Ngọc TuyềnChuyện Kể Về Đêm
Chuyện rằng: Xưa thưở hồng hoang
Thượng đế chỉ tạo ra chàng- đàn ông
Thế rồi em có biết không?
Ngài lấy vẻ đẹp của sông Ngân Hà
Lấy hương thơm của loài hoa
Lấy bão của biển, hiền hòa của mây
Lại thêm vị đắng, vị cay
Vị chua, vị chát, khi đầy, khi vơi
Tạo thành phụ nữ em ơi
Thượng đế liền ghép cho người đàn ông
Cả hai nên vợ nên chồng
Buồn vui sớm tối sống chung một nhà
Người vợ trẻ mãi không già
Người chồng muôn thưở vẫn là sức trai
Đố em biết họ là ai
Thưa rằng đôi ấy là hai chúng mình
Đừng thương tiếc quá khứ đừng chờ đợi ngày mai và đừng lãng tránh hôm nay