📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

VIẾT TÙY BÚT VẪN VƠ...TÙY BÚT SƯU TẦM .RIÊNG MÌNH ...

50 trả lời, 8.064 lượt xem — Trang 2 / 2
Trích đoạn: Chân Trời Tím

Yêu Thương....
 
Hic...hic...tức ơi là tức ,viết cả hơn giờ đồng hồ gởi đi thì dd báo lỗi....
Ghét...hôm sau viết lại...



Thôi cười cái đi, cho một ngày luôn dzui dzẻ, đã biêế là viết thảng vào đây là đôi khi có chuyện " hỏng dzui " mà cũng cứ " lười " bây giờ sợ chưa????

[;)]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Chân Trời Tím

TÌNH MẸ ....
 
       Hạnh phúc lại ùa về mỗi khi Tím nghĩ đến gia đình Chú Thím út. Tiếng cười đùa bao giờ cũng vang lên trong mái ấm . Thím Út Tím dù bận đến đâu vẫn luôn dành thời gian chơi đùa bên con cái.
Một nách năm con, 3 gái ,2 trai đứa lớn nhất mới học lớp 9, đứa nhỏ nhất chưa đầy 4 tuổi với bộn bề việc nhà. Mỗi lần Tím về chơi đều bắt gặp cảnh bừa bộn, ngổn ngang với đủ trò nghịch phá của lũ trẻ. Nhưng Tím thích được hoà mình vào “xóm nhà lá 3 tầng "này biết bao. Thím Út có thể dừng tay là quần áo để giúp các em Tím làm thủ công hay tạm dừng việc hút bụi để hướng dẫn các em xếp hình… Nhà Thím  luôn tràn đầy niềm vui và tình yêu thương.
       Một hôm Tím nhận được điện thọai của bé Tâm (con gái lớn của chú thím). giọng nói sướt mướt,Tím gặng hỏi mãi để rồi sốc mạnh với một thông tin khủng khiếp. Thím Út bị ưng thư xương giai đoạn cuối, thời gian sống chỉ tính bằng tháng. Tím chẳng biết nói gì cũng khóc nức nở trước niềm đau khôn tả. Đồng cảm sâu sắc với nỗi bất hạnh của người Thím mà mình rất thương yêu ,kính trọng., Tím nhốt mình trong phòng, chẳng buồn bước chân ra ngoài đến khi mẹ Tím gọi điện làm Tím sực tỉnh.
      Tím sắp xếp công việc chạy vội ra bến xe để chạy về nhà chú thím . Trái ngược với những gì Tím nghĩ, cả nhà chú thím đang quây quần bên nhau, cùng lắng nghe tiếng nhạc sôi nổi, yêu đời đang vang vọng. Thím út đang ngồi trên sa_long, đang cùng chơi với đứa con út. Lũ trẻ vây quanh mẹ, chơi đùa vui vẻ. Tím vội giấu đi vẻ bối rối của mình, không thể hình dung được cảnh tượng lại lạc quan đến thế!
 
       Tâm đứa em lớn thì thầm vào tai Tím. Nó bảo món quà lớn nhất mà chị em nó có thể tặng mẹ là hãy vui sống như không có chuyện buồn xảy đến với mẹ. Đó cũng là ước nguyện sau cùng của thím út. Bà muốn những tháng ngày còn lại, ngày nào cũng đầy ắp tiếng cười vui của cả nhà, để mãi mãi khắc ghi thành kỉ niệm đẹp.
       Và ngày lại qua ngày ,Tím đi đi về về giữa sài gòn với Phan Thiết như con thoi. 02 tháng sau Tím nhận thấy thím  thật xanh xao và yếu ớt quá. Chúng tôi kéo nhau chụp ảnh với thím, nụ cười tươi trên môi nhưng không giấu được nỗi lo sợ không lời thím sẽ rời bỏ chị em của Tím mà ra đi mãi mãi. Ngày đáng sợ ấy rồi cũng đến. Cả nhà Tím đau lịm trước mất mát lớn lao, không gì bù đắp được.
 
      Không lâu sau đó, thời gian cũng xoa dịu bớt nỗi đau mất mát ,vào một ngày Tím về làm giỗ đầu tiên của Thím. Và bỗng nhận ra nét vui tươi đã trở lại với các em, miệng nhắc đến mẹ luôn. Các em  bảo Tím rằng vừa tìm thấy một lá thư mẹ viết cho mấy chị em được giấu bên dưới gối. Mẹ như lúc nào cũng hiện diện bên cạnh các con. Mùa giáng sinh năm ấy, mấy chị em cũng nhận được thông điệp của mẹ với những lời lẽ đầy yêu thương.
           Ngày chú Tím tái hôn ,ba của Tím đã thay mặt  đọc lá thư thím viết. Thím út dặn các con nên rộng mở lòng đón nhận và yêu thương mẹ kế như chính thím vì thím biết chắc rằng chồng mình không bao giờ chọn người không tử tế và không biết yêu thương các con. Thím chúc chú út hạnh phúc với duyên mới.
Tím hình dung được nỗi đau vô biên của Thím  khi ngồi viết những dòng này, mường tượng cảnh phải rời xa các núm ruột thân thương. Thông điệp Thím Út để lại cho các em đã khắc ghi tuyệt vời hình ảnh một người mẹ can trường, bao dung và yêu con vô bờ bến.
     Và khi đã làm Mẹ tím hiểu rõ hơn câu :Tình Mẹ yêu con vô bờ bến.
 
Chân Trời Tím.tháng 11/2000.

