📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

MƠ LÀM NGƯỜI SÀI GÒN của huy dung

485 trả lời, 34.317 lượt xem — Trang 5 / 17
 
        Ý NIỆM TỐC ĐỘ
 
Đầu ngõ, xuân hồng vừa đến
Thu vàng bóng đã cuối sân
 
Nhận bằng, giã trường thương mến
vừa mới chọn nghề phân vân
đã hưu đàng hoàng một thủa!
 
Trẻ măng uyên ương đôi lứa
Nháy mắt hai mái bạc phơ
Thế mà đời thật nên thơ.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
 T Ì N H   Y Ê U  &  T H I Ề N
 

Gặp nhau thảng thốt 
Lạc nhau có xốn xang?
Kỳ duyên hai trái tim vàng
Lời đêm thánhthót ngỡngàng thinhkhông
Sương thu nhuần thấm đôi lòng
Mắt nhìn trong mắt song song lời nguyền
 
Trăng khuya man mác hương thiền
Chứng cho suốt kiếp lời nguyền đêm nay
Duyên hạnh ngộ cao dày tâm tuệ
Trọn một đời hồ dễ đền ơn
 
Xuất thần vực mắt càn khôn
Cuốn tim rơi tuột khê sơn vực trời
Giữa mừng tủi chơi vơi hẫng hụt
Gió vi vu rạo rực quyến mời
 
Hút hồn ánh mắt trao lời
Tỏa hương da thấm hồn người lâng lâng
Niềm tâm sự chớm tầng tâm đắc
Một thoáng thiền trong vắt chân như
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
HÒN NGỌC VIỆT (VINPEARL)
ĐÓN HOA HẬU ĐỊA CẦU
 
Mắt tiên biết nói, lại như cười
Đắm đuối môi thơm, đắm đuối lời
Hoa hậu địa cầu - mê “Vinpearl”
lo buồn tan biến, mệt buông lơi.
 
Yêu Nha Trang, đẹp Hòn Tre, tinh khôi
                                     Hòn Ngọc Việt
đâu chỉ tuyệt đối tinh khiết
                          _ một màu xanh biếc _
mà sang thế giới thần tiên
đưa ‘đại dương tầm nhìn’ vào bất tận
Đón bình minh ảo huyền
dẫm cát trắng pha lê xua vướng bận
Việt Nam tôi hân hoan chào đón Bạn 
                                            (Nha Trang 2-11-2007)
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
MỘT THOÁNG THIỀN
 
Gió hoàng hôn mơn mởn                       
mà nhức nhối âm thầm
Buồn gợi hương xa xăm              
thịt da lằn đau đớn
                                                                                                            
Sương hỡi sương! trăng thấm                             
cho thân em ướt đẫm
tê buốt cả đôi chân
Thoáng thiền trong vắt tâm
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-20 22:35:21Viet duong nhan>
 
                  TUYỆT DIỆU ĐÔNG ĐỜI




Nắng hè rực rỡ mới đây
'Đông đời' vội đến tuyết rây mái đầu
Mỗi đông, mỗi nhớ, mỗi sầu
hồn quê “di trú” nguyên mầu thanh tao
 
Cây cao, tổ ấm yêu sao
nghẹn ngào hò hẹn: lẽ nào chóng quên
Nhớ sông biêng bíếc lành hiền –
dòng‘trườnggiang’chốn thiêngliêng cộinguồn! 
 
Mùa hoa tuyết, chọn hồi hương
Xóm làng luống những yêu thương đón mời
Tái hồi bỏng buốt tình người
Chặt vòng ôm vẫn chơi vơi tâm hồn
 
Sông ôm trời thẳm non bồng 
chảy xuôi vui thú hoàng hôn đông đời
Đây rồi phỉ chí bên trời
lá xanh bên cội, tiếp lời nước non
 
Đi tìm chân lý trăm vòng
địa cầu. Bỗng gặp khuyên son tròn vành
ở ngay tâm điểm tim mình!
Dập đầu lạy tạ anh linh Lạc Hồng
 
Huy Dung
R
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
     LÊN ĐỈNH
PHĂNG XI PĂNG

Cô gái đèo xa bé tí teo
đường lên, lên mãi lượn vòng veo
Nghỉ ngơi tiên cảnh đêm thư giãn
thăm thú non cao trưa gắng trèo
Tuyệt đẹp bay hồn theo gió núi
diệu huyền ngửa mặt ngắm vân triều
“Mái Đông Dương” vạn năm thanh thản
Tâm sướng vui, mệt chỉ bây nhiêu.
 
