📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

VIẾT TÙY BÚT VẪN VƠ...TÙY BÚT SƯU TẦM .RIÊNG MÌNH ...

50 trả lời, 8.065 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-26 09:07:44CTT>
                                                SÁNG NAY VUI  THẬT LẠ....!

            Sáng nay Tôi tiển một người bạn ,hay đúng hơn là một Anh bạn "về quê" Tôi thấy lòng bổng vui lạ thật :
           Thỉnh thoảng bạn bè cùng hội ,cùng nhóm ,anh em chơi cùng ,gặp nhau tụ lại ,buông câu bông đùa :" chưa về quê sao?" hay "chưa buôn hoa quả sao nè?".Sao cứ phải để toàn mấy đứa tử tế " trèo lên nóc mà ngồi " còn bọn quậy phá " mất dạy" như tụi mình sống lâu quá.!
             Sáng nay tiển Anh bạn này "về quê ",anh bạn này rất đặc biệt ,hôm Noel vừa rồi (nói đúng hơn là 6gio30 tối ngày 25/12/2007)đã tìm đến Tôi "trình bày " ,kêu gọi :cùng đóng vai ông già Noel vào Bệnh viện ung bứu phát quà cho các em đang mắc phải những căn bệnh hiểm nghèo ,và gia đình thì nghèo khó. Không hiểu sao lúc ấy Tôi hương ứng liền dù Tôi đang làm kinh tế kiếm tiền.và kêu gọi thêm một vài người bạn của Tôi cùng gói những phần quà ,bánh kẹo...
              Khoảng hơn 8 giờ Tôi theo Anh cùng 2 người bạn nữa ,bận 4 bộ đồ ông già Noel ,đeo râu ,nón ,kính hẳn hoi (vì Tôi đang làm dịch vụ giao nhận phát quà noel nên có sẳn đồ).Chúng tôi 4 người mang những phần quà vào bệnh viện đến khoa các em nhỏ.Đêm ấy đôi mắt sung sướng ,kinh ngạc của những em thơ ,bị những căn bệnh hiểm nghèo ,được đánh thức để nhận quà từ những ông già noel xa lạ ,là giấc mơ chưa từng có trong đời của các em (lời các em ).
              Những đôi mắt ấy ,nhìn Tôi làm tôi nhớ mãi ,và khiến tôi chợt nghĩ vì sao không ở xa lắm - nó long lanh thật gần.
      Vậy mà ! Sáng nay anh ra đi - thêm một người tử tế "buôn hoa quả".
      Còn kẻ "quậy phá ,mất dạy " như Tôi còn ở lại.
              Có những người  còn sống làm Tôi mất lòng tin ,có những người đã "về quê" lại giúp Tôi có lại những lòng tin.Tôi sẽ nhớ đến họ ,và cảm ơn họ ,hiểu rằng sống hay chết chỉ là một cách nghĩ ,cách hiểu ,và sợ hay không sợ chết mà thôi.
              Nó chẳng phải là gì nếu Tôi nghĩ nó một cách bình thản.
              Người tốt thời nào cũng có ,chỉ gặp được hay không mà thôi?Như Anh bạn sáng nay mới "về quê",chỉ làm những điều thiện ,việc tốt một cách âm thầm ,không hô hào ,kể tên.

(Xin được giấu tên Anh bạn ,mới sáng nay "về quê" " )

Chân Trời Tím.
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 03:21:42Chân Trời Tím>
 NGƯỜI  &gt; CON
 
Mổi con người chúng ta ,ai cũng có số phần của mình cả , " Nếu trái đất này là hình vuông ,mổi người chúng ta đã có những góc cạnh để ẩn náu những khó khăn ,những đau thương ,những ...v..vv....Nhưng tiếc thay trái đất là hình tròn ,chúng ta đâu có những góc cạnh để ẩn náu .Vì thế chúng ta phải đối mặt với cuộc sống ,với chính những gì thuộc về số phận của chúng ta " Nhưng thượng đế lúc nào cũng công bằng  ? Không lấy không của ai những gì và không cho ai không cả ? Bị lấy đi những gì sẽ được trả lại dù sớm hay muộn mà thôi ,cũng như khi vay cái gì cũng phải trả dù trả sớm hay muộn .....
 Không có con đường bế tắc trong cuộc sống, chỉ có mình không tìm thấy đường khác mà thôi!
Một cậu bé trai thi đỗ cả 3 trường Đại học, toàn điểm cao nhưng không có tiền đóng học phí, đành phải dừng lại đứng nhìn cổng trường Đại học khép kín đối với mình. Cuộc đời của cậu bé từ đó chuyển sang một hướng khác, một trang vở khác….

Một em bé bại liệt nửa thân người vẫn cố gắng chiến thắng bản thân mình, ngày ngày lê bước đến trường và cuối mỗi năm đều đặn nhận tấm bằng học sinh giỏi; một giám đốc tin học của một tỉnh lớn là một anh chàng kỹ sư bị tật nguyền từ khi còn nhỏ dại.

Ông giám đốc T đã tự sát khi công ty bị lâm vào cảnh thâm hụt khó khăn, Bà giám đốc O phải vào tù vì hối lộ… Song song đó, một anh giám đốc trẻ sẵn sàng rời bỏ vùng đất Sài Gòn, nơi có nhiều tiềm năng phát triển của anh ta, trở về vùng quê hương còn thiếu thốn trăm bề của mình để thực hiện hoài bão vực dậy một công ty thua lỗ ở quê nhà. Và rồi cuối cùng, anh ta đã thành công nhưng không chỉ dừng lại ở đó, anh ta đã tiếp tục học hỏi thêm để trở thành một tiến sĩ kinh tế học nổi tiếng với kỳ vọng vận dụng khối kiến thức đó giúp cho quê hương đất nước.

Các bạn  thấy đó “Con người khi rơi vào cảnh khốn cùng thường hay nói những lời tuyệt vọng như “không còn con đường nào khác” hoặc “không còn cách nào khác”. Nhưng thật ra không phải vậy. Vì không tìm kiếm nên mới không thấy có đường khác mà thôi” ...phải không  ?

Cũng là lương y như từ mẫu. Nhưng có “từ mẫu” trở nên giàu có từ những đồng tiền hoa hồng có được từ công việc chữa người bệnh nhân nghèo khổ của mình; ngược lại, có những “từ mẫu” có đồng lương ở mức xóa đói giảm nghèo, tình nguyện về phục vụ những miền quê xa xôi với đồng lương kém cỏi, tối đi dạy kèm thêm để duy trì cuộc sống và để mong thực hiện ước mơ của mình.

Cũng là công an, nhưng có anh công an giao thông đứng nhận những đồng tiền “đen” ngoài đường và ngược lại có người công an chân chất, chấp nhận gạt bỏ bao đồng tiền trong phong bì để chiều về với mái ấm gia đình, bôn ba với nghề tay trái - chở từng chai nước lọc bỏ từng nhà - để duy trì cuộc sống gia đình.

Còn nhiều đối nghịch trong cuộc sống nữa, chẳng hạn anh chàng taxi sang trọng lấy trộm đồ của khách còn bên kia bác xích lô nghèo nàn trả lại vài chục triệu đồng cho khách khi tình cờ nhặt được…

CTT tạm xếp hai hình ảnh trái ngược đó thành hai vế của một bất phương trình. Vế thứ nhất là “con”, vế thứ hai là “người”, nếu phần “con” lớn hơn phần “người”(con &gt; người) thì mình là “con”, nếu phần “người” lớn hơn phần “con” (người &gt; con) thì mình là “người”. Mục đích sống của chúng ta luôn đúng theo bất phương trình này: người &gt; con, nhưng có mấy ai thực hiện được trọn vẹn phải không các bạn ?..hihihi...

Chân Trời Tím _30/09/2007
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 03:22:28Chân Trời Tím>
         MƯA.......MƯA......

Chiều tháng mười, mưa rơi nhẹ. Gió mang hơi mưa như từ đâu thổi về… từng giọt mưa nhanh dần, nhanh dần làm cho dòng người vộ vã hơn.
Tôi như muốn nhoà theo dòng mưa, dòng thời gian, mà với tôi, hình như trên trần gian này chỉ có mưa là đẹp nhất, thơ mộng nhất, đáng yêu nhất. Không hiểu cái tình yêu mưa này đã có trong tôi từ bao lâu? Chắc từ lâu lắm rồi, có thể là một thứ tình yêu di truyền từ tiền kiếp!
Biết bao lần tôi lang thang trong mưa nơi thành phố biển của Tôi,  nơi thành phố xa hoa ánh đèn.,nơi thành phố cao nguyên lạnh gía  ....nhìn những cây thông và rồi cảm cái lạnh của đời mình, chỉ vì không tìm được bản thông điệp cuộc đời mình.
Mưa Đà Lạt thường nhẹ nhàng gợi lên một cái gì bâng quơ, một nỗi buồn mơ màng với những kỷ niệm lãng mạn. Mưa Đà Lạt không giống mưa Sài Gòn - những cơn mưa xối xả làm bốc khói mặt đường. Những cơn mưa ào ạt như những lần xốc nỗi của đời người. Và hôm nay mưa sài gònTôi lại ngôi trong quán của  chiều  hôm nào cùng ngồi bên nhau, ngắm những dòng mưa chảy theo mặt kính, nghe hồn dâng lên khúc gì vu vơ…
Có buổi chiều mưa thật lớn, nước ngập tràn mặt đường lênh láng, chợt thấy mình xa lạ giữa mông mênh.
Mỗi cơn mưa đều có riêng một vẻ đẹp, không cơn mưa nào giống cơn mưa nào cả. Mưa trên biển cũng rất đẹp, một vẻ đẹp thật lạ lùng; những giọt mưa như làm cho cả đại dương nở hoa và ướt át như Tôi đang khóc cho tình mình đã xa...
Có lẽ càng yêu mưa thì tôi càng sợ nắng! Tôi vốn sợ, rất sợ, và thường bực bội với những cơn nắng toé lửa.Và càng yêu mưa ,Tôi trở tàhnh người của u buồn....
Chiều nay, đã rất lâu mới có một cơn mưa da diết đến như thế. Ngồi nghe mưa rơi và đếm những cơn mưa đi qua cuộc đời. Có thể không nhớ hết được những cơn mưa, như những kỷ niệm mà mấy ai nhớ hết. Nhưng nếu có không nhớ hết thì đã sao, vì cuối cùng những cơn mưa cũng tan biến vào hư vô!
Tất cả những cơn mưa đều có nét gì đó thật buồn, thật thơ và thật mong manh như nỗi niềm của chính Tôi. Một cái gì đó không thực hay chỉ bình thường là những cơn mưa…?
Đêm đã khuya, ngoài kia trời vẫn chưa thôi mưa! và mưa của riêng Tôi lại là CƠN MƯA TÍM lạ thuờng.

Chân Trời Tím.[:o]

[/align]
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 03:23:48Chân Trời Tím>
 GIẢ ĐÒ!
 
Hôm nay một buổi chiều gần cuối năm ,chuẩn bị tết đến rồi ,lại thêm một tuổi ,lại thêm một năm ta không có nhau.
Vì lý do gì nhỉ? Tôi ,đằng ấy ,hay cuộc đời? Tôi cũng chẳng biết lý do làm sao? có lẽ "....cho đến hôm nay đằng ấy không còn yêu tôi nữa "....
Ngày xưa tôi thường hỏi đằng ấy sẽ yêu tôi đến bao giờ? lúc nào đằng ấy cũng trả lời :..." yêu tôi cho đến ngày tôi không còn yêu đằng ấy nữa...." vậy mà giờ đây.....
Sao không trở về trò chơi trẻ con ngày xưa nữa nhỉ? Gỉa đò ta yêu nhau.....nếu thế...thì em sẽ...
Gỉa đò đụng vào đằng ấy khe khẽ ,nhưng đằng ấy phải nắm tay mình lại nhé ,nắm cho thật chặt!
Gỉa đò vô tình ngồi sát nhau ,để đằng ấy giả đò ôm mình thật chặt nhé !
Gỉa đò cố tình im lặng ,để đằng ấy gặng hỏi hoài!
Gỉa đò trời mưa đi trong mưa ,để đằng ấy thật lòng lo lắng ,sợ cảm mưa mà thôi !
Gỉa đò mình yêu nhau nhé,để mình ghen tuông tí xíu khi đằng ấy vô tình lơ đểnh ngó bên đường !
Gỉa đò đặt môi lên má,hơi thở đằng ấy khiến mình bối rối...
Gỉa đò nói yêu nhau ,đâu ai đánh thuế câu nói đằng ấy đâu ,và mình cũng giả đò đang được yêu nhiều lắm !
Tất cả chỉ là giả đò thôi ,Mình vờ không tin là thật.Nước mắt mình rơi cũng đâu là thật?
Tại cơn gió vô tình thổi cát bay vào mắt !
Và cuối cùng Mình đã giả đò đằng ấy là minh không yêu đằng ấy. Sự thật là mình yêu đằng ấy lắm đằng ấy có biết không?

