📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÍNH SỔ ĐỜI

2.628 trả lời, 249.629 lượt xem — Trang 74 / 88
Tình Xuân

Mùa xuân mùa của đôi mình
Nhìn đôi én liệng nghe tình xôn xao
Bên anh , hạnh phúc biết bao
Mùa xuân tao ngộ tình nào tình hơn

Bình minh cây cỏ dỗi hờn
Giọt sương lấp lánh trên từng cánh hoa
Quê mình trổi khúc hoan ca
Đón mừng xuân mới nhà nhà hân hoan

Niềm vui tương ngộ ngập tràn
Chén thù chén tạc họ hàng chúc nhau
Niềm vui nói chẳng thành câu
Tình yêu một thuở nối cầu nợ duyên
SS



Xuân này thơm ngát hương tình
Nồng nàn say đắm chúng mình có nhau
Tình Xuân lai láng dạt dào
Trên trời én lượn đón chào đôi ta
Ngoài sân mai nở đầy hoa
Lòng anh trổi khúc hoan ca vui mừng
Bên nhau ngồi nấu bánh chưng
Lửa reo tí tách rực hừng mắt môi
Xuân này anh hết mồ côi
Rộn ràng hạnh phúc nên đôi vợ chồng...

Lữ khách MNS

Bông lục bình.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-04 13:52:57Biển Xanh>
Gió Mây = Mây Gió

 
Hoán Vân cg
 


Ừ thì chỉ gió với mây
Nhưng anh cũng đến nơi đây rồi mà
Em buồn năm tháng đã qua
Nên giờ gió đổi mây lòa còn đâu.
 
Em quên phút hẹn ban đầu
Đời người con gái bể dâu trăm bề
Lòng buồn tủi khắc tái tê
Em nơi viễn xứ chưa về anh ơi!...
 
Anh qua bao hẹn trong đời
Dêu bông là lá ở nơi phương nào?
Em thì một dạ khát khao
Ước mong tri kỷ đi vào họa thơ.
 
Thân gầy xứ lạnh bơ vơ
Đêm nay không ngủ vui giờ có anh
Phải chăng có giấc mơ xanh
Cho duyên gặp gỡ buông mành ... mộng du
 
Đây đâu phải độ mùa thu
Mà em ngồi đếm gió du lạc hồn
Từ nay hết phút cô đơn
Từ nay em sẽ mãi hờn... cùng anh.
 
03/01/2010
 

 
 
TÌNH KHÔNG BIÊN GIỚI
 
Ví mình chuông gió nhẹ lay
Ví đổi hướng bóng mây bay lưng trời
Làm sao với được em ơi !..
Mộng mơ rồi để rả rời con tim
Gió mây về đâu mà tìm
Lỡ mà mê muội đắm chìm sầu đau
Dù là tình thơ đổi trao
Chắc em cũng hiểu thế nào tương tư
Tim đâu phân biệt thật hư
Tâm đầu ý hợp dường như yêu rồi
Tình không biên giới xa xôi
Nếu cùng cảm xúc bồi hồi nhớ thương
Em ơi !..chớ vội xem thường
Thơ là thế đấy...tơ vương suốt đời...
 
 BX. Mặc Nhân Sơn

Bông lục bình.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-08 13:39:40Nhân Sơn>

MẤT XUÂN...
 
Mùa Xuân lại sắp đến rồi
Thời gian như bóng mây trôi qua thềm
Mái tóc giờ đã bạc thêm
Suy tư trăn trở tàn đêm u hoài
Hơn nửa đời vẫn trắng tay
Mỗi lần Xuân đến lòng day dứt sầu
Tương lai đánh mất từ lâu
Niềm đau thân phận vì đâu lỡ làng
Nghịch cảnh sao quá trái ngang
Giờ đây mong đợi Xuân tàn qua nhanh
Xuân về cô độc buồn tanh
Vì đời sầu héo nên đành mất Xuân...
 
Mặc Nhân Sơn  
 
Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0
 
TẠ TỪ

Vẫy tay giả biệt nghẹn ngào
Mình không duyên nợ gặp nhau làm gì
Con đường em chọn cứ đi
Anh về khép kín tình si trong lòng
Tan rồi ước mộng diêu bông
Mịt mờ ảo ảnh mênh mông xa vời
Túi thơ bầu rượu rong chơi
Gieo vần thả chữ cho đời lãng quên
Nỗi buồn trở giấc không tên
Chong đèn đối bóng lênh đênh tình sầu
Đợi chờ chi nữa mưa ngâu
Sông sâu ngăn cách nhịp cầu gảy đôi...

Mặc Nhân Sơn
 

 
Xin anh hãy cố tìm quên
Lá kia đã chết bên thềm hôm nao
Tầm xuân một nụ hôm nào
Bây giờ tan giấc chiêm bao mất rồi
Chỉ còn một mảnh trăng rơi
Khép vòng tay lạnh nỗi đời trái ngang…..

Ladieubong

--------
-Huynh ơi, mong rằng chỉ là những vần thơ.
    Huynh đừng đi thật nghen Huynh?

Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
Ghé Qua ...

 
Hoán Vân cg

Ghé qua thăm viếng một người
Thấy anh bận quá nói cười cùng ai
Trên đời ai cũng có hai
Chỉ có tôi mãi vẫn hoài cô đơn...
 
Ghé qua muốn mượn chút hờn
Mà người đang bận đâu còn thảnh thơi
Thôi thì lúc khác ghé chơi
Tôi sợ nhân thế cười tôi dại khờ.
 