[Sáng tác thơ luật Đường họa nguyên vận bài
“Qua Đèo Ngang”của vua Lê Thánh Tôn]
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-20 22:38:14Viet duong nhan>
 
VẪN TÌM TIẾP
ĐỊNH NGHĨA TÌNH YÊU 
 
Hồn vía riêng tình ta
đã sa số hằng hà
Yêu? Làm sao định nghĩa…
bằng tứ tuyệt tình ca ?
 
Yêu chói loà tim, tràn não trẻ
lửa tim đâu hổ với ngàn xưa!
ngàn sau tình ái còn hơn thế ?
Muôn vật ngập yêu, vũ trụ - thơ…
 
Tà áo phất phơ đã giục về
còn nghe gió tóc - nắng vân vê
oanh vàng êm rót lời châu ngọc
Chớm nở tình yêu mái tóc thề     
 
Quả mọng sum suê, đẹp, dịu, hiền
Ngẩn ngơ say đắm nét hồn nhiên
Diễm kiều nâng dáng mềm như lụa
Mãnh lực mê hồn, con nước lên…
 
Mắt huyền nghiêng hứng nắng, mây trôi
thăm thẳm láy đen ôm khoảng trời
chắt lọc khiết tinh từ tuyệt sắc     
Yêu là... mắt ấy chiếm hồn tôi
 
Chiều nay kỳ lạ, hồn đâu mất
ma lực cuốn lôi? em rước mời?
Rơi! tự do rơi, rơi vực mắt
Yêu là... thân lạnh, tâm chơi vơi
 
Yêu là… chấp nhận mọi buồn vui
đầu ngẩng trên dòng thách đố đời
Hắt hủi, cô đơn, ngàn bão tố                    
càng yêu nồng nhiệt, chỉ yêu thôi.
 
Ngọc ngà ngời toả dáng kiêu sa
nến rọi lung linh ánh nhạt nhoà
‘Trời-đất-khí-thiêng’ gom tất cả
diệm sơn rung chuyển, lửa giao hoà!
 
Lửa thiêng rền sấm xa muôn nẻo          
rồi nhớ, rồi xa, khéo tổn thương
Sao đi không hẹn ngày về lại              
để bặt vân mòng, nặng vấn vương…!             
 
Ngang trái đoạn đường càng trắc trở 
oái oăm duyên phận càng dang dở                        
tình càng “nâng trứng”, “hứng hoa” yêu
hơn giữ con ngươi, gìn nhịp thở
              
Chang chang đường nắng, lửa giăng thành
oi bức ‘trưa đời’ trụi bóng xanh
Yêu ước... làm cây xoè tán rộng
cho râm cho mát nụ hôn tình
 
Tim ta - núi lửa ghìm bùng nổ
‘Hồn-hậu-nét-hoa’ ch liếc sang!
Thiên kỷ ơi, tình yêu vạn thuở
Lửa yêu thương mãi toả hào quang... …
 
Dìu nhau qua khỏi bão tan hoang       
chèo chống loay hoay, chẳng bẽ bàng
chung sức, vững tin, hồn phơi phới
Yêu là... vượt lũ, vẹn hoà khoan …
 
Huy Dung
 
R
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
       NGUYỆT QUẾ ĐÔNG
 
Nguyệt quế trời Nam không giá lạnh
gửi về quê Tổ nắng vàng au
Ba miền vượt khó, mong vươn mạnh
'lẻ tám hai ngàn' (2008) ráng gặp nhau.

 
Cánh nguyệt quế lăn tăn, trắng trắng phau
trắng nhiều đêm, tâm sự gửi nơi đâu ?
nguyệt quế đông, đừng rụng vàng phao phí 
xanh gom hết - dành dâng xuân Mậu Tý.

                                                   (Sài Gòn, CUỐI 2007}
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-01 04:20:14huydungpro>
                                
                                     SAO MẤT NHAU? 
                                                      
[color=#000099][size=5]Đang yêu chỉ biết ước và ao 
tình bọc lụa nhung đẹp xiết bao. 
Rạo rực yêu thương không mất mát 
giọt mưa đồng cảm gột u sầu. 
  
