<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-28 21:47:11Ct.Ly>
Quán nhớ
Nguyễn Ngọc Tư
Nguồn: NXB Văn Nghệ TPHCM
Đánh máy: thuvu
Trong đám bạn nhỏ cùng xóm, lớn lên tản mác, chỉ nó là người đi xa nhất, cách núi sông đã đành, mà còn cách biển, bên này bên đó không thể cùng lúc ngắm mặt trời lên. Lâu lắm nó mới về, nó bảo, bây giờ xứ mình cái gì cũng khác, nhờ có tình bạn tụi mày mà tao còn biết đường về, nhờ một thứ nữa là cái tiệm tạp hóa của dì Hai, may, cứ nhìn tiệm đó mà tao không lạc.
Đã mang vào thư viện
Cảm ơn thuvu đã góp sức cho thư viện
Chúc vui