Hồi thứ 22
Phiên phiên đường tiền yến
(Chim yến bay nhẹ nhàng)
Màn đêm lạnh lẽo hơn bởi những bông tuyết càng lúc càng rơi đầy. Màn đêm cũng trở nên tĩnh mịch và trơ trụi hơn bởi cái tiết trời đông giá tạo ra. Trong khoảng không gian tĩnh mịch và giá rét đó, tiếng tiêu réo rắc trổi lên. Sự tĩnh mịch, giá rét như một cái nền tôn tạo tiếng tiêu du dương trầm bỗng kia. Tiếng tiêu đêm băng giá như đánh động vào lòng người khắc tạo nên một nỗi buồn ưu uẩn và muộn phiền. Không chỉ có niềm ưu uẩn trong tiếng tiêu kia mà còn làm cho người nghe phải khoát thêm cảm xúc trống vắng đơn lẻ.
Đang đứng trước cổ miếu thờ bài vị của Ái Ái, Lương Tiêu nghe tiếng tiêu sầu vọng đến tai mình. Chàng nghĩ ngay đến Lãnh diện ma ma Trừu Yến Phụng. Chàng hướng mắt nhìn về phía khua vườn đào nơi phát ra tiếng tiêu buồn ưu uẩn, nhẩm nói.
- Thư thư.
Tiếng tiêu sầu như gọi chàng. Theo một quán tính không cưỡng được, Lương Tiêu rời chỗ đứng, thả bước về phía khua vườn hoa đào. Tiếng tiêu càng lúc càng gần hơn và cuối cùng thì Lương Tiêu dừng bước. Trong gian phòng xá, đặt ngay giữa khu vườn hoa đào là một nữ lang vận bạch y trắng toát đang thổi tiêu. Ánh trăng đêm không đủ sáng để Lương Tiêu có thể nhận biết nữ lang đang thổi tiêu trong gian phòng xá là ai, nhưng chàng nghĩ người đó đích thị phải là Lãnh diện ma nương Trừu Yến Phụng. Bởi Trừu Yến Phụng mới xuất hiện tại trang viên của nàng. Cũng chỉ có Lãnh diện ma nương mới có tâm sự buồn ưu uẩn. Chính tâm sự buồn ưu uẩn đó mà cất tiếng tiêu sầu bi ai oán kia. Lương Tiêu nghĩ thầm.
- Cuối cùng thì mình cũng tìm được Trừu thư thư.
Lương Tiêu vừa thả bước về phía gian phòng xá. Vừa đi Lương Tiêu vừa nghĩ.
- Không biết Trừu thư thư gặp lại mình thư thư có mừng hay là lạnh nhạt đây.
Khi Lương Tiêu đến bên gian phòng thì tiếng tiêu cũng im bặt. Trong ánh trăng nhạt, Lương Tiêu nhìn nữ lang từ sau lưng. Lương Tiêu mỉm cưởi nghĩ thầm.
- Thư thư cũng có nhân dạng của một trang tuyệt sắc giai nhân. Nhưng lại số phận bạc mệnh.
Ý niệm đó lướt qua, Lương Tiêu khẽ buông tiếng thở dài. Chàng buông tiếng thở dài rồi nói.
- Đệ đi tìm thư thư.
- Bổn cô nương không phải là người công tử tìm.
Lương Tiêu sửng sốt bởi lời nói đó. Chàng đã nhận ra giọng nói đó là của bạch y nữ lang Minh Tiết Băng. Lương Tiêu buột miệng nói.
- Là cô nương sao?
Minh Tiết Băng nhìn lại Lương Tiêu. Nàng không đội mũ rộng vành với rèm lụa phủ che chân diện thanh tú, mỹ miều nữa. Mặc dù trăng đêm không đủ sáng nhưng vẫn không sao khỏa lấp được vẻ thanh tú, kiều diễm của nàng.
Tiết Băng buột mỉm cười.
- Đào hoa công tử ngạc nhiên lắm à?
Chàng bước đến gian phòng xá.
- Tại hạ nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại nàng.
Minh Tiết Băng mỉm cười rồi nói.
- Giang hồ mênh mông, nhưng cũng không quá rộng đến khi người ta muốn đi tìm.
Lương Tiêu nhfin vào ngọc diện xinh đẹp của Minh Tiết Băng từ tốn nói.
- Cô nương tìm tại hạ?
- Nếu như Tiết Băng đi tìm công tử thì công tử nghĩ sao nào?
- Rất ngạc nhiên.
Lương Tiêu gật đầu.
Tiết Băng nhìn vào mắt chàng.
- Điều mà Tiết Băng lại nghĩ công tử sẽ không ngạc nhiên đó.
Lương Tiêu lắc đầu.
- Tại hạ không chỉ ngạc nhiên mà còn tò mò nữa.
Tiết Băng mỉm cười. Nụ cười thật tươi như đóa hoa hàm tiéu trong buổi đầu xuân.
- Lời nói này của công tử khiến cho Tiết Băng ngạc nhiên lắm đó.
Chàng mở to mắt hết cỡ.
- Sao nàng lại ngạc nhiên chứ. Tại hạ không là người ngạc nhiên thì thôi chứ?
- Tiết Băng ngạc nhiên có lý dó của Tiết Băng.
Nàng chấp hai tay sau lưng, nói rồi nhìn chàng.
- Công tử biết vì sao Tiết Băng ngạc nhiên không?
Lương Tiêu trả lời.
- Tại hạ không biết.
- Ở Hàm Dương, công tử được người ta gắn cho hiệu danh là đào hoa công tử. Tại sao thiên hạ lại gắn cho công tử cái ngoại danh đó, bởi vì bất cứ nữ nhân nào tiếp xúc với công tử rồi không khỏi băn khoăn.
Lương Tiêu lắc đầu.
Nàng nheo mày.
- Công tử nghĩ gì mà lại lắc đầu.
- Tại hạ quên cái số đào hoa của mình tại Hàm Dương rồi.
- Người ta có thể bỏ qua thứ gì đó nhưng số phận thì luôn đeo bám bên người ta. Đã là số phận thì gắn với mình làm sao quên được.
Chàng nhìn chằm chằm vào mặt nàng, từ tốn hỏi.
- Cô nương tìm tại hạ chỉ vì cái số đào hoa của tại hạ thôi sao?
- Tiết Băng nghe người ta kháu với nhau như vậy nên muốn thẩm chứng xem công tử là người đào hoa như thế nào.
- Cô nương hãy cẩn thận, kẻo rơi vào đúng cái lưỡi đào hoa của tại hạ đó.
Nàng bật cười thành tiếng rồi nói.
- Công tử tự tin quá. Nhưng rất tiếc Tiết Băng không phải là hạng nữ nhi thường tình, dễ dàng rơi vào lướt đào hoa của công tử.
Lương Tiêu cười khẩy rồi nói.
- Tại hạ chưa chăng lưới tình với cô nương mà tự cô nương chui vào rồi đó.
Nàng nheo mày.
