Trích đoạn: Phạm Không Trùng
Trích đoạn: Như Quỳnh
Giọt Ngâu Tháng Bảy
Hoa Quỳnh
Nắng của mùa thu dìu dịu quá
Nắng hiền đâu nỡ trách mưa tuôn
Em thơ tình mộng ngây ngô lắm
Đâu dám giận ai, chỉ khóc buồn.
Nắng giữ làm sao được lá vàng
Chiều thu, gió_ lá dạo lang thang
Bài thơ con chữ nghiêng vần Nhớ
Chẳng biết người xa có thấu chăng.
Nắng rủ mây về giăng lưới mộng
Cho thơ đừng ướt giọt tình sầu
Nhưng trăng đâu chịu chiều đôi lứa
Tháng bảy năm nào chẳng giọt ngâu.
Giọt mưa tháng tám
Cơn mưa tháng tám buồn vời vợi
Giọt ngắn giọt dài cứ thở than
Em giả ngây ngô vờ lẩn thẩn
Mặc anh héo rũ góc thu tàn
Em có nhận đâu cọng gió hoang
Làm ngơ chẳng nhặt lá thu vàng
Không nghe thổn thức chiều mưa đổ
Giọt nhớ giọt buồn giọt xốn xang
Thiếu nắng nên chiều quên giấc mộng
Cho thơ bỡ ngỡ với mưa sầu
Biết em đã bỏ vầng trăng úa
Tháng tám anh đành đếm giọt ngâu
Bài thơ tình tháng tám
Hoa Quỳnh
Đừng anh ạ, gieo giọt buồn tháng tám
Góc hiên đời em gọi nắng về ngang
Anh thấy không, từng cơn mưa dai dẵng
Bỗng vỡ òa , trời vời vợi thênh thang.
Nắng mùa thu óng mềm như tơ lụa
Trải mịn màng trên từng phiến cỏ non
Khép mi ngoan, nghe tình yêu gõ cửa
Nụ hôn mềm, ngọt như quả thị ngon.
Gió mùa thu, mây mùa thu tháng tám
Dẫn đôi ta lạc vào giấc chiêm bao
Anh, hoàng tử trao em nhành hoa thắm
Tỉnh mơ rồi... hương ngào ngạt dài lâu.
Hãy cùng em, quên đi vầng trăng khuyết
Tháng tám về, đâu chỉ lá vàng rơi
Bài thơ thu, lời ngọt ngào tha thiết
Chuyện chúng mình, đừng anh nhá... phai phôi.