📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

ngốc tuyệt

60 trả lời, 7.648 lượt xem — Trang 2 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-06 16:59:31tocnguyet>
vay

ngốc vay phố núi mùa xuân
vay câu lục bát trong ngần trang thơ
ngốc vay hư thực giấc mơ
vay biêng biếc nhớ để giờ khó quên
ngốc vay chiều lỡ bên triền
vay câu dâu bể để thuyền lênh đênh
vay đời nửa mảnh tình phiền
lưng ngày trả hết vào phiên chợ chiều.

chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0




YÊN HÀ

Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam
Đăng nhập để trả lời
0
nhịp đêm
 
thạch sùng chắt lưỡi đếm đêm
ngoài kia biển sóng trải thêm hồn nhiên
sương về phơi những niềm riêng
khuya di nghìn tiếng giấc nghiêng gọi người
thời gian gõ nhịp trùng khơi
nhịp tình tôi gõ buồn ơi là buồn!
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
hồn nhiên
 
đêm mãi hồn nhiên thức cạnh trời
ai hồn nhiên ngủ ở trong tôi
chiếu chăn ích kỷ hồn nhiên lệch
đời lắm hồn nhiên ngẩng mặt cười
 
đời lắm hồn nhiên ngẩng mặt cười
nắng hồn nhiên nhả ánh vàng tươi
gió chiều cõng lá hồn nhiên lượn
em cấy hồn nhiên giữa biển đời
 
em cấy hồn nhiên giữa biển đời
hồn nhiên kỷ niệm cuốn sầu trôi
âm vang mùa cũ hồn nhiên vọng
giấc mộng hồn nhiên đắm nửa vời
 
giấc mộng  hồn  nhiên đắm nửa vời
mưa hồn nhiên xối hạt buồn rơi
thời gian xâu nhớ hồn nhiên nhớ
đêm mãi hồn nhiên thức cạnh trời.
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: tocnguyet

nhịp đêm

thạch sùng chắt lưỡi đếm đêm
ngoài kia biển sóng trải thêm hồn nhiên
sương về phơi những niềm riêng
khuya di nghìn tiếng giấc nghiêng gọi người
thời gian gõ nhịp trùng khơi
nhịp tình tôi gõ buồn ơi là buồn!

 
     NHỊP TÌNH
 
Người ta đong đếm nhịp đêm
Để làm ngây dại yếu mềm nhạt vơi
Niềm riêng đâu tỏ mấy lời
Mà hồn nhiên bỗng rã rời buồn đau
Khuya buồn thêm những giấc sầu
Đang dào dạt đánh mộng rầu rứt ray
Nhịp tình chưa tỏ sao hay?
Có người tri kỉ đêm ngày nhớ nhung
Dù cho nghiêng giấc muôn trùng
Biển đang tĩnh lặng cũng vùng sóng xô
Gõ đi cho nhịp hư vô
Nhịp tình cứ gõ...xô bồ mông lung!
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
dốc ngược vào đêm[/align] [/align]đêm ngược mùa
với bao nhiêu là giấc mơ
cắn vào đêm với hằng hà dấu răng
đêm không còn ánh sáng của loài đom đóm
chỉ còn ánh sáng những dòng tin
một hiu hắt trườn qua đỉnh ngực
những ngôn từ
message chật ních
dốc ngược vào đêm kèn cựa
lập loè...
đánh cược ngày mai...[/align]
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
thôi buồn[/align] [/align] [/align]cây thông thôi buồn vì mùa đông đã đến
ngọn gió thôi buồn vì có cả trời mây
phố núi thôi buồn vì tình ta thơm ngát
em thôi buồn vì hạnh phúc - được - ôm - tay.[/align]
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
lời riêng

mưa toan phá vỡ trời đêm
để  buồn  lặng lẽ rơi trên má hồng
bởi vì tại lá diêu bông
mưa  lăn trên lá mưa còng  đời nhau
gió toan  thổi những nhạt nhàu
cho thu đậm nhạt  theo màu thời gian
để xuân không đến ngỡ ngàng
khúc ru bồi lỡ tím vàng tơ vương
sóng toan xé nát bờ thương
từ trong mắt bão náu nương chính mình
đất trời  xin hãy hồi sinh
mở lòng đón hạt nắng tình nhân gian .

chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
góc đời


chữ nghèo sao mãi chạy song đôi
khắc khoải từng đêm ướt má môi
áo rách quanh năm đời đánh vật
gạo thưa từng bửa bụng co đòi
anh em thiết nghĩa vờ quay mặt
bụi muỗi chung tình đến với tôi
lấy gió đan mành che nước mắt
yêu nhiều ghét lắm thế gian ơi !
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: tocnguyet

Góc đời


chữ nghèo sao mãi chạy song đôi
khắc khoải từng đêm ướt má môi
áo rách quanh năm đời đánh vật
gạo thưa từng bửa bụng co đòi
anh em thiết nghĩa vờ quay mặt
bụi muỗi chung tình đến với tôi
lấy gió đan mành che nước mắt
yêu nhiều ghét lắm thế gian ơi !
 
