📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

MƠ LÀM NGƯỜI SÀI GÒN của huy dung

485 trả lời, 34.325 lượt xem — Trang 12 / 17
 
 
Cầu Đà Nẵng - lên nơi mát nhất
Anh cùng em thả lòng theo tầm mắt
xuôi ngược theo dòng nước Sông Hàn
nổ muôn sắc trên màn đêm dạ hội
hội pháo-hoa-thế-giới hằng năm

 
 
 
Đêm Giao Thừa
 
 
Em chưa một lần tới thăm Đà Nẵng
Để Đắm mình trong  thinh lặng,ngắm pháo bông
Được Đứng trên cầu Sông Hàn gió lộng
Nhìn hoàng hôn loang tím cả mặt sông
 
 
Tình anh đó vẫn mặn nồng Xứ Quảng
Đưa em về một khoảng trời riêng
Ước một lần trong giờ phút thiêng liêng
Đêm giao thừa,bên anh niềm hạnh phúc
 
Nhìn pháo hoa,trên bầu trời sáng rực
Sẽ ước mơ hạnh phúc mãi bình yên.....
 
 
CLB
 
 
 
 
 
 
 


📎 Copy5o..ckground
Ta không là Nhà Thơ
Cũng Chẳng là Thi Sĩ
Vần Thơ chưa cạn ý
Chỉ buồn viết vu vơ


http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=389191 Thơ & Đời
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn Cô Lữ Buồn về Bai Thơ Pháo bông trời Đà Nẵng và ảnh mặt trờii lặn thật đẹp mà thật dữ dội.
HD hôm nay xin rời đề tài đó ma quay về hình ảnh ng Cha yêu thương của HD

NƯỚC MẮT CHA
 
Chẳng còn nghe giọng nói
lời đơn giản nhẹ nhàng
đầy âu yếm nghiêm trang
tiếng cha yêu, sớm tối
 
Nâng bát cơm, đôi đũa
là nhớ dáng cha ta
không bao giờ gặp nữa
ngoài di ảnh bệ thờ
nghi ngút hương ngày giỗ
 
gương mặt cha cứng rắn
sao dòng lệ chảy dài
khóc con đầu giặc bắn
con gái cha mảnh mai!...
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-19 14:36:40huydungpro>

  BIẾT   SỢ


Đã biết tránh vè vần
sợ lời mòn giả tạo
Trên đường thơ bịt bùng dông bão
hồn thi sĩ vẫn chưa thể yên tâm
 
Bớt bơ vơ lạc giữa rừng sáng tạo
khi tứ thơ, hình tượng, nhạc, vần
chớm chữ nghĩa hồn thơ đích thực –
(thân phận nhân quần với bản thân).
                          *
Ngoài thi tính bản năng
thơ yêu nguồn hướng thượng
cùng nhuệ khí nâng tầm
tỉnh thức thăng hoa, bao trải nghiệm
 
Thơ ban tặng lời tinh luyện
kế thừa thông tuệ thánh nhân
sức kết giao chân mỹ thiện.
                        *
Đâu cứ giả ngu ngơ
(trẻ con phát phì cười ngây-thơ-cụ)
dám suy tưởng riêng, chưa cũ
Thế mới là biết sợ, để làm thơ.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-29 16:30:00huydungpro>

phố trong rừng
Sài Gòn nhịp trái tim sôi nổi

“Phố Trong Rừng” - thắm tuổi ba trăm

Kết tinh từ nước mắt, tài năng

Tinh tuý của giao hoà trí tuệ

Lôi cuốn điệp trùng bao thế hệ

dấn thân gian khổ dựng trời Nam

Hồn muôn trượng, khó khăn - lửa thử vàng

Sống hết mình, chân thành, hồn khoáng đãng

Đa sắc tộc, càng hoành tráng bức tranh!

Sài Gòn yêu lắm lắm! tim em và tim anh
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-28 03:27:15huydungpro>

NGHỀ  TIM

Dốc núi cheo leo đến sững sờ
lối tim hun hút, trọn đời mơ
gió tuôn vương đỉnh tim trầm mặc
Tim học lên cao nhập cõi thơ

Tránh thơ, ai phủi tay, quay ngoắt:
"vơ vẩn - mắt, môi, tóc...lượn lờ!”

