<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-29 11:10:43Ct.Ly>
Hãy lắng nghe từng nhịp thở
của cuộc sống xung quanh
để tận hưởng những gì ngọt ngào
nhất mà cuộc sống đem lại.
Cuối cùng thì tôi cũng được về nhà sau hai tháng dài nằm trong bệnh viện. Một tai nạn khủng khiếp đã cướp mất cánh tay phải của tôi. Tôi vô cùng chán nản và bi qua khi nghĩ đến việc mình phải thay đổi cuộc sống ở độ tuổi sáu mươi này. Sức khỏe tôi sa sút đi nhiều. Tôi sợ hãi khi thấy mình giờ đây đã trở thành người vô dụng, phải sống dựa vào người khác.
Chiếc vòm cổng oai vệ trước ngôi nhà thân yêu đón chào tôi. Những cảnh vật thân quen từ từ hiện ra trước mắt. Và kia là những đứa con của tôi, cả đám cháu nhỏ cũng ùa ra ríu rít chào đón tôi về nhà. Lòng tôi dâng lên một cảm giác ấm áp, hạnh phúc khó tả. Đây là nơi tôi có biết bao kỷ niệm bên cạnh những người thân yêu.
Tôi bước ra vườn. Cỏ cây quanh nhà bắt đầu xanh tốt và nở hoa sau những ngày nắng rát thịt da. Những bông hoa dại trắng muốt, bé xíu lấm tấm điểm xuyết trên thảm cỏ xanh rờn. Đã lâu rồi tôi mới hít thở lại mùi hương đồng cỏ gió nội, mới thấy lại những đóa hoa bồ công anh e lệ trước gió.
Chợt những đám mây đen che ngang bầu trời, vội vàng trút xuống một cơn mưa rào tháng Bảy. Các con tôi vội vã chạy ra dìu tôi vào bếp. Món thịt nướng tỏa ra mùi thơm phức trong không gian mát mẻ nhờ cơn mưa bất chợt. Molly, đứa con gái út, cầm bàn tay tôi đặt lên bụng nó và thì thầm : " Bố ơi, chúng con cần bố, cả đứa cháu này cũng cần được ông ngoại chúc phúc trong ngày chào đời". Vợ chồng Molly và cả tôi đã trông chờ tin chồng Molly và cả tôi đã trông chờ tin mừng này biết bao ! Không để cho tôi một giây được yên, đám cháu nội cũng vây lấy tôi, giành nhau ngồi vào lòng ông. Trong lò, lửa cũng reo lên ti tách, làm ấm cả gian nhà và ấm cả tâm hồn tôi.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm dắt chú chó cưng Keesha đi thăm nông trại của mình. Lũ vịt mê mải chăm chút cho đống trứng trong những ổ rơm xinh xắn. Lũ gà mái thì tranh thủ nắng sớm ra sân rũ lông cánh rồi lại vào ấp ổ trứng sắp đến ngày nở. Tôi thầm nghĩ: "Chẳng bao lâu nữa, chúng mày sẽ vất vả với đàn con nhỏ đấy !". Chú lừa nhỏ Pea đã thay bộ lông lem luốc ngày nào bằng bộ áo trắng tinh trông thật bảnh. Có lẽ biết tôi không còn khỏe như trước nên Pea chỉ dụi đầu vào người tôi rên nhè nhẹ chứ không bướng bỉnh hí vang như mọi lần.
Chợt tôi nghe có tiếng kêu yếu ớt từ bụi cỏ phía sau hàng rào. Keesha đứng lại, mũi sục xuống đất tìm kiếm rồi sủa vang. Tôi thận trọng nhìn quanh và phát hiện một đôi mắt to, đen láy đang nhìn tôi sợ hãi. Một chú nai con bị vướng chân vào bờ rào.
Tôi ra hiệu cho Keesha đứng yên, rồi bước đến bên cạnh nai con. Từ sau đám cây dương cạnh bìa rừng, nai mẹ không ngừng quan sát chúng tôi. Nai con rên khe khẽ, ngực phập phồng sợ hãi khi bàn tay tôi chạm nhẹ vào. Tôi nhẹ nhàng áp người tôi xuống đất, dùng cánh tay còn lại của mình thận trọng gỡ cái chân nhỏ của nai con đang bị mắc kẹt, cố sao cho nó không bị thương. Loay hoay một lúc, tôi cũng giải thoát được chú nai con, và thoắt một cái, chiếc bóng nhỏ vụt chạy vào rừng theo hướng nai mẹ tung tăng và mừng rỡ.
Tôi vẫn nằm dài trên bãi cỏ, lòng nôn nao một cảm giác khó tả, bên cạnh là Keesha đang cuống quít liếm tay tôi như chia vui. Tôi bật cười, kiêu hãnh ôm chú chó cưng: " Mày thấy chưa, tao là anh hùng, tao vừa cứu được một sinh mạng đấy nhé !".
Phút chốc, cảm giác buồn chán trong tôi tan biến hết. Tôi cảm nhận được sự thay đổi lớn trong tâm hồn mình. Tôi đã thưởng thức được vị ngọt của làn gió đưa hương cỏ non thoảng trên mặt hồ. Tôi đã nghe được những nốt trầm bổng trong bài ca của những chú chim sơn ca rộn rã đón chào ngày mới. Tôi đã biết mở rộng lòng mình lắng nghe từng nhịp sống của thiên nhiên để tận hưởng những gì là ngọt ngào và bình dị nhất mà cuộc sống ban tặng cho tôi. Và quan trọng nhất, tôi thấy mình vẫn còn ý nghĩa.