Chân Trời Tím
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
                           HẠNH PHÚC !
 
 
Tôi xin viết vào đây những hạnh phúc có, và những hạnh phúc đi của tôi.
Đối với tôi đã lâu, và có lẻ là lâu lắm...

Hạnh phúc đến với tôi khi tôi biết mình yêu, lần đầu tiên, người mà tôi đã trao tất cả những gì đẹp và quý nhất của một người con gái Tôi đã yêu người và thương cuộc tình nuôi nấn và trân trọng như những gì mình quý báo nhất...
Nhưng thời gian không lâu, mang theo tất cả những hạnh phúc của tôi......Vật vã và oằn oại như một con thú bị thương, trong nỗi đớn đau của trái tim đang rướm máu.

lần đầu tiên tôi hiểu chữ tình là thế, và tôi đã đánh đổi cuộc đời để có cái hạnh phúc ngắn ngủi đó nhưng vẩn không được trọn vẹn và khắc vào trái tim tôi một vết thẹo thật là sâu... Tôi không còn là tôi từ đó...!

Nhưng cuộc đời còn tiếp tục, thì chữ tình còn tiếp nối, vì nếu không có tình thì cuộc đời không còn nữa!

Trái tim tôi đang yên ngủ bổng thức dậy rộn ràng đó là khi tôi biết thêm một người! đó chỉ là một người quen như những người quen mà tôi gặp hằng ngày trong cuộc sống;

Một ngày của tôi là gì?... Ăn, Ngủ, làm ,lao đầu vào làm việc cho thật nhiều ,không cho phép mình có giấy phút nghĩ đến ai...
Tôi sợ vướng nữa chữ tình, tôi muốn trốn chạy cho thật xa để cuộc đời tôi yên tỉnh mặc dù sự cô độc đã làm tôi rã rời.
Nhưng người đã đến cho tôi có những sự che chở bảo bộc và niềm tin rằng mình vẩn muốn được yêu.
Bởi với người cuộc đời mới bắc đầu, còn tôi thì cuộc đời đã đi qua
Tôi bảo tôi mệt mõi và yếu đuối, người nói rằng người sẻ có sự kiên nhẫn với lòng cam đãm cho tôi…

Thêm lần nữa tôi chấp nhận chữ tình, trái tim tôi thức dậy để đón cái
hạnh phúc mới cũa cuộc đời đem đến…

… Khi cuộc đời đã trãi dài theo ý muốn, sự bình dị cũa từng ngày có lẽ làm cho con người ta nhàm chán …Mỗi ngày cứ như thế mà trôi qua làm cho người ta có cãm tưởng là bị đứng lại một chổ. Và vì thế tự nhiên bản năng của con người muốn thay đổi … Thay đổi một cái gì thì không biết nhưng họ muốn thay đổi lối sống của họ đã có trong hiện tại. Sự đòi hỏi của thay đổi làm thay đổi luôn cả những ước mơ, sư nhẫn nại không còn nữa thay vào đó tôi lại thấy sự nôn nóng và bồn chồn, so sánh và tính toán với đòi hỏi nhiều hơn chấp nhận. Tôi thấy sự nhàm chán đó và sợ phải thêm một lần nữa chịu đớn đau mà không biết rằng lần nầy tôi còn có thể chịu đựng sự hành xát đó hay không…

và lần nầy tôi cãm nhận và gậm nhấm cái hạnh phúc của tôi nó từ từ mất đi và tôi không còn một điều mơ ước nào. Chỉ còn duy nhất là ước sao tôi được biến mất đi trước ngày cái hạnh phúc không còn nữa.

Điều đó có làm cho tôi buồn hay không ???!
CTT- H.A.C

Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
                    Xin Đằng Ấy Giữ Lấy Nụ Cười


Đằng Ấy !
Mình lại bắt đầu thấy nhớ mỗi khi đi ngang con đường Sư Vạn Hạnh  , trong mơ hồ như  một thói quen,  nó cứ vang mãi hoài nổi nhớ về Đằng Âý bên tai mình . . Những lời thương yêu, lo lắng nồng nàn và sâu kín. Mình lại  lâng lâng trong tận cùng của những cảm giác xa vời Đằng Ấy ơi ! cứ tưởng tượng chừng như lúc này Đằng Âý đang ở bên mình...
Như một thói quen ,khi nào mình quẹo xe chạy vào con đường ấy là lúc ấy mình lại tưởng nghĩ đến Đằng ấy, hạnh phúc cho mình chỉ vọn vẹn bao nhiêu đó thôi , nhưng nếu  thiếu vắng đi một ngày mình không đi con đường Sư Vạn Hạnh này thì  cứ như  bầu trời hôm đó sẽ toàn là những cụm mây xám và không nắng.. Muốn cho Đằng ấy giữ nụ cười mãi hoài trên môi  như mình vẫn thường nói, mình sẽ theo sự chọn lưa của đằng ấy,là rời xa nhau,nhưng lại rất khó đối với mình?
Và rồi mình lại phải  xa đằng ấy mà thôi,xa cả con đường SVH và cả trong suy nghĩ ,nổi nhớ.
Mình còn nhớ , có những đêm chúng mình bên nhau, chỉ để cùng bày tỏ những hiểu lầm mà do sự vô ý của nhau phút chốc đã tưởng chừng như mất nhau thật sự . .  Trong đằng ấy vẫn còn là sự buồn phiền chưa giải toả. Riêng mình, mình không  đòi hỏi gì nhiều cả, miễn sao là hãy cùng vui,cùng sống cho hiện tại , và có nhau để nhớ về nhau mà thôi...đơn giản chỉ là thế nhưng vẩn không giản đơn tí nào....

Cánh cữa vẫn đóng lại bình thường trong cuộc đời của mình, và mình vẫn một mình ở lại với nụ cười còn gắng gượng trên môi ,không có ai để nhớ....
 
Chân Trời Tím.



Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
                                  KHOẢNG CÁCH TÌNH YÊU?
Nói đến một chuyện tình, ai cũng phải trải qua những giai đoạn : biết - quen - hiểu nhau - yêu nhau. Nhưng chuyện tình của chúng tôi lại khác hoàn toàn. Chúng tôi đã yêu nhau say đắm ngay khi chúng tôi chưa biết khuôn mặt, chưa gặp nhau,chưa biết gì về nhau. Nghe thì có vẻ khó tin nhưng thực sự đó là sự thật .

[/align]Chúng tôi quen nhau trên mạng. Đến bây giờ thực sự tôi cũng không hiểu là tại sao chúng tôi lại có thể yêu được nhau nữa. Tôi hay hỏi anh rằng, tại sao trên thế giới này có bao nhiêu cô gái, tại sao ông trời không mang đến cho anh một cô gái khác mà lại là em, và tại sao người quan trọng nhất của đời em lại là anh mà không phải là một người con trai nào khác, trong khi chúng ta cách xa nhau hàng  vạn ngàn cây số như thế này. Đúng là ông trời đã mang chúng tôi lại với nhau, đã để cho chúng tôi thể hiện một điều rằng : Tình yêu không kể khoảng cách xa xôi. Cảm ơn số phận đã mang đến cho tôi niềm hạnh phúc tuyêt vời này.

[/align]Tôi vào viêtsingle cũng có ý ,muốn tìm 01 nửa của mình sau bao năm thu mình vào "óc đảo" do mình đặt ra vì sự dã dối của người đời .Và thật tình cờ không biết có phải sự sắp đặt của THƯỢNG ĐẾ không ? khi trong đầu tôi có ý nghĩ tôi sẽ chọn người nào đầu tiên tôi vô tình nick vào ? Và đó là Anh ...

[/align]Lần đầu tiên nói chuyện, tôi đã thực sự không hài lòng với cách nói chuyện của anh,và cách sử dụng chưa thật thành thạo về intenet của Anh .Bực mình wá ,lần thứ 02 vẩn thế ,nhưng thế mà không hiểu sao chúng tôi vẩn nói chuyện với nhau .Và không hiểu sao lúc ấy trong tôi Anh có điều gì đó rất gần gũi ,rất gần gũi với tôi .Hôm đó ra về mà lòng tôi cảm thấy khác lạ vô cùng, có một cảm giác rất lạ lùng len lỏi trong tôi mà tôi không thể giải thích nổi nó là tình cảm gì nữa. Thế rồi mỗi buổi trưa bên tôi (tối bên anh), chúng tôi lại lên mạng gặp nhau, những lúc không gặp, thì thấy nhớ vô cùng.Anh đã 46 tuổi,anh là nguời Miền Bắc ,anh là dân buôn bán ,và sự từng trãi ,từng va chạm cuộc đời rất nhiều hơn tôi ,và cuộc đời của anh không được may mắn trong vấn đề tình duyên và anh cũng là người đa nghi tất cả mọi thứ ,đa nghi hơn tất cả những người đa nghi ...Tôi đã quen với việc tâm sự với anh những điều không thể nói với bất kì ai, đã quen với việc nghe những lời khuyên bảo của anh .Đối với mọi người tôi là người ít nói ,nhung đối với anh tôi lại là kẻ "lắm điều ".Hôm nào không gặp anh ,, tôi đã cảm thấy thật trống trải. Và tôi nhận ra rằng, tôi đã yêu anh.

[/align]Nhiều người đã nói, tình bạn trên mạng không bao giờ bền lâu huống chi tình yêu. Nhiều lúc tôi cũng cảm thấy băn khoăn nhiều về chuyện này, nhưng anh và tôi đều nghĩ rằng, tất cả sẽ để thời gian trả lời, chỉ vậy thôi...

[/align]Và rồi một ngày, trên mạng, anh đã nói rằng, anh rất nhớ tôi, anh rất cần tôi, anh muốn tôi sẽ là người cùng anh với quảng đời còn lại của anh , nhưng anh lại sợ ,lại hồ nghi tôi không chân thật ,tôi còn qúa trẻ so với anh ,và tôi cũng đã nói với anh rằng : tình yêu đâu phân biệt tuổi tác .Tôi đã thực sự hạnh phúc. Chúng tôi đã yêu nhau mà chưa từng được gặp mặt nhau. Anh đã cho tôi hiểu được nhiều điều về cuộc sống này, về con đường mà tôi đang bước tới. Cả gia đình tôi và bố mẹ tôi cũng đã biết rằng chúng tôi yêu nhau và đang tìm hiểu nhau nhưng họ cũng chưa bao giờ được gặp mặt anh ,vi tôi ở VN còn anh ở tận CANADA.

[/align]Rồi thời gian cứ trôi đi như vậy, đã hơn 8 tháng trời từ khi yêu nhau, chúng tôi không được gặp mặt nhau,chỉ đựoc trò chuyện qua mạng mà thôi ,nhưng anh là ngừơi rất lười đánh tay chỉ chát voice với nhau mà thôi ....hiiiiiiiiiii..... Đã phải chịu bao nhiêu nỗi buồn cho sự xa cách này, nhưng anh và tôi vẫn biết rằng : khổ trước thì sẽ sướng sau thôi.

Tôi mong lắm cái ngày chúng tôi sẽ gặp nhau.