Thưa: kim cổ, Y cùng Thơ nối mạng
tưởng tượng giàu, tim học chẳng nghèo thơ
Can thiệp tim sáng tạo càng căng thẳng
thơ chắp cánh nghề tim càng vươn xa …

Thơ - yêu thương muôn thuở trùm trời đất
chở nhân văn, xua khổ lụy dần vơi
cùng nghề tim rọi góc tim che khuất
xóa bệnh tật buồn tênh, sống - sáng ngời…
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-30 15:35:59huydungpro>

                 SAY


Uống để nhìn bước buồn cười của đất

thấy tay lái thích đùa cứ loay hoay

cười cung đường cứ kinh hoàng mất mật

cho thiên hạ phen này loạng choạng say

cười rường cột ngả nghiêng đòi đổ sập

lên thân này sé
m sấp ngửa  lăn quay.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-30 15:44:35huydungpro>
              VÀNG  THU
                                      Tặng HB tác giả bài HỎI THU

Anh ơi buồn em không?
chuông vàng ru nhẹ lâng
từ sáng thu ly tán
mất còn, anh đây chăng...
 
Vàng vườn thu hoang lặng
từ về chốn sương mờ
niềm nhớ thương vàng nắng
ôm ghế đá trơ vơ…
 
chớp loè vàng nhằng nhịt
thắt da diết con tim
gượng cười - thơ vô lối
đau xé cõi lòng em(*)
----------------------
(*) ý thơ Hàn Mặc Tử: “Không rên xiết là thơ vô nghĩa lý”
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
LỄ HỘI
PHÁO HOA THẾ GIỚI Trích đoạn: huy dung
  LỄ HỘI
PHÁO HOA THẾ GIỚI

 
Cầu Đà Nẵng - lên nơi mát nhất
Anh cùng em thả lòng theo tầm mắt
xuôi ngược theo dòng nước Sông Hàn
nổ muôn sắc trên màn đêm dạ hội
hội pháo-hoa-thế-giới hằng năm
                                                                            huy dung

Đêm Giao Thừa

Em chưa một lần tới thăm Đà Nẵng
Để Đắm mình trong  thinh lặng,ngắm pháo bông
Được Đứng trên cầu Sông Hàn gió lộng
Nhìn hoàng hôn loang tím cả mặt sông
 
 
Tình anh đó vẫn mặn nồng Xứ Quảng
Đưa em về một khoảng trời riêng
Ước một lần trong giờ phút thiêng liêng
Đêm giao thừa,bên anh niềm hạnh phúc
 
Nhìn pháo hoa,trên bầu trời sáng rực
Sẽ ước mơ hạnh phúc mãi bình yên.....
CLB

Hôm nay xem lại bức ảnh hoàng hôn của CLB và 10 câu thơ cảm đề của CLB (chẵn gấp đôi số câu bài HD) nên HD có ý thích nêu ra một lần nữa.
huy dung
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

  ĐỪNG  TRÁCH

Phần xác và phần hồn
phần Người và phần Con
em cần hiểu, đừng trách
phần con luôn thử thách
cho phần người thêm hay
nhờ không ngừng đổi thay
 
Có đêm, mới có ngày
vòng tuần hoàn miên viễn
mãi sinh sôi phát triển
nhận trao, trao nhận, vay trả, trả vay
Chân thiện
hoa nở lại tàn, lại nở đến mê say.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-02 18:21:09Liên Thơ>
Trích đoạn: huydungpro
ĐỪNG  TRÁCH
Phần xác và phần hồn
phần Người và phần Con
em cần hiểu, đừng trách
phần con luôn thử thách
cho phần người thêm hay
nhờ không ngừng đổi thay

