MÌNH TA BÊN THI HÀI BẠN
(hoài niệm 2007 nhân Ngày Quốc tế
Hiến chương các nhà giáo 20/11)
Chỉ còn lại mình ta bên thi hài
củaNhàgiáo
NguyễnQuangQuyền(*)đêmnay
Những chuyên gia phục hình
mặt và sọ của anh
(xe đè bẹp dí)
cùng học trò khâm liệm anh
và lo xong cho lễ viếng sáng mai
Tất cả đã về ngủ từ giờ tý
Mình ta cạnh áo quan có kính trong
bằng ánh mắt ôm gương mặt mến thương
Sát đỉnh đồng giữa nến vàng leo lét
di ảnh anh mờ tang tóc khói hương
Đèn trở mình, nước mắt rơi khuya khoắt
Sân trường động, sương sa nặng nhịp buồn
*
Nhìn di ảnh, trong lòng không thể tắt
lửa vĩnh hằng - từ ánh m
ắt ân uy
Tâm lung linh nghĩ s
uy sâu rộng
Mím nhè nhẹ cặp môi trào lộng
thách phong ba, khổ th
ống trên đời.
Ôi sinh thời
thiên tư có ngạnh
cả bao phen nghịch c
ảnh tơi bời :
Nghĩa bóng nghĩa đen, Anh đích thực
là
trí thức
chẳng hám quyền, không hám chức
nhân văn phong phú, sống thanh cao.
Thương quá, qua di ảnh, hỏi anh:
“Ai nấy rồi qua ngày tạ thế
“bạn đi sao vào đợt lễ -
“ngày Quốc tế
“nhà giáo Hiến chương?”
Hồn nín thinh. Nhưng g
ương mặt Bạn –
Vầng cao sang, đằm th
ắm, đoan nghiêm
Nhung nhớ thoảng nghe, lời gió tạt:
vẫn câu
Các cậu buồn cười thật!...
Cuối chót vẫn Huy Dung quý nhất!
Thôi đừng ở lại, phải về thôi
Cậu buồn cười thật !
Về đi, trận bóng I ran - Nhật
coi giúp tớ đêm nay...
mà tớ đứng ngoài này
đâu có nằm linh cữu !
Giọng xa xăm, hơi nh
ịu, vẫn cao sang
pha chất hài, xen bẽ b
àng chân thật.
Thêm đau đớn, nói làm chi nỗi mất?
Hồn đau xót, chơi vơi, nến nhập nhoàng
đến bàng h
oàng chát đắng
_ Quyền đã mất rồi? _ Từ tối qua!
Có thể nào! tất cả những ai
tin t
a tuyệt đối
đều vội tan như nhang kh
ói đám tang?
Chỉ còn lại mình ta lang thang
một mình ta, lẩm bẩm hoài vô lối:
Đến bao giờ, Quyền trở lại cùng nhau?
Bỏ đi đâu, ới bạn thâm giao?
tìm kiếm bóng hình b
ao hạc trắng
bay dạt nơi phiêu l
ãng gió sầu ?
Hay tìm cánh biếc hải âu
chân mây biền biệt đi đâu
chưa về
nơi xanh biển thẳm đê mê?
Đau xót quá !
Bạn đột ngột ra đi
khổ thân Bạn, ôi chia l
y thảm khốc
Sâu hơn bể quặn đau
giá được khóc oà vơi bớt s
ầu da diết
Ôi! Nguyễn Quang Quyền, bạn mến thương
Thế là âm d
ương cách biệt
còn đâu người thân th
iết tri âm.
Ta từ đây, thôi chờ Quyền
nghe ph
ần thơ mới viết
Quyền từ đây, thôi không t
iệc nào
đến dự cùng ta…
Đáp lời ta khấn,
Có giọng Quyền ưa nh
ấn mỗi vần
nhưng do con tạo xoay dần
giọng nay nghe đã đượm ph
ần heo may:
“Mỗi đời người một áng thơ hay
“sống, chết lạc quan, lòng tin tưởng
“nên lệ sầu sần sượng
“ lên tôi xin chớ rỏ !”
Ôi, hiển linh Quang Quyền sáng tỏ!
------------------------
(*)Nguyễn Quang Quyền bác học nhân trắc, GS giải phẫu trường ĐHYD tpHCM, mất đột ngột vì tai nạn giao thông ngay trước đợt lễ Nhà giáo 20-11.