Hồi thứ 4
Cát bụi giang hồ
Lương Tiêu ngồi bên cạnh Khả Miêu. Suốt cả một đoạn đường dài, mà chẳng nghe được Thục Khả Miêu nói gì. Ngoài ngọc diện trầm lắng với nỗi buồn phiền ưu uẩn như đang ẩn dấu cái gì đó trong đầu. Thỉnh thoảng Thục Khả Miêu lại buông tiếng thở dài nghe thật não nề.
Chính ngọc diện ủ rủ và trầm lắng của Thục Khả Miêu khiến Lương Tiêu không khỏi chạnh lòng.
Chàng nhìn Khả Miêu nói.
- Cô cô nghĩ gì sao mà buồn vậy.
Khả Miêu nhìn sang chàng.
- Không... ta chẳng nghĩ gì cả, cũng chẳng có gì buồn.
Lương Tiêu gượng cười rồi nói.
- Lương Tiêu hát hầu cô cô nhé.
- Nếu Lương Tiêu thích và có thể làm vơi bớt đi sự tẻ nhạt trên đường đi.
- Chỉ cần cô cô thích là đủ rồi.
Lương Tiêu vén rèm rồi với tay lấy tịnh rượu. Chàng tu một ngụm lấy giọng rồi mới hát.
Bắt song liêu tự chẩm Nam thiềm nhật vị tà
Phán câu lạc khởi chương, sắp liệt cử tỳ bà
Mộng tiếu khai kiều diệp, miên hoàn áp lạc hoa
Điếm vân sinh ngọc uyển, hương hận tâm hồng sa
Phu tế hằng tương bạn, mạc ngô thị xương gia.
Dịch:
Bắc song buồn nằm nghỉ, chiều chưa xuống nam hiên
Đưa tay móc màn xuống, vặn tỳ bà đưa lên
Mộng cười lúm đồng tiền, búi tóc để hoa rơi.
Chiếu tre nâng tay ngọc, mồ hôi thấm lụa tươi.
Chồng luôn ở bên cạnh, đừng tưởng chốn ăn chơi.
Thục Khả Miêu nhìn lại Lương Tiêu.
- Trang nhi nữ nào khiến cho Lương Tiêu viết ra bài hát đó.
- Chỉ nhìn Thục cô cô thôi, Lương Tiêu đã có ý để viết ra khúc hát đó rồi.
Thục Khả Miêu khẽ lắc đầu.
- Khả Miêu đâu có đẹp như mỹ nhân trong lời hát đó đâu.
- Thục cô cô khiêm nhường đó thôi chứ trong mắt Lương Tiêu thì cô cô là người đẹp nhất đó.
Khả Miêu nhìn sững Lương Tiêu. Nàng có vẻ tò mò, một lúc mới hỏi.
- Lương Tiêu thường hay dùng những lời nói như thế này để quyến rũ nữ nhân.
Lương Tiêu im lặng.
Thấy chàng im lặng, Thục Khả Miêu hỏi tiếp.
- Ta nói đúng chứ?
Lương Tiêu giả lả đáp lời Khả Miêu.
- Một nam nhân tất phải biết có những lời nói tốt đẹp dành cho nữ nhân. Gã nào không biết thốt ra những lời nói đó thì không phải là nam nhân.
- Lương Tiêu đề cao nữ nhân.
- Cần phải như vậy thôi.
- Thế mà trên đời này vẫn có những gã nam nhân vũ phu, không biết trên cái đẹp của nữ nhân.
- Đó là những hình nộm biết đi, biết đứng, biết thở, biết ăn như một con người nhưng lại chẳng phải là con người. Sinh ra được làm người đã khó, nhưng để trở thành một con người đúng nghĩa càng khó hơn.
Thục Khả Miêu mỉm cười nhìn sang Lương Tiêu.
- Tất cả những nam nhân trên thế gian này đều có ý nghĩ như Lương Tiêu thì hay quá.
Lương Tiêu nhướn mày nhìn Khả Miêu.
- Thục cô cô đề cao Lương Tiêu quá rồi đó.
- Ta nói thật đó.
Chàng gượng cười rồi nói.
- Nếu đúng như lời của cô cô nói, sau này Lương Tiêu sẽ mở lớp dạy về cách làm người.
- Lương Tiêu muốn làm gia sư?
- Đó cũng là một cách sống. Với Lương Tiêu, cái gì cũng có thể làm được nhưng làm gia sư chắc chắn là khó lắm.
Khả Miêu chau mày.
- Tại sao lại khó?
- Muốn dạy người trước tiên phải biết bản thân mình. Có dạy cho bản thân mình trước mới chỉ giáo cho kẻ khác sau. Thế mới có câu, tu thân, tề gia, trị quốc mới bình thiên hạ. Lương Tiêu đã lỡ là đào hoa công tử rồi, chẳng lẽ lại dạy cho thiên hạ cái thói đào hoa của mình.
Khả Miêu nhìn chàng.
- Đâu phải gã nam nhân nào cũng là đào hao công tử như Lương Tiêu. Lương Tiêu hẳn có một cái gì đó mới được nữ nhân để mắt đến.
Khả Miêu mỉm cười.
- Nữ nhân lúc nào cũng tinh tế hơn nam nhân. Chính sự tinh tế đso mà nữ nhân mới thẩm định được nam nhân nào đáng để cho họ nâng khăn sửa túi. Lương Tiêu là đào hoa công tử hắn có cái gì đó khiến nữ nhân để mắt đến.
Nói dứt lời, bất giác Thục Khả Miêu buông tiếng thở dài rồi buông một câu chẳg có ý nghĩa gì.
- Rất tiếc...
Khả Miêu bỏ lững lời nói giữa chừng, lơ đểnh nhìn về phía trước. Nghe Thục Khả Miêu thở ra và câu nói kia, Lương Tiêu nhìn Khả Miêu gượng cười rồi hỏi.