[/align]Và cuối cùng thì cái ngày hạnh phúc đó đã đến với tôi. Anh cố gắng và đã thu xếp được công việc để về VN với tôi. Ngày đầu chúng tôi gặp nhau cũng là ngày tôi đưa anh về ra mắt gia đình. Khi gặp nhau, không hề có cảm giác lần đầu gặp gỡ mà cảm giác của chúng tôi lúc ấy là hai người yêu nhau mà phải xa nhau, đền lúc gặp lại, cảm xúc vừa vui vừa tủi thân vừa hạnh phúc , tôi đã khóc uớt hết vai áo anh, anh ôm tôi thật chặt trong lòng, lúc đó có lẽ tôi đã là người hạnh phúc nhất trên thế gian này. Anh điềm đạm, hiểu biết và quyết đoán. Cả nhà, ai cũng quý anh hết, tôi rất tự hào vì có anh . Nhưng còn  việc anh là người rất ư là đa nghi thì chỉ mình tôi biết thôi ,...hihihi....thí dụ như tôi hết tiền mà chẳng dám xin anh vì anh là người rất ư là đa nghi mà ,nhưng anh có biết chỉ 1 vài đồng ít ỏi thôi của anh cũng là niềm tự hào hãnh diện của tôi đối với gia đình  tôi về anh ,vì đồng tiền tôi có thể có hôm nay và hết hôm sao ,nhưng niềm tự hào hãnh diện không phải  muốn có là có đuợc ,và tôi nghĩ đó cũng là 01 trong những khuyết điểm của anh .Nhưng tôi đã yêu anh tôi yêu cái tốt của anh rồi thì tôi phải yêu luôn cái không hòan hảo của anh luôn chứ ,bỏ ai vào yêu dùm cái xấu bây giờ.

Chúng tôi yêu nhau và tình yêu của chúng tôi là như vậy đó, tôi có cảm giác như đó là một câu chuyện cổ tích vậy. Đến giờ, chúng tôi đã là hai nửa không thể thiếu của nhau, tôi cần có anh và anh cũng cần tôi bên cạnh. Chúng tôi cũng đã tính chuyện cho tương lai hai đứa. Tôi thực sự hạnh phúc.

[/align]Vậy đó, đó là một câu chuyện thật của chính bản thân tôi, và cái khỏang cách giửa 02 đại dương không là xa đối với tôi ,mà tôi chỉ sợ khỏang cách lòng người mà thôi .

[/align]Tôi chỉ muốn  rằng, hãy trân trọng tình yêu mà mình đang có, và khoảng cách về địa lý trong tình yêu là một điều không ai muốn nhưng nếu ai nghĩ rằng nó dễ thương thì đúng là khoảng cách dễ thương thật đó.
                          (Viết cho người bạn gái của Tôi )

[/align]                                                         Chân Trời Tím.

[/align]

Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
                              CUỘC SỐNG !
 
Cuộc sống là tiếng vọng của mổi chúng ta , hãy thử đứng trước 01 vách núi và hét thật to 01 câu gì đó thì ta sẽ nghe tiếng vọng lại của vách núi ...Cuộc sống cũng thế ,nó là sự phản chiếu những hành động của chúng ta .Nếu tôi muốn được yêu thương thì trước hết tôi phải yêu thương người ,nếu muốn mình được sống hạnh phúc ,hãy làm cho người khác cảm thấy hạnh phúc trước đã .Cuộc sống sẽ cho lại những gì mình muốn cho nó ....
Cuộc sống sẽ là 01 điều tuyệt diệu khi ta mở rộng trái tim,mở rộng tâm hồn với những người xung quanh .Hãy nên nhìn thấy vẻ đẹp của mổi người ,bất kể họ từ đâu đến và họ là ai ? Hãy sống nhân từ và khoan dung .Cũng đưng quên rằng cuộc sống này không bao giờ công bằng cả  ?Chúng ta hãy luôn can đảm để sẳn lòng vượt qua những khó khăn trong cuộc sống các bạn nhé ...Nếu các bạn và CTT làm được như thế thì có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ cảm thấy cô đơn mệt moi.....hihihi...và sẽ cố gắng như thế nhé...
Có hy vọng để mà hy vọng vẩn tốt hơn không có hy vọng đó chứ?

Chân Trời Tím .


Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
                DẤU CHẤM CÂU CUỘC ĐỜI !
Cuộc đời mổi chúng ta là chuổi dài những  dấu chấm câu.Và chúng ta là những người QUANTRONG NHƯ NHAU.Đừng bao giờ đánh mất những dấu chấm câu trong cuộc đời để biến thành không QUAN TRỌNG CHO NHAU các bạn nhé....CTT kể  01 câu chuyện này ...
Có 01 Anh T chẳng may đánh mất một dấu chấm phẩy, Anh ta trở nên sợ những câu phức tạp và chỉ tìm những câu đơn giản. Đằng sau những câu đơn giản là những ý nghĩ đơn giản.
Sau đó, không may, anh ta lại làm mất dấu chấm than! Anh T bắt đầu nói khe khẽ, đều đều, không ngữ điệu. Anh  T không cảm thán, không xuýt xoa. Không gì có thể làm anh ta sung sướng mừng rỡ hay phẫn nộ nữa cả. Đằng sau đó là sự thờ ơ đối với mọi chuyện.
Kế đó, anh ta đánh mất dấu chấm hỏi? và chẳng bao giờ hỏi ai điều gì nữa. Mọi sự kiện xảy ra ở đâu, dù trong vũ trụ hay trên mặt đất, hay ngay trong nhà mình mà anh ta không
biết, anh ta đánh mất khả năng học hỏi. Đằng sau đó là sự thiếu quan tâm với
mọi điều. Một vài tháng sau, anh ta lại đánh
mất dấu hai chấm : Từ đó,anh ta không liệt kê được, không
còn giải thích được hành vi của mình nữa. Anh ta đổ
lỗi cho tất cả trừ chính mình.

Cứ mất dần các dấu, cuối cùng, anh T chỉ còn lại dấu ngoặc kép mà thôi. Anh ta không phát biểu được một ý kiến nào của riêng mình nữa, lúc nào cũng chỉ trích dẫn lời của người khác. Thế là anh ta hoàn toàn quên mất cách tư duy.
Cứ như vậy, anh ta đi đến dấu chấm hết.
Các bạn có đồng ý là thiếu những dấu chấm câu trong bài văn ,thì ta chỉ có bị điểm thấp vì bài văn của mình mất ý nghĩa,NHƯNG MẤT NHỮNG DẤU CHẤM CÂU TRONG CUỘC ĐỜI ,tuy không ai chấm điểm nhưng cuộcđời mình sẽ mất ý nghĩa và vô vị lắm phải hôn  ? hihihi...
Có những việc trên đời này không có phải không có trái ,không có đúng và không có sai .Nhưng đó chỉ 01 vài việc mà thôi .Cuộc đời không như chúng ta muốn ,Thế giới này không hoàn hảo.Mức độ hạnh phúc của chúng ta là khỏang cách giửa mọi việc vốn dĩ là quy luật của nó ...
Cuộc đời quá ngắn để mình sống trong khoảng khắch buồn,những việc mình ghét hay những người mình ghét ,nếu điều gì đó làm mình không vui thì mình hãy tránh xa và tìm những gì làm mình hạnh phúc .Vì có thể mình sẽ không có cơ hội làm điều đó .Sống cuộc sống của mình ngay ngày hôm nay ,hãy vui vẽ ngay ngày hôm nay các bạn  nhé ...
Chân Trời Tím.[:o]

[/align]

[/align]
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 08:45:19Chân Trời Tím>
CHIẾC ĐỒNG HỒ....
CTT có thể mua 01 chiếc đồng hồ thật đắt,nhưng không thể mua được thời gian,cho dù CTT có rất nhiều tiền.
Ai đó có thể tặng cho CTT 01 chiếc đồng hồ ,nhưng  họ không thể tặng CTT thời gian của họ.
CTT có thể chỉnh được kim đồng hồ ngược xuôi ,nhưng không thể lộn lại quá khứ ,hay đi trước tương lai để sữa đổi điều đã hoặc sắp xảy ra..Vì thế điều tốt nhất CTT có thể làm là tận dụng từng phút ,từng dây của thực tại ,hướng tới tương lai ,và đừng để phải hối tiếc.
CTT có thể đặt chuông báo thức đồng hồ.Nhưng thời gain cứ lặng lẽ trôi.CTT SẼ PHẢI TỰ ĐÁNH THỨC MÌNH THÔI.
Đôi lúc rất muốn liệng quách chiếc đồng hồ của mình đi cho khuất mắt vì cái tiếng tí tách đều đặn đến khó chịu.Nhưng CTT biết với thời gian mọi cuộc trốn chạy đều vô ích.
Có bao nhiêu kiểu dáng chiếc đồng hồ,đẹp -xấu ,rẽ - đắt....chịu nước hay không ,trày xướt hay không...Thời gain cũng thế.AI CŨNG CÓ KHOẢNG THỜI GAIN ĐẸP ,THẬT ĐÁNG NHỚ ,VÀ CŨNG CÓ NHỮNG KHẢONG THỜI GIAN TỒI TỆ.[:o]
CHÂN TRỜI TÍM.
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
                                       NGÀY MAI TƯƠI ĐẸP !
Lá cây xanh rồi lại vàng ,hoa nở rồi lại tàn.Nhìn những chiếc lá khô ,hoa tàn đó lần lượt rời bỏ cành cây,thở dài 1 tiếng trở về cát bụi ,chắc ai cũng sẽ nghĩ :chúng đi rồi không bao giờ trở lại.

[/align]Nhưng xuân đi rồi xuân đến ,hoa tàn rồi hoa lai nở,cành cây trơ trụi lại mọc ra những lá xanh tươi.Con đường nhỏ vắng vẻ,trống trải lại tràn đầy những bông hoa rực rỡ.Cái mất đi ngày hôm qua lại hoàn toàn khôi phục trở lại ,nhìn thấy những điều này ,các bạn còn cảm thấy thế giới này thiếu gì???

[/align]Chính vì hoa tàn rụng mới khiến cho đất cát màu mỡ,ẩn chứa sức mạnh .Chính vì có sự mục nát điêu tàn của chúng thì mới có mùa xuân năm sao sáng lạn .Trong hàng triệu mần non tươi mới đó,trong những nụ hoa rực rỡ đó,trong những nụ cười trẻ thơ đó chẳng phải đang viết ra tên tuổi của những người đã khuất hay sao ?

[/align]Không có cái cũ ra đi thì làm sao có cái mới đến ????Sinh ra vốn là đi tới cái chết ,chết là để thúc đẩy sinh ra .

[/align]Trong cái vũ trụ muôn đời bất biến ,luân chuyển không ngừng ,thay nhau sinh diệt này ,chúng ta sẽ không sống mãi ,nhưng chúng ta có thể "tồn tại vĩnh hằng !"

[/align]Ngày mai .................

[/align]Bất luận ngày hôm nay đáng lưư luyến thế nào thì ngày mai cũng sẽ ko chần chừ đến để thay thế,bất luận chúng ta chống chọi hay bình thản ,sinh tồn hay tử vong thì ngaỳ mai cũng sẻ bước tới ko dừng chân .

[/align]Ngày mai bình thường mà vô hình ,nó mau chóng biến thành ngày hôm nay ,hóa thành ngày hôm qua ,trở thành những ngày đã qua .

[/align]Ngày mai là ko thể biết được ,là một chuổi những dấu chấm hỏi ,kéo chúng ta bước tới trước thêm 1 ngày ,lớn thêm 1 ngày tuổi nhưng vẩn ko biết sẽ tăng thêm được cái gì,giảm bớt đi cái gì?

[/align]Ngày mai là gian nan ,phải làm việc ,phải suy nghĩ,phải chiến đấu.

[/align]Ngày mai là mong manh ,giống như hạnh phúc của con người vậy ,có thể có bệnh tật và đau khổ.

[/align]Ngày mai giống như 1 tờ giấy trắng !Chúng ta có thể tiếp nhận rồi để nó trở thành 1 bài thi bỏ trống ,cũng có thể nguyệch ngoac vài nét lên nó,nhưng cũng có thể biến nó thành 1 kiệt tác có màu sắc tuyệt mỹ ,có tâm tư tình ý diệu vợi .