Em thương tiếc ráng chiều tan tác 
Chàng ngẩn ngơ - hòn cuội trắng phau 
quen mang gửi hận nơi hoang mạc 
[/color]trở lại bàng hoàng “sao mất nhau”!?[/size] 
  
Tình thắm, mới thề mà thả nổi
Đêm nghe - tim rụng đỏ bàn tay
Vẫn mê nghiên cứu nơi u tối 
chấp nhận mất nhau, ‘đã trắng tay’!
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

TÌNH NAY PHẢI CÓ MAIL

Tình yêu này mộc mạc nụ hôn say
“Mail” ngắn cụt, mà không gửi mỗi ngày!
Đừng vì thế giận anh thêm tội nghiệp
“Em bỏ qua - anh được phận duyên may”
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-20 23:38:07huydungpro>
 
      TAI TÌNH YÊU

Lên đường!
Thân đã xa em mà hồn anh lần lữa
nghe như bên cạnh? chân hai đứa bước chung?
Nghe sáo diều vi vu - cả hai cùng thả
cứ trầm bổng trên cao vút điệu mung lung

Gió phiêu lãng đẩy diều lên đỉnh tiết trinh
phần phật rung, diều rách, yêu vẫn hết mình
Nằm thoảng nghe hai quả tim khe khẽ gõ
từng động cựa lá cây, thân cành nứt vỏ

Nghe nắng úa, sương giăng, trăng t, trăng lu
nghe hương rừng căng thổi hoa nhũ ngục tù
nghe bóng râm trùm - thịt da thơm mát rượi
nghe nắng lửa cát rang - ghen tức tít mù

Hỏa thiêu nghe  mê sảng - nghẹn lời, ngưng thở
Loạt miếng hôn, nghe rõ - như mưa rát mặt
Nghe tiếng rỏ lệ tình - tim thác đổ ra
cát tung tóe bãi bờ êm mịn tuổi hoa 

"Tình sét đánh" đảo chao tim càng bướng bỉnh
sấm chớp lòa gương mặt, đôi mắt ngây thơ
nghe chết điếng bảng vàng nghiêm trang súng sính
Bỗng nghe hồn róc rách: gặp lại suối mơ
 
Hết mình yêu - thâu đủ âm vọng sững sờ
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
TƯƠNG  KỴ
VẪN  TƯƠNG  GIAO


Nhật nguyệt thực -
chặn nhau mức sát đầu
tương kỵ vẫn tương giao
là mặt trăng mặt trời.
Đầy vẫn vơi…

 
Đỏ vẫn cờ
say vẫn thơ.
diều vẫn gió
nắng vẫn mưa
(mưa đám mây)
chính tình yêu đó.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
THỜI GIAN LÀ GÌ ?

Như không có thật
Không hình dáng? vô thanh? đâu dễ bắt
không ưu uất, trôi hoài, chẳng líu lo              
khi dãn ra, ôi chậm quá rùa bò
khi kết tụ nhanh hơn chớp giật.

Mỗi phút giây gom triệu nhớ - khổng lồ!
não ôm đủ, mày mò “nhớ để quên”
biết ‘nhớ-quên’ sàng lọc nên tồn tại
không đặc cứng. Sống mềm tinh xảo mãi

Phải chăng:
_ “Quákhứ”vàng - di ảnh nhòe mờ bụi?                       
_ “Hiện tại” xanh, sờ được, mãi thường hằng?
_ “Tương lai” trắng, thực hư, không vói tới?

Phải chăng:
_ Để tái sanh, hoa vàng
cứ việc rụng vào trăng?… 
_ Quá khứ sanh hiện tại?
_ Hiện tại tạo tương lai?
_ Không! ta hiểu thời gian gộp
tổng hòa, không hẳn vậy
lưu liên mãi kéo dài
         
Thực ra:
&shy;Thời Gian – tình yêu rực chói
chung toàn khối chẳng chia ba
sóng kỳ diệu nối nhau, xa thiệt xa
gối đầu nhau đến vô cùng hoán đổi   
muôn sự  đời - gom tất cả giao hòa.

Đời đi trên thảm thời gian lơi lả
xưa mắt vay?  _ Món nợ này môi trả.
Tình quá đẹp nhập tâm - thời trẻ vay?
_ Nay đầu bạc, trả bằng bản nhạc say…

Với thời gian, hãy tự tại ung dung
Biết thưởng thức - kết thông hồn trọn vẹn
Chớ sống gấp, ăn nhanh, óc rối tung
Yêu đằm thắm - thời gian đầy chất lượng.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
        CHINH PHỤC

Vẫn hay mẫn tiệp em tài, giỏi
xuất hiện đâu, nơi đó sáng bừng
Ân ái giả chân, em hãy chọn
tình yêu chân thực - đẹp vô song
 
Một đời luyện tránh lòng nhu nhược
nài nỉ tình thương nhục quá chừng!
Thường ngẩng cao đầu cười “chiến” bại
tình rồi chinh phục đẹp chưa từng
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
     CÔ ĐƠN của NHÀ THƠ
 
Cô đơn thi sĩ – lớn nhất là
Thân xả vì thơ cho mọi nhà
Đến lúc lâm chung choàng hiểu rõ
Mấy ai còn đọc sách thơ ta !
 
