📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

MƠ LÀM NGƯỜI SÀI GÒN của huy dung

485 trả lời, 34.322 lượt xem — Trang 3 / 17
 
  MỘT NỐT NHẠC BUỒN
 
     Thu đông đã ngả bóng chiều
mà sao da diết nhớ yêu thuở nào
     Tuy lòng khô lạnh từ lâu
lỡ tay em chạm nốt sầu đời anh.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-30 16:27:30huydungpro>
 
ĐỪNG QUÊN GỌI BẰNG TÊN
 
Người tù chỉ là con số
Bạn lắm bút danh, nhiều tên
nhưng đừng tiếc lời gọi lên!
Ngẫm đời, ai không tha thiết
được gọi trìu mến đúng tên
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
             LÀM SAO ĐÂY
 
Tình thế kiểu này, tình bẽ bàng xấu hổ
thế gian đàm tiếu hại nhau lắm Bạn ơi!
như đem tình hắt đổ đi, lòng ghét bỏ.
Trần thế thương nhau, sao nỡ để buồn đời!
Thương nhau chín bỏ làm mười!
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-29 05:46:53huydungpro>
 
      ĐỂ HIỂU
CON NGƯỜI 
              
Anh chàng đẹp trai
chẳng hề yêu ai
chẳng ai yêu lại
 
Cố công thoải mái
đi chơi cùng nàng
(cô gái đoan trang)
Anh nhìn rất kỹ
xem về thẩm mỹ
được nét nào chăng?
Anh càng dửng dưng
 
Ừ mắt là mắt
môi chỉ là môi ...
và chỉ thế thôi
trốn đâu hương sắc?
              ***
Nàng ngước nhìn anh
Bỗng môi nàng mọng
tức thì sóng thần
địa cầu náo động.
 
Mắt nàng xao xuyến
tình yêu ập đến
gió lộng đôi hồn
tới tấp nụ hôn
vòng ôm nghẹt nói.
 
Hôn như chết đói
lang sói phải lùi
nghi kỵ rút lui
ghê hồn cơn lũ
 
Tan tành vũ trụ
giúp hiểu con người
tình ái cuộc đời.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
                        CÙNG THỨC DẬY CHÀO MẬU TÝ
 
Tại sao đất còn khô mà cỏ dậy mầm?
cỏ cựa mình, tai không lắng được dư âm.   
Vòng đất trời ngủ thức chung cùng vạn vật
trời ôm đất ngủ vùi…quên đánh thức xuân
 
Tuy trong ngủ có thức, kìa trời rời mặt đất
kìa hừng đông, dòng sông, vạn vật, em, anh
Vẫn mặt trời vạn kỷ - tinh khôi lạ thật
không trang điểm, xuân ngời ngợi tỉnh dần
 
Xuân rạng rỡ chở vui, tươi trẻ xuống trần
thoát tít mù… địa ốc,… chứng khoán lên sàn!
dạy biết yêu Đà Lạt, hoa đào Cha Pả (Sa Pa)
Lưỡi gió liếm mái bằng đỏm dáng hoa xuân
 
Sống là biết vui xuân rạo rực lâng lâng
tươi tỉnh lên! Hòa nhập thiên nhiên nhẹ nhàng
Từ từ thôi, se sẽ, bõ công chờ đợi
ta ngửa mặt hít xuân, khoan khoái bâng khuâng
 
Thầm cảm tạ xuân xua chuỗi ngày u uất :
bật đèn lên, đuổi đêm? Tối vẫn trong ta !
đêm lặng im - chưa là tâm tịnh mượt mà.
Xuân sáng láng bằng lòng những gì còn mất 
 
Sức sống lạ từ trong thân “ma dại” nhất
đã phai mùi sót lại hoa buổi đông tàn
Sọt rác rồi! tờ lịch cuối cùng đông cũ
đón xuân lớn, thế gian thức dậy cùng xuân…
                                                                                             Xuân Mậu Tý
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
    XUÂN MẬU TÍ, VIỄN DU
 
Từ nắng vàng nhờn nhợt cuối đông
Xuân tươi sáng đang về. Kìa đã tới!
Đã sắp xếp chuyến đi mừng năm mới ?
xe đêm ngày - dọc sóng vỗ ngàn trùng
 
