📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Trái tim không cần lý lẽ - (Martin Rivas) Alberto Blest Gana 🔒

64 trả lời, 8.408 lượt xem — Trang 3 / 3
Chương 61
Nhưng kế hoạch chạy trốn ấy không thành vì các sự kiện diễn tiến quá mau lẹ. ngày hôm sau  khi Leonor và Agustin tới trại cảnh binh trình giấy phép xin gặp Martin, họ chỉ nhận được một câu trả lời "không thể"
-         Nhưng tại sao thế? – Leonor lo lắng hỏi.
-         Tại vì tù nhân đang ở nguyện đường của nhà tù – tên cai tù đáp.
Leonor run rẩy bám vào tay anh trai, nghe những lời a nàng gần như ngất lim vì kinh hãi. Bản thân cũng sợ run người, Agustin đưa Leonor đến cỗ xe đợi ở ngoài đường. Buông mình xuống ghế, cô gái bật khóc nức nở.
-         Về nhà! – Agustin xẵng giọng bảo gã đánh xe.
Mấy con ngựa cất bước.
Vài phút trôi qua, Leonor bỗng ngẩng phắt đầu, đôi mắt nàng vẫn còn đẫm lệ nhưng dường như trong đó loé lên tia hy vọng mong manh.
-         Không phải đã mất hết tất cả! – cô gái dựa vào ngực Agustin thốt lên.
-         Dĩ nhiên rồi, em yêu quý ạ! – chàng công tử sẵn lòng xác nhận – Có điều em chớ tuyệt vọng!
-         Anh đã nghĩ ra cách gì đó cứu Martin à? – bị vẻ điềm tĩnh giả tạo của anh trai đánh lừa, Leonor hồi hộp hỏi.
-         Anh ư? Không. Đầu óc anh chẳng nảy ra cái gì hết – Agustin vội vã nói sợ em gái yêu cầu mình một sự hy sinh mới nữa.
-         Còn em vừa nghĩ ra một ý.
-         Gì thế?
-         Đưa em tới chỗ Eldemira Molina.
-         Để làm gì hả?
-         Rồi anh sẽ biết.
-         Nhưng em hiểu không, theo anh thì hơi bất tiện.
Không đợi cho chàng ta dứt câu, Leonor hạ màn cửa cỗ xe và kêu to với gã đánh xe:
-         Dừng lại! – Sau đó quay về phía anh trai, nàng hạ giọng uy quyền – Nói địa chỉ đi!
Agustin nín lặng khuất phục và cỗ xe lao về hướng được chỉ.
-         Cần phải thảo luận ngay với Eldemira – Leonor nói sau một lát im lặng.
-         Anh sợ rằng nếu chúng ta xuất hiện tại nhà mẹ cô ta thì sẽ khó làm được việc đó – Agustin bác bỏ.
-         Sao lại thế?
-         Bởi vì mọi người ở đó đều biết anh và sau câu chuyện mà em biết, họ không thể bỏ qua được đâu.
-         Có lẽ là anh đúng – Leonor cay đắng ôm đầu – Nhưng có điều em cần phải ngay hôm nay gặp cho được Edelmira. Anh nghe đây – nàng sốt ruột nói thêm – hãy nghĩ ra điều gì đó, nào, hãy cố thử xem! Đầu óc em như bốc cháy, các ý nghĩ lộn cả lên.
-         Cô gái ôm mặt thất vọng và ngã người xuống ghế bất lực. Ngực nàng phập phồng dữ dội vì cố nén những tiếng nức nở.
-         Dứt khoát anh sẽ nghĩ ra được một điều gì – anh trai nàng trấn an – Nhưng không nên tới nhà bà Bernarda, kẻo hỏng hết.
-          Chạy về nhà! – Leonor gọi to cho gã đánh xe rồi lại quay về phía anh trai. Đôi mắt nàng u ám, cặp lông mày nhíu lại – rõ ràng là nàng sẵn sàng làm mọi thứ.
-         Được rồi, em đồng ý – nàng thốt ra – nhưng hãy nhớ rằng sau hai tiếng nữa anh phải dàn xếp để em gặp Edelmira.
-         Hãy rộng lượng, em gái! Anh biết làm sao được, hay đánh cắp cô ta ra khỏi nhà?
-         Em không muốn biết gì hết! Song em nhất quyết nói chuyện với nàng ngay hôm nay và nếu anh không giúp thì em sẽ tự đi một mình.
-         Em không thể tới đó một mình đâu – chàng công tử bối rối.
-         Nhưng mà em sẽ đi. Anh nghe chưa, sẽ đi! – Leonor nóng nảy hét lên – và không ai cấm em được, chính anh nghe thấy rồi đấy – Martin ở nguyện đường! chẳng lẽ anh không hiểu rằng anh ấy bị xử tử thì em cũng chết?
Agustin không tìm được lý lẽ gì để chống đỡ tiếng kêu thét tuyệt vọng ấy, quá hiểu tính cương quyết của em gái, chàng ta tự nhủ bằng mọi giá phải thực hiện ước muốn của nàng, nếu không nàng có thể đi đến bước liều lĩnh nhất. Rồi chàng ta chợt nhớ là Amador đặc biệt hám tiền.
-         Anh đã nghĩ ra được một cách để em gặp được Edelmira.
-         Cách gì thế? – Leonor tươi tỉnh hẳn ra.
-         Cần phải đưa cho em trai cô ta ít tiên và hắn sẽ đích thân đưa cô gái đến nhà chúng ta.
Lúc ấy xe cũng vừa dừng bước trước nhà ngài Ensina.
-         Em sẽ lấy tiền cho – Leonor bước ra khỏi xe nói – cứ đợi em ở phòng anh.
Vài phút sau cô gái đem đến cho anh trai ba chục đồng tiền vàng.
-         Anh cầm lấy – nàng nói – và nhớ rằng em hy vọng ở anh. Chắc chắn anh không muốn em đau khổ suốt đời chứ?
Rồi nàng dịu dàng ôm hôn anh trai.
-         Quỷ tha ma bắt! – Agustin sửng sốt – Em đúng là một kho bạc, em gái ạ! Chính anh cũng không ngờ em giàu đến thế!
-         Tiền đó là do ba đưa đấy. Em sẽ thuật lại kế hoạch của em cho ba nghe.
-         Thấy chưa, còn anh thì chẳng được giải thích gì cả mà cứ phải mò mẫm trong bóng tối.
-         Thôi đi đi, mau lên! Rồi anh sẽ biết hết mọi chuyện.
Agustin ra khỏi phòng, còn Leonor quỳ xuống cầu nguyện Chúa cho ý đồ của mình thành công. Cầu nguyện xong, nàng ngồi vào bàn bắt đầu kết thúc bức thư bằng lời thề ước cháy bỏng tình yêu, tìm cảm chín muồi chậm chạp trong tâm hồn nàng giờ đây đã trở thành một niềm khát khao cuồng nhiệt.