 
Mời bạn chân trời tím đọc ở đây và giải thích giùm ai là tác giả thật của "Tình Mẹ"?
http://mydarling.wordpress.com/2006/05/30/tinh-m%e1%ba%b9/

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-30 20:43:09LanTím>

Trích đoạn: Chân Trời Tím

          Đêm qua nằm mộng anh nắm lấy tay em…


         Anh nắm lấy tay em từng chút, từng chút bình yên rón rén len nhẹ vào lòng. Từng giọt, từng giọt hạnh phúc ngọt ngào trôi vào miền thương miền nhớ trong tim em bé nhỏ theo từng ngón tay anh dịu dàng mà ấm áp… đến lạ.
         Anh nắm lấy tay em ,Em thôi không còn để những vẩn vơ lo âu làm vương sầu đôi mắt ướt, mềm mại cả tâm hồn với cảm giác được chở che. Khe tình cảm của em đâu có sâu nhưng tình ta quá nặng, êm đềm lèn qua khung cửa trái tim em… Cho một ngày, đầy ắp những tình yêu…
         Anh nắm lấy tay em, Một bước, hai bước… cả vạn bước chân em đi giữa trời giông bão, vẫn thấy trên cao mây trắng bình thản trôi và trời xanh ngập tràn ánh nắng trong ngần soi bóng em bên anh sóng sánh nghiêng nghiêng. Anh ơi có biết là em chẳng bao giờ để anh lỡ nhịp, bởi từng bước anh đi luôn có bàn tay anh nắm tay em… không rời…
        Anh nắm lấy tay em, Dải ngân hà như trải ra trước mắt em vô tận…. bừng sáng những vì sao lung linh soi đường cho anh dìu dắt em qua hết những ngày chông chênh. Đường  đi thênh thang vạn lối, lối tắt lối dài nào cũng có  bên nhau …
               Anh nắm lấy tay em, Em biết, có một trời yêu thương sâu vời vợi anh trao gửi cho em. Em biết, một cái nắm tay đôi khi em cần hơn muôn ngàn lời nói. Em hiểu ra rằng, chẳng chi sâu nặng bằng tình ta…
           Anh nắm lấy tay em, em khẽ bối rối khép hờ đôi mắt, rụt rè co tay nhè nhẹ, để anh mỉm cười, chẳng buông mà lại nắm chặt hơn…  Bỗng nhiên giật mình trời đã sáng...chỉ đôi bàn tay em.....
 
Chân Trời Tím.





????????????

Buồn lắm bạn ơi.....
Đăng nhập để trả lời
0
Bỗng nhiên giật mình trời đã sáng...chỉ đôi bàn tay em.....

Đọc nguyên một bài tùy bút thì dễ thương hé Tím, những cái câu tô chữ đậm của Tím làm cho buồn, mà buồn thiệt Tím hỉ? cho Hồng chia buồn với Tím đi nhe, chúc vui......


Đăng nhập để trả lời
0

st:haitien

TRIỆU TÚ VÂN (Theo Chicken soup)

 
st = sưu tầm hay sáng tác??
 
May 30, 2006 haitien  & Chân Trời Tím.tháng 11/2000. 
 
Bà Tím đâu roài.....(dzìa bỉu coai [8D])....chiện ni là sao nà???
 
Mần ăn sống nhăn hén....[8|][8D][;)]


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Mời bạn chân trời tím đọc ở đây và giải thích giùm ai là tác giả thật của "Tình Mẹ"?

 
Chào Anh Hoa Huyền !
Đây là một tí vẩn vơ Tím viết về thím út của Tím ,một người thím tuyệt vời như một người mẹ thứ 2 của Tím.Thím út Tím mất ngày 13/05 năm 99 (âm lịch)
Hôm bữa vô tình Tím đọc bài tình mẫu tử của sis Ly ,tự nhiên nhớ về thím rất nhiều ,mở mail nhật ký posstđoạn này
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=342855
Tím sẽ không gời ở mail nhật ký này cho Anh ,mà Tím đang kêu nhỏ em gái scan bài này trong cuốn nhất ký (đang ở nhà)posst lên đây ,mặc dù cuốn nhật ký này viết đã hơn 8 năm và bị nước làm nhè đi...
Tím muốn nói thêm rằng : Hôm nay Tím trở thành một người làm ăn buôn bán hơi được 1 tí nguyên do cũng tình tình thương của Tím dành cho Thím út Tím.
 Thím út mất đi để lại 5 đứa em ,đứa nhỏ nhất chưa đầy 4t,đứa lớn mới 15t ,và thật ra mặc dù là chú ruột của Tím nhưng trong thời gian thím bệnh chú út đã có người ngoài ,nên nói chính xác hơn là ngày thím mất ,thì chú đã lên sống chung với người vợ sau ,nhưng chờ đến qua giỗ thím út thì mới chính thức cưới xin .
Năm 2000 Tím còn nhớ mình chỉ là 01 người kế toán đi làm công ăn lương mà thôi .Thím mất ,gánh nặng 05 đứa em còn nhỏ như thế và với 01 món nợ mấy trăm triệu mượn trị bệnh cho Thím .Nói rõ thêm 01 tí về gia đính T ,ông bà nội sinh 04 người con trai ,02 người thì ở xa lắm bên đây còn ba T với chú út mà thôi .phía thím thì tất cả đang ở bên tàu không ai ở vn cả .,nhà Tím thì T là chị 2 ,và 2 nhỏ em con đi học (ở năm2000) .Vậy thì ai phải lo đây ,mẹ Tím chỉ là 01 gv mà thôi .
Và tất cả những cái đó chính là tình thương sâu sắc của Tím dành cho Thím mình ..
Đây là chuyện có thật trong gia đình của Tím  .
[quoteBà Tím đâu roài.....(dzìa bỉu coai [8D])....chiện ni là sao nà???

Mần ăn sống nhăn hén....[8|][8D]]
Chuyện về thím út của T có kể sơ qua cho Cuội nghe rồi ,
Cuội sao mau quên dữ vậy ,nhờ 02 ngày quốc tế thiếu nhi mà trốn mất tiêu rồi giờ còn bảo ở đâu ...chán ghê ,làm như tui rảnh lắm ờ ...
...dzìa rùi nè ...biểu gì thì biểu đi ...nhưng còn bận hết ngày nay nửa ờ ...
 
