📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

mua hoa dai -

899 trả lời, 112.272 lượt xem — Trang 24 / 30
Trích đoạn: thaianh49

Đoản mệnh

Thời nhỏ tôi được theo hầu cậu chủ tôi trong việc đèn sách. Thân phận Tiểu đồng tôi không biết chữ nghĩa cũng lấy làm xấu hổ khi đứng hầu cậu chủ tôi tiếp khách tài tử văn nhân. Không cam chịu số phận nên tôi quyết học lỏm cậu chủ tôi, nhân một lần cậu chủ buồn vì không có bạn đối đáp văn thơ tôi bèn đọc cho cậu chủ tôi nghe bài thơ tôi làm:

Tiểu đồng cũng học làm thơ
Khiến người ta đọc ngây ngô tức cười
Đã không biết dốt thì thôi
Nói ra ngọng nghịu để người ta chê
Có tình mang thú đam mê
Những mong nương ánh sao khuê cậy nhờ

Không ngờ cậu chủ tôi khen:
- Giỏi , đúng là gần đèn thì sáng, phải thế chứ , chủ nào tớ ấy mới xứng đôi. Từ nay cậu sẽ dạy cho Tiểu đồng thêm để thỉnh thoảng thả con cóc nhảy mua vui cho cậu.
Khỏi nói tôi vui mừng như thế nào nhưng tôi có ngờ đâu rằng đó chính là bước ngoặt của cuộc đời khiến suốt đời tôi bị ám ảnh bởi tai hoạ : Đoản mệnh.
Số là như thế này:
Một lần theo hầu cậu tôi cùng nhóm bạn văn nhân của cậu lên đền thờ Thánh , tức cảnh sinh thơ cậu chủ và các bạn của cậu nhặt viên gạch non đề thơ nối vần lên cổng đền như sau:

Hôm nay chúng ta lên thăm đền
Tức cảnh sinh thơ để lại tên
Tiểu đồng bốn đứa hầu bên cạnh
Nhạc gió reo vang rộn bốn bên

Các cậu chủ đang đắc ý cười vui vẻ thì thì bỗng phía sau có tiếng e hèm, ngoảnh lại thấy một Bà mắt sáng quắc, chau mày chỉ tay vào mặt các cậu chủ rồi đọc một lèo có vẻ giận giữ lắm:

“Dắt díu nhau lên chốn của thiền
Cũng đòi học nói nói không lên
Ai về nhắn nhủ phường lòi tói
Muốn sống đem vôi quét trả đền”

Các cậu chủ sợ quá lấm lét rủ nhau chuồn thẳng, báo hại mấy tên Tiểu đồng phải đi xin vôi quét cổng đền đến tận chiều mới được tha về.
Lần cuối cùng tôi được theo hầu cậu là lần đi vãn cảnh chùa Hương Sơn, một ngôi chùa nổi tiếng linh thiêng có lịch sử lâu đời. Trèo qua bao nhiêu gập ghềnh núi đá mới lên được sân chùa, lũ Tiểu đồng mệt bở hơi tai nhưng các cậu chủ lại hứng khởi làm thơ nối vần:

Trên chùa lủng lẳng giá treo chuông
Úp xuống trông giống như cái nơm
Các Cụ đúc bằng đồng điếu đấy
Cứ đấm chày vào lại kêu boong.

Các cậu chủ lại rôm rả bình luận thơ ứng tác mà hay không kém gì thơ của các thi hào thời xưa.

Chả biết Sư Cụ trụ trì ra từ bao giờ mà đã lên tiếng.
- Mô phật! thiện tai …thiện tai …! Các thí chủ cho hỏi trong vùng ta có ông thợ mộc nào đóng quan tài giỏi xin chỉ cho bần tăng với.
Các cậu chủ trố mắt ngạc nhiên không hiểu Sư Cụ nói gì thì được nghe giải thích:
- Bần tăng đã có lời nguyền là nếu gặp được ai làm thơ dốt hơn mình thì sẽ được HOÁ để về miền cực lạc. Hôm nay thật là ngày có phúc của bần tăng, các thí chủ đã giúp bần tăng toại nguyện rồi.
Nghe Sư Cụ nói xong các cậu chủ mắt trợn ngược, ú ớ rồi từ từ gục xuống sân chùa. Tôi hoảng hồn cắm đầu cắm cổ chạy xuống núi. Từ bấy đến giờ tôi đi chăn trâu cắt cỏ cho một nhà khác ở một vùng xa xôi. Ở đó không ai biết tôi là ai.

Cứ mỗi ngày khi nắng chiều phai nhạt, đàn cò trắng lả lơi bay về phía cánh rừng xa , tôi đủng đỉnh cưỡi trâu về nhà, nó vừa đi vừa nhai cỏ trong miệng trệu trạo, mắt lờ đờ chả để ý gì đến cảnh vật xung quanh. Và do bị nhiễm cái bệnh của cậu chủ tôi , tôi lại tức cảnh sinh thơ:

Chiều hoàng hôn mây trời giăng tím
Chấp chới cánh cò lượn phía xa
Trâu đủng đỉnh hàm nhai trệu trạo
Trên đời sướng nhất Tiểu đồng ta.

Nhẩm xong tuyệt tác của mình tôi bỗng giật mình : Thôi chết rồi lời nguyền của sư cụ chùa Hương Sơn sắp ứng nghiệm rồi.


Gửi Tu Tang
 
Xưa nay cứ tưởng thơ mình hay
Gặp thầy , thầy phán cho câu này
"Con ơi,con làm thơ như vậy
Đã sớm cho thầy toại nguyện đây"
 
Hihi,chị cũng giật mình mới nhận ra thơ mình chán ẹc...thôi đành bỏ Thư Quán mà về bệnh viện chăm sóc bệnh nhân thui em nhẻ
...Chị cảm ơn Tu Tang đã có câu chuyện vui hài hước mà thật thâm thúy,chúc em luôn vui,khỏe và có nhiều thơ vui,chuyện vui góp vui cho mọi người nhé
Chị Thái Anh
 


 
híc , U uiiiiiiii! U là cậu chủ , con là tiểu Đồng. Thôi con cũng dzìa..chăn trâu đây.[8|] 
 
 
 
TÌM VỀ TUỔI THƠ
 
Con về lại với miền quê
Nghe con sóng nước vỗ về từng đêm
Nghe ngọn gió biển êm đềm
Ru con qua hết nổi chìm bể dâu
 
Con về nhặt trái sầu đâu
Cất vào nỗi nhớ nén sâu đáy lòng
Nhìn sông thay nước bao dòng
Nhìn mây lơ lửng sáng hồng bình minh
 
Đi trên bãi cát quê mình
Ngắm từng cây cỏ lung linh nắng hè
Bờ lau cát trắng vuốt ve
Bàn chân đùa nước thỏa thuê nỗi buồn
 
Mỗi khi mưa bất chợt tuôn
Con nhìn suối nước núi non thì thào
Núi cho dòng nước ngọt ngào
Bọt tung trắng xóa cồn cào con tim
 
Nhìn thác nước muốn đi tìm
Ngày xưa nghịch ngợm hái sim núi rừng
Trưa hè hò hét tưng bừng
Ùa nhau lên núi hái chùm "cò ke"
 
Đem về bắn pháo tí toe
Âm thanh "tách tách"..tuổi thơ tuyệt vời
Lớn khôn xa mãi phương trời
Giờ ngồi nhớ lại ngẩn người "tiếc ngơ"
MT*love
 
