Quá Khứ
Chẳng lẽ đã đi vào quá khứ?
Những say mê tích trữ trong lòng
Bao nhớ nhung âu yếm mặn nồng
Bỗng chốc như cầu vồng ngũ sắc.
Biết hỏi ai chỉ tự mình thắc mắc
Bởi vì đâu em ngoảnh mặt quay đi.
Ánh trăng buồn chứng kiến cảnh chia ly.
Anh tê tái chẳng có gì bù đắp
Tình yêu cứ như ngọn đèn sắp tắt
Gió ơi đừng thổi mất được không?
Lòng thấy khô như sa mạc mênh mông
Thuyền rời bến dòng sông trống vắng.
Bao suy tư khiến hồn ta trĩu nặng
Mong mây bay cho ánh nắng tràn về
Để lúa vàng ngây ngất sóng ven đê
Đàn chim hót đầu hè ngày mới
Khi mỗi sáng nôn nao chờ đợi
Nghe đâu đây tiếng gọi của em.
Quá khứ làm rung động con tim...
TrungDũng
Quá Khứ Về
Quá khứ chưa đi nên lòng thổn thức
Kỷ niệm đầy rơi ngập lối mùa thu
Tìm bóng anh dài cuối nẻo sương mù
Thu rất đậm và bóng anh càng đậm
Màu sương mù không che đôi mắt sáng
Trong hơi thu loang hình bóng người yêu
Quá khứ về ngồi sát với buổi chiều
Nhớ nhớ quá chiếc dù che hai đứa
Nhớ nhớ lắm bàn tay hong tay ấm
Em trở về chìm xuống những hoàng hôn
nghe kí ức vụn rời soi gương vỡ
Tìm mông lung như đã mất linh hồn
Em trở lại khi bình minh vừa thức
Quá khứ về theo đôi mắt rưng rưng
Ôm chầm niềm vui hơi thở choáng ngừng
Anh còn đó dang vòng tay ôm chặt
Lam Hồng Minh