
NHỚ BẠN
Người đi để nấm đất con
Tình xưa còn mãi chẳng mòn sớm trưa
Tuổi xuân gửi tiếng gió đùa
Ước xanh ngọn cỏ đã thưa lệ lòng.
Xa thời kỷ niệm đầy đong
Tìm trong kí ức một dòng thời gian
Ngước trông mây khói mơ màng
Nén nhang tảo mộ chiều hoang nỗi niềm
Trái tim cất giữ sầu riêng
Mỗi xuân nhớ bạn thoáng phiền mắt môi
Nhớ ngày thấy bóng Thiên Lôi
Đem tin báo tử mất rồi bạn ơi...
Quạnh hưu nấm đất cuộc đời
Bạn nơi lạnh lẽo ,lệ rơi lòng mình
Mỗi lần thấy nắng rung rinh
tưởng trong kẽ lá tấm tình ngày xưa.
Xuân này giọt nắng còn thưa
Chồn chân bên mộ gió lùa lạnh băng
Tình son sắt ,nghĩa kim bằng
Câu thơ nhớ bạn như dằm...Có hay?
MINH TUẤN

















![[:)]](/images/smiley/s1.gif)