Trong khi đó anh trai nàng đã tới nhà bà Bernarda. Mới bước qua ngưỡng cửa, ký ức chàng ta đã hiện lên từng chi tiết của hôn lễ rủi ro kia và trái tim chàng công tử co thắt lại vì khiếp sợ. song chàng ta nhớ điều gì dẫn mình tới đây, nhớ lại gương mặt tuyệt vọng vì đau khổ mà không chút nao núng của Leonor và lấy hết tinh thần, Agustin gõ cửa phòng Amador.
Chủ nhân mở cửa và vẫn chưa đoán ra lý do của cuộc viếng thăm bất ngờ, hắn ngập ngừng đáp lại cái gật đầu của Agustin.
-         Tôi cần nói chuyện riêng với anh – chàng công tử nói.
-         Ở đây không có ai quấy rầy chúng ta – Amador đáp, mời khách vào rồi khoá cửa lại.
-         Tôi muốn nói chuyện hoàn toàn thành thật với anh – Agustin vẫn không ngồi xuống.
-         Điều đó hợp với tôi, chính tôi cũng thích thẳng thắn – Amador tuyên bố.
-         Anh muốn nhận ba chục đồng tiền vàng chứ?
-         Hỏi gì lạ thế? Ai lại từ chối lấy tiền? Mời anh hút thuốc – hắn đưa xì gà ra mời.
-         Xin cám ơn, tôi không muốn. việc anh giúp sẽ rất đơn giản.
-         Anh cứ nói hết ra, tôi là người mau hiểu mà.
-         Em gái tôi muốn gặp Edelmira ngay hôm nay.
-          Về chuyện gì?
-         tôi không thể nói chính xác. Tôi cho rằng em gái tôi muốn nhờ Edelmira chạy chọt với ai đó cho Martin Rivas vừa bị kết án tử hình.
-         Tội nghiệp Martin! Thú thực là tôi đã hỗ trợ việc bắt giữ anh ấy và bây giờ rất lấy làm tiếc. Nhất định tôi sẽ đưa Eldemira tới và hoàn toàn không phải vì tiền đâu, mặc dù tôi nghèo. Đơn thuần là tôi muốn làm điều gì đó cho Rivas thôi.
-         Thế thì tuyệt! Anh cứ đưa chị gái anh tới là nhận được tiền ngay.
-         Dù rằng tôi nghèo như ăn mày nhưng xin nhắc lại , tôi làm việc này không vì vụ lợi.
-         Tôi sẵn lòng tin như thế, nhưng tiền không cản trở bao giờ.
-         Dĩ nhiên! Tôi thì lúc nào cũng cần đến nó.
Họ từ biệt nhau và Amador hứa sẽ cùng với chị gái tới nhà ngài Ensina nửa giờ nữa.
Vài phút sau Agustin đã vui vẻ thuật lại cho Leonor nghe kết quả tốt đẹp của cuộc viếng thăm. Chàng ta chưa kịp nói hết thì người hầu đã báo có hai người nhà Molina vừa tới.
Leonor lập tức đưa khách vào phòng riêng, để Amador lại cho anh trai.
Khi còn lại hai người với nhau, cả hai cô gái đều vô tình nhìn nhau dò hỏi, và trong mắt mỗi người đều có thể đọc được nỗi ngạc nhiên.
Cô gái kiêu kỳ trước kia của ngài Ensina giờ đây nhìn Edelmira thật âu yếm và niềm nở làm cho nàng không thể không cảm thấy mối thiện cảm khó lòng kìm nén.
Leonor nhận thấy từ sau cuộc gặp gỡ hồi nào, Edelmira hốc hác và xanh xao hơn, ánh mắt sống động của nàng lịm tắt và cả gương mặt toát lên nỗi u sầu. Bằng sự mẫn tiệp của một phụ nữ đang yêu, người đẹp chợt hiểu rằng cô gái vẫn yêu Rivas như xưa.  
Trong hoàn cảnh khác có lẽ ý nghĩ ấy sẽ làm khó chịu, còn bây giờ ngược lại, nó làm cho hy vọng nàng thêm chắc chắn.
-         Cô có biết Martin lâm vào tình thế tuyệt vọng thế nào không? – nàng mời Edelmira ngồi kề bên và hỏi.
-         Tôi đã nghe việc chàng bị bắt – cô gái đáp – nhưng chỉ mới đây em tôi vừa nói là Martin bị kết án tử hình – Edelmira nói thêm, giọng run run.
Hai cô gái nhìn nhau nước mắt tuôn tràn.
Và Leonor, Leonor đầy kiêu hãnh, đã gục đầu vào vòng tay Edelmira nức nở.
-         Cô là niềm hy vọng cuối cùng của tôi! Chúng ta phải cứu chàng!
Trái tim Edelmira cay đắng thắt lại, trong những lời nói kia âm vạng một mối tình say đắm mà Leonor thấy cần phải giấu giếm khi họ gặp nhau lần trước.
Trong lúc ấy Leonor vẫn không lau hai hàng nước mắt chảy ròng trên má và tiếp tục nói, đầy xúc động:
-         Tôi đã làm tất cả những gì có thể và cho tới phút chót vẫn tự phỉnh phờ mình bằng niềm hy vọng Martin sẽ được ân xá. Rõ ràng bọn họ quá sợ chàng nên không muốn tha dù chỉ một lần! Còn kế hoạch trốn chạy nào ma tôi chưa nghĩ tới! Tôi sẵn sàng hy sinh đời mình vì chàng, nhưng nào có lợi ích gì? chẳng được gì hết. Hôm nay nghe được tin dữ là chàng ở nguyện đường của nhà tù, không hiểu sao tôi lại nghĩ đến cô. Xin cô làm cho tôi yên tâm, hãy nói là tôi đã không nhớ tới cô một cách vô cớ. Bởi lẽ khi cô đến gặp tôi trước đây, cô đã từng nói rằng rất mong muốn được đền đáp tấm lòng của Martin mà! Bây giờ đã có cơ hội thực tế để chứng tỏ lòng biết ơn rồi. Cô biết rõ chàng cao thượng và can đảm biết bao! Thế mà họ muốn giết chàng!
Edelmira cảm động sâu sắc trước nỗi tuyệt vọng chân thực của người con gái mà đau khổ làm cho nàng càng thêm tuyệt đẹp. cô gái không hề cảm thấy nỗi ghen tuông mà thông thường sắc đẹp của tình địch vẫn làm nảy sinh trong trái tim phụ nữ. Trái lại nàng vô tình bị vẻ kiều diễm của Leonor quyến rũ.
-         Thưa tiểu thư – Edelmira thủ thỉ - tôi sẵn sàng làm mọi việc để cứu Martin. Xin cứ sai bảo.
-         Trời ơi, tôi chẳng nghĩ ra được gì hết! – Leonor thốt lên khổ sở, hai tay bóp thái dương – Các ý nghĩ cứ loạn cả lên, tôi không sao tập trung vào một điều gì. Xin cô đợi cho…Tại sao tôi lại cả quyết rằng chính co6 có thể cứu Martin nhỉ? Ồ phải, hình như cô có nói là một sĩ quan cảnh binh đã cầu hôn cô?
-         Đúng như thế.
-         Và chàng ta còn trẻ, đúng không?
