Hoàng Gia CươngGiữa Đêm
Em nỡ long nào cứ giận anh
Cái giường mét rưỡi hoá mông mênh
Cái chăn thừa giữa hai bên thiếu
Và mấy tấc lòng cứ chông chênh
Vẫn biết làm thơ chẳng sẵn tiền
Nhưng vì nghiệp chướng nợ tiền duyên
Đã theo kỹ thuật, theo khoa học
Mà cứ làm thơ… thế mới điên
Lỗi của anh là lỗi trái tim
Yêu thơ như vọ, ít yêu tiền
Giữa đêm thao thức_ thơ quên ngủ
Để khổ mắt em chói ánh đèn
Họ bảo nhà thơ chậm với gàn
Ừ thì anh nhận chẳng kêu oan
Khi trầm, khi hứng, khi đờ đẫn
Dở dở ông đồ, dở dở quan
Anh viết thơ rồi để đấy chơi
Chẳng luồn, chẳng lách, chẳng ai mời
Ba nghìn năm nửa em đâu biết
Có kẻ đi tìm lúc rỗi hơi!
Em giận nên anh phải giải bày
Người chê thơ dở, kẻ khen hay
Thơ như bầu rượu men đời ủ
Đắng, ngọt, chua, cay, nồng…cuộc tỉnh say
Thôi nhé! Chắc em bớt giận rồi
Còn anh tạm gác mấy vần thơ
Nửa đêm giờ tý canh ba nhỉ?
Đâu chỉ nhà thơ cũng khối người
Đừng thương tiếc quá khứ đừng chờ đợi ngày mai và đừng lãng tránh hôm nay