 
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-03 11:38:34Chân Trời Mới>
Hai ơi...
Em scan về rồi nhưng úp lên thì nó bao file này quá lớn.Giờ làm sao?



Đăng nhập để trả lời
0
Sợ 2 hét quá nên úp được nhưng sao mất tùm lum


📎 1C
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-03 12:17:30Chân Trời Mới>
Chuyện này 2 viết đã lâu lắm rồi mà



📎 2V
Đăng nhập để trả lời
0
tt

📎 3C
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-21 05:58:34CTT>
   11 GIỜ 30 ĐÊM.....
 
   11 giờ 30 đêm ,sau khi hát Karakê  cùng mấy sư huynh ra về .Con đường Đồng Hồ 02 chiều quá nhỏ bé nằm giữa khu dân cư đông đúc, giờ này thỉnh thoảng chỉ còn dăm xe qua lại đôi khi xen lẫn tiếng rú còi ,vịn ga của một số thanh nhiên choi chit …đường về khuya vắng thưa dần ….
   
     Về đến cửa nhà ,tôi chợt chú ý đến một đứa bé nằm ngủ bên lề đường một mé góc trước một căn nhà có mái che hơi lú ra ngoài ,đối diện nhà tôi vài căn ….Mặc cho dòng xe chạy ,mặc cho cái bụi của đường xá ,mặc cho cái lạnh của màn đêm,đứa bé ngủ như mê mệt ,dáng nằm thật co ro ,người vấp lại trong thật đáng thương ….Tôi chống xe bước xuống để mở của vào nhà ….
    
      Bỗng một chiếc xe Zace 7 chổ sang trọng đổ xịch .Một người đàn ông ,một người phụ nữ và 2 đứa trẻ chừng độ lớp 5 ,6 – tất cả rất sang trọng trong những bộ đồ đắt tiền đúng mốt ,hợp thời trang .Họ bước xuống xe mở cửa chạy thẳng vào trong nhà .
     Tôi cũng dắt xe vào nhà ,và ra cửa chuẩn bị đóng lại .Bất ngờ nhìn thấy người đàn ông đá vào mông đứa bé đang nằm co vấp 1 mé trước hiên nhà (chỉ 1 mé bên góc thôi ,bởi xe Zace 7 chổ vẩn chay vô cổng nhà được ) quát khẻ : "Đi Mày !".Ngay lúc ấy một cô bé trong hai đứa con của ông ta cũng đá vào đứa bé đang say ngủ và lặp lại cái từ cha nó vừa thốt ra : "Đi Mày !"
       Đứa bé vội choàng tỉnh và vội vàng đứng dậy thất thỉu bước đi.Nó đi ngang qua cửa nhà Tôi ,nơi tôi đang đứng -tôi chợt nhìn thấy trên má nó 1 vệt nước mắt chưa kịp khô - Có lẻ nó khóc cho một giấc mơ buồn khi say ngủ.!!!
      Trong phút chốc ,đứa bé ấy mất hút cuối con đường ,còn 4 thành viên trong gia đình ấy cũng đóng cửa để chui vào nệm ấm ,chăn êm.cho một giấc ngủ no đầy hạnh phúc.....
       Tôi biết ,sáng mai thôi ,thức dậy những người giàu có kia sẽ đến nơi làm việc,đến trường ,đến một nơi nào đó...trên chiếc xe đời mới....Có lẻ họ chẳng nhớ một chút gì về đứa bé "bụi đời " lắm lem trước mé hiên nhà mình lúc đêm qua. còn Tôi cả đêm cứ mãi thao thức băn khoăn về đứa bé kia - Chẳng biết nó sẽ trôi dạt về đâu ,nó sẽ làm những gì khi mặt trời sắp mọc và sẽ ngã lưng nơi đâu...khi màn đêm của ngày mai buông xuống - nó sẽ được ngủ ,được mơ ,và sẽ phải khóc ở mái hiên nào......???
Sài gòn 3g sáng 17/07/08
Chân Trời Tím.
 
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Nay Lại Mưa .....!!!
 
Đêm nay lại mưa ,cơn mưa da diết ,mưa từ ngày hôm qua sang hôm nay …Mưa của mùa Vu Lan …mưa của chàng  Ngưa  ..nàng chúc gặp nhau …hay mưa như chính nỗi lòng Tôi đây …
Xa rồi cái thửơ muốn hòa mình thành giọt mưa ,dòng thời gian hôm nay …nhìn mưa đối với tôi như vô vị không còn cảm giác …cái “ngày xưa ơi ..”
Ngày xưa tôi rất thích mưa …mưa như ăn sâu vào tiềm thức …vào máu tim của tôi …ngày hôm nay …nhìn mưa …hay vô tình đi ngoài mưa thì cũng vội vã lao về nhà như trốn chạy …giọt mưa …hay trốn chạy hơi lạnh …nỗi nhớ một ai đó đang trong mình …
Ngày hôm qua …ngày hôm nay …mưa thật lớn …nước ngập tràn lênh láng …và giờ đây khi ngồi viết những vẫn vơ này ,tôi lại ước lòng mình được hòa trôi theo dòng nước mặt đường lênh láng kia ….hòa tan trong hư vô …trong vô tận ..trong khôn cùng …để không thấy mình phải đau …phải thổn thức từng đêm như đêm nay …
Ngày xưa …tôi sợ nắng …yêu mưa …và ngày xưa tôi là người của u buồn …hôm nay tôi lại sợ cả hai …mà không hình như tôi sợ cho tất cả …sợ nắng ,sợ mưa …sợ cả nỗi nhớ …sợ nỗi cô đơn …và đáng sợ hơn là những đêm tôi phải ngồi như thế này …thật đáng sợ …Vậy hôm nay Tôi là người của gì đây …???
Đêm đã ra đi …nhường ngày đang tới …ngoài kia mưa vẫn rơi …và cơn mưa tím trong lòng tôi …sao vẫn phải hòai mưa …mưa mãi …chẳng ngưng ....
Sài gòn 2g08 ngày 18/08/08
Chân Trời Tím.
 