-         Vâng.
-         Nếu vậy thì chàng ta vẫn còn yêu cô. Cô quá đẹp để chàng ta thôi không còn tơ tưởng dù rằng đã bị khước từ. Không, không, tôi đoán chắc rằng chàng ta vẫn yêu cô như xưa. như vậy là, nếu tôi không lầm thì Martin bị giam trong trại của chàng ta. Cô cần phải làm thế nào để chàng trai si mê cô giúp Martin trốn thoát. Cô cứ đưa ra mọi thứ chàng ta đòi hỏi, tiền, chức vụ! Ba tôi sẽ lo cho tất cả. Tôi van cô, đừng từ chối. Tôi sẽ đội ơn cô suốt đời!
-         Thưa tiểu thư – Edelmira sôi nổi đáp – Tôi sẽ làm tất cả những gì mà tôi đủ sức. Xin tớ chỉ cần thuyết phục Amador đưa tôi đến chỗ Ricardo Kastanios và có thể chúng ta sẽ cứu được Martin.
Leonor ôm chầm lấy Edelmira, vừa hôn tới tấp vừa ghì chặt nàng vào ngực mình.
-         Chúng ta đến gặp em trai cô mau lên – nàng nói – chúng ta không thể để mất phút nào.
Và hai cô gái cùng đến phòng Agustin.
Amador đã nốc cạn cả chục ly rượu mùi do Agustin tự tay rót và đang nằm kềnh trên ghế bành hút điếu xì gà Habana to tướng với vẻ một nhà đại tư bản tự thấy mình vĩ đại.
Leonor vội vã trình bày kế hoạch và bằng những lời lẽ nhã nhặn nhất đề nghị Amador đưa Edelmira đi pgp viên sĩ quan cảnh binh. Sau đó, quay lại phía anh trai, nàng khẽ nhắc về vấn đề tiền.
Chàng công tử lén đưac cho Amador ba chục đồng tiền vàng làm cho hắn tươi rói hài lòng.
-         để cứu Martin đã từng là bạn của tôi – hắn khoa trương – tôi sẵn sàng làm mọi việc tiểu thư yêu cầu.
-         anh đi cùng với họ và mang ngay kết quả về cho em – Leonor kéo anh trai sang một bên – Và đừng có sợ tốn kém. Nếu tên sĩ quan bướng bỉnh thì anh nói rằng ba sẽ lo đường công danh cho hắn. Em cam kết như thế.
Nàng dịu dàng ôm hôn Edelmira hệt như người chị gái và cố thu hết can đảm bắt bàn tay sặc mùi xì gà của Amador.
-         Hãy nói qua Agustin cô đạt được điều gì nhé – nàng nói với Edelmira khi tiễn cô gái ra tận cửa – và xin nhớ cho rằng cô là niềm hy vọng cuối cùng của tôi.
-         Đừng lo sợ, em gái – Agustin tuyên bố huênh hoang – anh đi là để dàn xếp mọi chuyện kia mà. Cứ để sét đánh chết anh nếu như chúng ta không lôi được mùi đáng thương ra khỏi nhà tù ấy.
Lo lắng tiễn đưa mọi người xong, Leonor trở về phòng riêng. Nàng kiệt sức ngã xuống ghế sô pha và đắm mình trong những ý tưởng đau buồn
0
Chương 62
Lúc Edelmira cùng em trai và Agustin bước vào phòng Ricardo Kastanios, nét mặt viên sĩ quan vô cùng sửng sốt.
Nếu chăm chú theo dõi mạch truyện, bạn đọc hẳn hiểu rằng Ricardo thuộc loại người sẵn sàng chịu đựng một cách bền bỉ sự khinh miệt của những phụ nữ mà họ si mê và do đó thường tuân theo lời khuyên răn của các triết gia cho rằng nên bình thản đón nhận mọi tai ương trong cuộc đời. mặc dù tin chắc là Edelmira coi thường mình, tình yêu đối với cô gái ấy vẫn cháy bỏng trái tim hắn hệt như trước kia khi hắn đã hy vọng rằng mối nhân duyên khắng khít sắp gắn họ lại với nhau đến nơi! Chính vì thế, lúc nhìn thấy cô gái tại nhà mình, tim hắn đập mạnh, mặt hắn sững sờ và máu dồn lên hai bên má.
Cố che giấu lúng túng, Kastanios ngập ngừng mời Edelmira và những người cùng đi ngồi xuống ghế.
Một lát im lặng khỏ xử và cô gái phá vỡ cuộc thăm viếng đầu tiên. Quả quyết quay về phía viên sĩ quan, nàng nói rành rọt:
-         Chúng tôi đến gặp ông vì một việc rất ar và gấp bách.
-         Thưa tiểu thư, tôi sẵn lòng phục vụ cô – Ricardo ấp úng, mặt càng ửng đỏ hơn.
-         Mặc dù các công tử đây biết lý do cuộc thăm viếng của tôi – Edelmira nhìn Agustin và Amador – nhưng dù sao thì thưa ông Kastanios, tôi vẫn muốn nói chuyện riêng với ông hơn, như thế dễ dàng cho tôi.
-         Ở đây không có ai viết thư mướn đâu – Amador cười hô hố - Cứ dũng cảm lên mà nói và nếu chị có điều gì đó không phải thì bọn tôi cũng chẳng bắt lỗi từng chữ đâu mà.
-         Tôi thấy tiểu thư có lý – Agustin xen lời – tôi cũng là kẻ ủng hộ tête à tête – nói chuyện riêng với nhau. Còn chúng ta, - chàng ta quay qua Amador – trong khi chờ đợi sẽ cùng hút thuốc.
-         Được thôi, thì đi nhả khói vậy – hắn đồng ý.
Và họ kéo nhau ra hành lang.
Viên sĩ quan cảnh binh vẫn còn chưa ngồi xuống, hắn khốn khổ đắn đo không biết bắt chuyện như thế nào.
Edelmira cứu hắn khỏi tình thế nan giải, nàng nói;
-         Chắc ông rất ngạc nhiên khi tôi đến đây?
-         Không hẳn thế, thưa tiểu thư – Ricardo đáp – Song thú thật, tôi không mong đợi điều này.
-         Tôi biết là đã cư xử với ông một cách ngu ngốc và hối hận về việc ấy – cô gái tiếp lời.
-         Cô tử tế quá, thưa tiểu thư, và tôi vô cùng biết ơn.
-         Ông vẫn yêu tôi như trước đây chứ? – Edelmira đột ngột hỏi và nhìn viên sĩ quan hồi lâu quan sát.
-         Yêu không ư? – Kastanios thốt lên – nếu tôi không yêu thì hàng ngày tôi vẫn đi ngang qua nhà tiểu thư để làm gì?
-         Ông có một cơ hội tuyệt hảo để chứng tỏ tình yêu của mình không phải bằng lời nói.
-         Xin cứ ra lệnh và tiểu thư sẽ tin tôi đã thành thực hay không.
-         Tôi muốn cứu Martin Rivas.
Ricardo rùng mình vì bất ngờ.