Ghé qua họa mấy vần thơ
Tri ân bận quá đứng chờ mỏi chân
Thấy anh chịu khó ân cần
Lúc nào rãnh rỗi dành phần  cho tôi.
 
16/01/2010
 

 
 
= Quen biết đầy thiên hạ - Tri ân được mấy người ( Trung Quốc ) =
_____ * HOÁN VÂN * ______
Lúc xanh - lúc trắng - lúc hồng
Không trên mặt nước cũng bồng bềnh trôi.+
****
+Ngày buồn năm tháng cứ trôi
Thả hồn đơn bóng bên đời cô đơn.
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Sơn ơi!

Em gửi tặng anh cánh đồng hoa hy vọng kéo con tim và hồn thơ anh vui trở lại!
                                             Muội Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nhân Sơn


 
Thu tàn trời đã sang đông
Được tin em đã theo chồng từ lâu
Cây khô xơ xác thu sầu
Mình anh thơ thẩn mắt sâu u hoài

Đông về nhớ bóng hình ai
Đêm buồn lạnh lẽo thở dài thâu canh
Người đi bỏ lại tình anh
Biết bao kỷ niệm nở đành quên sao

Vần thơ tha thiết đổi trao
Những lời thương nhớ bay vào hư không
Giờ đây em vui với chồng
Để anh ôm mối hận lòng xót xa

Em về làm vợ người ta
Còn gì đâu nữa sao mà vẫn thương…
 
Mặc Nhân Sơn






GIỌT BUỒN



Thôi anh mình chẳng chung đường
Em đi nuốt lệ đoạn trường từ ly
Thương gì kẻ đã ra đi
Tiếc gì ngày ấy mà chi, thêm sầu

Đời gây nên cuộc bể dâu
Để người chong mắt đêm sâu thương người
Đã đành duyên phận lả lơi
Làm ta gãy cánh rã rời uyên ương

Tàn canh bao nỗi vấn vương
Mà người ươm giấc nhớ thương não lòng
Đành thôi những ngọn gió đông
Đành thôi duyên phận không mong sum vầy

Một lần em tạ tình này
Một lần xin gửi nơi đây giọt buồn....


Thuỵ Du

Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
Nuối tiếc

Hôm qua anh và tôi
Ngắm mưa rơi song vắng
Ta bên nhau thầm lặng
Cùng tìm chút hương mơ.

Ta trao nhau vần thơ
Dưới trăng mờ huyền hoặc
Nhâm nhi cà phê đắng
Tình như sóng trào dâng!

Hôm nay anh và tôi
Như hai tâm hồn lạ
Mưa rơi buồn trên lá
Làm buốt giá tim tôi.

Ladieubongg

 
 
Hôm qua em và anh
Tình cảm đã sẳn dành
Lời yêu chưa dám ngỏ
Vì tình còn mong manh.
 
Nỗi lòng gửi qua thơ
Thầm lặng và đợi chờ
Mong sẽ được thấu hiểu
Cho đời thôi bơ vơ.
 
Hôm nay em và anh
Ước mộng đã không thành
Tạ từ người mỗi ngả
Tình buồn để riêng anh..
 
Mặc Nhân Sơn 
  
 
Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-11 13:23:26Nhân Sơn>
 
NGƯỜI DƯNG
 
Ừ thôi hai đứa…người dưng
Ừ thôi xa lạ…mình đừng chung đôi
Mãi là thăm thẳm hai nơi
Người ta phương đó , trọn lời cùng ai
Ngày nào, cái thưở trúc mai
Lối về qua ngõ... dặm dài cách xa
Nên người ta chẳng ghé qua
Mỗi khi gặp gỡ cũng là …ngó lơ
Mong ai, mong đến bao giờ
Người dưng se kết cuộn tơ chỉ hồng
Ừ thôi …sáo đã sang sông
Lỡ duyên lỡ nợ cho lòng quặn đau
Người dưng ơi !... Mãi xa nhau
Hỏi người dưng, có khi nào nhớ thương ?
Tường Vi
08.01.2010
 
Vâng...anh chỉ là người dưng
Tim em đâu chỗ để dừng nghỉ  chân
Ngõ nhà qua lại bao lần
Ngoảnh mặt hờ hững ngại ngần nên thôi
Tuy gần mà rất xa xôi
Tình em gửi gió cuốn trôi phương nào?
Lối về lỡ chạm mặt nhau
Xem như xa lạ hỏi sao không hờn
Yêu chi rồi vẫn cô đơn
Bóng hình em mãi chập chờn trong mơ
Vậy mà đành đoạn ngó lơ
Người dưng !...nên chịu vật vờ nhớ thương...
 
Mặc Nhân Sơn
Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0
TRỞ VỀ
 
Hôm nay em trở về
Thoát qua sau cơn mê
Nên tim em đông lạnh
Để anh buồn tím tê.

Em-anh khác chi nhau
Từng cay đắng nghẹn ngào
Trót vương vào tình luỵ
Vết thương lòng còn đau.

Sao em không cảm thông
Cứ lẫn tránh lòng vòng
Tim thêm lần rỉ máu
Đau lắm !... em biết không ?..

Mặc Nhân Sơn
 
***
 
Anh có biết nỗi đau
Ẩn sau môi cười gượng?
Hồn em như đại dương
Chứa ngầm muôn cơn sóng!
 