TocNguyet
 
 
Nghịch họa Góc đời
 
 
Nghèo đâu phải tội hỡi người ơi
Sướng, khổ, cơ hàn, đã ghé tôi
Có lúc khoai sùng thèm nhỏ dãi
Đôi khi gạo hẩm thử đua đòi
Mồ hôi trộn muối vương trên mắt
Nước mắt thay canh mặn thấm môi
Nếu chẳng gian nan sao hiểu thấu
Nghĩa tình hạt muối cắn làm đôi
 
Cha Hù
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Chu Ha

Trích đoạn: tocnguyet

Góc đời


chữ nghèo sao mãi chạy song đôi
khắc khoải từng đêm ướt má môi
áo rách quanh năm đời đánh vật
gạo thưa từng bửa bụng co đòi
anh em thiết nghĩa vờ quay mặt
bụi muỗi chung tình đến với tôi
lấy gió đan mành che nước mắt
yêu nhiều ghét lắm thế gian ơi !
 
TocNguyet
 
 
Nghịch họa Góc đời
 
 
Nghèo đâu phải tội hỡi người ơi
Sướng, khổ, cơ hàn, đã ghé tôi
Có lúc khoai sùng thèm nhỏ dãi
Đôi khi gạo hẩm thử đua đòi
Mồ hôi trộn muối vương trên mắt
Nước mắt thay canh mặn thấm môi
Nếu chẳng gian nan sao hiểu thấu
Nghĩa tình hạt muối cắn làm đôi
 
Cha Hù
 
 
 
 


 
Chu Hà ơi! Rinh bài Góc Đời của tóc nguyệt ở đâu về, giỏi quá vậy! Cám ơn bài họa.
 
 
thơ tôi nào có gì đâu?
có chăng chỉ có một màu hoàng hôn
trong thơ đặc quánh nỗi buồn
niềm đau lắng xuống đáy hồn đó ai!
tóc nguyệt
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-09 18:35:04Chu Ha>
 



Chu Hà ơi! Rinh bài Góc Đời của tóc nguyệt ở đâu về, giỏi quá vậy! Cám ơn bài họa.

Hì hì... ngốc hay sao cho biết ...  bí mật cung hằng hihihihi  [:D][:D]
 
 
thơ tôi nào có gì đâu?
có chăng chỉ có một màu hoàng hôn
trong thơ đặc quánh nỗi buồn
niềm đau lắng xuống đáy hồn đó ai!

tóc nguyệt


Ai đó mần thơ tỏ nỗi buồn
Khi trầm, khi bỗng, lúc tuôn tuôn
Chiều buông... ngọn cỏ... dàu dàu  ủ
Trâu, Cuội... chồn chân bước lại chuồng ... hihihii  [:D][:D]
 
Cha Hù
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
vỗ về
tóc nguyệt
 
 
nắng vỗ về cánh diều đang lộng gió
ca dao vỗ về trên  bến đục trong
năm tháng  vỗ về một thời nông nổi
em vỗ về cơn khát cháy chiều không.
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
yêu


gặp gỡ làm chi nhớ biết bao
trách ai khéo đến tự khi nào
ghẹo tim hoang dại thương tim đắng
phá giấc hồn nhiên tỉnh giấc đau
soi bóng bóng mờ hay khói phủ
gọi tình tình lặng để đêm gào
nuôi dòng dấu ái vay thao thức
triệu triệu sầu tư vỗ quyện nhau.

chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: tocnguyet

yêu


gặp gỡ làm chi nhớ biết bao
trách ai khéo đến tự khi nào
ghẹo tim hoang dại thương tim đắng
phá giấc hồn nhiên tỉnh giấc đau
soi bóng bóng mờ hay khói phủ
gọi tình tình lặng để đêm gào
nuôi dòng dấu ái vay thao thức
triệu triệu sầu tư vỗ quyện nhau.