[/align]Vì vậy ngày mai phụ thuộc vào sự sáng tạo của chúng ta.Đối với những người yêu nhau ,ngay mai có thể là giai đoạn đẹp đẽ cua họ . Đối với người nông dân cực khổ,ngày mai có thể là 1 vụ thu hoạch lớn ....Cho dù có 1 vĩ nhân nào đó mất đi vào ngày mai thì hoàn toàn ko phải ngày mai chiến thắng người đó,mà là người đó làm cho ngày mai trở nên vĩ đại ,khiến ngày mai trở thành 1 ngày vĩnh viển được ghi nhớ.

[/align]Đừng đợi ngày mai bước đi tới chúng ta mà hãy bước tới ngày mai !Không chờ đợi mà là xây đắp ,chúng ta mới có thể có được 1 ngày mai thực sụ tươi đẹp của chính mình ....

 
[/align]Chân Trời Tím.[:o]

[/align]


Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
                                   LÒNG THAM !
 
"Chị ơi ,về sớm nhé,đi ăn lẩu cá ,Em khao !"

[/align]Nghe tiếng Bé Tư (đứa Em bà con của Tôi )gọi trong điện thoại đầy mừng vui Tôi cũng thấy lòng phấn khởi không biết có chuyện gì mà hôm nay Bé Tư lại tự nguyện khao ?

[/align]Hay là muốn nhờ vã Tôi chuyện gì đây nên Bé Tư mới khao không ?Hẳn là có niềm vui lạ,giọng Bé Tư khác hẳn những lần gọi điện thoại cho tôi mà.

[/align] 

[/align]Hết giờ làm Tôi hứng hở phóng xe về nhà,chẳng nấn ná như mọi lần.

[/align]Vừa thấy Tôi ,Em đã hớn hở "Hôm nay nhặt được tiền nhá ,của trời cho đó chị " Bé Tư chưa nói hết câu thì Chị Phương (đồng nghiệp)đã phân bua . "Chị cũng được mời đấy ,Bé Tư mua dứa đưa năm mươi ngàn mà con bé bán Dứa lại "TRẢ LẠI " cho chín mươi lăm ngàn.Không buôn bán gì mà lãi tận năm mươi ngàn lại được ăn Dứa!"

[/align] 

[/align]Thì ra chiều nay Bé Tư mua Dứa ăn của cô bé đẩy xe bán hàng rong ngang công ty ,cô bé bán Dứa bận bán cho khách vội cứ nghĩ Bé Tư đưa một trăm ngàn nên trả lại nhầm .

[/align]Vậy mà Em vui mừng đến thế sao ?Em có biết người ta đã bán hàng rong cả ngày chưa chắc đã lãi được bằng số tiền trả nhầm cho Em hôm nay .

[/align] 

[/align]Bé Tư ơi !Em "NHẶT ĐƯỢC " số tiền mồ hôi nước mắt của người lao động vất vả mới có được mà Em không thấy xót xa cho họ sao ?

[/align]Tôi chạnh nghĩ cuối buổi bán hàng hôm nay chắc cô bé bán hàng rong ấy sẽ buồn lắm .Trên vai của những người dân tứ xứ về thành phố biển nhỏ bé này buôn bán ,gánh nặng kinh tế của họ rất lớn ,phải trả tiền thuê chổ ở ,trả tiền ăn uống sinh hoạt, họ còn phải gởi tiền cho gia đình ở quê nhà nghèo khó..

[/align] 

[/align]Tự nhiên Tôi muốn phóng xe đi để khỏi nhìn thấy đứa Em bà con của Tôi dẩu màn đêm đã giăng ngập lối ...

[/align] 

[/align]                                                       Chân Trời Tím_11/06/2005[:o]

Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
                                                 ƯỚC MƠ


Mỗi chúng ta ai cũng muốn phác họa cho bản thân một  cuộc sống hoàn mỹ. Đó là những ước mơ, nhiều khi đã gắn liền từ thời thơ ấu. Thật đáng tiếc vì đa số mọi người đều quyết định đi theo con đường đời không phải của riêng mình mà do người khác vạch ra. Mọi người thường quên rằng, dù có chọn con đường nào đi nữa thì cái giá của nó vẫn giống nhau: trong cả hai trường hợp đều có gian nan thử thách, những giây phút hạnh phúc, những giờ cô đơn và nhiều điều ngang trái khác. Chỉ khi nào ước mơ trở thành hiện thực, tất cả những khó khăn trắc trở đó mới trở nên có ý nghĩa.

Cũng có thể bạn đã từng nghe câu chuyện về ba người đàn ông đập đá. Ai cũng được hỏi họ đang làm gì. Người thứ nhất nói: "Anh không nhìn thấy sao? Tôi đang đập đá!". Người thứ hai nói: "Anh không nhìn thấy sao? Tôi đang kiếm tiền để sống". Chỉ có người cuối cùng trả lời với những phấn khởi trong ánh mắt: "Anh không nhìn thấy sao? Tôi đang xây dựng thánh đường!". Khi còn bé, mẹ tôi đã từng kể cho tôi nghe câu chuyện đầy ý nghĩa này. Nó khuyên bảo mỗi người rằng để biến ước mơ
thành hiện thực cần phải không ngừng phấn đấu, luôn trung thành và tin tưởng vào tầm nhìn xa trông rộng của mình, nhất là những lúc mọi người xung quanh không nhìn ra và hiểu thấu.

Số tiền mỗi người kiếm được mỗi ngày sau tám giờ làm việc mệt nhọc có thể tiêu theo nhiều cách. Một thứ duy nhất không ai có thể mua được đó là thời gian. Chính vì thế mà tôi tin rằng, trong những giây phút chúng ta được ban tặng tốt hơn hết là phấn đấu để biến những hoài bão của mình thành hiện thực, chứ đừng chỉ mơ không thôi. Ước mơ là sự khởi đầu của cái gì đó cao cả hơn, là cái gì đó cho ta những sự lựa chọn quan trọng hơn.

Cuộc sống sẽ rất mạo hiểm đối với những ai trung thành với ước mơ của đời mình. Nhưng sự mảo hiểm của những ai không có đủ can đảm để sống cho những gì mình mơ ước còn lớn hơn rất nhiều.

 
[/align]                                                                       ChânTrờiTím 17/07/2004

Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
                                          ĐỂ MÃI YÊU ANH???
  
Anh ơi ,tình yêu chỉ đến với những ai còn niềm tin khi đã từng bị thất vọng .Nó chỉ đến với những người vẩn còn muốn yêu khi họ đã từng bị tổn thương .Chỉ cần thời gian 01 phút thì Anh có thể cảm thấy thích 01 người ,01 giờ để thương 01 người ,01 ngày để mà yêu 01 người .Nhưng mà anh sẽ mất cả đời để quên 01 người ...
[/align] 
[/align]Chính vì thế em và anh sẽ không yêu 01 người chỉ vì bề ngoài diện mạo đẹp đẽ,vì cái đẹp đó rất dể phai tàn .Và đừng bao giờ yêu người ta chỉ vì tiền tài danh vọng ,tại vì những cái đó đều sẽ tan theo mây khói .Em sẽ chọn 01 người mang lại nụ cười trên môi của em ,tại vì chỉ có nụ cười mới có đủ quyền lực xua tan màn đêm u tối trong em ...
[/align] 
[/align]Tình yêu bắt đầu từ 01 nụ cười và chớm nở bằng cái nhìn âu yếm và cảm nhận được từ ánh mắt .Một tình yêu thật sự không xây dựng từ những mâu thuẩn đổ vở của qúa khứ mà phải bằng những gì trong sáng ở tương lai .Em thành thật khuyên anh hãy nên hướng nhìn thẳng về phía trước chứ đừng bao giờ ngoái nhìn lại dĩ vãng .Anh sẽ không thể nào tiếp tục sống vui vẽ nếu như anh không chịu bỏ qua những đớn đau từng xảy đến trong đời của anh .Hãy mơ những gì anh muốn mơ ,đi tới những chổ nào anh muốn tới ,hãy làm những gì anh muốn làm ,TẠI VÌ ANH CHỈ CÓ 01 CUỘC ĐỜI VÀ 01 LẦN CƠ HỘI để làm những gì anh muốn ...
[/align] 
[/align]Anh ơi ,hãy nhớ đặt bản thân mình vào vị trí của người khác anh nhé ,Nếu như những gì  làm hoặc lời nói đó sẽ làm tổn thương đến anh ,thì anh hãy biết cho rằng nó sẽ làm tổn thương đến người khác .Một lời nói tế nhị cũng có thể dẹp được 01 cuộc tranh cãi lớn ,01 lời nói tàn nhẩn có thể làm tan nát 01 đời người ,01 lời nói hợp thời có thể làm dịu những căng thẳng và 01 lời nói yêu thương có tác dụng chữa lành vết thương ...
[/align] 
[/align]Anh  ơi !Em không biết ngày mai sẽ ra sao ???Nhưng không hiểu sao em vẩn 01 lòng tin anh ,tin tưởng ở anh ,chắc anh nghĩ em khờ và ngốc lắm ....Em cũng không hiểu tại sao em lại như thế......Có phải chăng đây là ....???
[/align]Anh nói với Em rằng Anh chẳng tin mấy vào thế giới thư 3 ,thế thì tại sao Em vẩn đọc ở Anh sự chán chường ,sự tin vào số mệnh là chúng ta sẽ không được ở bên nhau ,và giờ đây Anh lại đang tin vào mệnh trời ....
[/align] 
[/align]Cho dù tuổi đời Em không bằng Anh ,sự va chạm đời và suy nghĩ không thấu đáu bằng Anh ...nhưng Em chỉ tin vào lẽ phải mà thôi .Lẽ phải ở chính trong lòng mổi con người chúng ta va Lẽ phải ở chính lòng TRỜI đó Anh ,...cứ sống thật chân thành và sống thật tốt ,thì Em với Anh sẽ được lẽ phải của mọi người và của chính ông TRỜI ban tặng ,không ai có quyền ban tặng "CÁI KHÔNG CÔNG BẰNG "cho mình cả Anh à ...
[/align] 
[/align]
Dẩu thế giới xung quanh anh sụp đổ ,khi anh cảm thấy thất bại ê chề,khi mọi thứ diển ra không như anh mong đợi....Em muốn Anh biết rằng ...
[/align] 
[/align]Em vẩn tin ở Anh ...
[/align] 
[/align]
Em tin Anh có khả năng xoay chuyển mọi thứ, kể cả những tình huống bất lợi nhất. Em tin Anh vẫn luôn là chính mình, dẫu cho Anh có rơi xuống tận cùng của sự thất bại…
 
Em luôn tin khả năng chịu đựng khó khăn của Anh. Để rồi sau tất cả, Anh vẫn biết sẻ chia và cảm thông; vẫn luôn tốt bụng và đáng yêu; luôn biết yêu thương và yêu Em nhiều hơn ...
 
Em tin ở sự hiểu biết sâu rộng của Anh , rằng Anh vẫn nhận ra được những sắc màu của cuộc sống và sự việc Em đã làm dù gây cho Anh sự khó chịu ở trong lòng ...
 
Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, với tất cả tấm lòng của mình, Em luôn tin Anh...Và tin rằng cuộc đời này có nhân quả.

Chân Trời Tím.[:o]
  
[/align][/align]
 
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
                               QUAY VÊ CÕI NHỚ!
 
Tôi mới nghe câu chuyện 01 cô bạn trên net mà mấy hôm trước mới gặp lại  , ngày nào cũng nói chuyện phone , hôm rồi cổ kể Tôi nghe chuyện cô nàng tên Titi quen anh chàng nick Bibi trên net này nè , rồi hai người nói chuyện qua lại , rồi hẹn hò gặp gỡ và yêu nhau , để rồi kết thúc cho một chuyện tình trên phố ảo là một cái đám cưới thật , thật đàng hoàng ngoài đời , rất trang trọng và vui vẻ mà khách mời đến chung vui ngoài bà con cô bác hai họ là số đông bạn bè mà họ quen trên net , chỉ tiếc là Tôi không quen họ để đi tham dự và gặp gỡ những người " ảo " này...hihi.