Phố ven đường nhoài ôm phía biển khơi thanh khiết
Phan Thiết, Nha Trang, Đà Nẵng, Lăng Cô - cảnh tiên
Sầm Sơn, Bãi Cháy, Hạ Long, Trà Cổ, Tiên Yên 
thì thế giới - mấy nơi đẹp như bờ biển Việt? 
Qua thủ đô, xuân nở một rừng đào Nhật Tân
Nghìn cánh én Hồ Tây như đón khách ân cần
Vui đã hướng Canh Dần (2010), Hà Nội tròn thiên kỷ
Đoàn viễn du hồ hởi nay mừng xuân Mậu Tí.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
THIÊN NHIÊN QUANH TA
 
Miền Nam ta - chỉ hai mùa
Mùa khô thong thả dặm xa
Dẫu da mùa mưa trắng nhợt
hẹn hò không hề giảm bớt
 
Biển đen thức trắng ru tình
ru hàng dương đứng một mình
Ì oạp sóng đêm muôn thuở
ru ngọn hải đăng luôn đỏ
 
Sương buông mờ t hoàng hôn
cảnh tiên Côn Đảo hớp hồn
Phú Quốc nằm nghe đất thở
Đồng Tháp sếu về trăn trở
 
Mùa khô trộn gió Tây nguyên
gió mát Hậu giang – Sông Tiền
Sợi nắng toàn Miền bay nhẹ
mùa mưa quay về quá lẹ    
 
Ngả nghiêng mềm thân nhỏ bé?
Bản Đôn say đêm đá lèn
đụng màu hoang dại đại ngàn
vạt sáng loang dài Mũi Né
 
Chế Mân tháp cổ đa tình
lấy tên Nàng Né cho Mũi
răng Nàng - sóng màu ngọc lõi
sóng tủi, lệ trào trắng tinh
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
                    MƠ  TƯỞNG
 
Cổ em gom hương bốn mùa rừng núi
đôi làn môi e ấp một vành trăng
mà suốt kiếp anh đeo theo rượt đuổi
đến sương sa bạc thếch tóc anh chăng?
 
_ Đạt được gì?  _ Hờ hững! thương mà giận
mơ môi hưởng - ngọt cùng tận nụ hôn ?!
Dòng mơ tưởng – cành khô dồn một bó
Mơ làm chi? dang d chí tang bồng. 
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
                                          THỔI PHỤT NẾN
 
Con cháu ta, ngày sinh - thổi phụt tiêu giàn nến
Ta cũng thế, nhưng chỉ từ khi có cháu con
Phận gieo neo, dằng dặc - cuộc chiến sinh tồn
Thuở ấy ‘nội’ đâu gì, mỗi lần sinh nhật đến!
 
Từ nay tuổi - tăng theo số nến ngày thổi nến.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
                 BỨC TRANH XUÂN
                                    (THƠ LUẬT ĐƯỜNG)
 
Phòng xuân tranh điểm nét thanh tân
ngực trẻ kiêu sa lịch bội phần
Trong trẻo giọng oanh? môi đỏ thắm
mảnh mai mày phượng, mắt nâu trầm
Đã mê lộng lẫy đằm tao nhã
àng mến hồn nhiên thoát tục trần
Họa sĩ khéo ghi tình lặng lẽ
tranh lưu người đẹp mấy trăm xuân ?
                              ***
(chuyển thơ tự do:)
Dáng xuân em ngồi
vũ trụ vần trôi
Ráng vàng mỡ gà hay lá bàng bén lửa
chỉ hơi cay khói, sao em lệ ứa
Tranh vẽ sáng bừng hướng nội tâm trôi
                                                         2-2008
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
       Một tập quán văn hóa dễ thương là ngày xuân xướng-họa thơ giữa bạn bè, không khó, nhưng không chú tâm duy trì hẳn sẽ ít dần người làm được thật đúng. Sốt dẻo mới hôm qua một cặp tứ tuyêt của 2 người ban mới vong niên (cách nhau hơn hai chục tuổi):
 
TẾT NGHÈO (Sáng Mùng một Tet 1982)
Hỏi cùng trời đất: xuân rối a?
Mà cành đào vẽ đã sai hoa.
Đì đẹt nhà ai tràng pháo muộn.
Tím hồng trước ngõ, khách xuân qua.       
      Bài viết bởi Vu Trinh Tuong: Hà Nội, Feb 5 2008,
 