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
Tháng 8 mùa thu - chủ nhật....
 
Chủ nhật - những ngày cuối cùng của tháng 8 - Mùa thu...
Sáng mở mắt ra cũng bật computer...pha ly cafê và dạo nét...cả buổi buồn chán...ta chợt thinh lặng bỏ computer bơ vơ...lên tầng thượng đứng nhìn ngắm những hạt mưa....hạt mưa lon ton...như mang theo nỗi bồi hồi..xa xót...Anh cũng đang trong diễn đàn....
....Chủ nhật...gần cuối cùng tháng 8 - những ngày này sao vẩn vơ chi lạ...mùa thu sắp đi rồi chăng? Thu đi có chở mang nỗi buồn ta được không? Thật khẽ khàng..01 giọt mưa như vô tình bay vào mắt...hay giọt lệ của chính ta....Ui...mình vẫn còn giọt lệ sao?....mượn giọt mưa thu tí nhé..
....Gịot mưa như nhẹ nhàng chợt đến chợt rơi nhanh...dù biết chẳng là gì nhưng sao cần thiết như thế...như em đang cần anh...cần lắm một bàn tay...dù chỉ là nắm tay em mà thôi anh ơi...Điều đơn giản nhưng đôi khi khó thật....
.....Vô vàn giọt mưa sao chỉ một giọt rơi vào mắt mình...vô vàng bàn tay sao chỉ cần tay anh...vô vàn bước chân sao chỉ hoài bước chân anh? trong vô vàn sao chỉ cần một mà thôi...
....
Thật nhẹ nhàng nỗi nhớ như đang đến...nhớ trong ngày chủ nhật - cuối tháng 8- nỗi nhớ hôm nay khác mọi hôm...nhẹ nhàng trong cơn mưa thu nhưng ấm áp cho trái tim siết chặt...trái tim chứa anh rồi...anh thế sao lại rất nhẹ nhàng vào tim em?
......Sẽ còn không? những chủ nhật như vầy? vâng...có lẽ sẽ còn..còn trong bãng lãng nhớ nhung...còn trong thổn thức tâm hồn...của em....
Sài gòn.chủ nhật 24/08/08
Chân trời Tím.
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-15 17:06:30Bụi Tím>
Lộp bộp....Lộp bộp.....Lộp bộp...
Đang ngồi viết về Trung thu ,đang tưởng tượng ngòai kia trăng có sáng không trong đêm trung thu hôm nay....
Thế là...Lộp bộp...Lộp bộp....trôi mất sự tưởng tượng của nó rồi.....
Và trời mưa thì lại mang nó vào đây...? ngộ thật......
Nó đã có những cơn mưa êm đềm và cả những cơn mưa bão tố trong cuộc đời. Mưa thường làm cho nó thích lắm ... Ai đó có thể cười nhạo với cụm từ "cởi truồng tắm mưa", nhưng với nó thì đó là chuỗi ngày kì diệu nhất... Tựa như Adam và Eva sau khi ăn trái cấm, dòng thời gian càng lớn nó càng thấy mưa buồn. Cảm giác thích thú tan biến. Ngay cả khi nhìn những giọt mưa nó cũng cảm nhận chúng không còn là giọt mưa màu tím như xưa nữa. Nó tự hỏi: "Vì sao " Hay do lòng nó đục và bầm đen nước mưa cũng thế?".
Lộp bộp....Lộp bộp....Lộp bộp.....thật to...như xối xả trên mái tôn phòng nó.....
Lộp bộp...một giọt rơi vào ký ức....rơi vào thói quen...cảm giác lạnh lùng như chợt bủa vây về....Lạnh lùng đến dững dưng...lạnh lùng đến vô tâm....lạnh lùng trong tiếng thở dài của chính nó.....Hãy thở thêm một cái thật mạnh để kết thúc...cảm giác lạnh lùng này nó nhé......
Bỗng dưng....được thèm cảm giác nghịch từng giọt mưa....Giờ phút này cơm - áo- gạo- tiền ,hỉ - nộ - ái - ố...đã bị cuốn xa mất rồi...Chỉ còn lại những tiếng...Lộp bộp....Lộp bộp....trong nó mà thôi.....
Ôi...tiếng mưa rơi...Lộp bộp....Lộp bộp.....như xa dần......và nó lại phải đối diện là chính nó....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-05 16:40:19Bụi Tím>
Những Ánh Mắt Nhìn Nó ....
 
Gỉa tán ...ai về nhà nấy hen ....câu nói chào nhau ,chia tay của nhóm chúng tôi sau nửa ngày là phóng viên VTV888 .
Con đường Nguyễn Văn Trỗi rộng thênh thang ,sát bên lỗ cống của góc đèn đỏ từ Lý Chính Thắng quẹo phải ra .Một bà lão khỏang hơn 70t ,người gầy com ...ngồi co ro lại tay cầm một chiếc nón lá, xin sự thương xót của mọi người .Thắng xe cặp sát bên bà ,gạt tó, tay lấy giỏ mở ví ra ,còn được tờ 10nghìn lẻ ...
Ngồi xuống :
- Con gởi biếu bà ,bà nhé ...
Đứng lên ...chợt hỏang hồn ,bao cặp mắt của người đi đường đang nhìn nó ...Những ánh mắt đó ...họ nghĩ gì ?
Nhìn nó như một tinh thể lạ ..nhìn nó một cách hiếu kì ....hay nghĩ rằng nó đang " chơi nổi " ..???
Nó thay kệ ...thản nhiên leo lên xe ..đi tiếp .....và tự nhiên "tô bò viên " mới "tiêu thụ " thật ngon lành với nhóm bạn giờ như nghèn nghẹn lại làm sao ? Và tự hỏi những người xa lạ kia ...họ vô tâm hay hờ hững ...? Nếu bà bão này là người thân của mọi người thì sao nhỉ ?
Câu hỏi cho chẳng riêng ai ???
Bụi Tím .sài gòn 21g30p 05/10/2008
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-11 12:43:00Bụi Tím>
Tản mạn ngày 20 -11 trong tôi !

