📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

MƠ LÀM NGƯỜI SÀI GÒN của huy dung

485 trả lời, 34.313 lượt xem — Trang 13 / 17
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-17 12:13:46Huyền Băng>
TRỌN NẺO ĐƯỜNG
                    “Làm cho ra ‘trò’, chết cho ra ‘thầy’.
                            Đó là khẩu hiệu đời sống của tôi.”
                (Gs-Bác sĩ Hồ Đắc Di, Giải thưởng Hồ Chí Minh)
Lời Thầy từng ý mãi ngân xa
Tâm huyết Thầy trao chẳng nhạt nhoà
Nghiên cứu quên thời-gian-bạc-ánh
Chẳng màng bao lấp lánh phù hoa.
                                
Trường xưa Chiêm Hoá cảnh tiêu sơ
Thầy đến, vầng hồn đẹp tựa thơ
Giảng đáp từng trò, lòng rộng mở
Gieo mầm tự tín tự bao giờ.
                                
Kiến thức giao hoà toả ngát hương
Tâm Thầy trẻ nhất, tóc toàn sương
Chan chan biển trẻ, gieo mầm trẻ
Trọn vẹn Thầy đi hết nẻo đường.
 
r
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-17 12:15:59Huyền Băng>

                SAPA
                   (tặng nhà thơ Nguyên Đỗ)


Đẹp quá hút hồn tâm thoáng đãng
Sapa cười rạng, gió vờn mây
Hoàng Liên Sơn vọc vầy đen nắng
Đỉnh Fắngsipăng đang lướt bay
                                 *
Mưa-nắng?  âm dương lắng:
giữa núi với hoa, thác với cây
giữa cả em-anh, tình tỏa sáng
phù du-trường cửu sóng đôi say
                                 *
Từ cao nhìn xuống, đời đa sự
vỡ lẽ con người khéo đặt bày!                       

                         (mỗi bước đi) 

ảo mộng phù du lo đủ thứ
thực ra bao chuyện vuột tầm tay
                           (chẳng can gì!)
                                 *
Như giọng họa mi ca vắt vẻo
Tả Phìn cô gái (bản ven đường)
                                  hát tan sương
Chào mào Dao Đỏ hồn trong trẻo
Thác Bạc, Hàm Rồng gió tứ phương
                           (nặng mến thương)
                                 *
Sapa ơi!
Thượng du biên cương
Gió lả lơi
Xe trèo nhằm hướng nóc Đông Dương…
                                 *
Hun hút đường chiều lên xán lạn
Phóng cao tầm mắt mạn cheo leo
Thấy trăng nêu tấm gương thanh thản
Khéo chọn Cổng Trời lơ lửng treo
 
TRỌN NẺO ĐƯỜNG
                    “Làm cho ra ‘trò’, chết cho ra ‘thầy’.
                            Đó là khẩu hiệu đời sống của tôi.”
                (Gs-Bác sĩ Hồ Đắc Di, Giải thưởng Hồ Chí Minh)
Lời Thầy từng ý mãi ngân xa
Tâm huyết Thầy trao chẳng nhạt nhoà
Nghiên cứu quên thời-gian-bạc-ánh
Chẳng màng bao lấp lánh phù hoa.
                                
Trường xưa Chiêm Hoá cảnh tiêu sơ
Thầy đến, vầng hồn đẹp tựa thơ
Giảng đáp từng trò, lòng rộng mở
Gieo mầm tự tín tự bao giờ.
                                
Kiến thức giao hoà toả ngát hương
Tâm Thầy trẻ nhất, tóc toàn sương
Chan chan biển trẻ, gieo mầm trẻ
Trọn vẹn Thầy đi hết nẻo đường.
r

huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

ĐỐM  LỬA 


Thái Bình Dương tối
đốm mờ le lói
lửa lạnh cô đơn
đêm dày chờ đợi
 
Bằng lòng làm đốm lửa
leo lét biển nhân gian
góc căn nhà cửa mở
thèm đón gió đại ngàn
 
Ngẫm ra cả vĩ nhân
khác nào mỗi thường dân
phận cô đơn đốm lửa
đốm bé nhỏ vô vàn
 
như cung đàn nhiệt thành
xuyên sương dày lung linh
cuối biển đêm đen nọ
một tiếng đ con tim
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

CHUÔNG TIỄN AI
                              Nhân giỗ đầu nhà thơ Xuân Sách


Chuông trầm lắng


đếm bước thu không


tiễn thi nhân lâm chung


đếm tác phẩm Chân dung.