Cô bạn còn kể Tôi nghe rất nhiều chuyện về những người cô gặp tại tiệc cưới , nào là con bé mới hăm mí mà ăn nói cứ như là má người ta , sai người này , bảo người kia , rồi ỏng à ỏng ẹo khiến mấy anh té ngữa hỡi ôi , người tình trong mộng sụp đỗ , rồi thì chuyện anh chàng nọ thấy cô bạn dể thương quá nên cứ quấn quít bận rộn luôn miệng và luôn cả tay chân làm cô sợ quá trốn mất tiêu từ dạo ấy ... hihi... còn nhiều và còn nhiều chuyện vui nữa , Tôi nghe mà còn cười đến mãi hôm sau.

Cuối cùng cô bạn kết luận , phải chi lúc đó Tôi có niềm tin nơi V thì biết đâu bây giờ Tôi và V
V đã có một kết cục khác , Tôi cười hì hì , tại tôi không có lòng tin nơi tôi chứ không phải là không tin V , nhưng tôi nghỉ duyên phận là do trời ban mà phải không V , thôi thì đành đổ lổi cho ông trời vậy , không phải tại tôi , cũng chẳng phải tại V...

Nãy giờ nói lung tung Tôi quên mất nói với V một điều quan trọng , Tôi vẫn chờ V , chờ v ở chổ cũ ,(V có nhớ chổ nào không) cái chổ náo nhiệt nhất mà tôi vẫn tìm đến mỗi khi trong lòng không vui. Thật ra tôi vào đó chỉ để tìm chút âm thanh , chút tiếng động , ai nói gì cũng được , hát gì cũng không sao , hay hay dở cũng không thành vấn đề vì hình như tôi chẳng quan tâm gì , vào để làm ồn ào cái lổ tai vì chung quanh tôi im ắng quá , cô tịch quá và biết đâu một ngày hữu duyên nào đó tôi lại gặp V , V hở.




[/align]Bây giờ Tôi mới thật sự viết cho V đây , Tôi không ngờ cũng có nhiều người quan tâm đến V  quá hả ,  V biết là Tôi đang viết về V không? , nhưng tôi biết V  hiểu tôi ,  , V thông minh lắm ,  nhưng V biết không , có những thứ tình cảm mà không thể nào nói dăm ba câu hay gõ gõ vài ba hàng là đủ , thứ tình cảm của mình không phải đem ra khoe khoang hay rao bán được , Tôi hiểu V , V hiểu tôi , vậy là đủ rồi phải không V , mà khi nói ra được , viết ra được thì cũng có thể cân ,đong ,đo ,đếm , ước lượng được , còn như không thể diển tả được , có nghĩa là vô bờ bến đó V.

Tình cảm của mình cao hơn tình bạn rất nhiều , nhưng lại chưa tới đích  là tình yêu , mà là tình thương , quá thân thương. Tôi dám khẳng định một điều , không ai có thể thay thế vị trí của V trong lòng Tôi ngay lúc này được, V đang  mãi là người đàn ông quan trọng trong cuộc đời tôi ngay hiện tại. 

V ít giận Tôi , mỗi khi vui , V hay quên Tôi , nhưng mỗi khi buồn V hãy tìm kiếm đến Tôi nhé  , Tôi lúc nào cũng sẵn sàng chia sẻ với V , đưa tay cho V nắm. Tôi   sẽ là thế đó đối với V nhé.

[/align]Cuộc sông hằng ngày ,với nhiều cái phải đối mặt  , có bao giờ mình có thể vất bỏ hết trách nhiệm và bổn phận để làm cái mình muốn được không hở V , Tôi nghỉ là chỉ có trong Ảo Giác thôi V nhỉ. Cuộc sống với những ràng buộc và lo toan , may còn có V làm bạn , Tôi thấy cuộc sống thật có giá trị.

Tôi đang nghỉ về V...
CHÂN TRỜI TÍM.[:o]

[/align]

Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-04 07:49:35CTT>
                       PHÚT GIÂY BẤT AN CHO NGƯỜI...
V thân mến,

     Từ lâu rồi, mình vẫn sợ, rất sợ tất cả những gì gọi là " điều bất an", bởi, đã là điều bất an thì dù nó xảy ra cho mình, cho V, hay bất kỳ ai, mình cũng không muốn. Nhưng, dù mình không muốn "nó" vẫn cứ xảy ra, và cuộc đời đã dạy mình cách đón lấy những điều không tốt đẹp bằng một cái nhìn... tốt đẹp để cái khó không bó cái khôn mà ngược lại cái khó sẽ làm những bậc thang cho mình vươn tới.

      Những khi mình buồn phiền hay thất vọng trong cuộc sống, ai sẳn sàng ở bên cạnh  để che chở, đở nâng. Khi mình té đau, suýt soa, ai suýt soa với mình để rồi cuối cùng với một nụ cười khuyến khích, xẻ chia,  nâng mình đứng dậy, dìu mình đi tiếp. Có hay không một tình bạn vững bền giữa hai người nam và nữ, giữa trai và gái? Có, mình tin là có. Và mình biết, V cũng tin như vậy. 

      Lắm khi mình rất ghét V ,nói chuyện dăm câu là mình cũng"mốc câu,hoặc kê tủ đứng" với V. Con đường nào cũng đi về tới... La Mã, người ta nói quả không sai. Mình GHÉT NHAU  cho lắm, cắn nhau thật đau để rồi cuối cùng tình bạn thiết vẫn còn đó bàng bạc như ánh trăng đêm, trong lành như làn gió mát. Mặc kệ dòng đời lắm khi "không như ước mơ lòng người", trong lòng mình có V, trong lòng V nghĩ đến mình là đủ.

      Viết cho v hôm nay, khi V đọc, có lẽ sẽ là một điều bất ngờ đối với V, nhưng mình là vậy, những lúc buồn lúc vui hay những lúc... "bất an" đều thích gởi lòng mình qua trang giấy.

      Viết cho V hôm nay vì mình sẽ có 01 thay đổi "lớn"  không hẳn đó là buồn, không hẳn đó là mất mát vì cái cũ không đi làm sao cái mới tốt đẹp có chỗ dừng chân, ghé lại. Nếu có khi nào nào V cần một sự cảm thông, chia xớt, V hãy nhớ đến mình. Không là hình, cũng không là bóng nhưng mình sẽ ở bên cạnh V, như mình đã từng ở bên cạnh V  bấy lâu nay.

     Có ai đó đã từng ví đời người tựa như một giòng sông. Giòng sông có lúc êm trôi cũng lắm khi có những thác ghềnh. Ai biết được nước cũng đau khi nước lỡ... va mình vào bờ đá. Ai biết nước cũng buồn khi nước rời xa những bến cũ êm ái thân thương để tiếp tục cuộc hành trình không ngơi nghỉ. V nhìn xem, bên cạnh giòng sông của cuộc đời V, có giòng sông của cuộc đời mình chảy song song như người bạn đường chung thủy. Dù mình không thể hoà vào nhau làm một nhưng những mưa nắng thế gian mình cùng chung hứng chịu. Bên V mưa, bên mình cũng mưa. Bên V nắng, bên mình cũng nắng. Những lúc V vui là những lúc mình cũng vui và ngược lại.

      Chiều tàn rồi, một ngày thứ bảy không như ý, không trọn vẹn nhưng trong đời mình còn có biết bao nhiêu ngày thứ bảy an nhiên, vui vẻ và hạnh phúc phải không V? Chúc V, chúc mình, chúc tất cả mọi người bao giờ cũng vượt qua những "điều bất an" một cách bình an, tự tại để cuộc sống ngày một thăng hoa. Và mình, mình đang mỉm cười vẩy tay chào V, chúc V hãy đi tiếp cuộc hành trình ra biển nhé, dòng sông bạn thiết của mình.!




[/align]Chân Trời Tím.[:o]




[/align]
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 03:18:39Chân Trời Tím>
               KHÓC CHO NGÀY ĐÃ QUA.
.....Sao mình không khóc để cho nổi đau tan ra thành nước ,để rồi tái sinh lại để được yêu thương....
 
 
     Màn đêm dần buông ,không gian trở nên lạnh lẽo và cô đơn.Từ lâu rồi Tôi có thói quen ,hàng đêm ngồi hàng giờ bên Laptop thả hồn mình những thứ đã trở thành quá khứ xa xôi. 
     Đôi lúc Tôi tự hỏi sao mình không giống như những người con gái khác khi không có tình yêu bên cạnh.Sao Tôi không khóc để nổi đau tan ra thành nước và rồi tái sinh lại có thể yêu thương.Nhớ về kỷ niệm cũ Tôi thấy lòng nhói đau ,nhưng Tôi không khóc ,nhiều người bảo Tôi khô khan lạnh lùng với một trái tim loang lỗ ở vùng bắc cực.Đúng !người ta ai cũng phải khóc ,đơn giản thế thôi mà Tôi làm không được.
      Đôi khi nổi nhớ ,nổi cô đơn làm tim Tôi nhói buốt.Tôi sống lặng lẽ,và bình thản lao đầu vào công việc ,không cho mình có giây phút nghĩ ngơi ,Tôi tưởng như mình chỉ là người của công việc mà thôi.Bạn bè không ai thấy Tôi cặp đôi hay chung đường với tình nhân nào cả.Họ cũng dần quen với nổi cô đơn của Tôi.Chỉ có vêt thương ,vết day dứt đôi khi trổi lên giày vò Tôi mà thôi.
      Cuộc đời không như mình mơ,mình nghĩ ,giá như mình đừng quá nồng nàn ,tinh tế,thì có lẽ biết đâu mình sẽ thanh thản cùng một ai đi trên bước đường đời chồng gai này.
       Và một hôm đang cô đơn...người bạn của một thời đã xa tìm về ,và chỉ như thế thôi đã làm mình nhiều đêm không ngủ được.Một cái gì đó cồn cào sống dậy nơi mình.và tôi thật sự đã nhớ đến người ấy ,tôi thật sự đã khóc được ,khóc vì nổi nhớ người ấy.Và cứ thế Tôi lại được ánh mắt nồng nàn người ấy trao gởi.Lúc ấy cảm giác dịu dàng lan toả.Tôi thấy mình như không còn cô đơn ,cảm giác nguyện vẹn của sự dâng hiến ,đến cho nhau lại quay về.Tôi lại khóc thật nhiều nổi đau của Tôi đã tan được ra tàhnh nước ,gột rữa ánh mắt u buồn và chuổi ngày cô đơn từ lâu không còn biết đến yêu thương.
        Tôi khóc thật nhiều ,khóc cho Tôi cho người ấy ,CHO MỘT NGÀY ĐÃ QUA để tôi và người ấy đều tấhy mình thanh thản.

CHÂN TRỜI TÍM  sg _18/10/2007
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 03:17:09Chân Trời Tím>
               I HATE YOU -I LOVE YOU
 
Ngày xưa có một cô bé vì mãi ham chơi đuổi bắt một  con bứơm, mà  đã lạc vào 1 chốn rừng núi hoang vu, thấy chung quanh mình mọi vật đều lạ lùng, hùng vỹ và ghê sợ quá. Bổng cô bé thấy 1 con nai già xuất hiện, không biết con vật này như  thế nào ,( bởi vì cô bé chưa từng thấy mà ) nên cô bé sợ quá và la to lên rằng " I HATE YOU, I HATE YOU "
Thì cũng vừa lúc đó cô bé nghe vang vọng lại những tiếng " I HATE YOU, I ....HATE.....YOU " vọng lại từ mọi phía của núi rừng. Cô bé sợ quá nên vội vàng ba chân bốn cẳng chạy 1 mạch về nhà. Về tới nhà cô bé khóc lóc và kể lại cho mẹ nghe là tại sao mọi người đều ghét con như vậy, con có làm gì đâu.

 Lúc này người mẹ mới hiểu được mọi chuyện và bảo với cô bé rằng : 
            " Bây giờ con hãy trở lại chổ đó mà hét to lên rằng " I LOVE YOU " thử coi.
        Thế là cô bé nghe lời mẹ đến lại chổ cũ và lại gặp lại chú nai già kia, lần này co bé lại gần và hét to lên rằng " I LOVE YOU, I LOVE YOU " Và cũng ngay lập tức co bé nghe ca đồi núi vang vọng lại " I LOVE YOU, I......LOVE.....YOU....."
Thế la co be mừng rỡ chạy ve nhà khoe với mẹ, Me ơi sao bây giờ ai cũng nói rằng yêu thuơng con hết vậy. Người me mới nừin cô con gái cười mà noi rằng " KHI CON MUỐNN NGỪƠI KHÁC YÊU CON THÌ TRƯỚC HẾT CON HÃY MANG TẤM CHÂN TÌNH ĐÊN VỚI HỌ VÀ NÓI RẰNG CON YÊU HỌ " Thì con sẽ được toại nguyện. Lúc này co bé mới cười vui vẻ và cám ơn mẹ.