 
Bởi lẽ từ lâu cái sự yêu
Đã vương đã nặng biết bao điều
Cõi chờ, mong nhớ hay thương cảm
Là lặng xốn xang những mỹ miều
Thôi cứ để im chuyện phù vân
Chuyện tình trăng gió mấy xa gần
Cũng là kiếp nợ cho số phận
Của một lần thôi... nhuốm hồng trần!
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-29 17:26:52tocnguyet>
Con cuốn chiếu buồn với lời từ biệt
Tóc Nguyệt

nắng rụng xuống một màu nhạt đỏ
niềm yêu về phủ bụi quanh phòng
con cuốn chiếu chiều hôm len vào ngạch cửa
lặng lẽ nằm run sợ trước trời không

con cuốn chiếu một hình hài nhỏ bé 
cuộn tròn
ai chạm vào thân
con cuốn chiếu nép mình tìm tỉnh lặng
lá cũng không tha
gió cũng không tha

con cuốn chiếu không thể nói lời từ biệt
như vung tay ném đá qua trời
con cuốn chiếu giận
cuộn tròn mình buồn xơ xác
ngã  xuống mặt đường với chiếc bóng tái tê

con cuốn chiếu buồn bởi lá, gió hoài trêu
làm tan vỡ một yên bình hiện hữu

con cuốn chiếu
chỉ xin
lá, gió đừng trêu
chỉ xin một góc bình yên trú ngụ
“dẫu xa xôi thương nhớ cứ dày thêm…”

con cuốn chiếu buồn với lời từ biệt
giọt thơ rơi vào khoảng trống của ngày đêm.
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
Hư  không
Ngọc Tuyết 
 
Nắng lạc bên thềm nhuộm thế gian
Vẳng đâu tiếng mõ giục bên đàng
Bụi bay gió cuốn lời nhân bản
Trên đỉnh vô thường ngộ bước sang


chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
Biển nhớ
Ngọc Tuyết
 
Nhấp nhô
trắng xóa ngàn khơi
Cuộn tròn bãi nhớ
đầy vơi sóng buồn
Rập rờn
gió cuốn ngày buông
Tà dương rũ bóng
nhớ thương quê nhà
Hồn thu
biêng biếc trông xa
Hoàng hôn ngây ngất
là đà ca dao.


chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
Tận cùng
Ngọc Tuyết
  
 
Dưới cát là gì?
Dưới cát là đất
Dưới đất là gì?
Dưới đất là đá
Dưới đá là gì?
Dưới đá là kỷ niệm
Mấy tầng lấp một chân dung
Mịt mù phủ kín trùng trùng nhớ thương
Dưới đá là kỷ niệm vương
Nằm sau kỷ niệm là vườn tình yêu
Tình yêu chải tóc mỗi chiều
Xe từng sợi nhớ quấn đều thời gian
Thời gian như bánh xe hoang
Lăn trên kỷ niệm để hằn dấu đau
Dưới đất dưới cát là sầu
Dưới tầng kỷ niệm đêm thâu trắng tàn. 
 

chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
Ngõ  tình
Ngọc Tuyết
 
Thu tìm qua gió nắng tương tư
Nhặt kết vòng tay dấu cổ thư
Mốt nọ mai kia trời không nắng
Che đầu tôi đội lá vàng như …
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
Aó trắng
Tóc Nguyệt
 
Nằm đây
nghe gió song thưa
Nằm đây em nhớ
ngày xưa chất chồng
Ngày xưa
xanh tóc má hồng
Ngày xưa áo trắng
bềnh bồng ước mơ
Vạt dài
em đựng lời thơ
Vạt dài em đựng
mộng mơ một đời
Sân trường
ngập lá thu rơi
Sân trường ngập tiếng-
Tình ơi đâu rồi!
Tình đi bỏ lại mắt môi
Tình về nắng nhuộm
màu môi rộn ràng
Bây giờ
áo trắng có vàng
Tóc mai có ngắn-
Xin ngàn năm thương
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
Điệp khúc tình
tóc nguyệt
 
Một chút màu môi một chút hương
Một chiều xa vắng một chiều vương
Một thu rơi một đông quay quắt
Lạc lối một ngày ngợp nhớ thương
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-05 17:18:06Chu Ha>
Trích đoạn: tocnguyet

Điệp khúc tình
tóc nguyệt
 
Một chút màu môi một chút hương
Một chiều xa vắng một chiều vương
Một thu rơi một đông quay quắt
Lạc lối một ngày ngợp nhớ thương
 
 
Xin được phá tiếp ... mong chủ nhà không đóng cửa hihihihi [:D][:)]
 
Điệp khúc vô đề
 
Ai rải tơ tình, ai rải hương?
Ai người cột mối, ai người vương?
Ai gom lá rụng, ai hong ấm?
Ai nhớ, ai chờ, ai mến thương?  [:)][:D]
 
Chu Hà
Đăng nhập để trả lời
0
Chu Hà ơi!
Xin cứ tiếp tục phá! Vì phá trong tình thân nên rất vui.
Nếu không là ngốc tuyệt thì đã có thơ họa lại rồi, xin miễn tội nhé!
Mong được đọc thơ phá...
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 
say
 
đắc ý hồn hoa lả lướt say
rượu mời sao nỡ vội dừng tay
ngả nghiêng chân đảo ta còn tỉnh
sóng sánh chén tràn đất cứ quay
phóng khoáng nâng lên trời có rớt
ngấm ngầm lan tỏa bút tung bay
men đời chếnh choáng hồn còn khát
cạn hết đêm rồi ai có hay

tóc nguyệt

Ngốc Tuyệt xin được đáp lễ.
 