- Cô cô đang có tâm sự.
Khả Miêu miễn cưỡcng gật đầu.
- Làm người ai chẳng có tâm sự.
- Người có tâm sự thì thường muốn tỏ bày tâm sự với người khác. Tìm một sự cảm thông sẽ vơi đi tâm sự của riêng mình. Cô cô có thể chia sẽ tâm sự với Lương Tiêu chứ?
Khả Miêu nhìn chàng, miễn cưỡng lắc đầu.
- Tâm sự của Khả Miêu khó nói lắm. Có những nỗi niềm người ta không thể thố lộ được với bất cứ người nào mà buộc phải dấu kín trong tâm não mình.
Lương Tiêu gật đầu.
- Có những nỗi niềm. Người ta không thể thố lọ được. Làm người thật là khó.
Khả Miêu nhìn chàng.
- Khó lắm.
Nói rồi, Khả Miêu buông tiếng thở dài.
Nghe tiếng thở dài của nàng, Lương Tiêu buộc miệng hỏi.
- Tâm sự khiến cho nữ nhân trăn trở là tâm sự gì. Nếu Lương Tiêu đoán không làm thì hẳn đó là tình yêu.
Khả Miêu buông tiếng thở dài lần nữa.
- Tình yêu đúng là một tâm sự khiến cho nữ nhân trăn trở nhưng tình yêu không phải là tất cả buộc người ta cứ phải suy nghĩ về nó. Có những điều trong cõ tục nhân này khiến người ta trăn trở nhiều hơn. Những gì ta không muốn làm nhưng buộc phải làm, đó là điều khiến cho ta trăn trở.
Lương Tiêu nhướn mày.
- Cô cô... cái gì ta không muốn làm gì đừng làm. Đâu ai buộc mình phải làm chuyện mình không muốn làm chứ.
- Nếu cuộc đời chỉ có thế thì đâu còn là cuộc đời.
Nàng gượng cười rồi nói tiếp.
- Lương Tiêu nghĩ xem, đâu phải làm người thì người nào cũng giống như người nào. Mỗi người một hoàn cảnh, một mảnh đời riêng và một suy nghĩ riêng. Có người sinh ra đã làm chủ nhân, có người sinh ra là nô nhân. Có chủ nhân và có nô nhân thì hẳn có người được ra lịnh và có người phải phục tùng.
Lương Tiêu gật đầu.
- Ý này của cô cô rất hay. Vậy cô cô thử đoán xem, Lương Tiêu là chủ nhân hay là nô nhân.
Thủ Khả Miêu lộ vẻ sững sờ bởi lời nói này của Lương Tiêu. Nàng gượng cười rồi lắc đầu.
- Ta không phải là một thầy tướng để biết được hậu vận của con người. Ta chỉ có thể nói, Lương Tiêu có một cảnh ngộ không bình thường như bao nhiêu người khác.
Chàng nghiêm giọng hỏi.
- Cô cô có thể nói rõ hơn được không?
Lưỡng lự một lúc, Thục Khả Miêu mới nói.
- Cảnh ngộ của Lương Tiêu là một cảnh ngộ không thể đoán trước được ngay mà.
Buông tiếp một tiếng thở dài nữa, Thục Khả Miêu nói tiếp.
- Ta ước gì mọi sự đều thay đổi.
Nghe Thục Khả MIêu thốt ra lời nói này, đôi chân mày của Lương Tiêu nhíu lại, chàng cảm nhận trong lời nói của Thục cô cô có ẩn dấu cái gì đó mà không thể tỏ bày được.
Lương Tiêu gượng cười. Chàng giả lả hỏi.
- Phải chăng thân thế của Lương Tiêu quá kỳ bí nên Thục cô cô mới thốt ra lời nói đó.
Thục Khả Miêu im lặng.
Thấy Thục Khả Miêu im lặng, Lương Tiêu càng tò mò hơn. Chàng dốc tịnh rượu tu một ngụm rồi bâng quơ hát.
Thanh thanh là bạn, thảo, miên, miên tư viễn đạo
Viễn đạo bất khả tư, túc tích mộng kiên chi
Mộng kiên tại ngã bàn, hốt giác tại tha hương
Tha hương các dị huyện, triển chuyển bất tương kiến
Khô tang tri thiền phong, hải thủy tri thiên hàn
Nhập môn các tự mị, thùy khẳng tương vi ngôn.
Khách tùng viễn phương lai, di ngã song lý ngư
Hổ nho pha lý ngư, trung hữu xích tố thư
Trường quỳ độc tố thư, thư trung cánh hà như
Thượng ngôn gia xan thực, hạ ngôn trường tương ức.
Dịch:
Xanh xanh cỏ ven đường, liên miên nhớ đường dài.
Đường dài không thể nhớ, chỉ nằmg mộng thấy hoài.
Mộng thấy ở cạnh tôi, giật mình thật xa xôi.
Xa xôi là khác huyện, trăn trở nhớ anh tôi.
Dâu khô biết gió trời, nước biển biết hơi lạnh
Vào cửa ai nấy lo, còn ai biết tới anh.
Khách từ phương xa đến, cá chép tặng vài con.
Bảo con đem mỗ cá, bụng cá bức thư vòn.
Quì đọc bức thư này, trong thư nói gì đây?
Phần đầu thêm món bổ, phần sau nhớ nhau hoài.
Khả Miêu chau mày nhìn chàng.
- Bức thư trong bụng cá nói cái gì thế?
Lương Tiêu giả lả cười.
- Thì phần đầu thêm món bổ, phần sau nhớ nhau hoài. Hát cho vui thôi, còn thì muốn nghĩ sao cũng được mà.