( thui chít U ui...!! Lời sư cụ sắp được ứng nghiệm rùi...!! hic..![:(])
 
 

yêu
Truyện ngắn
4-3-4-3-6-8
hú hồn...xỉu
cafe
đi cho biết đó đây
bói đây...
thông báo đổi tên
các mem có nhu cầu in ấn và thiết kế sách, xin vui lòng liên hệ mtl
chúc vui và như ý !
viết như thế nào là quyền của tôi, tôi thích. Còn đọc hay không, là quyền của
Đăng nhập để trả lời
0

Đoản mệnh

Thời nhỏ tôi được theo hầu cậu chủ tôi trong việc đèn sách. Thân phận Tiểu đồng tôi không biết chữ nghĩa cũng lấy làm xấu hổ khi đứng hầu cậu chủ tôi tiếp khách tài tử văn nhân. Không cam chịu số phận nên tôi quyết học lỏm cậu chủ tôi, nhân một lần cậu chủ buồn vì không có bạn đối đáp văn thơ tôi bèn đọc cho cậu chủ tôi nghe bài thơ tôi làm:

Tiểu đồng cũng học làm thơ
Khiến người ta đọc ngây ngô tức cười
Đã không biết dốt thì thôi
Nói ra ngọng nghịu để người ta chê
Có tình mang thú đam mê
Những mong nương ánh sao khuê cậy nhờ

Không ngờ cậu chủ tôi khen:
- Giỏi , đúng là gần đèn thì sáng, phải thế chứ , chủ nào tớ ấy mới xứng đôi. Từ nay cậu sẽ dạy cho Tiểu đồng thêm để thỉnh thoảng thả con cóc nhảy mua vui cho cậu.
Khỏi nói tôi vui mừng như thế nào nhưng tôi có ngờ đâu rằng đó chính là bước ngoặt của cuộc đời khiến suốt đời tôi bị ám ảnh bởi tai hoạ : Đoản mệnh.
Số là như thế này:
Một lần theo hầu cậu tôi cùng nhóm bạn văn nhân của cậu lên đền thờ Thánh , tức cảnh sinh thơ cậu chủ và các bạn của cậu nhặt viên gạch non đề thơ nối vần lên cổng đền như sau:

Hôm nay chúng ta lên thăm đền
Tức cảnh sinh thơ để lại tên
Tiểu đồng bốn đứa hầu bên cạnh
Nhạc gió reo vang rộn bốn bên

Các cậu chủ đang đắc ý cười vui vẻ thì thì bỗng phía sau có tiếng e hèm, ngoảnh lại thấy một Bà mắt sáng quắc, chau mày chỉ tay vào mặt các cậu chủ rồi đọc một lèo có vẻ giận giữ lắm:

“Dắt díu nhau lên chốn của thiền
Cũng đòi học nói nói không lên
Ai về nhắn nhủ phường lòi tói
Muốn sống đem vôi quét trả đền”

Các cậu chủ sợ quá lấm lét rủ nhau chuồn thẳng, báo hại mấy tên Tiểu đồng phải đi xin vôi quét cổng đền đến tận chiều mới được tha về.
Lần cuối cùng tôi được theo hầu cậu là lần đi vãn cảnh chùa Hương Sơn, một ngôi chùa nổi tiếng linh thiêng có lịch sử lâu đời. Trèo qua bao nhiêu gập ghềnh núi đá mới lên được sân chùa, lũ Tiểu đồng mệt bở hơi tai nhưng các cậu chủ lại hứng khởi làm thơ nối vần:

Trên chùa lủng lẳng giá treo chuông
Úp xuống trông giống như cái nơm
Các Cụ đúc bằng đồng điếu đấy
Cứ đấm chày vào lại kêu boong.

Các cậu chủ lại rôm rả bình luận thơ ứng tác mà hay không kém gì thơ của các thi hào thời xưa.

Chả biết Sư Cụ trụ trì ra từ bao giờ mà đã lên tiếng.
- Mô phật! thiện tai …thiện tai …! Các thí chủ cho hỏi trong vùng ta có ông thợ mộc nào đóng quan tài giỏi xin chỉ cho bần tăng với.
Các cậu chủ trố mắt ngạc nhiên không hiểu Sư Cụ nói gì thì được nghe giải thích:
- Bần tăng đã có lời nguyền là nếu gặp được ai làm thơ dốt hơn mình thì sẽ được HOÁ để về miền cực lạc. Hôm nay thật là ngày có phúc của bần tăng, các thí chủ đã giúp bần tăng toại nguyện rồi.
Nghe Sư Cụ nói xong các cậu chủ mắt trợn ngược, ú ớ rồi từ từ gục xuống sân chùa. Tôi hoảng hồn cắm đầu cắm cổ chạy xuống núi. Từ bấy đến giờ tôi đi chăn trâu cắt cỏ cho một nhà khác ở một vùng xa xôi. Ở đó không ai biết tôi là ai.

Cứ mỗi ngày khi nắng chiều phai nhạt, đàn cò trắng lả lơi bay về phía cánh rừng xa , tôi đủng đỉnh cưỡi trâu về nhà, nó vừa đi vừa nhai cỏ trong miệng trệu trạo, mắt lờ đờ chả để ý gì đến cảnh vật xung quanh. Và do bị nhiễm cái bệnh của cậu chủ tôi , tôi lại tức cảnh sinh thơ:

Chiều hoàng hôn mây trời giăng tím
Chấp chới cánh cò lượn phía xa
Trâu đủng đỉnh hàm nhai trệu trạo
Trên đời sướng nhất Tiểu đồng ta.

Nhẩm xong tuyệt tác của mình tôi bỗng giật mình : Thôi chết rồi lời nguyền của sư cụ chùa Hương Sơn sắp ứng nghiệm rồi.


Gửi Tu Tang
 
Xưa nay cứ tưởng thơ mình hay
Gặp thầy , thầy phán cho câu này
"Con ơi,con làm thơ như vậy
Đã sớm cho thầy toại nguyện đây"
 
Hihi,chị cũng giật mình mới nhận ra thơ mình chán ẹc...thôi đành bỏ Thư Quán mà về bệnh viện chăm sóc bệnh nhân thui em nhẻ
...Chị cảm ơn Tu Tang đã có câu chuyện vui hài hước mà thật thâm thúy,chúc em luôn vui,khỏe và có nhiều thơ vui,chuyện vui góp vui cho mọi người nhé
Chị Thái Anh
 



híc , U uiiiiiiii! U là cậu chủ , con là tiểu Đồng. Thôi con cũng dzìa..chăn trâu đây.[8|] 
 
 
 
TÌM VỀ TUỔI THƠ
 
Con về lại với miền quê
Nghe con sóng nước vỗ về từng đêm
Nghe ngọn gió biển êm đềm
Ru con qua hết nổi chìm bể dâu
 
Con về nhặt trái sầu đâu
Cất vào nỗi nhớ nén sâu đáy lòng
Nhìn sông thay nước bao dòng
Nhìn mây lơ lửng sáng hồng bình minh
 
Đi trên bãi cát quê mình
Ngắm từng cây cỏ lung linh nắng hè
Bờ lau cát trắng vuốt ve
Bàn chân đùa nước thỏa thuê nỗi buồn
 
Mỗi khi mưa bất chợt tuôn
Con nhìn suối nước núi non thì thào
Núi cho dòng nước ngọt ngào
Bọt tung trắng xóa cồn cào con tim
 
Nhìn thác nước muốn đi tìm
Ngày xưa nghịch ngợm hái sim núi rừng
Trưa hè hò hét tưng bừng
Ùa nhau lên núi hái chùm "cò ke"
 
Đem về bắn pháo tí toe
Âm thanh "tách tách"..tuổi thơ tuyệt vời
Lớn khôn xa mãi phương trời
Giờ ngồi nhớ lại ngẩn người "tiếc ngơ"
MT*love
 
( thui chít U ui...!! Lời sư cụ sắp được ứng nghiệm rùi...!! hic..![:(]
 

U thấy thơ u dở ẹc rồi
Thơ con còn trẻ chửa đen thui
Thầy sư có đọc chắc chỉ ngất
Chưa đến nỗi thầy phải chết thui ( đọc thơ u thầy chết thẳng cẳng..)
 