                      *
Từng tiếng gieo thanh thản

xót thương xen âm rền

bạch lạp vành trăng lặn

tên tác phẩm bừng lên.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-24 01:40:12huydungpro>

TẬN NƠI TẬN MẮT

BÃO MIỀN TRUNG 

Về ngay! bão lũ chưa tan
Tìm nơi nao? giữa hoang tàn hỏi ai!
Làng yêu, xóm nhỏ đâu rồi
Cuốn phăng trắng xoá trơ lòi vách xiêu!
Khổ đau hiểu được bao nhiêu
nếu không góp sức chống chèo tận nơi
cùng giành sự sống trên đời
Hàn đau mất mát, dần tươi xóm làng
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-01 18:09:34huydungpro>

  SẮC THỜI GIAN TƯƠI MÃI

'Cột mốc năm
' trên đầu ai ngời ngợi

từ xanh mượt, điểm sương tới bạc phơ!

Đất trời vẫn sắc thời gtan vời vợi

một sắc tươi, tươi mãi chẳng phai mờ
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-19 17:11:38huydungpro>


XANH XANH MÀU NHỚ


Đáy hồn tôi
xanh màu em xa xôi
xanh xanh màu nhớ Tết
thiếu em, bạc phếch áo xuân rồi 
                  
Xanh liễu hồ Gươm nhung nhớ hát
xa em - nhợt nhạt mặt hồ thơ
 
Mơ cùng em hái lộc
xanh giao thừa thủ đô
guốc gõ cầu Thê Húc
chân xanh chen chúc dạo quanh hồ
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-08 04:19:06huydungpro>

MÙA YÊU, NIỀM VUI, NỖI ĐAU –

         CHUNG MỘT MÀU
                                   *1*     
Má thơm ngọt lịm đào tiên
giữa vàng mùa khế, cùng em chim về
mắt cười, hoa lá đê mê
hương yêu thuần khiết lời thề lâng lâng
      
mùa yêu vàng nắng nhạt
chớm yêu gió nhẹ lâng
chuông yêu ngân bâng khuâng 
rơi vàng vườn thơm ngát

                     *2*
Mỏng duyên tình đổ nát
vàng nỗi đau tan hoang
vườn xưa nhoè nước mắt
trơ ghế đá bàng hoàng…

Chớp lòe vàng nhằng nhịt
thắt da diết tim anh
gượng cười, đau ly biệt
đau xé tấm lòng thành

                      *3*
Sau âm thanh
                   bao năm
                             còi tàu rải đêm trăng
Em xuất hiện!
                 sân ga
                       vầng vui vàng nắng sớm!
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-03 11:50:54huydungpro>
ĐỐ LÀ MÀU GÌ

BÀI RA:

Ôi Việt Nam màu đẹp không hề mất
Dù khốc liệt chiến tranh, bao đổ nát !
                         *
Ta chào đời - màu bát ngát như tranh.
Tuổi thơ chạy - khắp màu ruộng ngọt lành
(ruộng nuôi mấy nghìn năm dân mạnh lớn).
Xuân nhìn ra - màu cỏ rợn chân trời.

Sông tình đầu màu nước ngời trong vắt.
Ngày ly biệt, tre màu mắt lệ rơi.
Chiến khu mượt, tươi màu đồi Việt Bắc
Màu Sông Lô tàu giặc đắm tơi bời.

Dãy Trường Sơn màu tuyến đường huyền thoại
đi chẳng hết một màu trải núi non.
Lâu về nước, từ không trung đã thấy
màu quê hương, ơi lệ bỗng ào tuôn.