- Công tử nói vậy là sao/
- Tại hạ nói không đúng hay sao chứ. Chỉ mới nghe đến ngoại hiệu đào hoa công tử thôi cô nương đã đi tìm tại hạ rồi. Còn nếu như tại hạ chăng lưới đào hoa, chắc chắn cô nương khó lòng mà thoát được.
Chàng thốt dứt câu thì nhận ra vẻ mặt ngượng ngùng của nàng.
Tiết Băng miễn cưỡng nói.
- Tiết Băng không dễ rơi vào lưới tình đào hoa của công tử đâu. Phàm một nữ nhân, nhận biết nhìn người thì nên tránh xa những gã công tử có số đào hoa.
Lương Tiêu phá lên cười.
Nghe chàng cười, ngọc diện của nàng càng ngượng ngùng hơn. Tiết Băng nói.
- Tiết Băng nói không đúng sao công tử lại cười?
Cắt ngang tràng tiếu ngạo, Lương Tiêu trang trọng nói.
- Tại hạ không cười không được. Bởi cô nương đã thốt ra một lời nói hoàn toàn mâu thuẫn với cô nương rồi.
- Mâu thuẫn... thế nào là mâu thuẫn chứ?
- Hê... nàng nói nhi nữ biết nhìn người thì hãy tránh xa những gã nam nhân có số đào hoa, thế sao nàng lại đi tìm tại hạ. Vậy nàng đi tìm tại hạ không phải vì cái số đào hoa của tại hạ mà còn vì một nguyên nhân khác phải không?
Lương Tiêu đổi giọng trang trọng.
- Có thể cho tại hạ biết nguyên nhân nào đã dẫn cô nương tìm đến tại hạ hay không?
Vẻ bối rối và hoang mang lộ ra ngọc diện của Tiết Băng. Nàng im lặng không đáp lời Lương Tiêu mà chỉ nhìn chàng. Hai người đối mặt nhìn nhau, Lương Tiêu nghiêm giọng nói.
- Nàng tìm gặp tại hạ để thú nhận nàng đã giết chết Địa nhân Hoắc Tự Huyết tiền bối phải không?
Đôi chân mày lá liễu của Tiết Băng nhíu lại.
- Công tử nói sao?
- Nàng không nghe tại hạ nói gì à? Ta nói nàng tìm đến đây để thú nhận với ta nàng là người đã sát tử Địa nhân Hoắc Tự Huyết.
Minh Tiết Băng lắc đầu.
- Công tử nghĩ sai rồi. Chẳng lẽ công tử không tin lời của Tiết Băng. Tiết Băng không hề xuống tay sát tử Địa nhân Hoắc Tự Huyết.
- Không phải nàng thì ai?
- Tiết Băng không giết thì không giết. Nếu Tiết Băng sát tử Địa nhân Hoắc Tự Huyết thì đã thừa nhận chẳng có gì phải chối bỏ cả. Nhưng công tử khiến cho Tiết Băng quá đỗi bất ngờ và ngạc nhiên nữa đó.
Lương Tiêu nheo mày.
- Nàng ngạc nhiên và bất ngờ là sao?
- Nếu như công tử biết Minh Tiết Băng sát tử lão Địa nhân Hoắc Tự Huyết, đúng ra phải hoan hỷ và phấn khích. Nếu không muốn nói là phải cảm kích Tiết Băng mới đúng chứ.
- Phải chăng nàng muốn nói nàng đã trả thfu dùm cho tại hạ nên tại hạ phải cảm kích nàng?
Minh Tiết Băng gật đầu.
- Đúng... cả võ lâm đều biết Võ Lâm Thất Tuyệt là những hung nhân sát tử Tà Thần Tử Quân, phụ thân của công tử. Theo lẽ bình thường thì công tử phải trả thù rửa hận, nhưng công tử hoàn toàn trái ngược lại. Công tử đã không trả thù rửa hận cho phụ thân mình. Điều đó khiến Tiết Băg phải ngạc nhiên đó.
Lương Tiêu buông tiếng thở dài rồi từ tốn nói.
- Tại hạ có lý do riêng của mình.
- Công tử có thể cho Tiết Băng biết lý do đó không?
Chàng nheo mày nhìn nàng.
- Nàng quan tâm đến điều đó để làm gì?
- Tò mò... nhưng cũng có thể là quan tâm đến công tử.
- Nàng quan tâm đến ta ư?
Chàng nói dứt lời buông tiếng cười khẩy, Lương Tiêu nói tiếp.
- Cả võ lâm đều muốn giết Lương Tiêu để trả thù rửa hận cho những gì phụ thân đã gieo ra, riêng nàng thì quan tâm đến tại hạ. Phải chăng cái số đào hoa của tại hạ khiến cho nàng quan tâm. Nếu như nàng quan tâm thì hãy nói cho tại hạ biết vì sao nàng lại giết Địa nhân Hoắc Tự Huyết mà còn muốn giết cả Trình Tử Văn cùng Giang Sự.
Mình Tiết Băng lắc đầu.
- Minh Tiết Băng nói tại vì họ sát tử Tà Thần Tử Quân nên Tiết Băng phải giết họ, công tử có tin không?
Lương Tiêu chau mày.
- Nàng lại gieo vào đầu tại hạ một dấu hỏi buộc tại hạ đi tìm lời giải đáp đó. Lúc này đây, tại hạ có quá nhiều điều cần phải làm sáng tỏ. Nếu nàng nói như vậy thì hãy giải trình với tại hạ. Nàng có quan hệ gì với phụ thân mà đòi trả thù cho phụ thân?
Tiết Băng bước đến hai bộ đối mặt với chàng.
- Trước khi Tiết Băng giải trình, công tử phải cho Tiết Băng biết, vì sao công tử lại không trả thù rửa hận cho phụ thân mình mà còn binh vực cho kẻ thù nữa.
Câu hỏi này của nàng khiến cho Lương Tiêu chau mày nghĩ. Chàng miễn cưỡng hỏi.
- Nàng muốn biết à?
Tiết Băng gật đầu.
- Rất muốn biết.
Lương Tiêu buông tiếng thở dài rồi nói.
- Phụ thân là người của ma vương Tà Thần Tử Quân. Người đã gieo quá nhiều sát nghiệp, mà cả võ lâm ai cũng muốn giết. Trên Sinh Tử Bình, đúng là Võ Lâm Thất Tuyệt đã giết phụ thân, nhưng chính người cũng tự đi tìm cái chết cho mình.
Tiết Băng nghiêm mặt.
- Phụ thân của công tử tự đi tìm cái chết ư?
- Hoắc Tự Huyết tiền bối nói với tại hạ.
- Lão Địa nhân Hoắc Tự Huyết nói với công tử như vậy?
- Tại hạ tin vào lời của lão Địa nhân.
- Công tử tin?
Lương Tiêu gật đầu.
Chàng nhìn Tiết Băng trang trọng nói.
- Còn nàng, vì sao lại muốn trả thù cho phụ thân của tại hạ?