Con theo hầu u phải chỉnh chu
Đừng có hấp tấp học thơ mù
Thơ u viết rồi...u chẳng hiểu
Hỏi người khác đọc hiểu cái chi?
 
hehe..con gái u ơi,bài thơ của con được đấy,đừng bỏ chạy,thầy sư có đọc cũng chỉ ngất là cùng thui
Thái Anh
 
 




THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0
 
Triết lý Y khoa


Lúc nhỏ nghe các bậc cao niên nói chuyện với nhau thường hay nói câu:
“ Thông bất thống - thống bất thông”

cứ tưởng các cụ nói chữ nho chơi cho vui nhưng sau lớn lên đi học tôi mới hiểu đó là một triết lý Y khoa . Cơ thể con người vốn là một bộ máy vận động không ngừng và chịu sự tác động của môi trường bên ngoài vũ trụ . Khi sự vận động bên trong thông suốt thì cơ thể khoẻ mạnh (thông bất thống) và ngược lại khi bị cơ thể bệnh là do sự chuyển hoá bên trong không thông suốt .(thống bất thông). Ví dụ đơn giản như con đường thông thì dòng xe xuôi ngược bình thường còn khi đường bị tắc mọi sự trở lên hỗn độn loạn xạ . Triết lý này chứng minh luận điểm của môn dưỡng sinh trong sách Tàu:
“Thầy thuốc tốt nhất là chính bản thân mình, thuốc tốt nhất là vận động, vận động tốt nhất là đi bộ”.

Trong thực tế cuộc sống những Cụ sống thọ lâu ngoài cái căn cơ trời phú cho là có một cơ thể khoẻ mạnh hoàn hảo nhưng yếu tố quyết định việc các Cụ sống thọ là trong suốt cuộc đời các Cụ vận động không ngừng .

Nói đến thơ Hồ Chí Minh ít ai để ý là Bác Hồ cũng nêu lên một triết lý Y khoa thể hiện trong Bài thơ:


“Sáu mươi tuổi hãy còn xuân chán
So với ông Bành vẫn thiếu niên
Ăn khoẻ ngủ ngon làm việc khoẻ .
Trần mà như thế kém gì tiên”.


Ở đây Bác đã nêu lên ba tiêu chuẩn về một người khoẻ mạnh:
- Ăn khoẻ : ăn khoẻ ở đây bao gồm ăn ngon miệng , ăn đủ nhu cầu năng lượng phục vụ cho hoạt động của cơ thể . Một cơ thể có hệ chuyển hoá vật chất tốt mới có thể “ăn khoẻ”. Nên nhớ là trong thời kỳ kháng chiến 9 năm cuộc sống của Bác trên rừng Việt Bắc vô cùng gian khổ : “ Khoai bùi trong dạ, sắn thơm trong lòng” và “ Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng”.
- Ngủ ngon : bao gồm ngủ đẫy giấc, không mộng mị khi tỉnh dậy cơ thể rất hưng phấn sảng khoái : chứng tỏ cơ thể ta có một hệ thần kinh cực tốt.
- Làm việc khoẻ : bao gồm làm việc luôn luôn ở trạng thái hưng phấn, đạt hiệu suất cao trong công việc, và khi công việc cần sự cố gắng thì càng làm việc càng thấy hứng thú có thể làm được những việc ngoài sức tưởng tượng ban đầu . Thì thực tế trong bóng đá chứng minh rõ điều này : khi đội bóng yếu hơn chơi với phong độ cao hơn khả năng vốn có thì có thể thắng đối phương mạnh hơn mình rất nhiều.

Một cơ thể có đủ ba tiêu chuẩn như trên là một cơ thể khoẻ mạnh hoàn hảo và cuộc sống dù trong hoàn cảnh nào cũng thấy mình chẳng khác gì tiên.
Nếu ai bảo không đúng thì hãy xem định nghĩa về sức khoẻ của Tổ chức Y tế thế giới : “ Sức khoẻ là là trạng thái của cơ thể hoàn toàn thoải mái về vật chất và tinh thần không bao gồm bệnh tật hay dị tật”
Ví dụ : các vận động viên khuyết tật có sức khoẻ tốt không ? tốt quá đi chứ. Một Huấn luyên viên võ thuật mấy lần thay van tim, cầu thủ thay thận vẫn đủ sức khoẻ dự giải ơ – rô ; Họ rõ ràng đang có bệnh nhưng vẫn đang có sức khoẻ tốt đấy chứ .
Xin cảm ơn quý vị đã ghé đọc và xin cho ý kiến thêm cho phong phú để có thêm phương tiện làm cho mình luôn khoẻ mạnh.

Xin tặng quý vị mấy câu thơ về trạng thái sức khoẻ tốt :

Vui vẻ chết như cày xong thửa ruộng
Lòng khoẻ nhẹ anh dân quê sung sướng
Ngả mình trên liếp cỏ ngủ ngon lành
Và trong mơ thơm ngát cánh đồng xanh
Vui nhẹ đến trên môi cười hy vọng
( Tố Hữu)
Đăng nhập để trả lời
0
   TRÍCH ĐOẠN CỦA TÚ TĂNG
Triết lý Y khoa


Lúc nhỏ nghe các bậc cao niên nói chuyện với nhau thường hay nói câu:
“ Thông bất thống - thống bất thông”

cứ tưởng các cụ nói chữ nho chơi cho vui nhưng sau lớn lên đi học tôi mới hiểu đó là một triết lý Y khoa . Cơ thể con người vốn là một bộ máy vận động không ngừng và chịu sự tác động của môi trường bên ngoài vũ trụ . Khi sự vận động bên trong thông suốt thì cơ thể khoẻ mạnh (thông bất thống) và ngược lại khi bị cơ thể bệnh là do sự chuyển hoá bên trong không thông suốt .(thống bất thông). Ví dụ đơn giản như con đường thông thì dòng xe xuôi ngược bình thường còn khi đường bị tắc mọi sự trở lên hỗn độn loạn xạ . Triết lý này chứng minh luận điểm của môn dưỡng sinh trong sách Tàu:
“Thầy thuốc tốt nhất là chính bản thân mình, thuốc tốt nhất là vận động, vận động tốt nhất là đi bộ”.

Trong thực tế cuộc sống những Cụ sống thọ lâu ngoài cái căn cơ trời phú cho là có một cơ thể khoẻ mạnh hoàn hảo nhưng yếu tố quyết định việc các Cụ sống thọ là trong suốt cuộc đời các Cụ vận động không ngừng .