Y và Giáo, năm nhăm(55) năm trọn vẹn
màu tươi nguyên, không hổ thẹn lòng son.
Dưới màu vòm, nơi cánh đồng yên nghỉ
về với cỏ, màu huyền bí núi sông
                         *
Tâm hồn hoá màu tơ trăng bát ngát
Màu vĩnh hằng cây cỏ quấn xung quanh.
Màu Việt Nam nào đẹp không hề mất?
– XIN MỜI ĐOÁN, đố cô, đố quý anh !                 
                       ***
BÀI ĐÁP:

Màu Việt Nam xanh đẹp không hề mất
Dù khốc liệt chiến tranh, bao đổ nát?
                        *
Ta chào đời - xanh bát ngát như tranh.
Tuổi thơ chạy - khắp xanh ruộng ngọt lành
(ruộng nuôi mấy nghìn năm dân mạnh lớn).
Xuân nhìn ra - cỏ xanh rợn chân trời.

Sông tình đầu, nước xanh ngời trong vắt.
Ngày ly biệt, mắt màu xanh lệ rơi.
Chiến khu mượt, tươi xanh đồi Việt Bắc
Sông Lô xanh tàu giặc đắm tơi bời.

Dãy Trường Sơn, xanh tuyến đường huyền thoại
đi chẳng hết màu xanh trải núi non.
Lâu về nước, từ không trung đã thấy
quê hương xanh, ơi lệ bỗng ào tuôn.

Y và Giáo, năm nhăm(55) năm trọn vẹn
nguyên tươi xanh, không hổ thẹn lòng son.
Dưới vòm xanh, nơi cánh đồng yên nghỉ
về với cỏ xanh, huyền bí núi sông
                        *
Tâm hồn hoá tơ trăng xanh bát ngát
xanh vĩnh hằng cây cỏ quấn xung quanh.
xanh Việt Nam màu đẹp không hề mất!
Màu truyền thống
                  đây đích thị:...
                                  …màu xanh!
                            (12-2007)
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-03 08:26:52huydungpro>

         
THU MUÔN  MÀU

Muôn màu kỷ niệm mùa thu thân thương:
Mẫu giáo sáng trong, bảng vàng khoa học
Giấy trắng hân hoan - màu thu khai trường
Em - màu trăng đêm trung thu tuổi ngọc                       

Toàn rừng đỏ - thu Muy ních Vac sawa
Hồng rực 2-tháng 9thu mừng ngày Độc lập
Cũng ngày đó năm 69, thu màu mưa tiễn Bác đi xa
Nhất yêu mùa cưới, thu màu hạnh phúc.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-26 10:33:43Huyền Băng>
LỜI TRÁI TIM

Sống không dễ
tim cần biết bao điều
biết say mê tài nghệ
khát khao yêu, được yêu

cảm rung muôn vẻ đẹp
thèm cảm nhận thiên nhiên
Giành tình yêu bị dẹp
hồi sinh những hồn nhiên

tự lau lệ tủi hờn
đường vắng mình đi lạc
giữa tít tắp cô đơn
tự tại vui trầm mặc…

tự giải tỏa
bao nghi kỵ bất an.
Xúc động tim là để
biết dũng cảm kiên gan

đối đầu mọi khó khăn
làm nhân tướng oai phong
tim vượt trên rào cản
chân thành xóa bất đồng.

Dịu ngọt tình yêu con
truyền chắt, chiu…, nhiều kiếp
hiểu mình sẽ chẳng còn
nhịp tim rồi cũng hết

nhưng con tim Rô meô
tim Nguyễn Du, Nguyễn Trãi ...
truyền vạn thuở tình yêu
không ngưng, còn đập mãi

 
r
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-26 02:48:01huydungpro>
NIỀM VUI VIẾT SÁCH
 
Hình ảnh ấu thơ năng trở lại
“Ngày xưa” - ấn tượng ngoái nhìn về
Gió mây lên, hiểu thiên nhiên đẹp
Sương xuống, trăng treo, hồn đê mê…
 
Tạm quên hết, nhà th một nửa
Quên ồn ào phố giữa Sài Gòn
Nhờ thơ tải thuyết dung thông
Kiếm tìm chân lí ló vầng trời trong
       
Khuya này trang viết cuối cùng
Tưởng như ngây ngất môi hôn tình đầu
Vang mừng rót, cốc màu vàng chóe
Chắt lửa trời quang qu ngọt ngào !
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-01 17:11:44huydungpro>

                          HOÁ VÀNH TRĂNG KHUYẾT
Sao anh đi mãi chẳng về
Vọng phu – trăng khuyết ủ ê lâu rồi

Trăng buồn khắc khoải đầu hồi

Tỏ mờ tô nỗi u hoài tình xưa
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

   TÌNH  CON
 
Chạnh nhớ hai nhăm năm, những khi
rưng rưng dạo nát chợ Ita-lie
chọn mua cho bé đồ chơi rẻ.
 
