📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Những bài thơ hoang như những đứa con hoang...

40 trả lời, 4.077 lượt xem — Trang 2 / 2
Nước mắt tuôn ra từ đầu gối em quỳ...


Một sáng sớm sóng sánh sự xôn xao
Tôi mò mẫm mập mờ một miền ký ức
Nơi ấy ấm tình em những đêm đông dằng dặc
Như dặc dặc hôm nay nơm nớp bữa cơm chiều...

Tôi trộm tình tất tưởi dọc cơn yêu
Dung nhan cũ cuồng quay choán tràn cố sự
Vòm vân vũ vẽ trên trời tên em Đại Tự
Vệt loang tình chẳng đủ một cơn say...

Một sáng sóng sánh men cay
Đại dương thì thăm thẳm
và, Em thì thăm thẳm
và, tôi thì cũng thăm thẳm nỗi mình...

Những câu thơ khập khểnh như những bước chân đời
Giẫm vào vườn xưa tì lõm
Nước mắt tuôn ra từ đầu gối em quỳ
Tôi già từ khi để chỏm...

Một bài thơ không tài gì kết được
Một bài thơ như món nợ đời....

_________________
www.trinhtuan.com

www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0


ĐÊM ĐỘNG KINH MAN DẠI GỌI TÊN NGƯỜI...

    Và những ngày tháng cũ rụng mau
    Tiếng người đàn bà khóc rền trong kinh thánh

    Hai mươi tám năm qua nhanh như tiếng thở dài của mẹ
    Cha hụt hơi trên con đê làng
    Tôi ngồi đếm từng đêm chó sủa
    Kí ức ma trơi xóm cũ
    Bụi hồng gai tưa tứa mây chiều

    Và những ngày tháng cũ phiêu lưu
    Xác đạn rụng trong đêm cha ngồi lau huy chương dưới cây chè
    (Con mèo muôn của em gái tôi đi tè lên đống truyện tranh)
    Hai vầng trăng cùng tắt ỉm trong lành
    Thơ hổn hển vừa tuôn vừa xách quần chạy giặc

    Và những gì tôi học trong sách
    Rủ nhau nhảy xuống sông
    Kết mảng bè trôi thuốc phiện
    Thét gào nụ hiện sinh nơi bờ môi cô gái nhảy

    Hai mươi tám năm đi hay chạy?
    (Hỏi ngu như con bò)
    Con bò khôn đấy chứ!
    [Cha tôi bảo thế!]
    Sao em còn há hốc miệng lên cầu cứu nhân văn?
    {Anh hỏi thế thà rằng cởi quần múa cột cho xong}

    Và cứ thế mùa qua mùa vụ qua vụ tháng qua tháng năm qua năm
    Tôi đến đây để khóc
    Tôi đến để hát
    Bài kinh buồn ói (buồn ỉa) của mình
    Phủ dụ những bừng tái nơi bàn chân
    Mọc rễ
    Lời yêu nhau hơ hoảng
    Đêm động kinh man dại gọi tên người...
________________
www.trinhtuan.com
www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-22 22:13:11TrinhTuan>

Giang hồ chân chéo trời chổng ngược
Thấy mớ càn khôn khéo điểm trò
Xanh, tím, đỏ, hồng, lam, lục, tía...
Chùn chân chiêm bái mộng qua loa...

Giang hồ như bữa buồn bủng bụng
Ôm cả thanh xuân chạy náo làng
Về tới thị thành tan trận ruột
Mắt cười như buổi quá xuân sang...

Nửa đêm đếm lửa lừa con mắt
Nến gục rơi châu trăng tái mặt
Em còn i a vui bi bô
Giang hồ ngỏanh mặt sầu quay quắt...

Mai kia thanh xuân tan như trăng
Nhớ cái thuở đó chắc chết mất
Giang hồ thơ văn ba lăng nhăng
Nguyệt lặn gục giọt lệ đậm mặt...

________________
www.trinhtuan.com
www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0

Giang hồ chân chéo trời chổng ngược
Thấy mớ càn khôn khéo điểm trò
Xanh, tím, đỏ, hồng, lam, lục, tía...
Chùn chân chiêm bái mộng qua loa...

Giang hồ như bữa buồn bủng bụng
Ôm cả thanh xuân chạy náo làng
Về tới thị thành tan trận ruột
Mắt cười như buổi quá xuân sang...