Có đêm, mới có ngày
vòng tuần hoàn miên viễn
mãi sinh sôi phát triển
nhận trao, trao nhận, vay trả, trả vay
Chân thiện
hoa nở lại tàn, lại nở đến mê say.
              huydungpro
                2/10/2008
Lại nở...
Lại nở đến mê say
Ơi mùa hoa tình ái
Ơi loài ong mê mải
Say đắm hương vị đời
Như anh và em đấy
Chẳng chịu ngừng thiết tha
Như mùa hoa khép lại
Mật ngọt kết trái lành
Như mùa hoa khép lại
Sắc và hương lung linh
Trong tim ta hồi ức
Lăn bánh trên đường xa...
Chẳng có gì mất đi...
Chẳng có gì mãi mãi...
Khi ta còn hơi thở
Khi ta còn tình yêu
Điều gì cũng có thể!
          Lê Minh Liên Thanh Thơ
        23 giờ 15 phút,2/10/2008
📎 flower002

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-03 17:40:08huydungpro>
Tiếp theo xin giãi bày ý tưởng thơ về thời gian
DÁNG HÌNH THỜI  GIAN
Rất mong quý thi hữu viết cho cảm đề


Và xin được gửi lời cảm ơn trước
huy dung
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-10 14:49:34Liên Thơ>
Trích đoạn: huydungpro
Tiếp theo xin giãi bày ý tưởng thơ về thời gian
DÁNG HÌNH THỜI  GIAN
Rất mong quý thi hữu viết cho cảm đề
Và xin được gửi lời cảm ơn trước
huy dung

Dưới màu thời gian
Luyến tiếc thời gian chẳng còn nhiều
Chưa kịp mừng xuân hè đã đến
Thu chưa vàng lá đông đã về
Con tạo cuốn ta vào điên đảo
Riêng cõi lòng em mãi sáng trong...
Nụ cười...nước mắt...bàn tay vẫy...
Đóng dấu đời em bằng dáng anh..
              Lê Minh Liên Thanh Thơ
               Đêm mưa, 6/10/10/2008


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-11 12:44:26Viet duong nhan>
Trích đoạn: huydungpro
Tiếp theo xin giãi bày ý tưởng thơ về thời gian
DÁNG HÌNH THỜI  GIAN
Rất mong quý thi hữu viết cho cảm đề


DÁNG HÌNH THỜI  GIAN

Ngon như môi hôn khởi đầu ham muốn
thời gian đo bằng đếm đóa sen
bằng sóng Vịnh Hạ Long trên nhìn xuống
thời gian như em - hư thực cạnh bên
 
hiền như chim, êm tựa gió vô hình
nhưng khi cơn, thành bão nổi tam bành
bom ràn rạt hằm hè lời cảnh báo
không nhìn thấy, thời gian không hư ảo!
 
như phù thủy, trổ hình da, khắc trán
chịu để chim rạch đuôi mắt dấu chân.
Em - Nàng thơ, sao chẳng hóa thời gian
lướt qua anh, để lại dấu sen vàng?
 
“như gần như xa”, như thi nhân lạc lối 
đạp nát nhàu chăn gối góc phòng the
đèn tắt, mắt nhòe, nhà tranh như nhà ngói
thời gian biến đêm thành nắng ngọ trưa hè
 
Như môi hôn - trăng lưỡi liềm bầm dập 
hôn cồn cào bụng trống sắp men say
thời gian phải tự xanh biếc mỗi ngày
giấc đêm giữa Sài Gòn yêu chẳng mất
 
Thời gian đuổi những già nua lẩn quất
nhờ tình yêu đích thực quét mây mù
hào sảng mơ phát kiến đất hoang vu
nơi lỗ chỗ hố bom xưa phẳng lại
 
Thời gian dạy yêu thương là tồn tại
nuôi tâm hồn phong phú những đường cong
Đáy thời gian chằng chịt những dung thông
giao hòa mãi, mở thêm, không khép lại
 
Huy Dung
 
R
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-03 19:39:19Liên Thơ>
DÁNG HÌNH THỜI  GIAN
Ngon như môi hôn khởi đầu ham muốn
thời gian đo bằng đếm đóa sen
bằng sóng Vịnh Hạ Long trên nhìn xuống
thời gian như em - hư thực cạnh bên

hiền như chim, êm tựa gió vô hình
nhưng khi cơn, thành bão nổi tam bành
bom ràn rạt hằm hè lời cảnh báo
không nhìn thấy, thời gian không hư ảo!

như phù thủy, trổ hình da, khắc trán
chịu để chim rạch đuôi mắt dấu chân.
Em - Nàng thơ, sao chẳng hóa thời gian
lướt qua anh, để lại dấu sen vàng?