CHÂN TRỜI TÍM.

[/align]
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 03:16:08Chân Trời Tím>
                               TỘI TÌNH !
 
Tôi muốn viết một chuyện tình thật đẹp, thật hoàn hảo, một chuyện tình mà câu nói thề hẹn sống mãi với ngàn năm.
" Ta yêu Anh trong khổ đau và cay đắng, trong ngọt ngào hạnh phúc hay trong giàu có hoặc nghèo hèn!
Tình yêu như thế có đối với mọi người hay không ?
Còn tôi theo tôi nghỉ - Sự hoàn hảo không bao giờ có! ; Sự tuyệt đối không bao giờ được! - Vì tất cả chỉ là "con người".

Chỉ cần thời gian một phút thì bạn đã có thể cảm thấy thích một người. Một giờ để mà thương một người. Một ngày để mà yêu một người. Nhưng mà bạn sẽ mất cả đời để quên một người

Tôi tưởng rằng mình đã được, bao nhiêu ngày qua cái hạnh phúc mà tôi đang có tôi thầm hảnh diện rằng mình đã có ; Chỉ còn có một thời gian ngắn tôi biết rằng mình sẻ ra đi và mãi mãi không còn bên nhau nữa thì tôi nhận thức rằng mình đã sai.

Đôi khi tôi không chấp nhận được sự thất bại, không muốn gục ngã, trong thất vọng của cuộc đời. Vì thế tôi tưởng tượng ra kết cuộc của chuyện Tình tôi cho thật đẹp, cho thật hạnh phúc ; Nhưng đó lại chính là sự ngược ngạo của ý nghỉ tôi.

Người ta bảo « Khi khốn khó mới biết ai là bạn ;
Khi cuối đời mới biết mình nhớ ai »

Thật ra tôi cũng chẳng trách người…

Chỉ tiếc chỉ còn một khoãng ngắn nữa thôi tại sao người không làm được ; Để khi tôi ra đi còn được mang theo cái hạnh phúc mà tôi vẫn nghỉ là mình đang còn có.

Bao nhiêu ngày hai đứa đã vẽ vời, hay đã hưởng thụ được cái mà mọi người vẫn mãi mê tìm kiếm ; Tôi đang ngũ trong một giấc mộng tuyệt vời tại sao người không để tôi tiếp tục và như thế Tôi sẻ đi luôn thì nó nhẹ nhàng biết bao nhiêu.

Nhưng không ! cuộc đời bắt tôi phải thấy sự thật một sự thật đã nạo đi tất cả những gì đẹp nhất mà tôi đã nghỉ về Tình người.

Tôi đã quen rồi những cái đau như thế ; Nghe Tim mình đang reo những khúc đoạn trường, tâm trí tôi mệt mõi với ý nghỉ « làm gì nữa đây ? »

Có còn làm được gì nữa đâu, Trí óc tôi đã suy nhược, tâm hồn tôi như chới với giữa một khoảng hư vô nào đó tôi muốn buông hai tay để mình rớt vô không gian đó…

Người ta có thể yêu nhau, có thể chung thuỷ với nhau hoài khi cuộc sống, vật chất và thể xát không thay đổi, khi cuộc đời có sự cân bằng tự nhiên.

Nhưng khi người ta được một quyền lợi nào đó người ta không còn muốn chia sẻ nữa ; Khi người ta có một cái ham muốn nào đó sẻ làm cho người ta chọn lựa

Khi có tiền họ sẻ hưởng thụ được nhiều hơn, có một người hoàn toàn hơn ; Như thế cái câu mà con người hay thường lập lại « la vie continue ! » họ không muốn ngừng, mà chỉ muốn hưởng thụ với bản năng và tính chất của con người… !

Có người đã viết : Hạnh phúc như một cây cà rem
Tôi không thể giữ mãi cây cà rem, cũng như Tôi không thể sống mãi trong niềm hạnh phúc. Cà rem sẽ tan, hạnh phúc sẽ không còn nguyên vẹn.

Dù muốn hay không, Tôi cũng phải chọn một trong hai cách: hoặc tận hưởng sự hiện hữu của nó, hoặc để nó tự nhiên tan biến đi.

Lẽ dĩ nhiên, không ai muốn mất đi cảm giác cảm nhận niềm hạnh phúc của mình, nhưng thử hỏi mấy ai đủ can đảm để đi đến tận cùng sự khám phá ấy?

Vậy bây giờ tôi muốn khám phá ra để cãm nhận cái hiện hữu của hạnh phúc ? Hay tôi nhắm mắt lại để nghe niềm đau đang có tận cùng trong tôi khi biết được rằng mình đã mất rồi chữ Tình trong tim.

Tôi yên lặng nhìn cây cà rem tan loãng đi mà nghe như hối tiếc, vội vã đưa tay hứng những giọt cà rem đang loãng dần trong tay tôi !

Cái Tình đã thành nước và ra khỏi tay tôi theo những khẻ hở của từng ngón tay…

Ôi Tình!
 


[/align]Sài gòn 24_10_2007

[/align]Chân Trời Tím.[:o]

[/align]
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 03:15:14Chân Trời Tím>
               ĐẾN VỚI NGƯỜI MÌNH YÊU ,HAY NGƯỜI YÊU MÌNH ???
Lại sắp hết thêm một năm nữa,  Nghe câu nói sao mà quen thuộc quá… làm cho cái nhớ lại trỡ về mang theo những hình ãnh đẹp nhất trong cuộc đòi là vô tư với nụ cười tung tăng bên cạnh ai đi chợ bông trong những ngày cuối năm…Còn bây giờ ???...
Hai cuộc tình trong một cuộc đời cho đến bao giờ thì tình không còn nữa thì cuộc đời cũng sẽ không còn nữa
Tuổi đời của một nguời con gái mới lớn, khi trái tim biết rung động tình cãm bắc đầu thay đổi thì ai lại không nghỉ rằng * ước gì tôi sẻ lấy được người tôi yêu !*, nghe thật là sung sướng và hạnh phúc. Hằng ngày chỉ biết cắp sách tới trường không một chút vướng bận, lo âu sự toàn diện và đầy đủ bên cạnh gia đình lo lắng. Có ai nghỉ tới chữ ngày mai cuộc đời sẻ không như mình nghỉ đâu!.

Tôi lớn lên và cũng như những người con gái ấy !
Yêu! và muốn lấy được người mình yêu ! và tôi đã được thỏa ước nguyện của mình !?Nhưng chữ nhưng lại đến ! tình yêu của tôi không đẹp như tôi tưởng, không toàn vẹn như tôi muốn ; Tôi đã yêu hết cả trái tim tôi, để đổi lại 7 năm cay đắng và đau nhất là đã giết chết chữ tình trong tôi.

Tôi nghỉ rằng tôi sẻ không bao giờ nói Yêu ai nữa hết, và không để ai làm đau trái tim mình thêm lần nữa !... Rồi thời gian qua,...Tuổi đòi tiếp tục vẫn sống vẫn ăn vẫn cười và vẫn tiếp tục theo con đường mà mình đang bước đến thời gian thay đổi, tức nhiên cuộc đời sẻ theo đó mà đổi thay! Nhưng trái tim tôi vẫn khép kín, dù biết rằng tôi vẫn thóang gặp chữ tình vẫn gặp những người đôi lúc đã làm cho tôi rung động, nhưng trong tôi hình như
*Tình buồn nên tình chết…* ý niệm cuộc sống tôi thay đổi tại sao tôi phải lấy người tôi yêu ? mà không lấy người yêu tôi như thế sẻ như thế nào ???

Vì làm thân của một người đàn bà tôi biết mình sẽ rất khó khăn khi không lấy một tấm chồng,không thể một mình khi về già rất cô đơn.Nhưng Tôi quyết như thế và tin rằng mình sẽ làm được.
Chung quanh tôi với cái tuổi vừa biết sống tự do và bình đẵng làm cho cái ham sống và yêu thương trỡ về với trái tim của tôi ; chung quanh tôi rất nhiều bạn bè, có những người tôi rất thích và cũng có những người rất yêu tôi !...

Và Tôi chọn cho mình một người và người đó đến với tôi như một sự tình cờ,  Người đó là bạn học cũ thời phổ thông của Tôi,người đó cũng biết rằng tôi quí mến người  cảm thương tí tí ,nhưng Tôi không Yêu người ! Hai đứa đến với nhau, Hai dứa giao ước nhau là sẻ ở bên nhau cho đến khi nào không còn thương nhau nữa, thì hai đứa sẻ bằng lòng chia tay.không ai chịu trách nhiệm về nhau ,ai cũng có điều kiện sống của mình.Hãy giúp cho nhau trong những gì có thể được,và hạy tận hưởng hạnh phúc và vui với hiện tại ,bởi cuộc đời có còn lại được là bao?
Người đó chỉ đến với tôi trong sự đằm thắm ngọt ngào,nhưng vẩn còn tham lam của dòng máu "thà kiếm thêm chứ không bỏ bớt" nhưng tại sao Người đó lại không suy nghĩ nhĩ? cái tham của người có tồn tại mãi không? và người phải chịu trách nhiệm chứ không như Tôi ,người không phải chịu trách nhiệm gì cả.còn tôi sẽ cho người tình của một người "n trong 1" ,có nghĩa rằng : tôi có thể lúc   như người vợ lo lắng và chăm sóc, ân cần và chịu đựng.lúc cũng như người tình tuyệt vời trên gường ngủ ,lúc thì như người bạn tri kỷ sẽ chia những cái người vợ ,người tình không làm được ,lúc như người chị gái răn đe,lo lắng ,lúc như người em gái nủng nịu đòi hỏi...v..v...
Tôi không nghỉ mình sẻ giử người đó hoài đâu trong đầu cứ bảo *đến với nhau một chút cho thấy đời đẹp hơn*

Cái "đến với nhau " của tôi  không biết sẽ trong thời gian bao nhiêu nhĩ?1tháng ,1 năm,2năm hay 10 năm hoặc 20 năm...
Nhưng dù "đến với nhau" trong khoảng thời gian nào?dài hay ngắn?
không bao giờ người đó nghe tôi xưng một tiếng em ngọt ngào, Tôi bảo rằng tôi đã xưng  với rất nhiều người và tôi sẽ không  xưng như thế với người dù chỉ một lần Người nhé.
Vậy nên đến với  người mình Yêu? hay đến với người Yêu mình đây?

Sài gòn 25_10_2007
Chân Trời Tím.[:o]

Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 03:14:20Chân Trời Tím>
   LẨN THẪN....
 
Cuộc đời đã tạo ra bởi Định mạng, cùng chung với Thời gian, và trong đó có người và người, Sự thay đổi, và xây dựng theo từng cái nghĩa và ý muốn của từng người, cứ như thế cuộc đời hiển nhiên thành hình ; Cộng thêm định mạng mang đến theo sao chữ Tình, hạnh phúc, và khổ đau, thì cuộc đời sẽ đầy đủ và đúng nghĩ của nó.

Người với người sống chung nhau, hằng ngày đụng chạm nhau trong cái buồn và cũng có trong cái vui, sự hoà hợp nhau sanh ra khắn khích hay ngược lại sẽ có sự thù hằn, và có lẽ khi Adam ăn lỡ trái táo của tình yêu, khi cắn vô rồi thì vị đắng đã nếm và từ đó cuộc đời thay đổi, đẹp hơn (cái đẹp của cuộc đời con người gọi là hạnh phúc !) nhưng cũng thật là đau khổ.
Nhưng vì là con người nên sự tò mò và háo thắng đã khiến cho họ phải đi đến sự tìm kiếm để nếm thử vị đắng của Tình yêu.