Bay về đâu về đâu?
Giữa đêm sâu, cánh hạc
Gọi bầy kêu sương vắng
Trong mây ngàn thâm u!
 
Ladieubong
 
 
Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0
CÓ BIẾT

Anh có biết nỗi đau
Ẩn sau môi cười gượng? 
Hồn em như đại dương
Chứa ngầm muôn cơn sóng!

Bay về đâu về đâu?
Giữa đêm sâu, cánh hạc
Gọi bầy kêu sương vắng
Trong mây ngàn thâm u!

Ladieubong

***

Anh sống đời ngục tù
Mây sầu che phủ lối
Quờ quạng trong bóng tối
Tìm tia sáng mong manh.

Hy vọng không đạt thành
Buông trôi cho phận số
Mặc phong ba bão tố
Đưa đẩy dạt về đâu...

Trót mang nhiều nỗi sầu
Nhận thêm vào lần nữa
Thì buồn cũng như rứa
Em chớ có bận tâm...

Mặc Nhân Sơn

--------------

Anh ơi, lời thơ anh buồn quá khiến em cũng buồn thêm.


Cung thương dây đàn chùng
Tim tôi rung mấy nhịp
Nhưng lời thơ tắt lịm
Cho hồn chìm đơn côi

Ôi hồn tôi, hồn tôi
Như mưa rơi, trăng chết
Lúc tình yêu vừa hết
Giữa đêm dài không trôi!

Lời thơ vẫn chơi vơi

Đường trần tôi vẫn bước
Làm sao ai biết được
Những con đường tôi qua?!
 
Ladieubong

Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-11 13:25:24Nhân Sơn>
AI BIẾT...
 
Cung thương dây đàn chùng
Tim tôi rung mấy nhịp
Nhưng lời thơ tắt lịm
Cho hồn chìm đơn côi

Ôi hồn tôi, hồn tôi
Như mưa rơi, trăng chết
Lúc tình yêu vừa hết
Giữa đêm dài không trôi!

Lời thơ vẫn chơi vơi

Đường trần tôi vẫn bước
Làm sao ai biết được
Những con đường tôi qua?!

Ladieubong
 
 
Đàn chùng cung thương lạc
Đâu đồng điệu hòa âm
Nên anh vẫn âm thầm
Ngồi so dây nắn phím.
 
Mãi muội mê tìm kiếm
Nối kết lại đường tơ
Sao lại nỡ hững hờ
Buông đàn rơi gãy vỡ.
 
Ước mơ đành dang dở
Buồn thân phận mà thôi
Đa tình chi để rồi
Ôm bẽ bàng cay đắng...
 
Mặc Nhân Sơn 
  
  
 
Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-12 12:46:56Nhân Sơn>

Ru anh quên cả thời giờ
Soi gương không thấy sợi chờ sợi mong...(LT)
 
 
Ru anh vì lòng thương người
Giúp tìm thấy lại nụ cười mất lâu
 
Cho nguôi ngoai bớt nỗi sầu
Lời ru nhẹ thoảng chẳng sâu thắm tình
 
Từ lâu đánh mất niềm tin
Mấy ai thông cảm mà mình chờ mong
 
Mộng mơ chi để uổng công
Thôi đành an phận đèo bòng thêm đau
 
Hương tình chẳng có cho nhau
Lời ru theo gió bay vào hư không
 
Đẩy đưa lơ lửng bềnh bồng
Âm thanh nhòa nhạt mênh mông xa vời
 
Chìm vào bể khổ chơi vơi
Niềm đau trỗi dậy rã rời con tim
 
Hãy để  cho nó ngủ im...
 
Mặc Nhân Sơn
 
 
 
 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0


[/align]
Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-13 02:07:45Nguyên Đỗ>
Anh Mặc Nhân Sơn tặng Thương Giang


Tiếng sáo  

Lưng trời tiếng sáo trúc bay
Ngân nga trầm bổng đắm say lòng người...
Thiên nhiên ,cảnh sắc mây trời
Hòa trong tiếng sáo trên môi ngọt ngào.
Khi lắng đọng,lúc vút cao.
Mê ly tiếng sáo...đi sao đành lòng?
Bờ tre  nghiêng ngọn vút cong
Vít cơn gió giữa thinh không quay về
Nâng tiếng sao trúc nơi  quê
Của người thôn nữ các khuê dịu dàng
Anh nghe tấu khúc mơ màng
Bàn tay em lướt nhẹ nhàng tiếng tơ...
Tấu khúc tha thiết câu thơ
Tiếng lòng  ngân mãi bao giờ quên đây...?
Thương Giang


r đã đưa vào Trang Thơ

*)Cám  ơn anh gửi tặng em một bức tranh thật đẹp  đã tạo cho em nguồn thi hứng.Đây là cô thôn nữ thứ 3 anh tặng cho em rồi mà cô nào cũng đẹp dịu dàng em rất thích.Anh có con mắt thật sắc sảo và  tinh tường!
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-13 11:05:37Nhân Sơn>
LÁ CHUYỂN MÙA THƯƠNG
 
Xuân về lá chuyển mùa thương
Cây khô trở sắc như dường tươi xanh
Đâm chồi nẩy lộc trên cành
Giọt sương lắng đọng long lanh nắng vàng
Tình Xuân sống lại chứa chan
Em như làn gió hương ngan ngát lòng
Trái tim băng giá mùa đông
Giờ đây tan chảy rực hồng tỏa vương
Em ơi !..lá chuyển mùa thương
Xuân mang anh đến thiên đường tình yêu....

