Đoản mệnh
Thời nhỏ tôi được theo hầu cậu chủ tôi trong việc đèn sách. Thân phận Tiểu đồng tôi không biết chữ nghĩa cũng lấy làm xấu hổ khi đứng hầu cậu chủ tôi tiếp khách tài tử văn nhân. Không cam chịu số phận nên tôi quyết học lỏm cậu chủ tôi, nhân một lần cậu chủ buồn vì không có bạn đối đáp văn thơ tôi bèn đọc cho cậu chủ tôi nghe bài thơ tôi làm:
Tiểu đồng cũng học làm thơ
Khiến người ta đọc ngây ngô tức cười
Đã không biết dốt thì thôi
Nói ra ngọng nghịu để người ta chê
Có tình mang thú đam mê
Những mong nương ánh sao khuê cậy nhờ
Không ngờ cậu chủ tôi khen:
- Giỏi , đúng là gần đèn thì sáng, phải thế chứ , chủ nào tớ ấy mới xứng đôi. Từ nay cậu sẽ dạy cho Tiểu đồng thêm để thỉnh thoảng thả con cóc nhảy mua vui cho cậu.
Khỏi nói tôi vui mừng như thế nào nhưng tôi có ngờ đâu rằng đó chính là bước ngoặt của cuộc đời khiến suốt đời tôi bị ám ảnh bởi tai hoạ : Đoản mệnh.
Số là như thế này:
Một lần theo hầu cậu tôi cùng nhóm bạn văn nhân của cậu lên đền thờ Thánh , tức cảnh sinh thơ cậu chủ và các bạn của cậu nhặt viên gạch non đề thơ nối vần lên cổng đền như sau:
Hôm nay chúng ta lên thăm đền
Tức cảnh sinh thơ để lại tên
Tiểu đồng bốn đứa hầu bên cạnh
Nhạc gió reo vang rộn bốn bên
Các cậu chủ đang đắc ý cười vui vẻ thì thì bỗng phía sau có tiếng e hèm, ngoảnh lại thấy một Bà mắt sáng quắc, chau mày chỉ tay vào mặt các cậu chủ rồi đọc một lèo có vẻ giận giữ lắm:
“Dắt díu nhau lên chốn của thiền
Cũng đòi học nói nói không lên
Ai về nhắn nhủ phường lòi tói
Muốn sống đem vôi quét trả đền”
Các cậu chủ sợ quá lấm lét rủ nhau chuồn thẳng, báo hại mấy tên Tiểu đồng phải đi xin vôi quét cổng đền đến tận chiều mới được tha về.
Lần cuối cùng tôi được theo hầu cậu là lần đi vãn cảnh chùa Hương Sơn, một ngôi chùa nổi tiếng linh thiêng có lịch sử lâu đời. Trèo qua bao nhiêu gập ghềnh núi đá mới lên được sân chùa, lũ Tiểu đồng mệt bở hơi tai nhưng các cậu chủ lại hứng khởi làm thơ nối vần:
Trên chùa lủng lẳng giá treo chuông
Úp xuống trông giống như cái nơm
Các Cụ đúc bằng đồng điếu đấy
Cứ đấm chày vào lại kêu boong.
Các cậu chủ lại rôm rả bình luận thơ ứng tác mà hay không kém gì thơ của các thi hào thời xưa.
Chả biết Sư Cụ trụ trì ra từ bao giờ mà đã lên tiếng.
- Mô phật! thiện tai …thiện tai …! Các thí chủ cho hỏi trong vùng ta có ông thợ mộc nào đóng quan tài giỏi xin chỉ cho bần tăng với.
Các cậu chủ trố mắt ngạc nhiên không hiểu Sư Cụ nói gì thì được nghe giải thích:
- Bần tăng đã có lời nguyền là nếu gặp được ai làm thơ dốt hơn mình thì sẽ được HOÁ để về miền cực lạc. Hôm nay thật là ngày có phúc của bần tăng, các thí chủ đã giúp bần tăng toại nguyện rồi.
Nghe Sư Cụ nói xong các cậu chủ mắt trợn ngược, ú ớ rồi từ từ gục xuống sân chùa. Tôi hoảng hồn cắm đầu cắm cổ chạy xuống núi. Từ bấy đến giờ tôi đi chăn trâu cắt cỏ cho một nhà khác ở một vùng xa xôi. Ở đó không ai biết tôi là ai.
Cứ mỗi ngày khi nắng chiều phai nhạt, đàn cò trắng lả lơi bay về phía cánh rừng xa , tôi đủng đỉnh cưỡi trâu về nhà, nó vừa đi vừa nhai cỏ trong miệng trệu trạo, mắt lờ đờ chả để ý gì đến cảnh vật xung quanh. Và do bị nhiễm cái bệnh của cậu chủ tôi , tôi lại tức cảnh sinh thơ:
Chiều hoàng hôn mây trời giăng tím
Chấp chới cánh cò lượn phía xa
Trâu đủng đỉnh hàm nhai trệu trạo
Trên đời sướng nhất Tiểu đồng ta.
Nhẩm xong tuyệt tác của mình tôi bỗng giật mình : Thôi chết rồi lời nguyền của sư cụ chùa Hương Sơn sắp ứng nghiệm rồi.
Gửi Tu Tang
Xưa nay cứ tưởng thơ mình hay
Gặp thầy , thầy phán cho câu này
"Con ơi,con làm thơ như vậy
Đã sớm cho thầy toại nguyện đây"
Hihi,chị cũng giật mình mới nhận ra thơ mình chán ẹc...thôi đành bỏ Thư Quán mà về bệnh viện chăm sóc bệnh nhân thui em nhẻ
...Chị cảm ơn Tu Tang đã có câu chuyện vui hài hước mà thật thâm thúy,chúc em luôn vui,khỏe và có nhiều thơ vui,chuyện vui góp vui cho mọi người nhé
Chị Thái Anh