Một ngày như mọi ngày,công việc buộc nhìn như thôi miên và Computer, bổng chợt nhìn sang cuốn lịch để bàn, tháng 11 thật to. Đã là tháng 11 rồi sao? nhanh thật ...Quẩn quanh với những bộn bề lo toan của cuộc sống đôi khi tôi như quên đi khái niện của thời gian.
Voi_Con sáng nay mới nhờ Mẹ tư vấn là nên gởi mail hay thiệp, hay "Qùa tặng âm nhạc" cho ngọai và Mẹ Út nhân ngày Tết Nhà Giáo.Voi_Con lại nhờ tôi tìm cho bài hát "Người Thầy " và giờ đây nghe bài hát này, lòng tôi như có một giọt nước mắt rơi xuống, kỷ niệm Người Thầy năm cuối cấp 2 lại tràn về ...
Giờ đây thầy đã xa trở về nơi vĩnh hăng, những lời thầy dạy dỗ tôi vẫn còn khắc ghi nhưng lời hứa với thầy mãi mãi trong cuộc đời này tôi không thực hiện được.Không hiểu năm học lớp 9 cuối cấp 2 ấy vì trẻ con hay vì ngưỡng mộ Thầy mà tôi với thầy có "giao kèo " bằng một  mốc wéo, ngày sau con sẽ theo bước thầy làm cô lái đò ... Và lời hứa của tôi (cô lớp phó học tập năm xưa) làm thầy rất vui mặc dù căn bệnh lao đã di căn vào phổi thầy tôi rất nặng rồi .
Tôi chuẩn bị thi tốt nghiệp cấp 2 thì Thầy đã ra đi.Thời gian cứ trôi đi tôi vô tình quên đi lời hứa năm nào với Thầy hay Thầy đã mang lời hứa của Tôi đi về nơi ây rồi chăng ???
Tôi không đổ lỗi cho hoàn cảnh, cũng chẳng phải vì thời gian lướt nhanh vô tình.Những năm gần đây khi đã toan về già tôi mới chuộc lại lời hứa của mình bằng cách dạy ê a cho các em mồ côi đường phố như một phần muốn chuộc lại lời hứa năm xưa với Thầy ...
Mà có được đâu,cứ mỗi tháng 11 đến ngày nhà giáo tôi lại thổn thức giọt lệ ăn năn, giọt lệ cho lới hứa "chưa trọn vẹn" và từ sâu thẳm trong tâm hồn một lời xin lỗi thầm lặng mà tôi không có dịp gởi đến Thầy...Thầy ơi ....
Bụi Tím .sg.11/11/08



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 03:12:34Chân Trời Tím>
    NẾU CÓ  THỂ VƯỢT QUA …..