Mặc Nhân Sơn

r đã đưa vào Trang Thơ
 
 
 
LÁ CHUYỂN MÙA THƯƠNG


Đếm bao ngày tháng trôi qua
Bước chân Lữ Khách vẫn xa dặm trường
Nơi nầy lá chuyển mùa thương
Vàng hoe góc phố bên đường em qua
Con đường tình của đôi ta
Vẫn còn vọng tiếng tình ca mơ màng
Em ngồi đếm lá thu vàng
Nghe bao nhung nhớ ngập tràn tim em
Mai về phố cũ tìm xem
Hàng cây nghiêng bóng nắng mềm như mơ
Lá vàng rụng xuống vần thơ
Xếp câu em nguyện đợi chờ trăm năm.

10-01-10
Nhật Quỳnh

 
 
Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-13 11:17:40Nhân Sơn>
XUÂN ĐẾN CHI !!!...
 
Sương mai lành lạnh nhạt nắng vàng
Cỏ cây xanh thắm báo xuân sang
Xuân lại sắp về già thêm tuổi
Mà đời còn nặng nợ cưu mang.
 
Kiếp người vay mượn chưa trả xong
Nghĩa ân chồng chất day dứt lòng
Thời gian còn lại đã gần cạn
Mái tóc bạc màu vẫn tay không.
 
Xuân về, gợi nhớ thêm nỗi sầu
Tình xuân đánh mất đã từ lâu
Mai già cằn cổi hoa không nở
Xuân đến mà chi ?..có vui đâu...
 
Mặc Nhân Sơn
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-18 03:34:43Nhân Sơn>
HỜN GHEN... [:D][8D][:D]

Yêu em...nên mới hờn ghen
Vẩn vơ ích kỷ nhỏ nhen vậy mà
Trao tình thơ với người ta
Âu lo day dứt bởi già còn yêu
Để cho hồn phách liêu xiêu
Đa tình chi lắm giờ điêu đứng sầu
Tình này rồi sẽ về đâu
Đẹp trời em bước qua cầu vẫy tay
Nhìn theo khóc hận đắng cay
Xổ lồng chim sáo tung bay khắp trời
Bỏ lại thương nhớ đầy vơi
Đau lòng xót dạ rả rời con tim... [:(][8D][:(]

 Mặc Nhân Sơn
 
 
 




Hờn ghen ( Họa )

Ớt nào mà chẳng nồng cay
Tình nào mà chẳng phải hay ghen hờn
Đa tình miễn yêu em hơn
Bấy nhiêu cũng đủ cho hồn em say
Dẫu anh có muốn vẫy tay
Tình em vẫn nặng - mỗi ngày vẫn xanh
Mùa Xuân hoa nở trên cành
Như tình ta đó luôn dành cho nhau
Dẫu đời phiêu dạt về đâu
Trái tim em vẫn đậm màu thủy chung
Anh đừng nghĩ ngợi mông lung
Nếu buồn anh hãy họa chung thơ người
Nơi đó anh sẽ thấy vui
Nỗi buồn tan biến ... rạng ngời niềm tin
Cuộc sống này mãi lung linh
Sắc hồng hạnh phúc bên tình đôi ta .

Hihihihhi , lâu quá không gặp Lữ Khách . Bài thơ này không biết LK viết cho ai nhưng SS xin phép họa với LK MNS .
Chúc LK MNS luôn vui , yêu đời và thơ luôn mượt mà .
SS



 
Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-19 06:24:15Nhân Sơn>
 
GIỌT BUỒN


Thôi anh mình chẳng chung đường
Em đi nuốt lệ đoạn trường từ ly
Thương gì kẻ đã ra đi
Tiếc gì ngày ấy mà chi, thêm sầu

Đời gây nên cuộc bể dâu
Để người chong mắt đêm sâu thương người
Đã đành duyên phận lả lơi
Làm ta gãy cánh rã rời uyên ương

Tàn canh bao nỗi vấn vương
Mà người ươm giấc nhớ thương não lòng
Đành thôi những ngọn gió đông
Đành thôi duyên phận không mong sum vầy

Một lần em tạ tình này
Một lần xin gửi nơi đây giọt buồn....


Thuỵ Du

 
TẠ TỪ

Vẫy tay giã biệt nghẹn ngào
Không duyên chẳng nợ gặp nhau được gì
Con đường em chọn cứ đi
Anh về khép kín tình si trong lòng
Tan rồi ước mộng diêu bông
Mịt mờ ảo ảnh mênh mông xa vời
Túi thơ bầu rượu rong chơi
Gieo vần thả chữ cho đời lãng quên
Nỗi buồn trở giấc không tên
Lãng mạn nên chịu lênh đênh tình sầu
Đợi chờ chi nữa mưa ngâu
Sông sâu ngăn cách nhịp cầu gãy đôi...