Vẻ ngượng ngùng và thẹn thùng hiện lên trên mặt Thục Khả Miêu. Nàng lườm Lương Tiêu miễn cưỡng nói.
- Bài hát này của Lương Tiêu có nhiều ẩn ý đó.
- Bất cứ bài hát nào cũng có ẩn ý mà.
Khả Miêu lại lườm chàng. Thục Khả Miêu chợt ghìm cương ngựa. Nàng nhìn sang Lương Tiêu, ôn nhu nói.
- Lương Tiêu... phía trước là độc đạo dẫn ra nhạn môn quan. Kể từ bây giờ Thục Khả Miêu không cùng chung đường với Lương Tiêu.
Chàng nheo mày, sững sờ khi nghe lời nói này.
- Ơ...
- Thục Khả Miêu sẽ đi trước một bước. Nếu Khả Miêu đi cạnh Lương Tiêu sẽ khiến người chú ý đến, điều đó không hay đâu.
- Cô cô cẩn trọng quá.
- Cẩn trọng vẫn tốt hơn. Bởi bất cứ lúc nào kiếp họa cũng có thể ập đến.
Nói dứt lời, Khả Miêu chợt nắm lấy tay Lương Tiêu. Khả Miêu nắm tay chàng khá chặt như không muốn buông ra. Khả Miêu gượng cười.
- Lương Tiêu... bảo trọng.
Lương Tiêu nhìn Khả Miêu, miễn cưỡng gật đầu.
- Cô cô đi trước cẩn trọng. Lương Tiêu dù sao cũng là nam nhân, còn cô cô lại là nữ nhân.
Khả Miêu gượng cười. Nàng miễn cưỡng nói.
- Lương Tiêu nhớ lời này của Khả Miêu.
Nàng lưỡng lự một chút rồi mới nói.
- Giang hồ hiểm ác.
Chàng gượng cười nhìn Khả Miêu.
- Lương Tiêu sẽ nhớ lời nói này của cô cô và khắc vào tâm của mình.
Khả Miêu bóp nhẹ tay chàng rồi phi thân xuống đất. Nhìn lại Lương Tiêu một lần nữa, Khả Miêu nói.
- Ta chờ Lương Tiêu tại nhạn môn quan.
Nói rồi Thục Khả Miêu quay bước thi triển khinh công băng mình đi, chẳng mấy chốc đã mất hút khỏi tầm mắt chàng. Thục Khả Miêu đi rồi, còn lại một mình. Lần đầu tiên Lương Tiêu cảm nhận một nỗi trống vắng cô độc lan tỏa ra toàn bộ tâm thức chàng.
Chàng nhủ thầm.
- Chuyện gì đang xảy ra với mình nhỉ.
Nghĩ như vậy, Lương Tiêu vẫn khiển dây cương để con bạch thố kéo cỗ xe hướng về phía độc đạo ra nhạn môn quan. Cỗ xe độc mã của chàng vừa lần bách vào độc đạo dẫn ra nhạn môn quan thì con bạch thố bất ngờ dựng đứng hai vó trước, cất tiếng hí lồng lộng.
Lương Tiêu không làm sao giữ được dây cương để khiển con bạch thố, mà ngược lại còn bị nó hất xuống đất. Chàng ngã sóng xoài trên mặt đất trong khi con bạch thố bất ngờ tung nước đại chạy được ba mươi trượng thì khụy gối lăng đùng ra đất làm ngã cả cỗ xe.
Sự biến bất ngờ đó, Lương Tiêu đoán ngay ra có sự biến chẳng lành đến với chàng. Lương Tiêu chỏi tay lòm còm đứng lên.
Đập ngay vào mắt chàng là một lão dị nhân đầu hói, chỉ có vài sợi tóc lưa thưa sau gáy.
Thiên Tàn Dị Nhân Hầu Ôn Lĩnh lừng lững bước về phía chàng.
Lão dị nhân khoanh tay trước ngực rọi đôi mắt tim híp nhìn chàng.
- Thời hạn sống của tiểu tử đã hết rồi!
Lời nói này của Thiên Tàn Dị Nhân đập vào tai Lương Tiêu khiến chàng không khỏi bàng hoàng. Lương Tiêu miễn cưỡng hỏi.
- Tiền bối muốn giết vãn bối.
- Lão phu đã nói ra điều đó rồi, ngươi còn muốn hỏi gì nữa. Thời hạn ngươi sống đã hết thì tất lão phu phải giết ngươi rồi.
- Tại sao phải sát tử vãn bối chứ. Vãn bối và tiền bối chưa từng biết qua tất không thù không oán, sao lại giết một người không từng biết mình.
- Tiểu tử... ngươi không biết lão phu nhưng lão phu biết ngươi. Tiểu tử là hậu nhâu của Tà Thần Tử Quân, chính vì ngươi là hậu nhân của Tà Thân Tử Quân nên ngươi phải chết.
Lương Tiêu nheo mày.
- Vãn bối là hậu nhân của Tà Thần Tử Quân. Nghĩa là phụ thân của vãn bối là Tà Thân Tử Quân? Chính vì thế mà tiền bối phải lấy mạng vãn bối phải không?
- Không sai.
- Nghĩa là phụ thân có ân oán với tiền bối, nên tiền bối muốn trả ân oán đó lên vãn bối.
Thiên Tàn dị nhân cười khẩy rồi giả lả nói.
- Tiểu tử có bao giờ nghe câu nói: nhổ cỏ thì phải nhổ tận gốc không?
Lời nói này của Thiên Tàn chẳng khác nào gáo nước lạnh tát vào mặt Lương Tiêu. Chàng trố mắt ra nhìn lão.
Lương Tiêu khẽ lắc đầu.