Nguyễn Du xưa, Phạm Tiến Duật hôm qua
Sách ghì chặt - chẳng buông ra nữa …
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
THƠ - TÁC PHẨM của THỜI GIAN
 
Ừ thời gian bát ngát tới tương lai
Kìa vô tận thi ca triệu triệu bài
Đừng lầm tưởng - tạc thời gian tất cả!
Người yêu thơ sàng lọc khá khoan thai
 
Lựa hoa thơ, em lặng dâng tình cuối
Bên thác bạc em khoe suối tóc dài
đều tác phẩm thời gian cứ mãi dày …
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
        ĐỘ DÀI THỜI GIAN
 
Đời muôn sự nhỏ to muôn ngõ ngách
xét ngắn dài? tính tự lúc ban đầu
Một cuộc tình, tính mạng, thơ, pho sách
một tâm đạo - thời gian tạo lâu mau?
 
Mọi điều ấy xét ra - đâu đáng kể !
Riêng độ dài nụ hôn? còn có thể
vì không hề kết thúc, quên khởi sự từ đâu…
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
CHẤT TƯỞNG TƯỢNG TRONG THƠ     
 
Thơ chân thành thầm thĩ giữa im lìm
lời chọn lọc, lời chân thực trái tim.
 
Dù hiện thực không vô hồn sự vật
đạt siêu phàm quy chiếu giả và chân
mà “chân như” từ đáy hồn thi sĩ
đâu vớ vẩn chán nhàm những ngoại hình.
 
Sáng tạo, mới - nâng thơ lên tuyệt mỹ
mỗi bài thơ hơn dạ yến linh đình:
Ôi lung linh tưởng tượng vươn cao cánh
tưởng tượng ra mọi điều, ra cả bản thân mình.
 
Không tưởng tượng, thơ nghèo thua cuộc sống
Rỗng tuếch hơn, tàn nhẫn, phản lòng tin!
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
CHUYẾN ĐI KỲ LẠ
   (minh họa ý bài "Chất tưởng tượng trong thơ")
[/align]
Một đời chưa hề thấy ma
Bỗng lơ lửng và kìa rõ xác ta
mà vợ con và thân bằng xúm xít
Khách xụt xịt đầy nhà
Gam màu tang lạc lõng
Hun hút gió đìu hiu lạc giọng
Đã nghe rả rích dế tha ma.

Đang xuân hè, như tiết thu đông - đã rụng hoa?
Hồn nghe ‘thật dở hơi’ lời xót xa hoang dã!
khác róc rách dễ thương nước len rêu rãnh đá
Một âm thầm thao thức cổng son phía nghĩa trang.
Nhìn bàn tay - cây khẳng khiu tia chớp nhoáng nhoàng

Im lặng này - nén chặt ánh hoang mang
và buồn tủi trong em, sâu đáy mắt
tàu xe kẹt - sém em về chẳng kịp
Sót lại vòm ‘hoàng hôn cuối’ vỡ tan…

Má hồng hoen cho tóc rối nguyên làn
Thương môi thắm tình xưa thôi trẻ mãi
‘Xuân tầm tay’ vuột mất bay kinh hãi
Tia đồng cảm mắt em rọi thế gian

Rồi thân xác, huân chương với bảng vàng…
tuyệt không ai nhắc nữa, cả tri âm
cả chí cốt “hết mình” xưa chúc rượu.
Trường cũ hững hờ - chà muối ruột gan

Từng ngã sấp, vỡ hàm đứt sứt môi
Ngã ngửa thêm, vỡ sọ ôi liềng xiểng
Vết thương lòng phơi mãi chẳng khô, không kín miệng
Bao kỷ niệm thả diều thuở ấy hết đau rồi
                                ***
Hồn lơ lửng hành trình liên tiếp lạ lùng nơi
Gặp hồn Bé mới đây đang chăn trâu, bão giật
người, trâu đều biến mất
không mảy may khóc thảm, không oan uất ngại ngùng
Giống hệt ta, lơ lửng, không phập phồng ngơ ngác.

Bỗng gặp hồn toàn xóm vừa qua bão lũ trôi
sét đánh, điện giật
Giọng mọi người: không khóc buồn, không nấc
như khinh bạc, còn khe khẽ nhếch môi.

Kìa bao hồn, chết chẳng toàn thây từ dầm sắt bước ra
bước bình thản từ bê tông sập cầu Cần Thơ
Hồn cùng hiểu: đi lên - không chỉ “5 sao khách sạn”
chỉ nguy nga, sáng vươn cao mãi sóng (?)