-         Thậm chí nếu tôi có thể thì cũng không bao giờ làm việc đó – hắn cố nén giận dữ một cách khó khăn.
-         Nhưng dẫu sao thì đó cũng là khả năng duy nhất giúp tôi tin vào tình yêu của ông.
-         Một sáng kiến không tồi! Tôi sẽ cứu gã thanh niên ấy để tiểu thư sẽ lại tiếp tục yêu hắn? Ồ, không đâu! Cứ để người ta xử bắn hắn đi, khi đó mọi việc sẽ chấm dứt.
Viên sĩ quan cảnh binh thốt ra những lời này tràn đầy hằn học thâm thù khiến Edelmira hiểu rằng hắn vẫn yêu nàng say đắm\/
-         Song, nếu như Martin bị xử bắn, ông sẽ không bao giờ còn gặp lại tôi nữa – cô gái nói quả quyết và đứng lên.
-         Trước hết hãy chứng minh là tiểu thư không yêu hắn! – Ricardo sốt sắng – Khi đó chúng ta sẽ bàn.
-         Nếu ông cứu được chàng, tôi sẽ cho ông một bằng chứng xác đáng.
-         Tôi muốn biết nó là gì?
-         Tôi sẽ lấy ông nếu ông muốn.
Một lát im lặng. Rõ ràng là viên sĩ quan cảnh binh đã dao động. Sau đó hắn hỏi:
-         Vậy thì tiểu thư lo chạy chọt cho hắn làm gì chứ?
-          Có thể tiết lộ bí mật với ông được không? – Edelmira hỏi lại.
-         tất nhiên được.
-         Tôi muốn cứu Rivas vì đã hứa với em gái của Agustin, chính vì lẽ đó nên chàng ta mới đi cùng tôi để báo tin cho nàng thật nhanh.
-         Té ra là cô nương ấy yêu Rivas?
-         Vâng.
-         Còn tiểu thư?
-         Không.
-         Tốt lắm. Nhưng làm sao tôi có thể cứu hắn?
-         Ngày mai ông không thể lọt vào đội vệ binh được sao?
-         Mai không phải là phiên của tôi.
-         Nhưng ông có thể thế cho ai đó chứ.
-         Có thể.
-         Nếu ngày mai ông chỉ huy đội vệ binh thì xếp đặt cuộc trốn chạy chẳng khó khăn gì lắm đâu. Muốn thế chỉ cần mua chuộc tên lính canh và thuyết phục hắn cùng chạy khỏi nhà tù với Martin.
-         Đúng như thế thật. Nhưng rủi quá, tôi không có tiền.
-         Tiền Agustin sẽ đưa.
-         Thế nhưng ai đảm bảo là tiểu thư sẽ giữ lời sau khi Rivas trốn thoát?
-         Nếu ông muốn tôi sẽ thề trước những người làm chứng hoặc trước mặt mẹ tôi, bà mới nhắc đến ông gần đây.
-         Thế này nhé, Edelmira – Ricardo mở lời sau khi lặng im giây lát – Cô biết rằng tôi đã yêu cô vô cùng và cho tới bây giờ vẫn còn yêu. Mong ước thiêng liêng nhất của tôi là cưới cô làm vợ. Nhưng cô đã đặt cho tôi một điều kiện quá nặng nề, nếu tôi để cho Rivas chạy trốn, tôi có thể bị cách chức.
-         Một khi đối với ông danh vọng quý hơn tôi…
-         Tôi không nói như thế - Kastanios cắt ngang lời nàng – Nhưng tôi sẽ bị cách chức và đẩy ra lề đường thì sẽ ra sao? Tôi rất yêu cô và không thể để cho cô sống đói khổ.
-         Nếu ông chỉ lo ngại điều đó thì cứ tin rằng chẳng có gì phải sợ.
-         Nghĩa là..?
-         Nếu một người giàu có nhận trách nhiệm lo cho số phận của ông vì mang ơn ông đã cứu thoát Martin thì liệu ông có quyết tâm thực hiện lời thỉnh cầu của tôi không?
-         Quyết tâm, nhưng tôi chỉ làm việc đó vì cô.
Edelmira ngó ra hành lang và gọi Agustin lúc ấy đang tâm sự với Amador khá vui nhộn.
-         Xin anh nhắc lại những gì tiểu thư Leonor nhờ chuyển tới ông Kastanios – cô gái nói.
-         Quỷ tha ma bắt ! Việc này chẳng dễ đâu. Cô em gái yêu quý của tôi liến thoắng như một con vẹt mà tôi thì không thể khoác lác rằng có trí nhớ tuyệt vời – chàng công tử mỉm cười đáp.
-         Nhưng tôi hy vọng anh không quên những điều chính yếu chứ? – Edemira gặng hỏi – hãy nhớ xem nàng đã hứa gì nếu Ricardo mất chức.
-         À, cô nói về chuyện ấy hả? Leonor nói là ba tôi nhận hết trách nhiệm. Và có thể tin được đấy, cô ấy vẫn dắt mũi ba tôi mà!
-         Bây giờ ông thấy là tôi không nói dối – Edelmira quay sang Ricardo nói khẽ.
Giọng nói đầy tin cậy của cô gái thường chỉ tỏ ra khinh miệt đã làm cho trái tim viên sĩ quan si tình ngập tràn vui sướng và nét mặt hắn sáng lên.
-         Tôi đâu có bảo là cô lừa dôi tôi – hắn ấp úng – Chỉ xin cô nhắc lại rằng cô sẽ là vợ tôi và không phàn nàn vì cảnh nghèo túng.
-         Nếu ngày mai Martin được tự do – Edelmira cố hết sức giấu xúc động – tôi sẵn sàng là vợ ông khi nào ông muốn.
-         Chàng sẽ được tự do, bằng không tên tôi sẽ in vết nhục! – Viên sĩ quan tuyên bố và cầm tay Edelmira hôn say đắm như thể muốn khẳng định lời thề bằng cách đó.
Cô gái bắt hắn nhắc đi nhắc lại lời hứa nhiều lần nữa, còn Agustin nhận mang tiền đến để hắn mua chuộc tên lính canh sẽ giúp Martin trốn chạy.
Sau đó Edelmira, Agustin và Amador vội vã quay về nhà ngài Ensina, nơi Leonor đang chờ đón họ trong nỗi hồi hộp khủng khiếp.
Khi Edelmira nói rằng mạng sống của Martin sẽ được cứu thoát, người đẹp reo lên sung sướng  và lao đến ôm hôn nàng.
-         Nhưng cô đạt được điều đó như thế nào? – một lát sau Leonor hỏi.
Nàng thậm chí đã không nhận ra Edelmira quá ư trầm uất và ngoảnh mặt đi giấu hai hàng lệ chảy.
Trogn khoảnh khắc Leonor nhìn nàng với một vẻ mặt không sao tả xiết. Cùng một lúc trong tâm hồn người đẹp trỗi dậy niềm cảm phục và nỗi ghen tuôngkhó có thể không có ở một tình yêu chân chính. Trong giây lát trong đầu Leonor hằn lên hai ý nghĩ "Nàng yêu Martin không kém gì ta" và "tội nghiệp cô gái, nàng có trái tim thật thánh thiện"
Sự im lặng chỉ kéo vài giây rồi Leonor lại ôm lấy Edelmira thật dịu dàng.
