Lữ khách qua vườn Thư quán
Chiều tà mỏi gối đường xa
Khách còn lê bước đi qua quán này
Từ trong vẳng tiếng nhạc hay
Khách như hồn vắng lắng tai mắt nhìn
Chủ quán lướt phím tay tiên
Bên chàng công tử đang viền khung thơ
Trời mây non nước như mơ
Đắm say lòng khách chần chờ biếng đi
Đường dài chàng chẳng thiết chi
Cảnh đây nào có khác gì ngày xưa
Cái thời xuân thắm duyên ưa
Người chàng yêu dấu cũng vừa tròn trăng
Ngày ngày đắm đuối dung dăng
Bên đồi tắt nắng chờ trăng ngọc ngà
Chàng đưa tiếng sáo ngân xa
Nàng gieo tiếng hát mượt mà gió reo
Dưới cầu nước chảy trong veo
Bên cầu đôi lứa như vào cõi tiên
Bỗng đâu giông tố nổi lên
Bóng chim tăm cá chia lìa cách xa
Thời gian thấm thoắt thoi đưa
Mấy mươi năm lẻ người xa vắng người
Chàng vượt gian khó dặm dài
Chân trời mù mịt tìm người nơi đâu?
Gặp bao nhiêu quán như đây
Mỗi lần dừng bước mắt gầy lệ chan
Bao giờ tình cũ lại hoàn
Bao giờ gặp lại người chàng hằng mong./.