 
Bài “họa nguyên vận” 
TẾT ĐÃ KHÁ HƠN NHIỀU
Áo mới đẹp sao! đã Tết a ?
Bên mâm đón Tết một nhà hoa
Tết nay đã khác thời xưa ấy
Giàu có không quên cảnh trải qua
                         Huy Dung:tpHCM, Feb 6 2008
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
MẬU  DẦN – 300 NĂM SÀI GÒN 
(MẬU TÝ 2008, NHỚ LẠI 10 NĂM TRƯỚC - MẬU DẦN 1998)
 
Ba trăm năm - cách 5 lần Mậu Dần  
Điềm sếu đỏ về bay liệng báo xuân
Rồng sẽ lên, lớn bổng vươn ra biển
Phúc lành rõ - niềm tin đã tỏa lan
Nguy cơ ẩn - thưa tâm thiện sẻ san
                                               2-1998
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
     NGƯỜI THƠ NỢ GÌ ĐÀ LẠT?
 
Hồ Than thở, Suối Vàng - ý niệm tâm linh gợi
‘Thung Lũng Tình’ huyền bí giữ thiên thu nhân loại
Ta chịu ơn Cao Nguyên, Đà Lạt mộng mơ ơi!
Ta mắc nợ ngày đêm thi tứ nhặt dâng đời.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
TỪ ĐỈNH GIAO THỪA,  NHÌN BỐN MÙA
 
Ngẫm bốn mùa, nay hạp mùa nào nhất ?
Thu không thích, đông không thích, thích hè:
ve rạc cổ, gợi tình trong vạn vật.
Yêu nhất xuân, mưa bụi, lộc xanh khoe:
 
không gian như trộn chút hương da thịt
vu vơ gió – nhạc từ vạn kiếp về
tình thuần khiết đắm say, không tính toán
chút mơ hồ xuân đạt đỉnh say mê.

_____________________________

huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
TẾT MẬU TÝ ĐÃ KHÁ HƠN NHIỀU

Áo mới đẹp sao! đã Tết a ?
Bên mâm cỗ Tết một nhà hoa
Tết nay đã khác thời “xưa” ấy
Giàu có không quên cảnh trải qua
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
  BỐN MÙA TƯƠNG KÍNH
 
Thông minh lồ lộ trên khuôn mặt
Mặt lộ tinh anh trong cặp mắt
Mắt hớp hồn – sâu thẳm lẳng lơ
ánh đa tình Thị Mầu trời cho 
   
Quyến rũ hơn Mầu, em tận tình
Sau ngày vất vả về bên em
Bốn mùa ân ái nghe dìu dặt
làm tặng em bài hát trái tim
 
Em xứng vạn bài ca biển cả
xứng ‘sơn lâm khúc’ thật êm đềm
‘trường giang xanh’ hát, yêu em lạ
Lời, mắt, nhạc, tình - thánh thiện đêm
 
Em hiểu trong vui, buồn lấp ló
“Kết giao tâm đạo” phải xây nền
ngọt ngào không ẩn chua cay nợ
liều cũng không -
                          tương kính vững bền.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-20 02:37:01huydungpro>
khg co bai
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

               BỐN MÙA & THÂN  PHẬN
 
                   Lúc lên đường, em dặn:
 
               Bốn mùa dõi được trăng thề
   xa nhau riêng giữ nửa bề gương trăng
               Nhớ nhau, ngửa mặt:  Chị Hằng
   nửa mình in nửa người thương thật mà
              
              “Rõ ràng trong ngọc trắng ngà”
   rất xa, tình vẫn mặn mà nhờ trăng!?
               ‘Tình trăng dại dột’ đổ lăn
   như tình thuần khiết - lăng xăng chia lìa!
 
               Bốn mùa nhật ký dày bìa
   cũng không đếm hết đầm đìa lệ rơi
               Một mình, đêm, giữa đất trời
   ngẫm suy muốn nổ tung đời thẳng ngay
              
               Những trang nhật ký thương thay
   biết bao kỷ niệm chất đầy từng ngăn
               Giàn ngăn – dấu chứng thời gian
   lôi rơi lả tả mọi giàn ra xem:
 
               Một đời vung vãi bên thềm:
   thành công thất bại, yếu mềm, ghét yêu
              “Vinh quang rởm”, sao cũng nhiều!
   lợm mùi meo mốc đìu hiu, nhụa nhầy
 
               Lần đầu gục mặt vào tay
   đoan nghiêm tư cách, dở, hay, trốn tìm
               thẳng thừng đối diện chính mình
   duyên do nhẫn nhục! công minh lỡ rồi!
 
