LỜI PHI LỘ
Địa Ngục Môn...
Người đầu tiên đi vào trong đó đã chết rồi!
Người thứ hai nối gót theo sau đi vào trong cũng mất mạng luôn!
Kế đó người thứ ba đi vào Địa Ngục Môn cũng không thấy quay trở ra.
..........
..........
Địa Ngục Môn tọa lạc trong một khu rằng già tối om u ám, nghe đồn đại rằng trong Địa Ngục Môn có cất giấu vài món võ lâm chí bảo đã làm điên đảo thiên hạ một thời!
Biết bao nhiêu năm nay đã có vô số nhân vật võ lâm đi vào Địa Ngục Môn, thế nhưng không có một ai đã sống sót và quay trở ra được hết, tất cả những nhân vật này tất thảy đều bỏ xác trong Địa Ngục Môn hết.
Những người đi vào trong thì vĩnh viễn nằm xuống còn số người sống sót thì vẫn cứ muốn mạo hiểm do thám một phen, nhưng hỡi ôi! Số người đi vào Địa Ngục Môn chỉ tổ tăng thêm một oan hồn mà thôi!.
Thế rồi, Địa Ngục Môn chấn động cả thiên hạ võ lâm, rốt cuộc có một nhân vật như thế nào đã sống trong Địa Ngục Môn? Tại sao y lại có lòng dạ cay độc như thế?
Điều này đã trở thành một nghi vấn khủng bố và ly kỳ hết sức, không bất cứ một ai có thế giải đáp nghi cấn này hết, Địa Ngục Môn đẫ gay nên một nỗi lo sợ cho thiên hạ võ lâm chẳng khác nào một thế giới u linh vậy...
HỒI THỨ 1
ĐỊA NGỤC MÔN
Một vùng nói hoang vắng tịch lặng!
Bầu trời đen tối như mực!
Đêm khuya trong rừng sâu nói thẳm trông thật khủng bố rùng rợn vô cùng!
Đen nghịt...
Đen tối đến đỗi chẳng trông thấy bất cứ một cảnh vật gì hết, tất cả vạn vật trong vùng núi hoang vắng này đã chìm đắm trong màn đêm tối om khủng bổ này, ngoại trừ chỉ trông thấy bốn bề đen tối như mực, ngoài ra chẳng còn trông thấy gì khác hơn hết!
Lấm chấm những ánh sáng lập lòe của những con đom đóm bay liệng trong đêm không, làm tăng thêm vẻ khủng bố đêm khuya canh vắng của vùng núi hoang vắng này, trông càng có vẻ khủng bố rùng rợn hơn nhiều!
Ở tận một góc bầu trời, bỗng nhiên có một luồng sáng lướt qua thật nhanh, làm cho cảnh vật ở đây thoạt hiện rõ trong tích tắc!
Thì ra trong khu rằng đen thẳm này có một bóng đen đứng sừng sững ở đấy từ lúc nào nào mà người ta chẳng hay.
Sau khi luồng ánh sáng lướt qua, tất cả vạn vật lại chìm trong bóng tối tĩnh lặng lần nữa, trước mặt vẫn tiếp tục là những ánh sáng óng ánh của loài đom đóm đêm...
Cảnh sắc đêm khuya thê lương buồn thảm hết sức!.
Bóng đen này đứng thầm lậng trong khu rằng già tối như mực này để làm gì thế?
Ánh sáng lướt qua gương mặt xanh xao của người này, thì ra hắn là một thiếu niên trạc tuổi hai mươi, trông thần tình hắn có vẻ buồn thảm và thât vọng, nhưng không làm sao che giấu được những nét kiên cường trên gương mặt có nét buồn bã và xanh xao ấy.
Hắn đang ngẩn người ngắm nhìn cảnh sắc đen tối trước mặt, rồi hắn khẽ thở dài một tiêng sau đó di động thân người một cách nặng nề!
Qua những nét nhăn ẩn hiện trên gương mặt xanh xao và buồn bã của hắn, trông hăn có vẻ già khọm và tuyệt vọng...
Thiếu niên này là một con người như thế nào ư? Về điểm này chính bản thân hắn cũng chẳng biết, hắn chỉ biết rằng hắn có một thân thế bi ai và một vừa quá khứ lâm li vừa bi đát...
Biết bao nỗi đau khổ và chịu đừng của tâm linh, khiến hắn bắt đầu thù hằn nhân tâm xã hội bao la này...
Hắn suy nghĩ đến đây, bỗng cười lạnh lùng một tiếng, còn rất nhiều sự việc làm cho hắn điên đầu khó hiểu vô cùng...
Hắn chẳng hiểu chút nào về thân thế hắn cả!
Đồng thời cha mẹ của hắn là ai? Hắn cũng chẳng biết luôn!
Hình như hắn cảm thấy rằng trên thế gian này chẳng có con người như hắn đang tồn tại...
Điều đã in sau vào tâm linh hắn là: Tại sao bao nhiêu nhân vật võ lâm chẳng bằng lòng thu hắn làm đồ đệ? Hơn nữa lại dùng cặp mắt kinh hãi ngắm nhìn hắn? Hắn còn nhớ rõ mồn một rắng: Hắn đã quỳ gối trước cổng Thiếu Lâm Tự ba ngày ba đêm, cuối cùng đã bị từ chối!
Sau đó hắn lại quỳ trước cổng Tam Thanh Quan thuộc phái Võ Đang ba ngày ba đêm nữa rồi hắn cũng bị từ chối luôn...
Kế đó hắn quỳ gối trước cổng Thiên Phật Tự của phái Nga Mi cũng ba ngày ba đêm và bị từ chối tiếp...
Hắn tiếp tục quỳ gối trước cổng Huyền Chơn Quan của phái Điểm Thương cũng ba ngày ba đêm lại bị họ từ chối luôn...
.........
Hắn từng quỳ gối trước cổng năm đại môn phái ở chốn giang hồ biết bao nhiêu ngày đêm, thế nhưng hắn chỉ đổi lấy được sự thất vọng mà thôi, hắn vừa suy nghi vừa cất bước đi thật nặng nề...
Đồng thời trong tiểu tâm linh của hắn đã ẩn tàng một cơn thịnh nộ khủng bố và sát khí rùng rợn, trước khi hắn rời khỏi Quan Tự của mỗi một phái, hắn từng phẫn nộ thề rằng:
- Ắt có môt ngày, Chung Trấn Văn này sẽ quay trở lại tìm ngũ đại môn phái các người để thanh toán món nợ này không sai!
Trên đường đi hắn đã phát giác có người âm thầm theo dõi hắn, số người này bao gồm nhiều giới nhân vật võ lâm...
Tại sao ngũ đại môn phái không chịu thu nhận hắn ư? Hắn không làm sao hiểu nổi nghi vấn này hết, thật ra một khi giải đáp được nghi vấn này thì hậu quả khó lường được rồi!
Chớ nói rằng chỉ riêng ngũ đại môn phái khó thoát khỏi kiếp nạn này, còn vô số võ lâm cao thủ cũng không tránh khỏi can hệ huyết kiếp này vậy...
..............
Hắn lê bước một cách nặng nề đi về hướng rừng già đen thẳm...
Thì ra thiếu niên này có tật nơi chân, lúc đi đường đã khập khiễng, nghiêng tới ngã lui, trông có vẻ nặng nề hết sức...
Hắn lại nhủ thầm: Đồng thời số người như Đông Nam Tam Kiếm, Mai Hoa Thần Kiếm, Liêu Đông Nhất ma, Thương Minh Thần Quân, Thương Cung Lục Kiếm, Độc Cước Nhất Quái, Tiếu Đạo Nhân, Quái Hòa Thượng, Sương Hảo Thần Trảo, Lăng Ba Tiên Tử, Giang Hồ Nhị Hoa, Trung Hồn Thủ, Âm Hồn Khách sau này ai cũng giết từng người một không sau!