Nói đến thơ Hồ Chí Minh ít ai để ý là Bác Hồ cũng nêu lên một triết lý Y khoa thể hiện trong Bài thơ:

Triết lý Y khoa


Lúc nhỏ nghe các bậc cao niên nói chuyện với nhau thường hay nói câu:
“ Thông bất thống - thống bất thông”

cứ tưởng các cụ nói chữ nho chơi cho vui nhưng sau lớn lên đi học tôi mới hiểu đó là một triết lý Y khoa . Cơ thể con người vốn là một bộ máy vận động không ngừng và chịu sự tác động của môi trường bên ngoài vũ trụ . Khi sự vận động bên trong thông suốt thì cơ thể khoẻ mạnh (thông bất thống) và ngược lại khi bị cơ thể bệnh là do sự chuyển hoá bên trong không thông suốt .(thống bất thông). Ví dụ đơn giản như con đường thông thì dòng xe xuôi ngược bình thường còn khi đường bị tắc mọi sự trở lên hỗn độn loạn xạ . Triết lý này chứng minh luận điểm của môn dưỡng sinh trong sách Tàu:
“Thầy thuốc tốt nhất là chính bản thân mình, thuốc tốt nhất là vận động, vận động tốt nhất là đi bộ”.

Trong thực tế cuộc sống những Cụ sống thọ lâu ngoài cái căn cơ trời phú cho là có một cơ thể khoẻ mạnh hoàn hảo nhưng yếu tố quyết định việc các Cụ sống thọ là trong suốt cuộc đời các Cụ vận động không ngừng .

Nói đến thơ Hồ Chí Minh ít ai để ý là Bác Hồ cũng nêu lên một triết lý Y khoa thể hiện trong Bài thơ:


“Sáu mươi tuổi hãy còn xuân chán
So với ông Bành vẫn thiếu niên
Ăn khoẻ ngủ ngon làm việc khoẻ .
Trần mà như thế kém gì tiên”.


Ở đây Bác đã nêu lên ba tiêu chuẩn về một người khoẻ mạnh:
- Ăn khoẻ : ăn khoẻ ở đây bao gồm ăn ngon miệng , ăn đủ nhu cầu năng lượng phục vụ cho hoạt động của cơ thể . Một cơ thể có hệ chuyển hoá vật chất tốt mới có thể “ăn khoẻ”. Nên nhớ là trong thời kỳ kháng chiến 9 năm cuộc sống của Bác trên rừng Việt Bắc vô cùng gian khổ : “ Khoai bùi trong dạ, sắn thơm trong lòng” và “ Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng”.
- Ngủ ngon : bao gồm ngủ đẫy giấc, không mộng mị khi tỉnh dậy cơ thể rất hưng phấn sảng khoái : chứng tỏ cơ thể ta có một hệ thần kinh cực tốt.
- Làm việc khoẻ : bao gồm làm việc luôn luôn ở trạng thái hưng phấn, đạt hiệu suất cao trong công việc, và khi công việc cần sự cố gắng thì càng làm việc càng thấy hứng thú có thể làm được những việc ngoài sức tưởng tượng ban đầu . Thì thực tế trong bóng đá chứng minh rõ điều này : khi đội bóng yếu hơn chơi với phong độ cao hơn khả năng vốn có thì có thể thắng đối phương mạnh hơn mình rất nhiều.

Một cơ thể có đủ ba tiêu chuẩn như trên là một cơ thể khoẻ mạnh hoàn hảo và cuộc sống dù trong hoàn cảnh nào cũng thấy mình chẳng khác gì tiên.
Nếu ai bảo không đúng thì hãy xem định nghĩa về sức khoẻ của Tổ chức Y tế thế giới : “ Sức khoẻ là là trạng thái của cơ thể hoàn toàn thoải mái về vật chất và tinh thần không bao gồm bệnh tật hay dị tật”
Ví dụ : các vận động viên khuyết tật có sức khoẻ tốt không ? tốt quá đi chứ. Một Huấn luyên viên võ thuật mấy lần thay van tim, cầu thủ thay thận vẫn đủ sức khoẻ dự giải ơ – rô ; Họ rõ ràng đang có bệnh nhưng vẫn đang có sức khoẻ tốt đấy chứ .
Xin cảm ơn quý vị đã ghé đọc và xin cho ý kiến thêm cho phong phú để có thêm phương tiện làm cho mình luôn khoẻ mạnh.

Xin tặng quý vị mấy câu thơ về trạng thái sức khoẻ tốt :

Vui vẻ chết như cày xong thửa ruộng
Lòng khoẻ nhẹ anh dân quê sung sướng
Ngả mình trên liếp cỏ ngủ ngon lành
Và trong mơ thơm ngát cánh đồng xanh
Vui nhẹ đến trên môi cười hy vọng
( Tố Hữu)


Thân Gửi Tu Tang,đọc câu chuyện của em,và nhất là khổ thơ sau của Bác làm chị vui ,xin đăng lại vào đây bài thơ vui để mọi người cùng chia sẻ,nhất là các bác đã ngoại sáu mươi


“Sáu mươi tuổi hãy còn xuân chán
So với ông Bành vẫn thiếu niên
Ăn khoẻ ngủ ngon làm việc khoẻ .
Trần mà như thế kém gì tiên”.
(Thơ Bác Hồ)
 
 

      TUỔI SÁU MƯƠI
       (Tặng các bà)
Có một bà già tuổi sáu mươi
Ngồi trong cửa sổ nhoẻn miệng cười
Ước thầm trẻ lại đôi mươi nhỉ
Để cũng được yêu như mọi người
 
Có một bà già tuổi sáu mươi
Đứng trước gương soi nhoẻn miệng cười
Chắp tay bà khấn xin trời đất
Cho bà đẹp lại tuổi xuân tươi...
 
Bà ngẫm thời gian đã lâu đâu
Kỷ niệm ngây thơ mối tình đầu
Như vừa mới đó hôm qua đó
Đẹp mãi trong bà có quên đâu
 
Bà trách cái gương chẳng nhiệm màu
Để biến bà thành nữ tiên nâu
Đêm trăng hóng gió lầu khuê các
Đọc mãi thơ tình cùng một chàng si...
Thơ viết 2007
Thái Anh
 








THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0



     Quê Ngoại Chiều Hôm (Tranh vẽ photoshop của Lâm Chiêu Đồng )

                 
      QUê NGOẠI CHIỀU HÔM


  Con đã về đây quê ngoại ơi !
  Nắng chẳng còn vương...sẫm tối rồi
 Trăng lên chênh chếch bên rìa xóm
 Thôn ngoại dịu yên thấp thoáng đèn...


  Con bước giao thời giữa ngày đêm
  Mộng mơ nhìn sông nước êm đềm
  Hồn con thả nổi trên dòng chảy
 Trăng vội theo chân bước qua thềm...