Mặc Nhân Sơn
Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0




MỘT 
    MẢNH
THU
    BUỒN



Giọt sương buồn ru em từng giấc ngủ

Lạnh cõi lòng nghe vương mối tình xa
Lặng thinh âm những nghẹn ngào xưa cũ
Mà ngậm ngùi thương tiếc tháng ngày qua

Duyên tình mình thôi anh, đà đánh mất
Chỉ còn chăng là lệ mắt đắng cay
Tay chới với níu nồng nàn đã khuất
Mảng thu buồn còn đọng chút hương say

Mộng nghe rã nát niềm cô quạnh
Một nửa cuộc đời em vắng anh
Một nửa thời gian là hoang lạnh
Thôi đã mất rồi mảnh đời xanh

Chừng dĩ vãng là niềm thương nỗi nhớ
Thu cũng buồn khi vắng mối tình ta
Vườn xưa ấy anh ơi xin hãy mở
Đừng để trong em...lệ lại nhòa...

 
thuỵ du



Thu tàn rồi Thu tìm đến nữa thôi
Còn anh thì đã mất hẳn em rồi
Biết đến khi nào gặp nhau lại được
Tình buồn vỡ vụn theo gió cuốn trôi.
 
Khơi lại làm chi nữa cho thêm đau
Ngày tiễn đưa em…anh đứng nghẹn ngào  
Hồi còi xé nát con tim rỉ máu
Sân ga còn đó…tàu về nơi nao.
 
Đường xưa lối cũ lá vẫn rơi bay
Đèn khuya hiu hắt bóng đỗ nghiêng dài
Vọng tiếng bước chân trên góc phố vắng
Bao lần thu đến thơ thẩn tìm ai…

Mặc Nhân Sơn
 



 
 
 
THU TRẦM
 
 
Thu đến cho ai chạnh nỗi niềm
Trăng vàng u uẩn tấm lòng riêng
Xa anh một nửa hồn trăn trở
Một nửa ôm tình buồn triền miên

Có phải người đi quá vô tâm
Đem theo bao nỗi nhớ âm thầm ?
Có phải nửa hồn người đánh mất
Lặng lẽ trôi về cõi xa xăm ?

Em đi ngày lạnh lẽo buồn hơn
Một giọt thu rơi xót xa hờn
Cõi lòng héo úa theo ngày tháng
Một nửa con người chợt héo hon

Thu trở vàng rồi nẻo đường xưa
Bước chân tìm lại những âm thừa
Lạnh lùng phố vắng im lìm quá
Nghe lòng vụn vỡ tiếng xa đưa


Thuỵ Du





Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: Nhân Sơn

 
GIỌT BUỒN


Thôi anh mình chẳng chung đường
Em đi nuốt lệ đoạn trường từ ly
Thương gì kẻ đã ra đi
Tiếc gì ngày ấy mà chi, thêm sầu

Đời gây nên cuộc bể dâu
Để người chong mắt đêm sâu thương người
Đã đành duyên phận lả lơi
Làm ta gãy cánh rã rời uyên ương

Tàn canh bao nỗi vấn vương
Mà người ươm giấc nhớ thương não lòng
Đành thôi những ngọn gió đông
Đành thôi duyên phận không mong sum vầy

Một lần em tạ tình này
Một lần xin gửi nơi đây giọt buồn....


Thuỵ Du

 
TẠ TỪ

Vẫy tay giả biệt nghẹn ngào
Không duyên chẳng nợ gặp nhau được gì
Con đường em chọn cứ đi
Anh về khép kín tình si trong lòng
Tan rồi ước mộng diêu bông
Mịt mờ ảo ảnh mênh mông xa vời
Túi thơ bầu rượu rong chơi
Gieo vần thả chữ cho đời lãng quên
Nỗi buồn trở giấc không tên
Lãng mạn nên chịu lênh đênh tình sầu
Đợi chờ chi nữa mưa ngâu
Sông sâu ngăn cách nhịp cầu gảy đôi...

Mặc Nhân Sơn
 

 
 
 
THÌ  THÔI
 
 
Thì thôi một chữ chia phôi
Trả cho nhau những xa xôi đôi bờ
Thì thôi là giọt thu hờ
Ai đong cho trọn đợi chờ phôi pha
 
Thì thôi là những phong ba
Cuộc đời đã chọn cho ta bây giờ
Anh ơi ngăn cách hững hờ
Con đường em bước thẩn thờ ước mơ
 
Thì thôi ươm những vần thơ
Để đêm gối mộng bơ vơ một mình
Thì thôi là những ân tình
Em xin trả hết...chuyện mình ngày qua....
 
Thì thôi đường đẫm mưa sa
Em giờ dấn bước xót xa cũng đành
Thì thôi trời đã riêng dành
Một đời phận bạc....để thành tình nhân....
 
 
Thụy Du

 


Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-19 07:49:12Nhân Sơn>
        THÌ  THÔI
 
 
Thì thôi một chữ chia phôi
Trả cho nhau những xa xôi đôi bờ
Thì thôi là giọt thu hờ
Ai đong cho trọn đợi chờ phôi pha
 
Thì thôi là những phong ba
Cuộc đời đã chọn cho ta bây giờ
Anh ơi ngăn cách hững hờ
Con đường em bước thẩn thờ ước mơ
 
Thì thôi ươm những vần thơ
Để đêm gối mộng bơ vơ một mình
Thì thôi là những ân tình
Em xin trả hết...chuyện mình ngày qua....
 
Thì thôi đường đẫm mưa sa
Em giờ dấn bước xót xa cũng đành
Thì thôi trời đã riêng dành
Một đời phận bạc....để thành tình nhân....
 