Minh Tiết Băng nheo mày, nàng suy nghĩ một lúc rồi nói.
- Tiết Băng không trả thù cho công tử đâu. Tiết Băng chỉ muốn biết sự thật thôi. Sự thật về cái chết của Tà Thần Tử Quân. Nếu đúng như công tử nói thì đây là một bí ẩn vô cùng quan trọng.
- Nàng muốn tìm ra bí ẩn đó?
Tiết Băng gượng cười rồi gật đầu.
Lương Tiêu hỏi.
- Sao nàng lại muốn tìm bí ẩn đó?
Tiết Băng lưỡng lự một lúc rồi nói.
- Tiết Băng chỉ có thể nói điều này với công tử... phụ thân của công tử từng là một hiệp khách đỉnh thiên lập địa, tung hoành trên khắp võ lâm giang hồ nhưng rồi bất ngờ lại thay đổi hoàn toàn trở thành Tà Thần Tử Quân. Sau đó lại đi tìm cái chết dưới tay Võ Lâm Thất Tuyệt. mà theo Tiết Băng được biết thì Võ Lâm Thất Tuyệt có liên thủ cũng không phải là đối thủ của Tà Thần Tử Quân.
- Địa nhân Hoắc Tự Huyết đã nói cho tại hạ biết phụ thân của tại hạ tự đi tìm cái chết.
Lương Tiêu buông tiếng thở dài.
- Đó là một bí ẩn, một uẩn khúc mà tại hạ quyết phải tìm ra lời giải đáp.
Tiết Băng nhìn chàng.
- Công tử tìm được chứ?
Lương Tiêu nghiêm mặt nhìn chàng.
- Biết trả lời nàng thế nào nhỉ.
- Tìm được thì nói là tìm được, còn không thì nói là không.
Nàng nhìn vào mắt Lương Tiêu.
- Hay công tử không được tự tin?
Lương Tiêu gượng cười.
- Lương Tiêu tin vào mình.
Nàng nghiêm giọng nói.
- Nếu như Tiết Băng muốn hợp sức với công tử... công tử có nhận lời không?
Lương Tiêu nhíu mày.
- Đây là lần thứ hai Lương Tiêu gặp nàng. Sao nàng lại muốn giúp Lương Tiêu?
Lời nói này của Lương Tiêu khiến Tiết Băng lộ vẻ lúng túng.
- Ơ...
Thấy nàng lúng túng, Lương Tiêu nói tiếp.
- Nàng đừng nói với tại hạ... nàng bị rơi vào lưới tình đào hoa của Lương Tiêu đó.
Ngọc diện của nàng đỏ bừng với vẻ thẹn thùng lộ rõ ra ngoài. Tiết Băng quay mặt chỗ khác như thể muốn tránh ánh mắt của chàng. Nàng miễn cưỡng nói.
- Sau này Tiết Băng sẽ nói cho công tử biết.
- Còn bây giờ thì nói không được sao?
Tiết Băng càng lúng túng hơn, nàng bâng quơ nói.
- Cũng có chuyện chưa đến lúc nói ra được.
- Nàng đã muốn hợp sức cùng với tại hạ à?
- Nhưng đâu cần phải thố lộ ra khi chưa đến lúc. Ngay cả Tà Thần Tử Quân phụ thân của công tử cũng chấp nhận ôm theo uẩn khúc của riêng mình xuống suối vàng kia mà.
- Lương Tiêu chẳng có uẩn khúc gì để giấu diếm cả.
- Vậy ư... thế thì công tử nói thử cho Tiết Băng biết, vì cái gì công tử lại lo lắng cho Lãnh diện ma nương Trừu Yến Phụng?
- Mặc dù Yến Phụng là một trong Võ Lâm Thất Tuyệt đã sát tử phụ thân trên Sinh Tử Bình, nhưng Yến Phụng đã là thư thư của tại hạ. Hơn thế nữa Trừu Yến Phụng thư thư còn là trang hồng nhan bạc phận.
Nàng nhìn vào mắt chàng.
- Vậy tất cả những trang hồng nhan bạc phận công tử đều để mắt đến phải không nào?
Đến lượt Lương Tiêu bối rối.
Nàng lườm chàng.
- Đừng nói với Tiết Băng công tử có số đào hoa đó.
Nàng vừa thốt dứt lời thì có những âm thanh rào rào ví như cuồng phong áp tới. Cùng với những âm thanh đặc dị đó, là muôn vàn những hoa đào tơ như bầy ong cuốn tới.
Lương Tiêu nói.
- Cẩn thận.
Cùng với lời nói đó, Lương Tiêu cùng hợp công với Tiết Băng phát tán chưởng công phá vào luồng dị phong đem theo những chiếc lá tơ như ám tiển chực công kích hai người.
- Ầm.
Uy lực phách không chưởng do hai người tạo ra đánh bật luồng dị phong chết chóc kia. Cả một khoảng không gian tản mát với những chiếc là hoa đào trải rộng trên mười trượng vuông.
Khi mọi sự trở lại bình thường thì lừng lững mười gã hắc y nhân với trang phục đặc dị giống hệt như hai gã hắc y nhân mà Lương Tiêu đã sát tử xuất hiện đứng trước mặt hai người.
Minh Tiết Băng cau mày, lộ vẻ khẩn trương, nàng nói.
- Sát thần ma nhân.
Chàng nhìn mười gã đó nhỏ giọng nói.
- Tại hạ đã từng gặp những hạng người này rồi nhưng không biết sát thần ma nhân là gì?
- Công tử chỉ nên biết đó là những sát nhân không còn tính người.
- Vậy là sao?
- Nói như thế vậy mà công tử cũng không hiểu sao? Phải nói cho công tử thế nào công tử mới hiểu?
- Đến bây giờ tại ạ cũng chẳng biết nàng định nói gì.
Chàng vừa thốt dứt câu thì mười gã sát thần ma nhân không màn đến Lương Tiêu mà chỉ tập trung hướng về Tiết Băng.
Tiết Băng gằn giọng nói.
- Các ngươi dám.
Vừa nói Tiết Băng vừa phát tác ra một quả cầu lửa công thẳng tới mười gã sát thần ma nhân.
- Ầm..
Quả cầu lửa nổ rền tạo ra một bức tường khổng lồ. Bốn gã sát thần mà nhân bị bốc cháy như bốn ngọn đuốc, nhưng sáu gã còn lại vẫn không một chút e dè để xông thẳng qua bức tường lửa hừng hực để vồ lấy Minh Tiết Băng. Lương Tiêu đanh mặt nói.
- Các nugoi thật là quá đáng.
Vừa nói Lương Tiêu vừa đẩy song quyền về phía sáu gã hắc y sát nhân. Từ đôi song quyền của chàng những chiếc bóng quyền thủ đồng loạt phát tán ra công thẳng với những gã ma nhân sát thần đang hùng hổ xông tới Tiết Băng.
- Ầm..
Hai gã sát thần ma nhân bị trúng Thất thương quyền vào vùng thượng đẳng, khoét ngay một lỗ thủng to ngay ngực chúng, rồi hất ngược về sau.