Nửa đêm đếm lửa lừa con mắt
Nến gục rơi châu trăng tái mặt
Em còn i a vui bi bô
Giang hồ ngỏanh mặt sầu quay quắt...

Mai kia thanh xuân tan như trăng
Nhớ cái thuở đó chắc chết mất
Giang hồ thơ văn ba lăng nhăng
Nguyệt lặn gục giọt lệ đậm mặt...

________________


ĐẦY BÓNG TRĂNG HOANG

Tuổi thơ chết trên cánh đồng lúa cháy
Người con gái rời làng, bỏ quê chạy trốn
Nơi thị thành những tháng ngày khốn đốn
(Đổ nát còn hơn cánh đồng lúa cháy quê mình)

Đêm thấy trăng rùng mình
(Cái vẻ cũng quá ư thành thị)
Đồi truỵ, văn minh cũng cùng cách tính
Chỉ khác ở cái nhìn của kẻ ích kỷ hay bao dung.

Ngày đóng khung, kéo càn khôn chổng ngược
Đến chùa thắp hương cầu mạ xanh mưa mượt
(Phật trời nào chứng cho cô gái làng chơi).
Đêm cạn hồi, tiếng chuông không bao giờ đánh thức.

Trút hơi thở cuối cùng bất lực,
Trăng chết trên tháp cổ kiêu sa
Máu lan hoà khắp bốn vùng địa lục
Kinh sám hối , mõ chuông rền thôi thúc
Ôm thanh xuân về ngủ gục bên đàng.
Chẳng cổ áo quan.

httn


Chào thư pháp hoạ sĩ, Hà lại ghé thăm thơ.
Mến mộ.
Trường lộ tri nhân, tâm hà tính,
Vãn yến lưu ngôn, hữu khách hào?
Ái Khanh danh tự nhiên ngẫu định.
Tình hiệp sắc cầm, viễn ước cao !
Đăng nhập để trả lời
0
Hoan hỉ! Hoan hỉ!
Kính bác ghé tham tệ xá!!!![sm=beerchug.gif]
www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÊM ĐỘNG KINH MAN DẠI GỌI TÊN NGƯỜI...

Và những ngày tháng cũ rụng mau
Tiếng người đàn bà khóc rền trong kinh thánh

Hai mươi tám năm qua nhanh như tiếng thở dài của mẹ
Cha hụt hơi trên con đê làng
Tôi ngồi đếm từng đêm chó sủa
Kí ức ma trơi xóm cũ
Bụi hồng gai tưa tứa mây chiều

Và những ngày tháng cũ phiêu lưu
Xác đạn rụng trong đêm cha ngồi lau huy chương dưới cây chè
(Con mèo muôn của em gái tôi đi tè lên đống truyện tranh)
Hai vầng trăng cùng tắt ỉm trong lành
Thơ hổn hển vừa tuôn vừa xách quần chạy giặc

Và những gì tôi học trong sách
Rủ nhau nhảy xuống sông
Kết mảng bè trôi thuốc phiện
Thét gào nụ hiện sinh nơi bờ môi cô gái nhảy

Hai mươi tám năm đi hay chạy?
(Hỏi ngu như con bò)
Con bò khôn đấy chứ!
[Cha tôi bảo thế!]
Sao em còn há hốc miệng lên cầu cứu nhân văn?
{Anh hỏi thế thà rằng cởi quần múa cột cho xong}

Và cứ thế mùa qua mùa vụ qua vụ tháng qua tháng năm qua năm
Tôi đến đây để khóc
Tôi đến để hát
Bài kinh buồn ói (buồn ỉa) của mình
Phủ dụ những bừng tái nơi bàn chân
Mọc rễ
Lời yêu nhau hơ hoảng
Đêm động kinh man dại gọi tên người...

Trịnh Tuấn


___________________________

1 bài thơ lấy thật xúc tích tình tiết, đi sát được tâm trạng nhân vật, để làm được điều này không phải ai cũng được....cảm phục , cảm phục.
Trường lộ tri nhân, tâm hà tính,
Vãn yến lưu ngôn, hữu khách hào?
Ái Khanh danh tự nhiên ngẫu định.
Tình hiệp sắc cầm, viễn ước cao !
Đăng nhập để trả lời
0
NGANG NÚI TẢN, HẮT RƯỢU TẾ TÌNH...
 