- Vãn bối hiểu rồi. Nhổ cỏ thì phải nhổ tận gốc. Tiền bối đã sát tử phụ thân của vãn bối và nay thì muốn nhổ cỏ tận gốc phải không?
- Đúng.
- Ngoài tiền bối ra còn ai cùng ý niệm như tiền bối hay không?
Thiên Tàn dị nhân Hầu Ôn Lĩnh cười khẩy rồi nói.
- Phải nói cho tiểu tử biết, là cả võ lâm trung nguyên bất kể môn phái nào thuộc hắc đạo, hay bạch đạo, ai cũng muốn lấy mạng tiểu tử cả.
Lương Tiêu nheo mày lắc đầu.
- Nói như tiền bối thì vãn bối không còn đất tồn sinh trên đời này hay sao?
- Ngươi vẫn có cơ hội được tồi sinh.
Chàng cau hẳn đôi chân mày lưỡi kiếm, trang trọng nói.
- Nghĩa là vãn bối vẫn còn cơ hội sinh tồn.
- Đúng... chỉ cần tiểu tử nói cho lão phu biết bí mật quyền năng ẩn chứa trong ngọc kỳ lân. Lão hứa với tiểu tử, sẽ tìm cho tiểu tử một sinh lộ.
Lương Tiêu nhíu mày, nghĩ thầm.
- Bí mật ngọc kỳ lân, lão muốn nói đến những giấc mộng ám ảnh mình chăng? Những giấc mộng đó dẫn đến bí mật gì. Mình chưa từng thấy qua ngọc kỳ lân.
Ý niệm đó còn đọng trong tâm thức của Lương Tiêu thì sau người còn lại trong võ lâm thất tuyệt cũng đồng xuất hiện một lúc.
Tu La Sát Giang Sự vừa xuất hiện đã lên tiếng nói.
- Thiên Tàn dị nhân lão quỷ đâu thể dành phần trước cho mình được. Chúng ta cần phải chia phần với nhau chứ.
Tu La Sát Giang Sự nhìn Lương Tiêu.
- Lương Tiêu công tử... chỉ cần người thố lộ bí mật ẩn chứa trong ngọc kỳ lân thì Giang mỗ ta cũng sẽ cho ngươi một sinh lộ.
Nhìn qua võ lâm thất tuyệt, ai nấy cũng có ánh mắt hau háu nhìn chàng, khiến cho Lương Tiêu không khỏi ái ngại. Chàng định nhãn nhìn Lãnh Diện ma nương Trừu Yến Phụng. Tiếp nhận ánh mắt của chàng, nụ cười mỉm đầy chất men tình nhục dục nở ra ngay trên hai cánh môi của Lãnh Diện ma nương. Trừu Yến Phụng tằng hắng như thể lấy giọng rồi nói.
- Lương công tử chịu đi theo ta, công tử sẽ còn được nhiều hơn thế nữa.
Nghe Lãnh Diện ma nương thốt ra lời nói này, Tu La Sát nhìn sang, hừ nhạt một tiếng.
- Ma nương đừng có giở trò quyến rũ nữa có được không?
Lương Tiêu ôm quyền.
- Các vị... người cũng đều muốn biết bí mật ẩn chứa trong ngọc kỳ lân, Lương Tiêu chẳng biết thố lộ bí mật đó với ai cả. Nếu nói cho người này thì sẽ làm phật ý người kia, Lương Tiêu thật là khó xử.
Dương Thượng Côn nói.
- Tiểu tử nghĩ ra được điều gì thì cứ nói với ta. Ta sẽ nói lại cho những người kia biết.
- Những người kia có đồng ý với ý của tiên sinh không?
- Ơ...
Phong Lãng Phương Đại Vĩ nhịp trầm phiến.
- Tất nhiên mọi người không chịu rồi.
Lương Tiêu nhìn Phong Lãnh Phương Đại Vĩ ôm quyền nói.
- Vậy tôn giá có ý gì khác hơn không?
Lời nói này của Lương Tiêu khiến cho Phong Lãnh Phương Đại Vĩ bối rối.
Y nhịp trầm phiến liên tục nhưng lại không thốt được lời nào. Lương Tiêu chờ một lúc rồi mới ôm quyền nói.
- Lương Tiêu có ý này.
Thất tuyệt võ lâm ai nấy đều dồn mắt nhìn về phía Lương Tiêu.
Tu La Sát Giang Sự vồn vã hỏi.
- Ngươi có ý gì.
- Lương Tiêu vốn vì chỉ cầu toàn được sống mà thôi. Để được sống thì Lương Tiêu buộc phải cho bảy vị tôn giá biết bí mật ẩn chứa trong ngọc kỳ lân..
Thiên Tàn dị nhân cướp lời chàng.
- Đúng như vậy.
- Nhưng cả bảy vị người nào cũng muốn dành phần riêng cho mình. Hay là để Lương Tiêu viết lại bí mật đó rồi sau đó sẽ xé làm bảy phằn, trao cho mỗi vị một phần. Xem như Lương Tiêu làm xong phận trách của mình và chỉ đòi hỏi một điều duy nhất, không được truy sát Lương Tiêu để thực hiện câu nói nhổ cỏ phải nhổ tận gốc.. Các vị đồng ý chứ?
Chàng lia mắt nhìn qua võ lâm thất tuyệt rồi ôm quyền nói tiếp.
- Nếu các vị đồng ý thì chúng ta tìm một nơi nào đó lập văn tự giao ước. sau đó Lương Tiêu sẽ viết ra những gì bảy vị cần có.
Phong Lãnh Phương Đại Vĩ xoe quạt phe phẩy nhìn chàng, khẽ gật đầu.
Y giả lả nói.
- Ý này cũng hay đó.
Lương Tiêu nhìn lại sáu người kia.
- Còn chư vị tôn giá.