  Con đi lâu về thương nhớ thêm
  Ngoại già móm mém nụ cười hiền
  Ôm con như thể còn thơ quá
  Xoa đầu ngoại nhủ" hệt giống cha"


  Bao năm trăng ngoại vẫn hiền hòa
  Như tình con yêu ngoại thiết tha
  Quê hương với con là tất cả
  Ở đâu rồi...con vẫn có quê ta

        19/5/09
        Thái Anh









THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-22 11:35:09Tutang>
Tình xưa

Em ơi nhớ mối tình xưa
Đôi mình tha thiết duyên ưa mặn nồng
Thế rồi em vội theo chồng
Để anh lẻ bóng nỗi lòng đơn côi

Mây đen giăng kín bầu trời
Đùng đoàng sấm chớp mưa rơi nhạt nhoà
Mình anh lầm lũi về nhà
Ổ rơm vùi giấc khóc oà rưng rưng

Em ơi em có biết chăng
Tình ta đứt đoạn nửa chừng bi ai
Vì em duyên dáng trang đài
Còn anh là kẻ bất tài phu xe
Môn đăng hộ đối khắt khe
Cha mẹ tính toán nhiều bề tương lai
Nên bắt em phải lấy ai
Cao sang giàu có ở nơi xa vời

Em đâu có phụ tình tôi
Bằng chứng là lệ em rơi ướt đường
Anh đau khổ đến khôn lường
Tự an ủi vẫn có tình trong em
Dù cho vò võ đêm đêm
Vẫn say giấc mộng êm đềm tình ta

Một hôm bỗng dậy tiếng ca
Đưa đường chỉ lối anh ra ngoài đồng
Trời ơi trăng sáng mênh mông
Lồng lộng gió mát mây hồng nhởn  nhơ
Lặng ngồi bên bến anh chờ
Bỗng bà cá sấu bất ngờ nổi lên
Hàm răng rin rít như rên
Nói rằng ơi hỡi cái tên này khùng
Nước mắt ta có mấy thùng
Đem ra khóc nốt đền tình cho mi

Từ đấy tôi tỉnh cơn si
Không còn lưu luyến chút gì...TÌNH XƯA.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-22 23:04:22thaianh49>
 
 
MÙA HÈ CỦA ANH
 
 
Anh đang có một mùa hè sôi động
Tiếng ve kêu gọi nhớ đến xao lòng
Anh đang có một mùa hè rất mộng
Phút thả lòng hóng mát dưới hàng me...
 
 
Cánh phượng rung rinh khoe sắc chiều về
Anh đủng đỉnh bước bên hồ gió nhẹ
Cây xôn xao hát lời ru khe khẽ
Anh có nhớ về mùa phượng rất xa...
 
 
Có cơn mưa rào bất chợt đi qua
Để anh nghe tiếng sấm rền của hạ
Giờ mình anh nấp sau vòm lá
Có hạt mưa nào sà xuống lòng anh
 
 
Ghế đá nào ngày ấy của em, anh ?
Dưới vòm cây soải dài ra con sóng
Ta có nhau như hình với bóng
Như nước mặt hồ xao động lăn tăn
 
 
Em vẫn nhớ có lần ngồi bên sóng
Nghe rì rào phượng đỏ hát tình ca
Em cứ nhớ một buổi chiều nắng hạ
Cơn mưa rào bỗng làm ướt đôi ta...
 
 
Mùa phượng về em đang ở rất xa
Nghe cô đơn buồn vương trong dạ
Giữ cho em những hương nồng của hạ
Như mặt hồ đã in bóng hai ta...
 
Mùa phượng 22/5/09
Thái Anh
 




THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-16 14:13:00thaianh49>

    Tiếng Rao Trưa, Tranh xé dán (Collage) LCĐ,
[/align]        ( Những bài họa về tranh)

[/align]


          
 
              Một đời thương khó chẳng kêu than
           Quang gánh phố đông những bước mòn
                   Bán cả mồ hôi cùng cạn lực
                   Mua về cơm áo để nuôi con

                  Không hề khiếp sợ đời đen bạc
               Cũng chẳng than van kiếp khổ còn
                   Miễn sao lũ trẻ mai khôn lớn
               Thành tài sự nghiệp ửng màu son
                     12/6/09
                  Đông Hòa - Nguyễn Chí Hiệp

                     
                                   MẸ


               Nắng trưa chiều mẹ đâu quản ngại
              Đôi vai gầy mẹ rong ruổi sớm hôm
                   Cho nụ cười con thơ no ấm
          Vun vén cuộc đời hạnh phúc thật đơn sơ...
 
               Hình mẹ ngày xưa tựa con bây giờ
             Cũng sớm hôm oằn vai gầy trăn trở
                Việc nước việc nhà,lo ăn đủ bữa
            Chống chọi cuộc đời bao nỗi bon chen...
 
                                    Mẹ ơi,
      Nhưng hạnh phúc gì hơn khi con mình hiếu thảo
                  Biết công mẹ dày cao như núi
              Đã rèn mình cho mẹ già không tủi
                Hy sinh cả đời lẫm lũi sớm hôm
 
                    Mẹ và con-Là hai người mẹ
                        Của hai tầm thế hệ
                     Nhưng đời nào cũng thế
              Mẹ là người cao cả nhất trần gian
 
                               13/6/09

                                 Thái Anh





[/align]




THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-28 00:03:23thaianh49>
"Hoa Hồng Cát" là một tuyền thuyết ,có một chàng trai giữa sa mạc nóng khô,chàng hết nước và đã ngất đi,trong cơn mơ có một cô gái xinh đẹp hiện về,chàng tỉnh dậy,cố dốc giọt nước cuối vào miêng...nhưng giọt nước đã vội rơi xuống cát...và cũng đồng thời xuất hiện đóa hồng lung linh...chàng nâng đóa hoa trên tay mãn nguện nằm xuống sa mạc...
Trên thực tế hoa hồng cát là những tinh thể tíc tụ từ cát và hoa là có thật bàng tinh thể đó


                                      






  HOA HỒNG CÁT
 
Ô ! Là bông hồng cát
Giữa sa mạc hoang vu
Làm say lòng lữ khách
Nơi sa mạc mịt mù...
 
Trên đầu anh là nắng
Dưới chân anh cát vàng
Bông hoa đẹp dịu dàng
Anh ngã lòng say đắm...
 
Anh đi xa muôn dặm
Bỗng gặp hoa chốn này
Nâng trên tay ngất ngây
Một nụ tình chớm nở
 
Trời cứ nắng cứ gió
Sa mạc cứ cằn khô
Vẫn tồn sinh trong đó
Mầm lãng mạn bất ngờ...
 
18/6/09
Thái Anh




THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0



BÔNG HỒNG CÁT




CÀNG VƯƠNG ÂN TÌNH


Nắng thiêu sa mạc mênh mông
Không làm cháy rụi đoá hồng ngát hương
Không làm phai nhạt yêu thương
Nắng càng thiêu đốt càng vương ân tình...
Người lính - 27.6.2009
Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0


CÀNG VƯƠNG ÂN TÌNH


Nắng thiêu sa mạc mênh mông
Không làm cháy rụi đoá hồng ngát hương
Không làm phai nhạt yêu thương
Nắng càng thiêu đốt càng vương ân tình...
Người lính - 27.6.2009

_____________________________

Chị cảm ơn em đã vào chia sẻ bài thơ...đúng vậy,giữa mênh mông sa mạc khô cằn,tình yêu vẫn tồn tại ,vẫn lãng mạn...
Chúc em chiều cuối tuần vui nhé
Chị Thái Anh




THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0



Chút tình năm xưa

Tôi đón em giữa ngả ba đường
Thoáng tình nào thương ngày xưa cũ
Đâu hỡi , mùa thu có về nữa
Có hỏi em đời ước mơ gì !

Ôi , nước mắt vừa úa hoen mi
Lời buồn ơi ! Xin đừng thêm thắt
Để em mỏi mòn quay bước ngược
Để em chẳng biết tình nơi đâu

Ôi, ngày tháng hỡi ! Xin qua mau
Xin trả em giấc ngủ bình thường
Cho em một nụ hoa chớm nở
Để em còn vui kỷ niệm xưa...

Để em nhớ mãi một chiều mưa
Ngày năm ấy còn có tôi bên ... người

Đông Hòa-Nguyễn Chí Hiệp
01.12.2008
 
 


ĐÊM MƯA SÀI GÒN
 
Mưa rơi làm chi mưa ơi
Em khóc bên anh đã cạn lời
Để rồi nhìn nhau giờ li biệt
Mắt em lệ ướt đã hoen mờ...
 