“như gần như xa”, như thi nhân lạc lối 
đạp nát nhàu chăn gối góc phòng the
đèn tắt, mắt nhòe, nhà tranh như nhà ngói
thời gian biến đêm thành nắng ngọ trưa hè

Như môi hôn - trăng lưỡi liềm bầm dập 
hôn cồn cào bụng trống sắp men say
thời gian phải tự xanh biếc mỗi ngày
giấc đêm giữa Sài Gòn yêu chẳng mất

Thời gian đuổi những già nua lẩn quất
nhờ tình yêu đích thực quét mây mù
hào sảng mơ phát kiến đất hoang vu
nơi lỗ chỗ hố bom xưa phẳng lại

Thời gian dạy yêu thương là tồn tại
nuôi tâm hồn phong phú những đường cong
Đáy thời gian chằng chịt những dung thông
giao hòa mãi, mở thêm, không khép lại
                          huydungpro
                       Đêm 3/10/2008
Thời gian với chúng mình...
Thời gian luân hồi trong dòng chảy
Xiết chúng mình vào vòng quay yêu thương
Cuốn chúng mình vào những khát khao nhỏ nhất
Ánh sáng và bóng tối một Con Người!
 
Thời gian luân hồi trong dòng chảy
Chẳng còn kịp nhìn mặt thời gian
Bỗng một chiều rơi nghiêng sợi tóc mảnh
Chúng mình nhận ra bao chỗ nếp gấp đã hằn...
 
Thời gian luân hồi trong dòng chảy
Chúng mình đã biến hình thay dạng cùng nhau
Duy nhất chỉ là chúng mình ...là khát vọng cùng nhau...
Theo mùa đi... mãi mãi chẳng ố màu!
 
Thời gian luân hồi trong dòng chảy
Lúc khó khăn,thiếu thốn...lúc ngọt lành,đủ đầy...
Lúc hạnh phúc nồng nàn đôi mắt khép
Lúc nặng nề u tối đẫm hàng mi...
 
Là lúc nào thì chúng mình vẫn cứ đi
Cùng một hướng, một bến bờ vẫy gọi
Cùng sóng bước dưới bầu trời thời gian che chở
Mang dáng hình nhau trong huyết quản dạt dào...
                Lê Minh Liên Thanh Thơ
     0 giờ 10 phút,ngày cuối tuần,4/10/2008
       [sm=heartbeat.gif]Thi sĩ kính mến! Không biết con lanh chanh “mở hàng” với ý tưởng thơ về thời gian :DÁNG HÌNH THỜI  GIAN của Người có được “đắt khách” không.Con vốn vô duyên nên lỡ có “ế ẩm” mong thi sĩ đừng mắng con nhé!
     Kính chúc thi sĩ khoẻ,vui ,có nhiều sáng tác mới![sm=heartbeat.gif]
📎 hs

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-08 19:42:32huydungpro>


N
GÀN XUÂN GIAO HOÀ

Là Việt Nam, từng trái tim thầm nhủ:
Ơi Hà Nội, tảo tần mà rực rỡ
Mỗi chuyến qua, như xẻ dọc chiêm bao
Hạn gặp mưa, mừng vui đến lệ trào.
 
Tây Hồ, Hoàn Kiếm dường xao động
Reo đón ai? ‘ngàn xưa gió lộng’?
Theo trống hội, đi thật nhẹ chân
Ước gì gặp lại, lễ ngàn xuân ...
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-08 20:15:00huydungpro>

THỜI GIAN CỦA SÁCH

Hình ảnh ấu thơ năng trở lại

“ngày xưa”, ấn tượng mãi quay về
gió lên cao, thiên nhiên như mộng
sương xuống, trăng treo, hồn đê mê…
 
