Trích đoạn: onlyyou
TÌNH
Được sinh ra đã mang danh phái mạnh
Sống làm sao không thẹn chí làm trai
Chẳng dễ dàng rơi nước mắt bi ai
Bởi... sứ mệnh phải trở thành điểm tựa
Nhưng, dòng đời không thuận buồm xuôi gió
Thế cho nên cay đắng cứ chất chồng
Nén đau thương nuốt lệ mặn vào lòng
Dù rất cần một bờ vai để khóc
Từ biết yêu là dưỡng nuôi khao khát
Thấy tương lai nắng rạng mặt trời hồng
Mong thời gian bôi xóa ký ức buồn
Và con tim hiến dâng tình chan chứa
Vậy... từ đâu... em nghe lời nức nở
Từ nơi đâu em cảm nhận sầu dâng
Tâm hồn anh nhiều góc khuất vô hình
Đã từ lâu anh âm thầm chôn giấu
Thì... em ơi... giữa thinh không hư ảo
Ta hiểu nhau bằng linh cảm tình người
Phút giây nào đối bóng đếm lệ rơi
Chính là lúc mình được gần nhau nhất
Tặng yêu thương đâu phải mong hồi đáp
Cũng chẳng vì đánh đổi những buồn - vui
Trăm năm qua như gió thoảng mây trôi
Biết cho đi cũng là niềm hạnh phúc
_________________________
ONLY
Lam Hồng Minh biết không... ONLY đọc những lời thiết tha của em mà phân vân trăn trở... phải chăng em đang giận dỗi ai rồi về trách hờn ONLY... hay có phải em nghĩ ONLY là một "ngụy quân tử"... Hồng Minh có thể yên tâm rằng... ONLY tự tin mình có đủ bản lĩnh họa cả ngàn bài thơ của em, kể cả những bài thơ em viết tặng ai ai nữa kìa...
Mà Lam Hồng Minh này.... em nói rằng lâu lâu tới thăm ONLY... thơ ONLY có chút cảm xúc thì em sẽ để lại một bài thơ... và rồi cả tháng em mới để lại một bài... như vậy có phải em khó tính với thơ của ONLY hay là cả trăm bài thơ mà ONLY viết đều chẳng ra làm sao cả... hu hu hu... theo những gì mà ONLY biết thì Hồng Minh thương ONLY nhiều lắm cơ... như vậy nghĩa là thơ ONLY không hay rồi... hong chịu đâu... hong chịu đâuuuuuuuuuuu... Lam Hồng Minh phải viết thơ cho ONLY mỗi ngày cơ... giống như là Hoài Thương cứ miệt mài viết thơ cho cái người nào khác kia ấy.... ONLY muốn nổi giận rồi nè.... Hồng Minh liệu mà làm sao thì làm...
Lion yêu dấu...Nếu như Hồng Minh giận anh thì đâu có ghé nhà anh, anh trách khéo đó thôi nhưng trong lòng anh biết tại vì sao em không tới được. Thật đúng như anh nói Minh thương anh nhiều lắm cơ... bởi thế mà Minh để cho anh yên thân làm sứ mệnh. Em vẫn đứng đó nhìn anh và thăm anh trong lặng lẽ rồi đi... Nếu như anh có thật sự chờ em tới thường xuyên em sẽ cố gắng với hết sức của mình tới thăm anh, câu thơ cuối của anh nè: "Biết cho đi cũng là niềm hạnh phúc" khi thương người ta chỉ cần cho thôi đó anh và không cần đòi hỏi gì nhiều. cũng không có điều kiện như là một sứ mệnh.
OnLyYou ơi... Lam Hồng Minh cũng có thể là Hoài Thương, mà OnLyYou cũng có thể là người kia, người mà HT họa thơ và rất trân quí. có khi 2+2 =2 bởi đó là những chuyện huyền bí của xứ net. Nhưng, toàn xứ net đều biết Lam Hồng Minh và chị Mỹ Trinh chỉ họa thơ cho anh thôi đó. HồngMinh ra công thức cho anh rồi, anh tính đáp số giùm đi nha...
Vắng anh
Vắng bóng anh thân quen nhà đóng cửa
Bụi bám nhện giăng tơ tóc rụng rời
Chẳng hiểu vì đâu sóng đã ra khơi
Không trở lại em trơ vơ hòn đá
Tìm anh đó mênh mông ngoài biển cả
Thả chiều rơi hạt nhung nhớ trối trăn
Em lang thang qua lối mộng những lần
Dừng trước cửa đọc thơ anh em khóc
Trở về nhà em soi gương chải tóc
Nhận ra mình sầu muộn héo làn mi
Đã mấy lần trời bắt phải chia ly ?
Hay định số an bày từ muôn thuở ?
Cứ ngỡ anh ra đi tìm hạnh phúc
Em nén lòng nín thở quặn tim đau
Căn nhà này anh ngồi khóc ngọt ngào
Chờ mây nắng Lam Hồng về soi bóng
Mấy lần đi qua... bao lần về trống
Ngày từng ngày trời xám những cơn mưa
Chờ nắng hoài em nhặt kỷ niệm xưa
Buộc lên tóc ngỡ chừng tay anh vuốt
Trăm nhớ nghìn thương về hoài lũ lượt
Chạy trốn tình anh ngả quỵ bên đường
Chân vấp đổ tung toé mấy hạt thương
nhặt mằn mặn gói vào khăn kỷ niệm...
Lam Hồng Minh