Này Sơn Tinh, hỡi Thủy Tinh
    Rượu đây hãy uống cho tình thêm say
    Ta người của buổi hôm nay
    Ngang qua nghe chuyện đất này mà đau.
    Người kiếp trước, kẻ phận sau
    Chữ tình chung một vệt nhàu ái ân.

    Ta từ đày đọa bàn chân
    Lê la khắp miệt dương trần tìm vui
    Cố công mài sắt cắm dùi
    Chữ tình lại chẻ làm đôi chữ tình.
    Ngang đây bỗng chợt thương mình
    Hắt li rượu nhạt tế linh sơn thần.

    Này kim nhân, hỡi cổ nhân
    Tình ta tròn méo cũng ngần ấy thôi!
    Qua cơn dan díu ngậm ngùi
    Mai sau ai biết cho lời hôm nay?
    Có thiêng thì cạn chén này
    Cùng ta tế cuộc tình say ngất tình.

_________________
www.trinhtuan.com

 
www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0

Cách nhìn của vua chúa
Không đanh đá như ta
Nhưng chồm lên mọi khuôn xúc của trăm họ
Là chênh vênh điện ngọc cung ngà

Cách nhìn của vua chúa
Bảy vạn ba nghìn sợi sợ hãi hiện ra
Vây bủa đống hàng mã bọc miếng đậu hũ nhão trong chiếc gáo dừa gọt chạm
Tênh hênh gió dựng sơn hà.

Như hôm ta về thăm Thành nhà Hồ
Ngó bốn chiếc cổng thành như bốn con mắt giả
Đơn độc giụi ken đóng bánh gạch vồ
Ta thở dài đau đáu soi gương dọc triền sông Mã.

"Hàm Rồng ngày ấy" có còn "Gã nhà quê"?
Sau "Mảnh vụn chiến tranh", "Mối tình chàng Lung Mù" vuông hay méo?
Ta muốn trở lại ngồi phịch xuống thềm Rồng nâng điếu cày lên kéo...
Phà vào nhân gian một tiếng cười trừ...

Thôi, Ừ...

________________
www.trinhtuan.com

www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: TrinhTuan

NGANG NÚI TẢN, HẮT RƯỢU TẾ TÌNH...
 

Này Sơn Tinh, hỡi Thủy Tinh
   Rượu đây hãy uống cho tình thêm say
   Ta người của buổi hôm nay
   Ngang qua nghe chuyện đất này mà đau.
   Người kiếp trước, kẻ phận sau
   Chữ tình chung một vệt nhàu ái ân.

   Ta từ đày đọa bàn chân
   Lê la khắp miệt dương trần tìm vui
   Cố công mài sắt cắm dùi
   Chữ tình lại chẻ làm đôi chữ tình.
   Ngang đây bỗng chợt thương mình
   Hắt li rượu nhạt tế linh sơn thần.

   Này kim nhân, hỡi cổ nhân
   Tình ta tròn méo cũng ngần ấy thôi!
   Qua cơn dan díu ngậm ngùi
   Mai sau ai biết cho lời hôm nay?
   Có thiêng thì cạn chén này
   Cùng ta tế cuộc tình say ngất tình.

_________________
www.trinhtuan.com


Thơ hay quá ! Hay nhất là khổ thơ cuối.
Shu Mei
Đăng nhập để trả lời
0
DƯỚI VÒM VÚ THÕNG MÂY CHIỀU...

Chán cảnh hội hoa
Tôi về quê rúc đầu vào mẹ
Dưới vòm vú thõng mây chiều...

Mẹ phán:
"Đẻ mày ra trong một đêm cám chẳng có mà ăn
Trăng nơm nớp sáng
Giờ mày lớn
Lợn chẳng ăn cám như xưa
Có bột Con Cò
Trăng mờ...
                dưới hàng bóng điện

Ngữ mày băm mươi thiếu chi thằng
Mặt hoa, da phấn, kiệu đón, xe đưa…
Tao quặn ruột đẻ bừa
Trộm vía
Cha mày hay thật…
Mày cũng thành tài, thành tật
Cũng vợ vợ, con con
Mỗi cái đa tình như vịt
Cũng khổ...!

Tao bần nông chi cố
Mót sức trời bõm bẽm mấy nhời
Mày đua đòi phố xá ngược xuôi
Nghe nhời quê chắc gì thấu nổi
Sông có nguồn, cây có cội
Chớ tham danh, hám lộc quên mình
Uổng thâm tình một kiếp dưỡng, sinh
Phạm hiếu đạo tục gia trọng tội.