Bây giờ Tôi đã ngoài ba mươi tuổi ,cái tuổi chính chắn nhất của người phụ nữ .Anh nói với Tôi rằng :” CTT viết bài trong nhiều năm nay ,Anh cũng đã cùng CTT  trãi qua mọi niềm vui cũng như nổi buồn ,kể từ lần đầu tiên CTT được đăng bài .và Anh cũng là độc giã trung thành của Em trong bao năm qua.Anh thấy nhiều bài viết bài thơ CTT nhắc đến rất nhiều người ,có nam ,có nữ ,có người quen biêt ,có người yêu thương,và có cả những người Em không quen biết ….Nhưng hình như chưa bao giờ CTT nhắc đến Anh ,Có phải vì tình bạn sâu đậm của chúng ta hơn 14 năm qua vẩn không đủ khơi gợi những cãm hứng sang tác cho Em .?Hay trong tim Em vốn dĩ chưa từng lưu những ký ức nào về Anh ?” Nói xong những câu ấy ,khuôn mặt Anh thoáng đăm chiêu và buồn bã .Tôi biết ý Anh không phải trách Tôi chưa từng viết về Anh ,mà có lẽ Anh nghĩ rằng Tôi không tin tưởng vào tình cảm của Anh và Tôi .Tôi đặt tay lên bờ vai của Anh ,muốn nói một điều gì đó ,nhưng trong thoáng chốc sự va chạm ấy khiến long Tôi trào lên một cảm xúc thật đặt biệt ,những kỷ niệm của những ngày đã qua lại tuôn trào ào ạt tràn về .Đột nhiên Tôi muốn được Anh ôm vào lòng ,nhưng lại không thể mở lời được .
Giữa Tôi và Anh có một khoảng cách vô hình không thể tiến gần với nhau được , cả hai đều đã có gia đình ,có cuộc sống riêng ,mặc dù giờ đây Tôi vẩn còn cô đơn .Tôi nhẹ nhàng rút tay lại  và im lặng nhìn Anh .
Buổi tối hôm ấy về nhà ,những lời Anh nói và những rung động thoáng qua  bất chợt làm xáo trộn suy nghĩ của Tôi .Đúng vậy ,giữa 2 người bọn Tôi có rất nhiều kỷ niệm mà chính Tôi cũng không thể quên.Nhưng làm sao Tôi có thể nói rõ đây ???Những điều ấy chỉ có thể mình Tôi cảm nhận chứ không thể biểu đạt ra ngoài .Tình cảm của bọn Tôi đã vươn xa vô hạn trong cái vòng vay của một tình bạn .
Hồi đó Tôi từ quê thi đổ Cao Đẳng Kinh Tế Đối Ngoại nổi tiếng ở SG .Có thể thi đổ ở ngôi trường này cũng là niềm hạnh phúc và hảnh diện của Tôi .nhưng cuộc sống thành phố không êm đềm lặng lẽ hiền hòa nơi thành phố biển quê Tôi .Tôi vào trường chọn nghành Kế Toán –Tài Chính để học ,học kế toán hằng ngày toàn đối mặt với con số ,thống kê ,nhưng Tôi lại lãng mạn thơ thẩn thích viết văn .Cho đến một ngày bài viết của Tôi được đăng lên báo tường .Đó là một khởi đầu tốt đẹp ,Và hết một học kỳ Tôi được bầu là bí thư Đoàn của lớp ,còn Anh là một cán bộ đoàn lão thành của trường ,tức là Tôi phải dưới quyền của Anh .Từ đó chúng Tôi dần có mối quan hệ than thiết .Cha của Anh là một đảng viên ,chức vụ thật cao ,còn mẹ của Anh của là một chánh án của một tòa án .Và Tôi luôn nhận thức được rằng ,Anh và Tôi không thuộc về cùng một thế giới ,bởi gia đình Tôi thuộc về chính quyền ngụy,và mẹ Tôi lại là người Hoa .
Anh là một người đàn ông rất đáng yêu ,lịch lãm và Anh sống rất chan hòa với mọi người ,đặc biệt Anh rất vui tính và có khiếu nói chuyện làm người khac phải bật cười .
Một hôm Anh chởTôi đi dạo chơi bất ngờ Anh tạt ngang ghé về nhà Anh .Cha mẹ Anh là những người rất dễ tính và thân thiện.Sau này Anh mới nói cho Tôi biết rằng ,mẹ Anh rất thích Tôi ,vì Tôi là một cô bé tiểu thơ con nhà tư sản nhưng không kiêu kì rất hòa đồng và đặt biệt rằng có một trái tim đầy ấm lòng nhân,Mẹ Anh âm thầm dò la về Tôi như thế .Nếu hồi đó Tôi không suy nghĩ 2 chúng Tôi thuộc thế giới khác nhau ,và một gia đình Đảng viên kỳ cựa như thế sẽ không chấp nhận một con bé của một gia đình ngụy quân ngụy quyền .Và thế là Tôi đã từ chối lời tỏ tình của Anh .Về sau nghe Anh nói lại như thế Tôi tin đó là sự thật ,nhưng ngoài sự cảm động và nuối tiếc Tôi cũng không thắng được bản thân về lối suy nghĩ như thế ,và 14 năm về trước xã hội làm cho con người phải suy nghĩ như thế ,không được thoáng như bây giờ .
Anh là người đàn ông tuyệt vời ,là một candyman ngọt ngào còn Tôi chỉ là một quá đổi bình thường ,sự tự ti ấy đã lớn hơn tình cảm Tôi dành cho Anh ,bởi vậy Tôi đã bỏ lở cô hội của mình ,Giong như số trời đã định bọn Tôi chỉ có thể là bạn bè .
Sau khi tốt nghiệp ra trường ,chúng Tôi chia tay Tôi về lại thành phố biển quê Tôi làm việc ,còn Anh ở lại thành phố ,lúc ấy thong tin liên lạc không hiện đại như bây giờ,và khoảng cách giữa 2 nơi đi lại không dễ dàng .Và chúng Tôi chỉ còn lien lạc qua những lá thư chan chứa mà thôi .rồi thời gian cứ trôi ,Tôi lại chờ đợi một câu tỏ tình lần thứ 2 của Anh ,nhưng Anh lại nghĩ Tôi đã từ chối Anh thì mãi mãi Tôi cũng chỉ coi Anh là bạn mà thôi .
Có một thời gian dài Anh không viết thư cho Tôi nữa ,Tôi lại nghĩ Anh đã có người yêu ,một người đàn ông thành đạt và lịch lãm như Anh rất là đối tượng chọn lựa của nhiều cô .Một hôm Tôi  nhận được bức thư của Anh ,và đó là bức thư cuối cùng của Anh viết cho Tôi ,trong thư Anh có viết “Anh muốn quên Em ,muốn vứt bỏ hình ảnh Em ra khỏi trái tim Anh ,nhưng Anh lại không thể dối lòng ,Ưoc gì ta là của nhau ,những lúc sống đời yên lăng ,Anh bên Em dể chịu biết chừng nào.”Tôi thật sự vô cùng cảm động ,và cũng thừa nhận rằng bao năm qua Tôi cũng rất nhớ Anh ,rất muốn dịu êm bên Anh ,.Thời gian có thể xóa đi mọi ký ức ,con người rồi sẽ mạnh mẽ hơn ,Còn Tôi đã qua tự ti về mình ….
Vài năm nữa lại trôi qua ,mổi người chúng Tôi vào với mổi vài trò mới mà mình đã chọn lựa trong cuộc sống .Và thời gian sau vì công việc và gia đình nên Tôi chuyển vô sg sinh sống .Dù vẩn thường xuyên lien lạc với nhau ,nhưng khoảng cách về thời gian khiến 2 người chúng Tôi không thể thân thiết như xưa .giữa bọn Tôi có chút gì đó gượng gạo ,thiếu tự nhiên .Anh hỏi Tôi “Mấy năm qua Em sống tốt chứ ?Tôi trả lời Anh “Cuộc sống của Em vẩn tốt ,không có gì đặc biệt ,có một thời gian Em rât mong nhận được thư của Anh ,dù đọc xong Em lại rất buồn .”
Anh lại hỏi “ Vậy giờ Em có muốn còn nhận thư Anh nữa không ?Có lẽ thời gian sẽ xóa nhòa đi tất cả ký ức ,hơn nữa con người ta rồi sẽ mạnh mẽ hơn .Tôi đã không còn tự ti như xưa nữa và đã thật sự bản lảnh hơn với những gì đã xảy ra trong cuộc sống của Tôi .Chúng Tôi cùng bật cười vui vẽ ,và Anh lại chở Tôi dạo qua con đường ngày xưa chúng Tôi đã đi qua .Và tôi lại mời Anh bữa cơm để chúc mừng tình bạn trở lại giữa 2 người bọn Tôi .
Lúc chia tay ,Anh ngồi trên xe ,Tôi thấy lòng như trĩu nặng ,có chút nối tiếc và hối hận .hình bóng Anh cứ xa dần và mất hút trong trời đêm .Và giờ đây khi gặp Anh ,Tôi nhận thức một điều :Những tháng ngày Anh và Tôi đã cùng nhau bước qua ,sẽ trờ thành ký ức sâu sắc nhất cửa cuộc đời Tôi .Và cũng từ thời khắc ấy tình yêu đầy vị chat của thời sinh viên của bọn Tôi ,cuối cùng rồi cũng chuyển thành một tình bạn chân thành theo đúng nghĩa của nó ,một tình cảm mà suốt cuộc đời này Tôi sẽ mải gìn giữ .



