[color="darkorchid"]Mùa hạ...Hoa nắng cài thơ trên tóc em.
Có nắng thì phải có mưa.
Chuyển đề tài
GIỌT MƯA SA
Từ dạo em về ngang cõi mơ
Tóc huyền lồng gió hết bơ vơ
Bờ môi em mọng ...tình hư ảo
Ngây ngất hồn ta hóa dại khờ
Ta có gì đâu ...những áng thơ
Mang danh thi sĩ rất vu vơ
Đời ta lãng tử rày đây đó
Ta biết phận mình đâu dám mơ
Hồn ta đã lạc bể tương tư
Vùng vẫy đắm chìm trong luyến lưu
Ai bảo em cười như Giáng Ngọc
Khiến ta Từ Thức mãi sầu ưu
Chợt có đêm nào em ghé qua
Vòng tay say đắm mộng bên hoa
Tỉnh giấc ta còn đây hối tiếc
Thơ ta từ ấy ...giọt mưa sa
Hoa Quỳnh[/color]
Em vu vơ
Thơ ta từ ấy ... giọt mưa sa
Hay đã từ xưa vẫn nhạt nhòa
Vì mưa vì nắng nhiều ảo ảnh
Hay bởi chập chờn một dáng hoa?
Đã thấm vào tim giọt mưa trong
Hồn bỗng lung linh sắc cầu vồng
Thơ cứ loang ra miền hư ảo
Áo trắng áo xanh lẫn áo hồng
Bởi chẳng có màu, không giá vẽ
Ta vẽ em bằng những áng thơ
Nếu xấu cũng đừng chê em nhé
Người em nào đó của vu vơ
Hoàng Sa