CUỐN PHIM TRONG TIM
Nay nắng vàng buổi xế gõ cửa rồi
trong tim đỏ cuốn phim đời chiếu lại
đoạn trong trẻo đồng dao đầy thoải mái
“... có đám mây xanh
ở giữa mây trắng, chung quanh mây vàng...”
Cũng xen đoạn ríu chân cảnh hãi hùng
Quá bão bùng, kinh ‘gió lửa’ từ Lào :
chim còn lạc cả hương tình vạn thuở
rát khô thịt, nẻ da, hôn bỏ dở
ta chòng chành, thuyền bốc khói nôn nao
Đâu cũng có người lành, kẻ ác, sao quê bạn
nhan nhản mồm, đây đó nói buông tuồng quá ngán
Đâu đổ thừa bão lụt từng năm, ám ảnh hoài
(bão số 7 chưa qua, số 9 đang rình rập biển ngoài)
cảnh nhãn tiền thuở nhỏ, bảy lăm tuổi chung vai
*
Cô bác sĩ hết mình, thương bệnh khó qua đêm
Lửa khoan sâu khét lẹt tim lao dốc
Trăng bao dung không kịp về vén tóc giùm em
Em vất vả - hóa thân từ ‘áo trắng nàng tiên’
Cảnh phim chiếu - hẫng tim bởi bước bên bờ vực
hụt mạch sao? em sợ nhịp trong ngực đập sai
Canh bệnh nhân, một vết xước bầu trời thở dốc
Rơi cả mảng mây đen, em cùng mây bật khóc:
Bao lần sắp chia xa, em cạnh bên giường bệnh
Em kết thông bịn rịn, thương mắt bệnh ung thư…
… Mắt em khóc vẫn chưa giành lại lặng yên xưa
chưa lập lòe phản chiếu cảnh đời em quá bận
nhưng rõ ràng em giận những ghen tỵ, dối lừa
*
Cuốn phim chăm săn bắt hình ấu thơ vô lự
Phút ré giọng phá cười ngay giữa ‘chợ không người’
Bước rất nhẹ qua khe mục thối lá nhiều đời
Tối về ngồi gỡ cỏ may găm quần lữ thứ
Nhập tâm tôi từ đó. Bỏ ồn ào nhiễu sự
Đúng là mọi rú gầm – vô lối ngược lòng nhân
Nếu vô duyên 'gầm' lại càng đáng sợ
dù ở chốn cô liêu, như chỉ ở trong tâm
vì âm vọng về nơi phát tiếng gầm
*
Vì yêu trẻ đừng hằn vệt xấu tim trong trắng
Nhưng chính tôi đã tự gây bầm hại trái tim!
May kịp vịn bình minh xô đêm vào dĩ vãng
Chùa Phật Hoàng Nhân Tông, lên mãi, ý thơ thiền
Tiếng thơ xoắn lối lên ‘Chùa đỉnh’
Sóng nhạc trôi - cuốn rác bám chân cầu
Thi tứ ôm ‘Chùa Vàng’ bách tính
Gió ca hát rải hương vị nhiệm mầu
*
Phim trường đoạn ái ân hòa hiệp
(xen oe oe thiên sứ khóc chào đời?)
tiếp những đoạn rã rời kinh khiếp
có tiếng voi…, sói ngửa cổ tru dài
Sào ngắn không dò nổi tình trùng điệp
Khúc công trình khoa học - dốc mê say
Khúc thực sự xuân ‘trăng gió’ quá tay
sao mắt đẹp dao cau cắt đau tình tội nghiệp
đứt dây trầu, vôi đá nứt từ rày!
*
E thẹn gì - đào che dấu Nhật Tân
hân hoan nở khoe màu xuân bạt dã.
Quả đào hái vườn Dao Đỏ Sapa
má em thơm trái mọng tơ hơ hớ
Tiếng dế sắc cưa từng cạnh lá
vui vòm cây trĩu nắng đầu xuân
từ nửa đêm xuân đã trước sân
(khi thông vút gió reo vui lạ)
Ngoan đạo xuân - tròn vẹn tục hành hương
sao xuân về anh chẳng thăm Côn Đảo ?
nơi cha chú phi thường, chí quật cường
vì non nước, tổ tiên, vì hậu duệ
*
Lại ly biệt - xếp đầy khoang, đợt mới?!
Lòng dặn lòng thôi khắc khoải chờ mong
hứa dằn lòng chịu đựng, nhưng không nổi!
Sương nặng hạt em quên khoác áo bông?
lỡ em vấp, thảm hoa đỡ kịp không?