Nay ‘bé’ dìu cha m dạo chơi
Nước mắt trôi xuôi
Dung thông: cả chảy xuôi trôi ngược.
 
Vẫn Pa-ris nườm nượp dòng người
Eif-fel ngự đỉnh trời huyên náo.
Đời ngắn ngủi gieo neo thật ảo
Ấm lòng vì hiếu thảo tình con.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

LỤC BÁT KHÔNG NGỦ


     Đồng môn, đồng nghiệp chúng ta
xa nhau mới đó đã vừa mười năm
chào ôm quên tóc tuyết băng
tủi mừng ríu rít như đàn chim xanh
 
Chuyện hòa bình, chuyện chiến tranh
mùa màng thất bát, kinh doanh chập chờn
may mà sức khỏe vẫn còn
nguồn thơ lai láng, vẫn hồn thanh tao
 
Đêm dài ngâm vịnh dạt dào
hàn huyên… trời đã mờ sao, chuyển hồng
bầu tâm sự - gửi hừng đông
lần sau thức tiếp nỗi lòng sẻ san
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

                       MÙ ?


Đời bao phen ngơ ngác, mù phương hướng?
May nhờ mạng dung thông, ta lại xây
 
Mù yêu thương? đành cô đơn vất vưởng!
thử kết nối – dệt nên hạnh phúc dày
 
Không thể mù tình ái (như hơi thở)!
thử giao cảm! vẹn tròn nỗi mê say
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-02 13:10:25huydungpro>
SỮNG SỜ
                          (Sinh nhật 2005)

Bảy lăm vòng(*) ấy
bão tố chất đầy
mà sao vẫn thấy
thực thực hư hư
như một giấc mơ?
 
Khổ cực vô bờ
đau càng nhiều lắm
sao lòng vẫn thơ
vui từ tâm khảm
đời đẹp sững sờ.
-------------------------
(*)1vòng (quanh thái dương) = 1 năm 
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-03 08:13:25huydungpro>
TRỞ VỀ ĐĂM B’RI,
                                 Đ’RAY SÁP
 
Xe bon trong mây? mây đưa xe
ai khơi ký ức? tự tràn trề
Cao nguyên trở lại, tìm mây trắng
tìm cảnh xưa thanh thản tứ bề
 
Tây Nguyên thân thương! ta đã về!
Qua B’lao
              Vào chào thăm
                                    Đăm B’ri
 
Thời gian đi
nhịp rầm rì
thác đổ
 
Nghe muôn thuở
cuốn vào thơ
sâu lắng
 
Tự bao giờ
Thác Chờ
thăm thẳm
như hai ta
tình sâu nghĩa nặng?
 
Tự bao đời
dáng nước rơi yêu thế
như thân em diễm lệ
tuyệt vời ?
 
    Cớ sao sắp trọn đời người
Mắt nay mới thực trông vời cảnh tiên?
  Đâu ngờ một thoáng thiên nhiên
Lòng thơ lai láng tâm thiền vương vương
                                 ***
Trên Thác Khói mù sương
phau phau làn tóc bạc
Uy nghi tim Đ’ray Sáp
vẫn nhuần tưới mười phương
 
mãi yêu thương rạo rực
cuồn cuộn tình nao nức.
Ngàn năm Đ’ray Sáp thơ
không thổn thức dương tà

xót xa chi lận đận
hờn tủi chi thân phận
tự tại tâm trầm ngâm
ôn lại chuyện xa xăm…
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-02 15:43:34Liên Thơ>
Trích đoạn: huydungpro

LỜI TRÁI TIM
Sống không dễ
tim cần biết bao điều
biết say mê tài nghệ
khát khao yêu, được yêu

cảm rung muôn vẻ đẹp
thèm cảm nhận thiên nhiên
Giành tình yêu bị dẹp
hồi sinh những hồn nhiên

tự lau lệ tủi hờn
đường vắng mình đi lạc
giữa tít tắp cô đơn
tự tại vui trầm mặc…

tự giải tỏa
bao nghi kỵ bất an.
Xúc động tim là để
biết dũng cảm kiên gan

đối đầu mọi khó khăn
làm nhân tướng oai phong
tim vượt trên rào cản
chân thành xóa bất đồng.