 Thụy Du
 
 
     Thì thôi... thôi thế... thì thôi
Trắng tay đã mất em rồi còn đâu
     Luyến lưu chi để thêm sầu
Hững hờ quay mặt qua cầu vu quy
     Thì thôi người cứ ra đi
Dứt tình đoạn nghĩa còn gì vấn vương
     Chia tay ly biệt đôi đường
Anh về gom góp nhớ thương chất chồng
     Bấy lâu giữ mãi trong lòng
Thả theo mây gió bềnh bồng cuốn trôi
     Tình mình chỉ có thế thôi
Em đừng nhắc chuyện xa xôi thêm buồn
     Ai làm cho lệ rơi tuôn
Ân tình ngày cũ anh luôn nhớ hoài
    Thì thôi đành phải buông tay
Thời gian rồi sẽ phôi phai cuộc tình
    Nói thế chẳng dám tự tin
Tim chưa xóa được bóng hình của em...
 
              Mặc Nhân Sơn
Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nhân Sơn


                              THÌ  THÔI
 
 
Thì thôi một chữ chia phôi
Trả cho nhau những xa xôi đôi bờ
Thì thôi là giọt thu hờ
Ai đong cho trọn đợi chờ phôi pha
 
Thì thôi là những phong ba
Cuộc đời đã chọn cho ta bây giờ
Anh ơi ngăn cách hững hờ
Con đường em bước thẩn thờ ước mơ
 
Thì thôi ươm những vần thơ
Để đêm gối mộng bơ vơ một mình
Thì thôi là những ân tình
Em xin trả hết...chuyện mình ngày qua....
 
Thì thôi đường đẫm mưa sa
Em giờ dấn bước xót xa cũng đành
Thì thôi trời đã riêng dành
Một đời phận bạc....để thành tình nhân....
 
 Thụy Du
 
 
Thì thôi... thôi thế... thì thôi
Trắng tay đã mất em rồi còn đâu
Luyến lưu chi để thêm sầu
Hững hờ quay mặt qua cầu vu quy

Thì thôi người cứ ra đi
Dứt tình đoạn nghĩa còn gì vấn vương
Chia tay ly biệt đôi đường
Anh về gom góp nhớ thương chất chồng

Bấy lâu giữ mãi trong lòng
Thả theo mây gió bềnh bồng cuốn trôi
Tình mình chỉ có thế thôi
Em đừng nhắc chuyện xa xôi thêm buồn

Ai làm cho lệ rơi tuôn
Ân tình ngày cũ anh luôn nhớ hoài
Thì thôi đành phải buông tay
Thời gian rồi sẽ phôi phai tình mình

Nói thế chẳng dám tự tin
Tim chưa xóa được bóng hình của em...
 
Mặc Nhân Sơn


XIN ANH ĐỪNG GIỮ







Nói thế chẳng dám tự tin
Tim chưa xóa được bóng hình của em...
 
Mặc Nhân Sơn


Giữ làm chi bóng hình em
Để đêm nghe nặng nề thêm nỗi sầu ?
Bây giờ em bước qua cầu
Còn anh ở lại ngẫm câu muộn màng

Giữ làm chi chuyện trái ngang
Để tim trống vắng dở dang mối tình
Thôi thì duyên phận đôi mình
Đã đành một kiếp ba sinh nghẹn ngào

Thương anh dòng lệ tuôn trào
Xin đừng hờn trách em sao phụ phàng
Rời anh cất bước sang ngang
Bỏ câu duyên nợ lỡ làng từ đây

Cuốn theo ngọn gió heo may
Ân tình ta đã đắm say thưở nào
Trả anh mộng ước ngọt ngào
Xa nhau thôi đã...tình vào...hư vô....


Thuỵ Du

 

Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-19 07:50:24Nhân Sơn>
KHÔNG THỂ QUÊN
 
Giữ làm chi bóng hình em
Để đêm nghe nặng nề thêm nỗi sầu ?
Bây giờ em bước qua cầu
Còn anh ở lại ngẫm câu muộn màng

Giữ làm chi chuyện trái ngang
Để tim trống vắng dở dang mối tình
Thôi thì duyên phận đôi mình
Đã đành một kiếp ba sinh nghẹn ngào

Thương anh dòng lệ tuôn trào
Xin đừng hờn trách em sao phụ phàng
Rời anh cất bước sang ngang
Bỏ câu duyên nợ lỡ làng từ đây

Cuốn theo ngọn gió heo may
Ân tình ta đã đắm say thưở nào
Trả anh mộng ước ngọt ngào
Xa nhau thôi đã...tình vào...hư vô....


Thuỵ Du

 
 
 
     Đúng là khờ dại ngây ngô
Yêu chi rồi để ngã vô vũng sầu
     Em có thương gì anh đâu
Chỉ đùa đưa đẩy ví dầu...à ơi !...
     Chìm vào ảo mộng chơi vơi
Đến khi sực tỉnh rả rời xác thân
     Kiếp trước chắc có nợ nần
Nên giờ gánh chịu số phần đau thương
    Mất rồi mà mãi tơ vương
Theo chồng về tận nơi phương trời nào
    Chẳng còn nhìn thấy mặt nhau
Nghìn trùng xa cách nghe đau nhói lòng
     Còn gì đâu nữa mà mong
Dẫu biết là thế vẫn không nguôi sầu...
 