Hoắc Tự Huyết nhìn chàng, lão có vẻ suy nghĩ rồi miễn cưỡng gật đầu.
- Lão phu đồng ý.
Tu La Sát Giang Sự bước đến trước mặt chàng.
- Nhưng tiểu tử đừng hy vọng giở trò ma mảnh với Giang mỗ đó. Trong giang hồ võ lâm không ai có thủ đoạn hơn Gian mỗ đâu.
Lương Tiêu nhìn Tu La Sát Giang Sự, từ tốn nói.
- Lương Tiêu chỉ là một thư sinh không có võ công, chư vị sợ gì một gã thư sinh Lương Tiêu chứ.
Giang Sự cười khẩy rồi nói.
- Được rồi. Vậy chúng ta đi.
Lương Tiêu từ từ thở ra rồi ôm quyền nói.
- Mời chư vị tôn giá dẫn đường.
Chàng vừa nói dứt câu thì có tiếng gió rít nghe buốt cả cột sống. Tiếng gió rít đó do một tấm mộc bài khổng lồ, tợ mũi giáo lướt tới rồi ghim ngay trước mặt Lương Tiêu.
Thấy tấm mộc bài khổng lồ, Lương Tiêu bất giác thối bộ.
Cùng với sự xuất hiện của tấm mộc bài khổng lồ là một vị công tử mặt hoa da phấn, dáng vẻ nho nhã trong bộ gấm y thư sinh cùng với hai lão nhân kèm bên. Hai người đều có khinh thuật siêu phàm.
Gã công tử mặt hoa da phấn bước đến bên tấm mộc bài khổng lồ, ôm quyền nói.
- Bổn thiếu gia Thiên Môn tham kiến võ lâm thất tuyệt.
Quỷ kiếm đoạn trường trình tử văn nhìn Thiên Môn thiếu gia với ánh mắt lạnh lùng vô cảm.
Lên tiếng với chất giọng đơn đớn.
- Lâm Đình Kinh thiếu gia muốn gì nào?
- Hậu nhân của Tà Thần Tử Quân phải do Thiên Môn đưa ra trước võc lâm quần hào phán xét. Tại sao Lâm Đình Kinh thốt ra lời nói đó hẳn các vị đã biết. Thiên Môn có sự công bằng dành cho Lương Tiêu và cả võ lâm.
Sự công bằng đó thì bấy lâu ai trong võ lâm đều biết Thiên Môn như thế nào rồi.
Tu La Sát Giang Sự chau mày hừ nhạt rồi gắt giọng nói.
- Lâm công tử nói là nói vậy thôi chứ Giang mỗ thừa biết ngươi dựa vào thế lực hùng hậu của Thiên Môn. Nhưng Lâm thiếu gia đừng quên chúng ta là võ lâm thất tuyệt đấy nhé. Thiên Môn kính Võ Lâm Thất Tuyệt một bước, thì chúng ta nhường lại một trượng. Hậu nhân của Tà Thần Tử Quân đã thuộc về võ lâm thất tuyệt, thì phải do võ lâm thất tuyệt định đoạt. Còn nếu ai muốn định đoạt vận mạng của Lương Tiêu thì phải bước qua võ lâm thất tuyệt.
Lâm Đình Kính nhìn Tu La Sát Giang Sự, ôm quyền nói.
- Công đạo võ lâm đều nằm tại Thiên Môn. Giang tôn giá nói vậy không sợ làm mất đi công đạo của võ lâm sao. Môn chủ lão nhân gia từ trước đến nay hành sự quang minh như thế nào thì võ lâm đều biết. Chẳng lẽ võ lâm thất tuyệt không tin vào Thiên Môn giữ đúng công đạo võ lâm.
Giang Sự chau mày, giả lả nói.
- Lâm thiếu gia.... Giang mỗ biết Lâm đại hiệp hành đạo quang minh như thế nào mà, không cần Lâm thiếu gia phải nói ra.
Lời nói này của Tu La Sát Giang Sự khiến cho chân diện của Lâm Đình Kính sa sầm hẳn lại.
Phong Lãnh Phương Đại Vĩ nhịp trầm phiến, từ tốn nói.
- Lâm công tử về nói lại với Thiên Môn chủ Lâm Đình Thực từ từ hãy thực thi công đạo. Môn chủ không cần phải gấp gáp như vậy.
Y xoe trầm phiến phe phẩy, giả lả nói tiếp.
- Còn nếu như Thiên Môn muốn tranh giành với Võ Lâm Thất Tuyệt cũng nên suy nghĩ lại. Võ Lâm Thất Tuyệt chẳng thu kém gì Thiên Môn của Lâm gia đâu.
Lâm Đình Kình gượng cười, ôm quyền.
- Nếu Võ Lâm Thất Tuyệt có ý đó, Lâm mỗ sẽ về bẩm báo lại với Môn chủ Thiên Môn lão nhân gia.
Lãnh diện ma nương mỉm cười tủm tỉm rồi nói.
- Lâm thiếu gia quyết định như thế vậy mà hay hơn đó.
Vẻ bất nhẫn càng lộ rõ ra trên chân diện của Lâm Đình Kính. Y lia ánh mắt cay cú nhìn qua Võ Lâm Thất Tuyệt. Lâm Đình Kính cười mỉm, ôm quyền nói.
- Chư vị bảo trọng.
Tu La Sát Giang Sự nhướn đôi chân mày ve cằm.
- Lâm thiếu gia không cần phải lo cho chúng tôi.
Lâm Đình Kính giũ mạnh ống tay áo nhìn lại hai lão nhân, bộ tướng lạnh lùng nói.
- Chúng ta đi.
Hai lão nhân rút tấm mộc bài khổng lồ, rồi theo chân Lâm Đình Kính thi triển khinh công băng mình bỏ đi.