Dịu ngọt tình yêu con
truyền chắt, chiu…, nhiều kiếp
hiểu mình sẽ chẳng còn
nhịp tim rồi cũng hết

nhưng con tim Rô meô
tim Nguyễn Du, Nguyễn Trãi ...
truyền vạn thuở tình yêu
không ngưng, còn đập mãi 
Về trái tim
           Yêu kính tặng Ba Mẹ của con!

Trái tim Người từng phút giây đã đập
Khẽ khàng, kiên nhẫn cho mình... cho đời ...
Lúc được nghỉ ngơi
Tim nhẹ cánh bay về cõi nhớ
Của người thân, bè bạn ...dĩ nhiên rồi
Và cả những người chỉ một lần biết đến
Lại nhớ thương tiếc mãi trái tim hồng
Đã tiết kiệm từng giọt thời gian nhuộm thắm
Những phũ phàng, bạc bẽo, tối tăm...
                      Lê Minh Liên Thanh Thơ
                     21 giờ 10 phút, 2/12/2008
Thưa thi sĩ, đến với thơ Người con như gặp lại tâm tình của Ba mẹ mình, con như đang đứng trước tấm gương đời trong sáng...Ba Mẹ con cũng làm ngành Y, con lại là  giáo viên tiểu học với nếp nhà sống vì tình, với đặc trưng của nghề cộng với bản tính quen sống là “Cho” nên con rất thấu đáo những gì Người đã sống  và cất  thành lời thơ tâm huyết này ...Cho phép con  trân trọng lưu giữ “Lời trái tim” như giữ mãi một tác phẩm sống để soi rọi mình.
Kính chúc giáo sư bác sĩ, thi sĩ khỏe, vui, hạnh phúc...
📎 tt

Đăng nhập để trả lời
0

HÃY ĐỌC NGƯỜI XƯA,

TỰ GIẬT MÌNH

Trong vườn thơ NỔI TIẾNG người xưa


Công lớn thiên tài đổi mới thơ



Ôi đẹp ngất - chùm hoa MỚI, LẠ !



Sao thơ mình SÁO, MÒN, NHẠT không ngờ !

huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-08 01:42:33huydungpro>

SỚM  LÓ  TRỜI  XANH

                                                         thân tặng TL
Suốt tuổi trẻ lưu li
đi tìm ánh diệu kỳ
ngẩng đầu mạnh bước đi
theo nhịp thác rầm rì

Dù thế thái nhân tình…
muôn nghìn nỗi rối tinh
mặc ai chỉ vì mình
ta vẫn vì nhân sinh
Gom từng giọt nghĩa tình
Tìm nắng ló trời xanh. 

Đâu cứ phải thành danh
lòng vui ngắm trời xanh
đằm nguồn suối ngọt lành
tận hưởng dòng âm thanh
Quên ánh bạc thời gian
"Liễu buông mành lơ thơ".

Sau khổ lụy vô bờ
đến bão cũng bơ phờ
nhưng đời sẽ nên thơ
đỉnh thác đẹp sững sờ
Thăng hoa những ước mơ
Em, anh thỏa đợi chờ.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-05 17:47:18huydungpro>
CHỉ GỬI LẠI

YÊU THƯƠNG
           (tặng thi hữu Nguyễn Văn Mẫn)

Bất kể thời đại
kẻ khôn, người dại
Bất kể nghề gì
trẻ già, trai, gái
 
Dù duyên phận rủi, may
gặp nghèo, hay khá giả
kẻ tham hoặc người ngay
nhưng ra đi, kỳ lạ:
không mang theo gì cả
 
Ơi sóng bể, bầu trời
dòng sông và ngọn núi...
đềumang nổi nụ cười
tiếng khóc và buồn, vui,
nhưng để lại được gì?
 