Đoán cơn mưa bong bóng, mưa lệ rơi dai dẳng
Hồn chân thực tuyệt nhiên không chấp nhận
Tiếng nấc vờ, vì khát quyền bèn dân chủ giả danh
‘như ta đây’, nhục nhã dở hơi dựa ngoại bang

Bay lơ lửng, nghe hàng tràng đủ tiếng tim người
Hồn cồn cào, thoang thoảng hương trăng soi chập choạng mặt sông dài
Tóc xõa buông, nắng gội mưa, hồn mê dại ‘đêm trăng hoa’ phụ bạc
Đêm thác loạn rẩy run mèo hoang gào giọng lạc

Gió phong phanh ru muộn, hồn cứu tình buồn khổ
Nụ hôn muộn dậy thơm vẫn vui bao phận số
Liễu Hoàn Kiếm diệu huyền cứu rỗi cặp tình nhân
Hồn quý sao nụ hôn muôn thuở lạ mà thân

Qua bạt ngàn, hè nghe chim quyên dưới trăng, chưa lúc nào hay thế 
Bởi thứ thiệt, khiêm nhường (nếu thùng rỗng - vô thi vị)
Đang Hà Nội, thoắt Paris (xưa lăn lộn) hồn khóc cạnh cây sồi
Thần Sinh sôi, thần Hủy diệt – tuần hoàn sống lứa đôi

Sông lở bồi, mối bịt lối mà xói xuyên đồi sụt lở
Nhọc nhằn gót - bước lên triền cao - ngày tận số?
Ngày sầu tạc vào chơi vơi mùa đẫm sương hoa thời gian
Hồn lim dim lay đá, chợt đau nhói - còn hạnh phúc cao sang?!
Bởi còn đau là vẫn biết yêu thương!                                                     
                                                                                                    Cuối 2007
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
             NHỚ  EM
 
Giọt buồn giọt nắng đan xen
Xa quê, nhớ quá giọt em mặn mà
Giọt tim ràn rụa giọt nhà
Giọt tình chung thủy, tình ta tiên bồng
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
THỜI GIAN ĐỂ TỈNH RA

Đêm đen bì bõm chèo khua bạc
Sóng sánh thủy ngân khát ánh trăng
Tỉnh hẳn rồi. Tan tình mộng ảo
ngỡ là chân lý bấy nhiêu năm.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
          ĐI TÌM NHAU

Xưa quê cũ, cùng anh lạc lối dạo ven sông
rồi tìm anh, lên tỉnh, thân cô lạc phố phường
Như thỏ non lạc tổ
trăng non lạc nửa yêu thương
Em lạc tóc, lạc môi
em đã lạc anh rồi !
thiên di lạc nẻo, lạc mùa về xứ
Như nghệ sĩ lạc câu dài vọng cổ
em tìm anh lạc tiên cảnh cô liêu…
Đến bao giờ hết lạc, gặp anh yêu ?
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
       ĐÊM NẰM NGHE
 
Nhung nhúc sâu - ghen cắn chồi vòi vọi
Kiếp khoa học mỏng tang gió thổi bay
Tình trong sáng, mới thề mà thả nổi
Đêm nằm nghe - tim rụng đỏ bàn tay

huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
   CANH BỆNH NAN Y

Em mớ, nghe đau đớn lời mê sảng
mỗi tiếng nấc - rụng hoa trắng xót thương!
trắng nhiều đêm, tâm sự với ai cùng?
đèn leo lét, còn mong manh sự sống.
Mong nghe tiếng tim tinh khiết thinh không
âm rì rào êm dịu nâng lồng ngực.
Yêu và sống trải muôn vàn thách thức
Lòng đau xé, sống và chết sáng trong
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
        NHỮNG  BƯỚC  CHÂN 
 
Chân đi, mỗi bước - một điều khôn
Qua mỗi cảnh nghèo - một cảm thông
Chân luyện vượt lên tầm vóc mới
‘Đông đời’ chân sưởi lửa tim hồng
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
          MỘT  ĐỜI  THƠ 

Ôi thi ca -  văn hoá một gia tài
đâu ngừng ở cách nói – bước hình hài
cốt lõi ở NÓI GÌ (về số phận con Người) 
học Nguyễn Du, và ngược dần lên Nguyễn Trãi…
nên tồn tại, nền thơ cao cả mãi
 
Ngôi-đền-thơ truyền sức sống thiêng liêng  
Thơ – nước mắt chảy vào trong rất riêng
Còn hướng ngoại, nụ cười theo mắt tỏa
Đâu sân chơi! thù tạc, tán huyên thiên
 