Lương Tiêu nhìn theo Lâm Đình Kính. Chàng nhủ thầm.
- Hình như cả võ lâm đều biết từng bước chân của mình.
Lâm Đình Kính đi rồi, Lãnh Diện ma nương Trừu Yến Phụng mới nói.
- Chúng ta đã có thêm một thế lực muốn tranh giành rồi. Hay là đưa Lương Tiêu công tử đến chỗ của ta.
Tu La Sát Giang Sự nhìn Lãnh Diện ma nương với ánh mắt nghi ngại. Y vuốt cằm giả lả nói.
- Ma nương định đưa Lương Tiêu đến Mê Cung.
- Yến Phụng ta có ý đó, còn ngươi có ý gì khác hơn không. Nếu như Tu La Sát Giang Sự có chỗ nào an toàn hơn cho Lương Tiêu trong lúc y ghi lại những quyền năng dấu trong ngọc kỳ lân thì cứ nói ra.
Tu La Sát gượng cười rồi nói.
- Không có nơi nào hơn được Mê Cung của Ma nương rồi.
- Ta tưởng Tu La Sát có chỗ nào tốt hơn chứ.
Thiên Tàn dị nhân xoa cái đầu hói. Lão vừa xoa vừa nói.
- Chúng ta sẽ đua Lương Tiêu về Mê Cương của Ma nương.
- Nếu Thiên Môn đã biết Lương Tiêu trong tay Võ Lâm Thất Tuyệt thì Yến Phụng này nghĩ rằng chẳng có nơi nào tốt hơn Mê Cung của Yến Phụng đâu. Yến Phụng này cũng không phải là người có thủ đoạn nham hiểm như...
Lãnh Diện ma nương bỏ lững câu nói giữa chừng nhìn Tu La Sát Giang Sự.
Ánh mắt của Lãnh Diện ma nương khiến cho Tu La Sát phải chau mày.
Tu La Sát Giang Sự lầu bầu nói.
- Ta nham hiểm nhưng mụ có hơn gì đâu.
0o0
Lương Tiêu vừa mới gắp thức ăn cho vào chén thì có ba mươi cao thủ phái Không Động rầm rập xuất hiện. Người nào cũng có vẻ mặt đằng đằng sát khí.
Sự xuất hiện của những cao thủ phái Không Động, buộc Lương Tiêu phải hạ đũa xuống bàn nhìn Võ Lâm Thất Tuyệt.
Tu La Sát Giang Sự vuốt cằm nói.
- Ngươi không nhất thiết phải căng thẳng như vậy. Bây giờ thì cả võ lâm đều biết hậu nhân của Tà Thần Tử Quân đang đi cùng với Võ Lâm Thất Tuyệt. Và bất cứ người võ lâm nào cũng muốn lấy mạng ngươi.
Tu La Sát Giang Sự nhìn sang Quỷ Kiếm đoạn trường Trình Tử Văn.
- Giang mỗ ta nghĩ phải cho bọn người của phái Không Động biết thế nào là sát kiếm của lão Trình, để chúng không còn phiền nhiễu chúng ta nữa.
Phong Lãnh Phương Đại Vĩ bưng chén rượu nhấp một ngụm rồi cầm lấy trầm phiến nhịp trên tay mình.
Y nhìn Quỷ Kiếm đạon trường Trình Tử Văn.
Ánh mắt của Phong Lãnh Phương Đại Vĩ chẳng khác nào một lời thách thức đối với Quỷ Kiếm đoạn trường. Y chẳng nói lời nào mà cầm lấy trường kiếm lẳng lặng đứng lên.
Quỷ kiếm đoạn trường bước đến đứng đối mặt với những cao thủ phái Không Động.
Chưởng môn phái Không Động Tạ Bá Cư miễn cưỡng ôm quyền nói.
- Trình tôn giá... bổn trưởng môn muốn Lương Tiêu hậu nhân của Tà Thần Tử Quân phải thay cha của ya trả nợ máu đã vay của phái Không Động.
Quỷ Kiếm đoạn trường nhìn Tạ Bá Cư trưởng môn nhạt nhẻo nói.
- Đi đi... y ta đã thuộc về Võ Lâm Thất Tuyệt.
Tạ Bá Cư nheo mày.
- Trình tôn giá... Tà Thần Tử Quân gieo nợ thì hậu nhân của y phải trả. Nếu Không Động phái không bắt được hậu nhân của Tà Thần Tử Quân trả nợ thì tôn huynh của bổn trưởng môn sao có thể ngậm cười nơi chín suối được.
Nghe Tạ Bá Cư trưởng môn phái Không Động thốt ra lời nói này, Lương Tiêu chỉ còn biết buông tiếng thở dài. Chàng nhủ thầm trong đầu.
- Không biết phụ thân gieo oán nghiệp như thế nào mà nay người võ lâm ai cũng đều muốn trút oán nghiệp đó lên đầu mình. Hẳn là phụ thân đã gieo ra những huyết thù trùng điệp.
Ý niệm đó trôi qua, Lương Tiêu buông tiếng thở dài ngao ngán.
Quỷ Kiếm Trình Tử Văn đanh giọng nói với trưởng môn phái Không Động.
- Trình mỗ đã nói rồi... đi đi, còn muốn đòi nợ máu Tà Thần Tử Quân thì đòi nơi Trình mỗ đây.
Tạ Bá Cư miễn cưỡng nói.
- Trình tôn giá... phái Không Động không muốn thất kính với Trình tôn giá.
- Nếu thất kính với Trình mỗ thì đã sao nào.
Gã môn hạ phái Không Động đứng bên cạnh Tạ Bá Cư cáu gắt nói.
- Ngươi nghĩ ngươi là một trong Võ Lâm Thất Tuyệt thì muốn sao người ta phải nghe theo ngươi ư?