Lương Tiêu những tưởng đâu bốn gã còn lại sẽ chùng bước khi thấy đồng bọn của chúng bị thảm tử, nhưng không như chàng nghĩ, bốn gã còn lại vẫn lồng lộn như là sói đói mồi, mà con mồi của chúng là Tiết Băng.
Chàng nghĩ thầm.
- Lũ người này chẳng biết sợ chết là gì.
Ý niệm đó còn đọng trong đầu chàng thì bốn gã sát thần ma nhân lại bị Tiết Băng dùng tuyệt công của nàng chống lại bốn gã sát thần ma nhân chẳng khác nào bốn cánh diều bị giật ngược về sau, tất cả đều bị khoan thủng đan điền bởi chỉ pháp tuyệt luân của nàng.
Loại bỏ bốn gã sát thần ma nhân, Tiết Băng quay lại Lương Tiêu.
Lương Tiêu gật đầu. Hai người liền thi triển khinh công rời ngay khỏi thảo trang của Lãnh diện ma nương Trừu Yến Phụng.
Tiết Băng đưa Lương Tiêu đến một hang động, rồi nhóm củi. Hai người ngồi bên bếp lửa sưởi ấm. Trong ánh sáng lung linh, trông Tiết Băng vừa xinh đẹp vừa thuần khiết. Vẻ xinh xắn, thuần khiết của nàng khiến chàng cũng không khỏi ngây ngất mà ngắm nhìn.
Tiết Băng bất ngờ nhìn lại. Thấy Lương Tiêu nhìn mình chăm chăm, bất giác thẹn thùng. Nàng miễn cưỡng hỏi.
- Huynh vừa nhìn gì vậy?
Lương Tiêu mỉm cười.
- Nàng đẹp thật.
Nghe lời nói đó của chàng, ngọc diện của nàng đỏ ửng lên với những nét thẹn thùng lộ rõ ra ngoài. Nàng nhìn lại bếp lửa, nhỏ giọng nói.
- Tiết Băng không phải để cho huynh ngắm nhìn đâu.
- Nàng đẹp thì ta khen đẹp chứ có nói gì đâu.
- Tiết Băng đưa huynh đến đây không phải để cho huynh ngắm nhìn Tiết Băng.
Lương Tiêu khẽ gật đầu rồi nói.
- Ta biết.
Tiết Băng khều bếp lửa cho nó cháy to hơn. Nàng nhìn lại Lương Tiêu.
- Huynh đã thấy những gã sát thần ma nhân rồi đó.
Lương Tiêu gật đầu.
- Những gã đó lạ thường quá. Lương Tiêu có cảm giác họ cứ như không còn sợ gì đến cái chết nữa.
Tiết Băng gật đầu.
- Những gã sát thần ma nhân vừa rồi chỉ là những sát thần thuộc hàng hạ đẳng. Nếu như Tiết Băng và Lương Tiêu phải đối phó với những sát thần có võ công cao cường, chẳng biết như thế nào.
- Họ là những người như thế nào mà lại không sợ chết như vậy?
Tiết Băng nhướn mày nhì chàng.
- Để Tiết Băng giải thích cho huynh biết.
Nàng thò tay xuốn rút ngọn trủy thủ dấu dưới chân.
Thấy nàng rút ngọn trủy thủ, Lương Tiêu chau mày.
Tiết Băng nói.
- Những sát thần ma nhân cũng giống như ngọn trủy thủ trong tay Tiết Băng vậy. Ngọn trủy thủ trong tay Tiết Băng không có cảm giác gì. Nó là một ngọn dao vô tri vô giác, với một công dụng duy nhất.
Nàng nói ròi ghim ngọn trủy thủ vào một tảng đá.
- Phập.
Ngọc trủy thủ xuyên thủng tảng đá cứ như ghim vào một miếng thịt.
Lương Tiêu lõ mắt nhìn.
Nhìn lại Lương Tiêu, Tiết Băng mỉm cười.
- Huynh hiểu sao?
- Nàng ví những người đó như ngọn trủy thủ này.
Tiết Băng gật đầu.
Tiết Băng rút ngọn trủy thủ về, tra vào vỏ dấu dưới chân.
Lương Tiêu nói.
- Họ cũng là người. Tại sao lại không còn chút nhân tính hay cảm giác nào?
- Đó là điều mà Tiết Băng đang tìm hiểu đây.
Nàng nhìn Lương Tiêu.
Lương Tiêu nói.
- Nàng nghĩ phụ thân của tại hạ trước đây cũng giống như họ?
- Có thể.
Lương Tiêu gượng cười.
- Theo tại hạ được biết qua lời kể của Địa nhân Hoắc Tự Huyết thì phụ thân vẫn còn tri thức và nhận thức của một con người.
Tiết Băng nhíu mày.
Lương Tiêu hỏi.
- Ta chưa biết rõ về nàng nhưng ta thấy nàng quan tâm đến những chuyện thần kỳ này.
Tiết Băng chỉ gượng cười không đáp lời Lương Tiêu.
Lương Tiêu nhìn nàng.
- Tiết Băng...
Nàng nhìn sang chàng.
Lương Tiêu nói.
- Nàng có thể cho ta biết về nàng được không?
- Thì huynh đã biết Tiết Băng rồi đó.
- Ta muốn biết về lai lịch của nàng.
Nàng mỉm cười.
- Huynh muốn biết lai lịch của Tiết Băng để làm gì?
Lương Tiêu không khỏi bối rối bởi câu hỏi này của Tiết Băng.
- Ơ...
Tiết Băng đứng lên. Đôi thu nhãn tròn xoe và long lanh của nàng hướng về chàng. Tiết Băng ôn nhu nói.
- Nếu như huynh muốn biết rõ lai lịch của Tiết Băng thì huynh hãy tự tìm hiểu.
- Sao nàng không nói với ta?
- Đâu còn ý nghĩa gì nữa. Huynh muốn biết Tiết Băng thì phải tự huynh tìm hiểu Tiết Băng. Nếu không tìm hiểu mà Tiết Băng nói thì huynh sẽ lại hiểu lầm Tiết Băng đã rơi vào lưới tình đàohoa của huynh thì sao?
Nàng mỉm cười một lần nữa rồi bất ngờ lắc vai thi triển khinh công thoát đi về phía cửa đông.
Lương Tiêu bật đứng lên. Chàng nhìn theo toan nói gì đó nhưng rồi lắc đầu xua ý niệm trong tâm thức mình.
Minh Tiết Băng đi rồi, Lương Tiêu cảm nhận có một cái gì đó thật khác thường nảy nở trong tâm thức chàng, một cảm giác mà từ trước đến giờ chàng chưa từng có. Lương Tiêu buông tiếng thở dài rồi nhẩm nói.
- Ta làm sao thế nhỉ?