               Mà này, tình đã xa xôi
   làng nay đã phố, mấy hồi lầu cao
               Vậy mong chung thủy kiểu nào!?
   Về gom miểng vỡ đừng xao xuyến lòng
 
               Khi vui mũi quá phập phồng
   khi nhìn đổ nát chớ lồng bi thương
               Quặn đau tình gặp tai ương
   ‘phá cười thảm thiết’, mở đường cho tim
              
               Cho khô giọt lệ nổi chìm
   quay về sợi khói trên triền đồi xa
               Hãy về với ‘Núi’ - công cha
   với ‘Nguồn’ - nghĩa mẹ thiết tha vô cùng
              
               Xin trăng soi sợi tơ lòng
   tuy mờ đom đóm đỡ chòng chành chân
               Yêu quê, thương xứ muôn phần
   bao năm ôm tuyết, nay thăm chính mình
 
               Bốn mùa nắng mới chung tình
   thương ta - bạn cũ chân thành xa quê
               Nắng khe khẽ, thật chưa hề
   ôm ta trìu mến, đê mê, ruột rà.       
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 

                    BỐN  MÙA
 
Không tủi phận, bươn chải bốn mùa
Đi trọn đường, đâu chỉ được, không thua
bao nhiêu lần ‘bốn mùa’ gom lại
không than ngắn, khoe dài, trách thiếu thừa 
 
Tâm giàu có, xác thân tuy kém cỏi
chưa một lần uể oải (vẫn ham đua)
Hơi giống ai? liến thoắng, không ngơi nói
chỉ câm lặng bên quang quác, điêu ngoa.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-21 16:43:49huydungpro>
 
 
                 CÔ ĐƠN CHẶNG CUỐI

Chưa cằn cỗi, nhưng cao tuổi, cô đơn lớn vọt
Cây thẳng ngay vươn sáng, hề hấn gì meo mốc
Hết bốn mùa, đơn độc sát bên thềm:
sẽ đến hẹn, tinh mơ bến tối đen
ta nhổ neo. Đời chẳng thiếu môi dèm
tim không quặn. Buồn chăng - tri kỷ ít…
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
 DẶM ĐƯỜNG XA NGƯỜI THẦY THUỐC
 
Từ tuổi xanh lòng son – y  nghiệp
Rộng bốn mùa bước tiếp thong dong
      Y khoa dòng chảy hanh thông
lửa thiêng nguyện nối tâm hồn cha ông
 
Đường xanh ngắt dép mòn muôn dặm
Chẳng thảm êm cung cấm phẳng lì
      Gập ghềnh, vắt vẻo, hiểm nguy
Tầm cao ‘Y đạo’ lạ kì ung dung
 
Y tuệ khinh mê cung lạc lối
Y tâm vui bước tới mở đường   
      Tối tăm, Y có chiêu dương
Ốm đau, khổ luỵ - Y thương phận người
 
Vẫn nắng gắt đường đi rảo bước
Bốn mùa xanh thuở trước êm trôi
      Chảy ra ‘y hải’ sóng dồi
Toàn cầu kiến thức một trời lớn thay
 
      Dù ai lời nặng chê bai
Tay nghề luyện mãi như Thầy dạy ta
      Dày công cập nhật y khoa
Tầm sâu tâm đức - đích là bệnh nhân
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 

            HƯƠNG TÌNH
 
Mỗi mùi hương
gắn mỗi ký ức yêu đương:
 
Tóc hương thịt da bên cổ
đậm tô tâm hồn ai đó
tính tuyệt vời, tình đẹp sao!
 
Cảnh hoa miền nhớ bên nhau
nở từ hương đậm hôm nao
Rạo rực tình yêu chưa nhạt
Bà Điểm ngan ngát hương cau
 
Khi thở hoa quỳnh, ngọc lan
dạ hương đêm thanh gió hát.
như dự khai trường phượng đỏ 
tình học trò bỗng chứa chan
 
Giải thưởng trao tay trò giỏi
thoảng tình nguyệt quế quang vinh
Hoa sữa tình nồng Hà Nội
thơm bùi tình cốm quê mình
 
Hương tình thanh khiết thông xanh
Đà Lạt Sa Pa Ngoạn Mục.
Nhớ hương Đồng Tháp bông sen
trang nháp thơ tình mùi mốc
nhật ký nguệch ngoạc lem nhem
 