Cha Hù xin được họa [:D]
 
 
 
Say
 
Say giống nàng thơ Ngốc Tuyệt say
Tây Thi cũng nể... được bao tay
Má hồng ửng dạ cho người mếch
Mắt chẳng ba đào lắm kẻ quay
Lục bát ngân nga nghe sảng khoái
Bốn câu trầm bỗng ý cao bay
Hồn hoa cứ lả cho đời mộng
Say giống Nàng Thơ... say thật hay
 
Cha Hù
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: tocnguyet

Ngõ  tình
Ngọc Tuyết
 
Thu tìm qua gió nắng tương tư
Nhặt kết vòng tay dấu cổ thư
Mốt nọ mai kia trời không nắng
Che đầu tôi đội lá vàng như …

 
 
Ừa phải là Ngọc Tuyết mới đúng... Chu Hà hổng thấy ngốc tuyệt chút nào hết [:D][:)]
 
 
Vườn Hồng
 
Từ thu và nắng biết tương tư
Sắc đỏ vàng lên áo tiểu thư
Sương khói âm thầm ru bước khẽ
Ngõ lòng hé mở, tiếng lòng như... 
 
Chu Hà
Đăng nhập để trả lời
0
Ốc gửi hồn
tóc nguyệt
 
Ốc ơi
Ốc có mượn hồn
Biển đang nổi lửa
hoàng hôn trở về
Thun mình
trong cát chở che
Nhốt hồn đáy vỏ
phong ba nổi chìm
Đập tan
vỏ ốc để tìm
Sầu riêng hồn gửi
đem dìm biển khơi
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
Xin trả lại
tóc nguyệt

 
Một sớm nào
 về ngang qua núi
Mây có bồng gió có lao xao
Hãy đếm hộ núi cao bao bậc
Thức bao ngày nhân chứng ngày sau
Một sớm nào
 về ngang qua núi
Mây ít bồng gió lá lao xao
Vách đá cao chơ vơ loang lổ
Vỗ vào lòng vang tới trời cao
 Một sớm nào
về ngang qua phố
Những hàng sao tóc xõa bồng bềnh
Cây nhả nhịp bầy chim hòa điệu
Chim lại về chiều  đã lênh đênh
Một sớm nào
 về ngang qua phố
Gió ít nồng chút gió vấn vương
Nhà cao tầng hàng cây nghiêng đổ
Chim không về tối đã chênh vênh
Một sớm nào
 về ngang qua phố
Mang gió lành chim đậu cành sao
Mang đá lấp cho đầy loang vỡ
Chim lại về
 phố núi xôn xao.
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
Ra khơi
 
Rạng sáng ngày mai lại phải đi
Buồm căng thả lưới một màu ghi
Xanh xanh nắng gọi thuyền trêu sóng
Trắng trắng biển đùa gió cợt mi
Mỗi khắc rong rêu tìm dấu hỏi
Bao giờ sông biển cạn tình si?
Mờ sương trăng nổi dồn xa cách
Gió lặng đợi chờ sóng biệt ly
 
Tóc Nguyệt
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
Hihihi sis.....vu vơ cùng sis nè.....rất vui được sis chia thơ ở đây nha....thương nhiều...


Trích đoạn: tocnguyet

Ra khơi
 
Rạng sáng ngày mai lại phải đi
Buồm căng thả lưới một màu ghi
Xanh xanh nắng gọi thuyền trêu sóng
Trắng trắng biển đùa gió cợt mi
Mỗi khắc rong rêu tìm dấu hỏi
Bao giờ sông biển cạn tình si?
Mờ sương trăng nổi dồn xa cách
Gió lặng đợi chờ sóng biệt ly
 
Tóc Nguyệt


Hỏi người...

Cuối cùng rồi cũng sẽ ra đi
Dù trăm thương nhớ đã khắc ghi
Người còn mãi mê như triền sóng
Để mặc buồn ai vương đọng mi,
Ẩn chứa trong lòng bao câu hỏi
Có yêu ta không sao sân si,
Chỉ mới một mùa hai phương cách
Chẳng lẽ suốt đời mình chia ly...


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0