Chao ôi! Một trận huyết kiếp khủng bố đáng sợ thay!
Những nhân vật mà hắn định giết bao gồm cả nhân vật nhất lưu vủa hắc bạch lưỡng đạo! Vì hắn đã từng quỳ gối trước cổng của số nhân vật này cả ba ngày ba đêm!
Gần mười năm trời hắn đã đi khắp bốn bể, vẫn không có một ai bằng lòng thu nhận hắn làm đồ đệ, rốt cuộc vì lí do gì mà họ không dám thu nhận hắn? Tồn tại trong đầu óc hắn chỉ là một câu nghi vấn ly kỳ khó hiểu? Trước mắt bây giờ hắn không sao giải nổi câu nghi ván ly kỳ này!
Hắn nghiến răng nói lẩm bẩm: Nhất định sẽ có một ngày nào đó, ta phải đụng độ với nhân vật các phái, cho chúng được mở mắt xem lợi hại của ta... Hắn nghĩ tới đây, bèn mỉm cười lấy làm an ủi... Nhưng bồng nhiên thần tình trên gương mặt hắn lại trở nên buồn thảm, sự thật bây giờ hắn chỉ là một người trói gà không chặt mà thôi!
Hắn nắm chặt cây gậy trong tay, từng bước một khập khiêng đi tới trước!
Bước đi khập khiễng nặng nề của hắn đã tượng trưng cho nhân sanh của hắn, Thương Đế lại bất công như thế sao? Thế nhưng hắn phải đi hết đoạn đường của hắn, vì hắn có lòng tin sắt thép, hắn phải phanh phui thân thế ly kỳ của hắn cho bằng được!.
Đồng thời phải làm sáng tỏ tại sao các cao thủ võ lâm không thu nhận hắn làm đồ đệ!
Trời ơi! Nếu một khi hắn giải được hai điều nghi vấn ly kỳ này thì võ lâm đã lâm vào ngày tận cùng rồi!
Ngay lúc hắn lê bước nặng nề, từ nơi xa xa có ba bóng người âm thầm theo dõi hắn, thế nhưng hắn chẳng hay biết gì hêt...
Hắn cứ nhằm thẳng khu rừng già đen thẳm đi tới, hắn không có kỳ vọng gì ở nơi đó, song hắn lại ưa thích đen tối, vì ở ban ngày hắn thường bị người ta khinh bỉ và dòm ngó hắn bằng cặp mắt lạn lùng, chỉ vì hắn là một tên què quặt.
Phải, hắn chỉ là tên què bất hạnh mà thôi, một tên què trẻ tuổi...vì tương lai hắn phải kiên cường sống tiếp tục...
Thình lình...
Một cơn gió đêm thoang thoảng thổi tới, làm cho tinh thần hắn phấn khởi lên, song trong cơn gió vừa thổi tới này xen lẫn một mùi máu tanh hôi khó ngửi vô cùng!
Quả thật mùi máu tanh hôi khiến người ngửi thấy phải buồn nôn không sai, hắn bất giác giật mình kinh hãi, đảo mắt quan sát xung quanh một phen, ngoại trừ một màu đen tối như mực, ngoài ra hắn chẳng thấy gì khác hơn!
Hắn đã rùng mình ớn lạnh tóc gáy, tại sao trong khu rừng già này lại có mùi máu tanh hôi như thế? Bỗng nhiên có một động lực hiếu kỳ đang thúc đẩy hắn, hắn đã nắm chặt cây gậy trong tay chống từng bước một khập khiễng đi về hướng trước!
Một cơn gió núi xen lẫn mùi máu tanh hôi khiến người ta phải buồn nôn ấy lại thổi tới lần nữa.
Những chấm sáng như lửa ma tại vùng núi hoang vắng đã khủng bố khiếp đảm rồi, bây giờ thoảng nhiên lại ngửi thấy mùi máu tanh hôi này, làm sao chẳng bảo hắn rùng mình lạnh toát mồ hôi ư?
Thình lình....
Hắn dừng bước lại, có một hang đá xuất hiện trước mắt, ánh mắt hắn lướt tới trước, bất giác giật bắn người lên lần nữa!
Phía trên hang đá có ba chữ to lớn bằng sắc vàng:
"Địa Ngục Môn"
Hắn cỗ trấn tĩnh tinh thần và thở phào một cái, mồ hôi trên trán toát ra lấm tấm!
Ba chữ to lớn sắc vàng ấy đã lấp lánh chiếu sáng trong đêm tối, trông khủng khiếp đáng sợ, cẳng khác nào y như một bàn tay khủng bố đang vẫy tay gọi hắn.
Và mùi máu tanh hôi ấy chính từ hang đá đó bốc ra!
Hắn bất giác rùng mình lạnh toát mồ hôi, đã theo bản năng tư nhiên thụt lùi ra sau hai bước.
Có lẽ hắn chưa từng nghe nói danh từ khủng bố Địa Ngục Môn này, bằng không, sau khi hắn trông thấy ba chữ sắc vàng này ắt phải co giò bỏ chạy không sai!
Địa Ngục Môn danh lừng thiên hạ, biết bao nhiêu cao thủ võ lâm đã bỏ xác trong Địa Ngục Môn, nhân vật giang hồ khi nhắc đến kỳ danh mà chẳng một ai không cả kinh thất ắc, và không có ai biết một nhân vật thế nào đã sinh sống trong đó.
Bàn tay cầm gậy đã run mạnh một cái, hắn khẽ ho một tiếng bèn cất bước đi vào trong Địa Ngục Môn luôn!
Sau khi thiếu niên què quặt bất hạnh ấy đi vào Địa Ngục Môn, từ nơi xa xa có ba bóng người phất phơ hạ xuống cửa hang Địa Ngục Môn.
Ba bóng người này gồm một hòa thượng, một đạo sĩ và một ông lão lưng đeo trường kiếm, chính ba người này đã theo dõi giám sát Chung Trấn Văn mà đến đây vậy.
Họ cùng lúc đưa mắt nhìn ba chữ sắc vàng to lớn trên hang đá, bất giác rùng mình ớn lạnh tóc gáy, họ có cùng một cảm giác nghĩ rằng nỗi kinh hoàng khủng bố trùm lên đầu họ, ba người đưa mắt nhìn nhau giây lát, hòa thượng trầm giọng nói:
- Hắn đã vào Địa Ngục Môn, có lẽ không thể quay trở ra nữa, chúng ta chẳng cần thiết theo dõi hắn làm gì.
Ông lão lưng đeo trường kiếm tiếp lời nói:
- Này hòa thượng, ngươi chớ đắc ý vội vàng như thế, nếu hắn chưa chết thì sao?
- Đã vào Địa Ngục Môn thì khó mà quay trở ra nữa rồi!
- Theo ta thì chúng ta cần phải cẩn thận, nên ở lại đâu canh phòng vài hôm xem thế nào đã.
Thế rồi ba người khẽ gật đầu biểu thị đồng ý, họ đã song song nhảy lùi ra sau.
Thiếu niên Chung Trấn Văn vì động tánh tò mò đã đi vào Địa Ngục Môn, nhưng hắn vẫn chưa biết hắn đang từ từ bước vào cõi chêt.
Hắn đi được độ khoảng ba trượng thì đã ra khỏi Địa Ngục Môn.
Thình lình...
Một tia sáng lại lóe lên lần nữa, xé tan màn đêm dày đặc u ám đã làm sáng tỏ cảnh vật trong Địa Ngục Môn.
