<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-06 16:59:31tocnguyet>
vay
ngốc vay phố núi mùa xuân
vay câu lục bát trong ngần trang thơ
ngốc vay hư thực giấc mơ
vay biêng biếc nhớ để giờ khó quên
ngốc vay chiều lỡ bên triền
vay câu dâu bể để thuyền lênh đênh
vay đời nửa mảnh tình phiền
lưng ngày trả hết vào phiên chợ chiều.
ngốc vay phố núi mùa xuân
vay câu lục bát trong ngần trang thơ
ngốc vay hư thực giấc mơ
vay biêng biếc nhớ để giờ khó quên
ngốc vay chiều lỡ bên triền
vay câu dâu bể để thuyền lênh đênh
vay đời nửa mảnh tình phiền
lưng ngày trả hết vào phiên chợ chiều.
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)