Ôi lạ kỳ
Chỉ con Người
mới gửi lại – vô giá:
YÊU THƯƠNG, trên tất cả!
 
Vì núi, sông, trời, bể …
có thlà chứng ‘nhân’
Con người mới chủ thể
đích thực mọi ái ân
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-06 07:49:59huydungpro>

SỨC MẠNH

      HỒN THƠ
                (Thân tặng thi hữu Nguyễn Văn Mẫn)

Từ hoa, bướm, sao, trăng
rồi biển, sông, mưa, nắng …
đều kết gắn dương gian
đã đi vào hàng vạn
kim cổ ý thơ vàng!
 
Nhưng thơ hay đích thực
Trời ban tặng mới thành
khiến lửa lòng không nguội
hoa đẹp chẳng phai tàn!
 
mãi tràn đầy ước mơ
nhân loại luôn tồn tại
trong vĩ đại hồn thơ!
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-11 17:09:55Huyền Băng>


CANH GIẤC NGỦ



Ôi tấm tình sâu lắng toát lên
từ gương trăng thật hiền
vẻ tiên nga xanh nghiêng giấc ngủ
điểm xuyết lúm đồng tiền
hết tạp âm, tinh khiết tiếng tim
rì rào hơi thở êm

thời chân anh biết dấu chân em
ta cùng nhau in tiếp dấu chân
dấu chân trên cát nơi tiên cảnh
dấu đêm thơ, biển ghen sóng sánh

từ kiên nhẫn - lòng dằn ánh lệ trào
từ gương hoa tươi rói - nguyên tiêu nguyệt
bóng trăng yêu soi khắp triền sông Việt
trôi không kẹt gai góc bến sông nào
                                                                     
Chúc phút này em vào mộng bình an
anh canh giấc ngủ
sá gì bao ngưỡng m nhì nhằng

Có thể nào chăng
khi thức giấc, nhìn căn phòng tối:
“Anh! anh đi rồi?
hay chưa hề có anh tôi!”
Sảng mê lời bối rối

Chớ, nghe em!
em hãy xóa lời buồn ác mộng.
Ta đã trải quá nhiều vô vọng
thêm chi buồn, một giọt - tràn tim
                                *
Khi thức dậy nhìn ô cửa đằng đông:
đêm trên sông thôi lặn đáy Sài Gòn
nhường cho ngày sắp mọc đầu kênh Tẻ
Em khỏe hẳn? mơn man, chân bước khẽ

Rày anh s
còn canh giấc ngủ Em…

r
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-27 02:18:01huydungpro>
CHẶNG ĐƯỜNG XA TRƯỚC MẶT

Thương "tâm thức" chính mình
cười bạc phơ tóc gió, tình khao khát
vuốt da nhăn sóng gợn bạt ngàn xanh.

Sông uốn quanh
với gió mây sao không hòa bước chân
Mù danh lam, rào rú(sông núi)
giữa dân tộc trường tồn, bay bay vũ trụ.
                    *
Ôi xóm quê - xưa cũ
xa xưa nhất
Yêu con "hói"(lạch) - trôi hoà đất đục ngầu
rễ tre ngà, hói rửa - trả công chầu.
Tuổi thơ ngọt! thương nhau như hói mật

Hói đổ vào Lam giang bát ngát dòng
gặp màu mỡ, mầm chồi nẩy dọc sông
vạch xa tít - bến xinh, đò - lẻ chấm
mưa dày che, lặng sấm
quê dần khuất 

Mưa không chê gió, gió trách chi mưa
mưa gió thuận hòa, vui sướng được mùa.
Ngước mắt Giăng Màn, đỉnh mờ
Thiên Nhẫn
lên đường ! không vướng bận
bước chân đưa 

Đời đi trên thảm dệt thưa
lơi lả
nay mắt vay? 
món nợ này mai trả.
Tình đẹp quá
nhập tâm - thời trẻ vay?
nay đầu bạc, trả bằng bản nhạc say
Đã mở ra trước mắt
đường mưôn dặm quen mà thật lạ thay

Mừng tâm thức gặp trời mây
thoáng đãng
trên sân lặng
trống tường
gíó tự do đưa quên xóa hận
gửi nhớ vào thương
vào buồn 
gió thoảng luồng
thanh nhạc

Nguồn tình róc rách 
đã suối từ lâu
hào sảng thơ tình - sẽ trang vàng lấm 
tình đào mai đã đông sập tối mau !
tình thác đổ nay sông sầu chảy chậm.

