Trích đoạn: Rdinh
VẪN THÍCH BÓP EM MUA
Anh chẳng muốn em tiêu pha hà-tiện
Miễn làm sao cho đúng chuyện chi tiêu
Của mua rồi đáng giá chẳng bao nhiêu
Nhưng vứt đi thì quả là phí-phạm
Bóp da Tàu chất mầu khi va chạm
Vào da người sẽ gây bệnh ung thư
Bao nhiêu tiền em cũng cứ bỏ đi
Đừng dùng tới mà có ngày bịnh hoạn
Cái bóp hàng trăm Đô (la) nào có đáng
Để cho ta trị bịnh cả tháng , năm...
Trên giường bịnh khi đã phải vào nằm
Món viện phí bán gia-tài không đủ
Em đừng buồn ... hãy nghe lời anh nhủ :
Dùng hàng Tàu là lãnh đủ ... nghe cưng !
Hàng Việt-nam sao em lại chẳng dùng
Không độc hại, rẻ tiền , nào kém đẹp...
Em mua sắm anh nào đâu hạn-hẹp
Vẫn lãnh tiền hai jobs để em tiêu
Nhớ em, phải nói anh nhớ rất nhiều
Cho anh gởi hôn em ngàn vạn cái !
R Đinh
Nhớ gửi tiền
Quà mua rồi vứt đi là phí phạm
Lại nhọc công em chọn tới chọn lui
Quà em tặng cả tấm lòng em đó
Anh không ưng làm em sẽ kém vui
Thôi cũng được bóp cho vào sọt rác
Chuyến này về chuyện quà cáp đừng mong
Còn ví em chính tông là hàng hiệu
Ví xinh xinh, em đẹp tựa đóa hồng
Đóa hồng này mỗi lần đi chơi phố
Có nhiều chàng cứ liếc mắt ngó theo
Hồng áo đỏ tung tăng cầm ví đỏ
Phố Sài Gòn ai đó đá lông nheo
Vui lắm anh Tết quê mình nhộn nhịp
Nắng rộn ràng hoa rực rỡ đua chen
Anh bên ấy còng lưng cày hai jobs
Em bên này vi vút, cấm anh ghen.
Anh nhớ em, nhớ gửi tiền luôn nhá
Mấy hổm rày xài quá lố phóng tay
Sáng mua sắm chiều cà phê cà pháo
Tối nhà hàng tiền không cánh nó bay.
Hoa Quỳnh
Hoa Quỳnh

![[:)]](/images/smiley/s1.gif)