Nhân sinh mê mẩn chợ chiều
Nhời mong mỏng
Gắng nghe mà giữ phận Người!"


Uống từng lời mẹ thương yêu
Nghe lời kinh xám hối…
Chiều buông thõng!

________________
www.trinhtuan.com

www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-12 11:49:32TrinhTuan>
"Tác giả xin thề trước ba hạng người:
   1. Hạng người chỉ tranh ngôi thứ xôi thịt trong đình làng;
   2. Hạng người muốn lòe loẹt khoe khoang, lấy om cơm túi bạc làm mồi hạnh phúc;
   3. Hạng người xu quyền phụ thế, lấy đồng bào chủng tộc làm mồi vinh thân.
Ba hạng người ấy, tác giả xin chớ đọc, mà tác giả cũng chắc trước rằng, họ nhất định không thèm đọc. Bởi vì họ nhận định một cái giá trị rất cao, là muông chim, là lục súc, là ma quỷ, yêu tinh, thời bản sách này nói nhân đạo họ đọc làm gì?" (Trích: Phàm Lệ, Khổng Học Đăng, Sào Nam Phan Bội Châu, 1929)


Nơi nỗi niềm bất lực

Ta cũng định viết vài dòng trước khi thưa thốt, nhưng giở cổ thư, tiền nhân viết hay quá, xin mượn lời tiền nhân, làm điều để "chống chỉ định với ba hạng người trên", cho vài lời thưa thốt dưới đây.

Dự cảm

Thời gian gần đây, giấc ngủ nhiều phần trằn trọc, bất an kèm thêm mộng mị. Buổi sáng khó dậy, thân thể uể oải, mắt sưng, họng đau. Dậy rồi chả biết làm gì cho sảng khoái, cà phê uống cả phích, thuốc lá đốt cả cây, ngâm mình trong bể nước, vẫn chẳng khơi thông được chút trí tuệ, được chút khoái cảm nào. Chiều nghe gió thoảng qua, mang theo chút ngờ vực về sức khỏe, báo chút dự cảm về sự cạn kiệt nhiều thứ năng lượng, vốn trước vay mượn của trời, nay do trời phá sản sức lực, sai phong vân xuống đòi lại. Nợ thì trả. Ta chẳng giữ để làm gì. Chỉ có điều, vẫn nghe xương cốt vặn vẹo trở trăn một hai điều còn muốn ngỏ...

Lúc trước sức dài vai rộng, nhiệt huyết hăng say, ai kêu gì làm nấy. Nhìn đâu cũng thấy việc muốn làm. Nhìn đâu cũng thấy việc tràn trề ý nghĩa. Nhìn đâu cũng thấy đó là trách nhiệm và nghĩa vụ của mình. Nên làm lăn xả; làm hùng hục; làm điên cuồng. Lúc như trâu; khi như ngựa. Lúc như thiên tướng hành đạo lệnh; khi như quỷ dữ cướp công đời. Việc nào cũng hoàn thành, kế hoạch nào cũng thu về về kết quả. Thành tựa lúc chẻ đôi chia với người, lúc san bốn sáu, lúc gẩy thành bảy ba... Lắm khi hứng lên, chả cần gì thành tựu, bọn xôi thịt chia chác thế nào cũng kệ. Nhưng chính lẽ ấy sai lầm, vì hành xử thế, là hành vi tiếp giáo cho giặc làm càn, phát huy cái ung nhọt tham lam của giặc, tạo bàn đạp cho bọn trục lợi vinh thân. Khi hiểu ra thì sức cũng tàn, hơi cũng kiệt, nói chỉ thừa, ngậm lại thì phát bệnh, chẳng biết ngỏ thế nào...

Nay nghe chừng gió nhẹ đủ rung cây, mưa phùn đủ ngấu cả miền cỏ mục. Ta thinh lặng đứng nhìn về phía tận cùng vũ trụ, nhác dòm những vì sao chết, chỉ còn chút lập lòe phả vào chỗ nọ chỗ kia mà phản chiếu đến đất này, và ta thở dài một tiếng đáp lễ những vì sao chết ấy. Người thì chả biết có mấy hạng, nhưng tiền nhân đã chỉ định loại ra mất ba hạng rồi, ta đâu dám thở dài thở ngắn với ai. Còn trời thì chưa dứt cơn dan díu, nghe gió mang theo lời xàm tấu, cũng nhẹ lòng nỡ rút sức lực của ta. Mặc nhiên thôi. Ta đến đây sống cũng đủ dọc ngang tung hoành xiên chéo rồi. Lại đi vậy...