Sắp đợt xa, xa lắm
cứ vần xoay
nhớ nhau cứ nhìn mây -
là thấy rõ ?
Cầu kỳ đào ch Tết tận trời Tây
cô đơn phải ép hoa mới nở
vẫn không đồng bộ !

Sài Gòn đợi, khí trời chẳng đổi thay
Bắc Âu lạnh, chim di trú lạc bầy
Khúc "Bốn Mùa" kỷ niệm dày sâu đậm
tình tuyết trong, mắt đỏ, đẫm chia tay !

Dìu cháu tập đi mới đây mươi tháng
nay vin mắt cháu cười - để đứng lên
đất tạo nên sương trắng - đọng thành đêm
tám mươi dựa ánh dương trên bục giảng     
                      (tp HCM, tháng cuối năm)
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-08 04:41:44huydungpro>

THOÁNG THIỀN
TRONG VẮT

 
Gió hoàng hôn mơn mởn
mà nhức nhối âm thầm
Buồn gợi hương xa xăm
thịt da ln đau đớn
               *
Sương hỡi sương! trăng thấm
cho thân em ướt đẫm
tê buốt cả đôi chân
Thoáng thiền trong vắt tâm
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
      
TỈNH GIÁC về CÔ ĐƠN(*) 



‘Cao cả cô đơn’ - quy luật vạn cuộc đời
‘Tận dụng cô đơn’ cho phụng sự con Người
Cô đơn tỉnh giác(*)
                                 
Chợ đời lao xao
nhiều đợt thét gào
vô tích sự
Bổ nháo bổ nhào
 
Núi vẫn núi, ta cứ vẫn ta  
’Kết Thông’ thiên nhiên, thưởng thức mỗi loài hoa
Tỉnh giác cô đơn, ngoài guồng xoáy mệt
xoáy ghen ghét, tranh công – bệnh do gen khó hết
                              *
Phút ‘mình với mình’, là đạt tự do 
Không sợ cô đơn, tuyệt chẳng bao giờ
Vui cao thượng, vợi buồn cho bớt khổ.
Thử chống cằm tư lự, huyền bí n đồng lần
tâm hồn đẹp tỉnh giác về thoáng đãng cô đơn
 
--------------------------
(*) Tỉnh giác: tỉnh táo và giác ngộ về cô đơn (về bản chất, sự tất yếu của nó, cách tận dụng nó)
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-10 14:59:01huydungpro>
TỰ  HÀO  CÔ  ĐƠN


Không đâu xa, đơn độc sát bên thềm
sẽ đến hẹn, tinh mơ bến tối đen
ta nhổ neo. Đời chẳng thiếu môi dèm
hiếm tri kỷ…, tim quặn, đau mình mẩy.                       

“Phận đời mà”
ai cũng lo thân nấy
xin đừng trách, gốc cô đơn phải vậy.
Tự hào đạt cô đơn sân thượng mỗi trăng khuya
trăng ngắm ta -
một bóng, soi trăng thấy
mặt mình

Nếu thương anh cô đơn, em hãy bước cùng anh
đi vào đá, cả vào ngọn cỏ xanh trên đá …
vào rong rêu, sương hột, những gì hương sắc đã
giục ta viết nên pho tình ái cực chân thành.  
                                  (tháng cuối năm)
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-09 18:29:22Liên Thơ>
Trích đoạn: huydungpro
TỰ  HÀO  CÔ  ĐƠN

Không đâu xa, đơn độc sát bên thềm
sẽ đến hẹn, tinh mơ bến tối đen
ta nhổ neo. Đời chẳng thiếu môi dèm
hiếm tri kỷ…, tim quặn, đau mình mẩy.                       