Dưới ánh sáng chớp nhoáng xẹt nhanh một cái, suýt nữa hắn đã thất thanh kêu lên hoảng hốt, chỉ trông thấy xung quanh trong cốt địa đầy những xương người trắng hếu rải rác lhawps nơi! Hắn bất giác rùng mình lạnh toát mồ hôi.
Gió núi thoang thoảng đưa mùi tanh hôi bốc ra tứ tán,
Những đốm chấm sáng như ngộn lửa ma đã dư làm người ta cảm thấy rùng rợn khủng bố rồi, thế mà bây giờ lại thêm vào số bạch cốt đầy dãy khắp nơi, làm sao chẳng bảo hắn kinh tâm táng đởm ư? Hắn rùng mình vội xoay người bước theo lỗi cũ đi ra, cũng ngay lúc hắn vừa quay người định bước đi, thình lình trong Địa Ngục Môn phá lên một tràng cười quái gở như loài quái điểu kêu trong đêm tối...
Chung Trấn Văn thoáng nghe tiếng cười này, sắc mặt đại biến, suýt nữa đã ngát xỉu ngay, hắn trố mắt nhìn lên phía trên Địa Ngục Môn lại xuất hiện thêm tám chữ to lớn:
"Thân vào Địa Ngục hồn vía khó hồi dương"
Hai chân hắn run lẩy bẩy không dừng, toàn thân toát mồ hôi lạnh luôn.
Lần đầu tiên hắn cảm thấy tử vong là đáng sợ như thế, vì hắn không thể chết, hắn còn nhiều việc cần phải giải quyết kia mà.
Hắn nghĩ tới đây, liền mím môi nghiến răng co giò chạy ra ngoài Địa Ngục Môn ngay.
Hắn thoạt vừa cất bước định bỏ chạy ra ngoài, bỗng có một âm thanh lạnh như tiền vang tới gầm hét nói:
- Đứng lại!
Lạ thật, tiếng thét này có một sức mạnh phi thường, Chung Trấn Văn thoáng ngẩn người giây lát, sau đó đã dừng bước lại ngay, sắc mặt hắn càng xanh mét hơn, mồ hôi trên trán toát ra lấm tấm...hắn sợ hãi quay đầu nhìn ra sau, chẳng thấy một bóng người cỏn con nào hết.
Chung Trấn Văn thất kinh kêu thầm trong bụng:
- Địa Ngục Môn? Chẳng lẽ ta đã gặp phải loài ma quỷ thật sao?...
Hắn nghĩ tưởng tới loài ma quỷ, bất giác càng cảm thấy khủng bố khiếp sợ hơn, đồng thời tiếng cười quỷ quái hắc hắc ấy vẫn tiếp tục vang tới...
Hắn muốn co giò bỏ chạy hết sức, nhưng cặp giò run rẩy chẳng nghe lời chỉ huy của hắn chút nào hết, hắn sợ hãi đến đỗi đã nhũn chân tại chỗ.
Thình lình...
Hắn cảm thấy như có một vật gì lạnh như băng tuyết đã đặt lên vai hắn.
Hắn liếc nhìn lên vai xem đó là vật gì, hắn thoạt vừa nhìn sơ một cái, tức thì đầu óc hắn như trúng phải một cú sét đánh không bằng, cả thân người hắn loạng choạng suýt nữa đã té lăn ra đất.
Một bàn tay quái gở đã dặt lên vai hắn, năm ngón tay như móc sắt dài độ hai tấc, đang óng ánh chiếu sáng! Hắn có một khái niệm nhanh như cắt trong đầu óc là: Bàn tay ma.
Hắn không dám quay đầu nhìn ra sau, hắn biết rằng một khi nhìn ra sau ắt phải ngất xỉu không sai, vì hắn đang tưởng tượng một gương mặt rùng rợn khủng bố.
Thình lình...
Âm thanh lành lạnh như thốt từ miệng quỷ lại vang tới nói:
- Tuổi trẻ như thế, cũng muốn vào Địa Ngục Môn nạp mạng ư, người còn di chúc gì giao phó nữa?
Sau khi khủng hoảng cực độ, Chung Trấn Văn đã bình tĩnh được đôi chút, hắn cười thê thảm và lắc đầu nói:
- Không còn gì hết!
- Thế thì khá lắm, vốn thì ta chẳng muốn giết ngươi, nhưng Địa Ngục Môn có một quy luật không thế thay đổi là phàm bất cứ một ai vào đây thì không còn sống sót quay trở ra được nữa, các hạ chớ hờn trách ta độc ác nha.
Chung Trấn Văn cười ngạo nghễ rằng:
- Muốn giết thì cứ việc ra tay, vì ta cũng không thể phá luật lệ của ngươi được hết!
Âm thanh lành lạnh từ sau lưng hắn vang tới nói tiếp:
- Quả thật các hạ chẳng hổ thẹn là một trang thiết huyết hán tử, ta hỏi ngươi một điều...
- Ngươi cứ việc nói.
- Tên họ ngươi là gì?
- Chung Trấn Văn!
- Nói sao?
Sau khi đối phương nghe nói ba chữ Chung Trấn Văn, âm thanh lạnh như băng tuyết bỗng biến thành giọng điệu hãi hùng, bàn tay đặt trên vai của Chung Trấn Văn cũng bất thình lình rụt lại luôn.
Âm thanh lạnh lùng đã trở nên xúc động hớt hải ấp úng nói:
- Nói sao?... Ngươi...tên là... Chung Trấn Văn?
- Đúng thế, ta tên là Chung Trấn Văn!
Âm thanh lạnh lùng lại cười khà khà lên tiếng, tiếng cười đã làm cho Chung Trấn Văn phải lạnh toát mồ hôi
Bàn tay ma ấy bỗng nhiên đặt trên vai hắn lần nữa, lạnh lùng gầm hét nói.
- Tại sao ngươi phải mạo danh Chung Trấn Văn, hãy nói cho ta biết mau lên?
Lần này đến phiên Chung Trấn Văn lấy làm ngạc nhiên khó hiểu hết sức.
Hắn nhủ thầm trong bụng: Chẳng lẽ thiên hạ này còn một người cũng tên là Chung Trấn Văn sao? Đối phương quen biết với y ư?
Hắn suy nghĩ đến đây, bỗng nhiên cất tiếng hỏi:
- Rốt cuộc ngươi là người hay là quỷ ư?
- Ta là người.... Đối phương trả lời như thế, sau đó lại xúc động gầm hét nói:
- Ta hỏi ngươi tại sao ngươi phải mạo danh Chung Trấn Văn ư?
Chung Trấn Văn cười lạnh lùng một tiếng nói:
- Ai mạo dạnh y làm gì, ta chính là Chung Trấn Văn đây!
- Ngươi không phải y!
- Y là ai thế?
- Y là Chung Trấn Văn.
- Làm sao ngươi biết ta không là Chung Trấn Văn ư?
- Y không có tật què như ngươi, cũng không có thần tình âu sầu như người, đồng thời y là một nữ nhân.
- Nữ nhân ư?
- Phải, y là một nữ nhân.
- Nói như thế, quả thật có người thứ hai tên là Chung Trấn Văn rồi?
Âm thanh lành lạnh từ sau lưng lại vang tới:
- Ngươi chớ giả đò làm gì nữa, rốt cuộc giữa ngươi và Chung Trấn Văn có can hệ như thế nào, nếu ngươi không nói thì chớ trách ta hạ thủ độc ác nha!