Bao nhiêu thời gian qua, con người cứ mãi mê tìm kiếm, sự thất vọng nhiều hơn nhưng thành công thì cũng có, cái hạnh phúc mà có những người đã tìm thấy được có những người may mắn tìm được đúng lúc, thì cũng có người khi nắm được hạnh phúc trong tay thì họ cũng đã rã rời, và cũng có người họ cầm được trong tay nhưng không biết để rồi hạnh phúc bay xa.
Biết ra sự tìm kiếm đó qua một khoãng cuộc đời với bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống, kiên nhẩn và chịu đựng với thời gian để gieo hột giống của trái hạnh phúc, và tần tão vung đắp mỗi ngày để đợi chờ ngày đưa tay mà hái trái hạnh phúc trong tay ; Thì đó là sự thành công của con người.
Còn những kẻ không may mắn vì trái hạnh phúc, sự đau khổ Sanh ra tự hủy diệt theo thời gian vì cuộc đời sẻ không còn ý nghĩa nữa.

Chân Trời Tím.[:o]

[/align]
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 03:13:31Chân Trời Tím>
    CHIỀU BIỂN PHAN THIẾT....

      Chiều nay Tôi tìm về với biển nhân chuyến về quê đám cưới em nhỏ bạn thân.Biển chiều nay vẩn thế ,nhưng có vẻ u buồn và xa vắng như nổi lòng chính Tôi.Tôi yêu biển ngang bằng với yêu mưa.và từ đâu gió mang hơi mưa thổi về,từng giọt mưa lấm tấm nhẹ rơi trên biển.
      Ngày xưa mổi lần tôi buồn ,tôi thất vọng ,tôi trăn trở,tôi đều chạy ra trước biển hét thật to thật lớn ,và sau mổi khi như thế lòng tôi nhẹ nhàng hơn , tôi lại bình an quay về với cuộc sống đời thường.Cứ mổi lần như thế tôi lại NỢ thêm một lần với biển ,vì phải gởi vào biển nổi buồn ,nổi cô đơn ,nổi thất vọng để nhờ biển đem ra nhận chìm vào đại dương bao la.
       Và thời gian cứ trôi ,vì cuộc sống Tôi phải xa biển ,nhưng mổi khi tìm về đứng trước biển cũng vẩn như đâu đây còn cảm giác ngày xưa.
Hôm nay cũng thế ,đang đứng trước biển ,cũng có một trăn trở trong bao ngày qua chưa quyết định được.Bất chợt nếu không liên lạc một thời gian ,Đằng ấy và mình sẽ như thế nào?có ai hiểu được người kia sống như thế nào?mổi ngày băn khoăn nghĩ gì ,buồn vui ,thành công hay thất bại.Nổi đời riêng có lẽ sẽ chẳng sẽ chia ,đường đời có ai được nhìn thấy.Chỉ có thể yêu thêm nồng nàn nếu ta còn chia sẽ ,còn nhìn thấy nhau.
Cứ phải trăn trở day dứt hòai rồi lại ,ừh !thì cứ như thế ,để Đằng ấy lại không phải kêu gào lên rằng "Tại sao phải như thế??? và đừng như thế nhé?" thôi thì đúng như câu "ĐƯỢC CÁI NÀY THÌ MẤT CÁI KIA" được bên Đằng ấy thì phải chịu nhớ trong lặng lẽ....

Chân Trời Tím. 
 


Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 03:07:21Chân Trời Tím>
HƯỚNG ĐI...!

        Trong đời sống,hạnh phúc thật gần và cũng thật xa ,khổ đau cũng thế.Đôi khi hạnh phúc trong tầm tay mà trái tim không nhìn thấy.
Đau khổ hạnh phúc gần hay xa tùy thuộc vào nhịp đập của con tim mình, nếu bình an thì nhịp đập sẽ là hạnh phúc.
Tôi xa Anh ,Tôi quay về với chính tôi ,tôi không muốn mình"hà rà cen lấn" vào cuộc sống đang hiện tại của Anh (như lời anh nói).thật đáng tiếc,giá như ngày ấy tôi đừng gặp anh ,đừng tìm hiểu về anh.Tôi không biết mình ngu ngơ hay là anh đã có nửa riêng của mình?Bởi thật ra tôi không biết rõ gì về anh cả?Và sự chịu đựng nào cũng có giới hạn của nó ,anh vẩn biết thế mà? dù sao tôi vẩn còn tí gì đó của riêng tôi.Có ích gì không khi tôi đeo đuổi một mối tình biết có đọan kết hay không? Tôi cần phải cho mình một hướng đi mới ,không phải là những ngày quấy rối anh như vừa qua.
      Hôm nay ,mùng 6 tết xuân mậu tý ,Tôi ngồi trong phòng mình vắng lặng.Trên bàn là cành hoa thạch thảo màu tím đã héo rũ xuống (vì đã 6 hôm rồi ) trông giống như đời tôi:buồn và buồn.Tôi cho đời là một mùa xuân tươi đẹp ,còn tôi là một nhành hoa thạch thảo màu tím đang chết khô nơi bàn kia.Có phải là khi mình nhìn đời mình bằng cánh hoa tàn thì cái nhìn về cuộc đời này càng bi quan hơn.
Chia ly là định mệnh ,con người cũng thế và cỏ cây cũng vậy.Trong cuộc sống con người thường đi tìm gì?chứ đâu phải đi tìm ai.Như trong một ngày ta thấy ta đi tìm việc,tìm tiền ,tìm sự hiểu biết ,tìm mơi nào vui chơi.Và ít khi nào ta đi tìm một người,ngay cả khi ta đi tìm người yêu, bạn hữu thì cũng chưa chắc là đi tìm một người cụ thể mà đi tìm có khi giống như một nhu cầu là sự vật ,chứ chưa là một con người.
Cũng như :Tôi cơ đơn ,tôi cần có người yêu để giải quyết nhu cầu tình cảm của tôi.Thì ý nghĩa ấy "người " mà tôi tìm giống như một nhu cầu.Nó tương tự như con người tìm tiền để giải quyết vấn đề kinh tế.
Vậy chúng ta thấy những điều làm bận tâm trong một ngày tòan là những vấn đề tìm gì chứ đâu phải phạm trù tìm ai?Khi cuộc sống mà tất cả những thứ ta tìm chỉ nằm trong phạm trù tìm gì thì đời sống sẽ nhiều đau khổ.
Tại sao tôi phải bên Anh để anh sợ quấy rầy cuộc sống đang bình yên của anh.
Cuộc sống nhiều xót xa vì người ta chỉ bận đi tìm gì chứ không đi tìm nhau.Và khi đã cùng nhau tìm gì thì lại càng có cảm tưởng không cần tìm nhau nửa.
Cùng nhau đi tìm không có nghĩa là cùng tìm nhau ,mà cuộc sống hiện tại cùng tìm nhau hơn là cùng nhau đi tìm.Cũng như muốn tìm tình yêu :người ta cùng dẫn nhau đi tìm tình yêu ,bởi vì tìm nhau thì tình yêu sẽ nảy sinh trong tâm hồn mổi người.VÌ THẾ TA PHẢI ĐI TÌM NHAU THÌ MỚI GẶP TÌNH YÊU ANH Ạ.!
 
Chân Trời Tím.
 
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
DÒNG ĐỜI ….
 
       Dòng sông đôi khi cũng cạn nước,nhưng chẳng vì thế mà dòng sông âu lo ,rồi toan tính để mà  giữ nước .Từ quá khứ xuôi nguồn về tương lai .nước làm nên dòng sông chứ không phải dòng sông làm nên từ nước .Vì thế dòng sông lượn lờ theo mực nước,xuống lên ,chẳng băn khoăn ,nghĩ ngợi gì .
     
         Đặt cuộc đời trước dòng sông .Tôi xin dòng sông cho cuộc đời tôi một lần nhìn rõ mình trong đó .
          Trong đời sống,có những khúc sông cuộc đời mà ngày tháng sóng nước chơi vơi .dòng sông nếu vì âu lo mùa nắng ,mà dừng lại tích tự nước thì dòng sông không phải là sông rồi ,nó chỉ là dòng sông khi chảy xuôi nguồn .Cũng vậy,ngày nào tôi băn khoăn bắt dòng sông cuộc đời ngừng trồi chảy trong hồn ,ngày đó cuộc đời thành AO TÙ NƯỚC ĐỌNG .
        Dòng sông biết nó chỉ là dòng sông khi nguồn cho nước và không băn khoăn lo nghĩ cho mùa nắng hạn.-Nó chẳng tự phụ khi dòng nước dâng ,làm nên dòng sông ,và biết mình tùy thuộc vào dòng nước ,nên con sông bình an xuôi dọc thời gian .
       Con người cũng không tự nhiên có mặt ở đời .Dòng sông không bao giờ tham lấy nước của dòng sông khác .Nó dâng vui khi nguồn đổ tới ,nó thanh thản khi nguồn nghĩ ngơi .Và tôi cũng thế,đặt cuộc sống như dòng sông ,và sẽ sống an nhiên như thế.
        Dòng sông không dừng lại ,cuộc đời cũng thế là trôi chảy .Tuổi thơ không thể ở mãi với tôi,lúc nào đó từ giã tôi để vào đời .Dù tuổi thơ có êm đềm ,nhưng lớn lên tôi cũng phải buông cánh theo gió mà ra khơi .Sống là chấp nhận chia ly không ngừng ,ngày nào ta bám víu lại không cho dòng sông chảy xuôi là ngày HỒN TA QUẰN QUẠI.
         Hãy biết sống sao cho đừng bị ràng buộc vào bờ đất ,Bởi dòng sông phải buông bờ mà đi .Dòng sông luân chuyển không bao giờ ngừng nghỉNhưng ngày chấm dứt là dòng sông về với biển cả .Cuộc đời cũng thế ,tôi vào đời rồi xuôi dòng về với  trùng khơi .Bất cứ sự ràng buộc nào cũng gẩy khổ đau vì nó dồn sóng lại trên đường ,mà lý ra phải là êm ả buông lơi .
        Cái chết đến với chúng ta cũng là quy luật tất yếu,thì bám víu vào bờ cát trên dòng sông cuộc đời chỉ là bấu chặt vào một hư vô .
        Làm sao để tôi can đảm bao dung mọi người để tôi bao dung với chính mình .Và nếu tôi không bao dung với đời ,lòng thèm muốn giữ chặt tất cả …cho mình ,thì tôi chẳng thể nào bao dung với chính mình .
       TRONG TÌNH YÊU,khi phải xa nhau đã chẳng có tiếng thở dài đó sao?ôi ! dòng sông xa cách...!
 
Chân Trời Tím .pt-05/11/2005
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
Thân mến chào CTT, tôi rất thích khi được đọc những dòng tản văn này của CTT. Nhũng cảm nghĩ thật đáng trân trọng.
Cho phép tôi truyền tải chúng cho bạn bè, CTT nhé! Có chịu ko?
Xin cảm ơn CTT thật nhiều!
                     Hô Bảo Nghĩa
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=327062
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Hô Bảo Nghĩa

Thân mến chào CTT, tôi rất thích khi được đọc những dòng tản văn này của CTT. Nhũng cảm nghĩ thật đáng trân trọng.
Cho phép tôi truyền tải chúng cho bạn bè, CTT nhé! Có chịu ko?
Xin cảm ơn CTT thật nhiều!
                    Hô Bảo Nghĩa

Hì Nghĩa Huynh !
Hôm giờ CTT hổng chui vô đây không bíêt là Nghĩa huynh ghé nhà ,xin miễn thứ tội đón tiếp trể nhé...
Tản văn CTT viết mà có người đọc thì mừng lắm rồi...Huynh cứ tự nhiên đi hén...Nhưng Tím hổng trả tiền quảng cáo đâu nhé....
Thơ của huynh hay lắm ó......
Vui hen !
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-23 07:55:53Chân Trời Tím>
          Đêm qua nằm mộng anh nắm lấy tay em…


         Anh nắm lấy tay em từng chút, từng chút bình yên rón rén len nhẹ vào lòng. Từng giọt, từng giọt hạnh phúc ngọt ngào trôi vào miền thương miền nhớ trong tim em bé nhỏ theo từng ngón tay anh dịu dàng mà ấm áp… đến lạ.
         Anh nắm lấy tay em ,Em thôi không còn để những vẩn vơ lo âu làm vương sầu đôi mắt ướt, mềm mại cả tâm hồn với cảm giác được chở che. Khe tình cảm của em đâu có sâu nhưng tình ta quá nặng, êm đềm lèn qua khung cửa trái tim em… Cho một ngày, đầy ắp những tình yêu…
         Anh nắm lấy tay em, Một bước, hai bước… cả vạn bước chân em đi giữa trời giông bão, vẫn thấy trên cao mây trắng bình thản trôi và trời xanh ngập tràn ánh nắng trong ngần soi bóng em bên anh sóng sánh nghiêng nghiêng. Anh ơi có biết là em chẳng bao giờ để anh lỡ nhịp, bởi từng bước anh đi luôn có bàn tay anh nắm tay em… không rời…
        Anh nắm lấy tay em, Dải ngân hà như trải ra trước mắt em vô tận…. bừng sáng những vì sao lung linh soi đường cho anh dìu dắt em qua hết những ngày chông chênh. Đường  đi thênh thang vạn lối, lối tắt lối dài nào cũng có  bên nhau …
               Anh nắm lấy tay em, Em biết, có một trời yêu thương sâu vời vợi anh trao gửi cho em. Em biết, một cái nắm tay đôi khi em cần hơn muôn ngàn lời nói. Em hiểu ra rằng, chẳng chi sâu nặng bằng tình ta…
           Anh nắm lấy tay em, em khẽ bối rối khép hờ đôi mắt, rụt rè co tay nhè nhẹ, để anh mỉm cười, chẳng buông mà lại nắm chặt hơn…  Bỗng nhiên giật mình trời đã sáng...chỉ đôi bàn tay em.....
 
