📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Em sẽ vá tim anh ...

33 trả lời, 3.203 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-04 13:26:32tocnguyet>
em sẽ vá tim anh bằng tiếng thơ rộn rả
Tóc Nguyệt


em sẽ vá tim anh bằng nỗi nhớ
với những chiều xơ xác quạnh hiu
giọng âm trầm tình tứ biết bao nhiêu
buồn lặng lẽ về bên kia quá khứ

em sẽ vá tim anh bằng nụ hôn mộng mị
trên chuyến tàu thế kỷ hẹn bình minh
đêm thức giấc em tan vào anh không hẹn trước
những yêu thương theo gió định hình

em sẽ vá tim anh bằng tiếng thơ rộn rả
hoa lá vàng bay ngập dưới chân yêu
con đường nắng mênh mang hồn theo gió
câu lục không buồn câu bát khỏi cheo leo

em sẽ vá tim anh...
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-04 13:28:32tocnguyet>
hồn nhiên
Tóc Nguyệt


đêm mãi hồn nhiên thức cạnh trời
ai hồn nhiên ngủ ở trong tôi
chiếu chăn ích kỷ hồn nhiên lệch
đời lắm hồn nhiên ngẩng mặt cười

đời lắm hồn nhiên ngẩng mặt cười
nắng hồn nhiên nhả ánh vàng tươi
gió chiều cõng lá hồn nhiên lượn
em cấy hồn nhiên giữa biển đời

em cấy hồn nhiên giữa biển đời
hồn nhiên kỷ niệm cuốn sầu trôi
âm vang mùa cũ  hồn nhiên vọng
giấc mộng hồn nhiên đắm nửa vời

giấc mộng hồn nhiên đắm nửa vời
mưa hồn nhiên xối hạt buồn rơi
thời gian xâu nhớ hồn nhiên nhớ
đêm mãi hồn nhiên thức cạnh trời.
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-04 13:30:18tocnguyet>
trên triền thơ
Tóc Nguyệt

mưa đổ bụi quanh thềm
hạt mềm vương cửa sổ
lấm tấm hàng mi đêm
xôn xao mùa thu cũ

hun hút giữa đời em
trăng ngày soi thơ thẩn
nhung nhớ cứ đầy thêm
gió mưa bao giờ  tạnh

duyên nợ chồng lênh đênh
ngón tay gầy vụng dại
buông lỏng tình ngỡ quên
chắt chiu ngày con gái

giận hờn thả nhớ quên
để lời thơ lạm pháp
lầm lũi gõ vào đêm
lá  buồn ngơ ngác khép . . .
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-04 13:31:46tocnguyet>
đêm tìm lại bóng ngày


gió nhớ ai đột khởi
bới tung cả nắng chiều
tan mình trong bóng tối
đốt lửa tìm hương yêu

ta trở về trước biển
đêm  chạm phải bóng ngày
nỗi buồn sao đơn điệu
dốc ngược tình về đây

mắt chạm phải bóng gầy
đêm  tìm lại bóng ngày
 
Tóc Nguyệt
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
ngày xưa ấy
đâu rồi

chiêm bao tôi về lại
ngày xưa ấy đâu rồi
biển chiều nay đẹp quá
cát một mình chơi vơi
 
sóng chồm bờ ghi dấu
gọi thuyền hãy ra khơi
biển nồng nàn hương mặn
gió ngàn phương no lời
 
đi tìm đi tìm lại
ngày xưa ấy đi đâu
tôi đi tìm đêm ấy
con đường cứ dài lâu
 
quấn quýt cây và cỏ
quyến luyến một đời nhau
hương đêm va  nỗi nhớ
hởi tình ở nơi nao ?

chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-15 07:52:36tocnguyet>
dốc ngược vào đêm

[/align] 
 
đêm ngược mùa
với bao nhiêu là giấc mơ
cắn vào đêm với hằng hà dấu răng
[/align]
đêm không còn ánh sáng của loài đom đóm
chỉ còn ánh sáng những dòng tin
một hiu hắt trườn qua đỉnh ngực
[/align]
những ngôn từ
message chật ních
dốc ngược vào đêm kèn cựa
lập loè...
đánh cược ngày mai...
[/align]
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
đêm nay


đêm nay gửi gió hư vô
không gian vỡ vụn mây xô nỗi sầu
ta ngồi đếm tiếng biển gào
khuya đi về hướng xưa sau một thời
bạc đầu trái đắng tách đôi
ta đem nhóm lửa hong đời lãng quên
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
vời vợi


như bọt nước
tràng hạt lưu ly
màu thủy tinh vỡ tan
tôi ơi!

