Đăng nhập để trả lời
0
Lần gót chân qua con phố cũ
Cố dõi mắt tìm dáng người xưa
Lá cuối mùa Thu về đất ngủ
Heo mây đầy trời gọi gió mưa
 
Vừa đi hết một đoạn đường xa
Chợt ngoái lại nhìn nơi ngõ hẹn
Để biết chẳng còn ai đợi ta !
Phố lập đông rồi , nghe lạnh giá
 
Tình yêu đến , tình yêu đi vội vã
Con phố xưa nay xa mất dáng người
Tiếng nói tiếng cười thôi rộn rã
Bước chân chùng cuối chặng đường xa
 
Biết bao nhiêu ngày tháng trôi qua
Và hơn một lần ta ngoảnh lại
Những ảnh hình xưa dần xa ngái
Rồi có còn ai để nhớ thương !
 
Quên đi tình yêu thế nhân
Trở về thân cỏ cây ......................
Đăng nhập để trả lời
0
 

[/align]
Này nhé thế là Hà Nội đã lạnh rồi đấy . Không cần nghe lời thì thầm của gió đến cây cỏ cũng trú mình. Hai bàn tay cứ xuýt xoa vào nhau, đến nụ cười dấu sau chiếc khăn quấn quanh tóc.Ta đi nghênh ngang trên Đường Cổ Ngư ngóng bầy chim Sâm Cầm chập choạng di cư. Chỉ có gió khoác tên người, trả ta về kỉ niệm nơi đây. Năm tháng vô tâm cứ ngập ngừng chờ đợi, Liệu đêm có trường sinh cho cái rét ngọt ngào cho cỏ dịu dàng, thánh thiện con đường về.
Ta gọi người lên những ngón tay chưa kịp sưởi ấm trên môi, heo may se lòng. Phố thở dài qua tiếng chổi tre, phút thanh thản ta nghe thấy nỗi nhớ theo từng bước chân. Cõng câu hát ru giận hờn ngủ quên,tiễn người đi xa bao lời chưa kịp hết.

Mùa hoa sữa đã tàn anh xa vắng
Đến bao giờ em sẽ hết yêu anh???
[/align][/align]


 [/align][/align] [/align][/align]
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-01 17:03:03Hà Nội Phố>
Tặng Hà Thành

 

[/align]PNT
[/align]

...Ly này ta rót mời ta
Uống chưa say đã xót xa phận mình
Mới ngày nao tóc còn xanh
Mà nay đã bạc, đã giềnh, đã thưa

Rót thêm ly nữa mời ai?
Chia tay mời bạn cõi ngoài vân du
Cỏ xanh đất mát ngàn thu
Trong hơi gió thoảng ai ru hồn người

Chiều cuối năm lá vàng rơi
Ly này ta rót mời người áo xanh
Lòng mưa ngâu , nắng hong hanh
Vàng rêu mái lá, buồn tênh mây trời

Ly này em của ta ơi
Gươm quăng hồ thẳm ta mời ta sao?
Ngựa hồng tung vó trời cao
Áo sồng xưa đã rũ vào hư không

Lưng trời giọt đại hồng chung
Vẳng nghe tiếng mõ mịt mùng quạnh hưu
Vô ngôn, chiều ngẩn ngơ chiều
Vật vờ trôi dạt, con diều đứt dây

Ly này uống nữa thì say
Chốn tà huân cánh én bay về nhà
Một mình ta uống cùng ta
Mộ hoài độc ẩm, xót xa phận mình...



==============

Tan rồi ... ừ nhỉ ... ta say
Một giấc mơ yêu từ nay tiếc gì
Lưng trời mây bạc vờn bay
Sương đêm gợi khúc biệt ly cõi trần
Đêm tàn rồi lại đêm tàn
Cố nhân xa khuất ... thế nhân sao thừa
Tan hợp vẫn biết ngàn xưa
Giai nhân mặc khách có chừa ai đâu
Hẹn gì trùng phùng kiếp sau
Rượu hề ngiêng chén gửi sầu khách thơ
 
[/align]Hà Thành
[/align]
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi nhớ mùa xuân yêu thương...

