<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-27 13:12:25Minh Tuấn>

MẤY BẬN MỒ CÔI.
Mất cha mất mẹ phải mồ côi
Thổn thức xanh xao khóc nỗi đời
Biển vỗ sóng tình mang khắp ngả
Trời tuôn mưa nợ , trải muôn nơi
Mòn mỏi bước đời có khổ không
Sắc thu đã nhạt áng mây hồng
Đường trần xuôi ngược in thân bóng
Góc lẻ đơn côi lực bất tòng.
Gió đi qua cửa vọng bên song
Nghiêng bóng trăng soi chốn lạnh lòng
Chợt tiếc tuổi thơ đầy ảo mộng
Mẹ cha cho đủ những niềm mong.
Khô ráp bàn tay cha dắt con
Dạo chơi lối cũ mãi không mòn
Khẳng khiu thân mẹ khi bồng ẵm
Đưa võng ru con giọng nước non.
Bút viết thơ lay khói tím chiều
Tiếng lòng gió thả bóng cô liêu
Chiều thu tơi tả trăm hồn lá
Ngơ ngác xếp buồn đã bấy nhiêu.
Vần thơ gửi nhớ tấm lòng son
Nghĩa mẹ tình cha chẳng hao mòn
Gío lạnh sầu đông không khắc khoải
Mây trôi xuân đến ấm lòng con.
MINH TUẤN





![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
) đôi ba dòng![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)








[/color]





![[:)]](/images/smiley/s1.gif)