Chung Trấn Văn tức đến mồm mũi phun ra lửa, rõ ràng mình là Chung Trấn Văn, thế mà đối phương cứ khăng khăng khẳng định rằng không phải là Chung Trấn Văn, làm sao bảo hắn không căm phẫm ư? Hắn nghĩ như thế, cười lạnh lùng một tiếng, bĩu môi nói:
- Chung Trấn Văn này chẳng quan tâm cái tên chút nào hết, nhưng những hành động không phân thị phi của ngươi thì khiến người khinh bỉ hết sức!
Nghe hắn nói lời như thế, đối phương ngẫm nghĩ một hồi lâu, sau đó nói:
- Nói như thế, quả thật ngươi chẳng quen biết với Chung Trấn Văn ấy rồi?
- Tin hay không tùy nơi ngươi.
- Thế thì ngươi vào Địa Ngục Môn với mục đích gì?
- Ta chỉ động tánh hiếu kỳ mà đi vào đây thôi, hắn dừng giây lát, đảo mắt lướt nhìn từng đống xương người trong cốc, lạnh lùng nói tiếp:
- Chính ngươi đã giết chết số người này?
Âm thanh lạnh lùng, từ sau lưng vang tới nói:
- Đúng thế! Ta chẳng tin ngươi đi vào Địa Ngục Môn mà không có mục đích cỏn con nào.
- Nếu ta biết trong cốc này toàn những xương người như thế thì ta cũng không bao giờ vào đây.
- Chẳng lẽ người không biết ở trong Địa Ngục Môn này có ẩn tàng vài món võ lâm vật ư?
Chung Trấn Văn khẽ lắc đầu biểu thị không biết gì hết, quả thật hắn không biết bên trong Địa Ngục Môn có cất giấu một số báu vật mà người giang hồ không một ai mà chẳng biết tin này, nếu chẳng vì vài món võ lâm chí bảo này người võ lâm há chịu khi không đi vào Địa Ngục Môn nạp mạng ư?
Chỉ có Chung Trấn Văn không biết nên hắn mới đâm đầu vào đây.
Nếu bây giờ bàn tay ma quái gở đã đặt trên vai của Chung Trấn Văn khẽ ấn mạnh xuống thì Chung Trấn Văn ắt phải bỏ xác tại chỗ ngay.
Đối phương đã hoàn toán khống chế sanh mạng của hắn...
Hắn chẳng quan tâm cái chết chút nào hết, điều hắn quan tâm là trước khi chết hắn chưa thể hiểu được thân thế bản thân hắn, đồng thời chưa đạt được nguyện vọng đụng với cao thủ các phái.
Hắn suy nghĩ tới đây, bất giác cảm khái thở dài một tiếng.
Chung Trấn Văn cảm thấy đối phương im lặng thật lâu, song bàn tay ấn trên vai hắn vẫn chưa thấy rời khỏi, hắn từng muốn quay đầu sang nhìn, nhưng cuối cùng hắn không có chút can đảm nào hết.
Thình lình...
Âm thanh sau lưng lại cười hắc hắc nói:
- Ta hỏi ngươi lần nữa, ngươi hãy giải nghĩa ba chứ Chung Trấn Văn xem sao?
Có lẽ nhân vật khủng bố thần kỳ này đã quen biết một người có tên là Chung Trấn Văn ư?
Hắn nghĩ thế, bèn chậm rãi nói:
- Chung này là Chung của hai chữ Kim Đồng, Trấn tức là thị trấn, còn Văn tức là Văn tự...
Chung Trấn Văn nói chưa hết lời thì đối phương đã cất tiếng lạnh lùng nói:
- Được rồi, ta đã khẳng định ngươi không hề quen biết y, Vân của y là vân mây, ngươi chỉ có tên họ đồng âm với y mà thôi.
Chung Trấn Văn sực hiểu ra mọi lẽ, cất tiếng lạnh lùng nói:
- Thế thì ngươi tin rằng ta chẳng mạo danh bạn ngươi rồi chứ?
Âm thanh sau lưng lại hỏi tiếp:
- Ta hỏi ngươi điều này, ngươi bảo rẳng ngươi không sợ chết chăng?
Chung Trấn Văn cười lạnh lùng nói:
- Cố nhân dạy rằng: "Con kiến còn muốn sống, huống chi là con người ư?" Nhưng ta chẳng quan tâm sanh mạng chút nào hết, ở trên thế gian này ta đã bị người bạc đãi và khinh bỉ...sống làm người không còn hy vọng thì chết có chi phải sợ hãi? Nhưng ta chỉ nối tiếc rắng ta chưa làm xong những việc ta cần làm...
Hắn nói tới đây, đảo mắt lướt nhìn số xương người rải rác trong cốc, sau đó lại nói tiếp:
- Ta không thế phá luật lệ của ngươi, và cũng chẳng oán trách ngươi phải hạ thủ giết ta.
- Thế thì ngươi cũng căm hận mọi người ư?
- Chẳng những căm hận mà thôi! Nếu quả có một ngày nào đó, ta ắt phải tìm Ngũ Đại môn phái kết liệu món nợ mới xong.
- Món nợ thế nào vậy?
- Ta phải rửa mối hận từng quỳ gối trước cổng Quan Tự của Ngũ Đại môn phái cả ba ngày ba đêm!
- Ngươi cầu họ thu nhận ngươi làm đồ đệ có phải vậy chăng?
- Đúng thế, nhưng họ đã từ chối.
- Khá lắm, nhưng ngươi phải bỏ xác nới đây thôi.
Chung Trấn Văn suy nghĩ rất nhiều, nào là thân thế, nào là thù hận và tương lại sáng sủa, thế nhưng bây giờ hắn đã đi vào Địa Ngục Môn, cuộc đời xem như chấm dứt, hắn sực như nghĩ ra điều gì, nói:
- Giữa ngươi và những người này có thù hận gì? Tại sao ngươi đã giết chết họ thế?
Đối phương lạnh lùng với:
- Mục đích của họ đi vào Địa Ngục Môn chẳng qua muốn dòm ngó số báu vật đã trấn động võ lâm mà thôi, đương nhiên ta không thể buông tha họ rồi, hơn nữa quy luật của Địa Ngục Môn là phàm những ai vào đây không thể tha chết ra khỏi Địa Ngục Môn được hết, trong số người này có một số phải chết trong tay ta.
Chung Trấn Văn nghe nói thế, bất giác lấy làm ngạc nhiên nói:
- Chẳng lẽ còn một người nào sống trong Địa Ngục Môn này sao?
- Đúng thế, nhưng mà y bỏ đi từ lâu rồi...
Đối phương nói tới đây bỗng nhiên thay giọng hỏi:
- Bây giờ rốt cuộc ngươi muốn chết hay muốn sống đây?
Nghe đối phương hỏi như thế, đầu Chung Trấn Văn lập tức nảy sinh một sanh cơ.
Đồng thời hắn nghĩ rằng, nếu có dịp theo quái nhân này học tập võ công thì lo gì không báo thù tuyết hận được ư? Hắn nghĩ tới đây lập tức nói:
- Con kiến vẫn sợ chết, huống chi con người lại chẳng thích sống chăng?
- Thế thì khá lắm, ta đảm bảo với ngươi trong vòng ba tiếng đồng hồ ngươi sẽ danh lừng thiên hạ, nhưng ngươi phải chịu chết 1 lần.
Chung Trấn Văn nghe nói thế, bất giác vừa mừng vừa kinh hãi, hắn lấy làm vui mừng, đối phương đã buông lời bảo rằng chỉ cần ba tiếng đồng hồ sẽ làm cho hắn danh lừng thiên hạ còn điều hắn lo ngại là đối phương bảo mình phải chịu chết một lần, như thế chẳng phải mâu thuẫn lắm ư?
Địa Ngục Môn...
Người đầu tiên đi vào trong đó đã chết rồi!
Người thứ hai nối gót theo sau đi vào trong cũng mất mạng luôn!
