TRĂN TRỐI
Anh yêu ơi! Nếu ngày mai, em...chết
Xin một lần anh hãy khóc thật lâu,
Xin một lần anh khóc như mưa ngâu.
Và ân cần, tẩn liệm em... lần cuối!
Đường trần ai, một mình em lầm lũi
Gần cuối đoạn đường, em vương luỵ... cho anh
Trang thơ em, trang thơ hãy còn xanh
Anh nhờ cậy, xoá dùm em, anh nhé!
Cho hồn em, được thênh thang bước nhẹ,
Không luyến lưu và cũng chẳng nhớ nhung.
Đau khổ em mang, đã đến tận cùng.
Trao gởi lại, hai mái đầu son trẻ.
Con thơ em, từ đây thiếu mẹ,
Bước lớn khôn là những bước đoạn trường
Em xin anh, hãy thật lòng yêu thương,
Dìu con trẻ đến bến bờ hạnh phúc
Dù đôi ta, là hư hư , thực thực
Vẫn mặn nồng ân ái đôi tim son
Bước dương gian đã chẳng đặng vuông tròn,
Xin anh giữ tình em trong ký ức!
Tiễn đưa em, xin một lần anh bước
Nấm mồ hoang, ôm xiết xác thân tàn,
Quấn cho em, dù vài phút,... khăn tang.
Cho em biết, anh yêu em... nhiều lắm!
Gởi lại cho anh, lời yêu nồng thấm
Và cầu mong anh hạnh phúc thật nhiều!
Và khi ngoài trời gió thổi hiu hiu,
Giây phút ấy, hồn em về ấp ủ.
Nhớ anh nghe! Lời em nhắn nhủ!
Lời tạ từ, cho một mối tình si.
Mai em không còn, xin anh tiễn bước em đi.
Và hãy khóc, tiếc tình mình tan vỡ!
Thiên Trang
ANH XIN HỨA
Anh sợ khi nghe lời em trăn trối
Trong tình yêu có đôi lúc giận hờn
Giận càng nhiều thì lại thương nhau hơn
Mong em hiểu đừng rời xa anh nhé.
Con chúng ta đang quá còn nhỏ bé
Mất mẹ rồi lấy ai để sóc chăm
Nhà vắng em buồn lạnh lẽo tối tăm
Một mình anh làm sao xoay xở nỗi.
Làm cho em buồn anh xin nhận lỗi
Vì tương lai con mong hãy thứ tha
Cho anh hôn lên đôi mắt lệ nhòa
Không bao giờ gây sầu cho em nữa.
Từ đây về sau anh xin được hứa
Yêu em tha thiết như thuở ban đầu
Lời thề xưa anh sẽ mãi khắc sâu
Sống bên nhau trọn niềm vui hạnh phúc…
-NS-
NẾU MAI EM CHẾT
Nếu ngày mai anh về
Mà em không còn nữa
Hoa Bằng Lăng không nở
Tím ngát trời mộng mơ
Cũng chẳng còn bài thơ
Đợi anh về để đọc
Thì anh ơi , có khóc
Bên nấm mồ em không ?
Anh có nhớ , có mong
Mỗi khi hoàng hôn xuống
Dẫu chỉ là hình bóng
Của một người anh yêu ?
Rồi mỗi sáng , mỗi chiều
Bên vườn Lan khoe sắc
Có bao giờ anh nhắc
Hoa tím Bằng Lăng xưa ?
Anh có nhớ hoa Mua
Một thời ta hò hẹn ?
Có thấy lòng buốt nghẹn
Bên đồi sim đơm hoa ?
Ngày nối ngày đi qua
Em trở thành dĩ vãng
Dần trôi vào quên lãng
Bên dòng đời cuộn trôi …
Dù có thế , anh ơi !
Em không buồn , không giận
Em cũng không hối hận
Đã hết lòng yêu anh
Hồn em sẽ quẩn quanh
Theo bàn chân anh bước
Hình anh đi phía trước
Bóng em sẽ theo sau
Anh buồn - em cũng đau
Anh sầu - em cũng tủi
Dẫu hóa làm cát bụi
Vẫn bên anh chẳng rời
Vẫn mong anh gặp người
Tốt hơn em ngày trước
Vẫn mong anh hạnh phúc
Mãi mãi giữa trần gian …
Theo gió núi , mây ngàn
Hồn em luôn hiển hiện
Anh ơi ! Anh có biết
Em luôn gần bên anh ?…
BL07