<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-20 22:15:31Thuỵ Du>
Trích đoạn: Nhân Sơn
KHÚC TỰ TÌNH
![]()
Này một khúc tự tình em viết
Riêng cho anh, người của em yêu
Mình trãi qua hờ hững đã nhiếu
Giờ em nhận mối tình chân thật
Anh trao giữa cuộc đời được - mất
Bước vào yêu, ngần ngại bao nhiêu
Vì đắng cay năm tháng đã nhiều
Nên sợ lắm chữ " yêu " được tặng
Bởi thăng trầm luôn luôn trầm lắng
Trong kiếp người cay đắng như em
Bởi chữ " yêu " nghe quá êm đềm
Trong tiềm thức vụt lời nhắc nhở
Này đây... tấm lòng em đã mở
Nhận anh và cả trái tim anh
Cho em, dẫu tình quá mỏng manh
Nào ai biết ra sao mai nhỉ ?
Chuyện của mình có nhiều huyền bí
Nghe như từ thiên cổ xa xưa
Của dư âm ngày tháng vọng đưa
Một tình sử .... ngọt ngào kiếp trước ?
Thuỵ Du
Đọc thơ em dâng tràn cảm xúc
Có thể chẳng viết cho riêng anh
Nhưng lời nói tha thiết chân thành
Sao nghe thấy bồi hồi xao xuyến.
Quen biết lâu nên lòng lưu luyến
Muốn tỏ tình nhưng mãi phân vân
Mang mặc cảm dè dặt ngại ngần
Chỉ đơn phương yêu trong thầm lặng.
Dẫu biết sẽ gặp nhiều cay đắng
Em với anh khoảng cách rất xa
Cố xóa tan hình bóng phai nhòa
Nhưng chẳng thể làm sao quên được.
Dù lý trí mách bảo đoán truớc
Tình này rất dễ vỡ mong manh
Sợ mai đây ước mộng không thành
Gây cho em thêm buồn dang dở...
Mặc Nhân Sơn
Nghe tấm tình mà anh đã ngỏ
Em chợt buồn, lòng nặng ưu tư
Vẫn đâu đây còn vọng âm dư
Mà đau xót mộng xây thầm kín
Từ xa anh, mối tình câm nín
Ngày lặng buồn đếm nhịp thời gian
Bởi cuộc đời có lắm gian nan
Nhiều cay đắng nặng oằn vai nhỏ
Anh hỡi, ở phương trời nào đó
Giọt tình buồn thắm đẩm tim em
Để ngậm ngùi trằn trọc hằng đêm
Một chữ " yêu " có nhiều trăn trở
Và tim yêu cuối cùng đã mở
Đón ngọt ngào, chuốc đắng cay thêm
Mai dở dang cũng được êm đềm
Những khoảnh khắc bước vào tình sử ....
Thụy Du
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương




![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)