Hoa Phượng
Theo The World Around You
của cuộc sống xung quanh
để tận hưởng những gì ngọt ngào
nhất mà cuộc sống đem lại.
Cuối cùng thì tôi cũng được về nhà sau hai tháng dài nằm trong bệnh viện. Một tai nạn khủng khiếp đã cướp mất cánh tay phải của tôi. Tôi vô cùng chán nản và bi qua khi nghĩ đến việc mình phải thay đổi cuộc sống ở độ tuổi sáu mươi này. Sức khỏe tôi sa sút đi nhiều. Tôi sợ hãi khi thấy mình giờ đây đã trở thành người vô dụng, phải sống dựa vào người khác.
Chiếc vòm cổng oai vệ trước ngôi nhà thân yêu đón chào tôi. Những cảnh vật thân quen từ từ hiện ra trước mắt. Và kia là những đứa con của tôi, cả đám cháu nhỏ cũng ùa ra ríu rít chào đón tôi về nhà. Lòng tôi dâng lên một cảm giác ấm áp, hạnh phúc khó tả. Đây là nơi tôi có biết bao kỷ niệm bên cạnh những người thân yêu.
Tôi bước ra vườn. Cỏ cây quanh nhà bắt đầu xanh tốt và nở hoa sau những ngày nắng rát thịt da. Những bông hoa dại trắng muốt, bé xíu lấm tấm điểm xuyết trên thảm cỏ xanh rờn. Đã lâu rồi tôi mới hít thở lại mùi hương đồng cỏ gió nội, mới thấy lại những đóa hoa bồ công anh e lệ trước gió.
Chợt những đám mây đen che ngang bầu trời, vội vàng trút xuống một cơn mưa rào tháng Bảy. Các con tôi vội vã chạy ra dìu tôi vào bếp. Món thịt nướng tỏa ra mùi thơm phức trong không gian mát mẻ nhờ cơn mưa bất chợt. Molly, đứa con gái út, cầm bàn tay tôi đặt lên bụng nó và thì thầm : " Bố ơi, chúng con cần bố, cả đứa cháu này cũng cần được ông ngoại chúc phúc trong ngày chào đời". Vợ chồng Molly và cả tôi đã trông chờ tin chồng Molly và cả tôi đã trông chờ tin mừng này biết bao ! Không để cho tôi một giây được yên, đám cháu nội cũng vây lấy tôi, giành nhau ngồi vào lòng ông. Trong lò, lửa cũng reo lên ti tách, làm ấm cả gian nhà và ấm cả tâm hồn tôi.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm dắt chú chó cưng Keesha đi thăm nông trại của mình. Lũ vịt mê mải chăm chút cho đống trứng trong những ổ rơm xinh xắn. Lũ gà mái thì tranh thủ nắng sớm ra sân rũ lông cánh rồi lại vào ấp ổ trứng sắp đến ngày nở. Tôi thầm nghĩ: "Chẳng bao lâu nữa, chúng mày sẽ vất vả với đàn con nhỏ đấy !". Chú lừa nhỏ Pea đã thay bộ lông lem luốc ngày nào bằng bộ áo trắng tinh trông thật bảnh. Có lẽ biết tôi không còn khỏe như trước nên Pea chỉ dụi đầu vào người tôi rên nhè nhẹ chứ không bướng bỉnh hí vang như mọi lần.
Chợt tôi nghe có tiếng kêu yếu ớt từ bụi cỏ phía sau hàng rào. Keesha đứng lại, mũi sục xuống đất tìm kiếm rồi sủa vang. Tôi thận trọng nhìn quanh và phát hiện một đôi mắt to, đen láy đang nhìn tôi sợ hãi. Một chú nai con bị vướng chân vào bờ rào.
Tôi ra hiệu cho Keesha đứng yên, rồi bước đến bên cạnh nai con. Từ sau đám cây dương cạnh bìa rừng, nai mẹ không ngừng quan sát chúng tôi. Nai con rên khe khẽ, ngực phập phồng sợ hãi khi bàn tay tôi chạm nhẹ vào. Tôi nhẹ nhàng áp người tôi xuống đất, dùng cánh tay còn lại của mình thận trọng gỡ cái chân nhỏ của nai con đang bị mắc kẹt, cố sao cho nó không bị thương. Loay hoay một lúc, tôi cũng giải thoát được chú nai con, và thoắt một cái, chiếc bóng nhỏ vụt chạy vào rừng theo hướng nai mẹ tung tăng và mừng rỡ.
Tôi vẫn nằm dài trên bãi cỏ, lòng nôn nao một cảm giác khó tả, bên cạnh là Keesha đang cuống quít liếm tay tôi như chia vui. Tôi bật cười, kiêu hãnh ôm chú chó cưng: " Mày thấy chưa, tao là anh hùng, tao vừa cứu được một sinh mạng đấy nhé !".
Phút chốc, cảm giác buồn chán trong tôi tan biến hết. Tôi cảm nhận được sự thay đổi lớn trong tâm hồn mình. Tôi đã thưởng thức được vị ngọt của làn gió đưa hương cỏ non thoảng trên mặt hồ. Tôi đã nghe được những nốt trầm bổng trong bài ca của những chú chim sơn ca rộn rã đón chào ngày mới. Tôi đã biết mở rộng lòng mình lắng nghe từng nhịp sống của thiên nhiên để tận hưởng những gì là ngọt ngào và bình dị nhất mà cuộc sống ban tặng cho tôi. Và quan trọng nhất, tôi thấy mình vẫn còn ý nghĩa.
Hoa Phượng
Theo The World Around You