Phiên phiên đường tiền yến
(Chim yến bay nhẹ nhàng)
Màn đêm lạnh lẽo hơn bởi những bông tuyết càng lúc càng rơi đầy. Màn đêm cũng trở nên tĩnh mịch và trơ trụi hơn bởi cái tiết trời đông giá tạo ra. Trong khoảng không gian tĩnh mịch và giá rét đó, tiếng tiêu réo rắc trổi lên. Sự tĩnh mịch, giá rét như một cái nền tôn tạo tiếng tiêu du dương trầm bỗng kia. Tiếng tiêu đêm băng giá như đánh động vào lòng người khắc tạo nên một nỗi buồn ưu uẩn và muộn phiền. Không chỉ có niềm ưu uẩn trong tiếng tiêu kia mà còn làm cho người nghe phải khoát thêm cảm xúc trống vắng đơn lẻ.
Đang đứng trước cổ miếu thờ bài vị của Ái Ái, Lương Tiêu nghe tiếng tiêu sầu vọng đến tai mình. Chàng nghĩ ngay đến Lãnh diện ma ma Trừu Yến Phụng. Chàng hướng mắt nhìn về phía khua vườn đào nơi phát ra tiếng tiêu buồn ưu uẩn, nhẩm nói.
- Thư thư.
Tiếng tiêu sầu như gọi chàng. Theo một quán tính không cưỡng được, Lương Tiêu rời chỗ đứng, thả bước về phía khua vườn hoa đào. Tiếng tiêu càng lúc càng gần hơn và cuối cùng thì Lương Tiêu dừng bước. Trong gian phòng xá, đặt ngay giữa khu vườn hoa đào là một nữ lang vận bạch y trắng toát đang thổi tiêu. Ánh trăng đêm không đủ sáng để Lương Tiêu có thể nhận biết nữ lang đang thổi tiêu trong gian phòng xá là ai, nhưng chàng nghĩ người đó đích thị phải là Lãnh diện ma nương Trừu Yến Phụng. Bởi Trừu Yến Phụng mới xuất hiện tại trang viên của nàng. Cũng chỉ có Lãnh diện ma nương mới có tâm sự buồn ưu uẩn. Chính tâm sự buồn ưu uẩn đó mà cất tiếng tiêu sầu bi ai oán kia. Lương Tiêu nghĩ thầm.
- Cuối cùng thì mình cũng tìm được Trừu thư thư.
Lương Tiêu vừa thả bước về phía gian phòng xá. Vừa đi Lương Tiêu vừa nghĩ.
- Không biết Trừu thư thư gặp lại mình thư thư có mừng hay là lạnh nhạt đây.
Khi Lương Tiêu đến bên gian phòng thì tiếng tiêu cũng im bặt. Trong ánh trăng nhạt, Lương Tiêu nhìn nữ lang từ sau lưng. Lương Tiêu mỉm cưởi nghĩ thầm.
- Thư thư cũng có nhân dạng của một trang tuyệt sắc giai nhân. Nhưng lại số phận bạc mệnh.
Ý niệm đó lướt qua, Lương Tiêu khẽ buông tiếng thở dài. Chàng buông tiếng thở dài rồi nói.
- Đệ đi tìm thư thư.
- Bổn cô nương không phải là người công tử tìm.
Lương Tiêu sửng sốt bởi lời nói đó. Chàng đã nhận ra giọng nói đó là của bạch y nữ lang Minh Tiết Băng. Lương Tiêu buột miệng nói.
- Là cô nương sao?
Minh Tiết Băng nhìn lại Lương Tiêu. Nàng không đội mũ rộng vành với rèm lụa phủ che chân diện thanh tú, mỹ miều nữa. Mặc dù trăng đêm không đủ sáng nhưng vẫn không sao khỏa lấp được vẻ thanh tú, kiều diễm của nàng.
Tiết Băng buột mỉm cười.
- Đào hoa công tử ngạc nhiên lắm à?
Chàng bước đến gian phòng xá.
- Tại hạ nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại nàng.
Minh Tiết Băng mỉm cười rồi nói.
- Giang hồ mênh mông, nhưng cũng không quá rộng đến khi người ta muốn đi tìm.
Lương Tiêu nhfin vào ngọc diện xinh đẹp của Minh Tiết Băng từ tốn nói.
- Cô nương tìm tại hạ?
- Nếu như Tiết Băng đi tìm công tử thì công tử nghĩ sao nào?
- Rất ngạc nhiên.
Lương Tiêu gật đầu.
Tiết Băng nhìn vào mắt chàng.
- Điều mà Tiết Băng lại nghĩ công tử sẽ không ngạc nhiên đó.
Lương Tiêu lắc đầu.
- Tại hạ không chỉ ngạc nhiên mà còn tò mò nữa.
Tiết Băng mỉm cười. Nụ cười thật tươi như đóa hoa hàm tiéu trong buổi đầu xuân.
- Lời nói này của công tử khiến cho Tiết Băng ngạc nhiên lắm đó.
Chàng mở to mắt hết cỡ.
- Sao nàng lại ngạc nhiên chứ. Tại hạ không là người ngạc nhiên thì thôi chứ?
- Tiết Băng ngạc nhiên có lý dó của Tiết Băng.
Nàng chấp hai tay sau lưng, nói rồi nhìn chàng.
- Công tử biết vì sao Tiết Băng ngạc nhiên không?
Lương Tiêu trả lời.
- Tại hạ không biết.
- Ở Hàm Dương, công tử được người ta gắn cho hiệu danh là đào hoa công tử. Tại sao thiên hạ lại gắn cho công tử cái ngoại danh đó, bởi vì bất cứ nữ nhân nào tiếp xúc với công tử rồi không khỏi băn khoăn.
Lương Tiêu lắc đầu.
Nàng nheo mày.
- Công tử nghĩ gì mà lại lắc đầu.
- Tại hạ quên cái số đào hoa của mình tại Hàm Dương rồi.
- Người ta có thể bỏ qua thứ gì đó nhưng số phận thì luôn đeo bám bên người ta. Đã là số phận thì gắn với mình làm sao quên được.
Chàng nhìn chằm chằm vào mặt nàng, từ tốn hỏi.
- Cô nương tìm tại hạ chỉ vì cái số đào hoa của tại hạ thôi sao?
- Tiết Băng nghe người ta kháu với nhau như vậy nên muốn thẩm chứng xem công tử là người đào hoa như thế nào.
- Cô nương hãy cẩn thận, kẻo rơi vào đúng cái lưỡi đào hoa của tại hạ đó.
Nàng bật cười thành tiếng rồi nói.
- Công tử tự tin quá. Nhưng rất tiếc Tiết Băng không phải là hạng nữ nhi thường tình, dễ dàng rơi vào lướt đào hoa của công tử.
Lương Tiêu cười khẩy rồi nói.
- Tại hạ chưa chăng lưới tình với cô nương mà tự cô nương chui vào rồi đó.
Nàng nheo mày.
- Công tử nói vậy là sao/
- Tại hạ nói không đúng hay sao chứ. Chỉ mới nghe đến ngoại hiệu đào hoa công tử thôi cô nương đã đi tìm tại hạ rồi. Còn nếu như tại hạ chăng lưới đào hoa, chắc chắn cô nương khó lòng mà thoát được.
