Trích đoạn: Nhân Sơn
QUỲNH HƯƠNG…
Gặp em mang tên Quỳnh Hương
Người anh trộm nhớ thầm thương lâu rồi
Yêu em từ thuở xa xôi
Nhắc lại kỷ niệm bồi hồi xuyến xao
Chưa lần gặp gở đổi trao
Tình thơ em viết ngọt ngào đắm say
Lời thơ như quyện hồn ai
Thâm trầm tha thiết u hoài vấn vương
Phảng phất nhẹ toả mùi hương
Loài hoa xinh đẹp anh thường say mê
Hoa Quỳnh nở lúc đêm về
Hương bay ngào ngạt làm tê tái lòng
Ngở rằng em đã sang sông
Bỏ anh đơn độc theo chồng từ lâu
Bao năm ôm mối tình sầu
Quỳnh hương vắng bóng…từ đâu hiện về…
-Nhân Sơn-
QUỲNH HƯƠNG
Một Quỳnh Hương của ngày xưa
Buồn theo bao nỗi nắng mưa mệnh trời
Quỳnh hoa nở chỉ một đời
Mau tàn mau úa nên lời héo hon
Tình thơ thưở ấy sắt son
Giờ đây thơ đã cạn mòn niềm yêu
Người về mang những buổi chiều
Thả hồn theo mộng trăng xiêu tấc lòng
Bởi xưa mơ ước tình hồng
Người đi thêm những mênh mông nghe buồn
Hoàng hôn màn tím dần buông
Người về theo ánh trăng suông hẹn thề
Nghĩa xưa tình cũ vẹn bề
Bỏ đi cách trở ai về sông thương
Vần thơ năm tháng vấn vương
Vẫn còn đây một Quỳnh Hương thưở nào
Quỳnh Hương
Em giờ là đóa quỳnh hoa
Còn anh mãi mãi vẫn là cành giao
Khắc sâu tình ấy ngọt ngào
Tự tình một khúc, quỳnh giao một đời
................
Quỳnh Hương
Còn anh mãi mãi vẫn là cành giao
Khắc sâu tình ấy ngọt ngào
Tự tình một khúc, quỳnh giao một đời
................
Quỳnh Hương
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)