Tạm quên hết, ẩn buồng thuê một nửa
xế trung tâm náo nhiệt giữa Sài Gòn
kính cẩn nhờ thơ tải đạo dung thông
là chỉ cốt tâm hồn rạng tỏ.
Kiếm vầng chân lí ló trời xanh
Biết chưa sâu ý, văn còn thấp
nguyện gắng công mài sắt định hình
đầu óc ngẫm suy, căng hết cấp
ánh dương thu lượm -  tự soi mình…
Viết gần trọn, một tai im lặng
mắt chuyển vùng u u minh minh!
                          ***
'Dung thông sách' - lẽ huyền trời đất
quá nửa đời gieo gặt sắp xong
      Khuya này trang viết cuối cùng
tưởng như ngây ngất môi hôn tình đầu
Vang mừng rót - cốc màu vàng choé
chắt lửa trời quang qu ngọt ngào...
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-08 18:30:00huydungpro>

PHƯƠNG NAM XỨ MÌNH


Phương Nam ta - chỉ hai mùa:

- dăng dăng mùa khô thêu thùa

- mùa sau, chợt mưa chợt ướt

hò hẹn không hề giảm bớt

                   **
Biển khuya thức trắng ru tình

ru hàng dương đứng một mình

Ì oạp sóng đêm muôn thuở

ru mắt hải đăng mờ tỏ

                   **
Sương buông huyền ảo hoàng hôn

cảnh tiên Côn Đảo hớp hồn

Phú Quốc nằm nghe đất thở

Tháp Mười sếu về trăn trở

                   **
Mùa khô hòa gió Tây nguyên

với gió sông Hậu, Sông Tiền

Sợi nắng toàn Miền bay nhẹ

mùa mưa quay về quá lẹ

                   **
Bản Đôn say hội đá lèn

hoang dại cành mềm vóc bé

nghiêng ngả núi thèm biển đêm:

múa Chăm loang miền Mũi Né

                   **
Chiêm Vương tháp cổ đa tình

Nàng “Né” đặt tên cho Mũi

hồn Nàng – khơi xanh ngọc lõi

lệ tủi – sóng trào trắng tinh

                   **
Yêu lắm phương Nam xứ mình.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-11 14:18:23huydungpro>
        BẬC  TAM  CẤP
      
Vàng mùa khế

Má thơm ngọt lịm đào tiên
giữa vàng mùa khế, cùng em chim về
mắt cười, hoa lá đê mê
hương yêu thuần khiết lời th lâng lâng.
 
Thu bâng khuâng
vàng thu vườn nắng nhạt
chớm yêu, chuông nhẹ ru
yêu khế vàng thơm ngát
vàng ghế đá duyên thu…
     
Vàng nỗi đau

Nay vườn thu hoang lặng
từ ly tán sương vàng
nỗi đớn đau vàng nắng
trơ ghế đá hoang mang …

Chớp lòe vàng nhằng nhịt
thắt da diết tim anh
thơ  gượng cười – thơ thẩn
đau xé tấm lòng thành
     
Vàng niềm vui

Sau âm âm
           còi tàu thu êm
                             dài đêm trăng
Em xuất hiện!
              từ sân ga vàng
                              vui nắng sớm!
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-09 03:01:33huydungpro>

               MƠ TAO PHÙNG
                                                                   (tặng HB)
             

hai thuyền chiều sương trôi chung sông
xa mờ chỉ sát cánh trong lòng
khoang thuyền không khẳm, không sầu tủi
sao tràn âm u, loé chớp giông  
 
thuyền ơi ngơ ngác bao chiều tím
trong mơ sông Thương chia đôi dòng
tăm cá bóng chim khôn tìm kiếm
tao phùng, tao phùng trong dung thông
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0



THÂN PHẬN


Rủ rỉ đàn ong
như muốn nói:
gặp may chớ vội
mũi phập phồng,
gặp vòng phận rủi
mắt rưng rưng?
Xin đừng!
          *

Bỗng dưng
tình giống cháy rừng !
Nõn nường
nông nỗi
khôn lường
tai ương.

Khóc thương
thêm tội
ngọn đèn chong!