Chàng thốt dứt câu thì nhận ra vẻ mặt ngượng ngùng của nàng.
Tiết Băng miễn cưỡng nói.
- Tiết Băng không dễ rơi vào lưới tình đào hoa của công tử đâu. Phàm một nữ nhân, nhận biết nhìn người thì nên tránh xa những gã công tử có số đào hoa.
Lương Tiêu phá lên cười.
Nghe chàng cười, ngọc diện của nàng càng ngượng ngùng hơn. Tiết Băng nói.
- Tiết Băng nói không đúng sao công tử lại cười?
Cắt ngang tràng tiếu ngạo, Lương Tiêu trang trọng nói.
- Tại hạ không cười không được. Bởi cô nương đã thốt ra một lời nói hoàn toàn mâu thuẫn với cô nương rồi.
- Mâu thuẫn... thế nào là mâu thuẫn chứ?
- Hê... nàng nói nhi nữ biết nhìn người thì hãy tránh xa những gã nam nhân có số đào hoa, thế sao nàng lại đi tìm tại hạ. Vậy nàng đi tìm tại hạ không phải vì cái số đào hoa của tại hạ mà còn vì một nguyên nhân khác phải không?
Lương Tiêu đổi giọng trang trọng.
- Có thể cho tại hạ biết nguyên nhân nào đã dẫn cô nương tìm đến tại hạ hay không?
Vẻ bối rối và hoang mang lộ ra ngọc diện của Tiết Băng. Nàng im lặng không đáp lời Lương Tiêu mà chỉ nhìn chàng. Hai người đối mặt nhìn nhau, Lương Tiêu nghiêm giọng nói.
- Nàng tìm gặp tại hạ để thú nhận nàng đã giết chết Địa nhân Hoắc Tự Huyết tiền bối phải không?
Đôi chân mày lá liễu của Tiết Băng nhíu lại.
- Công tử nói sao?
- Nàng không nghe tại hạ nói gì à? Ta nói nàng tìm đến đây để thú nhận với ta nàng là người đã sát tử Địa nhân Hoắc Tự Huyết.
Minh Tiết Băng lắc đầu.
- Công tử nghĩ sai rồi. Chẳng lẽ công tử không tin lời của Tiết Băng. Tiết Băng không hề xuống tay sát tử Địa nhân Hoắc Tự Huyết.
- Không phải nàng thì ai?
- Tiết Băng không giết thì không giết. Nếu Tiết Băng sát tử Địa nhân Hoắc Tự Huyết thì đã thừa nhận chẳng có gì phải chối bỏ cả. Nhưng công tử khiến cho Tiết Băng quá đỗi bất ngờ và ngạc nhiên nữa đó.
Lương Tiêu nheo mày.
- Nàng ngạc nhiên và bất ngờ là sao?
- Nếu như công tử biết Minh Tiết Băng sát tử lão Địa nhân Hoắc Tự Huyết, đúng ra phải hoan hỷ và phấn khích. Nếu không muốn nói là phải cảm kích Tiết Băng mới đúng chứ.
- Phải chăng nàng muốn nói nàng đã trả thfu dùm cho tại hạ nên tại hạ phải cảm kích nàng?
Minh Tiết Băng gật đầu.
- Đúng... cả võ lâm đều biết Võ Lâm Thất Tuyệt là những hung nhân sát tử Tà Thần Tử Quân, phụ thân của công tử. Theo lẽ bình thường thì công tử phải trả thù rửa hận, nhưng công tử hoàn toàn trái ngược lại. Công tử đã không trả thù rửa hận cho phụ thân mình. Điều đó khiến Tiết Băg phải ngạc nhiên đó.
Lương Tiêu buông tiếng thở dài rồi từ tốn nói.
- Tại hạ có lý do riêng của mình.
- Công tử có thể cho Tiết Băng biết lý do đó không?
Chàng nheo mày nhìn nàng.
- Nàng quan tâm đến điều đó để làm gì?
- Tò mò... nhưng cũng có thể là quan tâm đến công tử.
- Nàng quan tâm đến ta ư?
Chàng nói dứt lời buông tiếng cười khẩy, Lương Tiêu nói tiếp.
- Cả võ lâm đều muốn giết Lương Tiêu để trả thù rửa hận cho những gì phụ thân đã gieo ra, riêng nàng thì quan tâm đến tại hạ. Phải chăng cái số đào hoa của tại hạ khiến cho nàng quan tâm. Nếu như nàng quan tâm thì hãy nói cho tại hạ biết vì sao nàng lại giết Địa nhân Hoắc Tự Huyết mà còn muốn giết cả Trình Tử Văn cùng Giang Sự.
Mình Tiết Băng lắc đầu.
- Minh Tiết Băng nói tại vì họ sát tử Tà Thần Tử Quân nên Tiết Băng phải giết họ, công tử có tin không?
Lương Tiêu chau mày.
- Nàng lại gieo vào đầu tại hạ một dấu hỏi buộc tại hạ đi tìm lời giải đáp đó. Lúc này đây, tại hạ có quá nhiều điều cần phải làm sáng tỏ. Nếu nàng nói như vậy thì hãy giải trình với tại hạ. Nàng có quan hệ gì với phụ thân mà đòi trả thù cho phụ thân?
Tiết Băng bước đến hai bộ đối mặt với chàng.
- Trước khi Tiết Băng giải trình, công tử phải cho Tiết Băng biết, vì sao công tử lại không trả thù rửa hận cho phụ thân mình mà còn binh vực cho kẻ thù nữa.
Câu hỏi này của nàng khiến cho Lương Tiêu chau mày nghĩ. Chàng miễn cưỡng hỏi.
- Nàng muốn biết à?
Tiết Băng gật đầu.
- Rất muốn biết.
Lương Tiêu buông tiếng thở dài rồi nói.
- Phụ thân là người của ma vương Tà Thần Tử Quân. Người đã gieo quá nhiều sát nghiệp, mà cả võ lâm ai cũng muốn giết. Trên Sinh Tử Bình, đúng là Võ Lâm Thất Tuyệt đã giết phụ thân, nhưng chính người cũng tự đi tìm cái chết cho mình.
Tiết Băng nghiêm mặt.
- Phụ thân của công tử tự đi tìm cái chết ư?
- Hoắc Tự Huyết tiền bối nói với tại hạ.
- Lão Địa nhân Hoắc Tự Huyết nói với công tử như vậy?
- Tại hạ tin vào lời của lão Địa nhân.
- Công tử tin?
Lương Tiêu gật đầu.
Chàng nhìn Tiết Băng trang trọng nói.
- Còn nàng, vì sao lại muốn trả thù cho phụ thân của tại hạ?
Minh Tiết Băng nheo mày, nàng suy nghĩ một lúc rồi nói.
- Tiết Băng không trả thù cho công tử đâu. Tiết Băng chỉ muốn biết sự thật thôi. Sự thật về cái chết của Tà Thần Tử Quân. Nếu đúng như công tử nói thì đây là một bí ẩn vô cùng quan trọng.