CHÂN TRỜI TÍM.sg 27-11-2007

Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
               KHOẢNG LẶNG !
 
Chợ tết phố đồng đèn rực rỡ ,chuẩn bị đón xuân ,người ngừơi hối hả mua sắm.
Đọan đường Nguyễn Tri Phương ,những gian hàng bán quà tết thật nhộn nhịp ,người người chen chúc nhau mua sắm...
Tôi cũng chen vào đám đông của một gian hàng ,mắt lơ đểnh nhìn quanh ,dự tính sẽ mua quà tết cho Mẹ.
    - Cô ơi, cho cháu mấy đồng lẻ.
Tiếng nói trong vắt ,nhỏ nhẹ lẩn trong tiếng ồn ào của mọi người.
Tôi nhìn sang ,một em bé gái nhỏ khỏang 4 ,5 tuổi ,thân hình gầy gò ,chiếc áo rách tả tơi ,bẩn thỉu ,mặt mũi thì tem lem ,một bàn tay nhỏ xíu còn dính đấy đất xòe ra ,còn tay kia thì nắm cặht 2tờ 500đ nhàu nát.Đôi chân trần nhỏ xíu.
Cô gái trẻ đẹp ,rất xinh,ăn mặt thời trang tuổi chừng 22 - 25 ,đi bên cạnh là càhng trai cũng rất sang trọng ,cứng đôi.Cao giọng :
     - Mày là dân ăn xin chuyên nghiệp à? Mới hồi nảy xin bên kia đường  giờ lại xin ở đây ,của đâu sẳn mà cho nhiều thế?
Chàng trai đứng bên cũng chen vào :
       -Con này lì thật
Rồi bất chợt chỉ tay
        - Kìa có phải mẹ mày đó không?
Con bé nhìn sang bên đường ,một người đàn bà ,tay bồng một đứa nhỏ hơn em nửa,cũng đang chìa tay xin tiền.
Chàng trai chỉ tay thẳng vào mặt con bé ăn xin.
        - Nhà mày đi ăn xin cũng có di truyền nữa sao?
Cô gái trẻ đẹp kia cũng vô tư cười phá lên hưởng ướng.
Con bé ăn xin nước mắt bắt đầu rơi lã chã.Tuổi thơ như thế chưa thể hiểu và cảm nhận được câu nói miệt thị mĩa khinh kia.
Cùng tuổi với nó ,những đức trẻ khác được ăn ,được mặc ,được học ,được vui chơi.
Và cũng đâu pảhi lỗi của nó ,nó nào biết có phải là lỗi nó ĐƯỢC sinh ra trong gia đình nghèo ,bần cùng ,hay bị một cái gì đó mà phải làm nghề đi ăn xin như thế???
   Tôi quay ra bước đi ,không còn cảm gáic mua sắm quà têt trong giấy phút này.Nhìn ra xa dáng bé nhỏ ,xiêng xiêng ,đi co ro trong gió lạnh vì tấm áo tả tơi không còn chổ có thể rách được nữa.
    NGÀY MAI Tôi sẽ vẩn cho nó vài đồng lẻ.Dẫu biết rằng ngày nào nó cũng đi xin....
    VÀ không biết nó sẽ phải đi xin ĐẾN BAO GIỜ trong cuộc đời của nó.....
 
Chân Trời Tím.
 
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 03:11:19Chân Trời Tím>
                    XUÂN VÔ TÌNH ,ANH CŨNG VÔ TÌNH...
 
Ngày tháng cứ trôi ,bóng hình Anh như hình thành lớn ,lớn dần trong tim tôi.
Tôi biết Anh vì cả hai cùng là thành viên của diển đàn.Anh hoạt bát, có óc khôi hài và rất nam tính. Anh thu hút tôi bởi cách sống vui vẻ, cách đối xử hoà nhã với mọi người, lòng nhiệt tình, hăng say công việc. Còn tôi ,một con nhỏ đôi khi thật "dỡ hơi ".Tôi bắt đầu có thói quen quan sát anh từ xa mỗi khi có dịp. Trái tim tả tơi của tôi lỗi nhịp từ dạo ấy … Tôi cố kìm nén những tình cảm đang nảy nở trong tâm hồn mình. Tôi không dám hé lộ điều gì. Tôi …tôi … trái tim đã qua rồi "một lần thủng lổ".Tôi những tưởng đấy chỉ là một thoáng mộng mơ … đi hoang ,mình sẽ quên ngay. Nhưng không… mãi đến bây giờ khuôn mặt xương xương,  đôi mắt sáng, đầy nhiệt huyết vẫn vương chút u buồn tôi vẫn nhớ như in.
Quá khứ đau buồn còn nguyên vẹn trong tim, và một hôm bất chợt bắt gặp chút gì của anh làm tim tôi đặp loạn xạ lên. Lúc ấy trái tim tưởng đã chết của tôi lại lồng lên, réo gọi cần biết về anh nhiều hơn. Lý trí  và sự tư cao đã không ít lần ngăn bước. Tôi chỉ biết, tôi giống anh ở điểm: Ít bộc lộ cảm xúc thật. Khi không gian là của riêng mình thì mới sống thật chính mình. Sống thế có tốt không anh? đôi khi có và đôi khi không Anh nhĩ?
 