Mai rồi anh còn hẹn đón đưa
Để em tìm hơi ấm tình xưa
Hay đêm nay cũng là đêm cuối
Gió cuốn tình nồng bay theo mưa...
 
Mưa Sài Gòn ! Đêm mưa Sài Gòn
Một kỷ niệm buồn thật khó quên
Cho em được ôm anh lần cuối
Giữa ngã ba đường mưa ướt trơn...
 
Tạm biết nhau rồi anh yêu ơi
Có đủ gì đâu bấy nhiêu lời
Làm sao dỗ được con tim khóc
Em sẽ mất anh đến trọn đời...
 
27/6/09
Thái Anh




THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-09 21:00:26thaianh49>
   
 

 
CHIỀU BUỒN
 
Em ngồi đếm lá vàng rơi
Ngắm mảng hoàng hôn phía cuối trời
Mây lãng đãng qua chiều tím lịm
Một con tàu rời bến ra khơi...
 
Chỉ mình em và chỉ em thôi
Thả hồn rong ruổi với mây trời
Gọi về phương ấy xa xôi lắm
Tình có còn không hỡi tình ơi
 
Hạ rồi qua,thu sẽ đến mà
Đất cằn khao khát giọt mưa sa
Em đếm rụng rồi bao chiếc lá
Lo sợ tình mình sẽ phôi pha...
 
Chiều tím vắng anh-chiều tím buồn
Chạnh lòng phút nhớ em lệ tuôn
Một nửa trăng nghiêng trời viễn xứ
Sao trăng lặng lẽ để ta buồn
 
07/7//09
Thái Anh
 




THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-10 15:53:14Liên Thơ>
Trích đoạn: thaianh49


 
CHIỀU BUỒN
 Em ngồi đếm lá vàng rơi
Ngắm mảng hoàng hôn phía cuối trời
Mây lãng đãng qua chiều tím lịm
Một con tàu rời bến ra khơi...
 
Chỉ mình em và chỉ em thôi
Thả hồn rong ruổi với mây trời
Gọi về phương ấy xa xôi lắm
Tình có còn không hỡi tình ơi
 
Hạ rồi qua,thu sẽ đến mà
Đất cằn khao khát giọt mưa sa
Em đếm rụng rồi bao chiếc lá
Lo sợ tình mình sẽ phôi pha...
 
Chiều tím vắng anh-chiều tím buồn
Chạnh lòng phút nhớ em lệ tuôn
Một nửa trăng nghiêng trời viễn xứ
Sao trăng lặng lẽ để ta buồn
                     07/7//09
               Thái Anh
Niềm tin
Chiều vắng anh yêu nên chiều buồn
Bởi trong im ắng... trong quạnh  vắng
Gió cuốn mùa đi, lá ...lá vương ...
Trong tim em vẫn ngày mong nhớ
Đêm hẹn thề le lói sao khuya
Chớp lên ánh thép niềm tin sáng
Rọi xuống đời ta vạn rực hồng...
            Lê Minh Liên Thanh Thơ
            Đêm 10/7/2009

 

Đăng nhập để trả lời
0



CHIỀU BUỒN
Em ngồi đếm lá vàng rơi
Ngắm mảng hoàng hôn phía cuối trời
Mây lãng đãng qua chiều tím lịm
Một con tàu rời bến ra khơi...

Chỉ mình em và chỉ em thôi
Thả hồn rong ruổi với mây trời
Gọi về phương ấy xa xôi lắm
Tình có còn không hỡi tình ơi

Hạ rồi qua,thu sẽ đến mà
Đất cằn khao khát giọt mưa sa
Em đếm rụng rồi bao chiếc lá
Lo sợ tình mình sẽ phôi pha...

Chiều tím vắng anh-chiều tím buồn
Chạnh lòng phút nhớ em lệ tuôn
Một nửa trăng nghiêng trời viễn xứ
Sao trăng lặng lẽ để ta buồn
07/7//09
Thái Anh


Niềm tin
Chiều vắng anh yêu nên chiều buồn
Bởi trong im ắng... trong quạnh vắng
Gió cuốn mùa đi, lá ...lá vương ...
Trong tim em vẫn ngày mong nhớ
Đêm hẹn thề le lói sao khuya
Chớp lên ánh thép niềm tin sáng
Rọi xuống đời ta vạn rực hồng...
Lê Minh Liên Thanh Thơ
Đêm 10/7/2009
 
 
Vắng anh em buồn lắm
Em nhớ về cắp mắt ngời ánh thép
EM nhớ về lời nồng nàn anh yêu
Muốn được trong vòng tay ấm áp
Mà xa vời vợi anh yêu ơi...
 
hihi,Liên Thơ ơi,chị vui cùng em mấy câu
Chúc em những ngày cuối tuần thiệt vui nhé
Chị Thái Anh
11/7/09




THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-12 10:50:45thaianh49>



SÔNG TRĂNG(Ảnh photoshop của Lâm Chiêu Đồng)


     SÔNG TRĂNG


Đầu tuần bóng nguyệt nhẹ trôi
Có đôi trai gái đang ngồi thả câu
Thuyền trăng lơ lửng trên đầu
Sóng xô cùng sóng một màu vàng non...


Chòng chành kia mái thuyền con
Sớm hôm bì bõm khua mòn tháng năm
Sông dịu hiền,cá lượn quanh
Người theo rong đuổi sương đằm áo phai


Đêm nghe vẳng tiếng thuyền chài
Hò trên sông vắng để ai mủi lòng
Em chèo anh thả lưới nhong
Tìm con cá quẫy dưới dòng nước trôi


Cá đầy anh với em ngồi
Bóng trăng êm dịu chếch rồi xa xa
Phút giây huyền diệu riêng ta
Gió hiu hiu thổi...Nguyệt tà tà nghiêng...

12/7/09
Thái Anh





THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0


Chị ơi

Em vào thăm chị chúc chị vui nhé,
Vịnh Ánh Trăng
ĐÊM ĐÔNG
Tại Anh
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: thaianh49

   
[color=#3300ff][size=4][size=5] 
CHIỀU BUỒN
 
Em ngồi đếm lá vàng rơi
Ngắm mảng hoàng hôn phía cuối trời
Mây lãng đãng qua chiều tím lịm
Một con tàu rời bến ra khơi...
 
Chỉ mình em và chỉ em thôi
Thả hồn rong ruổi với mây trời
Gọi về phương ấy xa xôi lắm
Tình có còn không hỡi tình ơi
 
Hạ rồi qua,thu sẽ đến mà
Đất cằn khao khát giọt mưa sa
Em đếm rụng rồi bao chiếc lá
Lo sợ tình mình sẽ phôi pha...
 
Chiều tím vắng anh-chiều tím buồn
Chạnh lòng phút nhớ em lệ tuôn
Một nửa trăng nghiêng trời viễn xứ
Sao trăng lặng lẽ để ta buồn
 
07/7//09
Thái Anh
 

***
HAI MẢNH TÌNH YÊU

Hàng cây chết lặng cùng tôi đứng
Con tàu xẻ gió cuốn em đi.
Hạt nắng theo nhau về vụn vỡ
Linh hồn đổ nát nợ trăm năm

Tình yêu góp nhặt từ hai mảnh
Mảnh nọ nơi này, mảnh chốn kia
Yêu nhau trong cái chia xa ấy
Giật mình vụn nát thấy trong tim


Đinh Phương
Chúc mừng Thái Anh với những vần thơ lãng mạn.
Đăng nhập để trả lời
0

CHIỀU BUỒN
 
Em ngồi đếm lá vàng rơi

Ngắm mảng hoàng hôn phía cuối trời

Mây lãng đãng qua chiều tím lịm

Một con tàu rời bến ra khơi...