Gã đó vừa thốt dứt lời thì một chớp kiếm xuất hiện nhanh không thể tưởng. Chớp kiếm đó vụt hiện ra rồi biến mất. Người ta chỉ kịp thấy chớp kiếm mà không hề thấy Quỷ Kiếm đoạn trường rút kiếm ra bằng cách nào.
Gã môn hạ phái Không Động vẫn đứng dang chân nhìn Trình Tử Văn chằm chằm hai cánh môi cứ mấp ma mấp mái như không thốt thành lời.
Một lúc sau thì chiếc quần của gã từ từ buông xuống rồi tuột hẳn ra khỏi xuống gót giày. Cùng với sự biến kỳ dị đó la ruột của y cũng lòi ra trôi theo quần gã.
Hai chân gã rung lặp bặp, một lúc mới khụy xuống ngã nhào ra đất.
Tạ Bá Cư sa sầm mặt, nhưng lại thối bộ. Trưởng môn phái Không Động thừa kinh nghiệm lịch duyệt để biết kiếm pháp sát nhân của Trình Văn như thế nào. Nhưng sự lịch duyệt đó Tạ trưởng môn chỉ nghe người võ lâm đồn đại, giờ dây tận mục sở thị mới hiểu ra vì sao có ngoại danh hiệu là Quỷ Kiếm đoạn trường.
Lương Tiêu thấy gã môn hạ Không Động phái chết thảm mà không khỏi gay người rùng mình.
Chàng cắn răng trên vào môi dưới nhủ thầm.
- Họ có thể giết người tàn nhẫn và lạnh lùng như vậy sao?
Ý niệm đó còn đọng trong đầu chàng thì nghe trưởng môn phái Không Động gắt giọng nói.
- Trình tôn giá thật là quá đáng. ngay cả cao đồ thân tín của bổn chưởng môn tôn giá cũng không nương tay.
Trình Tử Văn nhìn chưởng môn phái Không Động.
- Tạ chưởng môn có kéo người của Tạ chưởng môn đi hay không.
Tạ Bá Cư còn lưỡng lự thì lại thêm một chớp kiếm nhoáng lên rồi mất hút.
Lần này đến lượt gã môn hạ khác đứng bên trái của vị chưởng môn phái Không Động táng mạng cũng giống hệt như gã kia.
Tạ Bá Cư thối lại hai bộ. Tất cả môn hạ phái Không Động đồng loạt thối bộ theo họ Tạ.
Quỷ Kiếm đoạn trường Trình Tử Văn rọi ánh mắt cá chết nhìn Tạ Bá Cư. Y gằn giọng nói.
- Nhất kiếm thứ ba Trình mỗ sẽ dành cho Tạ chưởng môn đó.
Giọng nói chắc nịch của gã chẳng khác nào lời phán quyết sau cùng, nó có đủ quyền năng chết chóc khiến vị chưởng môn phái Không Động phải bồn chồn rung động.
Tạ Bá Cư nhìn Trình Tử Văn.
- Chúng ta sẽ gặp lại.
Lão chưởng môn phái Không Động thở hắt ra một tiếng rồi miễn cưỡng nói.
- Rút lui.
Vừa phán lịnh, chưởng môn phái Không Động vừa bỏ đi trước. Bọn môn hạ Không Động lầm lũi kéo đi và mang theo xá hai gã đã chết. Quỷ Kiếm đoạn trường lặng lẽ quay lại bàn. Y ngồi xuống bên cạnh Thiên Tàn dị nhân bưng lấy chén rượu đưa lên miệng uống.
Đặt chén xuống bàn, Quỷ Kiếm đoạn trường Trình Tử Văn nhìn qua tất cả mọi người buông một câu lạnh lùng và cụt lủn.
- Trình mỗ đã làm xong.
Lãnh Diện ma nương điểm nụ cười mỉm nhìn gã.
Lương Tiêu nhìn qua Võ Lâm Thất Tuyệt mà nghĩ thầm, với những con người này thì cái sống và sự chết chẳng là gì với họ cả. Sinh mạng của con người họ nhẹ tợ lông hồng.
Lương Tiêu khẽ buông tiếng thở dài.
Tu La Sát Giang Sự nghe tiếng thở dài của chàng, liền nói.
- Tiểu tử đừng có thở ra như vậy, ngươi sẽ còn mục kính nhiều chuyện vui nhộn trong võ lâm nữa. Chưa hết đâu.
Tu La Sát vuốt cằm, nhìn qua Phong Lãnh Phương Đại Vĩ, y vừa nhìn Phương Đại Vĩ vừa bưng chén giả lả nói.
- Khi nào ngươi nghe Phong Lãnh Phương Đại Vĩ tội nghiệp ai, thì sẽ mục kính trò tiêu khiển của y.
Phong Lãnh Phương Đại Vĩ nhịp trầm phiến lên lòng bàn tay nhìn Lãnh Diện ma nương Trừu Yến Phụng giả lả nói.
- Bổn công tử đã tội nghiệp gã cuồng tình của Trừu Yến Phụng ma nương rồi.
Nghe Phong Lãnh Phương Đại vĩ thốt ra lời nói này, Lãnh Diện ma nương không tỏ thái độ gì mà còn điểm nụ cười hồn nhiên pha chút men tình. Yến Phụng nhìn Phong Lãnh Phương Đại Vĩ từ tốn nói.
- Yến Phụng muốn Phương Đại Vĩ có được chút tiêu khiển trong lúc tơ tưởng thả hồn vào chốn hoang tình đó mà. Đâu có gì lớn lao đâu. Có những kẻ sinh ra sống vì tình và chết cũng vì tình, phải có những con người như thế tình yêu mới cao cả.
Lãnh Diện ma nương bưng chén rượu đưa qua khỏi đầu.