Tôi thấy cô đơn, trống trải và thèm có Anh cho riêng mình. Nhiều lần tôi tự đấu tranh không nên nhớ,gọi phôn,hay nghĩ về Anh nữa. Tôi sợ, sợ anh không chấp nhận tình cảm của tôi. Mà biết đâu … anh đã tìm thấy một nửa đi lạc của mình rồi cũng nên??!Và Tôi lại phải thêm một lần đau cho trái tim "chổ thủng " của mình.

Tôi vẫn hái lộc xuân cho tôi, cho cả anh. Thời gian qua ,nghĩ, nhớ về anh tôi thấy mình trưởng thành hơn,suy tư hơn và có lẽ cũng buồn hơn thật nhiều. Anh là một phần động lực thúc đẩy cho tôi nghĩ cuộc đời vẩn có gì đó vui hơn . Anh vẫn chiếm trọn trái tim tôi dẫu anh không hề biết …hay Anh cố tình không muốn biết ,cố tình từ chối tình tôi.

Xuân đang đến… Rồi xuân lại đi … Xuân Vô tình và Anh cũng vô tình làm đau một người.Tôi đây.
 
Chân Trời Tím.




Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 03:10:30Chân Trời Tím>
      Chiều ba mươi tết trong bệnh viện....
 
Chiều ba mươi têt ,Xuân đang về ,tôi vẩn còn trong bệnh viện.
Chiều ba mươi tết ,tôi đang ở giữa bốn bức tường trắng lạnh của bệnh viện.
Tôi viết những dòng này khi xuân đang đến tích tắc thật gần ,thật gần.
Tôi viết những dòng này cho Anh đang nơi đâu đó,trong lòng tôi thật đầy ,đầy nổi nhớ về Anh. Chiều Ba mươi Tết , khi tất cả sự chuẩn bị đã lắng đọng . Trong những giờ phút chót đón chờ ngày đầu năm mới sao yên lặng đến thế ! cái yên lặng của những tâm hồn lắng đọng , mà có lẽ tất cả đang chơi vơi với tiềm thức , với những hoang mang đang vương bệnh.
Xuân đến thật gần ngồi cửa sổ  lặng êm như lánh mặt để khỏi làm buồn lòng những kẻ đang ở trong bốn bức tường trắng ,trơ lạnh  . Nhịp đếm thời gian cũng chờ đợi như chúng tôi chờ đợi ... Chiều nay có được xuất viện để về nhà???
Chiều ba mươi , hành lang bệnh viện đã âm u lại càng thêm hoang lạnh cũ kỹ và đáng sợ lạ lùng. Ôi !  tất cả trái tim đều cùng nằm ... một phiá ,đều mong muốn được thóat khỏi bốn bức tường ,được về nhà.
Tôi cũng thế.....

Chân Trời Tím.06/02/2008

Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 03:09:25Chân Trời Tím>
                                        MẤT NHAU......!
 
     Tôi tự hỏi mình rằng: "Liệu có bao giờ anh biết hối hận không nhỉ? Liệu có một lúc nào anh chợt nuối tiếc khi ta mất nhau?… "Đúng, chúng mình đã mất nhau ở lúc không hề đánh mất, lúc mà em ngỡ như đó chính là cái nền vững chắc cho mai sau.
     Xa nhau rồi …, sự sẻ chia, đồng cảm nơi em đã thành thừa thãi, anh không cần đến nữa, em biết anh tất bật nhiều nơi xứ người … nhưng không hiểu sao em lại cứ nhớ,  cùng lời xin lỗi và câu nói yêu em ngày nào … Em sẽ tha thứ, sẽ bỏ qua tất cả, em sẽ mãi mãi bên anh …nhưng em sẽ không đi theo anh? em có là mâu thuẩn khi chọn lựa như thế không?
      Nhưng Anh ơi ,chúng ta sống đâu chỉ cần cơm ăn và áo mặc thôi đâu ,còn lẽ sống còn mọi người ,còn ước mơ....v...v....
       Mất nhau rồi, còn biết trách ai đây? Trách mình hay trách anh? Hay trách sợi tơ trời mỏng mảnh, trách kỷ niệm hay sự phủ phàng???
       Mất nhau rồi – thôi thì đành vậy! Muốn hay không cũng phải đối mặt với thực tại mà. Muốn tha thứ tất cả, nhưng anh không cần nữa sự tha thứ! Vậy thì em sẽ tự tha thứ cho mình vì tội: “Yêu anh nhiều quá!”. Hy vọng vào thời gian …Anh mãi thành đạt trên xứ người ,trên con đường danh vọng của Anh.
       Còn Em vẩn sống với chính em ,với cuộc sống tạm đủ ,với những lo toan bề bộn ,với những vất vả trách nhiệm ,với những thơ thẩn mộng mơ,và em vẩn được sống ,được viết từ những mạch cảm súc cuả em.Nơi xứ người những mạch cảm xúc năm xưa có còn đọng lại trong Anh không?
        Mọi cái đã đến, đã xảy ra, rồi mọi cái lại cũng trôi qua. Anh bình an nhé – đừng nghĩ em sẽ trách móc. Không! Em giận anh nhưng cũng luôn yêu anh, em chưa bao giờ quên anh cả. Anh không có lỗi đâu, chỉ tình yêu có lỗi thôi.
        Em đang bằng lòng với hiện tại của em ,mặc dù hiện tại của em không có ai ,không có anh ,đêm khuya giật mình  choàng tay sang cạnh chỉ là mênh mong nổi nhớ, riêng em mà thôi.

                                            Chân Trời tím.   pt 19/03/2000.





Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»