Trích đoạn: Minh Tuấn
VUI BUỒN...MÃI THÔI
Trời cao khi nắng khi mưa
Trần gian quanh quẩn bốn mùa nối nhau
Buồn vui như những nhịp cầu
Nối từ cuộc sống vào sâu cõi lòng.
Ước như mây trắng thong dong
Quẩn quanh cũng chỉ như dòng nước trôi
Ước như những cánh chim trời
Bay xa đâu thể quên nơi tổ làm.
Khó khăn ngập lối trần gian
Bàn chân cố gắng ,cơ hàn cũng qua
Sướng vui gặp những lụa là
Tự nhiên gặp khó ,như hoa mau tàn.
Ta gom một chút thở than
Thả vàng muôn lá ,theo làn gió thu
Con tim đỡ nặng suy tư
Mặc đời trôi chảy ,giống từ ngày xưa...
MINH TUẤN
BUỒN...VUI
Buồn vui nói mấy cho vưà
Cuộc đời dưa đẩy đẩy đưa vận người
Xuống lên lên xuống khóc cười
Trần gian bể ái rã rời tâm can
Làm người thì phải gian nan
Chuyện xưa tích cũ...muôn vàn đắng cay
Thế gian khổ hận từng ngày
Nếu lòng yên định chẳng cay đắng buồn
Phận đời là dòng mắt tuôn
Từ khi xuất hiện đã buông tiếng: OÀ...!
Đưá trẻ sinh khóc oa...oa...
Chào đời không phải cười xoà hả hê
Đưa vai gánh những nặng nề
Thất tình lục dục giăng bề tứ tung
Đọc sánh hiểu được khôn cùng
Vũ trụ đảo lộn riêng chung nhập hoà
Thức tâm đẩy những phiền hà
Chữ buồn biến mất...hoan ca yêu đời.
Sương Anh
Huynh ơi, ai cũng có những nỗi buồn riêng cả, có điều biết giấu để nguôi ngoai mà vui với mọi người, nếu có chỉ là...một thoáng nào đó mình không kìm chế được, Muội nói dzị đúng hôn? Chúc Huynh vui ha...


![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)





![[;)]](/images/smiley/s4.gif)