“Phận đời mà”
ai cũng lo thân nấy
xin đừng trách, gốc cô đơn phải vậy.
Tự hào đạt cô đơn sân thượng mỗi trăng khuya
trăng ngắm ta -
một bóng, soi trăng thấy
mặt mình

Nếu thương anh cô đơn, em hãy bước cùng anh
đi vào đá, cả vào ngọn cỏ xanh trên đá …
vào rong rêu, sương hột, những gì hương sắc đã
giục ta viết nên pho tình ái cực chân thành.  
                                (tháng cuối năm)
Mặt đất bình yên
Thương anh cô đơn em đã đến
In thật khẽ bên dấu chân lẻ bước
Những vết tích thời gian cay nghiệt hằn sâu
Những tăm tối, và bao vầng ánh sáng
Ta bên nhau sóng bước những nẻo đường
Vấp đá nhọn chân bật móng ...máu rơi...
Tim nhói từng hồi qua cơn tắc nghẹn.
Chân mát lịm khắc dấu vàng lên cát mịn
Nghe hồn thư thái khoảng trời xanh...
 
Thương nhau cô đơn mình hãy đến cùng nhau
Làm thành đôi... thành đàn... thành khối...
Chim trên trời nóng, cá dưới dòng nước lạnh
Người bên người giữa mặt đất bình yên...
               Lê Minh Liên Thanh Thơ
                 O giờ 20 phút, 10/12/2008
 


 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-10 14:48:26huydungpro>
Trích đoạn: huydungpro
TỰ  HÀO  CÔ  ĐƠN

Không đâu xa, đơn độc sát bên thềm
sẽ đến hẹn, tinh mơ bến tối đen
ta nhổ neo. Đời chẳng thiếu môi dèm
hiếm tri kỷ…, tim quặn, đau mình mẩy.                       

“Phận đời mà”
ai cũng lo thân nấy
xin đừng trách, gốc cô đơn phải vậy.
Tự hào đạt cô đơn sân thượng mỗi trăng khuya
trăng ngắm ta -
một bóng, soi trăng thấy
mặt mình

Nếu thương anh cô đơn, em hãy bước cùng anh
đi vào đá, cả vào ngọn cỏ xanh trên đá …
vào rong rêu, sương hột, những gì hương sắc đã
giục ta viết nên pho tình ái cực chân thành.  
                             (tháng cuối năm)
Mặt đất bình yên
Thương anh cô đơn em đã đến
In thật khẽ bên dấu chân lẻ bước
Những vết tích thời gian cay nghiệt hằn sâu
Những tăm tối, và bao vầng ánh sáng
Ta bên nhau sóng bước những nẻo đường
Vấp đá nhọn chân bật móng ...máu rơi...
Tim nhói từng hồi qua cơn tắc nghẹn.
Chân mát lịm khắc dấu vàng lên cát mịn
Nghe hồn thư thái khoảng trời xanh...
 
Thương nhau cô đơn mình hãy đến cùng nhau
Làm thành đôi... thành đàn... thành khối...
Chim trên trời nóng, cá dưới dòng nước lạnh
Người bên người giữa mặt đất bình yên...
               Lê Minh Liên Thanh Thơ
                 O giờ 20 phút, 10/12/2008
---------------------------------------------------------
Mặc dù đời nay dày đặc thông tin, mặc dù trong vnthuquan ta thi hữu đông đúc, nhưng dường như ai nấy cũng đều tất bật, luôn như bị ma đuổi, lại hình như về món thơ ít ai hợp được “gout” (thị hiếu, sở thích, khiếu thưởng thức) của nhau nên chi còn ít vào ‘vườn thơ’ của nhau. Nhất là với tôi hầu như họa hoằn lắm mới có ai đó chiếu cố ghé chơi, còn ‘họa, nối bút, góp bút, bình luận’ thì càng hiếm hiếm lắm.
Có LT làm cho tôi bài họa lúc 0g20 sáng! Lại chỉ hơn nửa giờ sau khi bài tôi xuất hiện. Vườn thơ tôi và tôi xin được chân thành cảm ơn thi hữu LT
             huy dung
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0