-         Chỉ có Chúa trời mới có thể ban thưởng cho sự xả thân như thế của cô, Edelmira. Từ nay cho phép tôi được là bạn của cô nhé?
Giọng của Leonor nhiệt thành và cao nhã giúp Edelmira dịu dần nức nở và bình tâm trở lại. Còn Leonor không dứt bày tỏ lòng biết ơn mãi mãi của mình bằng sự ân cần, ve vuốt mà chỉ những phụ nữ đang chìm ngập trong nỗi xúc cảm sâu xa mới có thể có. Cô gái bất hạnh Edelmira quên cả nghĩ đến việc nàng và cô bạn mới ở hai địa vị xã hội khác hẳn nhau.
Sáng hôm sau Ricardo và Amador đã có mặt ở nhà ngài Ensina. Cùng với Leonor và Agustin, họ bàn luận tỉ mỉ kế hoạch cuộc trốn chạy mà ngay tối hôm ấy phải thực hiện cho Martin.
 
0
Chương 63
Ngay tại thời điểm đó, Martin sẵn sàng từ biệt vĩnh viễn với cuộc đời, và với tình yêu – cuộc đời thứ hai của những con tim trai trẻ. Khi làm việc này, chàng bỉêu lộ không chỉ nỗi buồn hoàn toàn dễ hiểu mà cả vẻ bất khuất lạnh lùng của một con người dũng cảm. Cần phải nói rằng tình yêu chiếm vị trí lớn lao trong tâm hồn chàng cho nên ý nghĩ về sự chia ly mãi mãi với Leonor day dứt hơn nhiều việc chàng phải chết giữa tuổi thanh xuân.
Trong tâm trạng như thế, Rivas bắt tay vào những việc cuối cùng. Chàng không có tài sản gì, vì vậy nỗi lo toan về phúc lợi thế gian chẳng dành mất một giây phút quý báu nào mà chàng hiện có. Thay vào đó, chàng đang chiếm đoạt một kho tàng vô giá của tình yêu và người hùng của chúng ta quyết định dành mọi suy tư cho nó.
Trước tiên chàng viết bức thư dài và thắm thiết gửi cho mẹ và em gái. Bằng từng câu từng chữ, chàng cố gắng củng cố tinh thần để những người ruột thịt đón nhận cái tin chấn động ghê gớm kia.
"Có thể - Martin viết ở cuôi thư – đối với con cái chết chưa phải là tai hoạ khủng khiếp nhất trong hoàn cảnh hiện nay. Giả sử con còn sống thì trước mắt con, hành trình đến hạnh phúc có biết bao ngăn trở hầu như không thể vựợt qua mặc dù Leonor đã cho con quyền hy vọng. Ai biết được con sẽ phải nhẫn nhục đến thảm hại như thế nào để bảo vệ tình yêu cho mình? Con tin Chúa và can đảm nhìn thẳng vào cái chết, con mang theo mình những lời cầu phúc cuối cùng của mẹ và em – chúng sẽ giúp con hết sợ sệt, băn khoăn trước toà án của Chúa"
Dán kín bức thư, Martin cho rằng bây giờ chàng có thể dồn hết tâm tư cho Leonor. Chàng muốn một lần nữa thổ lộ cùng nàng tình yêu vô hạn và dưới ngòi bút của chàng, từng dòng, từng dòng hiện lên làm hồi sinh toàn bộ thiên tình sử của chàng kể từ giây phút đầu tiên. Đó là thiên truyện bình dị mà đầy cảm kích của một con tim đang yêu, một thiên truyện với biết bao hy vọng cao đẹp xen lẫn buồn phiền day dứt. Bức thư của Martin toát lên sức trẻ trung ngời sáng và tình yêu trìu mến, dịu dàng khiến ta khó có thể hình dung được rằng nàng được viết ra trước giờ giáp mặt với cái chết bi thương! Martin dựng lại bức tranh tình yêu với sự hân hoan đầy cảm hứng của một hoạ sĩ mài miệt bên bức hoạ yêu quý của mình. Khi Martin đã nói được cả trăm lần với Leonor về lòng say mê da diết, cánh cửa phòng giam mở ra lặng lẽ.
Đã đến giờ cầu nguyện, Rivas nhìn thấy ở ngưỡng cửa một người trùm kín trong tấm áo choàng. Đến sát bên chiếc bàn chân sắt nơi Martin đang ngồi viết dưới ánh nến đục mờ, vị khách khuya khoắt hé mặt ra và kẻ tử tù nhận ra Ricardo Kastanios.
-         Tôi phải làm gì khi hân hạnh được gặp ông? – Rivas hỏi với một chút ngạo nghễ.
-         Anh hãy đọc mảnh giấy này – viên sĩ quan cảnh binh chìa ra một tờ giấy và đáp.
Nó được viết như sau:
"Mọi thứ đã sẵn sàng để anh chạy trốn. Ricardo Kastanios sẽ mua chuộc tên lính gác và hắn sẽ dưa anh ra khỏi nhà tù bằng một con đường chắc chắn. Đừng bỏ lỡ cơ hội này và hãy thận trọng, xin anh nhớ rằng không phải chỉ cuộc đời anh mà cả cuộc đời cô gái yêu anh lệ thuộc vào thành công của vận may này.
Leonor Ensina"
Martin nhìn Kastanios bằng cặp mắt ngời sáng tia hy vọng và bất giác định giấu bức thư vào ngực.
-         Đốt đi thì tốt hơn chăng? – viên sĩ quan hỏi.
-         Tại sao? – Martin rùng mình vì mỗi bức thư của Leonor đối với chàng là một kho tàng quý giá.
-         Tại vì nếu không may anh bị bắt – Ricardo đáp – mảnh giấy ấy có thể làm hại đến tôi.
-         Anh nói đúng – Martin đồng tình và đốt bức thư trên ngọn nến.
-         Tốt lắm – Ricardo nói – bây giờ tôi ra, còn anh cần phải rời phòng giam không chậm trễ. Tên lính ngoài tháp canh sẽ đưa anh tẩu thoát.
-         Còn đôi lời nữa – Martin tiến sát đến Ricardo – Hôm nay anh giúp tôi một việc mà tôi không ngờ tới, nhất là khi anh vẫn coi tôi như kẻ thù.
-         Ồ không – viên sĩ quan trả lời – Tôi săn đủôi và bắt giữ anh bởi vì chúng ta đánh nhau.
-         Chỉ vì thế thôi sao? – Martin hỏi – Chúng ta hãy nói chuyện thẳng thắn, có phải anh luôn luôn cho tôi là tình địch không?
-         Thú thực thì đúng thế.
-         Dù sao thì anh cũng lầm lẫn. Tôi chưa bao giờ thổ lộ tình yêu với Edelmira. Xin thề danh dự.
-         Thật thế ư? – Kastanios thốt lên vui sướng.