Như tiếng thời gian gõ nhịp nhẹ thôi cho phút tĩnh lặng một ngày hối hả ngủ say. Chỉ có đêm ta mới nhận ra tiếng mùa đông hát ru đến ngọt ngào.Gió bắc xao xác ngã mình trên những lá bàng già nua, khoảnh khắc bình yên đổ từng giọt ngân nga trong trẻo. Em vẫn chưa nói lời tiễn biệt vậy mà như đã vô tình quên đi lời hiện hữu. Phố về theo những con đường mưa rắc quanh co. Chị bán hoa cười tươi hỏi nhỏ mua hoa lay ơn đi em, đẹp lắm. Mẹ thích hoa này, cha mình cũng vậy hoa cho lời bách hợp, không có chia ly dù xa mấy cũng về hợp phố đấy thôi. Dẫu chỉ là thoáng qua, sao thấy hao gầy dáng mẹ đứng tìm cha. Ta chợt giật mình mới hiểu tóc mẹ đâu còn xanh dòng đời trôi, ta vùng vẫy giữa đôi bờ kỷ niệm, gọi mãi chẳng thành tên, chẳng có con tầu nào trở ta ngược lại với tuổi thơ . Nơi ngõ nhỏ phố cũng nhỏ, ta bế em ngóng tiếng leng keng tầu về chỉ sợ con dốc đá làm mẹ ngã vì trơn. Bóng cha đổ dài trên lối mòn định mệnh, ta sợ cả khi gió lạnh trở về, lạnh đến sưng cả chân tay cha. Mùa đông năm ấy ta chào đời cũng là một mùa đông đã mang cha ta đi mất. Chẳng kịp tặng cha áo ấm đông về.Nơi thế giới bên kia cha có lạnh không? Biết là cổ tích ngủ yên trong miền lặng tuổi thơ, trên những trang giấy trắng buồn thiu. Cho em xin lại ngày xưa ơi...
Cựa mình để hoa khế rơi tím sân, nhớ bầy chim én tìm về với mùa thương nhớ, mỏi mệt không? cho lần di cư nghiệt ngã. Mưa bụi nhẹ nhàng rớt trên mắt huyền...[/align]
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
[/align] [/align]
Tranh họa sĩ Bùi Thanh Phương vẽ tặng.
 
 
Anh
[/align]

Anh đừng giận cơn mưa

Chiều về trên lối nhỏ

Cơn mưa thật dễ bảo

Khóc đấy rồi cười ngay



Em đã thấy mùa thu

Hong khô từng chiếc lá

Đánh rơi lời êm ả

Một lời yêu bên anh



Cháy tận cùng nỗi nhớ

Là tiếng lòng của em

Lá mong manh lá rụng

Thu đã về đêm mơ



Thật lạ một lời yêu

Cho một lần bối dối

Một cái nhìn đắm đuối

Vàng bay theo cuối trời



Có mơ ngày trở lại

Có hồi sinh cho mùa

Có khổ đau nước mắt

Hề gì ... em có anh



Gối đầu lên bài thơ

Trong đêm mưa nhung nhớ

Hà Thành đã không giờ

Hà Thành thức với anh.



 [/align] [/align]
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0


Một mình vẫn...một mình!


Em vẫn một mình có sao đâu
Một mình em là giây phút bắt đầu
Của nghĩ suy là mình còn đứng bóng
Dù mây xa khung trời đầy gió lộng
 
Bâng khuâng mà vẫn chỉ một mình
Em vẫn xinh, xinh thế phải không anh
Cây trúc đẹp vẫn bên đình ngày ấy
Em vươn lên từ đám cây lau sậy
 
Để đón ánh trời ...để được đón anh
Dù có mong manh
Một mình thương lấy vậy...
Thương lấy một mình mà chẵng được anh thương...
Có sao đâu....Đọan tuyệt một con đường
Đường đi tới con tim còn bỏ ngõ
Khoảng trống rộng ken dày bao nỗi nhớ
Cũng chẵng một lần e ấp với khổ đau...
 