Lời ong
ghi nhớ
nằm lòng
trang thư cháy dở
gom chi thêm buồn!

huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-10 17:29:21Liên Thơ>
Trích đoạn: huydungpro

 MƠ TAO PHÙNG
                                                                   (tặng HB)
             
hai thuyền chiều sương trôi chung sông
xa mờ chỉ sát cánh trong lòng
khoang thuyền không khẳm, không sầu tủi
sao tràn âm u, loé chớp giông  

thuyền ơi ngơ ngác bao chiều tím
trong mơ sông Thương chia đôi dòng
tăm cá bóng chim khôn tìm kiếm
tao phùng, tao phùng trong dung thông
                 huydung * 9/10/2008
Nối dải sông Thương
Trong dung thông mơ ước tao phùng
Hạnh ngộ thoả lòng ta nhớ mong
Tăm cá bóng chim giờ gặp mặt
Hoá phép diệu kì cho niềm tin...
 
Có một bà tiên trong cổ tích
Mà em mơ mãi đến giờ đây
Anh ơi có phải mẹ ta đấy
Nối dải sông Thương một nhịp cầu...
                Lê Minh Liên Thanh Thơ
                   Vào đêm 10/10/2008

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-11 09:53:54huydungpro>

                      BẬC  TAM  CẤP


     Vàng mùa khế
Má thơm ngọt lịm đào tiên
giữa vàng mùa khế, cùng em chim về
mắt cười, hoa lá đê mê
hương yêu thuần khiết lời thề lâng lâng
    

Thu bâng khuâng
vàng thu vườn nắng nhạt
chớm yêu, chuông nhẹ ru
yêu khế vàng thơm ngát
vàng ghế đá duyên thu…

    Vàng nỗi đau
Nay vườn thu hoang lặng
từ ly tán sương vàng
nỗi đớn đau vàng nắng
trơ ghế đá hoang mang …


     Chớp lòe vàng nhằng nhịt
thắt da diết tim anh
thơ gượng cười – thơ thẩn
đau xé tấm lòng thành

      Vàng niềm vui
Sau âm âm
             còi tàu thu êm
                               dài đêm trăng
Em xuất hiện!
                từ sân ga vàng
                                vui nắng sớm!
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

CỨ KHÓC

                             (trò chuyện cùng con)


Thôi tiếc làm chi những tháng năm


Trơ trơ trí não, dạ khô cằn


Bởi vắng dung thông, con xót tủi


Lơ ngơ, man dại mắt bần thần.


 


Thôi tự dày vò, thôi lặng thinh


Hãy mừng tìm lại chính tâm mình


Con ơi, cứ để tim oà khóc


San sẻ cho vơi bớt sự tình.

huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-28 16:49:03huydungpro>

TRỞ LẠI
“MƠ LÀM NGƯỜI SÀI GÒN”


‘Ngủ ngày’ một thoáng buổi thu sang
bừng dậy lòng nghe hạnh phúc lan
“Ta là người của Sài Gòn yêu quý”!
giấc mơ lớn thành chân lý giản đơn.
 
Lâu lắm trời chưa cho lờn vờn
giấc ngủ nửa chiều buồn dễ thương
đâu phải giấc kê vàng, vẫn mộng cảnh đời thường
gió phẩy phơ chiếc giường ngay chính tâm thành phố!
cảnh thư phòng quen thuộc ôm người từng đnắng dầm sương…
 
Mộng xóa đi dĩ vãng đạn bom
vùi lấp tấm lòng son
nay yêu sao an bình Sài Gòn!
… vì yêu nó
xưa máu chảy dài dài
máu hàng triệu trẻ trai
khắp miền xuôi, ngược, Bắc Nam Trung
đã đổ xuống - để Mẹ hiền Tổ Quốc
nước mắt lưng tròng
nâng niu ôm Sài Gòn về giữa lòng
dân tộc
Lạc Hồng.
 
Ôi Việt Nam
liền một dải
hết 'cách trở quan san'
 
Tỉnh hẳn rồi, mưa tạnh, nắng vàng hoe
nghe căn phòng yên tĩnh chưa từng thấy
trời như hỏi “Bây giờ tháng mấy?”
_ Không biết nữa, cuối ‘thu đời’? hoặc sắp đông về?
Tiếng chim hót mải mê
trên mái cao thành phố
Đường dưới xa, tiếng người, xe cộ
cứ râm ran
buổi tan tầm.
tiếng đài kể: mùa báo hiếu Vu Lan
chuyện bão tan, thời tiết …
 