-         Thật hoàn toàn. Trước đây tôi nghĩ thú nhận như vậy là tự hạ mình. Nhưng bây giờ, khi anh giúp tôi một việc trọng đại dường này, tôi tự thấy có nghĩa vụ làm việc đó, thậm chí chẳng cần mò mẫm nguyên nhân anh đã đến giúp tôi. Hẳn là anh yêu nàng – Martin nói thêm – và những lời tôi nói biết đâu xoá tan được ở anh định kiến có thể có với Edelmira. Hiện thời tôi chỉ có thể bỉêu lộ lòng biết ơn bằng cách ấy và từ nay tôi coi anh là bạn của mình.
Chàng ta đi ra, đã cánh cửa hé mở và nhắc Rivas đừng quên tắt nến lúc rời phòng giam.
Cuộc trốn chạy của Martin diễn ra hoàn toàn không có những phiêu lưu phi thường mà các tiểu thuyết gia sẵn lòng mô tam để khêu gợi trí tò mò của bạn đọc. Tên lính canh bỏ phiên gác và dẫn tù nhân qua dãy hành lang vắng tanh. Sau một thời gian ngắn họ ra tới sân mà chẳng gặp phải ai, gác cái thang lên tường, cả hai trèo lên mái nhà và ít lâu sau đó đã ở ngoài đường.
-         Xin vĩnh biệt ông – tên lính thì thào chào Rivas rồi vội vàng đi dọc phố, đầu vấn vương những đồng tiền vàng vừa nhảy vào túi hắn một cách thật thú vị, những đồng tiền do chính bàn tay trắng muốt, yêu kiều của Leonor trao cho Ricardo Kastanios.
Ngó xung quanh, Martin thấy từ xa một cỗ xe và rảo bước về hướng đó. Chàng đụng phải một người đi ngược chiều và Martin nghe một giọng quen quen:
-         Thế là anh được tự do rồi anh bạn! Cho tôi ôm hôn anh nào.
Dứt lời, Agustin áp chặt chàng vào ngực rất thân tình.
- Leonor đợi anh ở đàng kia – chàng công tử vui vẻ chỉ vào cỗ xe.
Đúng phút đó cô gái bước ra.
-         Em không thể nói với anh em đã trải qua nỗi âu lo khắc khoải đến chừng nào – nàng chìa tay cho Martin và chàng nắm chặt – Lúc nào em cũng tưởng có còi báo động!
-         Chúng ta đừng lề mề vô ích, lên đường thôi! – Agustin chen lời – Chỗ này gần bên nhà tù, tôi cảm thấy ít hợp cho tâm sự.
Leonor ngồi vào ghế sau và kéo Rivas ngồi cạnh mình. Agustin ngồi đối diện.
-         Cách đây không xa – chàng ta nói với Rivas – có một người đang giữ ngựa đợi anh. Cưỡi ngựa, anh sẽ dễ dàng lẩn tránh cuộc vây ráp hơn.
-         Suốt đời tôi không bao giờ có thể đền đáp được những gì mọi người đã làm cho tôi! – Martin xúc động sâu sắc.
-         Thế anh không thấy rằng em hành động không phải vô tư, hào hiệp hay sao? Bởi lẽ, khi cứu anh, em cũng tự cứu niềm hạnh phúc đã bị kết án tử hình của chính mình – Leonor âu yếm thì thầm bên tai chàng.
-         Thôi đủ! – Agustin nói – giữa chúng ta làm sao có thể tính tóan hả, anh bạn thân mến? Mà chúng tôi chỉ mới trả nợ anh thôi. Phải chăng anh đã không giúp tôi một việc vô  giá khi cứu tôi thoát khỏi thằng em vợ khát tiền vô độ như Amador? Bạn yêu quý ạ, có một ngạn ngữ Pháp rất sắc sảo thế này "un bien fait n'est jamais perdu – ơn đền ơn, oán trả oán"
Dọc đường Agustin ba hoa luôn miệng, còn Leonor và Martin hầu như chẳng nghe một lời, họ mải thầm thì với nhau những điêu tưởng chừng như đầy ắp nhịp đập trái tim. Với những kẻ yêu nhau, chúng hùng hồn hơn cả những áng văn lỗi lạc nhất.
Khi họ đến đoạn đường nhỏ hẹp ở ngoại ô cách đường phố San Paolo không xam, nơi xuất phát con đường đến Valparaiso, Agustin hạ lệnh cho xe ngừng lại. Mọi người bước ra, rồi Agustin tiến tới chỗ một người đang  cưỡi ngựa trên lưng ngựa, tay giữ dây cương một con ngựa khác.
-         Thế là đến lúc phải chia tay rồi – Leonor âu yếm nhìn Martin – Hãy viết thư cho em mỗi dịp thuận tiện nhé. Hy vọng rằng em không cần nhắc lại là em nhớ anh từng phút chứ?
-         Ồ không, Leonor! Tốt hơn hết xin em nhắc lại lần nữa mọi chuyện xảy ra với anh những ngày qua đều có thật! Kẻo không đôi lúc anh cứ tưởng như trong mơ, nhất là khi anh nghĩ đến tình yêu của em. Anh chưa bao giờ dám mơ ước đến nó mà chỉ nuôi một hy vọng dè dặt trong tận đáy lòng mình.
-         Tình yêu của em đối với anh, Martin, cũng thật như mọi thứ quanh chúng ta
-         Và tất cả sẽ là như thế? Đúng vậy không? – chàng nắm tay Leonor thật nồng nàn.
-         Em sẽ chỉ yêui một mình anh suốt đời – cô gái đáp – và anh đừng nghĩ những lời này được thốt ra trong giây phút bồng bột nhất thời, bởi lẽ em vẫn chưa hề yêu ai bao giờ! Ai có thể nghĩ rằng kh lần đầu tiên anh bước qua ngưỡng cửa nhà em, em lại yêu chính anh!
-         Còn anh – Rivas cướp lời – khi đó anh coi em như một nữ thánh siêu nhiên! Ô, Leonor, anh tỏ ra hèn kém biết bao khi em đáp lại lời chào rụt rè của anh bằng ánh mắt kiêu sa!
-         Làm sao mà em có thể tưởng tượng rằng – người đẹp thốt lên với vẻ nhõng nhẽo kiểu hơi trẻ con – chàng trai tỉnh lẻ ăn mặc nghèo nàn ấy lại được định trước sẽ trở thành chủ nhân duy nhất của em? Martin, em đã bị trừng phạt thật đáng đời vì tính kiêu căng của mình rồi, bởi vì bây giờ em yêu anh đến loạn trí.
Trong những lời cuối cùng của Leonor âm vang không chỉ niềm say đắm mà cả nỗi buồn vô cùng tận. Khó có thể tin rằng mới khoảnh khắc trước đó cô gái còn cười vui vô tư lự.
-         Nghĩa là em hối hận vì đã làm cho anh thành kẻ hạnh phúc nhất trên đời? – Rivas hỏi.
-         Em chỉ ân hận là đã không thổ lộ tình yêu với anh sớm hơn – Leonor vẫn buồn bã đáp.