Kế đó người thứ ba đi vào Địa Ngục Môn cũng không thấy quay trở ra.
..........
..........
Địa Ngục Môn tọa lạc trong một khu rằng già tối om u ám, nghe đồn đại rằng trong Địa Ngục Môn có cất giấu vài món võ lâm chí bảo đã làm điên đảo thiên hạ một thời!
Biết bao nhiêu năm nay đã có vô số nhân vật võ lâm đi vào Địa Ngục Môn, thế nhưng không có một ai đã sống sót và quay trở ra được hết, tất cả những nhân vật này tất thảy đều bỏ xác trong Địa Ngục Môn hết.
Những người đi vào trong thì vĩnh viễn nằm xuống còn số người sống sót thì vẫn cứ muốn mạo hiểm do thám một phen, nhưng hỡi ôi! Số người đi vào Địa Ngục Môn chỉ tổ tăng thêm một oan hồn mà thôi!.
Thế rồi, Địa Ngục Môn chấn động cả thiên hạ võ lâm, rốt cuộc có một nhân vật như thế nào đã sống trong Địa Ngục Môn? Tại sao y lại có lòng dạ cay độc như thế?
Điều này đã trở thành một nghi vấn khủng bố và ly kỳ hết sức, không bất cứ một ai có thế giải đáp nghi cấn này hết, Địa Ngục Môn đẫ gay nên một nỗi lo sợ cho thiên hạ võ lâm chẳng khác nào một thế giới u linh vậy...
HỒI THỨ 1
ĐỊA NGỤC MÔN
Một vùng nói hoang vắng tịch lặng!
Bầu trời đen tối như mực!
Đêm khuya trong rừng sâu nói thẳm trông thật khủng bố rùng rợn vô cùng!
Đen nghịt...
Đen tối đến đỗi chẳng trông thấy bất cứ một cảnh vật gì hết, tất cả vạn vật trong vùng núi hoang vắng này đã chìm đắm trong màn đêm tối om khủng bổ này, ngoại trừ chỉ trông thấy bốn bề đen tối như mực, ngoài ra chẳng còn trông thấy gì khác hơn hết!
Lấm chấm những ánh sáng lập lòe của những con đom đóm bay liệng trong đêm không, làm tăng thêm vẻ khủng bố đêm khuya canh vắng của vùng núi hoang vắng này, trông càng có vẻ khủng bố rùng rợn hơn nhiều!
Ở tận một góc bầu trời, bỗng nhiên có một luồng sáng lướt qua thật nhanh, làm cho cảnh vật ở đây thoạt hiện rõ trong tích tắc!
Thì ra trong khu rằng đen thẳm này có một bóng đen đứng sừng sững ở đấy từ lúc nào nào mà người ta chẳng hay.
Sau khi luồng ánh sáng lướt qua, tất cả vạn vật lại chìm trong bóng tối tĩnh lặng lần nữa, trước mặt vẫn tiếp tục là những ánh sáng óng ánh của loài đom đóm đêm...
Cảnh sắc đêm khuya thê lương buồn thảm hết sức!.
Bóng đen này đứng thầm lậng trong khu rằng già tối như mực này để làm gì thế?
Ánh sáng lướt qua gương mặt xanh xao của người này, thì ra hắn là một thiếu niên trạc tuổi hai mươi, trông thần tình hắn có vẻ buồn thảm và thât vọng, nhưng không làm sao che giấu được những nét kiên cường trên gương mặt có nét buồn bã và xanh xao ấy.
Hắn đang ngẩn người ngắm nhìn cảnh sắc đen tối trước mặt, rồi hắn khẽ thở dài một tiêng sau đó di động thân người một cách nặng nề!
Qua những nét nhăn ẩn hiện trên gương mặt xanh xao và buồn bã của hắn, trông hăn có vẻ già khọm và tuyệt vọng...
Thiếu niên này là một con người như thế nào ư? Về điểm này chính bản thân hắn cũng chẳng biết, hắn chỉ biết rằng hắn có một thân thế bi ai và một vừa quá khứ lâm li vừa bi đát...
Biết bao nỗi đau khổ và chịu đừng của tâm linh, khiến hắn bắt đầu thù hằn nhân tâm xã hội bao la này...
Hắn suy nghĩ đến đây, bỗng cười lạnh lùng một tiếng, còn rất nhiều sự việc làm cho hắn điên đầu khó hiểu vô cùng...
Hắn chẳng hiểu chút nào về thân thế hắn cả!
Đồng thời cha mẹ của hắn là ai? Hắn cũng chẳng biết luôn!
Hình như hắn cảm thấy rằng trên thế gian này chẳng có con người như hắn đang tồn tại...
Điều đã in sau vào tâm linh hắn là: Tại sao bao nhiêu nhân vật võ lâm chẳng bằng lòng thu hắn làm đồ đệ? Hơn nữa lại dùng cặp mắt kinh hãi ngắm nhìn hắn? Hắn còn nhớ rõ mồn một rắng: Hắn đã quỳ gối trước cổng Thiếu Lâm Tự ba ngày ba đêm, cuối cùng đã bị từ chối!
Sau đó hắn lại quỳ trước cổng Tam Thanh Quan thuộc phái Võ Đang ba ngày ba đêm nữa rồi hắn cũng bị từ chối luôn...
Kế đó hắn quỳ gối trước cổng Thiên Phật Tự của phái Nga Mi cũng ba ngày ba đêm và bị từ chối tiếp...
Hắn tiếp tục quỳ gối trước cổng Huyền Chơn Quan của phái Điểm Thương cũng ba ngày ba đêm lại bị họ từ chối luôn...
.........
Hắn từng quỳ gối trước cổng năm đại môn phái ở chốn giang hồ biết bao nhiêu ngày đêm, thế nhưng hắn chỉ đổi lấy được sự thất vọng mà thôi, hắn vừa suy nghi vừa cất bước đi thật nặng nề...
Đồng thời trong tiểu tâm linh của hắn đã ẩn tàng một cơn thịnh nộ khủng bố và sát khí rùng rợn, trước khi hắn rời khỏi Quan Tự của mỗi một phái, hắn từng phẫn nộ thề rằng:
- Ắt có môt ngày, Chung Trấn Văn này sẽ quay trở lại tìm ngũ đại môn phái các người để thanh toán món nợ này không sai!
Trên đường đi hắn đã phát giác có người âm thầm theo dõi hắn, số người này bao gồm nhiều giới nhân vật võ lâm...
Tại sao ngũ đại môn phái không chịu thu nhận hắn ư? Hắn không làm sao hiểu nổi nghi vấn này hết, thật ra một khi giải đáp được nghi vấn này thì hậu quả khó lường được rồi!
Chớ nói rằng chỉ riêng ngũ đại môn phái khó thoát khỏi kiếp nạn này, còn vô số võ lâm cao thủ cũng không tránh khỏi can hệ huyết kiếp này vậy...
..............
Hắn lê bước một cách nặng nề đi về hướng rừng già đen thẳm...
Thì ra thiếu niên này có tật nơi chân, lúc đi đường đã khập khiễng, nghiêng tới ngã lui, trông có vẻ nặng nề hết sức...
Hắn lại nhủ thầm: Đồng thời số người như Đông Nam Tam Kiếm, Mai Hoa Thần Kiếm, Liêu Đông Nhất ma, Thương Minh Thần Quân, Thương Cung Lục Kiếm, Độc Cước Nhất Quái, Tiếu Đạo Nhân, Quái Hòa Thượng, Sương Hảo Thần Trảo, Lăng Ba Tiên Tử, Giang Hồ Nhị Hoa, Trung Hồn Thủ, Âm Hồn Khách sau này ai cũng giết từng người một không sau!