đôi mắt xanh
như biển mênh mông
đã nhận chìm hồn tôi
người ơi!

hai bàn tay
vốc ngụm hư không
tưới lên cánh đồng khô
tình rơi!
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: tocnguyet

em sẽ vá tim anh bằng tiếng thơ rộn rả


em sẽ vá tim anh bằng nỗi nhớ
với những chiều xơ xác quạnh hiu
giọng âm trầm tình tứ biết bao nhiêu
buồn lặng lẽ về bên kia quá khứ

em sẽ vá tim anh bằng nụ hôn mộng mị
trên chuyến tàu thế kỷ hẹn bình minh
đêm thức giấc em tan vào anh không hẹn trước
những yêu thương theo gió định hình

em sẽ vá tim anh bằng tiếng thơ rộn rả
hoa lá vàng bay ngập dưới chân yêu
con đường nắng mênh mang hồn theo gió
câu lục không buồn câu bát khỏi cheo leo

em sẽ vá tim anh...

 
ĐỪNG VÁ TIM ANH
 
Em sẽ vá tim anh?
Bằng nỗi nhớ mong manh sao em hỡi?
Sao cứ thế ta vẫn chờ vẫn đợi
Chẳng thể tương phùng... vời vợi giữa đêm thâu
 
Em sẽ vá tim anh?
Bằng nụ hôn tình xanh trong mộng mị?
Dù là giấc tro tàn còn âm âm ỉ
Vẫn thấy tim mình rên rĩ một nỗi đau
 
Em sẽ vá tim anh?
Bằng tiếng thơ ngọt lành và rộn rã?
Em có biết trong anh... tim từng đã
Có vết sẹo dài ngã gục bởi tình yêu
 
Em sẽ vá tim anh?
Thôi không cần tim anh không cần vá!
Cứ để thế cho nỗi đau rỉ rả
Suốt một cuộc đời vì anh đã yêu em
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: James Jee

Trích đoạn: tocnguyet

em sẽ vá tim anh bằng tiếng thơ rộn rả


em sẽ vá tim anh bằng nỗi nhớ
với những chiều xơ xác quạnh hiu
giọng âm trầm tình tứ biết bao nhiêu
buồn lặng lẽ về bên kia quá khứ

em sẽ vá tim anh bằng nụ hôn mộng mị
trên chuyến tàu thế kỷ hẹn bình minh
đêm thức giấc em tan vào anh không hẹn trước
những yêu thương theo gió định hình

em sẽ vá tim anh bằng tiếng thơ rộn rả
hoa lá vàng bay ngập dưới chân yêu
con đường nắng mênh mang hồn theo gió
câu lục không buồn câu bát khỏi cheo leo

em sẽ vá tim anh...


ĐỪNG VÁ TIM ANH
 
Em sẽ vá tim anh?
Bằng nỗi nhớ mong manh sao em hỡi?
Sao cứ thế ta vẫn chờ vẫn đợi
Chẳng thể tương phùng... vời vợi giữa đêm thâu
 
Em sẽ vá tim anh?
Bằng nụ hôn tình xanh trong mộng mị?
Dù là giấc tro tàn còn âm âm ỉ
Vẫn thấy tim mình rên rĩ một nỗi đau
 
Em sẽ vá tim anh?
Bằng tiếng thơ ngọt lành và rộn rã?
Em có biết trong anh... tim từng đã
Có vết sẹo dài ngã gục bởi tình yêu
 
Em sẽ vá tim anh?
Thôi không cần tim anh không cần vá!
Cứ để thế cho nỗi đau rỉ rả
Suốt một cuộc đời vì anh đã yêu em