                   Mặc Nhân Sơn
 
 
Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-19 00:43:36Thuỵ Du>
Trích đoạn: Nhân Sơn

XIN ANH ĐỪNG GIỮ
 

Giữ làm chi bóng hình em
Để đêm nghe nặng nề thêm nỗi sầu ?
Bây giờ em bước qua cầu
Còn anh ở lại ngẫm câu muộn màng

Giữ làm chi chuyện trái ngang
Để tim trống vắng dở dang mối tình?
Thôi thì duyên phận đôi mình
Đã đành một kiếp ba sinh nghẹn ngào

Thương anh dòng lệ tuôn trào
Xin đừng hờn trách em sao phụ phàng
Rời anh cất bước sang ngang
Bỏ câu duyên nợ lỡ làng từ đây

Cuốn theo ngọn gió heo may
Ân tình ta đã đắm say thưở nào
Trả anh mộng ước ngọt ngào
Xa nhau thôi đã...tình vào...hư vô....


Thuỵ Du

 
 
 
KHÔNG THỂ QUÊN


Đúng là khờ dại ngây ngô
Yêu chi rồi để ngã vô vũng sầu
Em có thương gì anh đâu
Chỉ đùa đưa đẩy ví dầu...à ơi !...

Chìm vào ảo mộng chơi vơi
Đến khi sực tỉnh rả rời xác thân
Kiếp trước chắc có nợ nần
Nên giờ gánh chịu số phần đau thương

Mất rồi mà mãi tơ vương
Theo chồng về tận nơi phương trời nào
Chẳng còn nhìn thấy mặt nhau
Nghìn trùng xa cách nghe đau nhói lòng

Còn gì đâu nữa mà mong
Dẫu biết là thế vẫn không nguôi sầu...
 
Mặc Nhân Sơn


XIN
          ANH
ĐỪNG
           TRÁCH



Nghìn trùng ngăn cách xa xôi
Làm sao nói được cho vơi mạch sầu
Thôi đành những thước sông Ngâu
Trôi đi cho hết dãi dầu dở dang

Từ em cất bước sang ngang
Còn anh ở lại nát tan cõi lòng
Ôm theo một mối tình nồng
Chẳng còn người để mà trông mong gì

Biết đâu tình bước chân đi
Mà lòng gửi lại, trách chi hỡi người
Xin đừng buồn nữa, anh ơi
Đau chi để thốt nên lời trách nhau...

Chỉ xin đừng để lòng sầu
Tình anh, em giữ một câu :" ơn người "

Thuỵ Du


Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: Nhân Sơn

 EM VỀ…

Xin đừng lo ngại bận tâm
yêu em chỉ lén âm thầm vào thơ
Tình nhớ nên nghĩ vẩn vơ
Có người để được mong chờ cũng vui
Không còn ai oán ngậm ngùi
Vần thơ nay đã thoảng mùi hương yêu
Em về anh hết cô liêu
Đổi trao tâm sự bao điều nhớ thương
Thôi còn ôm mối tơ vương
Thêu mơ dệt mộng đêm trường trôi nhanh
Hình như tóc trở màu xanh
Nụ cười khô héo biến thành vui tươi
Tình yêu sống tuổi đôi mươi
Có em…anh giống như người hào hoa
Quên hết không nhớ đã già
Hồi xuân sung mãn như là thanh niên
Tình buồn nay chịu ngủ yên
Có em…xoa dịu ưu phiền đời anh…
 
Mặc Nhân Sơn


EM VỀ
 
 
Em về mang giấc mơ lành
Cho anh ấp ủ thêm xanh mộng đời
Em về mang đến bao lời
Cho anh thêu những nụ cười trên môi
 
Em về từ chốn xa xôi
Có mây có gió trong đôi mắt buồn
Em về có ánh trăng suông
Để anh mơ ước giọng buông thì thầm
 
Em về từ giấc trăm năm
Dẫu xa mà vẫn thâm trầm nguồn vui
Em về anh hết đơn côi
Có người để dệt thơ rồi phải không ?
 
Em về mang giấc mơ hồng
Đem vào mộng mị cho lòng thêm tươi
Từ nay hoa lá đón cười
Từ nay rộn rã niềm vui chan hòa...
 
 
Thụy Du
 
Hihi, NS ơi, chỉ là thơ họa cho vui thôi nghen, đừng nói là Thụy Du " chảnh" nha....., hổng dám vậy đâu......

Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-19 07:45:44Nhân Sơn>
EM VỀ


Em về mang giấc mơ lành
Cho anh ấp ủ thêm xanh mộng đời
Em về mang đến bao lời
Cho anh thêu những nụ cười trên môi

Em về từ chốn xa xôi
Có mây có gió trong đôi mắt buồn
Em về có ánh trăng suông
Để anh mơ ước giọng buông thì thầm

Em về từ giấc trăm năm
Dẫu xa mà vẫn thâm trầm nguồn vui
Em về anh hết đơn côi[:D][:D][:D]
Có người để dệt thơ rồi phải không ?

Em về mang giấc mơ hồng
Đem vào mộng mị cho lòng thêm tươi
Từ nay hoa lá đón cười
Từ nay rộn rã niềm vui chan hòa...


Thụy Du

 
 EM VỀ...

Em về sống lại bên anh
Mang đến giây phút an lành vui tươi
Đã tìm thấy được nụ cười
Ngỡ đang sống lại đôi mươi thuở nào
Tình em tha thiết ngọt ngào
Gợi nhiều cảm hứng dạt dào hồn thơ
Em về dù trong giấc mơ
Nồng nàn say đắm ngẩn ngơ thương thầm
Thả hồn vào chốn xa xăm
Dẫu rằng mộng ảo trăm năm vẫn chờ
Em về đời hết bơ vơ
Không còn trăn trở vật vờ nhớ thương
Dù tình vẫn còn đơn phương
Có em yên giấc mộng thường mê say...