-         Nuối tiếc điều đó bây giờ liệu có cần không? bởi lẽ những lời em nói buộc anh quên hết mọi phiền muộn trước đây! – Martin sôi nổi.
-         Than ôi! Chúng mình phải chia tay và em chấp nhận chỉ vì anh bị cái chết đe doạ.
-         Còn anh thanh thản lẩn tránh cuộc săn đuổi bởi vì biết rằng ý nghĩ về em, Leonor, sẽ cho anh sức mạnh chống đỡ lại số mệnh ác nghiệt vẫn theo đuổi mình. Anh tin rằng lòng thuỷ chung của anh sẽ được ban thưởng hào phóng. Sớm hay muộn anh cũng sẽ trở về để lại được nghe từ làn môi thân yêu của em những lời kỳ diệu như hôm nay.
-         Vì định mệnh mà chúng mình vẫn còn phải đợi ngày hạnh phúc hoàn toàn – cô gái thì thầm và thở dài não nuột, nghĩ tới chốc lát nữa nàng đã không còn được nghe giọng nói của người yêu.
-         Nhưng ngày ấy sắp đến, phải không? – Martin đã quên phắt chuyện phải từ biệt nhau, bây giờ nghe tiếng thở dài của Leonor mới vội quay về thực tại đáng buồn.
-         Sắp đến ư? Ồ vâng! Em chưa yên lòng chừng nào chưa xin cho anh được ân xá. May mắn là em đủ sức vượt qua mọi trở ngại, cả những lời ong tiếng ve xuẩn ngốc của thiên hạ, chẳng ai làm cho em sợ hãi hết. vấn đề là làm sao để chúng mình được bên nhau. Ồ, em có đủ cứng rắn và can đảm vượt qua hết thảy. Hãy hiểu rằng, Martin, từ nay em phục tùng ý nguyện của anh hoàn toàn. Làm sao chúng mình làm được điều màu nhiệm này? Chính em cũng không rõ nữa. Nhưng em tin chắc một điều, không còn nữa một Leonor bướng bỉnh, bất cứ ý muốn nào của anh đều là pháp lệnh đối với em và em chỉ cưỡng lời trong một trường hợp – nếu anh yêu cầu em thôi không yêu anh.
Nghe những lời ấy từ người con gái thương yêu, Martin tưởng mình bay lên tận chín tầng mây vì sung sướng. Tiếng Agustin kéo chàng từ trời cao xuống mặt đất đầy tội lỗi.
-         Martin, bạn thân mến – chàng công tử tới bên – xin từ biệt và mời lên ngựa!
Agustin đã lưỡng lự khi cắt ngang câu chuyện êm ái của đôi tình nhân. Thoạt đầu chàng ta kiên nhẫn hút xì gà và trao đổi vài câu với người kỵ sĩ. "Cần phải tế nhị cho họ bình tâm từ biệt nhau – chàng ta nghĩ. Nhưng lát sau chàng công tử lại tự nhủ - Quỷ tha ma bắt! Martin tội nghiệp đã đau khổ đủ rồi, không được để anh ta rơi vào móng vuốt của họ lần nữa chỉ vì sơ xuất"
Lợi dụng bóng tối, Martin trao nụ hôn nồng nàn lên vầng trán kiêu hãnh của Leonor và tiến về phía đôi ngựa.
Cô gái hai tay ôm mặt và mặt cho nước mắt tuôn trào.
Rivas thân ái ôm hôn Agustin rồi nhảy lên yên.
-         Chúng tôi sẽ lo chạy cho anh ở đây, anh bạn! – chàng công tử nói – Anh chỉ coi chừng đừng để bị chộp lúc ở Valparaiso. Tôi đã đưa cho anh bạn đi cùng anh cái túi, anh sẽ tìm thấy quần áo ở đó và cả mấy bức thư giới thiệu với các thương gia tại Lima. Họ đều là bạn tôi. Trong ấy  còn có ít tiền để chi tiêu dọc đường và để ổn định khi đến Lima. Mọi điều còn lại sẽ do những người nhận được thư lo liệu. Thôi, tạm biệt, chúc may mắn!
0
Chương 64
Thư Martin gửi em gái:
"Santiago ngày 15 tháng 10 năm 1851
Mercedes yêu quý,
Năm tháng đằng đẵng chia ly cùng Leonor, tình yêu trong anh chẳng những không phai nhạt mà càng thêm mãnh liệt hơn. Khi trở lại, anh thấy nàng bội phần đẹp hơn, đáng yêu hơn thưở xưa. Người con gái kiều diễm kiêu sa đã từng đáp lại lời chào của gã trai tỉnh lẻ đến tìm kiêm chốn nương thân nơi cha nàng bằng vẻ khinh khi đầy ngạo mạn, giơ đây đã trao tặng cho anh trai của em những kho báu đích thực của tình yêu, làm cho anh chỉ còn  biết mê muội mà sẵn lòng quỳ gối đón chờ ánh mắt tuyệt trần của nàng. Và lạ xiết bao! Vẫn cặp mắt đã có thời bắt anh phải lặng người bối rối ấy nay bỗng toả ánh sáng dịu dàng làm cho tâm hồn anh rung rẩy bởi đắm say tột độ. Vẫn vầng trán trang nghiêm ấy bây giờ lại tràn đầy vẻ phục tùng hiền dịu và sự chăm lo trìu mến. Vẫn làn môi hồng thắm trước kia nhếch cười khinh mạn nay chợt thầm thì bên tai bao nguyện ước yêu đương trắng trong, hứa hẹn một mối tình duyên chứa chan hạnh phúc. Nghĩa là, tất cả vẫn là Leonor yêu quý, tuyệt vời và kênh kiệu của anh nhưng giờ đây đã đổi thay thật thần kỳ nhơ sức mạnh huyền diệu của tình yêu.
Trong các bức thư gửi từ Lima anh đã kể cho em rất tỉ mỉ cuộc sống của anh ở Santiago, bắt đầu từ lúc mới đặt chân tới thủ đô của chúng ta. Chúng được viết lên bởi lòng ích kỷ của một kẻ cố quên đi thực tại đau buồn vì thế mà hôm nay em thấy quen thuộc với những người anh đã giao thiệp hồi ấy và hẳn là em tò mò muốn biết họ ra sao khi anh trở về tổ quốc.
Agustin vẫn bảnh bao thanh lịch và vẫn là môn đồ trung thành của tiếng Pháp. Cách đây không lâu, anh ấy đã cưới cô em họ Matilda và cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Anh ấy tự nói ra như thế này "Chúng tôi hạnh phúc hệt như hai thiên thần điên dại vì nhau."