Chao ôi! Một trận huyết kiếp khủng bố đáng sợ thay!
Những nhân vật mà hắn định giết bao gồm cả nhân vật nhất lưu vủa hắc bạch lưỡng đạo! Vì hắn đã từng quỳ gối trước cổng của số nhân vật này cả ba ngày ba đêm!
Gần mười năm trời hắn đã đi khắp bốn bể, vẫn không có một ai bằng lòng thu nhận hắn làm đồ đệ, rốt cuộc vì lí do gì mà họ không dám thu nhận hắn? Tồn tại trong đầu óc hắn chỉ là một câu nghi vấn ly kỳ khó hiểu? Trước mắt bây giờ hắn không sao giải nổi câu nghi ván ly kỳ này!
Hắn nghiến răng nói lẩm bẩm: Nhất định sẽ có một ngày nào đó, ta phải đụng độ với nhân vật các phái, cho chúng được mở mắt xem lợi hại của ta... Hắn nghĩ tới đây, bèn mỉm cười lấy làm an ủi... Nhưng bồng nhiên thần tình trên gương mặt hắn lại trở nên buồn thảm, sự thật bây giờ hắn chỉ là một người trói gà không chặt mà thôi!
Hắn nắm chặt cây gậy trong tay, từng bước một khập khiêng đi tới trước!
Bước đi khập khiễng nặng nề của hắn đã tượng trưng cho nhân sanh của hắn, Thương Đế lại bất công như thế sao? Thế nhưng hắn phải đi hết đoạn đường của hắn, vì hắn có lòng tin sắt thép, hắn phải phanh phui thân thế ly kỳ của hắn cho bằng được!.
Đồng thời phải làm sáng tỏ tại sao các cao thủ võ lâm không thu nhận hắn làm đồ đệ!
Trời ơi! Nếu một khi hắn giải được hai điều nghi vấn ly kỳ này thì võ lâm đã lâm vào ngày tận cùng rồi!
Ngay lúc hắn lê bước nặng nề, từ nơi xa xa có ba bóng người âm thầm theo dõi hắn, thế nhưng hắn chẳng hay biết gì hêt...
Hắn cứ nhằm thẳng khu rừng già đen thẳm đi tới, hắn không có kỳ vọng gì ở nơi đó, song hắn lại ưa thích đen tối, vì ở ban ngày hắn thường bị người ta khinh bỉ và dòm ngó hắn bằng cặp mắt lạn lùng, chỉ vì hắn là một tên què quặt.
Phải, hắn chỉ là tên què bất hạnh mà thôi, một tên què trẻ tuổi...vì tương lai hắn phải kiên cường sống tiếp tục...
Thình lình...
Một cơn gió đêm thoang thoảng thổi tới, làm cho tinh thần hắn phấn khởi lên, song trong cơn gió vừa thổi tới này xen lẫn một mùi máu tanh hôi khó ngửi vô cùng!
Quả thật mùi máu tanh hôi khiến người ngửi thấy phải buồn nôn không sai, hắn bất giác giật mình kinh hãi, đảo mắt quan sát xung quanh một phen, ngoại trừ một màu đen tối như mực, ngoài ra hắn chẳng thấy gì khác hơn!
Hắn đã rùng mình ớn lạnh tóc gáy, tại sao trong khu rừng già này lại có mùi máu tanh hôi như thế? Bỗng nhiên có một động lực hiếu kỳ đang thúc đẩy hắn, hắn đã nắm chặt cây gậy trong tay chống từng bước một khập khiễng đi về hướng trước!
Một cơn gió núi xen lẫn mùi máu tanh hôi khiến người ta phải buồn nôn ấy lại thổi tới lần nữa.
Những chấm sáng như lửa ma tại vùng núi hoang vắng đã khủng bố khiếp đảm rồi, bây giờ thoảng nhiên lại ngửi thấy mùi máu tanh hôi này, làm sao chẳng bảo hắn rùng mình lạnh toát mồ hôi ư?
Thình lình....
Hắn dừng bước lại, có một hang đá xuất hiện trước mắt, ánh mắt hắn lướt tới trước, bất giác giật bắn người lên lần nữa!
Phía trên hang đá có ba chữ to lớn bằng sắc vàng:
"Địa Ngục Môn"
Hắn cỗ trấn tĩnh tinh thần và thở phào một cái, mồ hôi trên trán toát ra lấm tấm!
Ba chữ to lớn sắc vàng ấy đã lấp lánh chiếu sáng trong đêm tối, trông khủng khiếp đáng sợ, cẳng khác nào y như một bàn tay khủng bố đang vẫy tay gọi hắn.
Và mùi máu tanh hôi ấy chính từ hang đá đó bốc ra!
Hắn bất giác rùng mình lạnh toát mồ hôi, đã theo bản năng tư nhiên thụt lùi ra sau hai bước.
Có lẽ hắn chưa từng nghe nói danh từ khủng bố Địa Ngục Môn này, bằng không, sau khi hắn trông thấy ba chữ sắc vàng này ắt phải co giò bỏ chạy không sai!
Địa Ngục Môn danh lừng thiên hạ, biết bao nhiêu cao thủ võ lâm đã bỏ xác trong Địa Ngục Môn, nhân vật giang hồ khi nhắc đến kỳ danh mà chẳng một ai không cả kinh thất ắc, và không có ai biết một nhân vật thế nào đã sinh sống trong đó.
Bàn tay cầm gậy đã run mạnh một cái, hắn khẽ ho một tiếng bèn cất bước đi vào trong Địa Ngục Môn luôn!
Sau khi thiếu niên què quặt bất hạnh ấy đi vào Địa Ngục Môn, từ nơi xa xa có ba bóng người phất phơ hạ xuống cửa hang Địa Ngục Môn.
Ba bóng người này gồm một hòa thượng, một đạo sĩ và một ông lão lưng đeo trường kiếm, chính ba người này đã theo dõi giám sát Chung Trấn Văn mà đến đây vậy.
Họ cùng lúc đưa mắt nhìn ba chữ sắc vàng to lớn trên hang đá, bất giác rùng mình ớn lạnh tóc gáy, họ có cùng một cảm giác nghĩ rằng nỗi kinh hoàng khủng bố trùm lên đầu họ, ba người đưa mắt nhìn nhau giây lát, hòa thượng trầm giọng nói:
- Hắn đã vào Địa Ngục Môn, có lẽ không thể quay trở ra nữa, chúng ta chẳng cần thiết theo dõi hắn làm gì.
Ông lão lưng đeo trường kiếm tiếp lời nói:
- Này hòa thượng, ngươi chớ đắc ý vội vàng như thế, nếu hắn chưa chết thì sao?
- Đã vào Địa Ngục Môn thì khó mà quay trở ra nữa rồi!
- Theo ta thì chúng ta cần phải cẩn thận, nên ở lại đâu canh phòng vài hôm xem thế nào đã.
Thế rồi ba người khẽ gật đầu biểu thị đồng ý, họ đã song song nhảy lùi ra sau.
Thiếu niên Chung Trấn Văn vì động tánh tò mò đã đi vào Địa Ngục Môn, nhưng hắn vẫn chưa biết hắn đang từ từ bước vào cõi chêt.
Hắn đi được độ khoảng ba trượng thì đã ra khỏi Địa Ngục Môn.
Thình lình...
Một tia sáng lại lóe lên lần nữa, xé tan màn đêm dày đặc u ám đã làm sáng tỏ cảnh vật trong Địa Ngục Môn.
Dưới ánh sáng chớp nhoáng xẹt nhanh một cái, suýt nữa hắn đã thất thanh kêu lên hoảng hốt, chỉ trông thấy xung quanh trong cốt địa đầy những xương người trắng hếu rải rác lhawps nơi! Hắn bất giác rùng mình lạnh toát mồ hôi.