 
Chỉ mình em và chỉ em thôi

Thả hồn rong ruổi với mây trời

Gọi về phương ấy xa xôi lắm

Tình có còn không hỡi tình ơi

 
Hạ rồi qua,thu sẽ đến mà

Đất cằn khao khát giọt mưa sa

Em đếm rụng rồi bao chiếc lá

Lo sợ tình mình sẽ phôi pha...

 
Chiều tím vắng anh-chiều tím buồn

Chạnh lòng phút nhớ em lệ tuôn

Một nửa trăng nghiêng trời viễn xứ

Sao trăng lặng lẽ để ta buồn

 
07/7//09

Thái Anh

 

***
HAI MẢNH TÌNH YÊU

Hàng cây chết lặng cùng tôi đứng
Con tàu xẻ gió cuốn em đi.
Hạt nắng theo nhau về vụn vỡ
Linh hồn đổ nát nợ trăm năm

Tình yêu góp nhặt từ hai mảnh
Mảnh nọ nơi này, mảnh chốn kia
Yêu nhau trong cái chia xa ấy
Giật mình vụn nát thấy trong tim


Đinh Phương
Chúc mừng Thái Anh với những vần thơ lãng mạn.
 
 
 
HAI NỬA VẦNG TRĂNG
 
Em rong ruổi đất người viễn xứ
Để tình heo hắt những buồn thương
Trăng nghiêng chếch nửa về hai phía
Vương sầu hai nửa những chia phôi
 
Xin cho tình ghép lại thành đôi
Cho anh có em mãi trong đời
Thu về bao lá vàng trút vội
Em thật buồn nhìn chiếc lá đơn côi
 
Chị Thái Anh cảm ơn Đinh Phương đã đọc thơ và có bài họa cùng chị thật hay...chị cũng họa cùng em,mong rằng em luôn qua trang thơ của chị để chia sẻ
Chị Thái Anh
 
 




THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0


Lâu chẳng đến thăm u Thái anh
Hai cô con gái trẻ lại xinh
Đồ gàn mang thuổng đào cả cụm
U kinh

Nguyen The Duyen
 



hehe,

Chàng rể Nguyễn Duyên Thế

Người ta khen u tốt số ghê
Kén được chàng rể vểnh râu trê
Nó có lòng tham thì vô đáy
Mẹ có hai con...nó muốn khuân cả về
 
Thảo nào nó có bộ râu trê !
 
U chúc con được con gái u nó chiếu cố cho nhé


Lâu rồi em mới ghé nơi đây
Ngờ đâu chị có một rể hay
Tiếc rằng có tuổi nên không dám
Nhận chị làm u ...cho đỡ ...gay (ế) hihihi


ATT

 
Trăng Thu ơi cứ nhận u đi
U sẽ tìm cho rể nhu mì...
Sẽ là chú rể mà con quý
Tìm ngày tháng đẹp...con vu quy...
hehe...còn ai muốn làm con gái u Thái Anh thì mau đăng ký nghe...
Thái Anh






THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-27 05:00:21Nhân Sơn>
Trích đoạn: thaianh49

Lâu chẳng đến thăm u Thái anh
Hai cô con gái trẻ lại xinh
Đồ gàn mang thuổng đào cả cụm
U kinh

Nguyen The Duyen
 



hehe,

Chàng rể Nguyễn Duyên Thế

Người ta khen u tốt số ghê
Kén được chàng rể vểnh râu trê
Nó có lòng tham thì vô đáy
Mẹ có hai con...nó muốn khuân cả về
 
Thảo nào nó có bộ râu trê !
 
U chúc con được con gái u nó chiếu cố cho nhé


Lâu rồi em mới ghé nơi đây
Ngờ đâu chị có một rể hay
Tiếc rằng có tuổi nên không dám
Nhận chị làm u ...cho đỡ ...gay (ế) hihihi


ATT


Trăng Thu ơi cứ nhận u đi
U sẽ tìm cho rể nhu mì...
Sẽ là chú rể mà con quý
Tìm ngày tháng đẹp...con vu quy...
hehe...còn ai muốn làm con gái u Thái Anh thì mau đăng ký nghe...
Thái Anh



Trăng Thu gọi chị bằng U
Nhân Sơn vội vả chạy vù đến ngay
Nhờ chị hợp tác cho hai
Nếu được gặp mặt ngày mai cưới liền...[:D][:D] 
-Nhân Sơn- 
Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0

Lâu rồi em mới ghé nơi đây
Ngờ đâu chị có một rể hay
Tiếc rằng có tuổi nên không dám
Nhận chị làm u ...cho đỡ ...gay (ế) hihihi


ATT


Trăng Thu ơi cứ nhận u đi
U sẽ tìm cho rể nhu mì...
Sẽ là chú rể mà con quý
Tìm ngày tháng đẹp...con vu quy...
hehe...còn ai muốn làm con gái u Thái Anh thì mau đăng ký nghe...
Thái Anh



Trăng Thu gọi chị bằng U
Nhân Sơn vội vả chạy vù đến ngay
Nhờ chị hợp tác cho hai
Nếu được gặp mặt ngày mai cưới liền...[:D][:D] 
-Nhân Sơn- 


Trăng đâu rồi có về đây mau
Chú rể tương lai chắc là giầu
Đòi cưới con mẹ ngay lập tức
Con xem mà được...hãy gật đầu
U Thái Anh




THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: thaianh49

Lâu rồi em mới ghé nơi đây
Ngờ đâu chị có một rể hay
Tiếc rằng có tuổi nên không dám
Nhận chị làm u ...cho đỡ ...gay (ế) hihihi


ATT


Trăng Thu ơi cứ nhận u đi
U sẽ tìm cho rể nhu mì...
Sẽ là chú rể mà con quý
Tìm ngày tháng đẹp...con vu quy...
hehe...còn ai muốn làm con gái u Thái Anh thì mau đăng ký nghe...
Thái Anh



Trăng Thu gọi chị bằng U
Nhân Sơn vội vả chạy vù đến ngay
Nhờ chị hợp tác cho hai
Nếu được gặp mặt ngày mai cưới liền...[:D][:D] 
-Nhân Sơn- 


Trăng đâu rồi có về đây mau
Chú rể tương lai chắc là giầu
Đòi cưới con mẹ ngay lập tức
Con xem mà được...hãy gật đầu
U Thái Anh

Trăng già đâu dám gọi (chị) là u
Tưởng bở. gặp ra họ té ù
Lại trách u (Thái) Anh treo đầu khác (*)
Thế là chị mất một khoản...thu (món thách cưới)[:D][:D][:D]

anhtrangthu

(*)Treo đầu dê bán thịt chó
Vịnh Ánh Trăng
ĐÊM ĐÔNG
Tại Anh
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Hỏi chị Thái Anh
 
Sao có lắm người gọi chị - bu
Xem ra ẩn giấu những tù mù
Mối mai tay mát phen này trúng
Hả u?
 