Sau khi trở về thủ đô một ngày, đúng vào ngày chủ nhật, anh đã đến Alameda với Leonor khoác tay kề bên và em có thể đoán được một cách chẳng khó khăn gì là anh thật vui sướng và hãnh diện. Mới dạo được vài bước, bọn anh trông thấy một cặp đang tiến về phía mình và anh lập tức nhận ra vẻ đắc thắng của Ricardo Kastanios đang khóac tay Edelmira. Bọn anh dừng chân hồi lâu và khi từ biệt nhau, anh tự hỏi không biết cô gái đáng thương ấy có hạnh phúc chăng khi tư chất cao quý tách biệt nàng quá nhiều so với tầng lớp mà nàng vốn sinh ra từ đó? Nhưng rồi anh không làm sao giải đáp nổi, bởi vì giọng nói thản nhiên và thậm chí vui vẻ của nàng chẳng hề ăn nhập với né buồn rầu trong đáy sâu ánh mắt. Bây giờ, suy xét thật chín chắn, anh phỏng đoán rằng, Edelmira quyết định hiến dâng cuộc đời mình cho hanh phúc của những người nàng đã gắn bó số phận bằng những động cơ cao cả. Anh biết tấm lòng đôn hậu của nàng và nghĩ rằng mình đã không lầm.
Còn bây giờ là những lời Agustin thuật lại cho anh về các thành viên khác trong gia đình Molina, Adelaida, chị gái của Edelmira, đã lấy một người Đức làm ở hãng chế tạo dao găm, Amador biệt tăm lẩn trốn các cuộc săn đủôi của bọn chủ nợ đã thề tống hắn vào tù, còn bà Bernarda thì sống cùng Edelmira và càng mê mải cờ bạc rượu chè hơn trước.
Một trong những cuộc thăm viếng đầu tiên của anh là đến nhà bà dì Raphael San Louis. Bà già tội nghiệp vừa khóc vừa kể với anh ông Pedro đã cực nhọc ra sao khi tìm được thi thể của người bạn bất hạnh của anh. Anh đã ngồi rất lâu trong căn phòng của Raphael, nơi tuyệt nhiên không có gì đổi khác kể từ đêm 19 tháng 4, lúc bọn anh cùng rời khỏi đó. Bà dì của Raphael không cho người hầu đụng tới bất cứ thứ gì! Anh ra khỏi ngôi nhà a với trái tim tan nát. Cái chết đột ngột của Raphael là điều duy nhất làm u ám bầu trời hạnh phúc xanh trong chàng anh. Hồi ức về anh ấy, về lòng hào hiệp, cao thượng và can đảm của anh ấy sẽ sống mãi trong lòng anh – anh không thể không vô  cùng đau buồn khi nghĩ rằng đã bị mất đi một nhân cách phong phú và siêu phàm dường ấy! Niềm đau khổ đã biến ánh mắt San Louis thành u uất và in dấu trên gương mặt chàng, nhưng nó đã không thể tiêu diệt ở chàng tâm hồn sôi động đầy nhiệt thành. Không, những người như chàng không nên rời bỏ cuộc đời này sớm đến thế, bởi lẽ họ có thể mang lại cho những kẻ còn sống nhiều thứ biết bao! Chàng đã không may mắn trong tình ái, song tiếng nói âm vang của tự do đã mở ra trước mắt chàng một thế giới mới của tình yêu – tình yêu nhân loại. Em sẽ hiểu, em gái yêu quý của anh ạ, kỷ niệm về Raphael quý giá như thế nào đối với anh, nếu như anh nói với em rằng anh và Leonor tâm sự về chàng cũng nhiều như những mộng ước hạnh phúc lứa đôi…
Qua những thư anh viết, chắc là em đã hình dung đầy đủ tính cách của Leonor nên sẽ chẳng ngạc nhiên khi nàng dễ dàng thuyết phục được cha mẹ và thân quyến không những chấp thuận mà còn vui mừng chờ đón lễ cưới của bọn anh nữa. Nàng luôn đạt được những gì nàng muốn. Ông Damasso đã vất  vả để xin được ân xá cho anh và đã thú nhận với con gái rằng, trước khi cưới vợ, gia sản của ông cũng chẳng là bao.
Bà Ensina, như lệ thường, ngoan ngoãn phục tùng ý muốn của con gái. Agustin cư xử với anh như anh em trai và mọi người khác trong thân quyến đều noi gương anh ấy. Em cứ tự mình suy xét xem, anh còn mong gì hơn nữa? Chẳng có lời lẽ nào đủ để miêu tả cho hết nỗi vui sướng của anh. Có thể đoan chắc rằng Leonor đã dành riêng cho anh cái kho báu của sự vâng lời đoan thục mà không một kẻ nào dám mong đợi. Nàng nói là nàng muốn xoá tan khỏi tâm trí anh những hoài niệm về lối đối xử kiêu ngạo của nàng từ hồi đầu mới quen nhau. Mới đây trong câu chuyện khi nhắc tới lòng quên mình của Edelmira, nàng đã thốt lên "Em chỉ có thể cảm phục cô ấy, nhưng thú thật là có lẽ em không đủ khả năng để cao thượng nhường kia, nhờ có anh mà em biết được tình yêu và cũng vì anh mà em trở nên ích kỷ ghê gớm"
Tóm lại, Mercedes yêu quý ạ, nếu đủ sức thì anh tả lại hết cho em chi tiết chàng những buổi tâm tình bất tận, những giây phút anh được mơn trớn bởi những lời lẽ chứa chan trìu mến chỉ có các cô gái bọn em mới có khả năng thốt ra khi yêu thương chân thành. Nhưng nếu làm như thế thì có lẽ suốt đời anh không thể kết thúc bức thư này mất, mà xe bưu điện lài sắp khởi hành rồi. Em hãy ôm hôn mẹ giùm anh nhé!
Hôn em.
Anh trai yêu quý của em – Martin"
Hai tuần lễ sau Rivas viết cho em gái bức thư nữa để thông báo về lễ cưới sắp tới với Leonor. Bức thư này ngắn hơn một chút.
"Anh đã sửa soạn một mình về đón mẹ và em – chàng viết ở đoạn cuối – nhưng Leonor phản đối và tuyên bố một cách kiên quyết y hệt như xưa: anh sẽ đi, nhưng phải đi cùng với em! Vậy đó, hãy chuẩn bị lên đường ngay nhé, chỉ còn thiếu mẹ và em nữa thôi là anh hạnh phúc hoàn toàn"
Ngài Damasso giao phó cho Rivas điều khiển mọi công việc làm ăn. Thoát khỏi những lo âu, giờ đây ngài dành hết tâm trí vào những mưu toan chính trị thuần tuý và hy vọng rằng, một ngày đẹp trời nào đó chúng sẽ giúp ngài chiếm được cái ghế nghị sĩ. Nhà tư sản ấy thuộc loại người rất phổ biến mà chúng ta vẫn thường hài hước gọi là những kẻ gian hùng đáng kính trọng. Nếu như họ không thể khoác lác khoe khoang bằng chính kiến của mình thì thay vào đó, họ có một phẩm chất cực kỳ quý giá – đó là thiện chí.
 
HẾT   
0
Truyện Trái tim không cần lý lẽ -  Alberto Blest Gana

Đã được mang vào thư viện

Cảm ơn Tumblewed đã góp sức cho thư viện

Đúng há, truyện này dài "thê thảm " thiệt há [;)]

Chúc Tumblewed một năm mới Mậu Tý nhiều sự vui vẻ, an khang, thịnh vượng nhé

Thân
0
«« « 1 2 3 » »»