- Nàng muốn tìm ra bí ẩn đó?
Tiết Băng gượng cười rồi gật đầu.
Lương Tiêu hỏi.
- Sao nàng lại muốn tìm bí ẩn đó?
Tiết Băng lưỡng lự một lúc rồi nói.
- Tiết Băng chỉ có thể nói điều này với công tử... phụ thân của công tử từng là một hiệp khách đỉnh thiên lập địa, tung hoành trên khắp võ lâm giang hồ nhưng rồi bất ngờ lại thay đổi hoàn toàn trở thành Tà Thần Tử Quân. Sau đó lại đi tìm cái chết dưới tay Võ Lâm Thất Tuyệt. mà theo Tiết Băng được biết thì Võ Lâm Thất Tuyệt có liên thủ cũng không phải là đối thủ của Tà Thần Tử Quân.
- Địa nhân Hoắc Tự Huyết đã nói cho tại hạ biết phụ thân của tại hạ tự đi tìm cái chết.
Lương Tiêu buông tiếng thở dài.
- Đó là một bí ẩn, một uẩn khúc mà tại hạ quyết phải tìm ra lời giải đáp.
Tiết Băng nhìn chàng.
- Công tử tìm được chứ?
Lương Tiêu nghiêm mặt nhìn chàng.
- Biết trả lời nàng thế nào nhỉ.
- Tìm được thì nói là tìm được, còn không thì nói là không.
Nàng nhìn vào mắt Lương Tiêu.
- Hay công tử không được tự tin?
Lương Tiêu gượng cười.
- Lương Tiêu tin vào mình.
Nàng nghiêm giọng nói.
- Nếu như Tiết Băng muốn hợp sức với công tử... công tử có nhận lời không?
Lương Tiêu nhíu mày.
- Đây là lần thứ hai Lương Tiêu gặp nàng. Sao nàng lại muốn giúp Lương Tiêu?
Lời nói này của Lương Tiêu khiến Tiết Băng lộ vẻ lúng túng.
- Ơ...
Thấy nàng lúng túng, Lương Tiêu nói tiếp.
- Nàng đừng nói với tại hạ... nàng bị rơi vào lưới tình đào hoa của Lương Tiêu đó.
Ngọc diện của nàng đỏ bừng với vẻ thẹn thùng lộ rõ ra ngoài. Tiết Băng quay mặt chỗ khác như thể muốn tránh ánh mắt của chàng. Nàng miễn cưỡng nói.
- Sau này Tiết Băng sẽ nói cho công tử biết.
- Còn bây giờ thì nói không được sao?
Tiết Băng càng lúng túng hơn, nàng bâng quơ nói.
- Cũng có chuyện chưa đến lúc nói ra được.
- Nàng đã muốn hợp sức cùng với tại hạ à?
- Nhưng đâu cần phải thố lộ ra khi chưa đến lúc. Ngay cả Tà Thần Tử Quân phụ thân của công tử cũng chấp nhận ôm theo uẩn khúc của riêng mình xuống suối vàng kia mà.
- Lương Tiêu chẳng có uẩn khúc gì để giấu diếm cả.
- Vậy ư... thế thì công tử nói thử cho Tiết Băng biết, vì cái gì công tử lại lo lắng cho Lãnh diện ma nương Trừu Yến Phụng?
- Mặc dù Yến Phụng là một trong Võ Lâm Thất Tuyệt đã sát tử phụ thân trên Sinh Tử Bình, nhưng Yến Phụng đã là thư thư của tại hạ. Hơn thế nữa Trừu Yến Phụng thư thư còn là trang hồng nhan bạc phận.
Nàng nhìn vào mắt chàng.
- Vậy tất cả những trang hồng nhan bạc phận công tử đều để mắt đến phải không nào?
Đến lượt Lương Tiêu bối rối.
Nàng lườm chàng.
- Đừng nói với Tiết Băng công tử có số đào hoa đó.
Nàng vừa thốt dứt lời thì có những âm thanh rào rào ví như cuồng phong áp tới. Cùng với những âm thanh đặc dị đó, là muôn vàn những hoa đào tơ như bầy ong cuốn tới.
Lương Tiêu nói.
- Cẩn thận.
Cùng với lời nói đó, Lương Tiêu cùng hợp công với Tiết Băng phát tán chưởng công phá vào luồng dị phong đem theo những chiếc lá tơ như ám tiển chực công kích hai người.
- Ầm.
Uy lực phách không chưởng do hai người tạo ra đánh bật luồng dị phong chết chóc kia. Cả một khoảng không gian tản mát với những chiếc là hoa đào trải rộng trên mười trượng vuông.
Khi mọi sự trở lại bình thường thì lừng lững mười gã hắc y nhân với trang phục đặc dị giống hệt như hai gã hắc y nhân mà Lương Tiêu đã sát tử xuất hiện đứng trước mặt hai người.
Minh Tiết Băng cau mày, lộ vẻ khẩn trương, nàng nói.
- Sát thần ma nhân.
Chàng nhìn mười gã đó nhỏ giọng nói.
- Tại hạ đã từng gặp những hạng người này rồi nhưng không biết sát thần ma nhân là gì?
- Công tử chỉ nên biết đó là những sát nhân không còn tính người.
- Vậy là sao?
- Nói như thế vậy mà công tử cũng không hiểu sao? Phải nói cho công tử thế nào công tử mới hiểu?
- Đến bây giờ tại ạ cũng chẳng biết nàng định nói gì.
Chàng vừa thốt dứt câu thì mười gã sát thần ma nhân không màn đến Lương Tiêu mà chỉ tập trung hướng về Tiết Băng.
Tiết Băng gằn giọng nói.
- Các ngươi dám.
Vừa nói Tiết Băng vừa phát tác ra một quả cầu lửa công thẳng tới mười gã sát thần ma nhân.
- Ầm..
Quả cầu lửa nổ rền tạo ra một bức tường khổng lồ. Bốn gã sát thần mà nhân bị bốc cháy như bốn ngọn đuốc, nhưng sáu gã còn lại vẫn không một chút e dè để xông thẳng qua bức tường lửa hừng hực để vồ lấy Minh Tiết Băng. Lương Tiêu đanh mặt nói.
- Các nugoi thật là quá đáng.
Vừa nói Lương Tiêu vừa đẩy song quyền về phía sáu gã hắc y sát nhân. Từ đôi song quyền của chàng những chiếc bóng quyền thủ đồng loạt phát tán ra công thẳng với những gã ma nhân sát thần đang hùng hổ xông tới Tiết Băng.
- Ầm..
Hai gã sát thần ma nhân bị trúng Thất thương quyền vào vùng thượng đẳng, khoét ngay một lỗ thủng to ngay ngực chúng, rồi hất ngược về sau.
Lương Tiêu những tưởng đâu bốn gã còn lại sẽ chùng bước khi thấy đồng bọn của chúng bị thảm tử, nhưng không như chàng nghĩ, bốn gã còn lại vẫn lồng lộn như là sói đói mồi, mà con mồi của chúng là Tiết Băng.