Và cứ thế, tâm an
đạt mơ ước thành dân Sài Gòn (mừng 'hết biết'!)
vọng non nước - giọng em với tiếng đàn
mách rằng anh thật sự người Sài Gòn 'thứ thiệt':
 
‘Ngủ ngày’ một thoáng buổi thu sang
bừng dậy lòng nghe hạnh phúc lan
“Ta là người của Sài Gòn yêu quý”!
giấc mơ lớn thành chân lý giản đơn.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

            THƯƠNG  ANH


Cánh ngầm vệt sóng thôi cuồn cuộn
nhòe mắt ngoái trông luống ngẩn ngơ
cô độc - tự do đi chẳng vướng
đông đời thương lắm trắng sương mờ
[/align]
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

MỘT NHÀNH KHÔ


Đây con đuòng thị xã?
đã thành phố khá lâu
cảnh xưa đâu còn nữa.
Đâu rồi chiếc xe nâu
ta mua cà phê sữa
cả đời uống một lần
sáng ngày thi tiểu học!
 
Tiếng rao đêm lê thê
“chí ma phồ”
như thầm gọi tôi về
thuở ngây ngô
 
Ôi tuổi thơ đi mô
bay mất hút !
thèm vươn lên cao vút
tay đụng một nhành khô
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

         ĐIỂM NHẤN ÂM DƯƠNG



Sapa, lên nữa… hồn thanh thoát
tới nóc Đông Dương gió cuộn mây
dãy Hoàng Liên rộng, hương ngan ngát
đỉnh Fansipan lững thững bay
 
Núi cao nhìn xuống: đời đa sự
muôn nỗi khổ đau - khéo đặt bày!
ảo vọng phù du, lo đủ thứ
thực ra “niềm” “nỗi” ngoại tầm tay
 
Fanxipan rạng âm-dương tỏ
giữa thác và hoa, núi với cây
giữa cả em - anh, thương - giận đó
phù du - trường cửu, sóng đôi say
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: huydungpro

         ĐIỂM NHẤN ÂM DƯƠNG



Sapa, lên nữa… hồn thanh thoát
tới nóc Đông Dương gió cuộn mây
dãy Hoàng Liên rộng, hương ngan ngát
đỉnh Fansipan lững thững bay
 
Núi cao nhìn xuống: đời đa sự
muôn nỗi khổ đau - khéo đặt bày!
ảo vọng phù du, lo đủ thứ
thực ra “niềm” “nỗi” ngoại tầm tay
 
Fanxipan rạng âm-dương tỏ
giữa thác và hoa, núi với cây
giữa cả em - anh, thương - giận đó
phù du - trường cửu, sóng đôi say

 
 
Chốn Ấy Thiên Đường
 
Từ bình nguyên lên cao nguyên buổi ấy
Hòang Liên Sơn sừng sững chập chùng cao
Đi bên nhau tựa sóng gió dạt dào
Đường hạnh phúc nơi nào mà chẳng có?
 
Càng lên cao mọi việc càng thông tỏ
Từ miền cao nhìn càng rõ rệt ra
Chỉ tình chân còn mãi mãi đậm đà
Còn âu yếm mặn mà không phai nhạt
 
Đời yêu thương không chỉ là kịch hát
Khi tấn tuồng chấm dứt thế là xong
Tình yêu thương còn mãi mãi trong lòng
Mỗi điểm ấn : cõi âm dương vĩnh viễn
 
Anh yêu em không chỉ do ngọai diện
Tự tâm hồn tiếng nhạc mãi du dương
Cùng nhau đi qua khắp chốn địa đường
Qua lũng thấp đỉnh thiên đường quấn quýt
 
Hàng tre cao đỉnh Sapa chằng chịt
Đôi chúng mình cười thỏa thích trân  triu
Từng chuyện vui, từ sáng đến trưa, chiều
Mình hạnh phúc từ tâm hồn hòa hợp
 
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Đỗ
Trích đoạn: huydungpro
        ĐIỂM NHẤN ÂM DƯƠNG

Sapa, lên nữa… hồn thanh thoát
tới nóc Đông Dương gió cuộn mây
dãy Hoàng Liên rộng, hương ngan ngát
đỉnh Fansipan lững thững bay
 
Núi cao nhìn xuống: đời đa sự
muôn nỗi khổ đau - khéo đặt bày!
ảo vọng phù du, lo đủ thứ
thực ra “niềm” “nỗi” ngoại tầm tay
 
Fanxipan rạng âm-dương tỏ
giữa thác và hoa, núi với cây
giữa cả em - anh, thương - giận đó
phù du - trường cửu, sóng đôi say

Chốn Ấy Thiên Đường
 
Từ bình nguyên lên cao nguyên buổi ấy
Hòang Liên Sơn sừng sững chập chùng cao
Đi bên nhau tựa sóng gió dạt dào
Đường hạnh phúc nơi nào mà chẳng có?
 