‘Thiên nhân địa’ rải thơ chào ngày mới
Rải biển rừng, phố núi đêm le lói
Rải viễn xứ thiên di nhớ cố hương
Rải tình đầu đôi lứa - hôn không nói…
 
Cõng phận buồn, nhưng thơ sống trẻ
Sống là sáng tạo, cả thơ hay
Hằng năm, hằng tháng, cứ ngày ngày
xưa ở bên thơ, nay vẫn thế  
 
Chọn khuya sớm, tìm vào thơ ẩn trú
Va chạm nhiều khổ lụy, buồn vui, bão lũ
Dù hồ hởi, dù muôn vạn kiểu điêu linh
Ta mượn thơ nhào nặn mọi dáng tâm mình
 
Cảm ơn Thơ vĩ đại, vĩnh hằng, từ Tổ phụ
Của nhân loại, Tự nhiên, thiên thần, toàn vũ trụ
Thơ là Ta, chỗ dựa mỗi tâm hồn chúng ta
là điểm đến bình an, xóa buồn gần khổ xa
 
Thơ  sức lớn - sóng thần, sức địa chấn vô biên
lại nồng nàn dịu ngọt hơn gió núi ngày đêm
vàng anh khuya êm ái
hót đẫm sông xa ngái
‘lo âu’ biến, tan ‘trầm cảm’ não nề
 
Kho tưởng tượng ly kỳ. Không quá tỉnh, mà chẳng quá mê
luôn vượt trên thực tại đớn đau buồn tẻ
Khinh trái tim man trá dù chỉ chuyện không đâu
Thương ngọn lửa sưởi hồn nhau mà dễ sém tim nhau!
 
Ta làm thơ vì chính tâm ta, vì bạn bè, đồng loại
đâu quan trọng, quan tâm gì một mai
“thơ ta viết chẳng ai tìm lại
ai đó ngâm? Ai lắng nghe ai hiểu ai”
 
Ngược lại
thơ quan tâm trầm lắng
tiếng lao xao vạt nắng
sót lại cuối đông đời
 
Thơ đâu đòi
những lâu đài cao rộng
Nhưng dẫu cả khung trời
vẫn chật thơ và mộng.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
              DIỀU  RÁCH
Thổi diều gió bỗng “phải lòng”
vi vu quấn cặp gót hồng em tôi
Rẩy run cánh giấy diều tồi
chênh vênh diều rách đâm đuôi xuống đồng



 
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
        HUYỀN BÍ LẼ CÔ ĐƠN 
                           
Mỗi thở dài - càng mỏng phổi đang mờ
mỗi lời than - chồng chất thơ chua xót.
Chưa cằn cỗi, về già, chớ sầu bi lớn vọt
thử chống cằm tư lự, huyền bí lẽ đơn cô:
hưởng‘thoáng đãng cô đơn’,tỉnh giác về ‘cô độc’.
 
 
 
NGƯỜI CHA LẠC MẤT CON 
 
Ôi kinh hãi, lạc rừng Bé kiếm cha
Ngón tay cha gầy guộc sờ ảnh Bé
ngó mặt trời tím ngoét bãi phù sa
xui thao thức gieo cút côi trần thế!            

huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
CUỐN PHIM TRONG TIM           
 
Nay nắng vàng buổi xế gõ cửa rồi
trong tim đỏ cuốn phim đời chiếu lại
đoạn trong trẻo đồng dao đầy thoải mái
“... có đám mây xanh
ở giữa mây trắng, chung quanh mây vàng...”
Cũng xen đoạn ríu chân cảnh hãi hùng
 
Quá bão bùng, kinh ‘gió lửa’ từ Lào :
chim còn lạc cả hương tình vạn thuở
rát khô thịt, nẻ da, hôn bỏ dở
ta chòng chành, thuyền bốc khói nôn nao
                             
Đâu cũng có người lành, kẻ ác, sao quê bạn
nhan nhản mồm, đây đó nói buông tuồng quá ngán
Đâu đổ thừa bão lụt từng năm, ám ảnh hoài
(bão số 7 chưa qua, số 9 đang rình rập biển ngoài)
cảnh nhãn tiền thuở nhỏ, bảy lăm tuổi chung vai
                              *
Cô bác sĩ hết mình, thương bệnh khó qua đêm
Lửa khoan sâu khét lẹt tim lao dốc
Trăng bao dung không kịp về vén tóc giùm em
Em vất vả - hóa thân từ ‘áo trắng nàng tiên’
 