 
 
 
"Em vá tim anh " chẳng qua  mượn đó để "vá tim chính mình".
Xin đọc tiếp một bai thơ nữa nhé!
 
 
em sẽ ví...


em không  ví tình yêu như cánh diều
vì cánh diều chao nghiêng quá
em không ví tình yêu đẹp như màu lá
vì lá sẽ rời cành
em không tình yêu lung linh như thủy tinh
vì thủy tinh mong manh dể vỡ
em không ví tình yêu xanh như thảm cỏ
vì cỏ sẽ úa tàn
em sẽ ví tình yêu là đại ngàn
cho tình ta tung cánh.

 
 
 
 
 
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
em sẽ ví...


em không ví tình yêu như cánh diều
vì cánh diều chao nghiêng quá
em không ví tình yêu đẹp như màu lá
vì lá sẽ rời cành
em không tình yêu lung linh như thủy tinh
vì thủy tinh mong manh dể vỡ
em không ví tình yêu xanh như thảm cỏ
vì cỏ sẽ úa tàn
em sẽ ví tình yêu là đại ngàn
cho tình ta tung cánh.

 
CÓ NHỮNG TÌNH YÊU NHƯ THẾ
 
Tình yêu như cánh diều!
Đúng là sẽ chao chao liêu xiêu quá
Nhưng tình yêu cần có khi nghiêng ngả
Mới đánh thức được mình từng đã yêu nhau
 
Màu tình yêu màu của lá sao nào?
Ai nói thế? Chỉ đúng sao phân nửa
Vì lá xanh như tình yêu bên cửa
Lá sẽ lìa cành tựa tình sẽ buông lơi
 
Sợ nhất là mảnh thủy tinh rơi
Như tình ái chợt rời tay đổ vỡ
Tình yêu là thế nâng niu... nặng nợ
Chớ để tình lỡ vụt chốc chợt tan
 
Tình yêu như thảm cỏ hai hàng?
Màu xanh ngắt trang hoàng con đại lộ
Ví như thế tình yêu là ngồ ngộ
Nhưng lỡ mai này cỏ úa chỗ người qua
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
Vẫn có những tình yêu như thế ! Không so đo không tính toán, trao đi nhưng không chờ nhận lại dù rằng trái tim của mình oằn xuống vì chứa quá nhiều niềm yêu , hạnh phúc và đau khổ. tocnguyet chỉ viết lên sự suy nghỉ của chính mình dù rằng...  Rất vui khi được bạn ghé thăm. Chúc diễn đàn vui và thân thiện.
 
 
mạch tình
 
em ngần ngại gói vài giọt vắn
sợ tim mình
không gói hết niềm đau
mới hôm nào
xanh xao dáng nhỏ
 
mạch khơi nguồn
vỗ cánh hồi sinh
 
đường nắng gió
cuối miền ta phiêu lãng
kết sợi yêu
ta dệt đỏ áo tình
một khoảnh khắc thiêng liêng
tình hiện hữu
tháng ngày dài
chất chứa những yêu thương.

chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
Vẫn có những tình yêu như thế ! Không so đo không tính toán, trao đi nhưng không chờ nhận lại dù rằng trái tim của mình oằn xuống vì chứa quá nhiều niềm yêu , hạnh phúc và đau khổ. tocnguyet chỉ viết lên sự suy nghỉ của chính mình dù rằng...

 
VẪN CÒN ĐÓ NHỮNG TÌNH YÊU...
 