Gió chiều nay ai đã vò nhàu
Nặng nhọc thổi để sóng cồn đáy biển!
Đơn côi khao khát một bến bờ...
Phút mủi lòng em lại trút vào thơ !
                                      15/12/2007!
xuantraArq- La vida sigue igual !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-06 15:53:42Hà Nội Phố>




Em bỏ lại mùa thu đã xa quá
Bên dòng sông bến gió cũng ắp buồn
Bông hoa hé giọt sương như đang hát
Mơ một lần mưa xuống phố dịu êm.
[/align]
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Hà Nội Phố





Em bỏ lại mùa thu đã xa quá
Bên dòng sông bến gió cũng ắp buồn
Bông hoa hé giọt sương như đang hát
Mơ một lần mưa xuống phố dịu êm.
[/align]

 
[/align]

 
LŨY THỪA
Thương em biết mấy cho vừa.
Mà lòng rung cảm lũy thừa nhớ nhung
Trần Mạnh Hùng


 
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-06 16:11:44Hà Nội Phố>

HẠ VỀ

Nắng hạ về cho ve hát say sưa
Cho xanh biếc hàng me đùa trong gió
Cho lũ trẻ đầu trần chân đất chạy
Ngêu ngao hò những khúc đồng dao xưa

Trái bàng ơi... ngọt lịm giũa bờ môi
Cùng chú dế hát vang lời say đắm
Đem thả lá trôi theo dòng sông trắng
Mơ con thuyền chở những giấc mơ yêu

Màu phượng hồng ngủ yên giờ thức giấc
Gọi ta về lảnh lót lời Đỗ Quyên
Gã bạn học nhìn ta cười bối rối
Ta dại khờ nào có hiểu gì đâu?

Cất đôi bướm ép khô dòng lưu bút
Gửi lại thời áo trắng tuổi mộng mơ .

Hoa tháng năm ở nơi đây chỉ nhiều phượng và bằng lăng . Thơ cũ viết lại tặng các bạn sinh tháng năm.
Hôm qua bọn ve đã kêu toáng bên góc phố nhà mình .
[/align]
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Vời vợi mây cao núi ngả chiều
Đã kẻ phong trần lụi vì yêu

có phải qua sông đò khoan nhặt
Nửa vời xuân đến bến sầu liêu


Thắt lòng ai đã lần biệt ly
nếp nhăn đâu xóa nhớ những gì
dõi bóng dặm ngàn trơ đời bụi
hồn chết trên sông lãng đãng hoài

Trăng thanh ngả bóng cợt giai nhân
miền thương nhẹ gót phù du vân
Câu thơ đêm lạnh tình nhân thế
Rủ bóng mơ hoang tiếc xuân tàn.
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-07 07:29:30Hà Nội Phố>
 

 
Thời gian rất cũ


Ta về quán trọ chốn nhân gian

Ngồi trông hàng nắng ngỡ như tàn
Dạo khúc biệt li trên bến vắng
Nửa đời ta chảy, lục bình tan

Ngủ yên như đá, ngã đồi hoang
Gió đã qua đi... nắng chẳng màng
Mưa rơi không đủ che mầu nhớ
Sợi khói bay vèo khô môi đau

Người còn phiêu lãng với ngày sau
Xanh xao mộng ước buồn ngơ sầu
lập lờ... tôi khóc ngang nơi cũ
Khép lại rưng rưng sóng vỡ bờ

Lại bắt đầu thôi lại bắt đầu
Hồn nhỏ đi hoang rêu rao đời
khô queo mùa hạ còn khát gió
Chân bước tôi về đã chiều phai.
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: BichPhuong



 
Mười hai bến nước em trở thành sỏi đá
Ngần ấy của cuộc đời cũng đủ để lên hương...
Một mai....bước vô cõi vô thuờng
Nhưng điều vân vướng nuôi em một thời !



 


Một ngày gió trở lá vàng
Mù u chín trái ,sáo sang sông buồn
Gọi chi lời hát trao duyên
Đò ơi ...lỡ nhịp lục bình về đâu
Lên chùa xin hẹn kiếp sau
Bạch thầy ... gửi lại mối sầu bến sông
Mười hai bến nước đục trong
Cúi đầu rơi lệ sáo không muốn về .

Một ngày hỏi chàng lối về
Xóm Đoài mây trắng hẹn thề nơi đâu ???


 
 
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 » »»