Cảnh phim chiếu - hẫng tim bởi bước bên bờ vực
hụt mạch sao?  em sợ nhịp trong ngực đập sai
Canh bệnh nhân, một vết xước bầu trời thở dốc
Rơi cả mảng mây đen, em cùng mây bật khóc:
 
Bao lần sắp chia xa, em cạnh bên giường bệnh
Em kết thông bịn rịn, thương mắt bệnh ung thư…
… Mắt em khóc vẫn chưa giành lại lặng yên xưa
chưa lập lòe phản chiếu cảnh đời em quá bận
nhưng rõ ràng em giận những ghen tỵ, dối lừa
                              *
Cuốn phim chăm săn bắt hình ấu thơ vô lự
Phút ré giọng phá cười ngay giữa ‘ch không người’
Bước rất nhẹ qua khe mục thối lá nhiều đời
Tối về ngồi gỡ cỏ may găm quần lữ thứ
 
Nhập tâm tôi từ đó. Bỏ ồn ào nhiễu sự
Đúng là mọi rú gầm – vô lối ngược lòng nhân
Nếu vô duyên 'gầm' lại càng đáng sợ
dù ở chốn cô liêu, như chỉ trong tâm
vì âm vọng về nơi phát tiếng gầm
                              *
Vì yêu trẻ đừng hằn vệt xấu tim trong trắng
Nhưng chính tôi đã tự gây bầm hại trái tim!
May kịp vịn bình minh xô đêm vào dĩ vãng
Chùa Phật Hoàng Nhân Tông, lên mãi, ý thơ thiền
 
Tiếng thơ xoắn lối lên ‘Chùa đỉnh’
Sóng nhạc trôi - cuốn rác bám chân cầu
Thi tứ ôm ‘Chùa Vàng’ bách tính
Gió ca hát rải hương vị nhiệm mầu
                              *
Phim trường đoạn ái ân hòa hiệp
(xen oe oe thiên sứ khóc chào đời?)
tiếp những đoạn rã rời kinh khiếp
có tiếng voi…, sói ngửa cổ tru dài
Sào ngắn không dò nổi tình trùng điệp
 
Khúc công trình khoa học - dốc mê say
Khúc thực sự xuân ‘trăng gió’ quá tay
sao mắt đẹp dao cau cắt đau tình tội nghiệp
đứt dây trầu, vôi đá nứt từ rày!
                              *
E thẹn gì - đào che dấu Nhật Tân
hân hoan nở khoe màu xuân bạt dã.
Quả đào hái vườn Dao Đỏ Sapa
má em thơm trái mọng tơ hơ hớ
 
Tiếng dế sắc cưa từng cạnh lá
vui vòm cây trĩu nắng đầu xuân
từ nửa đêm xuân đã trước sân
(khi thông vút gió reo vui lạ)
 
Ngoan đạo xuân - tròn vẹn tục hành hương
sao xuân về anh chẳng thăm Côn Đảo ?
nơi cha chú phi thường, chí quật cường
vì non nước, tổ tiên, vì hậu duệ
                              *
Lại ly biệt - xếp đầy khoang, đợt mới?!
Lòng dặn lòng thôi khắc khoải chờ mong
hứa dằn lòng chịu đựng, nhưng không nổi!
Sương nặng hạt em quên khoác áo bông?
lỡ em vấp, thảm hoa đỡ kịp không?
                             
Đụng tứ bề kỷ vật, tay càng buốt lạ lùng
tục lụy còn đeo đẳng - còn buồn tủi
Như “bán tín bán nghi” cứ chạy vòng
cứ trốn tìm? tất thảy rồi thui thủi
vào cô đơn, không bụi, tỏa mênh mông
                              *
Sạch ghét ghen, còn kém cỏi ưa khoe
với tuốt tuột, người dưng, cả bạn bè
Vô tích sự, toét toe cười thích thú
tuy đáng thương, đời vậy - thêm phong phú
                             
Ta ngủ vùi trong nắng gắt lành hiền
nếp não xám, không nhăn (chẳng kém tiên)
Cháu năm tuổi xuýt xoa thương ông nội:
“ông năm nay da lượn nhiều lằn sóng”
 
nhưng ít quên, ít nóng, nhiều vui tính
Xua bụi bặm, rõ mồn một chuyện xưa
Yêu chung thủy, ghét 'sao băng' vụt tắt
'Đại phong yêu' thổi bạt gió yêu đùa
 
Nắng nhạt chiều? càng dịu ngọt mà thôi
Kìa! bỗng lóe mặt trời Tây rực đỏ:
mặt trời yêu bừng chói khi gần lặn
ta ngắm trọn dưới cây tối mịt rồi
 
Yêu đẹp thế - dành tâm hồn sạch xấu
Ác?  làn mi - dày lớp bụi oan cừu
nhiều lo âu lẫn oan gào nợ máu
găm vào mắt ‘nọc nanh ác' mãi lưu
                              *
Ôi tì vết sao váo vênh đeo ngực
Cần biết mơ cho cuộc đời luôn thức
Chớ cố theo tình ảo chẳng còn bay
Sao cứ níu bao điều vuột khỏi tay?
 