Tôi đã thấy...

Nghe đồn, người từng thấy bạn bè mình đi buôn trên đường phố Nga, bạn bè mình lang thang trên đường phố Mỹ, bạn bè mình lừa nhau ngay trên quê hương cũng chỉ vì nghèo... Người ấy hỏi: Anh có đau không? Nói thật, ta có thấy đâu mà đau! Mà có thấy, chắc gì đã đau thật, có khi còn đau a dua cho nó @ giống đời đằng khác. Vì vậy ta thinh lặng.

Nghe đồn, người từng thấy bà mẹ nào năm xưa bồng bế con đi, mẹ mang mo cơm nuôi từng chiến sĩ, bà mẹ nào hôm nay lang thang xin ăn trên những toa tàu. Người ấy hỏi: Anh có đau không? Nói thật, ta có thấy đâu mà đau! Mà có thấy, chắc gì đã đau thật, có khi còn đau a dua cho nó @ giống đời đằng khác. Vì vậy ta thinh lặng.

Nghe đồn, người từng thấy người Việt nào năm xưa con Rồng cháu tiên, đoàn kết yêu thương nhau xây dựng nước, người Việt nào hôm nay, lo toan riêng tư khôn quá hóa hèn. Người ấy hỏi: Anh có đau không? Nói thật, ta có thấy đâu mà đau! Mà có thấy, chắc gì đã đau thật, có khi còn đau a dua cho nó @ giống đời đằng khác. Vì vậy ta thinh lặng.

Cái gì ta cũng không thấy, ta bị mù

Ta bị mù nên ta chỉ thấy bằng cảm nhận, bằng thứ ánh sáng khác, thứ ánh sáng không phải từ sự phản chiếu của mặt trời. Ta nhìn thấy bằng thứ ánh sáng của trái tim mình.

Thứ ánh sáng ấy dẫn ta đi về phía những sự thật đang co quắp cuộn nhau tránh rét trong tận cùng dạ dày mình. Từ đấy, những sự thật cố nép mình cho khỏi bị những trận co bóp của hai thành bao tử nhớp nhúa tua tủa gai nhọn và axit. Những sự thật run rẩy mong được ợ ra bằng mồm hoặc chui ra bằng lỗ đít cũng được. Nhưng chúng vĩnh viễn bị ta giữ lại, cùng lắm, chúng tự biến mình thành những ụ thịt thừa, ký sinh trong tối tăm hôi thối, của nơi chứa thức ăn và sự thừa mứa lên men. Chúng không có cơ hội để chuyển hóa thành đường, thành máu, để có thể di chuyển về tim, nơi chứa ánh-sáng, và từ đó tìm cơ hội thoát ra ngoài. Chúng vĩnh viễn thuộc về hư vô.

Thứ ánh sáng ấy dẫn ta về phía những rợ bám trên thân thể. Nào là các ký sinh trùng từ trăm nghìn các ngả đường quần tụ lại trên thịt da ta. Chúng nhỏ đến mức ta chỉ có thể cảm nhận và hình dung, chứ không thể sờ chạm. Và chúng tung hoành quậy phá, núp bóng dưới các lớp vỏ cho phép và không cho phép của các loại phán quyết từ miệng ai đó làm bác sĩ. Chúng hiên ngang trở thành quần thể "hàng xóm" mà không có cách gì để từ khước những quan hệ rất đổi hữu cơ khó chịu ấy. Chúng vĩnh viễn thuộc về thực tại.

Thứ ánh sáng ấy dẫn ta lòng vòng đến bộ não, nơi chứa đựng những luân lý nhồi nhét, những kiến thức rập khuôn, những thuận nghịch vui buồn nơi bán cầu não trái v.v...Bỗng dưng, đến đây, ánh sáng yếu dần, yếu dần...ta chỉ còn nhìn thấy những hình dạng mờ mờ thoáng qua thoáng lại. Ta đoán họ là người, nhưng vì không nhìn rõ, nên ta không dám khẳng định.
Rốt cuộc, ta cũng chẳng thấy gì. Ta chỉ là một thằng mù ngoan cố!

Tác giả: Trịnh Tuấn
www.trinhtuan.com
www.trinhtuan.com
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»