Vẫn còn đó những tình yêu như thế
Không so đo kể lể vời cuộc đời
Vẫn trao đi nhưng mãi mãi không lời
Không chờ đợi tình trả về là mấy
 
Vẫn còn đó những tình yêu ta thấy
Vẫn yêu dù gãy cả chữ tự tin
Họ đau khổ gánh vác đến oằn mình
Nhưng vẫn thế họ tin vào mãnh liệt
 
Vẫn còn đó những tình yêu bất diệt
Chất chứa nhiều nhiệt huyết của niềm yêu
Hạnh phúc và đau khổ có bao nhiêu
Họ chịu hết cho những điều duy nhất
 
Vẫn còn đó những tình yêu ngây ngất
Giữa quãng đường tất bật với thời gian
Dẫu dòng đời luôn xoáy cuộn gian nan
Ta vẫn viết lên "tình yêu càng mạnh mẽ"
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
nếu một ngày em không nhớ anh
 
 
nếu một ngày em không nhớ anh
ngày ấy sẽ là ngày tận thế
các vì sao sẽ không còn ánh sáng
mặt trời sẽ rớt xuống biển sâu
trái đất sẽ ngừng quay
vạn vật sẽ chìm trong bóng tối
 
nếu có một ngày như thế!
loài sâu bọ sẽ cấu xé em
khi rơi xuống địa ngục quỷ dữ cũng sẽ quăng em vào lửa đỏ
 
vì thế em sẽ mãi mãi yêu anh
để không bao giờ có ngày ấy.
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-21 06:40:38James Jee>
nếu một ngày em không nhớ anh


nếu một ngày em không nhớ anh
ngày ấy sẽ là ngày tận thế
các vì sao sẽ không còn ánh sáng
mặt trời sẽ rớt xuống biển sâu
trái đất sẽ ngừng quay
vạn vật sẽ chìm trong bóng tối

nếu có một ngày như thế!
loài sâu bọ sẽ cấu xé em
khi rơi xuống địa ngục quỷ dữ cũng sẽ quăng em vào lửa đỏ

vì thế em sẽ mãi mãi yêu anh
để không bao giờ có ngày ấy.


NẾU MỘT NGÀY TA KHÔNG NHỚ ĐẾN NHAU
 
Nếu một ngày ta không nhớ đến nhau
Là ngày đó nỗi đau như vùng dậy
Và cầu nối giữa tim ta đã gẫy
Không còn gì xây đắp được tương lai
 
Nếu một ngày ta không còn đắm say
Là ngày đó đọa đày ta kí ức
Tàn đêm trắng con tim còn thao thức
Ngực vẫn nhói hoài miệng khẽ tên ai
 
Nếu một ngày tình yêu ấy tàn phai
Là ngày đó tiếng bi ai chợt cất
Và nghẹn giọng vì xót xa chất ngất
Cúi mặt nhìn mảnh đất của mai sau
 
Nếu một ngày ta không nhớ đến nhau
Là ngày đó sao không còn lấp lánh
Là một ngày bầu trời như giá lạnh
Tránh có một ngày như thế nhé em!
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
lần tìm
 
nụ hôn đầy đặn
nhớ nhung âm thầm
hãy mau uống cạn
 
trên đỉnh mù sương
nỗi buồn che giấu
cho em ngàn hương

 
lần theo dấu cũ
đi tìm ngày yêu
tận trong hơi thở.
 
tóc nguyệt
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
em…

em vẫn thế
dẫu đời là sóng dữ
vẫn âm thầm với những bước chân riêng
vẫn hát ca với những nốt thăng trầm
và cung bậc
không bao giờ thay đổi
em lặng ước
có vòng tay nồng ấm
rang tình em thơm ngát đến ngày sau
ru tình em bằng hồn thơ màu lửa
để bong bóng thôi buồn
bong bóng bay cao.
 
Tóc Nguyệt
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-25 19:04:33tocnguyet>
Dẫu xa xôi thương nhớ cứ dày thêm…
Ngọc Tuyết

Em mãi gọi để tình cho trái chín
Cho giấc mơ gói kín những niềm thương
Cho tóc rối úa vàng trong tay nhớ
Để tình em quỳ giữa giáo đường

Em cứ gọi dù tình trong gió chướng
Dẫu chua cay cũng thấy ngọt mềm
Dẫu gập ghềnh - Dẫu lòng không định hướng
Dẫu xa xôi thương nhớ cứ dày thêm

Em lại gọi tình về trong giấc ngủ
Tiếng thì thầm dù cách trở ngàn xa
Tiếng lòng anh cũng ngan ngát hương hoa
Em đón nhận mà vui trong câm nín.