Đụng tứ bề kỷ vật, tay càng buốt lạ lùng
tục lụy còn đeo đẳng - còn buồn tủi
Như “bán tín bán nghi” cứ chạy vòng
cứ trốn tìm? tất thảy rồi thui thủi
vào cô đơn, không bụi, tỏa mênh mông
*
Sạch ghét ghen, còn kém cỏi ưa khoe
với tuốt tuột, người dưng, cả bạn bè
Vô tích sự, toét toe cười thích thú
tuy đáng thương, đời vậy - thêm phong phú
Ta ngủ vùi trong nắng gắt lành hiền
nếp não xám, không nhăn (chẳng kém tiên)
Cháu năm tuổi xuýt xoa thương ông nội:
“ông năm nay da lượn nhiều lằn sóng”
nhưng ít quên, ít nóng, nhiều vui tính
Xua bụi bặm, rõ mồn một chuyện xưa
Yêu chung thủy, ghét 'sao băng' vụt tắt
'Đại phong yêu' thổi bạt gió yêu đùa
Nắng nhạt chiều? càng dịu ngọt mà thôi
Kìa! bỗng lóe mặt trời Tây rực đỏ:
mặt trời yêu bừng chói khi gần lặn
ta ngắm trọn dưới cây tối mịt rồi
Yêu đẹp thế - dành tâm hồn sạch xấu
Ác? làn mi - dày lớp bụi oan cừu
nhiều lo âu lẫn oan gào nợ máu
găm vào mắt ‘nọc nanh ác' mãi lưu
*
Ôi tì vết sao váo vênh đeo ngực
Cần biết mơ cho cuộc đời luôn thức
Chớ cố theo tình ảo chẳng còn bay
Sao cứ níu bao điều vuột khỏi tay?
Chào nắng mai quá đẹp cuối-đông-đời
khô rồi lệ đêm qua! Khát nụ cười!
Chân va vật, đụng chân người phía trước
Không lỡ bước dù ai lên tiếng rước
Bỗng thèm rét (lạ ghê)
bởi “Cà phê vỉa hè”
đang niềm vui bốc khói?
Hay bởi bao mất mát, lâu lâu tim vẫn nhói?
*
Ta không vội gộp chê dòng nhạc trẻ hôm nay
Bởi thời xưa, nghe mãi nhạc “tang” “buồn góa bụa”
tình ca mà chùng xuống (lạc lõng chẳng bằng nay)
nhạc như khói, hắt hơi lầm - sặc sụa!
Cao ốc sang xen lẫn, phố nhiều nơi nhớp nhúa
Cảnh ra phố - kẹt xe, ngập cống - bực trăm pha
buồn dọc ngang ngay ‘góc đời’ tí xíu riêng ta
hơi xao xuyến, nhưng không rơi mất mình lần nữa
*
Cửa phòng tôi - khi khép, khi mở tùy mưa nắng
cửa tâm hồn - luôn mở, chăm đón gió muôn phương
đón yêu ghét, vui buồn, mọi mơ ước khó lường .
Ơi bạn trẻ ! chớ buồn, thấy đường về lá rụng
chẳng lúc nào ngưng bởi luôn đâm chồi gió lộng
Đêm cựa mình thao thức, oan hồn chẳng ngủ yên?
Đời lắm nỗi, đa đoan nghẹn tim, còn nghẹt phổi
Sóng, dông bão, cường quyền vẫn đẩy xô cây cối
Không hề ngưng, lặp lại. Đời vẫn mãi dâng lên
Xưa ngủ cùng - mọt nghiến răng ken két sáng đêm
Nay biệt thự, nhà lầu, hoặc chung cư cao cấp
nhưng kề bên hằng triệu cơm chưa no áo rách
còn bão lũ kinh hoàng, xen tạm ổn, yên lành
*
Phim dài nhất – cày bừa ruộng thơ xanh rạng rỡ
“đỡ” sách thơ sinh hạ, nâng niu bước ‘hộ sanh’
Đạt rượu thơ: cần mẫn cho tình ủ với men
dâng mai hậu thoáng say mèm gặp gỡ
Không sức neo, không đỡ nổi mây chiều
may ra đỡ cháu con sợi chỉ diều.
Càng say mê sáng tạo
đạo Nối Kết dẹp phù du mộng ảo
dẹp gian tà, ác khoác áo từ tâm!
cuốn phim ghi 'tiến sĩ dỏm' "siêu phàm”
*
Cận cảnh rồi:
Đường ngôi xô lệch tim sao
Ráng chiều vẫy biệt trăng chào bâng khuâng!
Kìa phim vùng não sáng xanh
cuối cùng ghi đỏ - phía 'thành trong' tim.
Đời ai cũng có cuốn phim
chiếu nhanh hoặc chậm tùy tình huống thôi:
Khổ đau? hoặc sướng tuyệt vời?
lâm chung? hoặc đạt đỉnh đời vinh quang?
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
★
★
★
★
★
0