kimrbl


K.N 

nợ lòng 
TÔI BÁN NỖI BUỒN 
EM ĐI BƠI
Tập làm thơ Đường 

 
Đăng nhập để trả lời
0

Hỏi chị Thái Anh
 
Sao có lắm người gọi chị - bu
Xem ra ẩn giấu những tù mù
Mối mai tay mát phen này trúng
Hả u?
 
kimrbl

Kimbl hỏi thị chị xin thưa
Đừng như thầy bói nói thừa nghe Kimbl
Anh nào muốn cưới đến tìm
Nhà cao cửa rộng,Drime là xoàng
Xe hơi bốn cửa đàng hoàng
Cưới xin,ăn hỏi nhà hàng loại sang
Kimbl mà muốn xí một nàng
Mau sang đây gọi "u này"...u gả cho...
 
hehe,chị dành cho Kimbl một cô con gái nhé...dừng nghi ngờ chị Kimbl ơi
Mai là ngày lễ,chúc ngày nghỉ vui nhé
Chị Thái Anh
 
 
 
 




THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-03 08:04:50Huyền Băng>

Mùa thu em đã thương chồng
Ngồi bên song cửa mắt trông xa vời

 
Chồng em nơi ấy xa xôi
Biển xanh sóng dữ đơn côi một mình

 
Đêm dài chắc đã nhớ tình
Cũng như em vậy đêm tìm nhớ thương

 
Gieo về tận cõi vô thường
Giấc mơ tuyệt đẹp bên vườn đầy hoa

 
Bên nhau thôi những xót xa
Tình nồng say đắm đậm đà nụ hôn

 
Quyện trong mây khói mênh mông
Vòng tay hạnh phúc với chồng mà thôi

 
Ước rằng sớm đến mà thôi
Người về vui với bóng người tình chung

 
đông hòa Nguyễn Chí Hiệp
27.08.2009

 
 
    THỦY CHUNG
 
Gái ngoan trọn đạo theo chồng
Trai khôn chiều vợ một lòng thủy chung
 
Xa xôi cách trở núi sông
Lòng em luôn nhớ những mong ngày về
 
Bao năm em sống xa quê
Mà yêu thương vẫn lời thề không phai
 
Còn bao ngày rộng tháng dài
Mà tình yêu ấy chẳng phai tấc lòng
 
Đến khi đầu bạc răng long
Thủy chung ta vẫn một lòng sắt son
02/9/09
Thái Anh 
 
 
r




THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-03 12:18:49thaianh49>
Thái Anh cảm ơn Huyền Băng đã đưa bài thơ "Thủy chung" của Thái Anh vào thư viện nhé,giờ này Thái Anh đang rơi lệ đứng trước bàn thờ khấn cho mè vào ngày rằm,và cũng đang viết cho mẹ vài lời nhân mùa Vu Lan
 
 
                RẰM THÁNG BẢY
 
Con thắp nén hương con khấn mẹ về
bao năm dài con vẫn sống xa quê
Bàn thờ bát hương nơi xứ lạ
Con vẫn chăm nom để luôn có mẹ về
 
Giá mà đêm nay con ngủ mê
Gặp mẹ yêu để con được cận kề
Nâng niu vuốt ve làn tóc bạc
Và bao điều con muốn tỷ tê
 
Trong khói bay đốm đỏ nén hương
Thoáng đôi mắt mẹ thật yêu thương
Nhìn con như thưở còn thơ lắm
Theo con ấm áp cả hôm rằm...
 
Con rơi giọt lệ con lặng buồn
Trước bàn thờ mong mẹ luôn luôn
Bình an và yêu con mãi mãi
Dù nghĩa mẹ con chưa kịp đáp đền
 
Rằm tháng bảy -quý sửu 2009
(03-9/09)
viết tặng mẹ
Thái Anh
 




THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0
SÔNG TRĂNG

Đêm này sáng nhẹ bầu trời
Cùng em ngồi lại móc mồi thả câu
Thuyền mây lơ lửng trên đầu
Sóng xô đuổi sóng một màu vàng non...

Chòng chành nghiêng mái thuyền con
Tay chèo bì bõm khua mòn tháng năm
Nhấp nhô sông lượn khúc quanh
Người theo bóng nhạt sương đằm áo phai

Giữa khuya vẳng tiếng thuyền chài
Hò trên sông vắng để ai mủi lòng
Em chèo anh thả lưới rong
Tìm con cá quẫy dưới dòng nước trôi

Dựa lưng anh với em ngồi
Ánh ngà hiền dịu đã rời xa xôi
Phút giây êm ái tuyệt vời
Nhẹ nhàng ru khẽ trăng bơi giữa dòng  

12/7/09
Thái Anh

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-14 07:12:40Mây Hạ>
Trích :
 HOA HỒNG CÁT
 
...Ô ! Là bông hồng cát
Giữa sa mạc hoang vu ...
(THÁI ANH)

GIẤC MƠ BÔNG HỒNG CÁT

Em làm bông hồng cát

Đến sa mạc cùng anh
Tìm giấc mơ mong manh
Cháy cùng người cơn khát

MH làm bông hồng cát đến sa mạc cùng "anh" Thái Anh nhé!
Mới gặp mà MH đã trêu chị TA rồi đây!
MH vẫn thường ghé "Mùa Hoa Dại" và "Ghen" để được đọc những
bài thơ rất dí dỏm và vô cùng dễ thương của chị
Dù chậm trễ , và cũng chỉ có 4 câu thơ mộc mạc này thôi, nhưng
MH rất mong được chị đón nhận MH chị nhé!
Nhìn tấm ảnh của chị sao MH có cảm giác gần gũi quá chị à!
Ba của MH ngày xưa là đồng nghiệp của chị đấy ạ!(Ngành Y)
Ba phục vụ trong quân đội chị ạ, sau giải phóng không lâu thì ba mất
(lúc MH còn bé tí chị à)
Có lẽ vì vậy mà MH thấy chị thật gần gũi với MH!
MH kính đến chị những lời chúc tốt đẹp nhất!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích :
HOA HỒNG CÁT

...Ô ! Là bông hồng cát
Giữa sa mạc hoang vu ...
(THÁI ANH)




GIẤC MƠ BÔNG HỒNG CÁT

Em làm bông hồng cát
Đến sa mạc cùng anh
Tìm giấc mơ mong manh
Cháy cùng người cơn khát

MH làm bông hồng cát đến sa mạc cùng "anh" Thái Anh nhé!
Mới gặp mà MH đã trêu chị TA rồi đây!
MH vẫn thường ghé "Mùa Hoa Dại" và "Ghen" để được đọc những
bài thơ rất dí dỏm và vô cùng dễ thương của chị
Dù chậm trễ , và cũng chỉ có 4 câu thơ mộc mạc này thôi, nhưng
MH rất mong được chị đón nhận MH chị nhé!
Nhìn tấm ảnh của chị sao MH có cảm giác gần gũi quá chị à!
Ba của MH ngày xưa là đồng nghiệp của chị đấy ạ!(Ngành Y)
Ba phục vụ trong quân đội chị ạ, sau giải phóng không lâu thì ba mất
(lúc MH còn bé tí chị à)
Có lẽ vì vậy mà MH thấy chị thật gần gũi với MH!
MH kính đến chị những lời chúc tốt đẹp nhất!

 
Chị Thái Anh chào em Mây Hạ,chị rất vui khi có thêm một người bạn thơ,một người em mà thích thơ của chị và nhất là con đồng nghiệp của chị...chúc em luôn vui và viết nhiều,viết hay ,chị sẽ dành thời gian đến đọc thơ em
Thân ái chúc em một ngày hạnh phúc
TA
 
 
 




THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0