Chào nắng mai quá đẹp cuối-đông-đời
khô rồi lệ đêm qua! Khát nụ cười!
Chân va vật, đụng chân người phía trước
Không lỡ bước dù ai lên tiếng rước
 
Bỗng thèm rét (lạ ghê)
bởi “Cà phê vỉa hè”
đang niềm vui bốc khói?
Hay bởi bao mất mát, lâu lâu tim vẫn nhói?
                              *
Ta không vội gộp chê dòng nhạc trẻ hôm nay
Bởi thời xưa, nghe mãi nhạc “tang” “buồn góa bụa”
tình ca mà chùng xuống (lạc lõng chẳng bằng nay)
nhạc như khói, hắt hơi lầm - sặc sụa!
 
Cao ốc sang xen lẫn, phố nhiều nơi nhớp nhúa                            
Cảnh ra phố - kẹt xe, ngập cống - bực trăm pha
buồn dọc ngang ngay ‘góc đời’ tí xíu riêng ta
hơi xao xuyến, nhưng không rơi mất mình lần nữa
                              *
Cửa phòng tôi - khi khép, khi mở tùy mưa nắng
cửa tâm hồn - luôn mở, chăm đón gió muôn phương
đón yêu ghét, vui buồn, mọi mơ ước khó lường .
Ơi bạn trẻ ! chớ buồn, thấy đường về lá rụng
chẳng lúc nào ngưng bởi luôn đâm chồi gió lộng
 
Đêm cựa mình thao thức, oan hồn chẳng ngủ yên?
Đời lắm nỗi, đa đoan nghẹn tim, còn nghẹt phổi
Sóng, dông bão, cường quyền vẫn đẩy xô cây cối
Không hề ngưng, lặp lại. Đời vẫn mãi dâng lên
 
Xưa ngủ cùng - mọt nghiến răng ken két sáng đêm
Nay biệt thự, nhà lầu, hoặc chung cư cao cấp
nhưng kề bên hằng triệu cơm chưa no áo rách
còn bão lũ kinh hoàng, xen tạm ổn, yên lành
                              *                           
Phim dài nhất – cày bừa ruộng thơ xanh rạng rỡ
“đỡ” sách thơ sinh hạ, nâng niu bước ‘hộ sanh’
Đạt rượu thơ: cần mẫn cho tình ủ với men
dâng mai hậu thoáng say mèm gặp gỡ
 
Không sức neo, không đ nổi mây chiều
may ra đỡ cháu con sợi chỉ diều.
Càng say mê sáng tạo
đạo Nối Kết dẹp phù du mộng ảo
dẹp gian tà, ác khoác áo từ tâm!
cuốn phim ghi 'tiến sĩ dỏm' "siêu phàm”
                              *
Cận cảnh rồi:
      Đường ngôi xô lệch tim sao
Ráng chiều vẫy biệt trăng chào bâng khuâng!
      Kìa phim vùng não sáng xanh
cuối cùng ghi đỏ - phía 'thành trong' tim.

      Đời ai cũng có cuốn phim
chiếu nhanh hoặc chậm tùy tình huống thôi:
      Khổ đau? hoặc sướng tuyệt vời?
lâm chung? hoặc đạt đỉnh đời vinh quang?
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
CÔ BÁC SĨ HỌA SĨ
 
Ý tranh đẹp thật :
Hạn hán vừa qua
mưa nồng mùi đất
mùi này rồi trổ ‘tím hồng’ hoa –
hoa ‘tóc tiên’ – hiền hoà đáng mặt
Lá ‘tóc tiên’ xanh, mưa gội sạch
Lá nào vàng - nắng cuộn rơi rơi
 
Nhưng bác sĩ  ơi
Vào nghề họa sĩ
cô vẽ hoài vẽ hủy
nét hoa lá vụng về
người với cảnh chưa mê
Tự trách tranh chưa đạt
 
Trách ngón tay bất lực?
hay bàn tay suồng sã ?
_ Không! Dở hay từ bộ não
_ Chưa đúng! Thiên tước gốc tâm hồn.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»