Càng lên cao mọi việc càng thông tỏ
Từ miền cao nhìn càng rõ rệt ra
Chỉ tình chân còn mãi mãi đậm đà
Còn âu yếm mặn mà không phai nhạt
 
Đời yêu thương không chỉ là kịch hát
Khi tấn tuồng chấm dứt thế là xong
Tình yêu thương còn mãi mãi trong lòng
Mỗi điểm ấn : cõi âm dương vĩnh viễn
 
Anh yêu em không chỉ do ngọai diện
Tự tâm hồn tiếng nhạc mãi du dương
Cùng nhau đi qua khắp chốn địa đường
Qua lũng thấp đỉnh thiên đường quấn quýt
 
Hàng tre cao đỉnh Sapa chằng chịt
Đôi chúng mình cười thỏa thích trân  triu
Từng chuyện vui, từ sáng đến trưa, chiều
Mình hạnh phúc từ tâm hồn hòa hợp
Nguyên Đỗ

 Thân chào Anh NĐ,
 Tôi rất cảm động được NĐ ghé thăm và để
lại bài thơ rất thật,  xúc động,  hoàn chỉnh,
đĩnh đạc và hay.
 Lại ngẫu nhiên hai chúng ta có chung một
số ý tưởng về cách hiểu đời. Ví như:
"lên cao mọi việc càng thông tỏ
"Từ miền cao nhìn càng rõ rệt ra"

hoăc như về "âm dương vĩnh viễn"
 
Tôi mừng & tâm đắc vạn vạn dặm có sự gặp
nhau tinh thần.
  Để đáp lễ, có mấy bài chung đề tài Sapa,
Fansipan, tôi trích cả ra đây cho vui cùngNĐ:

Ngược thượng du - nơi biên cương
Chào  Sa Pa ! nắng cười tươi trong sương
Ôi đẹp quá, nâng hồn lên khoáng đạt
*

Hoàng Liên rộng, nắng cùng sương bát ngát
Thoắt quang, thoắt mù, nhắc Lẽ vô thường

Cô gái Dao đỏ ‘Tả Phìn” (bản ven đường) cao giọng hát
Ngước Phăng xi păng - "nóc Đông Dương”...



Rồi lại bài


LÊN FANSIPAN
   (Thơ luật Đường, sáng tác nương vận bài

   “Qua Đèo Ngang”của vua Lê Thánh Tôn
*

Cô gái đèo xa bé tí teo
đường lên, lên mãi lượn vòng vèo
Sapa tiên cảnh đêm thư giãn
Nóc Fansipan sáng cố trèo
say đắm bám hồn đeo đỉnh gió 
ngẩn ngơ ngửa mặt ngó mây chiều
Đông Dương Đỉnh Mái – bầu thanh thản
rót sẻ bao nhiêu, đầy bấy nhiêu.

Lung tung chút cốt vui thôi NĐ ạ. Hy vọng có dịp được gặp nhau
nũa trên thi đàn vntq
Trân kính
huy dung
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-10 10:43:27huydungpro>
      
       MỘT  VÒNG  ĐỜI

Paris xưa (1955)
lên buýt, ta ngồi chưa ấm nệm
đã nhấp nhổm nhường già, tật, bệnh
cả hoa râm xồn xồn
 
Nay (2008) lên buýt Sài Gòn
ai nấy nhường ghế êm
đâu vì ta sẵn nụ cười hiền
 
Ô hay, chợt lóe lên:
“Vòng đổi ngôi tít tắp
thoáng rành rành chớp mắt”
                  (giờ ngọ 7-11-2008)
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0