Mặc Nhân Sơn
Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0
 KHÚC TỰ  TÌNH




Này một khúc tự tình em viết
Riêng cho anh, người của em yêu
Mình trãi qua hờ hững đã nhiếu
Giờ em nhận mối tình chân thật

Anh trao giữa cuộc đời được - mất
Bước vào yêu, ngần ngại bao nhiêu
Vì đắng cay năm tháng đã nhiều
Nên sợ lắm chữ " yêu " được tặng

Bởi thăng trầm luôn luôn trầm lắng
Trong kiếp người cay đắng như em
Bởi chữ " yêu " nghe quá êm đềm
Trong tiềm thức vụt lời nhắc nhở

Này đây... tấm lòng em đã mở
Nhận anh và cả trái tim anh
Cho em, dẫu tình quá mỏng manh
Nào ai biết ra sao mai nhỉ ?

Chuyện của mình có nhiều huyền bí
Nghe như từ thiên cổ xa xưa
Của dư âm ngày tháng vọng đưa
Một tình sử .... ngọt ngào kiếp trước ?


Thuỵ Du



 
Đọc thơ em dâng tràn cảm xúc
Có thể chẳng viết cho riêng anh
Nhưng lời nói tha thiết chân thành
Sao nghe thấy bồi hồi xao xuyến.
 
Quen biết lâu nên lòng lưu luyến
Muốn tỏ tình nhưng mãi phân vân
Mang mặc cảm dè dặt ngại ngần
Chỉ đơn phương yêu trong thầm lặng.
 
Dẫu biết sẽ gặp nhiều cay đắng
Em với anh khoảng cách rất xa
Cố xóa tan hình bóng phai nhòa
Nhưng chẳng thể làm sao quên được.
 
Dù lý trí mách bảo đoán truớc
Tình này rất dễ vỡ mong manh
Sợ mai đây ước mộng không thành
Gây cho em thêm buồn dang dỡ...
 
Mặc Nhân Sơn
Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nhân Sơn

EM VỀ

Em về mang giấc mơ lành
Cho anh ấp ủ thêm xanh mộng đời
Em về mang đến bao lời
Cho anh thêu những nụ cười trên môi

Em về từ chốn xa xôi
Có mây có gió trong đôi mắt buồn
Em về có ánh trăng suông
Để anh mơ ước giọng buông thì thầm

Em về từ giấc trăm năm
Dẫu xa mà vẫn thâm trầm nguồn vui
Em về anh hết đơn côi
Có người để dệt thơ rồi phải không ?

Em về mang giấc mơ hồng
Đem vào mộng mị cho lòng thêm tươi
Từ nay hoa lá đón cười
Từ nay rộn rã niềm vui chan hòa...


Thụy Du

 
 EM VỀ...

Em về sống lại bên anh
Mang đến giây phút an lành vui tươi
Đã tìm thấy được nụ cười
Ngỡ đang sống lại đôi mươi thuở nào
Tình em tha thiết ngọt ngào
Gợi nhiều cảm hứng dạt dào hồn thơ
Em về dù trong giấc mơ
Nồng nàn say đắm ngẩn ngơ thương thầm
Thả hồn vào chốn xa xăm
Dẫu rằng mộng ảo trăm năm vẫn chờ
Em về đời hết bơ vơ
Không còn trăn trở vật vờ nhớ thương
Dù tình vẫn còn đơn phương
Có em yên giấc mộng thường mê say...

Mặc Nhân Sơn


EM VỀ


Em về nối lại những ngày
Vần thơ đối hoạ say say hương tình
Dẫu là chuyện của đôi mình
Chỉ thơ với thẩn râp rình lại qua

Em về hoa cỏ thiết tha
Chút tình thơ hoạ mặn mà quý nhau
Em về qua mấy bể dâu
Chân đi lòng ở dạ sầu buồn ơi...

Em về vui lại với đời
Xinh tươi cỏ lá vạn lời đón Xuân
Em về lòng chợt bâng khuâng
Biết anh còn vẫn âm thầm nhớ em

Vẫn còn trăn trở đêm đêm
Trãi hồn trong mộng êm đềm ngày xưa...

Thuỵ Du


Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
MỐI TÌNH THƠ



Anh ơi biết đến bao giờ
Gặp nhau cạn tỏ những lời nhớ nhung
Đôi nơi xa cách nghìn trùng
Chỉ vần thơ thắm mông lung ý tình
Đọc thơ đời bỗng thêm xinh
Từng câu chữ thấm đậm tình đôi ta
Dù cho xa mấy vẫn là
Gần trong tiềm thức phôi pha được nào
Tình thơ nồng thắm em trao
Dẫu xuân muộn vẫn ngọt ngào ước mơ
Hai đầu nỗi nhớ còn chờ
Thì hai lòng vẫn ý thơ nồng nàn ...
Nhật Quỳnh
 
 
Chung lòng ý thiếp tình chàng
Duyên thơ nồng thắm thêm càng vấn vương
Dù cho tóc đã phai sương
Tình xuân nở muộn vẫn hương ngạt ngào
Xa xôi chẳng gặp được nhau
Nhắn mây gửi gió đổi trao tiếng lòng
Hai đầu nỗi nhớ chờ mong
Vần thơ nối nhịp bềnh bồng mộng mơ
Cho đời vơi bớt bơ vơ
Đợi chờ biết đến bao giờ hỡi em !...
 
Lữ khách MNS
 
 
Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0