Chân Trời Tím.


[/align][/align]
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
                                Mặt Nạ Chúng Mình..........!
 
      Anh chìm trong suy nghĩ. Đôi mắt buồn xa xăm. Thật kỳ lạ, ngay cả lúc anh vui, cười thật to và sảng khoái, tôi vẫn thấy một nỗi buồn vô hình phảng phất trong mắt anh. Những tưởng bản thân quá nhạy cảm, tôi đã tự chế giễu bản thân. Lâu dần rồi cũng quen....
     Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhìn những giọt mưa bị hắt vào kính , chảy thành từng hàng nhỏ li ti trên kính.. Con người, dường như rất khó hiểu, có những lối đi thẳng, nhẹ nhàng, lại không muốn đi, cứ tìm kiếm và cố chinh phục những con đường chông gai. Anh - người bạn, không phải,người anh - không phải, chỉ thi thoảng là bạn của tôi - , muốn chứng tỏ bản thân, muốn tạo dựng mọi thứ bằng đôi bàn tay to ấm và rắn chắc của mình. Anh hào hứng, vui vẻ khi nói về những kế hoạch công việc tương lai của mình.
        Anh không vẽ vời, những ý tưởng của anh luôn dựa trên nền tảng vững chắc. Đôi mắt anh cương nghị, chứa đầy niềm tin, bất chấp sự rủi ro khi mạo hiểm. Anh có quá nhiều dự định, quá nhiều kế hoạch nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Anh muốn tranh thủ thời gian thực hiện ước mơ của mình.
      Ngoài kia, mưa vẫn rơi rào rào, cơn mưa chắc rất dai và lâu tạnh. Nhưng dài đến đâu thì cũng sẽ kết thúc, thời gian cứ trôi đi nhè nhẹ nhưng lại rất nhanh như làn gió, thoắt đến thoắt đi, không chút lưu luyến. Phải chăng vì vậy mà ở mỗi giai đoạn nhất định của đời người, con người sẽ cảm nhận cùng một sự việc với góc độ khác nhau.
       Người đàn bà tham lam như tôi lúc nào cũng thích tìm hiểu và dồn ai đó vào góc tường. Có người từng bảo tôi có đôi mắt đa cảm, đa cảm chứ không ‘đa tình’, phải vậy không? Tôi đến giờ còn chưa hiểu bản thân, mọi thứ đối với tôi vẫn chỉ là cảm nhận, cảm nhận bằng các giác quan mơ hồ, vô định hình….có phải vậy không...? ôi..
       Anh sẽ không bao giờ hiểu được cái nhìn của tôi, tình cảm của tôi. Sự nhạy cảm đôi khi sẽ dẫn người ta đến suy nghĩ khác sự thật 180 độ. Anh nhạy cảm, sâu sắc và rất tình cảm nhưng anh lại luôn thể hiện bản thân mình là con người khác.
       Vì cuộc sống có quá nhiều bất trắc không lường trước, vì anh từng bị người khác làm tổn thương hay do anh đã làm tổn thương người khác, vì lý do gì …tôi không thể nào biết. Dường như ở anh có điều gì đó giống tôi, cô độc và không thích chia sẻ. Muốn được người khác quan tâm bằng tình cảm chân thành, tinh tế nhưng lại không muốn bộc lộ bản thân.
         Có những lần ngồi nói chuyện, tôi tin đôi lúc anh tin tưởng mà chia sẻ với tôi vài điều gì đó riêng tư, nhưng cũng có những khi , không dằn được cảm xúc, anh đã bộc lộ với tôi chuyện gia đình, chuyện công việc…Một chút gì đó khiến tôi gần như nắm bắt được suy nghĩ và tình cảm của anh, nhưng ngay lập tức, anh lại đùa cợt như không có gì xảy ra. Vui vẻ, cười đùa một cách giả tạo. Anh vội vàng dựng lại bức tường ngăn cách bản thân với mọi người.
        Anh đang hối hận vì đã để tôi  chạm được vào anh ư? Muốn mở rộng lòng nhưng lại không đủ can đảm, sợ đối phương nắm được yếu điểm tình cảm của mình, dường như có những giọt buồn lăn vòng trong đôi mắt mênh mông...
       Cuộc sống trôi ào ào dù có nhiều gập ghềnh, trở ngại và để bảo vệ bản thân, nhiều người đã chọn một cái mặt nạ đeo lên khuôn mặt của mình… như tôi và … có lẽ là có cả anh.
       Ngoài trời, mưa đã tạnh, nhưng vẫn còn mây đen. Hai hàng cây bên đường như tươi hơn, những chiếc lá non như mơn mởn xanh hơn. Tôi kéo cửa kính xuống, nhắm mắt, hít một hơi nhẹ, thấy buồng phổi được lấp đầy bằng không khí mát mẻ, mùi đất và mùi cây cỏ sau cơn mưa.
       Thời gian vẫn trôi, cuộc sống vẫn chảy và con người vẫn tiếp tục cuộc hành trình. Đeo lại mặt nạ, tôi quay lại, mỉm cười với mình. Vậy cũng tốt, trong mắt anh tôi rất trẻ con,anh bảo: sao tôi thích làm gì thì làm... . Ít ra thì vai diễn của tôi cũng không đến nỗi tệ......Dường như…...Em với anh ngày càng cách xa......
       Đến đây tôi lại muốn được nghe bài hát LÀM SAO ANH BIẾT do ca sỹ MINH TUYẾT trình bày....
       Trong bài hát này có 01 câu mà tôi đây rất thích...Làm sao anh biết con tim em hững hờ....Ta đến với nhau bằng gương mặt bôi vôi.....
      Không biết bài hát này nằm nơi đâu ...tìm hòai mà không có.....ôi.........
Chân Trời Tím.
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH MẸ ....
 
       Hạnh phúc lại ùa về mỗi khi Tím nghĩ đến gia đình Chú Thím út. Tiếng cười đùa bao giờ cũng vang lên trong mái ấm . Thím Út Tím dù bận đến đâu vẫn luôn dành thời gian chơi đùa bên con cái.
Một nách năm con, 3 gái ,2 trai đứa lớn nhất mới học lớp 9, đứa nhỏ nhất chưa đầy 4 tuổi với bộn bề việc nhà. Mỗi lần Tím về chơi đều bắt gặp cảnh bừa bộn, ngổn ngang với đủ trò nghịch phá của lũ trẻ. Nhưng Tím thích được hoà mình vào “xóm nhà lá 3 tầng "này biết bao. Thím Út có thể dừng tay là quần áo để giúp các em Tím làm thủ công hay tạm dừng việc hút bụi để hướng dẫn các em xếp hình… Nhà Thím  luôn tràn đầy niềm vui và tình yêu thương.
       Một hôm Tím nhận được điện thọai của bé Tâm (con gái lớn của chú thím). giọng nói sướt mướt,Tím gặng hỏi mãi để rồi sốc mạnh với một thông tin khủng khiếp. Thím Út bị ưng thư xương giai đoạn cuối, thời gian sống chỉ tính bằng tháng. Tím chẳng biết nói gì cũng khóc nức nở trước niềm đau khôn tả. Đồng cảm sâu sắc với nỗi bất hạnh của người Thím mà mình rất thương yêu ,kính trọng., Tím nhốt mình trong phòng, chẳng buồn bước chân ra ngoài đến khi mẹ Tím gọi điện làm Tím sực tỉnh.
      Tím sắp xếp công việc chạy vội ra bến xe để chạy về nhà chú thím . Trái ngược với những gì Tím nghĩ, cả nhà chú thím đang quây quần bên nhau, cùng lắng nghe tiếng nhạc sôi nổi, yêu đời đang vang vọng. Thím út đang ngồi trên sa_long, đang cùng chơi với đứa con út. Lũ trẻ vây quanh mẹ, chơi đùa vui vẻ. Tím vội giấu đi vẻ bối rối của mình, không thể hình dung được cảnh tượng lại lạc quan đến thế!
 
       Tâm đứa em lớn thì thầm vào tai Tím. Nó bảo món quà lớn nhất mà chị em nó có thể tặng mẹ là hãy vui sống như không có chuyện buồn xảy đến với mẹ. Đó cũng là ước nguyện sau cùng của thím út. Bà muốn những tháng ngày còn lại, ngày nào cũng đầy ắp tiếng cười vui của cả nhà, để mãi mãi khắc ghi thành kỉ niệm đẹp.
       Và ngày lại qua ngày ,Tím đi đi về về giữa sài gòn với Phan Thiết như con thoi. 02 tháng sau Tím nhận thấy thím  thật xanh xao và yếu ớt quá. Chúng tôi kéo nhau chụp ảnh với thím, nụ cười tươi trên môi nhưng không giấu được nỗi lo sợ không lời thím sẽ rời bỏ chị em của Tím mà ra đi mãi mãi. Ngày đáng sợ ấy rồi cũng đến. Cả nhà Tím đau lịm trước mất mát lớn lao, không gì bù đắp được.
 
      Không lâu sau đó, thời gian cũng xoa dịu bớt nỗi đau mất mát ,vào một ngày Tím về làm giỗ đầu tiên của Thím. Và bỗng nhận ra nét vui tươi đã trở lại với các em, miệng nhắc đến mẹ luôn. Các em  bảo Tím rằng vừa tìm thấy một lá thư mẹ viết cho mấy chị em được giấu bên dưới gối. Mẹ như lúc nào cũng hiện diện bên cạnh các con. Mùa giáng sinh năm ấy, mấy chị em cũng nhận được thông điệp của mẹ với những lời lẽ đầy yêu thương.
           Ngày chú Tím tái hôn ,ba của Tím đã thay mặt  đọc lá thư thím viết. Thím út dặn các con nên rộng mở lòng đón nhận và yêu thương mẹ kế như chính thím vì thím biết chắc rằng chồng mình không bao giờ chọn người không tử tế và không biết yêu thương các con. Thím chúc chú út hạnh phúc với duyên mới.
Tím hình dung được nỗi đau vô biên của Thím  khi ngồi viết những dòng này, mường tượng cảnh phải rời xa các núm ruột thân thương. Thông điệp Thím Út để lại cho các em đã khắc ghi tuyệt vời hình ảnh một người mẹ can trường, bao dung và yêu con vô bờ bến.
     Và khi đã làm Mẹ tím hiểu rõ hơn câu :Tình Mẹ yêu con vô bờ bến.
 
Chân Trời Tím.tháng 11/2000.

Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
Yêu Thương....
 
Hic...hic...tức ơi là tức ,viết cả hơn giờ đồng hồ gởi đi thì dd báo lỗi....
Ghét...hôm sau viết lại...
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»