Gió núi thoang thoảng đưa mùi tanh hôi bốc ra tứ tán,
Những đốm chấm sáng như ngộn lửa ma đã dư làm người ta cảm thấy rùng rợn khủng bố rồi, thế mà bây giờ lại thêm vào số bạch cốt đầy dãy khắp nơi, làm sao chẳng bảo hắn kinh tâm táng đởm ư? Hắn rùng mình vội xoay người bước theo lỗi cũ đi ra, cũng ngay lúc hắn vừa quay người định bước đi, thình lình trong Địa Ngục Môn phá lên một tràng cười quái gở như loài quái điểu kêu trong đêm tối...
Chung Trấn Văn thoáng nghe tiếng cười này, sắc mặt đại biến, suýt nữa đã ngát xỉu ngay, hắn trố mắt nhìn lên phía trên Địa Ngục Môn lại xuất hiện thêm tám chữ to lớn:
"Thân vào Địa Ngục hồn vía khó hồi dương"
Hai chân hắn run lẩy bẩy không dừng, toàn thân toát mồ hôi lạnh luôn.
Lần đầu tiên hắn cảm thấy tử vong là đáng sợ như thế, vì hắn không thể chết, hắn còn nhiều việc cần phải giải quyết kia mà.
Hắn nghĩ tới đây, liền mím môi nghiến răng co giò chạy ra ngoài Địa Ngục Môn ngay.
Hắn thoạt vừa cất bước định bỏ chạy ra ngoài, bỗng có một âm thanh lạnh như tiền vang tới gầm hét nói:
- Đứng lại!
Lạ thật, tiếng thét này có một sức mạnh phi thường, Chung Trấn Văn thoáng ngẩn người giây lát, sau đó đã dừng bước lại ngay, sắc mặt hắn càng xanh mét hơn, mồ hôi trên trán toát ra lấm tấm...hắn sợ hãi quay đầu nhìn ra sau, chẳng thấy một bóng người cỏn con nào hết.
Chung Trấn Văn thất kinh kêu thầm trong bụng:
- Địa Ngục Môn? Chẳng lẽ ta đã gặp phải loài ma quỷ thật sao?...
Hắn nghĩ tưởng tới loài ma quỷ, bất giác càng cảm thấy khủng bố khiếp sợ hơn, đồng thời tiếng cười quỷ quái hắc hắc ấy vẫn tiếp tục vang tới...
Hắn muốn co giò bỏ chạy hết sức, nhưng cặp giò run rẩy chẳng nghe lời chỉ huy của hắn chút nào hết, hắn sợ hãi đến đỗi đã nhũn chân tại chỗ.
Thình lình...
Hắn cảm thấy như có một vật gì lạnh như băng tuyết đã đặt lên vai hắn.
Hắn liếc nhìn lên vai xem đó là vật gì, hắn thoạt vừa nhìn sơ một cái, tức thì đầu óc hắn như trúng phải một cú sét đánh không bằng, cả thân người hắn loạng choạng suýt nữa đã té lăn ra đất.
Một bàn tay quái gở đã dặt lên vai hắn, năm ngón tay như móc sắt dài độ hai tấc, đang óng ánh chiếu sáng! Hắn có một khái niệm nhanh như cắt trong đầu óc là: Bàn tay ma.
Hắn không dám quay đầu nhìn ra sau, hắn biết rằng một khi nhìn ra sau ắt phải ngất xỉu không sai, vì hắn đang tưởng tượng một gương mặt rùng rợn khủng bố.
Thình lình...
Âm thanh lành lạnh như thốt từ miệng quỷ lại vang tới nói:
- Tuổi trẻ như thế, cũng muốn vào Địa Ngục Môn nạp mạng ư, người còn di chúc gì giao phó nữa?
Sau khi khủng hoảng cực độ, Chung Trấn Văn đã bình tĩnh được đôi chút, hắn cười thê thảm và lắc đầu nói:
- Không còn gì hết!
- Thế thì khá lắm, vốn thì ta chẳng muốn giết ngươi, nhưng Địa Ngục Môn có một quy luật không thế thay đổi là phàm bất cứ một ai vào đây thì không còn sống sót quay trở ra được nữa, các hạ chớ hờn trách ta độc ác nha.
Chung Trấn Văn cười ngạo nghễ rằng:
- Muốn giết thì cứ việc ra tay, vì ta cũng không thể phá luật lệ của ngươi được hết!
Âm thanh lành lạnh từ sau lưng hắn vang tới nói tiếp:
- Quả thật các hạ chẳng hổ thẹn là một trang thiết huyết hán tử, ta hỏi ngươi một điều...
- Ngươi cứ việc nói.
- Tên họ ngươi là gì?
- Chung Trấn Văn!
- Nói sao?
Sau khi đối phương nghe nói ba chữ Chung Trấn Văn, âm thanh lạnh như băng tuyết bỗng biến thành giọng điệu hãi hùng, bàn tay đặt trên vai của Chung Trấn Văn cũng bất thình lình rụt lại luôn.
Âm thanh lạnh lùng đã trở nên xúc động hớt hải ấp úng nói:
- Nói sao?... Ngươi...tên là... Chung Trấn Văn?
- Đúng thế, ta tên là Chung Trấn Văn!
Âm thanh lạnh lùng lại cười khà khà lên tiếng, tiếng cười đã làm cho Chung Trấn Văn phải lạnh toát mồ hôi
Bàn tay ma ấy bỗng nhiên đặt trên vai hắn lần nữa, lạnh lùng gầm hét nói.
- Tại sao ngươi phải mạo danh Chung Trấn Văn, hãy nói cho ta biết mau lên?
Lần này đến phiên Chung Trấn Văn lấy làm ngạc nhiên khó hiểu hết sức.
Hắn nhủ thầm trong bụng: Chẳng lẽ thiên hạ này còn một người cũng tên là Chung Trấn Văn sao? Đối phương quen biết với y ư?
Hắn suy nghĩ đến đây, bỗng nhiên cất tiếng hỏi:
- Rốt cuộc ngươi là người hay là quỷ ư?
- Ta là người.... Đối phương trả lời như thế, sau đó lại xúc động gầm hét nói:
- Ta hỏi ngươi tại sao ngươi phải mạo danh Chung Trấn Văn ư?
Chung Trấn Văn cười lạnh lùng một tiếng nói:
- Ai mạo dạnh y làm gì, ta chính là Chung Trấn Văn đây!
- Ngươi không phải y!
- Y là ai thế?
- Y là Chung Trấn Văn.
- Làm sao ngươi biết ta không là Chung Trấn Văn ư?
- Y không có tật què như ngươi, cũng không có thần tình âu sầu như người, đồng thời y là một nữ nhân.
- Nữ nhân ư?
- Phải, y là một nữ nhân.
- Nói như thế, quả thật có người thứ hai tên là Chung Trấn Văn rồi?
Âm thanh lành lạnh từ sau lưng lại vang tới:
- Ngươi chớ giả đò làm gì nữa, rốt cuộc giữa ngươi và Chung Trấn Văn có can hệ như thế nào, nếu ngươi không nói thì chớ trách ta hạ thủ độc ác nha!
Chung Trấn Văn tức đến mồm mũi phun ra lửa, rõ ràng mình là Chung Trấn Văn, thế mà đối phương cứ khăng khăng khẳng định rằng không phải là Chung Trấn Văn, làm sao bảo hắn không căm phẫm ư? Hắn nghĩ như thế, cười lạnh lùng một tiếng, bĩu môi nói:
- Chung Trấn Văn này chẳng quan tâm cái tên chút nào hết, nhưng những hành động không phân thị phi của ngươi thì khiến người khinh bỉ hết sức!