Em sẽ viết tình thư pha màu tím
Như thuở học trò mơ ước mộng mơ
Lắng vào lòng đêm thức trắng để đợi chờ
Rồi thầm gọi tên anh trong thổn thức.

Em sẽ gửi tình vào trang giấy
Ngôn từ yêu ngọt lịm tựa mây bay
Để khát khao khắc khoải với tháng ngày
Rồi nhung nhớ bào mòn con tim héo.

Rạng ngày 22/5/2008

📎 chaitoc
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
Gam màu loang lổ
 
 
Đêm màu đen …
Biển màu đen …
Sóng màu trắng
Bạc đầu tìm cát
Áo bạc màu
Lay động tháng năm
Em bạc đầu
Phố xưa đánh thức
Một gam màu
Loang lổ không tên
Một trái phá
Bật tung hồi ức
Phá màu xanh
Phá nát trời đêm
Màu nhịp thở
Chơi vơi cô đọng
Còn mảnh tim
Nói với con tim.
 
Tóc Nguyệt
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-04 13:24:05tocnguyet>
Xa bay
Tóc Nguyệt
 
Vén cọng buồn lên tóc
Vắt sợi tình ngang vai
Vô tình gió thổi
Cọng buồn rớt…
Sợi tình rơi…
Tôi ngồi nhặt
Tôi ngồi chờ
Tháng năm
Dẫu tình bay cao
Dẫu đời hư hao.
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-04 13:23:27tocnguyet>
Lang thang
Tóc Nguyệt
 
Tìm trong mưa bão vần thơ
Che tình khỏi ướt giọt hờ trăm năm
Nắng thu sót lại đêm rằm
Chút xưa tím quá lặng thầm cỏ hoa.
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: tocnguyet

Lang thang
Tóc Nguyệt
 
Tìm trong mưa bão vần thơ
Che tình khỏi ướt giọt hờ trăm năm
Nắng thu sót lại đêm rằm
Chút xưa tím quá lặng thầm cỏ hoa.

 
 
Tưới hoa
 
Mở hồ tâm, rải giọt thơ
Tưới tình cây cỏ xây bờ yêu thương
Nắng thu dẫu sót nhưng hường
Hoa xinh sẽ nở sắc hương đầy vườn ... [:D]
 
Chu Hà
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
vòng vây
tóc nguyệt
 
 
cười khóc
một hồn đau
ai đã cho tôi nửa trái sầu
 
đầy vơi
dòng máu mực
khóc cười tóc bạc níu đời nhau
 
buồn vui
bao giờ cạn
mắt mi xanh giọt lệ phai màu
 
đồng khô
cồn trơ cát
một màu lá trở một hồn đau
 
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
ốc gửi hồn
tóc nguyệt
 
ốc ơi
ốc có mượn hồn
biển đang nổi lửa
hoàng hôn trở về
thun mình
trong cát chở che
nhốt hồn đáy vỏ
phong ba nổi chìm
đập tan
vỏ ốc để tìm
sầu riêng hồn gửi
đem dìm biển khơi.
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-04 13:22:29tocnguyet>
Dẫu xa xôi thương nhớ cứ dày thêm…
Tóc Nguyệt 

Em mãi gọi để tình cho trái chín
Cho giấc mơ gói kín những niềm thương
Cho tóc rối úa vàng trong tay nhớ
Để tình em quỳ giữa giáo đường
 
Em cứ gọi dù tình trong gió chướng
Dẫu chua cay cũng thấy ngọt mềm
Dẫu gập ghềnh - Dẫu lòng không định hướng
Dẫu xa xôi thương nhớ cứ dày thêm
 
Em lại gọi tình về trong giấc ngủ
Tiếng thì thầm dù cách trở ngàn xa
Tiếng lòng anh cũng ngan ngát hương hoa
Em đón nhận mà vui trong câm nín.
 
Em sẽ viết tình thư pha màu tím
Như thuở học trò mơ ước mộng mơ
Lắng vào lòng đêm thức trắng để đợi chờ
Rồi thầm gọi tên anh trong thổn thức.
 