Chàng nghĩ thầm.
- Lũ người này chẳng biết sợ chết là gì.
Ý niệm đó còn đọng trong đầu chàng thì bốn gã sát thần ma nhân lại bị Tiết Băng dùng tuyệt công của nàng chống lại bốn gã sát thần ma nhân chẳng khác nào bốn cánh diều bị giật ngược về sau, tất cả đều bị khoan thủng đan điền bởi chỉ pháp tuyệt luân của nàng.
Loại bỏ bốn gã sát thần ma nhân, Tiết Băng quay lại Lương Tiêu.
Lương Tiêu gật đầu. Hai người liền thi triển khinh công rời ngay khỏi thảo trang của Lãnh diện ma nương Trừu Yến Phụng.
Tiết Băng đưa Lương Tiêu đến một hang động, rồi nhóm củi. Hai người ngồi bên bếp lửa sưởi ấm. Trong ánh sáng lung linh, trông Tiết Băng vừa xinh đẹp vừa thuần khiết. Vẻ xinh xắn, thuần khiết của nàng khiến chàng cũng không khỏi ngây ngất mà ngắm nhìn.
Tiết Băng bất ngờ nhìn lại. Thấy Lương Tiêu nhìn mình chăm chăm, bất giác thẹn thùng. Nàng miễn cưỡng hỏi.
- Huynh vừa nhìn gì vậy?
Lương Tiêu mỉm cười.
- Nàng đẹp thật.
Nghe lời nói đó của chàng, ngọc diện của nàng đỏ ửng lên với những nét thẹn thùng lộ rõ ra ngoài. Nàng nhìn lại bếp lửa, nhỏ giọng nói.
- Tiết Băng không phải để cho huynh ngắm nhìn đâu.
- Nàng đẹp thì ta khen đẹp chứ có nói gì đâu.
- Tiết Băng đưa huynh đến đây không phải để cho huynh ngắm nhìn Tiết Băng.
Lương Tiêu khẽ gật đầu rồi nói.
- Ta biết.
Tiết Băng khều bếp lửa cho nó cháy to hơn. Nàng nhìn lại Lương Tiêu.
- Huynh đã thấy những gã sát thần ma nhân rồi đó.
Lương Tiêu gật đầu.
- Những gã đó lạ thường quá. Lương Tiêu có cảm giác họ cứ như không còn sợ gì đến cái chết nữa.
Tiết Băng gật đầu.
- Những gã sát thần ma nhân vừa rồi chỉ là những sát thần thuộc hàng hạ đẳng. Nếu như Tiết Băng và Lương Tiêu phải đối phó với những sát thần có võ công cao cường, chẳng biết như thế nào.
- Họ là những người như thế nào mà lại không sợ chết như vậy?
Tiết Băng nhướn mày nhì chàng.
- Để Tiết Băng giải thích cho huynh biết.
Nàng thò tay xuốn rút ngọn trủy thủ dấu dưới chân.
Thấy nàng rút ngọn trủy thủ, Lương Tiêu chau mày.
Tiết Băng nói.
- Những sát thần ma nhân cũng giống như ngọn trủy thủ trong tay Tiết Băng vậy. Ngọn trủy thủ trong tay Tiết Băng không có cảm giác gì. Nó là một ngọn dao vô tri vô giác, với một công dụng duy nhất.
Nàng nói ròi ghim ngọn trủy thủ vào một tảng đá.
- Phập.
Ngọc trủy thủ xuyên thủng tảng đá cứ như ghim vào một miếng thịt.
Lương Tiêu lõ mắt nhìn.
Nhìn lại Lương Tiêu, Tiết Băng mỉm cười.
- Huynh hiểu sao?
- Nàng ví những người đó như ngọn trủy thủ này.
Tiết Băng gật đầu.
Tiết Băng rút ngọn trủy thủ về, tra vào vỏ dấu dưới chân.
Lương Tiêu nói.
- Họ cũng là người. Tại sao lại không còn chút nhân tính hay cảm giác nào?
- Đó là điều mà Tiết Băng đang tìm hiểu đây.
Nàng nhìn Lương Tiêu.
Lương Tiêu nói.
- Nàng nghĩ phụ thân của tại hạ trước đây cũng giống như họ?
- Có thể.
Lương Tiêu gượng cười.
- Theo tại hạ được biết qua lời kể của Địa nhân Hoắc Tự Huyết thì phụ thân vẫn còn tri thức và nhận thức của một con người.
Tiết Băng nhíu mày.
Lương Tiêu hỏi.
- Ta chưa biết rõ về nàng nhưng ta thấy nàng quan tâm đến những chuyện thần kỳ này.
Tiết Băng chỉ gượng cười không đáp lời Lương Tiêu.
Lương Tiêu nhìn nàng.
- Tiết Băng...
Nàng nhìn sang chàng.
Lương Tiêu nói.
- Nàng có thể cho ta biết về nàng được không?
- Thì huynh đã biết Tiết Băng rồi đó.
- Ta muốn biết về lai lịch của nàng.
Nàng mỉm cười.
- Huynh muốn biết lai lịch của Tiết Băng để làm gì?
Lương Tiêu không khỏi bối rối bởi câu hỏi này của Tiết Băng.
- Ơ...
Tiết Băng đứng lên. Đôi thu nhãn tròn xoe và long lanh của nàng hướng về chàng. Tiết Băng ôn nhu nói.
- Nếu như huynh muốn biết rõ lai lịch của Tiết Băng thì huynh hãy tự tìm hiểu.
- Sao nàng không nói với ta?
- Đâu còn ý nghĩa gì nữa. Huynh muốn biết Tiết Băng thì phải tự huynh tìm hiểu Tiết Băng. Nếu không tìm hiểu mà Tiết Băng nói thì huynh sẽ lại hiểu lầm Tiết Băng đã rơi vào lưới tình đàohoa của huynh thì sao?
Nàng mỉm cười một lần nữa rồi bất ngờ lắc vai thi triển khinh công thoát đi về phía cửa đông.
Lương Tiêu bật đứng lên. Chàng nhìn theo toan nói gì đó nhưng rồi lắc đầu xua ý niệm trong tâm thức mình.
Minh Tiết Băng đi rồi, Lương Tiêu cảm nhận có một cái gì đó thật khác thường nảy nở trong tâm thức chàng, một cảm giác mà từ trước đến giờ chàng chưa từng có. Lương Tiêu buông tiếng thở dài rồi nhẩm nói.
- Ta làm sao thế nhỉ?
Tôi nhìn em, đôi mắt ở đậu,
Giữa cõi mê, tôi ở thật lâu,
Em cũng hiểu, cho nên cười nụ,
Chút mưu toan, khơi một bể sầu.
canary
Giữa cõi mê, tôi ở thật lâu,
Em cũng hiểu, cho nên cười nụ,
Chút mưu toan, khơi một bể sầu.
canary