Cả một đời hương ký ức
Cứ gì địa ngục thiên đường
vĩnh biệt thanh thản đậm hương…
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
             SƯƠNG & BỤI
                          
                              (trò chuyện cùng em)

Em biết không em ơi ?
Giọt mưa, giọt sương nào không dính đầy chùm bụi
Mỗi hạt trong chùm ấy – một  giấc mộng chơi vơi
Ta như sương một giọt đang rơi
trong nắng xế, ngày đang dần tắt rụi

Rơi lên lá, lên hoa, ao cá, mái nhà, sông núi, biển khơi…
thấm xuyên hồn muôn vật, cả vương giả con trời
Người sương giọt?  Vậy vô cùng ngắn ngủi?
Mộng - bụi rơi, siêu vi? duyên thui thủi vậy sao? 

Đâu phải vậy. Giọt sương nào khác một Thiên hà
còn lớn hơn gấp bội Ngân Hà của chúng ta
tới hơn lắm vạn lần
thì con Người cứ thế vĩnh hằng như mùa Xuân.
Mộng con Người – vô tận, Tâm quá đỗi bao la !
Em ý niệm được chăng?
                                                                    huy dung
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-30 17:13:25huydungpro>
                   HẠT GIỐNG
 
Hạt giống yêu thương gieo trong tâm

lớn nhanh dọn sạch mầm thù hận!
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-24 17:34:38huydungpro>
 
                   HƠN SÁU MƯƠI NĂM(1945-2008)
Sao thâu tóm sáu mươi năm - nháy mắt?
 
Nắng pha lê trong vắt thu Hà Nội
Nghe vang vọng Hang Đầu Gỗ Hạ Long
góp tinh khôi gấm vóc dải non sông
dân tộc Việt hồn nhiên, thâm thúy lạ
 
Những Người Mẹ nhớ con, lau ráo lệ
xơ xác đau, tường mốc, mộ rong rêu
cắn răng khúc quanh dài, bi tráng thế
Nay nai lưng – cơ hội vượt qua nghèo.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-24 17:38:42huydungpro>
 
            NỢ  THI  CA
Dù đã dẻo “cò bay lả bay la”
nhưng mức yêu còn nhạt
                             - thơ chưa đạt.
“Gãy sừng trâu...”, cộng nửa đời lang bạt
vui sướng, khổ đau - dâng hết cõi thơ
Ôi thiêng liêng duyên nợ lạ - ‘thi ca’
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-30 17:21:56huydungpro>
 
        GẦN VỚI HỒN
          MÌNH HƠN

                  (nhân NOEL 2007)
 
Bé con ít dám ngắm và mơ
tội nghiệp tủi thân đành thổn thức
đâu biết có ngày yêu tựa thơ
được yêu mặn nồng ơi náo nức ! 
  
Nhãn tiền còn ngỡ - hư hay thực
mãi tới cuối đời mới rõ mình –
tim khát yêu thương đã hiển minh
hiểu tâm linh khác đời lầy lội
 
Nô el giúp quên tình nặng nỗi
hồn thoáng gần hơn tuệ hiển linh
đầu óc nặng nề gặp chính mình
Đâu riêng tôn giáo, Mùa sôi nổi .
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-23 08:21:13huydungpro>
 
MÌNH TA BÊN THI HÀI BẠN
(hoài niệm 2007 nhân Ngày Quốc tế
  Hiến chương các nhà giáo 20/11)


Chỉ còn lại mình ta bên thi hài
củaNhàgiáoNguyễnQuangQuyền(*)đêmnay
Những chuyên gia phục hình
mặt và sọ của anh
(xe đè bẹp dí)
cùng học trò khâm liệm anh
và lo xong cho lễ viếng sáng mai
Tất cả đã về ngủ từ giờ tý
 
Mình ta cạnh áo quan có kính trong
bằng ánh mắt ôm gương mặt mến thương
Sát đỉnh đồng giữa nến vàng leo lét
di ảnh anh mờ tang tóc khói hương
Đèn trở mình, nước mắt rơi khuya khoắt
Sân trường động, sương sa nặng nhịp buồn
               *
Nhìn di ảnh, trong lòng không thể tắt
lửa vĩnh hằng - từ ánh mắt ân uy
Tâm lung linh nghĩ suy sâu rộng
Mím nhè nhẹ cặp môi trào lộng
thách phong ba, khổ thống trên đời.
 