Em sẽ gửi tình vào trang giấy
Ngôn từ yêu ngọt lịm tựa mây bay
Để khát khao khắc khoải với tháng ngày
Rồi nhung nhớ bào mòn con tim héo.
 
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-04 13:21:16tocnguyet>
chênh vênh... 
Tóc Nguyệt
 
em bỏ quên đồi cát
vết rong rêu phiêu bồng
em bỏ quên dòng sông
ngậm ngùi nghe gió hát

em giấu trong hạt cát
chút nắng chiều mênh mông
rắc hết vào nhớ thương
từng cánh hoa ngan ngát

em giấu cả đại dương...
tình vào từng tiếng sóng
đứng bên đời chiếc bóng
thèm sương khói núi rừng

em giấu cả mùa thu
như chim chen trong lá
như ve xong  mùa hạ
em giấu vào câu ru

chênh vênh - trái tim buồn
gập ghềnh - đời dâu bể. 


chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-04 13:19:35tocnguyet>
Con cuốn chiếu buồn với lời từ biệt
Tóc Nguyệt

nắng rụng xuống một màu nhạt đỏ
niềm yêu về phủ bụi quanh phòng
con cuốn chiếu chiều hôm len vào ngạch cửa
lặng lẽ nằm run sợ trước trời không

con cuốn chiếu một hình hài nhỏ bé 
cuộn tròn
ai chạm vào thân
con cuốn chiếu nép mình tìm tỉnh lặng
lá cũng không tha
gió cũng không tha

con cuốn chiếu không thể nói lời từ biệt
như vung tay ném đá qua trời
con cuốn chiếu giận
cuộn tròn mình buồn xơ xác
ngã  xuống mặt đường với chiếc bóng tái tê

con cuốn chiếu buồn bởi lá, gió hoài trêu
làm tan vỡ một yên bình hiện hữu

con cuốn chiếu
chỉ xin
lá, gió đừng trêu
chỉ xin một góc bình yên trú ngụ
“dẫu xa xôi thương nhớ cứ dày thêm…”

con cuốn chiếu buồn với lời từ biệt
giọt thơ rơi vào khoảng trống của ngày đêm.


chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
khói  sương
Ngọc Tuyết
 
ta gióng vào đêm
từng nhịp đập
ta rót vào đêm tiếng thở dài
ta nuốt vào đêm từng ngụm nhớ
ta thả vào đêm cả bốn mùa
thời gian chết điếng tình như chiếc lá
tiếng nấc hồn nhiên đọng giữa trời
lặng hồn thôi nhé đừng thương nhớ
chợt thấy lòng ta phơi khói sương


chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
nốt đêm
tóc nguyệt
 
 
sợi nắng quắt queo
trườn mình qua khe cửa
khóc hồn nhiên cho sự vô vọng của chính mình
chiều quá chật khi  nỗi cô đơn  hoàn hảo
đêm  thênh thang khó đậu hạt tình
 
một dấu lặng
một nốt đêm
chải bồng kỷ niệm
xạ hương đam mê
sục tìm trong bóng tối
mùi thơm
đã lạc nẻo về

những đêm yêu
cứ lượn lờ đeo bám
muốn vỡ tung hai mươi tư giờ cháy khát
yêu nhau ngào ngạt không gian
với hai màu đen trắng
nét cọ dọc ngang
vẽ lên mảnh vỡ người đàn bà
chứng tích của tình yêu
vẽ người đàn ông mang đôi cánh lửa
của trò chơi thiên đường
 
say đắm tìm
say đắm yêu
 
thế mà tan . . .
 
 
 
 
 
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
ấy thế mà
tóc nguyệt
 
 
ấy thế mà
nhận lấy hân hoan
với niềm tin rực đỏ
những ngón tay cùng nhau gõ
vụng về duy nhất của con tim
 
ấy thế mà
trời đổi sắc xuân
con tàu đầy vết nứt
làm những con đường trơn trượt
những cạnh tình đầy vết tấy  mưng
 
ấy thế mà
hân hoan nhận lấy.
 
 
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»