- Ma nương ta kính kẻ si tình.
Nói rồi Lãnh Diện ma nương rượi rượu trong chén xuống đất. Sáu người còn lại trong Võ Lâm Thất Tuyệt dửng dưng với hành vi của Lãnh Diện ma nương, nhưng Lương Tiêu thì lại tò mò với hành vi đó.
Mọi người dùng bữa xong chuẩn bị lên đường, nhưng vừa bước ra khỏi khách điếm thì phải chạm mặt với quần hào võ lâm. Lần chạm mặt này không chỉ có một môn phái mà có tới năm phái trong giang hồ. Năm phái đó là toàn chân phái, được thống lĩnh bởi Thuật Hư đạo trưởng, bốn phái còn lại là Vô Vi phái do Vô Vi tiên tử Cáp Băng Tư dẫn đầu, Hoa Sơn phái do Chu Gia, phó chưởng môn thống lĩnh. Thanh Thành phái do Câu Viên Tương chưởng môn thống lĩnh, phái cuối cùng là phái Nga Mi do đạo cô Tù Yễm Nhu dẫn đầu.
Cả năm vị chưởng môn đều vận trang phục chỉnh tề với uy phong trưởng thượng đứng trước quần hùng.
Lương Tiêu thấy năm vị chưởng môn chiếu nhãn nhìn mình, Lương Tiêu nghĩ đến hai cái chết thương tâm của hai gã môn hạ Không Động phái mà không dằn được. Chàng bước đến ôm quyền thủ lễ rồi nói.
- Các vị trưởng bối... tại hạ biết phụ thân đã gieo thù chuốc oán với các vị. Oan nợ đó Lương Tiêu sẽ trả, nhưng không phải ngày hôm nay.
Lãnh Diện ma nương nheo mày nhìn chàng.
- Đâu cần Lương công tử phải thốt ra lời nói đó.
Phong Lãnh Phương Đại Vĩ nhướn mày.
- Ngươi nên lui lại đằng sau đi.
Phương Đại Vĩ nhìn lại Thiên Tàn dị nhân.
- Lão Hầu... quần hùng kéo đến đông quá, hẳn phải cần đến lão rồi.
Chưởng môn Toàn Chân Giáo, Thuật Hư đạo trưởng, tay cầm trầm phiến còn trường kiếm thì giắt sau lưng, lên tiếng nói.
- Bần đạo đại diện cho võ lâm bạch đạo thỉnh cầu Võ Lâm Thất Tuyệt đưa Lương Tiêu về Thiên Môn để võ lâm định sự công bằng.
Tu La Sát Giang Sự vuốt cằm
- Nghe lão đạo sĩ mũi trâu nói Giang mỗ đoan chắc là Thiên Môn thông báo cho các người chặn đường chúng ta rồi.
Y xua tay như thể muốn đuổi bầy ruồi vô hình.
- Các ngươi mau rời khỏi đây đi. Bởi vì Lương Tiêu đã thuộc về Võ Lâm Thất Tuyệt rồi. Không cần các ngươi phải động tay, động chân can dự vào nữa.
Thiên Tàn dị nhân Hầu Ôn Lĩnh nói.
- Hậy... nói nhiều cũng chẳng có đường để mà đi. Cứ để lão Hầu này hành động hay hơn.
Miệng thì nói, Thiên Tàn dị nhân Ôn Lĩnh xoay tròn đôi bản thủ.
Hai đạo khí độc cuồn cuộn thoát ra từ hai ống tay áo của lão cuốn đến quần hào võ lâm.
Chưởng môn phái Toàn Chân Thuật Hư đạo trưởng liền lên tiếng cảnh báo.
- Độc chưởng.
Cùng với lời cảnh báo đó, Toàn Chân đạo trưởng vỗ ra hai đạo phách không chưởng công phá vào hai độc đạo khí của Thiên Tàn dị nhân Hầu Ôn Lĩnh.
- ằm...ầm...
Những tưởng đâu hai đạo phách không chưởng của Toàn Chân giáo đạo trưởng Thuật Hư sẽ lui hai luồng khí độc công vào lão Hầu, trái lại còn khiến cho độc khí tản mát ra lan nhanh về phía quần hào. Quần hào năm phái một phen hốt hoảng. Cả năm vị chưởng môn đồng loạt ra lịnh cho môn hạ của mình đè khí thoát về sau để tránh khí độc công phá.
Thiên Tàn dị nhân Hầu Ôn Lĩnh phá lên cười khành khạch. Lão vừa cười vừa nói.
- Các ngươi còn cản đường lão Hầu này nữa thì đừng có trách lão Hầu sao cạn tàu ráo mán dụng đến Tàn Hồn Phấn đó.
Địa Nhân Hoắc Tự giờ mới lên tiếng.
- Chúng ta không cần mất thời gian với bọn người này nữa. Đi thôi.
Lão nói rồi thộp ngay lấy Lương Tiêu, cắp chàng như cắp một con gà, thi triển khinh công băng mình bỏ đi.
Chẳng cần phải nói, sáu người còn lại trong Võ Lâm Thất Tuyệt cũng đồng loạt triển thi khinh công bám theo Địa Nhân Hoắc Tự Huyết. Họ đâu để cho Địa Nhân Hoắc Tự Huyết mang Lương Tiêu đi một mình.
Cả bảy người đều là những cao nhân đặc dị với võ công siêu phàm xuất chúng nên chẳng mấy chốc đã bỏ rơi quần hào lại sau lưng chẳng mấy khó khăn gì.
Tôi nhìn em, đôi mắt ở đậu,
Giữa cõi mê, tôi ở thật lâu,
Em cũng hiểu, cho nên cười nụ,
Chút mưu toan, khơi một bể sầu.
canary
★
★
★
★
★
0