Nghe hắn nói lời như thế, đối phương ngẫm nghĩ một hồi lâu, sau đó nói:
- Nói như thế, quả thật ngươi chẳng quen biết với Chung Trấn Văn ấy rồi?
- Tin hay không tùy nơi ngươi.
- Thế thì ngươi vào Địa Ngục Môn với mục đích gì?
- Ta chỉ động tánh hiếu kỳ mà đi vào đây thôi, hắn dừng giây lát, đảo mắt lướt nhìn từng đống xương người trong cốc, lạnh lùng nói tiếp:
- Chính ngươi đã giết chết số người này?
Âm thanh lạnh lùng, từ sau lưng vang tới nói:
- Đúng thế! Ta chẳng tin ngươi đi vào Địa Ngục Môn mà không có mục đích cỏn con nào.
- Nếu ta biết trong cốc này toàn những xương người như thế thì ta cũng không bao giờ vào đây.
- Chẳng lẽ người không biết ở trong Địa Ngục Môn này có ẩn tàng vài món võ lâm vật ư?
Chung Trấn Văn khẽ lắc đầu biểu thị không biết gì hết, quả thật hắn không biết bên trong Địa Ngục Môn có cất giấu một số báu vật mà người giang hồ không một ai mà chẳng biết tin này, nếu chẳng vì vài món võ lâm chí bảo này người võ lâm há chịu khi không đi vào Địa Ngục Môn nạp mạng ư?
Chỉ có Chung Trấn Văn không biết nên hắn mới đâm đầu vào đây.
Nếu bây giờ bàn tay ma quái gở đã đặt trên vai của Chung Trấn Văn khẽ ấn mạnh xuống thì Chung Trấn Văn ắt phải bỏ xác tại chỗ ngay.
Đối phương đã hoàn toán khống chế sanh mạng của hắn...
Hắn chẳng quan tâm cái chết chút nào hết, điều hắn quan tâm là trước khi chết hắn chưa thể hiểu được thân thế bản thân hắn, đồng thời chưa đạt được nguyện vọng đụng với cao thủ các phái.
Hắn suy nghĩ tới đây, bất giác cảm khái thở dài một tiếng.
Chung Trấn Văn cảm thấy đối phương im lặng thật lâu, song bàn tay ấn trên vai hắn vẫn chưa thấy rời khỏi, hắn từng muốn quay đầu sang nhìn, nhưng cuối cùng hắn không có chút can đảm nào hết.
Thình lình...
Âm thanh sau lưng lại cười hắc hắc nói:
- Ta hỏi ngươi lần nữa, ngươi hãy giải nghĩa ba chứ Chung Trấn Văn xem sao?
Có lẽ nhân vật khủng bố thần kỳ này đã quen biết một người có tên là Chung Trấn Văn ư?
Hắn nghĩ thế, bèn chậm rãi nói:
- Chung này là Chung của hai chữ Kim Đồng, Trấn tức là thị trấn, còn Văn tức là Văn tự...
Chung Trấn Văn nói chưa hết lời thì đối phương đã cất tiếng lạnh lùng nói:
- Được rồi, ta đã khẳng định ngươi không hề quen biết y, Vân của y là vân mây, ngươi chỉ có tên họ đồng âm với y mà thôi.
Chung Trấn Văn sực hiểu ra mọi lẽ, cất tiếng lạnh lùng nói:
- Thế thì ngươi tin rằng ta chẳng mạo danh bạn ngươi rồi chứ?
Âm thanh sau lưng lại hỏi tiếp:
- Ta hỏi ngươi điều này, ngươi bảo rẳng ngươi không sợ chết chăng?
Chung Trấn Văn cười lạnh lùng nói:
- Cố nhân dạy rằng: "Con kiến còn muốn sống, huống chi là con người ư?" Nhưng ta chẳng quan tâm sanh mạng chút nào hết, ở trên thế gian này ta đã bị người bạc đãi và khinh bỉ...sống làm người không còn hy vọng thì chết có chi phải sợ hãi? Nhưng ta chỉ nối tiếc rắng ta chưa làm xong những việc ta cần làm...
Hắn nói tới đây, đảo mắt lướt nhìn số xương người rải rác trong cốc, sau đó lại nói tiếp:
- Ta không thế phá luật lệ của ngươi, và cũng chẳng oán trách ngươi phải hạ thủ giết ta.
- Thế thì ngươi cũng căm hận mọi người ư?
- Chẳng những căm hận mà thôi! Nếu quả có một ngày nào đó, ta ắt phải tìm Ngũ Đại môn phái kết liệu món nợ mới xong.
- Món nợ thế nào vậy?
- Ta phải rửa mối hận từng quỳ gối trước cổng Quan Tự của Ngũ Đại môn phái cả ba ngày ba đêm!
- Ngươi cầu họ thu nhận ngươi làm đồ đệ có phải vậy chăng?
- Đúng thế, nhưng họ đã từ chối.
- Khá lắm, nhưng ngươi phải bỏ xác nới đây thôi.
Chung Trấn Văn suy nghĩ rất nhiều, nào là thân thế, nào là thù hận và tương lại sáng sủa, thế nhưng bây giờ hắn đã đi vào Địa Ngục Môn, cuộc đời xem như chấm dứt, hắn sực như nghĩ ra điều gì, nói:
- Giữa ngươi và những người này có thù hận gì? Tại sao ngươi đã giết chết họ thế?
Đối phương lạnh lùng với:
- Mục đích của họ đi vào Địa Ngục Môn chẳng qua muốn dòm ngó số báu vật đã trấn động võ lâm mà thôi, đương nhiên ta không thể buông tha họ rồi, hơn nữa quy luật của Địa Ngục Môn là phàm những ai vào đây không thể tha chết ra khỏi Địa Ngục Môn được hết, trong số người này có một số phải chết trong tay ta.
Chung Trấn Văn nghe nói thế, bất giác lấy làm ngạc nhiên nói:
- Chẳng lẽ còn một người nào sống trong Địa Ngục Môn này sao?
- Đúng thế, nhưng mà y bỏ đi từ lâu rồi...
Đối phương nói tới đây bỗng nhiên thay giọng hỏi:
- Bây giờ rốt cuộc ngươi muốn chết hay muốn sống đây?
Nghe đối phương hỏi như thế, đầu Chung Trấn Văn lập tức nảy sinh một sanh cơ.
Đồng thời hắn nghĩ rằng, nếu có dịp theo quái nhân này học tập võ công thì lo gì không báo thù tuyết hận được ư? Hắn nghĩ tới đây lập tức nói:
- Con kiến vẫn sợ chết, huống chi con người lại chẳng thích sống chăng?
- Thế thì khá lắm, ta đảm bảo với ngươi trong vòng ba tiếng đồng hồ ngươi sẽ danh lừng thiên hạ, nhưng ngươi phải chịu chết 1 lần.
Chung Trấn Văn nghe nói thế, bất giác vừa mừng vừa kinh hãi, hắn lấy làm vui mừng, đối phương đã buông lời bảo rằng chỉ cần ba tiếng đồng hồ sẽ làm cho hắn danh lừng thiên hạ còn điều hắn lo ngại là đối phương bảo mình phải chịu chết một lần, như thế chẳng phải mâu thuẫn lắm ư?
Chẳng hiểu vì sao mây lại khóc
Gió lại buồn, và ngơ ngẩn trên cao
Chỉ biết rằng trong tiếng gió rì rào
Có lẫn cả "I Love You So Much"
Gió lại buồn, và ngơ ngẩn trên cao
Chỉ biết rằng trong tiếng gió rì rào
Có lẫn cả "I Love You So Much"