Ôi sinh thời
thiên tư có ngạnh
cả bao phen nghịch cảnh tơi bời :
Nghĩa bóng nghĩa đen, Anh đích thực
là  trí  thức
chẳng hám quyền, không hám chức
nhân văn phong phú, sống thanh cao.
 
Thương quá, qua di ảnh, hỏi anh:
“Ai nấy rồi qua ngày tạ thế
“bạn đi sao vào đợt lễ -
“ngày Quốc tế
“nhà giáo Hiến chương?”
 
Hồn nín thinh. Nhưng gương mặt Bạn –
Vầng cao sang, đằm thắm, đoan nghiêm
Nhung nhớ thoảng nghe, lời gió tạt:
vẫn câu Các cậu buồn cười thật!...
Cuối chót vẫn Huy Dung quý nhất!
Thôi đừng ở lại, phải về thôi
Cậu buồn cười thật !
Về đi, trận bóng I ran - Nhật
coi giúp tớ đêm nay...
mà tớ đứng ngoài này
đâu có nằm linh cữu !
 
Giọng xa xăm, hơi nhịu, vẫn cao sang
pha chất hài, xen bẽ bàng chân thật.
Thêm đau đớn, nói làm chi nỗi mất?
Hồn đau xót, chơi vơi, nến nhập nhoàng
đến bàng hoàng chát đắng
 
_ Quyền đã mất rồi?  _ Từ tối qua!
Có thể nào! tất cả những ai tin ta tuyệt đối
đều vội tan như nhang khói đám tang?
Chỉ còn lại mình ta lang thang
một mình ta, lẩm bẩm hoài vô lối:
Đến bao giờ, Quyền trở lại cùng nhau?
 
Bỏ đi đâu, ới bạn thâm giao?
tìm kiếm bóng hình bao hạc trắng
bay dạt nơi phiêu lãng gió sầu ?
Hay tìm cánh biếc hải âu
chân mây biền biệt đi đâu chưa về
nơi xanh biển thẳm đê mê?
 
Đau xót quá !
Bạn đột ngột ra đi
khổ thân Bạn, ôi chia ly thảm khốc
 
Sâu hơn bể quặn đau
giá được khóc oà vơi bớt sầu da diết
Ôi! Nguyễn Quang Quyền, bạn mến thương
Thế là âm dương cách biệt
còn đâu người thân thiết tri âm.
Ta từ đây, thôi chờ Quyền
nghe phần thơ mới viết
Quyền từ đây, thôi không tiệc nào
đến dự cùng ta…
 
Đáp lời ta khấn,
Có giọng Quyền ưa nhấn mỗi vần
nhưng do con tạo xoay dần
giọng nay nghe đã đượm phần heo may:
 
“Mỗi đời người một áng thơ hay
“sống, chết lạc quan, lòng tin tưởng
“nên lệ sầu sần sượng
lên  tôi  xin  chớ  rỏ !” 
Ôi, hiển linh Quang Quyền sáng tỏ!
------------------------
(*)Nguyễn Quang Quyền  bác học nhân trắc, GS giải phẫu trường ĐHYD tpHCM, mất đột ngột vì tai nạn giao thông ngay trước đợt lễ Nhà giáo 20-11.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
     ‘VÓI’  TỚI   THƠ ?
 
Thơ tận đỉnh trời không vói tới
Thơ – trăng đáy nước vớt lên sờ
Khi mờ khi tỏ - ẩn, hiện - thực hay mơ?
Mà dám hình dung, đòi định nghĩa !
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
                 MŨI  NÉ
‘Mũi Né lâu đài’ chiều nao gió hát
nay gió đập, cửa lay, tưởng rụng hàm răng
mai ung dung, ta dạo - dọc sóng mù sương
về ngồi lặng quanh đêm – lửa thơ ràn rạt

Cát đếm bước chân ta, chợt thơ nàng Né!
(vua Chàm yêu say đắm, Né sớm quy tiên).
Sống nghĩa là sáng tạo, tưởng tượng triền miên
trời kỷ niệm tung hoành - rần rần sóng bể…

Tò mò mắt sát nhìn hà nhỏ bé
khắc muôn hình - mặt đá rêu Mũi Né
nghìn kiếp nghe ì oạp sóng thời gian
vỗ sừng sững, đá tan tành lại trẻ!
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»