Trịnh Thị Thanh BìnhTrăng Khuyết
Có bao giờ em nghĩ đến anh không
Vầng trăng khuyết của em ngày xưa đó
Em thường hỏi vì sao trăng lại thế
Có bao giờ ta khuyết ở trong nhau
Nửa vầng trăng là một nửa nỗi đau
Anh đã tìm thấy em sao bây giờ lại mất
Trăng đã tròn mà tim anh lại khuyết
Hạnh phúc đầu đời ta lại ngóng trông nhau
Bởi ngày xưa em không hỏi vì sao
Nếu vầng trăng bây giờ cũng là trăng khuyết
Anh sẽ tìm gì một nửa không trăng
Nếu lúc này em ở bên anh
Anh sẽ nói em nghe là sao trăng lại khuyết
Ôi tình yêu! Ngày xưa anh đâu hiểu
Thiếu em rồi… trăng khuyết mãi trong anh
Đừng thương tiếc quá khứ đừng chờ đợi ngày mai và đừng lãng tránh hôm nay